-
Mỗi lần gõ sai,thì thấy bực mình.Gõ sai nhiều lần,thấy bực mình nhiều hơn.Hôm nay...gõ hết những gì mình muốn viết xuống,nghe tín hiệu tin tin...thì biết là "xong film" rồi! Huhu...dạo nầy cái máy nó cà khịa mình.Đang online,đang viết mà nghe nó tin tin,tức là nó đá mình ra hồi nào rồi!
Hôm nay trong lòng thấy bức rức quá...!
-
Cả ngày hôm qua,mưa rả rích.Ngồi trong cửa hàng,chĩ thấy buồn thôi...không biết buổi chiều có bão nếu như S chồng Diễm không vào nói sẽ đóng cửa Snap lúc 5h,chắc tôi cũng sẽ ngồi đến 6h.
Ghé nhà sếp một tí rồi trùm áo đi mưa chạy về.Qua cầu Sài Gòn...gió như muốn bê cả cái xe và người xuống sông,sợ đến không chạy được luôn!Những hạt mưa quất lên mặt đau điếng!
...Dọc đường,nhìn thấy cây gãy,ngã đổ ...càng sợ!
..Vậy mà vẫn cố ghé qua Văn Thánh mua đậu hũ với tương về làm món đậu hũ kho tương(hihi)
Đêm,mất điện...hai chị em nằm nghe mưa,gió giật bên ngoài mà sợ lắm! Gọi phone về nhà cho Mẹ...gọi cho em gái,rồi mới trùm chăn...nằm chờ cơn bão đi qua!
...........
-
Nhiều khi,tôi thấy mình rất mạnh mẽ...nhưng cũng rất nhiều khi,tôi thấy mình nhút nhát,yếu đuối nhứ con nít.Mà tôi có phải là con nít nữa đâu!
Đêm qua,tôi mơ tòan ác mộng.Có lẽ do "cơn bão" đã làm tôi suy nghĩ và lo sợ nhiều quá.
Thật tình,thì tôi chĩ sợ những chuyện vẫn vơ,không có thực.Mỗi lần mưa to,giông gió...tôi lại tưởng tưọng đến ...có đêm nào,đang ngủ chợt giật mình tỉnh dậy...thì cả thành phố bị sóng thần cuốn trôi như bên Nhật.
..Em họ nghe tôi nói,nó cười chọc quê tôi...
Ừ,mà ở trên đời...chuyện gì cũng có thể xảy ra.Làm sao biết được phải không nè.
:-)
-
Chiều nay,tôi gọi phone đến nhà người thân của chị để báo với chị rằng...tôi đã mua mấy cái gáo múc nước mắm rồi.Hihi,cầm phone trên tay,tôi mới chợt nhớ ra là tôi chưa biết tên thật của chị :).Khi bên đầu dây kia có người trả lời,tôi bị lúng túng không biết nói làm sao...cuối cùng tôi cũng nói cái nick name của chị.Người nhà chị không hiểu tôi muốn tìm ai,vì có đến"mấy bác về cùng lúc".
...bỏ phone xuống rồi,tôi cười một mình.Ừa,đây đâu phải là lần đầu tiên tôi không biết tên thật của bạn net.
Năm kia,khi nhóm CĐMX hẹn nhau ở cà phê của Bờm.Tới nơi,tôi nói muốn gặp Bờm...thì không ai biết...may mà lúc ấy Bờm chạy xuống đón...không thì không biết nói gặp ai nữa:-(.Rồi có lần phone cho anh bác,lại xin gặp bác HV...hihi.
Thiệc tình!
Cuối cùng cũng liên lạc được với chị rồi.Hihi,lần sau sẽ nhớ hỏi tên thật của bạn net,phòng khi đi lạc :-)
-
-
Hôm qua ngủ không được,mình dậy sớm cân bột thử học làm puff pastry.Dường như bơ hơi bị nhiều,nên lúc cán bột bơ cứ tràn ra ngoài!
Chiều từ cửa hàng về,mang bột ra cán làm bánh...thì cuối cùng được một mớ bánh nhỏ tí teo,hình thù không ra làm sao...thật là mắc cở!!!Bột có xốp...nhưng không giống ai hết!!!
:(
-
-
Tối nay,muốn nói chuyện với một người bạn nào đó của tôi một chút,để đầu óc nhẹ nhàn hơn...dù là chĩ nói chuyện phiếm.
Vo ít nếp với đậu xanh bỏ vô nồi cơm điện để sáng mang đi làm...rồi "bà tám" với bạn tôi...ngồi chờ cơm nếp chín...
...tối nay,khi nói với em họ rằng,tôi chĩ có một điều ước: là gia đình,người thân của mình được bình an...không đau bịnh nặng,không ai đói khổ,các cháu tôi lớn lên như những con người đàng hoàng..là tôi mừng rồi...không mong ước gì hơn.Em họ cười: điều ước của chị nhiều quá!Chúa,Phật...khó lòng mà đáp ứng!Nội cái chuyện bình an thôi...đã là khó đáp ứng rồi!
Có phải là tôi đã mong ước nhiều quá không?
:-)
-
-
Tôi rất ít khi ăn bánh ngọt và rất là không thích ăn bánh kem,mặc dù tôi thích nấu nướng,thích làm bánh,thích tìm tòi những loại bánh mới để học....vậy mà hôm kia,đọc bài gì đó có bánh kem,tự nhiên tôi cũng muốn có một dĩa bánh kem để ăn trong khi dạo net.
Tối qua đi làm về,buồn...nên tôi chạy loanh quanh,rồi ghé vô cái shop trước cổng compound nhà sếp,mua hủ da ua,phong bánh quy để sáng mang theo đi làm.Sáng nay,pha ly cà phê...ăn mấy cái bánh quy...cà phê vẫn ngon,nhưng dường như vẫn không thích ăn ngọt thì phải(có lẽ vì đêm qua đã khui ăn trước mấy cái khi đói bụng,nên bây giờ chán rồi :) )
...Ngày thật im vắng....
-
Tôi ghẹo Bác: Bác ơi,Bác có biết chữ mf đi sau tên của chí mén trong yahoo là gì không? là mafia đó (hihi).
Lâu rồi,hôm qua tôi mới có dịp liên lạc với những anh chị,chú bác cũ...nghe mọi người vẫn "phẻ"...là tôi thấy vui mừng.
-
Hôm nay Oanh vô cửa hàng trong lúc tôi đang ngồi nghe bài của DV hát.Oanh hỏi: chị ơi,ai hát vậy...em thích cái giọng nầy,rất mộc mà hay.Còn cả đàn guitar nữa...
Oanh chạy tới chạy lui về cửa hàng của cô ấy...rồi chút xíu lại chạy sang biểu tôi mở nhạc lên cho cô ấy nghe với.
Hôm nay là sinh nhật của Oanh...nhóm cây si tụi tôi mới biết khi ra gốc si ăn lẩu nấm tự nấu.Ăn xong,tôi rủ cô ấy vô cửa hàng,mở "bài thánh ca buồn" và"vì đó là em" cho cổ nghe...coi như quà tặng sinh nhật ...hehe...
-
Dao nay toi thay minh tu nhien da doan,da su :-).Toi co the noi gian va cam ghet khi xem mot video clip canh ca dung dui cui,gay goc danh vao nguoi dan nhu danh mot con vat.Toi cung cam ghet khi doc nhung rao giang ve chinh tri,ve ly tuong gi do.Toi cam ghet khong phai do ai nhoi nhet hay tuyen truyen,ma toi cam ghet vi nhung giao dieu sao rong hoan toan di nguoc lai voi thuc te ma toi nhin thay bang mat,nghe thay bang tai .Toi chi tin vao cam nhan cua chinh minh...nen khi doc nhung dong ho bo len,toi chi muon bao ho"shut up"!
-
Cả ngày hôm nay,ông Trời buồn nên cứ gầm gừ,u ám.
Cả ngày,cũng chĩ hết pha cà phê...tới nấu cơm,nghe nhạc...rồi lại pha cà phê.Một ngày trôi qua im ắng...không vui,không buồn...không gì cả.
Tối mặc tà lỏn,xách cây dù ra nhà thờ trong mưa.Thì ra,ngày thường nhà thờ vẫn có lễ.Tự nhiên thấy ngượng ngịu khi cuối xuống nhìn cái tà lỏn của mình...thật là không tôn nghiêm chút nào hết!Mắc cở thiệc!...và vì sự thiếu tôn nghiêm,mà đầu gối đau khi quỳ...
Ngẫm lại..hư thiệc!
-
Thì ra tôi cũng có tính giận hờn và hay ghen tỵ.Ờ,mà ghen tỵ với ai chớ :-) ngoài những người tôi thân,tôi mến...còn lại thì cũng không phải dễ giận hờn chi đâu.
Tính tôi như con trai.Mỗi lần bực mình,thì tôi bỏ đi đâu đó...im lặng không muốn thốt lên lời nào hết.Im lặng, là tất cả những ngôn từ mà tôi muốn gởi gấm vào đó.Im lặng,cũng có nghĩa là nói rất nhiều :-)
-
Tình cảm giống như cái cây,cần bón phân,tưới nước.Khi ta không bón phân,tưới nước cho cái cây của mình...rồi một ngày ngoái nhìn lại...ơ,tôi nhớ ở đây...từng có một cái cây tôi trồng cơ mà.
...sao nữa? cười chớ sao.Cười mĩm thôi!
-
Đêm qua,giật mình khi mơ màng,duỗi chân thật thẳng thì bị "vặn bắp chuối" đau ơi là đau.Người ta nói: hễ bị như vậy thì ngồi bỏ hai chân thỏng xuống giường sẽ hết...nhưng ngủ trên gác,đâu có giường chi mô! Lồm cồm bò dậy...thấy cái chân đau cứng đơ.Ráng cà nhắc đứng dậy vịn lang can gác xếp...thấy đỡ hơn xíu nên nằm dỗ giấc ngủ lại.Từ đấy đến sáng,không dám duỗi chân thẳng nữa.Sáng đi làm,bắp chân vẫn sao sao í!
Người ta hay nói:"nhổ giò-trổ mả"...còn mình,chắc vặn giò-ra mả đây! :-(
-
Từ khi tôi bắt đầu biết suy nghĩ,tôi đã ghét những người đem tình cảm của người khác ra đùa cợt.Họ thậm chí có khi không biết rỏ ý nghĩa của hai chử "yêu thương" là gì?Tình cảm,đối với họ là những"chiến tích".
Tôi không lên án...nhưng đôi khi bắt gặp đâu đó những "con nai không tơ" đang ngơ ngác tìm kiếm hạnh phúc ảo tưởng,thì tôi thấy bất nhẩn thay!
Không biết đi nhà thờ,họ có xưng những tội họ làm không nhỉ? (cười đểu)
Làm ơn đi! Không thật sự muốn mang tình cảm đến cho người ta,thì cũng đừng có chơi trò mèo vờn chuột,Không sợ mang tội sao?
-
Tối nay làm món gỏi xoài với khô cá sặc nhưng mà ăn không ngon...vì khô mặn quá! Dạo nầy dễ ăn,ăn cái gì cũng thấy ngon miệng...nhưng cũng mau chán vì cái tội lặp đi lặp lại ...nên miết rồi thấy cái gì cũng chán òm!
May mà yêu một người thì không thấy chán...bằng không thì tiêu!
:-)
-
Buồn,nên tui đi kiếm "hồng nhan tri kỷ" của mình.
-Phố xá dạo nầy có gì mới không?
-Dạ,có chổ cũng ăn nên làm ra ạ.Nhiều fan hâm mộ.
-Haha....
...để mai mốt "hồng nhan tri kỷ " cũng làm fan hâm mộ luôn...
-Giết chết! Chĩ được là "hồng nhan tri kỷ" của tui thôi!
.............buồn như con chuồn chuồn,viết bậy viết bạ cũng còn buồn...! Con chuồn chuồn không bay!
-
Trưa nay,tôi ngồi ở cái ghế nhỏ đặt ngay cây mận trước cửa hàng để ăn phần cơm nguội mang theo vì hôm qua nấu cơm lỡ tay hơi bị nhiều nên bi giờ phải ăn cơm nguội.Một người bước tới ngồi cạnh,vừa cười cười vừa hỏi:ăn gì đó "cưng"?...Tôi khó chịu đến muốn bỏ dỡ hộp cơm đang ăn!!!Mèn ơi,từng tuổi nầy rồi,đâu có phải trẻ nít mà không biết cách xưng hô hay nói sao cho phải phép tắt!!!Đùa cợt cho vui thì được...nhưng bỡn cợt thì không! Và có nhiều người nhầm lẫn giữa đùa cợt với bỡn cợt.Họ không biết,đùa cợt có khi làm người ta bớt căng thẳng,nhưng bỡn cợt chính là biểu lộ tính thiếu tôn trọng...gây khó chịu cho người khác!
Đêm qua,mơ thấy lạc vào một nơi rất xa lạ,hoang sơ...vì mơ không lành,nên trời mưa thật lớn cũng không hay...chĩ cảm giác lạnh! Lạnh từ trong cả suy nghĩ!!!
-
Hôm bữa đi ăn trưa với mấy nhỏ,khi lấy dĩa bông cải luộc mang về bàn,vừa đưa đũa gắp thì thấy cái nhánh bông cải xanh một đám sâu li ti nằm chết trong đó...tôi tự nhiên rùng mình. Hôm nay nhỏ chọc quê,bảo bữa đó nhỏ với bạn về cứ cười...bảo tôi làm điệu.Mèn,tôi thường không sợ sâu,không sợ thằn lằn,chuột.Ghét gián,rắn,rít....và sợ nhất là con bọ hung.Nhưng nhìn lũ sâu nằm chết chi chít trong dĩa rau mà tôi định gắp cho vào miệng,tự nhiên tôi thấy rùng mình...Hì hì,tôi dễ gì biết làm điệu làm bộ,nhưng hễ thấy cái gì lích chích,nhiều nhiều thì tôi ghê.Vậy thôi!Nhỏ cười ha ha khi nghe tôi bảo:mấy con vật mà tôi ghét,hễ thấy là giết,thấy là giết...vậy mà rùng mình khi thấy mấy con sâu chết trong dĩa rau...không bảo điệu mới là lạ:-s
-
"Phạt thêm 50 quang về cái tội khóc thấy mà ghét"
...hihi,tự nhiên nhớ tới vỡ"Ngao,Sò,Ốc,Hến"...khi bảo với nhỏ :Chuyến nầy,nhất định phải làm ăn với bác Ngao!
Hehe,tết vừa qua...tiền bonus+tài trợ của kiều bào nên cũng tậu được cái còm pu tơ rồi...làm ăn với bác Ngao thôi :-)
-
Lâu rồi không có tin thư hay email của anh gữi thăm hỏi trong dịp Tết,khi biết tin lần nữa thì anh qua đời.Vào phố,đọc tin nghe buồn lắm.Còn đó,những người quen cũ mới,những mối giao tình thân ái.Mong anh nhẹ nhàng ra đi...cũng như mong bình an đến những người thân quen.
-
Nhà mạng hai hôm nay sao đâu á! Cứ chút xíu thì té mạng,chút xíu té mạng.Chán!
Đi ngủ!!!
-
...Những kỷ niệm đẹp,ta nên cất nó vào trong rương...hay đào một nấm mồ cho nó?Tùy vào cảm nhận,phải không?
Ừ,có lẽ cũng còn tùy!
-
Ở chổ tôi làm,gần đó có em Thi.Em Thi có một hoàn cảnh khá bi đát...vì trong nhà không biết có mấy người...thì đã có tới ba người bịnh.Lần cuối em về quê lên(lúc đó tôi chưa thân với em)...tôi nghe em bảo Diễm cho em một cái ôm...và tôi thấy em khóc.Rồi em ăn chay...em nguyện cho những người thân của mình qua khỏi....Tôi không biết việc em ăn chay có giúp được gì cho bệnh tật của người nhà không...nhưng đó là tấm lòng của em với gia đình,nên tôi trân trọng.Em có một người em bị liệt,không đi lại được..!Hoàn cảnh nhà em ra sao...tôi chưa hỏi,nhưng thấy em luôn tươi cười...và tôi ít khi nghe em cất tiếng than.Em giỏi! Giỏi hơn tôi rất nhiều.Vì ngoài chuyện không vui trong gia đình,bản thân em cũng bị bệnh tim và đã qua hai lần phẩu thuật...nhưng lúc nào em cũng cười và nói chuyện tếu ...em tỏ ra rất yêu đời.
Tôi thấy mình kém xa em nhiều lắm...bỡi tôi khỏe mạnh,lành lặn...mà lúc nào cũng than thân trách phận và yếu đuối...không được mạnh mẽ như em.
.........tôi đáng chán thiệt!
:-)
-
Mùa bóng đá nầy,tôi không xem trận nào...và cũng buồn ngủ rất sớm.Đêm nay cũng vậy...cơn buồn ngủ cũng đến từ sau 9h tối...nhưng rồi lại đi pha ly cà phê...để thức thêm một chút,mặc dù không để làm gì cả...
:-)
-
Sáng nay,chưa kịp ăn sáng đã đi thăm bịnh,rồi gặp em cà phê,bánh canh...
...vòng một vòng chợ BT,người chen chúc ..ghé qua gian hàng của em họ,cũng chật ních! Lên nhà,gặp cậu em họ hỏi chút ý kiến về chuyện cửa hàng...khi ra về đầy lạc quan..vậy mà tối lại,tự nhiên trong lòng ưu phiền vô cớ...thấy không còn tí ti lạc quan nào của buổi trưa! Dường như mình đã đánh mất sự tự tin từ lúc nào đó..mà cả bản thân cũng không hay biết! Thảm hại chưa?!Người ta nói:tự tin là 50% của chiến thắng...mà mình không có chút tự tin nào hết...thì còn mong gì nữa chứ?!!!
-
Nếu một cộng một là hai...thì lý do gì bạn phải giải thích?
:-)
-
Sáng hôm qua,vô cửa hàng...mình mở tìm một bài hát để tự tặng mình...bài gì đây ta? à...Hạ Trắng.Nghe Hạ Trắng mấy lượt,rồi Bản Tình Cuối...rồi Lại Gần Hơn em....
....Một ngày của vui buồn lẫn lộn...và có cả xì chét nữa :-)
....mình ít khi thích được tặng hoa...vì nghĩ tốn tiền và phí quá...vì vài ngày hoa cũng héo...và tốn nhiều tiền....vậy mà năm nay đã mong có ai đó gữi hoa cho mình.Hihi....rồi cũng có người gữi tặng bó hoa bự,thơm,đẹp...một người mà mình không nghĩ sẽ tặng hoa,nên bất ngờ và vui.Trước đó mấy ngày,cũng mong muốn có thời gian để tự làm cho mình một cái appble cake...nhưng rồi cũng không có giờ...hihi,chỉ là nghĩ trong đầu...không biết rồi sao...mà nhóm cây si lại mua một cái appble pie và gỏi vịt+cháo...hic...toàn những gì mình nghĩ trong đầu và thích(mà đâu có nói cho mấy người đó biết).Hihi...hôm nay vô,lại thấy em hát Hạ Trắng.....và một bài của bạn...rất là"thần giao cách cảm"(le lưỡi)
.......vui và thanh kìu nhìu lắm.
-
Suốt một tháng ...với đầy những nặng trĩu,ưu phiền.
"Rửa tay-gác kiếm"
:-)
-
-
-
-
-
Ở trên đời nầy,cái gì cũng có cái giá của nó....
...thế tấm lòng thì giá bao nhiêu vậy?
:-)
-
-
Năm tuổi
...Hihi,cuối năm tuy bận rộn,nhưng may mắn.Đầu năm,cắm bình bông với nhánh mai thiệt đẹp cắt từ cây mai trước sân...để ở bàn nhà trên...mở cửa,gió thổi bể bình bông(điềm không mai rồi!) Dựng bình bông lên,lại quên cho thêm nước,nên hôm sau nhánh mai héo queo,rụng hết nụ!Mùng 2,xúm xít gói bánh tét...cuối cùng được nồi bánh tét lợi nếp,không ngon lành gì hết! :-(............mùng 6,trở lên SG.Tới Q7,dù chạy rất cẩn thận nhưng vẫn bị ca thổi...cuối cùng phải móc móc, điếm điếm tiền lì xì mất một tem.(cười).Mùng 7 khai trương,thuận buồn xuôi gió...thì hôm sau bịnh dậy không nổi!
Hic...năm tuổi mờ! Thầy bói online biểu...năm nay ăn nói cẩn thận...càng ít nói càng tốt...kẽo bị "vạ miệng".Ai cha,đúng ghê...vì hôm bữa tài lanh tài lẹt...bị mắng:"rảnh quá!"
............thở ra!
-
Sau mấy ngày "đuối như trái chuối...rục",hôm nay mới có thể ngồi thở một chút!
Ai da,không biết có phải cái máy chổ mình bị dính virut do dạo phố không ta?