me
những cơn mưa chưa bao giờ chỉn chu
xập xòe lại tạnh
sài gòn . vừa khô . đã ướt
hàng me run . như chú cún vừa tắm xong
quăng vào chung quanh
những . bù xù nước
Printable View
me
những cơn mưa chưa bao giờ chỉn chu
xập xòe lại tạnh
sài gòn . vừa khô . đã ướt
hàng me run . như chú cún vừa tắm xong
quăng vào chung quanh
những . bù xù nước
quán
trong xanh biếc của ngày vàng
lửng lơ tôi . với em bàn tay nâu
những bờ cỏ động vào nhau
sông hoen nắng . vỡ . sóng chao chác đùa
chắc gì tiếng của chiều khua
hay trong ta đã cửa lùa cõi không
ngoài kia . con nước bềnh bồng
quán im . hồn ghế bàn chông chênh nằm
quê
một nửa tôi về bên ấy . gọi
rước em về lại nửa bên này
màu sông quện lại thành mây . ngủ
ai biết . Vàm Cỏ đông . hay tây
thêm chút phèn chua vào mắt ruộng
còn mái dừa ai dựng hiếm hoi
chào nhau . gió lộng miền con gái
lộng lẫy mùi da thịt . hẳn hòi
giữa liếp hồn tôi . cây lá nõn
mơ mòng hoa trái giấc thơm tho
điểm câu vọng cổ . sầu . ngai ngái
ngọt lịm . đòng đưa võng . ban trưa
gió trời . em quạt trong làn áo
thánh thót mồ hôi gợi bưởi bòng
gáo nước mùa mưa trong vắt . chảy
khóe nhìn sau tóc thoắt mênh mông
xả
rủ em buồn . ngất ngư đời
dẫu sao cũng một cuộc chơi thôi mà
sá gì đầu váng mắt hoa
nửa say nửa tỉnh chín ma một thần
rủ em thổi cái phong trần
chu môi chụm mỏ mấy lần . là xong
mốt mai . lỡ . có bềnh bồng
nhất châu nhất hải nhất hồng nhất thiên
em trên vai ta . tọa thiền
tung hê kinh kệ vào miền viễn phương
quên câu chú . chịu đoạn trường
bài thơ đứt ruột diễn tuồng vậy thôi
trong em . ngực có bồi hồi
trong ta . ứ nghẹn trăm lời . mới chôn
câu thơ bổn chổn bồn chồn
như lên đồng . giữa ngày hôn mê trào ...
mê
trong cơn sầu ngọt . thơm như kẹo
nhúc nhắc chiêm bao lưỡi nếm chơi
sẽ thấy trần gian chưa đóng cửa
sông suối trào lên giọt sữa ngời
sầu mà ngọt thơm như kẹo... phải là nhà thơ mới thấy vậy ha ?? hì hì coi bộ có người muốn mang số 13 rồi !
Góc
Biết con số 13 nói gì...chết liền !
Đọc đỡ về con số 19 nha Góc.
Link: http://thethaovanhoa.vn/475N20111022...uoi-thu-19.htmQuote:
(TT&VH Cuối tuần) - “Thiếu cảm thông là một thảm họa đang chờ đón tất cả chúng ta. Chúng ta hãy tự hỏi mình rằng nếu có đi qua hiện trường vụ tai nạn ấy, liệu sẽ có bao nhiêu người ngừng lại giúp đỡ cô bé?” - tờ Trùng Khánh thời báo của Trung Quốc đã viết như vậy trên trang nhất về vụ em bé 2 tuổi bị xe chẹt phải, nhưng 18 người đi qua không ai cứu.Nếu bạn là người thứ 19 thì sao? Bạn sẽ dừng lại không?
Hẳn những đau xót trong mấy ngày qua khiến bạn đã sẵn sàng câu trả lời là “Có”.
Đúng thế!
Nhưng tôi xin hỏi tiếp, bạn sẽ cứu cô bé bằng cách nào? Tri hô lên để mọi người xung quanh cùng đến tiếp ứng, và sau đó bế em bé đó vào lề đường như những gì người lao công đã làm?
Đương nhiên rồi.
Nhưng nếu giả sử lúc đó bên đường không có một ai, không một chiếc xe nào qua lại, chỉ có mình bạn với một người bị tai nạn bên đường, thì bạn sẽ phải làm gì?
Người bị nạn có thể không phải là một em bé, mà có thể lại là một người mà nhìn qua bạn đã biết ngay là thuộc thành phần “bất hảo” mà người kém từng trải không dám “động vào” (vì sợ máu me, HIV và các bệnh truyền nhiễm khác...). Hiện trường vụ tai nạn có thể không phải là giữa phố đông, có nhiều người chứng kiến, mà có thể chỉ có mình bạn. Bạn không những sẽ phải vất vả hơn vì đơn thương độc mã, mà còn phải trải qua một thoáng lo âu, khi bạn làm ơn nhưng có thể “mắc oán”, hay chí ít cũng phải ra công an làm chứng.
Người ta có câu “Cái ách giữa đàng nó quàng vào cổ” là để nói về cái lo cũng đầy “bản năng tự vệ” này. Tâm lý này không phải suy diễn, bởi mổ xẻ sự việc vừa qua, cư dân mạng hiện đang kêu gọi nhà chức trách Trung Quốc triển khai một đạo luật hiệu quả giúp bảo vệ những người tốt sẵn lòng ra tay giúp người khác mà không bị rắc rối.
Rõ ràng, sau khi trả lời “Có” bạn phải trả lời thêm nhiều câu hỏi nữa.
Một người bạn của tôi, học ở trường y tế cộng đồng có kể lại một kỹ năng là mỗi người đi đường nên trang bị một đôi găng tay cao su trong xe, một ít bông băng và miếng dán. Một người bạn tôi đi ô tô nói rằng trong xe luôn mang theo một tấm nilon sạch để có thể trải ra trên ghế sau, đảm bảo vệ sinh cho người cần cứu giúp.
Nhưng trên hết, mỗi người hãy trang bị cho mình một chút can đảm. Lúc cần ra tay thì phải ra tay và cây ngay không bao giờ sợ chết đứng.
Nôbita
13
mười hai con giáp như ... chưa đủ
trời bảo . mười ba ... cũng có sao
mấy chú tiên răng cầm đũa phép
huơ lên . hô biến cộng thêm vào
mời
muôn hồng nghìn tía . em mời
cầu vồng bắc nhịp ngang trời . tôi đi
lòng tôi . một đốm lưu ly
vẫn leo lét giữa lạ kỳ . mắt em
lụn
ngồi im trong nửa chiều . nghe
mong manh trời đất đổ về dưới chân
con sâu trên nhánh lá gần
gặm xơ rơ tiếng buồn lân la chờ
bóng đêm ăn mỏn ngày mờ
bốn chung quanh lụn một đờ đẫn tôi
tàn
tàn thu lửa hạ xoay chiều
ta. con giun đất mơ liều nhớ em
buồn xanh nhớ biển thềm hoang
đêm sâu-nét chữ mờ loang tóc mềm
ngoc han
chào anh thangtram
Xin được hân hạnh chào lại NGOC HAN.Quote:
ngoc han
chào anh thangtram
rối
1.
một góc ngồi mù
con mắt vói vào trong
tìm cửa
2.
xòe hai bàn tay
đêm . trộn với ngày
nhập nhoạng
3.
buồn thiu thỉu
giấc mơ chớp cánh
được tỉnh . trong mê
4.
bộn bề bề
ngữ ngôn ngầu đục
thả lưới
một câu thơ
ngó chiều ngang mái ngói
ngầy ngật vó chiều . con nắng chạy
sạn sỏi tây riêng cũng điếng hồn
kìa em khúc khuỷu quanh co . tới
nghiêng ngó chân trời lúc lỉu sương
trăng . dạm ngõ ngày . cười nụ vội
trèo lên chia sớm một viền môi
nhà ai nâu ngói nằm im đợi
thắt thỏm từng viên mảng nhớ rời
tôi
những mặt trời . đôi khi . không có thực
cháy bâng quơ vào góc hỗn mang tôi
ngày hôn mê chờ đêm xuống . mở lời
lấp lánh giọt sương nằm trên mái . khóc
đâu biết được giữa trầm luân sống chết
có gì không ngoài ranh giới đời mòn
triệu lầu đài hóa những cỏn con con
bò lổn nhổn chờ giờ thiêng . hóa kiếp
đâu biết được . thiên đường hay địa ngục
gã vô thần miễn cưỡng . đứng . bơ vơ
tìm bảng chỉ đường ở mỗi ngã tư
chỉ mù mịt sương giăng và khói tỏa
viết tiếp sau một đêm và một buổi...
xong cái thuở vén môi cười ngạo nghễ
tới cái thời mếu máo đứng xòe tay
bày thi ca lên manh chiếu chợ trời
đem bán rẻ đã nư lần mua đắt
thèm tung cánh giữa xó đời bẩn chật
chịu rụng lông như mốt gã công già
chốn vàng thau ai phân biệt phượng . gà
xin bò sát trườn qua miền lộng lẫy
các em khỏe vỡ tung lồng phổi . gáy
chớ kiệm lời . đòi mở hội vinh danh
nhét vào tôi gai nhọn . giữa bàn chân
đi khập khiễng gieo ruộng đời mông muội
xin em nhé . sáu mươi . mam mám tuổi
vẫn y nguyên lời hẹn gã Y Vân
cõi trần gian bụi bặm . chút thòm thèm
tôi nhỏ dãi . về bên kia . ngoái cổ
xin em nhé . một ngày mai . bất tử
tôi trong em . vài ba giọt máu đào
thương cuộc đời muôn vạn thứ tào lao
xì một phát cho cửu hoàn nôn mửa ...
hớ hớ... anh tt, tôi - vô thần - hỗn mang - ngã tư - chói lói
mượn ngã tư này cất tiếng hỏi thăm
từ bến cũ, tôi cũ đón vô thần
hỗn mang cũ quyết tâm ngã tư cũ
từ giã chữ u, dấu ngã thói cũ
gặp lại gì ? sự lạc cũ bàn tay cũ
ngón trỏ cũ, giấc ngủ cũ mộng cũ
tôi = một củ người chất gió cũ đi
những rũ, những vất, những vả vào mặt cũ
rủ nhau qua cũ trật tự cũ
dòng máu cũ lối chảy cũ lang mang
trên cát cũ bục cũ mùi cổ cũ
trên sống lưng thèm đến cũ hơi hôn
trong song mắt cắt chận cũ lũ ngày
từ phân biệt những chân cầu nối cũ
hỏi thăm nhau:~ một thói quen cũ của chúng ta...
...như bất cứ cái sự-lưng-chừng-lở-dở nào, cái-sự-thèm vẫn miên cà liên man bất tuyệt. Một vương triều, một mội nước, một cánh chim thiên di thất lạc, đều rên ư ử từ cũ đến mới, từ thiên cổ đến ngàn sau. Phải chăng, nó cũng thoát thai ra từ cái lò rộng mênh mông chứa chấp hằng hà vũ trụ, từ cỏn còn con, tới bừ xừ lừ...Ở đó, mọi ranh giới đều nhập nhòe, mọi thứ bậc đều tráo trở...Quote:
trên sống lưng thèm đến cũ hơi hôn
Chỉ là một hơi thở xì ra từ một nụ hôn, cái đánh rắm của tình yêu, cũng đủ hạ gục mọi ngữ ngôn hào nhoáng trang đài phong lưu rất mực. Mốt mai - cái mốt mai đâu đó bảng lảng chân trời góc bể - có ai vịn gót chân ả nữ tỳ già bay về thăm cái nôi cũ kỹ từng đòng đưa nàng công chúa sơ sinh, để thấy mộng-ban-đầu còn thơm hơi sữa...
Trích từ một file lưu trữ năm 1997, được type lại từ một quyển sổ úa vàng có ghi thời gian là năm 1972...Quote:
em là con gái mười ba
đi thơ thẩn giữa vườn hoa suốt ngày
ta - đời xanh lá xanh cây
môi thơm sữa mẹ cũng bày đặt yêu
thư
cuối ngày loang loáng nắng
trong mắt em . mùa vàng
trổ nghìn bông lúa lạ
reo lời ca hân hoan
áo xiêm phơ phất múa
gợn sóng lô xô cười
gởi về nhau thông điệp
trong bao la trùng khơi
Trích từ một file lưu trữ năm 1997, được type lại từ một quyển sổ úa vàng có ghi thời gian là năm 1972...
Nếu tôi xem đó là một cái tựa đề, thì anh tt ơi, hôm nào ở giữa SG nhiều tráo trở, nếu mọi sự cho phép, tôi mong được gặp.
Bây giờ quay lại chỗ ngã tư của 1972 và mộng ban đầu và mùi sữa và những in mờ in đậm của thời gian.
" Lịch sử bắt đầu từ Sumer, với nền văn minh đầu tiên của nhân loại, Mesopotamia, thuộc vùng lưỡng hà Trung Á, giữa hai con sông Tigris và Euphrates, Iraq và Iran ngày nay, vào khoảng 3200 trước Công nguyên. Khám phá lớn nhất của nền văn minh này là chữ viết, Cuneiform, Hình nêm (wedge-shaped), khắc chữ có dạng hình tam giác, trên miếng đất sét ướt rồi đem nung (khoảng 500 ký hiệu), ghi lại sổ sách điều hành về thương mại và văn học. Cùng thời, người Ai Cập có loại chữ tượng hình, hieroglyphs, Linh tự, dùng để viết xuống những lời nguyện, những bản văn có tính cách ma thuật liên hệ tới sự sống sau khi chết và cầu nguyện thượng đế, có ý nghĩa như “ngôn ngữ của thượng đế”, nhưng sau đó nới rộng phạm vi, ghi chép ranh giới đất đai, thủy triều lên xuống của sông Nile, biến cố lịch sử và các phép tính toán. Hệ thống chữ Ai cập có khoảng trên 700 ký hiệu căn bản gọi là glyphs chia làm hai nhóm, biểu âm (phonograms) và biểu ý (ideograms), và người đọc phải dùng cả hai để quyết định ý nghĩa của chữ. Hai hệ thống Hình nêm và Linh tự đều thuộc loại biểu tượng và biểu ý (pictographic and ideographic system), khó học, chỉ dành riêng cho một thiểu số giới chức và tăng lữ. " [trich "Tân hình Thức và Hiệu Ứng Cánh Bướm bởi Khế Iêm]
Những gì linh thiêng quá có bao giờ bị sáo mòn không ? Những sáo mòn có bao giờ tráo trở cùng linh thiêng trong mùi sữa mộng ban đầu ? (Hình như ba cái chữ "mộng bao đầu" này từ hồi được Mr Bùi thổi cho cái hơi tàn tàn thì mới mang cái phong vị tàn tàn âu sầu của rất mực bồng phiêu, phải không anh ? ! ?!) Anh nói rõ ràng trong đoạn thơ cũ ~ thời gian ~ 1972 ~ mộng ban đầu ~ ấy về giới hạn, về trân quý, về lông bông, về sáu mươi năm, về SG, về soi gọi về lúi cúi moi coi lại những hố thẳm ngậm ngùi trên lỗ rỗ tư bề huyễn hoặc lẻ loi ~ hờ hờ, phải không anh ?! Linh tự đấy anh. Ma thuật đấy anh. Và cái đơn âm của chúng ta cùng cái thần hồn song trùng nhị bội cùng những ngã tư huyên thuyên huyền ảo cũng như hiện thưc hóa và ném-ẩn-dụ-vào-ẩn-dụ-của-buồn-nôn và mót nhặt cái rắm của cái rắm và cái bóng của cái bóng và tôi trong anh và anh trong tôi và thiên hạ trong thiên hạ ~ "các con giời" ~ hờ hờ, anh tt ạ, nếu tôi gọi cái tựa đề ấy là một cái tựa đề thì tôi thực là cảm động khi anh vẫn còn trở dạ và lóng ngóng chỗ ngã tư chưa bao giờ là ngã tư của các con giời.
Khi ai đó trong số các con giời chuẩn bị cho chuyến đi xa của ai đó trong số các con trời thì mặt giời cũng như mặt trời đều lóng ngóng trước vấn nạn của thời gian tráo trở. Gọi là cỗ quan tài, là chiêu mộng về đầy bốn vách vuông, là tổ chức lễ hội cho sự sống, là vinh danh cái chết, là mở cửa tình yêu xúc chạm sự xúc chạm, là khỏa thể họa hổ là những bút phi tuyệt tích những chi chít bồng phiêu ~ gọi bằng tất cả chân danh, huyễn danh, như thị hà danh, lư xư bư danh, thiếu lâm tự danh, trung quốc danh, đại việt danh, sáu mươi năm danh v.v. và vô vàn v.v. ~ gọi thế nào chăng nữa thì các cuộc chia tay quả thật đều buồn bỏ xừ.
Tai sao vần níu vận đưa thế nào mà ra là "bày đặt yêu" hử anh ? Có vần đề gì trong vấn nạn của "bày đặt yêu" ? Làm sao giữ được thời gian ngưng đọng trên một bờ ngực căng tràn tất cả nhạc tính, thi tính của trạm trổ của ngữ ngôn và vọng âm của huyễn-huyễn ? Trên lưng mộng người đàn ông già. Trên cộ lúa ngày bo bo xanh không chất béo. Trên xanh xao nụ vừa nhú đã lốm đốm trắng rầy con mộng-ban-đầu ăn hư.
Tức là một sự cảm động vậy. May mắn cho chúng ta, những người không phải là tăng lữ. Vì chúng ta được tự do xao động, xúc động, loạn động khi những linh tự của sự sống quậy phá trong tâm hồn, dầu là sự quậy phá manh danh từ thiêng liêng, hoặm răm rắm, hoặc dẫu là những thắc mắc nửa vời. Một sự cảm động đấy, anh tt hờ ... :))
thì...tại ảnh chớ ai ?Quote:
từ hồi được Mr Bùi thổi cho cái hơi tàn tàn thì mới mang cái phong vị tàn tàn âu sầu của rất mực bồng phiêu
cái này kêu bằng...điên quá đi hà...Quote:
tất cả chân danh, huyễn danh, như thị hà danh, lư xư bư danh, thiếu lâm tự danh, trung quốc danh, đại việt danh, sáu mươi năm danh v.v. và vô vàn v.v. ~ gọi thế nào chăng nữa thì các cuộc chia tay quả thật đều buồn bỏ xừ.
Dựa hơi đoạn vòng vèo của Khải huynh, sáng Chủ nhật ở Sài gòn, va dập mặt vào mớ kỷ niệm âu sầu, thèm bông gòn lơn tơn bất sá...
bôn ba thời vận không qua
chạm mùi mưa móc buồn ra chút lời
yêu em từ thuở ngàn khơi
thuyền chưa cặp bến đã đời một phen
bởi lung tung quá (phải) bèn
bỏ neo vũng nhỏ toèn hoen . mộng đầy
sông Nil chảy xuống miệt này
Cửu Long riết róng Thị Ngầy . Sở Thu...
Lẽ ra phải là Thị Nghè Sở Thú thì mới trúng. Ngặt...cái tánh đệ quen vần vèo ngữ diệu nên thà chịu trật cho...vui.
ký
buồn tình đáo hạn thứ Hai
ký tên lên . Tieng Tho Dai . vay thêm
loay hoay lãi lỗ triền miên
từ cơn nghiệp chướng dở điên dở tình
dậy thì
này . những mùa mưa chưa ướt hết
bốn góc chiêm bao . góc tự tình
em ngồi gọi gió lên thư thả
sợi tóc bay dài rụng chỗ nghiêng
môi má thơm lừng sương buổi sớm
vài giọt bình minh đủ điếng lòng
chênh chếch nhành cây khua lá . nhủ
thủ thỉ lời ngoan . giọng rất non
này . vết chân chim . thềm giữ lại
đêm qua mưa vụn . nói gì chưa
hay còn chờ đợi giờ linh ứng
sáng một thiêng liêng giữa điện thờ
môi son thiếu nữ tươi mười sáu
nắng mưa còn lấp ló . khoan về
khuôn cửa bình yên . ai mở khẽ
trần gian khắc khoải cuộc tình mê
dở
chỉ có những không dưng
ùa ập vào . làm sóng
hụt hẫng những bờ em
trái nghiệp chướng trĩu căng đầy cành . chưa rụng
đợi . khòm lưng
bài thơ dậy thì không chịu lớn
kẹt giữa mùa mưa
ướt sũng
ta
đầy gió
vịn một trời hỗn mang
em
mãi là xoan
chờ
biết hạ
chợt
huyên thuyên lá hát om ngoài phố
đi giữa đường me hớt nắng chơi
gọi tên hoa cỏ . mùa con gái
một nụ lên màu phơn phớt vui
phiêu
những ngón chân cũng biết loay hoay
nửa đêm khều gió đôi ba khúc
rải xuống chiêm bao đoạn thở dài
trong mùa đi tới mùa . đi tới
mưa nắng buồn thiu ngảnh lại chơi
từ mỗi điêu linh . buồn mọc tóc
cho em hồn cỏ ngủ yên lành
hiu hiu mé nước ru dài sóng
róc rách thiên thu hỏi mất còn
đâu đó . âm thầm một giọt sương
già
câu thơ ngã xuống . nhục nhằn
nhịp trần gian . đã muôn phần đắn đo
mênh mông . vũ trụ một lò
chắt chiu từng chữ . buồn so góc lòng
hỏi thầm . ta mất ta không
loanh quanh mỗi bữa ăn đong cuộc đời
đâu rồi . một thuở đâu rồi
xênh xang xiêm áo cuộc chơi máu liều
hỏi mình . vơ vất cõi yêu
như hồn bướm . cứ chiều chiều lại bay
giật mình . xòe . thấy trắng tay
nghe phiêu phiêu nỗi rạc dài trăm năm
.Cho.
quên
vài ba lần ngủ . quên mơ
tỉnh ra . chìm xuống những lơ loãng buồn
vài ba lần đi . quên đường
trở lui hỏi thử ngọn nguồn trước sau
vài ba lần ngã . quên đau
tưởng hoa đào nở trên đầu gối ai
vài ba lần nhậu . quên say
cơn điên tỉnh rụi cứ dày vò nhau
nhậu quên say, coi chừng rượu dỏmQuote:
vài ba lần nhậu . quên say
cơn điên tỉnh rụi cứ dày vò nhau
điên tỉnh rụi, coi chừng điên điêu
điên điêu, rượu dỏm đìu hiu
vàng phai trước ngõ bây nhiêu năm còn
nhậu quên say, coi chừng trắng tay
điên tỉnh rụi, hốt hụi cuộc đời
chẳng ngờ tay trắng dã tay
cái vờ tỉnh rụi lại dài dài điên...
:))
lai rai bỡn chữ . mới hayQuote:
điên điêu, rượu dỏm đìu hiu
vàng phai trước ngõ bây nhiêu năm còn
rượu đà bớt dỏm . điên rày đỡ điêu
:-"
ngọ
gỡ giùm đôi điều thật ngặt
tôi nói . với . mọi thần linh giấu mặt
hình như mặt trời hôm nay đứng thấp
nhón lên . cao hơn chút nữa
chạm vào giờ Ngọ
nhìn xuống một chiều rơi
rơi đánh tõm
sóng chen nhau vẽ những vòng tròn
mặt nhân gian gãy vụn
hốt hoảng mười hai giờ trưa
tưởng
hai kim . rụng một
van
nghìn điều sắp mất
trổ vào hồn nhau
anh và em
tôi và nó
tia mặt trời đỉnh điểm
nằm xuống . nghe kinh
vài giây nữa . hóa
vói
khi không trời đất mụp mềm
thơ sa hố thẳm cho liên lụy người
bên kia ý tứ rụng rời
bên đây ngữ nghĩa chán đời ngã theo
thơ nằm một xó chèo queo
giục chiêm bao cứ trèo đèo vượt non
một hôm mười ngón hao mòn
khóc rưng rức giữa bãi cồn lạ huơ
Cám ơn Sam và BaoTram (dù chỉ có BT khen còn S thì xúi người khác khen).
Mong sau này sẽ không làm S và BT thất vọng.
vọng càng cao . thất càng caoQuote:
lúc Vọng . Thăng
khi Thất . Trầm
quen rồi . nên ngã mấy lần . chẳng đau
chỉ tội em . chờ khá lâu
chưa nghe anh . trả lời câu . chung tình
^:)^
thăng trầm trừ cộng cỡ nào vẫn y nguyên
còn chung tình . đỡ chung...tiền
khi xong canh bạc...lụy phiền sạch trơn !
Anh Cao Nguyên...xá tội dám cà rỡn cùng anh.