Printable View
Khúc Banka mùa Thu*
Có những cuốn sách đọc xong, bâng khuâng trăn trở đôi chút - rồi quên.
Mười năm...Hai mươi năm. Ba mươi năm...
Rồi bất chợt một ngảy/một mùa/một khoảng thời gian nào đó, những nhân vật mê đắm từ một trong những cuốn sách cũ ùa ra như sóng biển ào ạt mở cuộc xâm lăng trên bãi cát ký ức vàng ong - quăng quật /ướt/hân hoan/thẩm thấu /hồi sinh. Chừng như đã là một phơi bày định mệnh mà lại không nhìn ra qua lăng kính hồng mùa xuân tuổi trẻ. Nhưng nếu nhìn ra thì sao, có thể thay đổi được gì không một khi nó đã là định mệnh?
Well, the sad ending of a tricky fate could be changed, at least.
For the sake of that innocent child.
For the sake of that forbidden love.
Instead of a tearing Elegy.
Forever falling...
E#1:
Tiếng cười sắc lẻm của người phụ nữ ngột ngạt son phấn lồng lộng đuổi theo tôi cho mãi đến tận công viên - nơi tôi vẫn thường hay cắp nách cuốn sách cũ lục tìm chỗ ẩn núp sau một lùm cây quanh năm lá đỏ.
Tôi không thích người phụ nữ đó. Bà ta tô đôi môi mỏng bằng một thỏi son đỏ rực. Lá đỏ, tôi yêu. Môi đỏ khiến tôi luôn hình dung ra hình ảnh một con ma cà rồng vừa đi hút máu ve. Bà ta là con ma cà rồng ồn ào nhất trong đám ma cà rồng thập thành của cha tôi. Ông ưa chuộng loại phụ nữ đó. Sòng phẳng. Chóng vánh. Không mắc míu, ràng buộc. Thích thì đến. Không thích nữa thì ngoảnh mặt. Tội nghiệp mẹ tôi đã không thể tự cưỡng ép sự hóa thân. Vì thế nên bà đành phải để thượng đế chạnh lòng hóa kiếp.
Năm tôi 12 tuổi, tôi đã từng oán mẹ tôi quay quắt vì bà đã không chiu nán lại làm người phụ nữ đầu tiên chỉ dẫn cho tôi cách thức băng bó vết thương đầy đọa đầu đời. Tôi phải lăng xăng chạy đi học lóm từ lũ bạn gái còn mẹ cùng lớp để tự chăm sóc. Có tháng tôi nổi khùng ở nhà suốt một tuần lễ cáo ốm. Cha tôi phải tát tôi vài cái như trời giáng để tống tôi trở lại trường học.
3 năm sau, tôi oán mẹ tôi thêm một trận nữa khi thằng bạn trai cao hơn tôi nửa cái đầu cho tôi đi chuyến tàu suốt để bương bả rượt theo con đầm Violin trong Musique Club. Hắn chê tôi chỉ biết viết nhảm và vẽ bậy. Tôi giẫy đành đạch. Tôi làm xiếc lăn cù mèo từ trên chiếc giường chân cao xuống mặt sàn gỗ. Tôi gào mẹ tôi suốt 2 đêm thức trắng cùng với 3 ngày hùng hục uống lén cà phê không đường của cha tôi thay cho cơm canh. Rồi cũng xong. Từ đó, tôi đâm ra ghiền cà phê.
Tôi ngừng cơn oán mẹ khi những con ma cà rồng của cha tôi bắt đầu xuất hiện trong căn nhà cổ mục nát. Những con ma luôn tìm cách đuổi tôi ra đường bằng những tiếng hú, tiếng cười bén ngót. Từ đó tôi đâm ra nghiện lang thang.
Một chiều lang thang, tôi đi lạc vào một quán cà phê nhỏ nằm cheo leo cạnh ven rừng phong ngập lá đỏ...
E#2:
Tôi tưởng tôi đi lạc. Nhưng. Không phải.
Chỉ là lang thang chân mỏi, con sâu cà phê bắt đầu lăn tăn khuấy phá.
Tôi cần một tách cà phê nóng. Và một điếu thuốc.
Ah, cigarettes!
Gã đàn ông đứng tuổi tôi gọi bằng chú đã dạy hư tôi.
Gã bảo hút thuốc sẽ viết được nhiều điều kỳ thú/không nhảm.
Gã làm chủ bút cho một tập san phụ nữ khá đắt khách nên tôi nghĩ tôi phải tin lời gã.
Tôi cần món tiền nhuận bút hàng tuần từ gã để tiếp tục cuộc lang thang/cà phê/thuốc lá/viết nhảm.
Dĩ nhiên tôi chỉ dám ngông nghênh mỗi khi lông bông ngoài đường.
Cha tôi dù sống một cuộc sống bừa bãi với đám ma cà rồng đêm, nhưng ông lại không hút thuốc.
Có thể ông hút thứ khác có hiệu lực mạnh mẽ hơn mà tôi chưa biết.
Tạm thời thì chuyện tôi tập tành nhả khói để vẽ vời/tìm tòi ngôn ngữ vẫn là chuyện cần phải giữ kín giữa tôi và cái thế giới ồn ào náo loạn của cha tôi.
Đôi bàn tay thô nhám với những cái tát choáng váng đã là một ám ảnh chẳng chút ngọt ngào.
Cha tôi không phải là một người đàn ông vũ phu đối với đàn bà nhưng ông luôn thưởng thức những cái tát trên má tôi.
Có thể vì tôi không phải là đàn bà...
Những người đàn bà mà ông không thể thiếu trong cuộc sống.
Dù sao, tôi vẫn không ghét cha tôi như cái đầu tôi muốn.
Vì nếu tôi thật sự ghét ông, tôi sẽ phải dọn ra khỏi mái nhà mục nát của ông.
Và tôi thì chưa kiếm ra đủ tiền để thực hiện điều đó.
...to be continued...
E#3:
Mùa thu bắt đầu bằng những cánh cổng trường hí hửng ngoác mồm ra cười và bầy học sinh tung tăng phe phẩy những cánh áo bướm trắng lượn tìm từng đóa hoa chữ mê hoặc để góp phần làm viêm khoảnh vườn não bộ.
Mùa thu cũng bắt đầu bằng những lễ hội lang tang linh tinh trong thị trấn ngập ngụa sắc màu của lá chín cây, của bắp vểnh râu cáo, của pumpkin phúng phính đôi má giữa độ thì...
Đám Arts Club 5 đứa chúng tôi cũng giăng một cái lều nhỏ mang hình & màu sắc rainbow trong khu hội chợ Oktoberfest để bán tranh gây quỹ. Những tấm canvas đủ kích thước sơn phết cảnh mùa thu, hội mùa cùng những sản phẩm thu hoạch có liên quan dính líu đến đời sống dân dã đặc sệt chất country. Lẫn lộn trong đám tranh ắt phải có đó là bộ tranh thời đại loạn xạ đường ngang nẻo dọc mà chúng tôi rất lấy làm tự hào đặt tên cho chúng là "The collection of Entangled Passages".
Có một madam đầu đội mũ rơm đính hoa lilac đi ngang qua rồi ngừng lại ngắm nghía một chặp và hỏi:
- Liệu chúng có dẫn dắt tới thiên đàng không?
Một tên bạn cao lêu nghêu trong nhóm trả lời:
- Nếu bà muốn tới thiên đàng, chúng sẽ dắt tới thiên đàng. Nếu bà muốn xuống thăm địa ngục, chúng sẽ đưa ngay tới địa ngục. Tùy nơi mà bà muốn đến. Mam, it's your own will!
Mam cười có vẻ thú vị. Thế là một passages được lăng xăng gói gấm và trân trọng bỏ vào một trash bag màu cam có in hình pumpkin cho mam xách. Cầu mong mam sẽ không đổi ý mang nó trả lại để lấy tiền mua beer trước khi ngày hội kết thúc. Giá tiền bán cái passages chỉ vừa đủ cho Club chúng tôi trả tiền thuê chỗ dựng lều. Cần phải tống khứ thêm vài cái passages loạn xạ khác thì chúng tôi mới có dư chút đỉnh để kéo nhau ra quán cà phê ven rừng phong tán dóc, cãi cọ, lên chương trình cho ngày hội Halloween cuối tháng.
- Mình sẽ vẽ đủ loại mask để bán vào dịp Halloween nhé?. Jacko đề nghị.
Jacko là nickname của tên bạn cao lêu nghêu đã bán được một passages cho mam. Hắn là big fan của Jack Skellington, the Pumpkin King trong "Nightmare before Christmas" movie. SuSu tán thành ngay vì cô nàng luôn đắm đuối với mối tình tuyệt vọng của "The Phantom of the Opera". Tôi thích Casper McFadden hơn vì đó là một con ma bé bỏng, so cute & very friendly. Tôi là đứa vốn ưa chuộng tất cả những thứ gì bé bỏng - things, pets hay human (human ở đây mang nghĩa nho nhỏ thôi - là babies ấy - not mars!). Tony goes for Mr. Bugaboo, he rất khoái dọa con nít, esp. cái lũ con nít 6 đứa ranh mãnh trong gia đình him mà he là anh cả. Người cuối cùng trong nhóm là Mike the mighty, he definitely falls for Mag Mar Tun Doh Weg, King of the Giants.
Cuộc bàn cãi đang rôm rả cùng với cà phê, bánh ngọt, hạt bí ngô thì bà ta xuất hiện.
Khung cửa quán rực nắng thu vàng từa tựa một vầng hào quang óng ánh bao quanh tấm thân thanh mảnh đẹp nguy nga tráng lệ như một bức tranh cổ.
Cả bọn trố mắt sững sờ ngó...
Những cái mỏ đang lép nhép bỗng dưng ngừng chuyển động...
Who is this autumn beauty?
https://www.youtube.com/watch?v=_iq43Vs8CEw
Autumn Song
Chanson d'automne - Paul Verlaine
Léo Ferré
The long sobs. Of the violins. Of autumn. Hurt my heart. With a monotonous. Languor.
All suffocating. And pale, when. The time comes.
I remember. The ancient days. And I cry.
And I leave. Into the bad wind. Carrying me. Within, beyond. Very much like. The fallen leaf.
...to be continued...
https://www.youtube.com/watch?v=dX5QNZtQXX4
A Toast to KAAEJs Family!
May the Joy of Love & Life always be with you.
E#4:
Khi tôi trở về nhà từ quán Red Cloud, trời đã sập tối.
Gió thổi hiu hiu dịu dàng làm những sợi tóc con trên gáy bỗng cựa quậy giật mình.
Đám ma cà rồng đêm đã bắt đầu nhảy múa huyên thuyên trong căn phòng khách sũng âm thanh.Tôi đẩy cánh cửa sắt nhỏ bên hông nhà, đi vòng qua mảnh vườn âm u để leo lên chiếc thang gỗ sắp mục và chui vào tầng tháp của mình.
Khung cửa sổ lúc nào cũng được mở toang, ngày cũng như đêm. Cha tôi đã nhiều lần gọi tôi là "lil' thief" vì cái thói quen bất trị này. Sau vài cái bạt tai không đem lại hiệu quả, ông đành mặc xác tên trộm nhỏ leo ra leo vào căn phòng xám trống không chẳng có gì để trộm - ngoài cái giường ngủ. Ông trù thế nào cũng có ngày lil' thief sẽ bị té gãy cổ.
Hai bàn chân tôi rất mỏi, những ngón chân ốm lì lợm không chịu duỗi ra sau một ngày lê lết khiến tôi suýt chúi nhủi khi bước vào cái bathtub đang phà hơi nóng. Tôi xịt vào bồn nước nhiều giọt gel mùi bạc hà. Nghe lũ bạn kháo nhau là mint sẽ giúp cho những sợi gân co được "thiền" và "giải thoát". Thiền sounds good but "giải thoát" thì phải figure out xem sẽ được giải thoát từ cái gì. Life hả? Oh, con dzun dẫu bị xéo quằn vẫn cứ muốn sống như thường hà huống chi human tôi. Sống vẫn có lý hơn là ngủm củ tỏi chứ, phải không? Cha tôi sẽ buồn phát ngấy nếu ngày qua ngày không còn tôi chọc cho ông nổi cơn điên. Tôi cũng sẽ rất buồn bã ở cái thế giới không có ông hiện diện để tôi miệt mài trêu ghẹo. Oan gia, nhỉ?
Jacko gọi, hỏi tôi đang làm gì. Tôi hỏi lại hắn:"Chứ zoo đang làm gì?". Hắn nói hắn đang cố phác thảo lại khuôn mặt đầy bóng tối của người thiếu phụ trung niên trong quán cà phê buổi chiều - mà không thể.
- Chừng như cái bóng tối quá tương phản với tấm nhan sắc rực rỡ của bà ta khiến meself bị confused. I can't catch and pull out the essence of its soul. How does your brain work?
- I don't plan to draw her.
- Why not? It's a rare beauty. And strange. I do want to paint her portrait for the next contest in winter break.
- I thought zoo only fond of Sally plus Zero's beauty type. Am I wrong?
- Mostly but not this time. That shadowed face haunts my brain. Help!
We are close friends cho nên tôi phải miễn cưỡng giúp hắn bằng cách mô tả lại một cách tỉ mỉ những đường nét sương khói của người đàn bà xa lạ, qua sự nhìn & sự exaggerating của my own, of course!
We are close friends nên dĩ nhiên tôi phải giúp hắn kẻo hắn sẽ hóa rồ ngồi tịt ở nhà bỏ bê những cuộc lang thang của nhóm cho tới khi hoàn tất điều mà hắn muốn.
Để xem Jacko sẽ thu hoạch được bao nhiêu cái trứng robins từ cái tổ bện bằng silly words của tôi.
Nếu hắn vẫn catch nothing, có lẽ chúng tôi phải chịu khó chạy đi tìm hiểu gốc gác và nơi chốn cư ngụ của that fall beauty.
We're all falling for her powerful embrace.
...to be continued...
E#5:
Cái vùng đất tuy bé bằng cái lỗ mũi mèo trên world map nhưng cũng bày đặt xăng xái chia năm xẻ bảy thành nhiều "tô giới", mỗi tô giới có mớ dây mơ rễ má khác nhau và full of crappy fairytales. Ngày mưa thuận gió hòa thì "we are the world/we are the hope". Ngày gió mưa quăng quật, mùa màng thất thoát thì "who are you?where do you chui ra from?what are you doing here?". Con người chừng như cũng bắt chước theo thời tiết - lúc nắng lúc mưa, lúc xuân phơi phới tình nồng, lúc đông lạnh ngơ lạnh ngắt như cái freezer ngoài garage chứa đủ loại thực phẩm khuân về từ những buổi chợ on sale nhìn bắt ớn!
"Tô giới" nơi tôi lông bông là chỗ trú ngụ của thập cẩm ngũ tạng, hầm bà lằng xáng cấu - người có, thú có, ma có, aliens cũng có luôn. Ở nhà người, ăn cơm thú, mặc áo ma, cà kê dê ngỗng/khoác vai bá cổ với aliens - sometimes fall in love (or lust?) with them then wish to strangle their necks later. Love & hatred, it's just a swinging mood between the different weathered atmosphere of passing through seasons. And I thrill of it. Somehow, in a way, it keeps you stay awake & active (sane or insane). It would never let you forget, that - you, the only fencer who can fight and protect whatever you do treasure of or believe in. Everyone has one's own spirited territory which could never be invaded by force involuntarily. Nhưng đó là chuyện much later could happen một khi tôi bắt buộc sẽ phải trở thành một lão bà bà lụm cụm chống gậy dò dẫm "đường em đi" nếu trái tim héo vẫn còn vơ vẩn cái khát vọng lang thang. Anyway, ngày ấy vẫn còn xa lắm và nó ít khi có cơ hội quấy nhiễu cái đầu lung tung của tôi. Biết đâu tôi sẽ chẳng bao giờ được dzà?! Biết đâu tôi lại chẳng là kẻ sẽ từ giã cuộc chơi ở cái tuổi hồng xuân thắm như mẹ của tôi thuở ấy?!
Bây giờ thì ba hoa chích chòe tí về Madame Bếp nhà tôi. She is a rare beauty too - in her specific skilled language. She là người cùng xứ sở với mẹ tôi, kết nghĩa chị em họ Hồng Bàng với mẹ tôi sau cuộc tản cư, chưa bao giờ lập gia đình và luôn tuyên bố sẽ vô chùa làm mụ vãi quét lá mùa thu rơi nếu như cha tôi không còn muốn thưởng thức những món ăn dân dã quê hương thuần túy mà she đã bỏ công nấu nướng. She definitely "who cares" tới my wantings vì tôi không phải là người ký check trả tiền service mỗi tháng. Mà tôi cũng ít khi ăn uống tại nhà ngoại trừ lúc túi rỗng cho nên miễn bàn. Hmm, bà ta mà vô chùa làm vãi thì thập phương bá tánh sẽ bỏ chạy hết với cái miệng ưa nagging không kiêng dè trời đất. Tôi có bị bà tấn công không hả? Xời, of course, tôi không phải là Mrs. Đất cũng chẳng phải là Mr. Trời, làm sao tránh khỏi! Nhưng như tôi đã nói, I am a good fencer, not so good-good but good enough to let her lải nhải biến thành những lời của gió...Carry them off/carry them out...Blow them to the mountain then give them to the clouds....
- Mẹ cô mà còn sống thì bà sẽ rất thất vọng với cô đấy!
Madame Bếp thường hét toáng lên như còi xe cứu hỏa mỗi khi tôi chẳng may bị bà bắt gặp leo ra leo vào cái tổ con chuồn chuồn của mình. Tôi luôn giả điếc mặc kệ cho bà hét vì nếu tôi không mặc kệ, bà sẽ làm gieo từ chối đổ bánh xèo hay chiên chả giò cho tôi thết đãi lũ bạn Arts Club vào những weekend mưa tầm tã không thể kéo nhau lê lết anywhere.
Mà bà ta cần chi cứ phải luôn nhắc nhở đến sự thất vọng nhỉ?
Bộ cuộc lìa bỏ vĩnh viễn của mẹ tôi không đủ chứng minh cho nỗi thất vọng đến tận cùng tuyệt vọng rồi đó ư?
Có ai mà chưa từng bao giờ cảm thấy thất vọng @something/someone ở cuộc đời này?
I did disappointed even myself a lot of times too!
But I'd prefer to keep living still.
'Cause death means dead.
Hết.
Tôi chưa muốn hết.
...should it be continued?
Is there/Was there/Is there
Trước ngày quyết định biến mất khỏi một quãng đời trai trẻ, gã lò dò mò đến căn vi-la nhỏ có mái ngói đóng rêu đòi uống rượu.
Gã biết rất rõ ả còn cất giữ một chai vang đỏ của Ý - quà sinh nhật mừng tuổi trưởng thành từ ông chú họ tuy-phong-trần-lịch-lãm-mà-vẫn-cứ-bị-lừa...(nhưng đó lại là một câu chuyện khác chưa muốn kể).
Ả đã hơi vùng vằng chút rồi cũng phải lôi cổ chai rượu để dành xuống từ cái kệ sách đứng chơ vơ không còn sách.
Gã nheo mắt hỏi:"Bị tịch thu hết rồi, phải không?"
Ả gật.
Gã lại hỏi:"Có giấu được quyển nào không?"
Ả lại gật.
"Banka?"
Lại thêm một cái gật.
Gã đúng là một con ma xó. Ả nghĩ gì/làm gì, gã đều biết. Biết quá/hiểu quá/thông suốt quá về một người không bao giờ là một điều tốt - esp. cho cái được gọi là "lưng-chừng-yêu". Một là yêu. Hai là không yêu. LcY là loại lưng chừng khó thở. Chuyển sang tình bạn ư? Có thể - nếu như gã không phải là gã & ả không phải là ả. Cái hiểu biết quá độ của gã về ả đã hại gã (hay cứu gã?) đồng thời cũng đã hại luôn những cơn sóng ngầm trong ả (nếu có).
Nhớ nhé, Em - nhớ đừng bao giờ cho cái cô tình nhân bé nhỏ xinh xinh kia biết được cái thông suốt quá độ của em về cô ta. Bằng không, cô ta sẽ chẳng khi nào chịu chui theo em vào cái "ngục tù chung thân" mà em đã từng dự tính cùng chia xẻ. Nhưng cảnh cáo trước: Ngục thất sẽ không còn là một chỗ hân hoan nếu như những tù nhân tự nguyện của nó cố tình giả vờ không chịu hiểu. Ah, ngược ngạo thế đấy!
Anyway, gã tì tì nốc hết nửa chai rượu đỏ rồi chìa tay ra bắt thay cho lời từ biệt. Khi đã ở phía bên kia cánh cổng sắt rỉ sét, gã bất chợt quay mặt lại hỏi:
"Is there love?"
Lần này ả không gật - mà lắc.
Rồi gã đi. Xa lắm. Lâu lắm. Không gặp nữa.
Ả rồi cũng đi - khúc "Banka" được gửi gấm lại cho một ả bạn thân sau đó đã bị lạc mất trên biển lớn.
Ả bỏ đi không với cái ý định tìm lại gã.
Dòng đời đưa đẩy/đẩy đưa, trái đất coi vậy mà cũng không nhỏ lắm như ả đã từng chăm chú nhìn trên những tấm bản đồ.
Duy chỉ có cái âm vang dai dẳng khó chịu của bầy gió mùa tràn về mỗi thu sang là không nhỏ. Chúng rì rầm/rì rầm:"Is there love...Was there love...Is there?"
Để được yên thân vẫy vùng cùng cơm áo - một lần - ả đã bắt buộc phải hét toáng lên, rằng:"Yes, there is/there was/there is. Happy now?"
Vái trời ở đâu đó trên tấm bản đồ thế giới, gã chưa lọm khọm đến nỗi bị chứng lãng tai.
Đôi khi, sự hiểu biết thông suốt quá về một người nào đó ưa plays some tricky tricks...
On self.
Pink
https://www.youtube.com/watch?v=N-YuSKeFMxY
Our world is dull
Our life is short
Slumbering is our wretched enemy
Wake me up! Wake you up!
Ahhh
What's up?
:z13:
E#6:
Đứa trẻ là đầu dây mối nhợ dẫn dắt chúng tôi đến một duyên phận kỳ lạ mà khi mải miết lặn ngụp trong mớ bòng bong đó, tất cả chúng tôi đều không muốn thoát ra.
Gọi tạm là "duyên phận" vì như người ta thường bảo: có duyên mới gặp gỡ, có phận (hay nợ?) mới entangled.
Ông ta không nên gặp tôi.
Bà ta không nên gặp tôi.
Và đứa trẻ - nó cũng không nên luyến lưu tôi mà làm gì.
Madame Bếp nghiên cứu tử vi tử vét chi chi đó rồi phán: tôi cõng trên lưng một định mệnh dữ mà bất cứ ai đi ngang qua tò mò thò tay sờ vào là sẽ bị nó cắn ngay. Tôi dự định một ngày chán chường nào đó, tôi sẽ thò tay sờ vào một trong những con ma cà rồng diêm dúa của cha tôi để thử nghiệm. Bây giờ thì chưa thể vì tôi chưa cảm thấy chán lắm - vì cha tôi nhiều phần sẽ nổi cơn thịnh nộ tống khứ tôi ra khỏi mái nhà của ông nếu tôi suỵt suỵt cái định mệnh dữ của tôi nhe răng cắn họ.
"It doesn't work that way!". Madame Bếp hấm hứ.
"Nó chỉ xảy ra đối với những kẻ tò mò thôi. Ai hu-ke sẽ không sao."
Ah, thì ra thế. Hèn chi bà ta chẳng bao giờ thèm đếm xỉa/vặn vẹo đến căn nguyên những cuộc leo ra leo vào của con kiến buồn. Chỉ hơi lo (nên hét) - ngại con kiến sẽ bị rớt khỏi cành đào mà té gãy cổ kiến. Jacko cũng thi thoảng ti toe giở trò Psy-Spy để phân tích & ngụy biện:"One door closed, another door opened. But to what place, one could never know. It might be paradise, it might be hell. Hence, touch it not if you want to live". Hì, Jacko vốn sở hữu một tree house to đùng được built như một chiếc cầu nối giữa đôi tình nhân walnut cao ngất ngưởng. Hắn cũng giỏi xử dụng thang leo y hệt tôi và rất âu yếm tâng tiu bọn sóc lăng quăng phá phách mà tôi ghét như quỷ sứ. Squirrels ở vùng này rất dạn người và ne pas tout humain xem như chẳng có ký lô nào. Nhắc đến chúng là phải nhớ đến cái lần đầu tiên tôi bắt đầu không ưa chúng - ah, cái đêm mùa hạ oi nồng đi coi đốt pháo bông về muộn rồi buồn ngủ rã rời kiến leo vào tổ. Tổ - ah, bọn sóc nhởn nhơ nghĩ cái giường QuenAnne chân cao mà tôi thừa hưởng sau funeral của mẹ tôi là tổ. Chúng tha đủ thứ về rải trên đó - từ những nụ walnut còn xanh ngăn ngắt cho tới những chùm lá non rươm rướm lệ vì phải lìa cành. Madame Bếp ngoác mồm cười hả hê - gọi đó là tặng phẩm của ông giời dành riêng cho những đứa trẻ thích lang thang. Tôi cáu lắm nên lên plan rình để chực sờ vào cái đám annoying delivery-squirr ấy nhiều lần - mà không được. Chừng như chúng rất thông thạo giờ giấc đi về của tôi - or, maybe - chúng bị allergic với cái mùi khói thuốc lá dai dẳng bám trên tóc tôi từ Red Cloud Café.
Cũng tại cái quán Mây Đỏ này lúc mới chớm thu - (một mình, khi lũ bạn Arts Club hẹn đến mà lại quên không xuất hiện) - tôi ngồi cắn hạt bí ngô rang muối & vểnh tai nghe lóm từ phía bên kia vách ghế những lời thì thầm vu vơ của một cặp tình nhân rất buồn cười - rất...ơ chẳng biết phải nói sao để có thể diễn tả...
- Why did you cut your hair that short?
- It's easier to take care of.
- I like the long hair, it fits your face better.
- It'll get longer after holidays season.
- But it's too short now. It hurts my eyes.
- So don't look at it.
- I can't. It really bothers me.
- Want me to wear a wig?
- Please don't. You would look like a scary witch!
- Then live with it.
- You never care 'bout my feeling.
- And vice versa.
- Oh, since when?
- I don't like you cut your curly KG-hair short short either.
- Had to. My AmVet. dad kept threatening to send me to Army.
- Then you should love your dad.
- I do. But I love you too!
- Then we're even. Short for shorty short, long for longy long. Don't whine!
Háh háh, I think this silly couples should try to shave their heads bald at least once for the sake of that thing called "Love".
Who knows, they might find out - unmistakably - what did made they've fallen in love with each other - the heart or just the hairdo?
...to be continued...
https://www.youtube.com/watch?v=xx4rA9i93uQ
Why don't you sing like that?
Ahh
Why don't you look like him?
Trick or Treat
*for U
It was the first Halloween in many years, trời không mưa & đêm trôi rất dịu dàng trong gió thoảng...
Mấy thầy tiên đoán thời tiết nói mùa đông năm nay sẽ rất khô & nhiều phần sẽ không có tuyết rơi due to climate change nhưng tôi không tin lắm. Thời tiết cũng từa tựa như một người phụ nữ trong thời kỳ "tiền mãn kinh" - lúc nóng/lúc lạnh, lúc phừng phừng như ngọn volcano vẫy vùng phun lửa, lúc lầm lì như một tảng iceberg nằm thách đố tia mắt soi mói của mặt trời. Xen giữa hai trạng thái xtreme hot&cold đó là sudden sweet springtime với ngày ngát hương nắng và đêm ngời ngợi sóng trăng vàng.
Ah, một đêm đẹp đến não lòng thế mà phố vắng tanh...
Những đứa trẻ xưa đã trưởng thành & đã bỏ phố ra đi.
Những đứa trẻ nay bị ảnh hưởng trận chiến chính trị của người lớn trong mùa bầu cử nên bị cấm cửa ngồi nhà.
Giỏ kẹo chocolate bị ế mắt đẫm lệ ngước nhìn chủ nhân.
Chủ nhân chẳng biết làm sao hơn đành ngồi tì tì bóc những chiếc vỏ gói lóng lánh để tự treat mình.
Và sau treat là trick...
Zou bisou bisou then hola, oóh là la...
Một đêm trắng mắt cùng những phantoms lũ lượt kéo về từ trong nấm mồ quá khứ. One of those mischievous phantoms cười rất ngon như thỏi kẹo Godiva, nháy nhó:"Want a trick or a treat?".
Of course I want a trick vì treat nhiều quá thì cái belly sẽ đổ lệ. Mùa lễ còn dài, kẹo bánh còn nhiều, mà hồ thì đã đóng. Chẳng muốn mỗi sáng phải hùng hục ngựa phi ngựa phi đường xa around neighborhood như một mad woman (để dành cái image này lại khi bị thất tình hay thất lung tung chi chi đó).
My fav. phantom did gave me a very beautiful trick.
He just disappeared.
From my mind.
I cried.:z6:
Pink
Heart & Shelter
*for Love
Khi trái tim em rất buồn và cáu kỉnh
Anh có là thỏi kẹo sô-cô-la rất ngọt và rất ngon?
Khi trái tim em rất bơ phờ/rất rã rời/mệt mỏi
Anh có là tô bún riêu cay nóng/thơm lừng gửi lửa cho môi?
Khi trái tim em bỗng có lúc chợt giận dữ/sụt sôi
Anh có là ly chanh đường chực hóa thân làm cơn hồng thủy?
Trái tim là một sinh vật rất kỳ lạ
A pet. A baby. A butterfly. A witch.
It whines. It cries. It flies away. It craftily twists.
Và Anh (somehow) is its peaceful shelter
During time of scary storms & ghastly tornados
It is survived by you
One hundred years/thiên thu/or more
Uhm...
Thật đấy!:)
Pink
Fragile As*
Stone
Crumbles.
Wood Rots.
People, well
They Die.
But Things
As Fragile As
A Thought
A Dream
A Legend
They Can Go
On And On
Chuck Palahnuik
Ốm!
Buổi sáng, em cười rực rỡ như hoa cúc tháng mười.
Buổi tối, hoa cúc héo.
Qua đêm, hoa cúc mặc xác bình minh uốn éo, hoa cúc trùm mền sùi sụt cùng mưa rơi.
Hỏi hoa-cúc-em có muốn ăn bánh xèo không thì gồng mình đổ, lâu lâu cũng nên giở trò lăng xăng kẻo tai đời quên mất tiêu những âm ba xèo-xèo của một thuở rộn ràng...
Hoa cúc ré:"Bộ vui lắm sao mà đòi xèo. I don't even want to breathe!".
Oh, believe me, dear - trước sau gì thì em cũng phải phùng má thở, không hôm nay thì ngày mai - vì nếu không thở, em sẽ không phải là em - đứa trẻ con bướng bỉnh luôn see things through till the end with all its might. Even if.
Em ốm. Chị ốm. Anh ốm. Tôi cũng ốm.
Mỗi người ốm mỗi cách với mỗi lý do khác nhau.
Cách & lý do của tôi đơn giản hơn cách & lý do của họ.
When I feel sick, I turn my heart & soul into the love of cooking kitchen with a lot of magical recipes (như xèo-xèo pancake hay soup-soup củ hành tím à-la-crème chẳng hạn).
Ừm, ăn để sống chứ không phải sống để ăn hả?
Well, muốn sống thì phải ăn, ăn rồi thì sẽ không bao giờ muốn ốm nữa dù với bất cứ lý do nào - big or small, quan trọng hay không quan trọng.
What could be bigger or more important in this vulnerable world than yourself & the loved ones?
Hence, eat & forget.
And don't be sick again.
Or else!:3:
Pink
The Quest
*for U
Ngày anh dắt em lên đồi cao hỏi mây
Trời xanh ấy có nơi cho TY trú ngụ?
Mây một đời lang thang nên mỉm cười tư lự
TY là gì? TY có giữ được mây bay?
Ngày anh dắt em vô rừng sâu hỏi cây
Vòm xanh ấy có nơi cho TY kết nụ?
Cây ngàn năm vươn nhánh buồn vô tự
TY ư? Rồi có như lá rụng theo mùa?
Nụ không thể kết
Nơi trú ngụ không cần
Nên anh khăng khăng đòi dắt em đi hỏi gió
Nghe nói gió đa đoan vẫn thường ranh mãnh cấy sinh những tầm xuân duyên kỳ ảo
Đem hương phấn đời hội ngộ cùng những lấp lánh sao rơi
Những ánh sao rơi đẫm mảnh trăng soi
Trăng với gió (oh, thì ra) - họ là đôi tình nhân muôn thế kỷ
Sao rơi từng ngọn lantern dẫn lối
Hương phấn vỏn vẹn chỉ là cái cớ cho những bộn bề gối chăn
Đời sa về đất - phấn hương tàn
Anh ơi. Anh ơi.
Mà thôi - anh đừng dắt em đi hỏi lung tung
Mặc mây. Mặc gió. Mặc cây. Mặc trăng sao vớ vẩn.
Don't you own a thing called heart tilted slightly to the left chest?
Hãy hỏi trái tim anh đi
Jeezzz
Pink
https://www.youtube.com/watch?v=MAV3L6m33Yw
Today
I'm far away from that morning of autumn
But it's like I was there
I'm thinking of you
Where are you?
Do I still exist for you?
I'm watching this wave that will never reach the dune
You see, like the wave I'm lying down on the sand
And I'm remembering the rising tide flowing in
The sun and happiness drifting away into the sea
An eternity. A century. A year ago.
https://www.youtube.com/watch?v=LmjaNY9vSfs#t=49
Nhưng năm tháng qua dần
Mùa thu chết bao lần
Thôi tình em đấy
Như mùa thu chết
Rơi theo lá vàng...
https://www.youtube.com/watch?v=V9vQ_y9JJ1E
*Home Sweet Home*
Composed: Sir Henry R. Bishop (1786-1855)
Lyrics: John Howard Payne
Mid pleasures and palaces though we may roam
Be it ever so humble, there's no place like home
A charm from the skies seems to hallow us there
Which seek thro' the world, is ne'er met elsewhere
Home! Home!
Sweet, sweet home!
There's no place like home
There's no place like home!
An exile from home splendor dazzles in vain
Oh give me my lowly thatched cottage again
The birds singing gaily that came at my call
And gave me the peace of mind dearer than all
Home, home, sweet, sweet home
There's no place like home, there's no place like home!
https://www.youtube.com/watch?v=2XIJHJEb2Ec
Juste quelqu'un de bien
Quelqu'un de bien
Le cœur à portée de main
Juste quelqu'un de bien
Sans grand destin
Une amie à qui l'on tient
Juste quelqu'un de bien
Quelqu'un de bien
https://www.youtube.com/watch?v=XG4kZjR7z_s
Be Thankful
Be thankful that you don’t already have everything you desire.
If you did, what would there be to look forward to?
Be thankful when you don’t know something.
For it gives you the opportunity to learn.
Be thankful for the difficult times.
During those times you grow.
Be thankful for your limitations.
Because they give you opportunities for improvement.
Be thankful for each new challenge.
Because it will build your strength and character.
Be thankful for your mistakes.
They will teach you valuable lessons.
Be thankful when you’re tired and weary.
Because it means you’ve made a difference.
It is easy to be thankful for the good things.
A life of rich fulfillment comes to those who are also thankful for the setbacks.
GRATITUDE can turn a negative into a positive.
Find a way to be thankful for your troubles and they can become your blessings.
Author Unknown