Chán hơn nữa là anh Chế Linh lại suy sụp tinh và vật vì cái vụ cấm cản này mới chết chứ. Nom ra ở cõi thế gian này cái trò hát hỏng lại được coi trọng hơn cả nhân cách.
Printable View
Chán hơn nữa là anh Chế Linh lại suy sụp tinh và vật vì cái vụ cấm cản này mới chết chứ. Nom ra ở cõi thế gian này cái trò hát hỏng lại được coi trọng hơn cả nhân cách.
Nhạc vàng
Nhạc vàng sức sống thật là dai
Sang Mỹ sang Âu cũng chẳng phai
Suốt Bắc-Trung- Nam giờ vẫn chuộng
Từ già - trẻ - nữ cứ bùi tai
Hát hay đắt khách đâu ai kể
Được tiếng thu tiền nọ phải oai
Bàn tán xôn sao chi phát mệt
Chế Linh còn hát tiếng vang dài./.
Mời xem bài viết từ Saigon của Văn Quang .
Chế Linh - Xướng ca vẫn vô lòai
(Văn Quang).
Mấy năm trước Chế Linh về Saigon có gặp tôi nói là em không hát ở VN dù được mời, chỉ hát ở quê Chàm của em thôi. Nhưng nay thấy cưa sĩ đọi ở nước ngoài về, ai cũng được các báo VN bốc thơm chín từng mây đen ngòm và thu được khá nhiều tiền nên đua nhau làm show.
Một thực tế khác là bây giờ những người nghe nhạc chán mấy cái ca khúc nham nhở và nhạc gào thét rồi, nên nghe mấy cưa sĩ ở "hải ngoại thương ca" về lè nhè lại rất thích, bởi nó hợp với trình độ cảm thụ văn hoá nghệ thuật ngày càng đi xuống.
Xưa Chế Linh là lính chê... Tôi hạn chế tối đa trên Đài PTQĐ nên nó kiện tôi ra tận Quốc Hội, vu cáo là tôi chia rẽ sắc tộc. Tôi đưa cuốn băng Chế Linh ra cho các dân biểu nghe và nói: Chiến sĩ chiến đấu ngoài chiến trường, mà ca sĩ hát thế này trên Đài gọi là Tiếng Nói Quân Đội, các ngài có nghe được không ?. Thế là huề cả làng. Tôi vẫn tiếp tục hạn chế tối đa.
Nó chỉ về kiếm chút cháo dù biết sẽ bị báo chí bên đó chửi rủa. Rất nhiều cưa sĩ biết, vẫn về hát và làm giàu. Bên Mỹ làm sao cỡ Tuấn Ngọc mua nổi biệt thự triệu đô???
Mấy cậu ấm cô chiêu con đại gia đại quan "nhà mặt phố bố làm to", lại thích của lạ, nát bét ở Mẽo mà về Hanoi, Saigon trở thành "vật lạ" như loại thú hiếm sắp tuyệt chủng, mua một con dắt đi theo làm cảnh.
Cho em hay cho bà chị cái xe hơi hay cái biệt thự chẳng nghia lý gì.
Đó là lý do Chế Linh và nhiều cô cậu ca nhạc sĩ "hải ngoại" sẽ còn ăn vạ ở VN dài dài.
Văn Quang
VNghi , bác nói thật lòng , những người như CL , TN , DK...v...v...chưa thể nào " đánh thức " được dân chúng dù chỉ là để tưởng niệm người lính cũ....tuy nhiên có những người thích giọng ca CL thì bác không có phản đối ( như nhạc cổ điển Tây Phương , có lần ngồi nghe cứ như vịt nghe sấm !)
Thôi thì chỉ còn một năm nữa là tận thế rồi .....
Bác Hoài Vọng, bác là người đang ở trong nước, bác nói vậy thì Nghi đã...hết cách cãi roài. Chắc là Nghi suy bụng ta ra bụng người rồi. Tuy không thích Chế Linh (mà hình như là hong thích ca sĩ nào ngoài ca sĩ...QL hết), nhưng mỗi lần nghe những bài nhạc về lính hay những bài hát xưa, Nghi lại thấy nhớ và như được sống lại những ngày tháng đó. Cũng lạ, mất nước thì Nghi chỉ được vài tuổi đầu, nhưng không hiểu sao..... :)
Những điều anh nói, Nghi đều đồng ý hết. (Đặt mình vào vị trí của...vc, Nghi nghĩ Nghi sẽ...sợ.) Việt cộng khinh bọn người này thì có khinh; khinh nhưng (theo Nghi) vẫn có sự e dè với họ và những bài hát đã một thời gắn liền với tên tuổi của họ, biết đâu sẽ "khơi dậy" những hoài niệm nào đó về chế độ cũ, nhất là trong tình hình người dân trong nước đang ngày càng tỏ rõ thái độ bất mãn với chính quyền hiện tại. "Sợ" mà Nghi nói là vậy, chớ chẳng phải vì Việt cộng sợ gì ông Chế Linh hay những bài ông ấy hát. Và đã đành là ca sĩ trong nước vẫn đang hát những bài này, nhưng sự khác nhau, (lại theo Nghi) chính là ở chỗ bài hát đã từng làm nên, hay gắn liền với một tên tuổi cũ thì cái....effect cũng có khác. Tuy nhiên, cũng nên nhắc lại với anh, đây chỉ là những suy diễn của Nghi mà thôi. Là hy vọng cũng được, ảo vọng cũng được, ở bài trước, Nghi đã gọi là "desperate" mà lỵ!
Give it a rest. You made your point - repeatedly - and I'm not amused. Nghi mà 'mích lòng' mí anh thì chỉ có xách dép....tránh xa anh thôi, chớ hong chạy đâu cả!Quote:
Chị Nghi phát biểu thế làm em chả biết giải bày thế nào cho chị khỏi mất lòng rồi bỏ đi nữa.
Đọc cái đề tựa “Chế Linh-Xướng ca vẫn vô loài” em tưởng ông Văn Quang sẽ chửi luôn cả xướng ngôn viên Nguyễn Cao Kỳ Duyên vì em nghĩ “xướng ca” là chữ ghép của “xướng ngôn viên” và “ca sỹ.” Em lại nghĩ thêm là con lân múa hay là nhờ tiếng pháo thì ca sỹ hốt bạc là nhờ MC khỏe nói. Thế mà ông Văn Quang chỉ chửi Chế Linh mà lờ cô Kỳ Duyên làm em thấy bức xúc lắm luôn.
:-@
Nguyen Cao Ky Duyenhttp://profile.ak.fbcdn.net/hprofile...57631084_q.jpg
Về chuyện Live Show của Chế Linh. Theo BTC thì show chỉ dời ngày chứ không phải bị hủy luôn. Ngày nào diễn lại chưa được biết. Tuy nhiên một điều rất tốt về BTC đáng được nhắc đến là tuy show cancel vẫn trả tất cả nghệ sĩ ĐẦY ĐỦ (in full) không bớt ai một đồng nào! Có nhiều bạn hỏi về sức khỏe của anh Chế Linh. Thú thật thì từ ngày về Mỹ Kd không nghe tin gì thêm nhưng "no news is good news" vì nếu có tin gì không tốt BTC đã email cho mọi người biết.
Lại quên
Nguyễn Tài Ngọc
http://www.saigonocean.com/trangNguy...goc/vanNTN.htm
Tuần vừa rồi, trước và sau khi viết bài “Quên”, vài người gửi cho tôi link nhạc có giá trị vô bờ bến bằng chiếc cầu Bến Hải, phải xem trước khi động đất ở California có thể làm mình toi mạng, phải xem trước khi các văn phòng bác sĩ Việt Nam ở California chấm dứt chương trình giảm giá đặc biệt cho ai trả tiền mặt, chích hai mông chỉ trả tiền có một mông: cái link đó là để xem Paris By Night 103 và 104 trên Youtube. Cộng thêm vào đó, tôi nhận thêm vài Power Point có “giá trị nghệ thuật” đặc biệt với tiếng hát của cô ca sĩ đòi thù lao $5000/ một xuất, đòi trả tiền máy bay cho chồng đi theo, và của anh chàng ca sĩ Bắc Kỳ trước 75 gia đình anh chị em đã hát nhạc thác loạn ăn chơi trong khi chiến sĩ bỏ mạng ở chiến trường, bây giờ thì cũng theo đạo tiền về Việt Nam hát kiếm sống.
Tôi có hỏi những người này tại sao xem và phổ biến những ca sĩ, MC ngày xưa hớt hãi lo quắn đít tìm đủ mọi cách rời quê hương bây giờ không biết xấu hổ về lại Việt Nam ca hát chỉ vì tiền, thì họ trả lời cho tôi là nghe hát thấy hay, vả lại miễn phí, xem không mất tiền, có chết cửa tứ nào mà dại gì lại không xem. Cái gì hay của họ thì mình xem, cái gì dở thì đừng để ý đến!
Lý luận này nghe không lọt lỗ tai vì chữ “dở” dùng ở đây không đúng nghĩa. Đàn ông không ga-lăng với vợ là dở. Nhưng cái dở ở đây không chết con ruồi muỗi nào vì không hại vợ. Vợ có thể rất ư là xì-nẹc cấm cung hai bữa thế nhưng ông chồng không làm điều gì phản đạo đức. (Trừ trường hợp chồng đưa vợ đi chơi, xe đậu trên con đèo phía bên hành khách là vực thẳm. Hai người bước ra ngắm trời xanh non nước rồi đến khi vào lại xe đi về, ông chồng không ga-lăng mở cửa xe cho vợ. Vì xe đậu sát vực thẳm không có chỗ đứng nên khi bà vợ phải tự mình mở cửa thì chẳng may sẩy chân ngã xuống vực chết. Đây là hại vợ nhưng không có chủ ý: trong cả mấy chục triệu ông chồng thì chỉ có được một người may mắn như ông này). Trái lại, đàn ông có vợ, bỏ vợ về Việt Nam tìm con gái khác thì không phải là ông ta dở về chung tình, mà là ông ta không có một đời sống đạo đức.
Nếu chỉ chú trọng về cái hay thì tại sao tôi không thấy một người nào gửi email cho tôi khen Osama bin Laden có công làm cho dân cuồng tín Hồi giáo hiệp một chống Mỹ? Sao không một người nào khen Hitler giỏi, đã có công giúp nước Đức phục hồi kinh tế khi ông ta lên cầm quyền? Sao không ai khen Mao Trạch Đông đã có công đuổi Tưởng Giới Thạch qua Đài Loan, thống nhất Trung Hoa? Câu trả lời là vì những người này dã man vô đạo đức, nên dù họ có đạt được một thành quả nào trong xã hội, thế giới không cần biết sự thành công đó mà chỉ chú trọng vào việc truyền bá hành động vô lương tâm của họ cho nhân loại biết để trong tương lai nếu có phải gặp trường hợp tương tự thì biết đường đối phó, tránh được thảm họa.
Khi có một biến cố trọng đại nào ảnh hưởng đến tinh thần, chúng ta thường không bao giờ quên. Nếu nó là một kinh nghiệm xấu hoặc kinh hoàng, chúng ta không bao giờ tái phạm lại vết cũ. Khi tôi còn nhỏ, chơi đánh bài với bạn bè dù rằng chỉ để ăn thua nút khoén, dây thun, bố tôi một mực cấm cản. Một hôm lại bắt được tôi đánh bài, ông ta bắt tôi ra quỳ ở giữa đường với hai tay tôi cầm cái mâm ở trên đầu mà ông ta đã để một bộ bài trên cái mâm đó. Tôi xấu hổ cùng cực, từ đó không bao giờ đánh bài nữa.
Lần đầu tiên về Việt Nam năm 1995, chúng tôi đi Nam Định bằng tầu hỏa và rồi trở về nhà ga SàiGòn. Trời tờ mờ sáng, mọi người còn ngủ, xe cộ vắng hoe. Một đám xích-lô vây quanh chúng tôi, tất cả đều là thanh niên, và sau khi hỏi giá, tôi chọn chiếc xe thứ ba vì rẻ tiền hơn hai chiếc trước. Leo lên chiếc thứ ba để chở tôi về nhà, tôi ngạc nhiên là hai chiếc xích-lô mà tôi đã hỏi giá trước chạy theo xe tôi. Khi tôi hỏi anh xích-lô thì anh ta nói đừng để ý gì vì họ cũng là bạn, chỉ chạy theo cho vui. Lúc xe đến nhà thì hai người lái xích-lô kia với thái độ hung hăng, miệng chửi thề luôn miệng, đòi tôi trả tiền cho họ vì tôi đã hỏi họ trước mà không đi. Anh chàng xích-lô chở tôi lúc ban nãy trấn an tôi đừng lo gì hết, bây giờ đòi tôi trả tiền cho nhanh rồi lái xe đi mất, không nói một lời với hai người kia! May là người nhà ở Việt Nam ra kịp thời chứ không thì vợ chồng tôi đã bị hai người xích-lô này làm thịt. Cái kinh nghiệm khủng khiếp đi xích-lô ấy không bao giờ quên được nên từ đó trở đi, không bao giờ tôi đặt chân lên một chiếc xích-lô khác ở SàiGòn.
Tháng 7 năm 1975 khi gia nhập vào đời sống nước Mỹ, trong vài tháng hè học ESL (English As a Second Language) chờ đợi vài tháng nữa nhập học Trung học lớp 12, tôi lang thang ở những tiệm sách cũ mua hết những tuần báo Time và Newsweek số phát hành vào tháng 4 và tháng 5 1975 tường thuật về sự kinh hoàng, bom đạn chết chóc của miền Bắc gây ra trên đường chinh phục miền Nam. Tôi vẫn còn giữ những tuần báo ấy, thỉnh thoảng đem ra đọc để nhớ lại kỷ niệm hãi hùng của ngày tôi ra đi.
Ba thí dụ trên cho thấy chuyện gì kinh hoàng xẩy đến trong đời thì mình không bao giờ quên. Tôi tin chắc là những ca sĩ, MC trở lại Việt Nam ca hát không thể nào không nhớ cái kinh nghiệm tang thương của tháng Tư 1975. Họ chỉ chọn lựa cố quên đi trong tâm khảm của họ ấy thôi.
Họ được quốc gia Hoa Kỳ đùm bọc, cung ứng cho một nơi ở vĩnh viễn trên thiên đàng tự do. Thay vì khi thành tài trả cái ơn ấy, họ chọn về Việt Nam kiếm tiền cho cá nhân họ. Luật lệ về thuế má của nước Mỹ là nếu một người sống và làm việc ngoài nước Mỹ, họ có thể xin miễn thuế. Thế nhưng nếu một người sống ở nước Mỹ mà đi làm ở những quốc gia khác, họ phải khai báo số tiền lợi tức thu nhập ở nước ngoài để bị đánh thuế. Nếu tôi là người không có sĩ diện, không nghĩ đến ngày xưa tôi xấu hổ bỏ chạy bây giờ lại vác mặt quay về thì tôi không dại gì khai báo tiền tôi thu vào ở ngoại quốc để nước Mỹ đánh thuế.
Ngày xưa khi họ tranh giành một chiếc ghế trên máy bay, một chỗ ngồi trên chiếc tầu để rời Việt Nam ngút lửa, họ mong người khác đối xử đặc biệt với họ để họ chiếm được một chỗ an toàn trên đường tìm tự do. Bây giờ đã được ở xứ tự do, nơi những người Việt ngày xưa ở Việt Nam bị giam cầm, gia đình thân nhân họ chết nơi tù ngục, biển cả, thời gian bây giờ là lúc người ở hải ngoại cần đồng tâm nhất trí với những người đồng hương, cần đối xử đặc biệt với họ, cùng mặc niệm sự mất mát của họ, thì chính những người ca sĩ, MC này lại ngoảnh mặt đi, đặt quyền lợi làm tiền của họ lên trên hết khi họ quyết định về Việt Nam kiếm cơm.
Lòng tham thường là không đáy, lòng tham không biết người khác nghèo khổ như thế nào, miễn sao giầu có và lợi lộc đến cho mình. Giá một vé vào cửa cho những show hát của họ ở Việt Nam lên đến $100 dollars. Vâng, $100 dollars chứ không phải 100 đồng Việt Nam. Ở Mỹ với lương trung bình hàng năm GDP Per capita của một người là $47,200 dollars (https://www.cia.gov/library/publicat...k/geos/us.html ), ít người chịu bỏ 100 dollars mua vé xem bất cứ show gì. Thế mà ở VN lương trung bình GDP Per capita của một người chỉ có $3,200 dollars (https://www.cia.gov/library/publicat...k/geos/vm.html). Nhân lên theo tỷ lệ, cái vé $100 dollars ở Việt Nam tương tự với giá ở Mỹ là $1,475 một vé! Ở cả hai quốc gia với giá vé cắt cổ như vậy, chỉ có người giầu nứt đố đổ vách mới dám bỏ tiền đi xem. Ở Việt Nam thành phần nào có tiền nhiều như thế để đi xem? Dân làm ăn, dân chơi thị trường chứng khoán, một thiểu số làm cho công ty ngoại quốc giầu có, viên chức chính phủ giầu sụ… . Làm sao những người này giầu? Vì người tiêu thụ mua sản phẩm, vì lương công chức của đa số dân chúng làm việc nghèo nàn so với một thiểu số giầu có. Có nghĩa là chỉ có dân nghèo là khổ. Đã thế, số tiền lương trả cho những ca sĩ MC bên Mỹ sẽ biến khỏi Việt Nam không trở lại. Thay vì như các hãng xưởng tư nhân ngoại quốc mở công ty ở Việt Nam đổ tiền vào trong nước, người dân được lợi khi đi làm được trả lương với tiền từ ngoại quốc, các ca sĩ, MC này thu tiền ở Việt Nam nhưng đem qua bên Mỹ tiêu thụ, mua nhà, mua xe, mua Louis Vuitton. Người ở Việt Nam có nghèo đói thì sống chết mặc bay.
Từ đời xửa đời xưa có bà bán dưa, khi xem những chương trình DVD nhạc tạo ra chương trình chủ đề kích thích lòng ái quốc của người xem, chẳng hạn như hãnh diện là người Việt Nam, vinh danh lính VNCH…, mà tiền lời không dùng để trao tặng một tổ chức bất vụ lợi, hay giúp đỡ những người khốn cùng ở Mỹ, hoặc xây dựng một cơ sở bất vụ lợi thì tôi không tín nhiệm những công ty DVD này một tí nào. Kích thích lòng ái quốc để làm lợi cho riêng mình thì xấu hổ người Việt Nam chứ không phải hãnh diện người Việt Nam. Khi vừa mới xem DVD PBN hãnh diện “Tôi là người Việt Nam”, tôi đã thấy những người trong chương trình hoàn toàn không có một uy tín. Chưa nói đến sự lựa chọn đúng người hãnh diện (tiêu chuẩn hãnh diện của họ chỉ là những người giầu hay có chức tước, ai bị đày ải trong tù hay người nghèo khó làm việc nhân đạo thì khỏi cần đề cập), tôi đã nhủ thầm họ là ai, có tư cách gì mà chọn người Việt Nam hãnh diện đem trình làng? Nếu nói là có khiếu viết văn thì tôi xin nói phét một tí (OK, OK, không phải một tí mà là nói phét động trời): tôi nhất định chẳng thua ai. Nếu nói là có khiếu phát biểu, biện luận trước công chúng thì tôi chắc chắn cũng chẳng thua gì chị Ba Cầu Muối; thế nhưng nói như thế không có nghĩa là tôi hay họ có đủ uy tín để chọn lựa người trình làng để hãnh diện. Cái giác quan thứ bẩy của tôi đã không sai khi họ mới vừa nghêu ngao “hãnh diện là người Việt Nam” mà chỉ không đầy một năm sau mọi người nối đuôi nhau leo lên xe đò lục tỉnh về SàiGòn hát hò. Thế rồi MC lại tiếp tục MC, ca sĩ lại tiếp tục là ca sĩ, trong show thứ 506, 507, 508... mà mọi người trong chúng ta ai nấy, vô tình hay cố ý, quên hết hành động thật ngứa tai gai mắt của họ.
Thỉnh thoảng đọc báo tôi thấy nhiều nơi so sánh người Việt Nam chúng ta như dân Do Thái da vàng. Tôi thật tình xấu hổ khi đọc đến sự so sánh này, không khác chi ta so sánh Tùng Lâm với Alain Delon, đoàn tầu hỏa Thống Nhất với xe lửa tốc hành TGV (Train à Grande Vitesse) của Pháp, khách sạn 5-sao Hương Mùa Thu của Saigon-tourist với 5-sao The Four Seasons của Mỹ. Trong khi các ca sĩ, MC, dân buôn bán, hồ hởi trở lại quê hương Việt Nam cũ chỉ với mục đích duy nhất là làm tiền, thừa biết rằng sinh mạng của họ được chính phủ Mỹ bảo đảm vì họ là công dân Hoa Kỳ, hàng năm gần 3000 người Mỹ gốc Do Thái bỏ Hoa Kỳ trở lại Do Thái sinh sống với mục đích bảo vệ quê hương của họ, dù rằng nhiều người đã bị dân Palestine giết vì họ tình nguyện về sống ở những phần đất Do Thái nằm trong khu địch quân Palestine. Trong khi những người MC, ca sĩ này quên mất một chính thể không xem mạng sống của người dân ra gì thì vào tháng 10 năm ngoái, trong một cuộc trao đổi tù binh vô tiền khoáng hậu, Do Thái thả 1027 tù binh người Palestine họ giam giữ chỉ để đổi lấy một binh sĩ của mình với chức Hạ Sĩ, anh Gilad Shalit. Trong khi những người MC, ca sĩ này quên mất lý do gần 40 năm trước họ phải trốn chui trốn nhũi, tranh giành mạng sống với người khác để rời khỏi Việt Nam thì Simon Wiesenthal, người Do Thái, bị quân lính Hitler bắt và may mắn thoát khỏi Holocaust, không quên mối thù, tận tâm dùng cả đời của mình hơn 50 năm truy nã và bắt rất nhiều sĩ quan Đức Quốc Xã, người nổi tiếng nhất là Adolf Eichmann, bị cơ quan tình báo Mossad của Do Thái (tương tự như CIA của Mỹ) bắt cóc ông ta ở Á-Căn-Đình rồi đem trở về Do Thái hành quyết.
Chúng ta ai cũng hùng hổ vươn vai, vỗ ngực, đánh trống, thổi kèn, lùa trâu, tát nước, kêu gọi người khác tỉnh thức để xây dựng một quê hương xán lạn, nhưng chính chúng ta lại ngủ vùi trong một giấc ngủ triền miên u mê ám chướng, ngoảnh mặt, bịt tai làm ngơ, thậm chí đôi lúc còn cổ võ những chuyện ngứa tai gai mắt của những ca sĩ, MC về VN, những cơ cấu tổ chức, những tập đoàn thương mại, những cá nhân vẫn tiếp tục cộng tác với họ, không cần biết lập trường sống là gì.
Chẳng bao giờ người Việt Nam chúng ta sẽ là người Do Thái da vàng.
Nguyễn Tài Ngọc
http://www.saigonocean.com/
November 2011
Danh ca Chế Linh: ‘Cám ơn những người đàn bà đi qua đời tôi’
http://nhacsileminh.files.wordpress....h-02.jpg?w=614Chế Linh là người Việt gốc Chăm, tên thật Chà Len, sinh năm 1942 tại paley Hamu Tanran, gần Phan Rang (nay thuộc làng Hữu Đức, xã Phước Hữu (Ninh Phước – Ninh Thuận). Anh vừa là một ca sĩ với nghệ danh Chế Linh có giọng ca đặc biệt vừa là một nhạc sĩ với nghệ danh Tú Nhi với nhiều ca khúc nổi tiếng.
Năm 1959, Chế Linh rời paley vào Sài Gòn mưu sinh bằng rất nhiều nghề rồi gắn bó với nghiệp ca hát và nhanh chóng nổi lên với dòng nhạc boléro mà người Sài Gòn lúc đó quen gọi là nhạc “sến”, với rất nhiều đĩa hát được thu. Năm 1972 anh được giải thưởng Kim Khánh – Huy chương vàng đệ nhất hạng nam ca, do nhật báo Trắng Đen tổ chức. Năm 1980 Chế Linh rời Việt Nam qua Malaysia và sau đó là Toronto – Canada định cư và tiếp tục theo đuổi nghiệp ca hát cho đến nay.
Là một trong những người đàn ông đào hoa nhất làng nhạc Việt, Chế Linh có 14 con (7 trai – 7 gái) với 4 người vợ. “Các con tôi khác mẹ nhưng đối xử với nhau đúng nghĩa anh em ruột. Giữa chúng không có sự ganh tị nào. Dù ở hải ngoại hay ở Việt Nam, tôi đều tìm cách tạo dựng tình cảm với các con, làm thế nào để là bạn của con, trao đổi với con để con trở thành những người có ích. May mắn là tôi giáo dục được con, được các con kính quý, mỗi lần thư từ cho bố đều rất tình cảm” – Chế Linh tự hào cho biết.
“Mỗi người khi chọn con đường đi cho mình đều phải cân nhắc, suy nghĩ rất kỹ. Mỗi dòng nhạc đều phục vụ một nhóm khán giả riêng. Tôi cho rằng chỉ có hai dòng nhạc: nhạc phổ thông và nhạc thính phòng. Nhạc bolero rất gần gũi bình dân. Tôi không hiểu từ đâu người ta gọi nó là nhạc “sến”. Nhiều người tức giận khi bị gọi là ca sĩ hát nhạc sến nhưng tôi lại rất hãnh diện. Nửa thế kỷ qua, khán giả vẫn thích nghe tôi hát – đó là một thành công không thể phủ nhận.
Trong một vườn hoa, trăm bông đua nở. Không phải hoa hồng, hoa lan mới là hoa quý. Có những người lại thích hoa dại đó thôi. Không chỉ âm nhạc mà văn học, hội họa, điện ảnh… cũng phân ra thành nhiều thể loại và chính điều đó làm nên sức hấp dẫn cho nghệ thuật. Chúng ta không nên vì thích dòng nhạc này mà khó chịu với dòng nhạc khác.”
http://nhacsileminh.files.wordpress....h-03.jpg?w=614“Tôi may mắn được học nhạc nên có cơ hội vừa hát vừa sáng tác – thuận lợi hơn trong việc phổ biến nghệ thuật. Tôi viết bài hát từ tâm tư của mình, của bạn hữu và xã hội. Như thế, Chế Linh có thể trải lòng ra để khán giả đo được lòng mình. Tôi vẫn cho rằng, người nghệ sĩ sáng tác bài hát đã khó, người ca sĩ còn khó hơn vì họ là người truyền tải tác phẩm. Họ phải nhập tâm vào bài hát, diễn đạt tốt những tâm tư mà tác giả gửi gắm trong đó.
Tôi sáng tác khá nhiều ca khúc trong đó có những bài tôi tâm đắc và được khán giả yêu mến như: Bài ca kỷ niệm, Đoạn cuối tình yêu, Mai lỡ mình xa nhau…Có nhiều người khi nghe đã thắc mắc, chắc tôi đi qua nhiều cuộc tình và bị phụ bạc nhiều lắm nên mới viết như thế. Không ít khán giả gửi thư san sẻ nỗi buồn với tôi nhưng sau khi nghe tôi giải thích, họ tìm ra ý nghĩa mới của bài hát. Đó chính là sức sống mãnh liệt mà những người khi trải qua đau khổ, bị tình phụ, bạn bè bỏ rơi lúc cơ hàn… tìm được cách để đứng lên. Giống như “dĩ độc trị độc” vậy.
Ngoài đời, tôi không hề yếu đuối như những gì người ta hình dung về Chế Linh trên sân khấu. Tôi chưa bao giờ gặp bi kịch như trong những bài hát. Tôi sống cuộc sống không có nhiều sóng gió, rất mãn nguyện và bình an, luôn biết đặt vấn đề sức khỏe và tinh thần lên hàng đầu.”
“Hai người vợ trước không cùng tôi kéo dài hạnh phúc, nhưng chúng tôi vẫn tôn trọng nhau. Họ giúp tôi giải quyết nhiều vấn đề, nuôi các con khi tôi ở xa. Người vợ thứ ba không may mất sớm.
Tôi sống bên cạnh người vợ thứ tư – Vương Nga – tới nay đã được 36 năm. Nga là người hỗ trợ tinh thần cho tôi về mọi mặt và cũng là người động viên tôi về nước để làm liveshow cống hiến cho khán giả. Nga còn lên mạng xem khán giả trong nước đang thích nghe những bài nào, viết ra một danh sách và đặt trên mặt bàn cho tôi tập. Làm vợ một nghệ sĩ, cô ấy hiểu những khó khăn của tôi. Ngay từ khi lấy tôi, cô ấy đã ý thức được rằng, chồng mình không chỉ là của riêng mình, anh ta còn là của công chúng. Chính vì thế, chúng tôi không ai bị buồn phiền vì ai hết.
http://nhacsileminh.files.wordpress....linh.jpg?w=614Từ trước đến giờ, có rất nhiều tin đồn về cuộc đời Chế Linh nhưng tôi không bao giờ biện minh vì tôi biết, mình là người của quần chúng. Họ đi mua đĩa, đi xem những đêm nhạc của mình, nuôi sống mình mà không đòi hỏi điều gì. Mình nợ khán giả quá nhiều nên họ cũng có quyền quan tâm đến đời tư của mình. Một lần nữa, tôi khẳng định, tôi vô cùng hạnh phúc và cảm ơn những người đàn bà đã đi qua cuộc đời tôi.”
“Cám ơn trời đã cho tôi những đứa con rất tốt. Chúng chính là nguồn năng lượng của tôi. Tôi có 14 người con, trong đó có 7 nam và 7 nữ. 7 người con trai đều theo nghề bố, sáng tác và hát dù chưa nổi tiếng nhưng cũng khiến tôi tự hào. Người con đầu của tôi và Nga đã tốt nghiệp kỹ sư tại Canada, nhưng chỉ thích nghiên cứu, hát các loại nhạc đạo và thiền. Người con trai út tên là Chế Đăng Quang đang học nhạc viện tại Canada nhưng lại nghiên cứu và hát nhạc Việt. Tôi mong ước các con tôi sẽ làm những điều tốt nhất cho bản thân và cho cuộc đời.”
Nguồn: Tổng Hợp
Sáng nay đọc được chữ anh Gun dùng "đạo Bóp" khiến lăn ra cười ... sang đây thì thấy bác Tôm đang định đè đứa viết bài nói về ông CL ra "bóp" :)) .. tớ có lời khuyên bác rằng trong các "giới" có một giới nên tránh phê bình ... đó là "nghệ sĩ", có một thứ trên đời nên tránh đi sâu đó là "nghệ thuật" , chẳng phải vì ngại mích lòng mà vì phạm trù của nó không có biên giới , éo có gì đúng hay có gì sai , do đó phê bình khen chê chi cho rách việc .
Bác chắc chưa đọc comment của Gió khi hiểu ra được "chân lý" ... những câu chữ phát xuất từ đâu và từ ai nói , nó sẽ cho cảm nghĩ khác nhau , ở đây bác ấm ức dùm cho đàn bà sound like bác là một gentlemen , bác lính chê có cách câu "khách riêng" của bác ấy ... và khách của bác ấy đáp ứng thần tượng của mình một cách tự nguyện, chứ có ép uổng gì ai đâu , bác đúng là chẳng hiểu gì về điện !:-"
Kính thưa phú lít,
iem phát hiện anh Cà ửi ề. hahahahahaha j/k
Lính chê lăng ba vi bộ quá mức nên bị tẩu hỏa nhập ma là chuyện đương-nhiên. Nghe nói phải nằm bệnh-viện.
Càng về già càng sợ bị lãng quên; nhất là những người quen đứng dưới ánh đèn sân-khấu ...
Chia-xẻ những nhận-xét nhẹ-nhàng trong thân-tình sẽ không đến nổi làm buồn lòng ai. Những người đàn bà trong cuộc đời ông lính chê hẵn cũng chỉ vài mươi người; và nếu ông muốn "câu" thêm thì cũng chẳng làm sao níu được chiếc xe trên đà tuột dốc.
Hương-Trầm
Văn Quang
http://www.gio-o.com/gio66.gif
http://i83.photobucket.com/albums/j3...gTrinhCung.jpg
Nhà văn Văn Quang sinh năm 1933 tại Thái Bình.
Tốt nghiệp Khóa 4 Sĩ Quan trừ bị Thủ Đức, sau đó phục vụ trong ngành Tâm Lý Chiến. Đã một thời làm Quản Đốc Đài phát thanh Quân Đội Việt Nam Cộng Hoà. Cấp bậc Trung Tá.
Tác phẩm đã xuất bản: Ngàn Năm Mây Bay, Những Tâm Hồn Nổi Loạn, Nét Môi Cuồng Vọng, Đời Chưa Trang Điểm, Tiếng Gọi Của Đêm Tối, Tiếng Hát Học Trò, Vì Sao Cô Độc, Người Yêu Của Lính... Các phẩm Nguyệṭ Áo Đỏ (1963). Chân Trời Tím (1964) được Liên Ảnh quay thành phim, tạo nên tên tuổi nhà văn ở Miền Nam thời bấy giờ.
Sau tháng 4 năm 1975, ông trải qua nhiều năm tù ở K 5 Vĩnh Phú và K 2 thuộc Z 30 tại Hàm Tân. Ra khỏi tù Văn Quang không tị nạn sang Hoa Kỳ theo diện HO như hầu hết các tù nhân chính trị khác. Năm 2002, ông rời bỏ Sài Gòn và dọn lên Lộc Ninh sinh sống. Ở đấy hàng tuần, Văn Quang cho ra loạt ký sự "Lẩm Cẩm Saigòn Thiên Hạ Sự", và chỉ gửi ra cho các báo Việt Nam ở hải ngoại. Loạt bài này rất được độc giả hải ngoại ưu ái đón nhận.
Chuyện dài "Chân Trời Tím" trên diễn đàn vntrungtam.com
Đi tìm “ông nặn tượng” , bài viết về điêu khắc gia Nguyễn Thanh Thu, người dựng bức tượng nổi tiếng "Tiếc Thương"
Những Khỏanh Khắc Với Thanh Tâm Tuyền
Thanh Nam Trong Hoài Niệm
Gió O phỏng vấn nhà văn Văn Quang
phần nói về CL đã được chị HHương mang về (post # 43) rồi đó anh Be Nam.
Góc
30 năm tái ngộ của Chế Linh sao bằng 50 năm nghề ca hát của Thanh Tuyền kỷ niệm thâm niên.
Không biết giá vé bán bao nhiêu, nhưng Thanh Tuyền lúc phỏng vấn bảo cho hát là vui rồi, tiền bạc
không thành vấn đề. ^:)^
Thanh Tuyền lần đầu hát tại Hà Nội
Nữ danh ca hải ngoại hạnh phúc khi được gặp gỡ khán giả thủ đô trong đêm nhạc diễn ra tối 1/12 tại Cung Văn hóa Hữu nghị Hà Nội.
http://vnexpress.net/Files/Subject/3...nh-tuyen-2.jpg
Thanh Tuyền tên thật là Phạm Như Mai, sinh ở Đà Lạt. Có khiếu ca hát từ khi còn nhỏ, với sự chỉ dẫn căn bản về nhạc lý của người cậu, Thanh Tuyền mới 10 tuổi đã giành chiến thắng cuộc thi "Thần đồng âm nhạc" năm 1959.
Mùa hè 1964, khi vào sống ở Sài Gòn, tên tuổi của chị được biết đến qua hàng loạt đĩa nhạc ký độc quyền với hãng Continental của nhạc sĩ Nguyễn Văn Đông. Từ thành thị đến thôn quê, đâu đâu khán giả cũng nhắc tới giọng ca thiên phú của Thanh Tuyền. Thập kỷ 70, Thanh Tuyền tiếp tục nổi như cồn khi tạo thành cặp song ca với Chế Linh. Hiện chị sống ở Mỹ.
Đã về Việt Nam biểu diễn đôi lần, nhưng đây là lần đầu tiên Thanh Tuyền ra Hà Nội thực hiện liveshow, đánh dấu chặng đường 50 năm ca hát. Chị cho biết rất tự tin khi sắp biểu diễn trước khán giả thủ đô.
Nửa đời người theo nghiệp hát, giọng ca Thanh Tuyền vẫn ngọt ngào, mượt mà và có sức lay động lớn. Trong liveshow này, chị sẽ hát những ca khúc đã làm nên tên tuổi như: Nỗi buồn hoa phượng, Chuyến tàu hoàng hôn, Ngày xưa anh nói, Phận tơ tằm, Thuyền không bến đỗ, Lối về xóm nhỏ, Xin đừng quên em…
Bên cạnh đó, khán giả yêu nhạc Hà Nội còn có cơ hội thưởng thức những màn song ca đầy cảm xúc của Thanh Tuyền và Tuấn Vũ với nhiều tình khúc nổi tiếng: Tình bơ vơ, Lời cuối cho em, Định mệnh, Chiếc áo bà ba… Góp mặt trong liveshow còn có ca sĩ mang hai dòng máu Việt - Mỹ Randy. Anh sẽ song ca một số bài hát với Thanh Tuyền.
(*) nguồn: http://vnexpress.net/gl/van-hoa/am-n...0/11/3ba230e5/
Khán giả Hà Nội thử yêu cầu bài này xem chị Thanh Tuyền hát cho nghe, bà chị Thanh Tuyền hát bài này hay lắm L-)
http://www.youtube.com/watch?v=6dsizg3gtps
Thanh Tuyền
Bà này thì quá nổi tiếng rồi, nhưng dạo này tớ lại dị ứng với bả. Vấn đề là dạo này bả đi tu nghiệp ở đâu để có một phong thái mới theo tụi trẻ bây giờ, vừa hát vừa nhăn nhó oặn ẹo, giựt giựt microphone (cho nó ngầu ngầu) kiểu mấy ca sĩ trẻ. Ngoài kiểu trình diễn đó, thì giọng bả cũng còn ngon lành lắm.
trời, Đàm lão phó nhòm ma da rát xi canh me chộp được tấm ảnh dữ dội vá.
Một thước mốt chưa tính giày mà khoe đùi với đôi giày hách xì xằng gồ ghề thật ta. hihihihi
Lính Chê Tập 2:)) nè Ông Bầu.
Phải công nhận Chế Lì b-),wá lì chém vè ở VN hát cho được mới thôi:-@
http://a5.sphotos.ak.fbcdn.net/hphot...38231791_o.jpg
Ổng chơi vé 'lạnh mềm' cắt cổ quá, 3 triệu bạc mà cũng có người
xem hử. Mấy người đi xem này giàu quá nhể. Show Việt Nam giờ làm
vui thế, ca sĩ hải ngoại ra ca sĩ hải ngoại, ca sĩ trong nước ra trong
nước, không có vàng thau lẫn lộn, hòa hợp hòa giải nhỉ.
Thôi chúc cho ông ấy có buổi diễn thành công, nhiều người đi xem cho
không phỉ công từ Gia Nã Đại về. ;)
Anh Triển , lương công nhân làm trong mấy công ty may lương một triệu ...vậy thì ai là người đi xem ?
anh phải thêm là công nhân và công chức ....! Tuy nhiên công chức có cơ hội cầm vé đi xem hơn
nếu tháng nào có mối hối lộ.
Sĩ - Công - Nông - Thương là sự phân loại nghề nghiệp trước 75, sau 75 có giới có ... chức cảm thấy
'mất mặt' nên gắn thêm vào Binh trở thành: Sĩ - Công - Nông - Thương - Binh.
Công không xem được Chế Linh, rứa còn Sĩ - Nông - Thương - Binh thì sao anh ?
...hà....hà.....công chức thời buổi này thì không phải tìm kiếm cơ hội đâu , anh Triển ! Nó cứ dâng đến miệng ...nếu Sĩ thì họ cũng chẳng đến chỗ bát nháo này đâu ! Còn lại chăng chỉ có Thương chứ Nông thì nếu tính ra thóc , theo đài TV nông dân bán lúa giá từ 5.000$ đến 6.000$ / kg ...mà anh hỏi thiệt hay nói chơi vậy ?
Hỏi thật chứ giả gì anh. Vì tôi thấy ở VN ngộ cái là nhiều người rõ ràng là thấy
nghèo sặc máu, mà cũng cầm cái điện thoại cầm tay gọi túi bụi. Có dân chơi
còn hai ba cái, có sim đẹp sim xấu gì nữa. Tiền điện thoại cầm tay trả được mà
không đi xem Chế Linh ca hát được. Ủa, mà nói nhỏ xin lỗi chứ, e nhạc của Lính Chê là
nhạc bán ngũ cung, dòng nhạc đại chúng rả rích đó. Mà rồi đại chúng không đi
xem thì Chế Linh hát cho tiểu chúng xem rồi, có phải uổng đời ca hát không nào. :) j/k
Vậy là anh Tiển lạc hậu rồi !!!! Để cạnh tranh với nhau ( nhà nước với nhà nước ) tháng nào cũng có khuyến mãi ....mua 50.000$ tặng 25.000 $...gọi dưới 10 phút không tính tiền...địên thoại bán lề đường ( chôm chĩa , cướp giật ) không đắt lắm...v...v...
Dĩ nhiên là cũng có người đi nghe vì giá 3 triệu thì coi như mất sở hụi một ngày buôn bán ( cái xe nước mía nhỏ bán lề đường cũng kiếm được 3 , 4 trăm ngàn...nếu như nước mía Viễn Đông thì ....ít nhất 1 triệu ! Mấy cái xe mì gõ trong ngõ hẻm cũng 2, 3 trăm ngàn đấy ...các công nhân may chịu chấp nhận lương 1 triệu vì thường ở tỉnh lên không có ....bảo kê....
Bác Ngọc à....ông Binh thời bây giờ thì ...tiền ở Rừng , bạc ở Bể đấy ! Chỉ mấy em cắc ké loại nghĩa vụ thì chẳng khi nào dám đến ...
Một ngày mà kiếm 3, 4 trăm ngàn vậy là một tháng vị chi tính ít nhất là 9 triệu.
Chỉ mỗi cái "công nghệ nước mía" lề đường thôi là sống khỏe re rồi. Hèn chi ai
cũng cầm tay điện thoại gọi dữ dội quá.
Tuy nhiên xin hỏi anh Hoài thành phần bán nước mía có bao nhiêu phần trăm dân
số ? hihihihi
(Vâng, thì nói chung bán cái gì ...... khác cũng được ;-) )