Hmm, trashin' phụ nữ thế chả trách đời sao nhạt, có tưới đến chai nước mắm hiệu 1,001 con cua cũng vẫn cứ nhạt thếch như thường.
Chúc lặn sâu & cười khỏe nhá!:z13:
Printable View
Thế cười khoẻ, nó buồn hay vui?
Đi xe đạp
Loanh quanh ôm những vòng xe đạp
Trải mấy dặm trường vẫn nhớ nhau.
Cái đuôi con mắt như dao cắt.
Mấy độ thu rồi sao cứ đau?
Được khen có đứa sướng rên, cười tít quên cả trố!
Đôi khi không nên nói thật
Tháng trước bà bạn cũ gởi cho xem mấy tấm hình mới chụp và gặng hỏi thấy thế nào. Tôi nói sao thấy bà y như thời 20, chắc nhờ mấy chục con chuột quá! Bà ta cúp điện thoại ngang xương, nghe nói sau đó bà ấy sắm một cái phone mới. Tuần rồi, chắc đã nguôi ngoai bà lại gởi một tấm hình khác (no chuột), tôi nói dáng dấp vẫn còn thon thả ,đẹp lắm. Mặt mũi thế nào, bà ta dò la. Tôi nói rất ung dung tự tại, xinh. Tiếng bà rất nhỏ bảo rằng tôi xạo, tôi hỏi sao thế, bà đáp vì trời đang... mưa, bà ngập ngừng và hỏi có nhớ mưa không? tôi nói đôi khi có nhớ và trước khi bị bà mắng là xạo thêm một lần nữa, tôi liền đọc một đoạn "thơ" nóng hổi lượm ở net.
Em ngủ dậy chưa,
Đã dậy chưa?
Bên này ngày nắng,
Nhớ cơn mưa.
Run trong tiềm thức
Vòng tay ấm...
Của những ngày xưa
Mưa ướt...mưa
Bà ta mắng "Thôi đi cha nội" rồi lại đột ngột cúp phone. Tôi nghe dư âm của" hạnh phúc muộn màng" còn len lỏi ở WIFI và hình dung nụ cười (no chuột) của bà thật duyên. Tôi biết chắc rằng, hôm ấy mọi người quanh bà rất dễ thở.
Một hắn ở SJ, sau khi nhận được đến lần thứ ba mươi lăm cái tin nhắn chết tiệt "chúc anh cuối tuần vui vẻ!" từ các cỏ non và cỏ chớm già, thật cũng như ảo đã đón xe buýt lên cầu SF để quyết định "thiên thu tình lặn". Cái ước vọng ấy của hắn cũng không thành sau khi các con cá lượn quanh, trề môi rất mập "đừng nuốt thằng ấy, kẽo ta lại bị trầm cảm" và bỏ đi. Thế là hắn đón xe ngược lại SJ và trở thành một tín đồ của Dặc Trưng Tự.
Trích từ Vịt Local news đa phần là phịa, nhưng đôi khi rất thật. Ai tin ráng chịu, xin đừng óp pheng!
Như đã thưa, hôm trước có gởi cho bà bạn (người từng một thời là cỏ non, nay biến dạng thành cỏ gấu) một "bài thơ" lượm trên net. Bà ấy nói bài thơ chi mà ngắn quá, bà ấy muốn... dài dài hơn một tí. Thế là phải leo net lục tiếp.
Em ngủ dậy chưa,
Đã dậy chưa?
Bên này ngày nắng
Nhớ đêm mưa.
Run trong tiềm thức
Vòng tay ấm
Của những ngày xưa,
Mưa ướt...mưa
Em ngủ dậy chưa,
Đã dậy chưa?
Bên này ngày nắng
Nhớ đêm mưa.
Nhớ em mười sáu
Thơm hương tóc.
Nhớ gót hài xưa,
Những đón đưa!
*********************
Tập lặn
Mím môi cầu được thân tâm "lặn"
Chợt ngộ ra lòng, vẫn nổi trôi.
Mệt quá! nên đành phơi bụng ếch
Bên trời mây trắng nhớ xa khơi!
Nhớ không?
Nhớ gì?
Nhớ mảnh trăng non run run đầu ngọn trúc?
Nhớ chứ!
Nhớ không?
Nhớ gì?
Nhớ đêm dịu dàng thanh thanhh hương bưởi?
Không thể quên!
Thế sao lại quên nhau?
(Đến đây hình như hai cái phone đều khóc!)
Ta thấy yên bình trong mắt em
Dịu dàng như một thoáng hương đêm,
Mai này xa những miền giông bão...
Còn chút chân tình, anh với em?
Tuần rồi hai ông A và B đều đi khám bịnh cùng một nơi. Y tá M, một người đán bà to con tốt tướng, có khuôn mặt phúc hậu như cái bánh đa quê cũ, tận tình giúp đỡ vì thương hai ông lọm khọm. Xong xuôi, vì quá cảm động, cả hai đều làm thơ tặng bà.
Thơ ông A.
Chợt thấy bình yên trong mắt nhau
Quê nhà xanh mướt một hàng cau
Trăm năm ánh mắt dường như đã...
Biết có mai sau chuyện bạc đầu.
Thơ ông B
Chợt thấy lưng mình đã bớt rêm
Nhẹ nhàng nâng đỡ bởi tay em
Cho anh địa chỉ trên facebook
Hàng xóm ta thành để thử xem?
Đọc xong "thơ", y tá M rơm rớm nước mắt nói nhỏ với bác sĩ "em nghĩ ngoài thuốc giảm đau, xin bác sĩ cho thêm thuốc an thần cho hai ông này hoặc chuyển viện thì tốt hơn. Trời vào hạ, khí trời nóng quá "bứt"... tội ghê!"