-
.
lặngNgữ
..
Thay vì dùng chữ Ẩn Ngữ, anh thử không viết như thế -
Anh thử dùng cách Lặng Ngữ ở mỗi buổi sáng em thức dậy .
Em lẳng lặng , mở khung cửa nhìn ra ngoài . Có thể trời rất đẹp nắng. Cũng có thể trời đang rơi mưa .
Lặng ở ly cà phê đầu tiên của buổi sáng . Lặng ở một hàng chữ .
Đừng mở radio và nghe tin tức - em !
( Vì những bản tin có thể rất xấu xí sẽ không làm em đẹp,em xinh )
Người ta hay nói là : Người đàn bà rất xấu khi vừa thức dậy, đầu tóc bù xù, cặp mắt nheo nheo; lờ đờ ....
Họ nói gì, anh mặc kệ họ . Vì anh không phải là nhà làm tóc,nhà trang điểm cho em .
Anh có hình ảnh về em theo ý của anh :
Tươi như giọt sương ngoài vườn ở mùa lạnh .
Nhẹ như một thứ hơi ẩm đã ở cuối đêm .
Để em đẹp, em có duyên, anh sẽ không hỏi em kể về giấc mơ nào đó của em ...
" Có thể là một khoảng trống trải của gió, của nắng ở một góc phố mà em thích đi ngang ...
Có thể là trong giấc mơ đủ màu sắc ấy, em đã thấy bóng dáng em qua dãy cửa kính trong suốt lần dạo phố .
Trong một khoảng ngủ say , mơ màng đó, em đã thấy một chỗ ngồi khá yên tĩnh , em đã mở phone,
Gọi Google, tìm đọc một trang viết ở web - Và em rơi vào trang chữ của anh .
Chữ có tựa đề là : " Lặng Ngữ " .
Em đọc thấy điều gì ,em ? ... Mềm mại như một chút nhớ nhung.
Tình tứ như một thứ Ẩn Ngữ .
Và trong một thoáng chốc, em muốn đặt thử một câu hỏi tò mò, rất trẻ con, rất đàn bà :
Em hỏi :
- Anh đang yêu gì ? Yêu ai ?
- Anh đang tương tư - Phải vậy không ?
..
Trong giấc mơ, và cả sau giấc mơ ấy, anh sẽ không trả lời em ( vì anh ghét sự thắc mắc, tò mò của đàn bà tính ).
Nếu em phàn nàn, nài nỉ để hỏi han như một sự khẩu cung .
Anh nhẹ nhàng ( và cố gắng dễ thương chút đỉnh ) - Anh nói :
- Đó là một sự lặng thầm rất đơn giản mà thôi . Vì bài viết có tên đặt là Lặng ngữ .
Ừ - Phải rồi em . Lặng tĩnh ở một nỗi nhớ vừa phải . Lặng như ánh mắt em từ buổi khuya .
Để khi thức dậy, ở ngụm cà phê thứ nhất,em thấy anh ở một điều anh đã viết :
Lặng Ngữ là như thế - Em .
Ở một dấu " lặng " như thế . Rất êm . Anh có em .
...
đăng sơn.fr
-
.
MÙ CHỮ Ở TRÁI TIM EM
..
Chiều đang rơi xuống ngoài khung cửa văn phòng .
Anh đang muốn đọc một vài điều gì đó rất nhẹ nhàng, dịu,êm, hiền lành để quên đi bao mệt mỏi đang lấn chiếm ( như bóng tối vừa đổ ập chung quanh )
..
Bật ngọn đèn ở bàn giấy, lật vài trang giấy với đôi mắt đã mỏi nhừ , anh sực nhớ đến những dòng chữ của em và anh phát hiện ra một điều là lạ : Anh bị mù chữ trong trái tim em .
..
Ngạc nhiên tí đỉnh - Phải vậy không ?
Lẽ thường mà nói, anh rất chịu khó nổi khùng, nổi cọc lên khi ai nói anh là kẻ mù chữ .
Vậy mà, chiều nay, anh thấy anh bị mù chữ .
Ở một bài hát của nhạc blues đen đen nào đó, anh nghe ông ca sĩ mù R.C hát câu :
" ..... Khi yêu em, tôi chấp nhận sự mù lòa, tôi thẩn thờ, mò mẫm trong bóng tối để " nhìn " thấy những thổn thức từ tôi đến em . Em là hiện thân của khoảng tối nhất trong tâm hồn tôi ...
Đừng bật ngọn đèn sáng . Hãy ở yên trong bóng tối mù lòa nơi tôi .... "
..
Bản nhạc ấy đã làm bóng tối trong xe anh đậm đặc hơn khi anh vượt một khoảng cầu đẫm sương mù mùa đông .
Chiều nay . Sau một ngày dài của công việc - Tự dưng - Khi khổng, khi không ,anh nhớ em . Và phát hiện ra mình cũng đang mù lòa để mù chữ trong trái tim em .
Em - Em !
Làm sao ?
Làm cách nào để anh có thể mở tung những cánh cửa của tâm hồn em ? Làm cách nào để anh có thể hiểu những điều em sẽ và chưa bao giờ viết trong bóng tối sâu đậm nhất nơi anh ?
( Anh gửi đến em một dòng chữ của kẻ đang phát hiện là mình mù chữ trong tình yêu của anh dành cho em ).....
đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
-
.
SẼ
Viết gì ở bức thư tình lần thứ 5001 ?
__________________________________________________ _______
https://lh6.googleusercontent.com/-D...0613e35f5c.jpg
( và viết thư Tình để làm gì ? )
Chuyện ngộ !
( Nếu bạn chịu khó nhìn kỹ vào phần đậm nhất của tấm ảnh ở trên, có thể bạn sẽ tìm thấy một lá thư tình mềm nhất - Nếu tìm được, bạn sẽ đọc ra sao ? )
Ngộ !
đs
ps : Hứa là sẽ viết mà - Sẽ viết rất khác những bức thư tình kia - hơ hơ ...
-
.
VIẾT THƯ KIỂU KHÁC ....
Đừng nói là anh khách sáo khi anh nói cám ơn Em . Chữ cám ơn không bao giờ là dư thừa trong phương cách tạ ơn và lấy lòng người khác .
Chạm mắt vào chữ '' Lấy Lòng " ấy, có thể em nghĩ là anh đang nịnh hót , tâng bốc em .
Tại sao anh phải tâng bốc em theo kiểu bốc thơm của những tay ký giả bèo nhèo chuyện nghề bợ đít để có tí tiền cà phê, cà pháo chứ ? Ở đời, anh đã gặp rất nhiều loại ba xạo nịnh nọt hay pha đường thêm vào chè .
Ai làm điều gì cho mình vui thì mình nhẹ nhàng cảm ơn . Nếu cần khen thì mình có thể nói : " Cám ơn nha nha , tui thấy ông ( bà ) anh ( chị ) dễ thương " .
Có nhiều phụ nữ, khi được khen là dễ thương thì cái đầu họ quay nhanh lắm và giật đùng đừng như bị kinh phong vì nghĩ là gã đàn ông kia đang tán tỉnh mình . - Xời - Nghèo mà ham - !
Đâu phải cứ nghe chữ dễ thương là mình dễ thương . Ngôn ngữ việt có nhiều tiếng đệm thêm vào cho ngòn ngọt, cho dễ nghe, dễ nuốt ...
( Viết đến đây thì phải tạm ngừng viết để cho cái đầu được nghỉ ngơi sau một ngày khá bận rộn , khá khó chịu, khá dễ thương, dễ ghét - Sợ viết nhanh thì sẽ hết dễ thương ở một bức thư tình -
Thời còn mài đít quần ở trường , anh đã nổi tiếng là rất tử tế dễ thương với các cô bạn học , còn bạn trai thì nói là anh đáng ghét - Ai nói gì kệ họ - Họ nói thì họ nghe .
Anh tạm ngừng viết để em nghỉ ngơi đôi mắt em . Đọc nhiều thì sẽ nhàm lắm . Thư tình sẽ hết tình , nhỡ ra khi hết Tình thì người tình dứt áo ra đi ...
Ngày xưa, đã có nhiều người bỏ rơi anh vì những thứ gì đó đáng ghét nơi anh , ai bỏ mình đi thì sau khi mình giận , mình thấy tiếc nuối và sau đó, thời gian có những mùa nóng, mùa lạnh giá làm mình quên và cố gắng mà quên ....
Bây giờ - Anh biết là mình đang có em để được tận dụng những khả năng còn sót lại của ngôn ngữ mà cám ơn em .
Cám ơn em đã hỏi thăm khi thấy anh buồn phiền . Khi thấy anh nặng lòng với những thứ không tưởng, những thứ hời hợt ba xạo của những kẻ ảo dạng nhất thời . Có những kẻ hay lợi dụng sự nhậy cảm và lòng nhân ái của kẻ khác . Họ rúc, họ rỉa và hả hê bỏ đi .
Hình như em đang tu hành . Em nói với anh là em thích cái đẹp hoàn mỹ !
Hứ ! Ngộ quá ! Làm gì có thứ hoàn mỹ ở đời này, em ? Lòng người là biển có những độ sâu làm ta ngộp thở ở cái bình dưỡng khí có giới hạn của mình . Anh bơi, anh lặn
ngụp , trồi lên, trồi xuống .
Sau khi lau khô những thứ ướt át có thể làm cay lòng mắt, anh đi dạo, thả bộ trên những con đường vắng vẻ , tìm một chỗ yên tịnh trong ngôi quán , nhìn trời đất, nhìn lại cái nhỏ bé nơi mình và anh có em bằng một ý nghĩ dịu dàng .
Anh nhìn thấy em cười - tiếng hihihi hồn nhiên, thật thà như trẻ con . Anh nghe tiếng Hứ Hứ kỳ lạ của em . Cành môi hồng hồng, ánh mắt có màu nắng . Anh nói em : dễ thương .
Ừ . Dễ thương trong một sự nhân hậu cho dù là chẳng có gì là hoàn mỹ .
Anh đóng cái khung ở sau dòng chữ này sau khi nói thêm một lời cám ơn .
Cám ơn em đã đến bên anh để đời này còn chút dễ thương ----- )
đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
-
.
Í DA, Em Lỡ Quen Anh .
..
..
Sáng nay ,thấy trời đang đổ tuyết . Những hạt tuyết bay bay ngoài khung cửa . Em không đi làm được vì tuyết đã ngập trắng những quãng đường .
Nghe tiếng phone reo,- Em biết là anh gọi . Anh nói đừng lái xe, anh sợ em tụt hố .
Em nghịch ngợm , hỏi anh . Giọng em giống con mèo ướt lông :
- Bộ sợ em chết dưới tuyết sao , anh ?
Nghe tiếng anh cười, em nghĩ đến những giọt nắng giữa muà đông . Hình như lúc nào anh cũng ấm áp .
Anh xúi em :
- Nhỏ nè ! Ở You Tube có bài hát tên là Je te suivrai hay lắm . Em nghe đi để khỏi hỏi anh cứ " tại sao - tại sao ? "
Em nheo mắt, gật đầu và em nghe khi mở máy .
Cabrel hát , nhẹ nhàng :
...
Il y a plusieurs mètres d'eau dans les rues de ma peine
Plusieurs tonnes de boue dans le flot de mes veines
La rivière charrie les fils du téléphone
Avec encore dedans mes appels qui résonnent
La pluie a délavé tous les mots que j'invente
Les oiseaux ont crié pour pas que tu m'entendes
Aux endroits où tu étais y a des morceaux de glace
Et des arbres en travers pour ne pas que je passe
Où tu iras je te suivrai
Je te suivrai...
...
Chờ đến đoạn vĩ cầm, anh dịch cho em nghe :
Dòng sông đã cuốn đi những đường giây điện thoại khi anh gọi em
Mưa đã cuốn trôi đi những ngôn ngữ của anh
Cả đàn chim cũng hót líu lo để em không nghe giọng anh gọi
... Cho dù em có đóng cả trăm cánh cửa
Ngay cả em bỏ đi thật xa để ra khỏi tầm mắt anh
Em đi đến đâu - anh cũng sẽ theo em
Theo em ....
Nghe anh nói như thế, dù là rất ghét cà phê, em lại chợt thèm ly cà phê .
Em trêu anh , nhè nhẹ mà trêu như bao lần :
- Mang đến cho em một ly cà phê, anh ?
- Làm sao mang được . Trời đang mưa tuyết .
- Xời ! Dị mà biểu tui nghe bài Je te suivrai ? Xạo ác nơi !
- Em ngộ ha !
Lúc anh cho phép em làm quen với anh, em đâu có ngộ vậy đâu - em ?
- Í da ! Ai cho phép ai há ông kia ?
Em thấy anh kỳ cục . Anh hay làm như anh bảnh lắm .
Em không nói gì với anh nữa . Không cà phê, không tử tế lội tuyết đến thăm thì không nói nữa .
Em ấn con chuột vào bản nhạc, nghe lại thêm một lần nữa :
...
Je t'entends encore me dire
On s'approche du ciel
J'veux pas tomber tout seul, tomber tout seul
J'veux pas tomber tout seul
Il a neigé partout aux rebords des fenêtres
De cette ville floue de ne plus te connaître
Encore combien d'hivers passeront sous ma porte
Avant qu'un jour j'ose dire que j'aime quelqu'un d'autre
...
Hình như , anh đã rất tử tế khi gửi đến một ý nghĩ thầm thầm .
Em giật mình , nhìn ra cửa đầy tuyết .
Và tự nghĩ : " Í da - em lỡ quen anh ! "
..
..
Vì sợ em giận khi không có ly cà phê vào ngày mưa tuyết, ở một ngày khác, tuyết đã không còn rơi nữa ,anh gửi đến em bài viết như sau :
MƯA và EM -
-------
Biết không ? Trời đang mưa rất êm .
Anh bỗng thèm đi cạnh em dưới hàng mưa . Anh thèm thấy em êm, em dịu .
Để được như thế , anh lấy dấu mũ trên đầu em để chữ Êm biến thành chữ EM .
Em không che dù, không đội mũ để đi cạnh anh .
Ướt và ướt như thế như một bản nhạc tình rất xưa của người Pháp .
Ướt ở một đoạn cầu lủng lẳng bắc ngang phố .
Ướt và run để thèm hơn một cái nắm tay, một nụ hôn chỉ vừa đủ vội vàng khi mình tìm chỗ trú mưa .
Đứng cạnh nhau - Gần, sát - Anh sẽ quên tất cả những bản nhạc Pháp để hát nho nhỏ cho em bài Đường Xa Ướt Mưa .
Lần này, sẽ không phải là Đức Huy hát mà là anh .
Vì anh đang có em .
...
đăng sơn.fr
. CHÚNG MÌNH
-
. MÀU TÌNH YÊU
Anh biết em rất tò mò khi đứng trước cánh cửa . Nhìn trong mắt em, anh đoán là em đang sơn cánh cửa bằng màu em thích nhất .
Anh bị loạn thị nên khó chọn màu sắc . Anh chỉ biết là tóc em màu đen, mắt em màu nâu và môi em màu hồng .
Nếu em tò mò thì anh mở cửa dắt em vào.
Bên trong rất ấm áp với những ánh đèn ở từng góc tường đá vôi .
Nhìn phía tay phải của bàn giấy, em sẽ thấy cái máy chụp ảnh mà khi lang thang đây đó, anh đã làm bạn thân rất thân .
Cái máy ảnh này không ai có vì nó biết nhìn và biết nói .
Hãy dịu ánh mắt nhìn nó, nó sẽ nói nhỏ :
" Cô ơi ! Cứ tự nhiên nơi này đi - Chủ của tôi biết chụp ý nghĩ của cô . Chút nữa cô sẽ biết tại sao ... "
Khi em cởi chiếc áo choàng màu ( .... ) ngồi xuống ghế thì anh kéo rộng những tấm màn cửa để tia nắng chiều tìm vào phòng .
Anh pha cà phê cho anh - Còn em thì em uống cà phê " ngó " vì em không biết uống cà phê .
Anh mở nhạc, tìm bài Samedi Soir sur la Terre vì chúng mình đang ở vào buổi chiều thứ bảy ( trời màu ( .... ) và mây màu tim tím như cái kẹp tóc của em .
Anh thấy cặp mắt đang rất háu đói của em đang nhìn vào những xấp giấy bản thảo của anh trên bàn salon .
Em muốn đọc gì, em ?
Những gì anh đã viết đều là vô nghĩa khi em ngồi truớc mặt anh .
Anh đang viết một truyện ngắn tên là Gái Quê , kiểu nam bộ đồng quê, và anh nhét em vào truyện - nhân vật chính, rất hiền như gió trên bờ ao .....
Anh vẽ em theo kiểu hiện thực pha ánh màu của một Monet và Paul Cézar ...
Trong truyện của anh đang viết không có sự hận thù, chết chóc - cũng không có những bức thư tình dài nhất thế kỷ -
Khi em đọc, em sẽ thấy em đứng trước một cánh cửa . Sau cánh cửa ấy, em có anh : Gã kỳ khôi đã đánh cắp trái tim của em .
Và anh biết em an lòng để giúp anh pha thêm màu khi dạy anh cách nhận diện màu sắc cho dẫu là em ôm anh trên một điệu nhạc khiêu vũ .
Em sẽ dạy anh cách đếm màu dịu nhất trong đôi mắt em . Đôi mắt mà những buổi khuya lơ, khuya lắc, mắt em đã chạm vào chữ của anh .
Có phải chữ của anh là màu đẹp nhất khi viết những bức thư tình màu xanh ?
Đêm tối đang xuống ngoài sân . Đêm màu xanh, trái tim em màu xanh, Nụ cười em màu hồng . Tất cả đều đẹp như một bức tranh sau cánh cửa của trái tim anh .
Vậy đó .
Đó là màu sắc của tình yêu .
...
đăng sơn.fr
-
.
.
BỮA NAY THÈM CẮN -
Ra khỏi hãng, đi ngang cái tiệm sáng trưng đèn, anh đứng lại đọc cái bảng quảng cáo . Họ đề chữ màu đỏ :
" Yes . You can do It "
...
Đang rêm mình, rêm mẩy, anh muốn đổ cạu , thèm cắn ai đó .
Cái gì mà You can ?
Kẻ mù chữ như anh đang muốn đổi chữ Can đó thành chữ CẮN.
Gư gư gừ gừ . Đâu phải cái gì cũng là có thể trên đời này đâu .
Đứng trước những tình thế bất khả xâm phạm, trước những cái kỳ lạ ó đâm của người đời, anh biết rõ là lắm lúc anh thèm Cắn .
Yes - I do !
Rời hàng chữ quảng cáo ấy, anh quay đi và nghĩ về Em ( Con nhỏ ó đâm ! )
Gư Gư . Phải rồi, Phải chi em đang ở trước mặt anh lúc này thì anh sẽ cắn em .
..
Ngày xưa của em, ai đã cắn em ra sao thì anh không rõ nhưng nếu anh cắn em thì chỉ có trời mới gỡ được mà thôi ,em .
Anh nói là anh làm .
Khi anh cắn em, anh biết chọn chỗ nào để cắn .
Yes bb . I can do it for you .
Ya !
...
đăng sơn.fr
-
.
ROCK KIỂU MÌNH ÊN .
Bạn coi bộ không vui, chìa cho xem lá thư :
" ...... ROCK ME BABY .
Anh !
Có lúc em muốn gọi anh là " Ngài " .
Chữ Ngài to tướng ấy có khả năng làm anh hạ bớt chứng rock me baby .
- ( Theo tự điển của ông Gù Gờ thì style Rock me baby này rất nguy hiểm cho tính mạng của trái tim nặng ký và cực kỳ lãng mạn của anh )
Chữ Ngài này không hề thấy trong tự điển và danh ngôn của tình yêu .
Khi anh đi nghe nhạc, em biết anh rất rock để khùng , để chứng như con ngựa chứng bất kham .
Anh yêu đôi giầy của đàn bà, yêu cả những ngón chân gõ nhịp dấu kín trong giầy cao gót của họ .
Với âm nhạc, anh có thể " Yêu " tất cả những người dễ thương -
Anh cho họ là dễ thương lúc họ hát hò, chơi nhạc, nghe nhạc .....
Anh trở thành một kẻ đại nguy hiểm cho những kẻ nào lỡ để ý anh và thâm thấm yêu anh .
Bởi thế, hôm nay, em kẹp chữ Ngài vào dòng chữ , anh đọc xong thì em đã đi xa, để từ biệt anh .
Từ chữ Ngài ấy , có một điều để anh hiểu : Hãy cứ rock một mình ên và chữ baby ấy đã không là em .
Ký tên " một Ngài nho nhỏ " của ngày xưa lỡ dại .
...
đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
-
.
Giả Dụ là THƯ TÌNH .
___________________________________
Chuyện ngộ ! Chuyện lạ kỳ !
Làm gì mà có chuyện Giả Dụ là Thư Tình ?
Mà tại sao là Giả Dụ ? ( Ngưòi ta yêu hoặc không yêu - ) Trong tình yêu không nên có sự giả vờ, giả dụ ... Đời này, chẳng ai có thể ngớ ngẩn kiểu dụ người khác bằng câu : " Nè - Nè ! Ấy ơi, hãy giả vờ yêu tôi "
Em !
Anh không thích mấy cái chuyện kỳ khôi như thế . Ngày xưa, hơi xưa, ở một diễn đàn nọ, sau những bài thơ ướt chèm nhẹp của anh, có cái cô kia vào thăm, họa thơ và một ngày xấu trời kia, anh nhận được vài chữ ở box message.
Cô viết : Thôi , cứ giả bộ làm người yêu của tui ở mặt chữ nha nha .
Anh đọc xong , tê điếng người và anh run như con chuột nhắt . Anh trả lời :
- Nè cô ấy - Đừng đùa như thế, tội tôi nha cô .
Và anh biến -
Để yêu nhau và là một người yêu , ta không thể nào có 1005 cách . No và No .
Phải có ánh mắt say say, phải có một cọng môi mềm ở một vùng ánh sáng và vài thứ khác .
Và em . Có bao nhiêu điều em đang có, em chia cho anh bao nhiêu điều để anh nói câu " anh yêu em " ?
Không phải là giả dụ đâu .
đăng sơn.fr
-
.
KHUYA .
__________________________________________________ ________
Khi anh thức dậy , thì đã khuya, Hình như nghe tiếng mưa rơi .
Loáng thoáng mưa và cả tiếng gió nữa . Căn phòngtrống trãi cho anh cái cảm giác lạc lõng . Mở ô cửa sổ , loáng thoáng mưa rơi, loáng thoáng bóng đêm .
Em biết không ? Anh sợ nhất là giữa đêm, rời khỏi một giấc mơ để thức dậy như thế . Chẳng lẽ , sẽ mở cửa ra vườn, đứng ngơ ngẩn nhìn, ngó mưa đêm ? Thời nồng nàn lãng mạn kiểu ấy đã qua rồi .Tất cả đều đi qua rất nhanh để lắm lúc tưởng chừng đời sống là một giấc mơ .
Khuya . Ngồi ở cái xó bếp, nhìn trên bàn bếp thấy quyển sách của Nguyễn Ngọc Tư đang nằm chờ, những trang viết của cô bé nhà văn này đã làm anh bao lần xúc động . Chữ đâu mà mềm mại như mùi gió trên bờ đê . Chữ có nghĩa của một thứ tình thủy chung . Chữ nghĩa của cô nhỏ người Cà Mâu không hề có một nỗi tức giận bực bội đánh đấm như những gì anh đã viết ....
Anh biết rất rõ là để có thể sáng tác, nguời nghệ sỹ luôn đi tìm chất liệu từ những xúc cảm, sự nhậy cảm từ tâm trạng của mình . Khi đọc , khi nghe , khi xem những tác phẩm của người khác, anh luôn đặt hồn mình để pha trộn những ý nghĩ của cảm giác ...
Khuya nay, thức dậy, với cái cảm giác trống rỗng cần phải lấp đầy bằng một hình thức này hay cách khác, anh mở máy, ngồi đọc trong lúc nghe nhạc ( những tấu khúc của Giovanni Marradi nhẹ nhàng , êm ái đang giúp anh khỏa lấp những ý nghĩ đang đuổi nhau . Có thể là rất thênh thang, rất buồn bã .
Tại sao thế ? Có gì để buồn bã hơn ở một đời sống ? Tại sao đã có lần anh thú nhận với em rằng : anh là một kẻ viết buồn bã nhất thế kỷ này !
Để có thể lấp đi khoảng buồn bã ấy, anh gõ chữ rất nhanh để hoàn thành những dòng chữ này , anh gửi vào ô cửa màu xanh nhạt nơi trái tim em . Và anh biết rằng, sau ánh mắt vời vợi nơi buồng tim ấy, anh có một chỗ rất ấm áp nơi em .
Vì thế, ở giữa đêm về sáng, anh viết cho em .
đăng sơn.fr