-
.
LẶNG ngữ ( Xx )
Viết cũng là sự thử thách với chính mình . Nếu không muốn dùng cách nói về " Ẩn Ngữ " thì mình dùng chữ " Lặng Ngữ " và thêm vào hai mẫu tự Xx cho ra vẻ bí mật .
Có rất nhiều người viết rất khó hiểu và vu vơ , ngay cả trong sự viết về lý luận, định luận thì họ cũng lòng vòng đểngười đọc phải dụng trí theo kiểu lòng vòng, loanh quanh .
Tôi không thích kiểu ấy . Tôi viết theo kiểu tôi .
Hôm nay, mở một vài trang sách, đọc loạt bài nói về Văn Dịch của mấy cái ông trí giả, trí thức . Đọc họ xong, thấy càng mờ mịt, càng u ám và vỡ lẽ ra cái dốt đặt của mình về văn chương .
Hôm nay, có cô nhỏ kia phang cho tôi cái câu : Xí Xọn .
Chẳng hiểu thế nào là " Xí Xọn " . Chỉ tàm tạm biết Xí Xọn là xí xọn mà thôi . ( Người ta có thể dùng chữ " xí xọn " để mắng yêu người khác . Ở ngôn ngữ của những người yêu nhau thì : xí xọn là xảnh xẹ, là lắm điều , lắm chuyện ) .
Khi người dưng nào đó mắng nhè nhẹ mình là Xí Xọn thì mình đừng nên tìm hiểu tại sao là tại sao . Chỉ biết là tĩnh từ xí xọn ấy không nằm trong văn chương để nói chuyện văn học .
Khi có cảm hứng viết thư tình . Tôi có thể viết tàm tạm - Và tôi gọi nàng bằng Bé cho có vẻ dịu dàng, thơ mộng .
Thử chút, xem sao :
" Xí Xọn nè -
Cũng một cách nói, người ta có thể nói rất ít mà ánh mắt thì đã nói rất nhiều . Giả thử đi . Giả thử như Bé đang ngồi trước mặt anh, anh thấy Bé hiền, ngoan, xinh,dịu, Bé biết khôi hài để anh bật cười và nói nho nhỏ :
- Có biết là em đang xí xọn lắm hay không , em ?
Khi nói xong như thế, anh sẽ rất hồi hộp nếu em hỏi lại anh :
- Xí xọn là cái gì, là sao anh ?
Nếu bí đường, bí lối , anh ú ớ rồi trả lời :
- Cái đẹp của văn chương là ẩn ngữ, đảo ngữ , là lặng ngữ . Cứ dễ thương như thế thì không chừng trong văn học ,sẽ có ngày người ta mềm lòng để trao một cái giải Xí Xọn cho nhau .
Phải rồi . Đâu phải cái gì cũng là chợt nhiên đâu . Mọi nguyên do đều nằm ở những câu nói, câu viết từ một nỗi lặng yên .
đăng sơn.fr
( nguyễnthịXíXọn )
.....
CHÚNG MÌNH
-
.
MÂY XÁM NGANG TRỜI .
( truyện ngắn by Yubi & đăng sơn.fr )
1.
Bé thức dậy sau một giấc ngủ khá ngon .
Bé vào nhà bếp, lục lạo, pha cà phê ( bé yêu cà phê lắm - một ngày bé có thể ực dến 6,7 ly - Càng uống thấy càng mê ).
Xe bé hỏng từ cả tuần nay làm bé cụt chân. Cái máy ảnh kỷ thuật số cũng lăn ra đòi nợ, cái Lap top cũng cà xịch cà tàng lúc chạy lúc không . Mấy thằng bồ hờ thì cũng chạy đâu mất .
Bé ngó ra cửa sổ, thấy nhiều mây xám . Màn cửa màu hồng run run ở hơi gió và bé biết là trời sẽ mưa .
Bé ăn vội cái bánh, chun mũi, mở Pc với lời nguyện :
" Mày chạy nha con . Làm ơn . Đừng để tao nổi cáu á "
Máy sợ bé buồn ,máy nghe lời .
Bé vén tóc, nhẹ nhàng thở phào, ngồi xuống viết thư cho anh :
" Anh Cà Chớn !
Đã lâu lắm rồi, anh lờ đẹp em . Anh chả hỏi han gì ? Anh chả cần biết em mạnh hay ốm đau . Em thấy anh vô tình, bạc bẽo .
Thế nào em cũng giận anh cho coi .
Ký tên
Yub BiBi
2.
Quả nhiên là anh sợ hãi .
Anh viết :
" Nhóc hư !
Té ra từ hổm xưa đến nay, nhóc vẫn không thay đổi chút nào . Có lần anh đã nói là anh đi guốc trong bụng nhóc .
Anh biết có những lý do làm cho bé không ngoan . Cha mẹ cưng, bạn bè cưng và cả anh nữa, anh lỡ tay cưng nhóc, hay lắng nghe nhóc và nhóc tiện đà làm tới .
Có những câu hỏi khá ngây ngô của nhóc đã làm anh phát bật cười :
- Chúa chả bao giờ nghe lời em cầu khấn á !
- Em đã khấn gì ?
- Lấy chồng thương mình , lo cho mình .
- Có cần phải là đại gia không, em ?
- Xời ! Nó là đại gia thì càng tốt, em khỏe ru .
- Rồi Chúa của em nói sao, em ?
- Ổng im rơ - Ghét ! Bữa nọ, bé lôi thánh kinh ra, bé đốt
- Úi Uí Trời !
Nhóc dữ quá . Anh nghĩ là con gái thì không nên dữ như thế . Ở hiền gặp lành nghe, nhóc !
Bữa khác, anh còn nhớ , nhóc dụ khị, dỗ ngọt anh :
- Phải chi anh mướn em làm thư ký cho anh há ?
- Không dám đâu . Anh sợ chừng cỡ 2 tháng, anh đuổi em
- Sao dị chớ ? Em siêng năng mà ?
Nhóc nè !
Khi làm việc, anh nghiêm lắm . Anh sợ ai lèo nhèo rên rỉ . Anh sợ anh nghe rên thì sẽ nổi khùng, nổỉ cáu. Trông xấu lắm .
Khi anh xấu xí thì 10 cái Nhóc dễ thương cũng bằng thừa .
Hãy ở rất xa anh để lúc nào anh cũng nghĩ là em dễ thương .
3.
Bé tắt máy, nhìn ra ô cửa . Không còn là mây vì trời đang mưa .
Bé bỗng thèm một ly cà phê khi ngồi trước mặt anh . Bé hứa bé sẽ cố gắng dễ thương như ngày xưa lúc quen anh .
-
.
Tình NHóc Làm Sao Nhớ .
Sáng sớm . Trời mưa - Tí tách, tí tách . Vẫn dậy sớm như mọi ngày . Pha ly cà phê loại dở èn ẹt . Ăn sáng , thấy còn rảnh tí nị . Mở pc định viết vài dòng .
Đang viết thì cái máy mắc chứng báo cáo " Tui hết chỗ để chứa trong bộ nhớ rồi - Tui tắt máy đây "
Chưa kịp trở tay ấn nút giữ lại chữ , cái máy ba trợn nuốt luôn chữ và không lời từ biệt .
Ngẩn ngơ, ngẩn ngơ , vặn radio nghe nhạc kiểu hạ cơn - Tịnh tâm .
Nửa giờ sau, hì hà, hì hục làm cái máy chạy lại . Ức và giận .
Nếu cái máy là một người yêu nhỏ ( nhỏ bé xíu ) thì cũng ráng mà lãng mạn nói với bé rằng :
.... " Nhỏ này, anh biết tính em chướng khí, em hay giận hay ghen khi thấy anh viết quá nhiều . Em giận anh điều gì , em ?
Anh thấy anh tử tế lắm mà , như ngày nào anh cắp sách đến trường, anh ngoan và anh thấy anh hiền . Bây giờ, có những sợi tóc trắng thêm mỗi sáng thức dậy, anh thấy anh vẫn còn hiền hiền cho dù có vài lúc anh rất chảnh chọe du đãng ngầm .
Anh cố gắng tử tế khi đối diện với đời, khi đứng trước các học viên tóc vàng ,mắt xanh . Lắm lúc ,anh chỉ muốn quẳng hết sách vở và những công thức, lắm lúc anh muốn đứng tim với những câu hỏi, những cái lì lì của họ .
Tối hôm kia, con bé đó hỏi anh sau khi kên kên ( anh muốn đấm cho nó vài cái ) :
- Thầy nói tui lì, nói tui viết dở như hạch ! Hỏi thầy nè : Hồi xưa , thầy viết ra sao ? Thầy có bao nhiêu điểm trên 20 há ?
Anh gừ gừ , rồi anh làm mặt tỉnh keo , Ơ ơ .... Tao quên rồi, nhỏ nà ; Thôi , ngồi xuống đi, tôi chịu thua em rồi .
Con nhóc chưa đã nư . Lúc tan buổi học, nó đi ngang, ném một cái Hứ ngó thấy muốn nổi nực .
Có những ngày rất dễ thương và những ngày rất dễ ghét .
Vậy mà ngày qua ngày .
Bây giờ, cái máy pc dễ thương đang chạy lại một cách hiền, ngoan
Bây giờ, 7 giờ sáng, thấy mình không kịp viết bài mới mang tên : Tình Nhóc làm sao nhớ "
đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
-
.
KHÔNG PHẢI ĐIỀU GÌ
cũng là chợtnhiên .
----
Có người hỏi thấy ngộ :
- Có phải ông là một người lãng mạn ?
Tôi giả vờ không hiểu :
- Lãng mạn là cái gì, cô ?
- Là ........
Lãng mạn có nhiều nghĩa . Nghĩa bóng của cách đo độ contraste giữa bóng tối và ánh sáng khi chụp ảnh thìkhác Ở tâm hồn thì lãng mạn có cái nghĩa khác hơn, rất khó diễn tả .
Lấy một thí dụ : Gặp nhỏ giữa đường một cách tình cờ - Hỏi nhỏ :
- Lúc này ra sao ,em ?
Nhìn rất sâu vào mắt nhỏ, xem Nhỏ ra sao ? Buồn hay vui , và dụ khị :
- Cho anh nắm bàn tay em tí xem nào .
Nhỏ vùng vằng :
- Bộ tính trổ mòi há, ông ?
Nói là không ! Không mà ! Trời đang lạnh, đang mưa . Anh thèm bàn tay ấm . Vậy thôi .
Lãng mạn như thế . Một chút rồi thôi . Vì tất cả mọi sự, đâu phải cái gì cũng chợt nhiên .
đăng sơn.fr
-
.
http://1.bp.blogspot.com/-kvY_ks-SOc...00/bibi+03.png
ĐÂU PHẢI CÁI GÌ CŨNG là Chợt Nhiên .
Đừng mơ làm nhà văn, đừng mơ làm thi sĩ . Những thứ ấy cũng có khi chỉ là xa xỉ phẩm . Nhà văn chẳng là cái gì, gì . Nhà thơ chỉ là kẻ húp gió, nấu cơm, nấu canh bằng hơi nước của mưa .
Để đừng làm nhà văn và không bao giờ là nhà thơ, mình viết ( như những đoản khúc ) .
1.
KỆ EM ( ở giữa đêm vui )
---- Anh đang vui như thế thì em buồn .
Buồn nhét mình vào một cái góc có đầy bóng tối của bàn ghế ở cuộc vui .
Nhạc quyện tròn đầy ấp trên những bước chân khiêu vũ . Và anh ẩn thân, anh biến vào tiếng nhạc ngập ngụa ánh đèn .
Trong vũng tối om om, anh không nhìn thấy em , anh bỏ rơi hai ly champagne đã hết lạnh . Anh để những hạt sủi bọt lăn tăn như vài hạt buị ở khung cửa đêm .
Anh đang rock, đang vui . Và anh say . Say vơí bạn hữu như bao lần đánh rơi em giữa cuộc vui .
Đến bản nhạc rất chậm, rất tình thì anh rời piste quay lại chỗ tối om tìm em .
Tìm làm gì ? Chỉ còn lại chiếc ghế mà em đã đứng dậy rời chỗ . Anh nhìn quanh quất rồi ngồi xuống đúng chỗ còn vương hơi ấm từ thân thể em .
Ở chỗ trống trãi ấy - anh đọc được một ý nghĩ : Mặc Kệ em ( giữa đêm vui )
Hứ !
2.
GIỐNG NHƯ NHAU .
Đừng đòi hỏi anh phải giống như Em . Dễ hiểu thôi - em . Những cảm giác của nhau không bao giờ giống y nhau .
Khi người ta nhìn nhau , chẳng có ánh mắt nào giống ánh mắt nào , những điểm sáng lung linh sẽ từ một góc cạnh nào đó mà biến đổi .
Người ta chỉ có thể tàm tạm ghép lại những ý nghĩ từ nhau để có khi gỉa vời nói giống giống để làm đẹp lòng nhau .
Vậy đó ; Đừng quá giống y nhau . Hãy là em , thật tình, thật sự .
Thỉnh thoảng nói thầm thầm , nhỏ nhẹ . Nói như vầy : " Hình như nỗi nhớ của chúng mình giống y nhau "
Phải vậy không ?
Giống y hay na ná là cũng thấy mừng lắm rồi . Miễn mình có một người để yêu .
....
3.
DỰA .
Dùng chữ " Dựa "như thế là yếu lắm ở một gã đàn ông .
Mà lỡ rồi thì thôi kệ . Có chỗ mà dựa, miễn là chỗ ấy êm ái, mềm mại .
Đàn ông cổ lỗ sỉ kiểu Khổng Học ngày xưa không thích chữ " Dựa "
( Vì họ suy nghĩ kiểu con gà trống, kiểu hùng dũng )
Đàn ông bây giờ cần khoảng 35 % nữ tính để người đàn bà biết là họ rất cần thiết cho người đàn ông kia .
Có khi cần khóc lóc , nỉ non sau những cơn giận dữ hục hặc với người và với đời . Đàn ông thấy mệt mỏi và cần tìm một chỗ để dựa.
Cái gối bày trên sofa rất êm ái, nhưng nó không biết nói dịu dàng, ân cần như nàng .
Nàng chỉ cần hạ giọng , nhẹ nhàng như một người mẹ biết con mình đang cần mình .
Nàng vùi những ngón tay vào mái tóc gã khùng điên , hung hăng ấy, và khe khẽ :
- Dịu lại, anh . Nếu cần tỉ tê, em sẽ nghe anh nói .
Hãy tìm chỗ dựa nơi em . ...
..
Gã đàn ông mềm nhũn lòng , và biết là mình đang có một sự vỗ về . Vậy là DỰA
4.
DịU .
Đi làm về, sau một ngày cứng - Rất cứng - vì có nhiều sự bực mình . Muốn làm giông, làm bão . Chỉ cần một khoảng ngắn thôi để làm mưa ngập, để làm đất trời rung chuyển ...
Mà thôi - Dịu đi . Dịu đi .
Ngồi vào bàn viết , mềm lòng để có thể viết về những hình ảnh của một con đê có bóng dừa của truyện ngắn " Gái Quê " . ( Người thành thị , có lúc, cũng thấy sợ lòng người ở chốn thành đô ...)
Bởi vì ........
đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
-
.
NGƯỜI YÊU .
Ngày hôm kia, có cô nhỏ nghịch ngợm làm thầy bói , cô nói như hỏi :
- Ai mà làm người yêu của anh, chắc là khổ lắm !
Thật sự , không hiểu lắm câu nói như dọ hỏi , như hăm he ấy, tôi im rơ . Tôi hiền, tôi ngoan lắm mà ! Hiền lành như một buổi sáng có nắng tươi đầu cành lá . Ngoan giống như khi chỉa ống kính chụp cảnh chiều xuống với mưa . Và cũng rất dịu dàng như bóng đêm trên khu vườn nhỏ .
Tôi thấy mích lòng với cái cô thầy bói dỏm ấy, tôi đi ngủ và ngủ ngon .
.....
Bây giờ là buổi sáng . Mưa lại rơi, rơi . Hai quyển sách của hai tác giả nằm trên bàn . Đó là hai tácgiả mà tôi đã yêu thích khi đọc họ . Cái tựa truyện tuyển tập mang tên Mây Bay Trong Đầu của Đoàn thạch Biền và Nguyễn Ngọc Tư vơí Giao Thừa làm cho tôi nhớ người yêu của mình .
Để gặp được Nàng, tôi phải né hai người viết văn kia, vì tôi sợ tôi viết giống họ như kiểu nhại ý, nhại phong thái văn chương .
Nàng người yêu sẽ không bao giờ tha thứ cho tôi nếu khám phá ra tôi là một kẻ cắp ( đạo chích ) .
Tôi phải làm sao ?
....
Bạn , người Dưng !
Khi bạn gần tôi, biết là bạn có thể chê trách tôi nhiều thứ lắm : Tham ăn, dễ nổi cọc, xấu tính ( hung hăng hay cắn ) ...... Nhưng chỉ có một điều nhỏ là tôi rất thủy chung như một chú chó nhỏ không bao giờ bỏ rơi chủ ( cho dù chủ có chết đói )
Ngày xưa, người ta hay thích bỏ rơi tôi .Trong tất cả những người quay lưng ấy, có vài cô áo trắng xinh xinh ở sân trường . Mỗi lần bị bỏ quên như thế, tôi đi tìm mình để nếm cái thui thủi mình ên ..... Lâu rồi thì mình cũng quen mà thôi . Và từ đó, tôi tìm thấy một người yêu khác và tìm cách để nàng không bỏ mình nữa ( Không như bài hát If You Go Away ).
Lần này, nàng ấy ở lại để chia sẻ những nỗi buồn vui . nàng không kêu ca, hò hét khi thấy tôi ngồi nán lại ở văn phòng dưới ngọn đèn của bàn giấy , nàng lẳng lặng nghe tiếng dương cầm có màu nắng ấm .
Giữa điệp khúc của Just For You , nàng hỏi :
- Anh đang viết gì ? Đừng bắt chước bài " Đâu Phải Cái Gì Cũng Mong Manh hoặc là Ví Dụ ta yêu nhau nha anh . Anh ..... Quê lắm !
Tôi ra sức trấn an Nàng :
- Em hãy yên tâm . Anh đủ sức mà, em !
Và tôi viết với 10 ngón tay như lúc tìm phím đàn blues :
Thử xem :
1. Cơn Bão T.Y
Ba ngày nay , cơn bão tên Pétra đang thịnh nộ ( vì nó bị mất người yêu, người ấy phản bội để quay đi ) Pétra buồn bã quét sạch tàu bè ở ven biển và kéo về thành phố muà đông .
Khi mất người yêu thì người ta hung hăng ,điên cuồng lắm .
Anh sơ sự nổi giận của kẻ khác ( Trông xấu lắm ! ) Anh đóng kín những ô cửa sổ, ngồi ì trong văn phòng , mở nhạc nghe, tìm đoạn nhạc tình tứ nhất và viết . Anh viết về em : một cơn bão có tên là Bão Tình Yêu .
Hơ !
2. NẮNG ẤM
....
Nơi em và anh là hai khoảng cách rất xa . Ở bên em, khi nói chuyện với ai, em dùng chữ You and Me .
Ở bên anh, ngoài văn chương cải cách ra vẻ, không có chữ You ấy . Ngôn ngữ của Pháp là một thứ âm thanh không thể nào chơi Rock . Ở dưới ánh đèn rất mềm, người ta có thể chia nhau khi hát bài Toi et Moi ...
Toi - C' est une chanson
C' est un rayon de soleil
Je chante " My song for You
Pourque tu sois l' Amour
Em là tình khúc
Là tia nắng ấm
Anh hát tình khúc về Em
Để em là tình yêu ....
....
Ngôn ngữ nào chẳng là ngôn ngữ . Một người yêu nằm trên chữ viết thì người yêu ấm và đẹp hơn .
đăng sơn.fr
-
.
http://i589.photobucket.com/albums/s..._guitarist.gif
thư từ Nơi Xa .
Nhóc ,bé !
Chú đã có những ngày rất dài . Từ sớm, từ những hàng chữ chi chít trên cuốn agenda ( người ta chỉ có 24 giờ trong ngày mà thôi - chú biết như thế khi cố gắng đếm nhầm một ngày thành 26 giờ ! )
Đếm để đếm mà thôi . Vì biết là không thể được . Chú không bao giờ yêu thích những người ngáp gió để buồn chán muốn giết thời gian . Thời gian của chú nằm trên những trang nhảy múa trên màn hình pc . Lắm lúc ,chú muốn xóa biến đi cái màn hình của việc làm . Chú muốn ra khỏi bàn giấy , đi dạo như kẻ thảnh thơi . Ở chổ chú làm việc, có một bờ sông và những băng ghế đá . Có khi để rảnh tâm trí, chú đã thả bộ, ngồi xuống băng ghế, thả ánh mắt trên bờ nước, để tâm hồn mình trống trải bay lạng trên từng ngọn cây, cành lá, tìm thấy sự dễ chịu sau những thứ đã làm mình nhăn nhó .
Có lẽ Nhóc bé cũng đang nhăn nhó khi đọc đoạn trên ... Bé có biết tại sao chú " nhăn " và khó chịu không ? Khi cười vui thì người ta đẹp đẽ hơn, thế nhưng .....đời không như là mơ ,đời thực tế vô cùng, thực tế từ những lời nói,lời hứa và cung cách giữ lời để làm việc .
Gã kia hứa đến chụp ảnh làm phóng sự cho buổi văn nghệ đón xuân ( gã không đến ) Tay nhạc sĩ chơi guitar, saxo hứa đến với ban nhạc, gã lấy cớ để không đến ..... Mụ cựu chủ tiệm ăn giữa đàng bỏ cuộc khi không chạy xin được cái phòng khánh tiết để cùng tổ chức văn nghệ , mụ không đến và kéo bầy bạn không đến dự văn nghệ của những người đã kiên trì tổ chức bằng mọi giá .
Lòng người vị kỷ là như thế . Chú ngán ngẩm , lắc đầu khi biết mình không có phép lạ , nhưng dù sao đi nữa, tất cả mọi việc đã suông sẻ cho dù rất mệt . Thêm cả mấy
tuần giông gió,thêm những giờ khắc làm việc , bò về đến nhà là chú quên cả cái thói quen ngắm vườn tược .... Một khoảng vườn ngập nước mưa , những tờ báo, những quyển sách chưa kịp đọc ....Chú mặc kệ chúng , xong bữa ăn, mặc kệ luôn chếc xe đạp dựng ở góc vườn , bò vào phòng ngủ, ấn cái cd vào máy và tìm giấc ngủ sớm .....
Trong giấc mơ của chú đã không có tiếng mưa gió của cơn bão rớt ngoài cửa sổ nơi bóng đêm tràn lấp . Hình như chú thấy bé gõ cửa nhà, bé mang đến một quyển sách mang tên " Tình nhỏ làm sao nhớ ? " - và mặt bé chù ụ .
Bé hờn trách như ngày nào mới quen :
- Chú lờ bé rồi ! Chú thật là vô tình .....
- Ơ hơ hơ !
Như thế thôi . Rồi bé bỏ đi .
Tỉnh dậy, chú pha ly cà phê sữa, nhớ lại lúc bé bỏ đi trong cơn mơ đêm qua . Ừ - Bé ! Có hề gì đâu . Người ta đã lắm lần bỏ rơi chú, chú quen rồi . Bé không thích nói chuyện thân tình với chú nữa thì cũng chẳng sao .
Bé biết mà , chú có cách an ủi chú kiểu mình ên :
( Những cách đó ra sao ? )
Nếu bé tò mò muốn biết thì dễ lắm - Bé sẽ trở lại chỗ này để đọc nhé, bé - Tất cả những gì ở đời này cũng có thể nằm ở chữ " ChợtNhiên "
đăng sơn.fr
.
CHÚNG MÌNH
-
.
http://i1220.photobucket.com/albums/...psc4258618.jpg
ĐIỀU
D Ị U D À N G CẦN THIẾT
Sau những ngày mưa bão tơi bời , có thể là những ngày nắng đẹp tươi mát trên cây cỏ đang bừng bừng nở hoa . Cụm thủy tiên, cây thủy trúc trên mặt hồn nước, những bụi hồng đang trổ lá tơ , non non .
Buổi sáng còn mờ hơi nước trong bóng tối . Tờ lịch vẫn đầy chữ, đầy số, trên tờ lịch là cảnh chụp kiểu poster có hình chú chó tí tẹo, đôi mắt của nó giống y như thằng nhóc toutou đã lià hồn từ một ngày nào ở góc vườn mùa hạ .
Mỗi khi mình làm vườn, mình lại nhơ nhớ nó . Chó là loài vật trung thành và không biết thù dai, giận dai vì không biết để bụng ..... Mới bị la rầy hôm trước , chỉ cần vài chốc sau là đã nem nép theo chân chủ vào văn phòng, thấy chủ ngồi gõ máy , chú bé chó nằm bẹp ngay dưới chân ...
Ánh mắt nó như dọ hỏi :
- Ông đang làm gì ? Viết gì ?
Hơ ! Đang viết chuyện đời và đang giản lượt đời sống . Cố gắng lọc bớt những thứ cặn bã làm mình thiếu vui . Hiểu vậy không ?
Đang muốn viết về những câu chuyện nhỏ và lắm điều quái gỡ cho chủ đề Psy - Chuyện Người, chuyện Đời . Viết về những biến chuyển của tâm trạng trong cùng một bộ óc nhưng chuyển thể để gây ra sự rối loạn tâm trí .....
Muốn viết về những tác động tâm lý làm rung chuyển hoàn cảnh sống ....
Mà thôi - Thấy có lẽ không cần thiết . Bỏ quên đi, quên những cuộc họp hành buồn chán của những danh từ kỷ thuật, những chỉ số .
Quên là một cách giải trí . Mở nhạc piano nghe nhè nhẹ để dịu dàng mà viết . Viết về ánh mắt rưng rưng xúc động của một bà mẹ nhớ cái chết của con trai khiến thằng cháu 17 tuổi đứng cạnh phải ôm lấy vai bà , dỗ dành, ủi an .
Tôi nghe gió gào, gió hú, nắm lấy bàn tay người mẹ - Sorry .
Tiếc điều đáng tiếc của một góc sống . Quay đi , thấy mình nên dịu dàng hơn với đời sống ...
2.
Ngày hôm kia, cô bạn đọc xong bài viết mang tên LỜI NGUYỆN MÙA ĐÔNG. ở chủ đề Những Câu Chuyện Nhỏ .
Cô nói :
" Đời buồn quá , anh ! "
- Thì tại mình phải làm đàn ông . Rồi cũng quen mà ...
Cô nói như an ủi :
- Nhưng đàn ông thì cũng phải vui chứ ? Bởi vậy, thấy anh có vẻ thù đời .
Ai nói với em là anh thù đời ?!
Anh vẫn còn tất cả sự dịu dàng để viết đấy chứ . Viết vào những lúc sáng tờ mờ trước giờ đi làm . Viết để biết chiêm nghiệm cuộc sống . Trong những bài viết của anh có những bóng đêm mà chỉ mình anh thấy . Bóng tối rất đậm ở những ngày lang thang khuya khoắc , đã ngước lên những cửa sổ phòng ốc để tìm một ánh đèn ấm . Thèm nhìn một mái ấm có tình yêu cha cho mẹ, gia đình xum vầy bảo bọc con cái .
Nếu không thấy những ánh đèn ấm áp ấy, anh đã lẽo đẽo theo những cặp tình nhân đang cười khúc khích choàng vai, nắm tay nhau từ một góc phố . Có khi lạnh lắm vì mùa đông đầy sương mù .
Đi như thế cho đến khi đôi chân rã rời, tìm đường ra bến ga - Ở đó, có những hàng quán mở cửa đến sáng, ở đó, có bàn ghế và hơi lò sưởi ấm . Gọi ly trà nóng, gọi ly cà phê, ngồi nhìn viên đường nhỏ xíu, nhìn cái tách và nói chuyện với ly tách .
Hỏi chúng những câu hỏi vô lý nhất đời " Người ấy của tôi đâu rồi ? Người ấy đang làm gì ? "
Làm sao ly tách biết trả lời . Vậy thì thôi, không hỏi nữa . Lục túi áo, lấy giấy bút và ngồi viết . Viết xong thì rời quán, bật lửa đốt rụi lá thư tình . Xa rồi mà . Thư viết giữa một khoảng không lộng gió .... Ai đọc ?
Rồi tất cả cũng qua đi . Ngày tháng vùn vụt trôi . Thỉnh thoảng lại nhớ một bóng tối của ngày ấy . Thỉnh thoảng lại thấy mình chợt nhiên .....
đăng sơn.fr
-
.
KHI DỊU ÊM
để có điều ChợtNhiên .
Không khó lắm đâu .
Cái công thức của ChợtNhiên như sau :
Lấy một ánh đèn đủ soi chỗ ngồi . Vặn nghe bài hát mang tên " Giờ Em ( Anh ) làm gì bên ấy ? " Vặn rất khẽ tiếng nhạc và gõ như bay trên phím chữ khi bắt kịp cái cảm giác êm ả của chính mình .
Khi viết là trọn vẹn .
Như thế là tất cả nỗi dịu dàng như khi viết những lá thư tình mềm nhất thế kỷ .
đăng sơn. fr
CHÚNG MÌNH
-
.
http://3.bp.blogspot.com/-0OsQyE7bHR...ay-flowers.jpg
tìnhThân.
Tôi ít khi mua hoa tặng ai vì bản tính kỳ cục của mình .
Hãy để tôi giải thích vì sao :
Tôi dốt đặc về ngôn ngữ của hoa . Tôi rất thích hoa vì là kẻ yêu chụp ảnh , yêu nụ môi như hoa hồng, yêu ánh mắt như hoa thủy tiên, yêu sự tinh khiết của hoa sen trên mặt hồ mỗi lần đi dạo .
Ở người yêu thứ nhất, thay vì tặng hoa, tôi vẽ cho nàng một nụ hoa hồng bằng màu đen trắng ( tôi học vẽ chân dung bằng bút chì )
Nàng không bằng lòng , nàng kêu rêu : Anh kẹo kéo .
Tôi giận nàng 3 tuần lễ .
Ở cô bạn ngày ấy học Luật, thay vì tặng hoa ngày sinh nhật,tôi tặng nàng tấm ảnh chụp hoa hồng màu vàng thẫm . Cô ngó tôi, cô phán :
- Anh là kẻ bội bạc .
Tôi quay đi, giận cô hai tuần, cô ngoe nguẩy biến mắt sau khi khều thằng bạn tôi .
Tôi chán chường, tặng nàng thứ 3 cả một chậu hoa cúc vàng óng ánh . Nàng hậm hực :
- Anh trù ẻo tui, phải dị hăm ?
Nàng nói Ô Rờ Voa .
Những năm tháng sau, đi ngang tiệm bán hoa, thấy tôi xớ rớ, cô bán hoa khều :
- Hôm nay là ngày lễ tình nhân . Hãy mua hoa tặng nàng .
- Ơ ! Ơ ! Tôi không còn ai yêu tôi .
- Thì hãy tặng đại ai đó , để họ yêu ông .
Tôi mua đại đóa hoa hồng, trả tiền, tặng cô bán hoa .
Cô cười, đẹp :
- Cám ơn nha . Tôi đã có người yêu rồi .
Đòi lại đoá hoa hồng, tôi quay đi .
Từ đó đến nay, tôi sợ tặng hoa .
đăng sơn.fr