Printable View
Cuckoo!
Một chiếc đinh sắt lung lay rời chỗ nằm rơi xuống sàn gỗ.
Âm ba vẩn đục như một tiếng ho khan.
Cuckoo! Cuckoo!
Chiếc đồng hồ bất chợt bị treo ngược trên chiếc đinh còn lại.
Con chim xanh ló đầu ra khỏi mái nhà đỏ, mắt tròn xoe ngắm nghía đôi bàn chân đang ngo ngoe trong không gian trầm.
Một vòng xoay. Cuckoo!
Hai vòng xoay. Cuckoo! Cuckoo!
Những chiếc kim thời gian ngẩn ngơ quay ngược về quá khứ.
24 tiếng đồng hồ trước - ta ở đâu?
Trái tim còn gõ nhịp yêu nhau?
Buổi sáng uống vội tách cà phê nóng bỏng.
Tựa nụ hôn nồng / ngọt / thơm thơm mùi hạt dẻ nướng.
Buổi trưa trời xanh xao / hiu hắt nắng.
Ngồi thảy những nụ hoa popcorn cho lũ vịt bơi bơi trong hồ.
Vừa nhai chúng vừa ồn ào hỏi:"Cạp-cạp chuông đâu? Cạp-cạp chuông đâu?"
Không chuông. Không phone ring ring khúc sérénade.
Chạnh nhớ tiếng càu nhàu (mà nghe lịm):"Hừ. Lại bỏ ăn!"
Buổi chiều ập đến cùng mảnh post-it màu hồng dán trên cánh cửa tủ lạnh:"I have to go back to school now. Love U!"
Cười.
Cũng là một cách từ giã để trốn những giọt lệ.
How cute!
Cuckoo! Cuckoo! Cuckoo!
Lại thêm một vòng xoay...
Có lẽ cần phải bẻ cổ con chim xanh ngây thơ một cách điên rồ.
(cho nó khỏi tiếp tục diễu cợt hót)
Đêm sẽ không thể nào thở với những tiếng cuckoo khật khùng rối rít.
Có lẽ cũng cần phải treo ngược cả khối tình mục rữa...
Bằng một sợi ruy-băng tím cột vào một chiếc đinh đóng lên bức tường trắng.
Trắng bạc màu mây lang thang bay...
Nadia
https://www.youtube.com/watch?v=Q_Y0tC31VcA
Khi NĐO không được vui, NĐB cũng không được vui.
But, Love would make them strong together & better.
Good luck, dear friends! :3:
Tình nhân ơi,
đã tới cuối đường cùng*
Ta thầm ước kim đồng hồ quay ngược
Cho nụ hôn còn được kéo dài thêm
Sân ga nhỏ, hắt hiu, buồn man dại
Từng chuyến tàu đang chạy tới vô biên
Còn trong nhau sao đã là kỷ niệm?
Môi tìm môi lạnh ngắt lối muôn trùng
Ta vẫn biết xoay lưng là vĩnh biệt
Tình nhân ơi, đã tới cuối đường cùng
Tay ta ngắn, vuốt chưa dài sợi tóc
Vói cả đời không giáp một mùi hương
Em cứ khóc cho đầy thêm quá khứ
Cho tim vỡ tan từ những hoang đường
Mất trong nhau giữa vòng tay hấp hối
Hơi thở còn nồng từ những đam mê
Tàu chở bể dâu, biết đâu bờ bến
Đường trăm năm có còn lối quay về?
Hư Vô
Chuyện của vịt
Có đàn vịt trời vừa mới bay ngang qua vườn nhà, quác quác bảo nhau:
- Nhanh lên kẻo giời tối mất - ngày đã hoàng hôn.
- Thế tối nay bọn mình sẽ ăn gì nhỉ?
- Cháo vịt.
- Có gỏi hoa chuối trộn với rau răm không?
- Sao không. Có cả nước mắm gừng nữa. Ngon lắm.
Con vịt bay lạch bạch ở hàng cuối cùng, làu nhàu:
- Tôi không thích cháo vịt. Tôi muốn ăn phở.
Con vịt đầu đàn quai mỏ:
- Vịt nhà không thiêng. Lại muốn bò cơ!
Con vịt cuối đàn thở dài:
- Tôi sợ tôi ăn vịt mãi thì tôi sẽ hóa vịt mất.
- Lại còn thế. Nghĩ mình không phải là vịt?
- Vịt không ăn vịt. Vịt ăn thóc lúa hay cái tôm cái tép.
- Đừng quên bọn mình là vịt giời. Vịt giời khác với vịt đất.
- Tôi vẫn cứ muốn ăn phở.
- Fine. Tự đi tìm lấy mà xơi. Ở cuối góc phố có một quán phở đấy.
- Tên quán là chi?
- Chả biết tên chi. Chỉ nghe thiên hạ gọi là quán phở.
- Nhỡ tìm không ra thì sao?
- Thì lại quay về mà xơi vịt vậy. Bye!
Đàn vịt trời bay đi mất tăm.
Chú vịt cuối đàn ở lại trong vườn nhà, loanh quanh đi tìm quán phở.
Tôi định ngày mai sẽ dẫn chú đi xơi tạm phở tái ở phở SG.
Nghe nói quán phở mà chú vịt muốn tìm đã đóng cửa.
Chủ nhân hình như đã nhập niết bàn.
Nadia
https://www.youtube.com/watch?v=T0YiSc7Lt4k
Từ biển - Em đi
Trong biển - Em về
Tình Anh - Ngọn sóng
Bọt bèo - Cơn mê
The King2*
Ông thầy dạy lớp AC* ở trại trên đảo tướng tá cao lớn, tóc dài chấm vai gợn sóng và rất ư là handsome y chang EP*.
Ông có giọng ca rất êm, rất ngọt & ông cũng gảy đàn guitar rất điệu nghệ nữa giời ạ!
Bọn học trò tị nạn già/trẻ/nhỡ nhàng trong lớp của ông tên nào tên nấy mê mẩn tả tơi.
"Mr. King2" là nick name của bọn học trò tặng cho ông.
Vì là một lớp được mở ra để giới thiệu & hướng dẫn về Culture của nước Mỹ cho nên ông thầy một tuần 3 buổi cứ việc thoải mái đàn hát & học trò thì cứ việc thoải mái thưởng thức rồi mơ mộng một thiên đàng.
Ông thuyết giảng rất duyên & rất vui.
Thỉnh thoảng, thầy dắt cả bọn 17 dứa đến hội trường của trại xem phim ma cà rồng.
Úi giời, mười mấy năm bây giờ mới được gặp lại chàng công tước Dracula nhé - tha hồ níu nhau mà la ơi ới nhé!
Có cô xuân xanh vẫn còn hơ hớ kia một lần hãi quá níu nhầm vai thầy rồi ôm cứng lấy thầy khiến thầy cũng xanh cả mặt (oh, hay là tại cái lũ đèn xanh mờ mờ gắn trên vách tường chúng lung linh phản chiếu thì không biết!).
Nghe nói cô xuân xanh được vị hôn phu ở Mỹ bảo lãnh theo diện tị nạn.
Có thể vì vui mừng quá cho nên gặp ai cô cũng hug-hug để cùng chia xẻ nỗi mừng vui - thế thôi.
Errr...Wrong!
Cả thế giới biết!
Ông thầy cũng biết!
Biết gì?
Biết cô xuân xanh...í a...cô mê...là mê...ông thầy!
Biết cô xuân xanh...í a... cô mê...là mê...
Giá mà ông thầy còn độc thân, nhỉ?
Nghe nói bà vợ lawyer lai Tàu của ông có văn phòng ở thủ đô - đẹp lắm - và cũng sắc sảo lắm. Họ chưa có con. Có thể là họ sẽ không bao giờ có con vì dường như "kids" là một cái gì rất khó fit-in cái busy lifestyle của cả hai người.
Ông thầy rất thích ăn trái cây trừ cơm - như khỉ. Mỗi đầu giờ học, bàn giấy của ông la liệt những táo, những lê, ổi, khế, chôm chôm....etc...của bọn học trò tình nguyện đem cúng. Extreme emotion/affection luôn luôn là điều sẽ phải xảy ra trong khoảng thời gian cũng vô cùng confused như thế. Tôi là đứa vốn rất lạnh lùng (hay cố giả vờ lạnh lùng) mà đôi lúc trái tim chậm chạp cũng còn muốn đòi lết ra sàn nhảy khúc pasodoble nữa là...May quá, nó chưa kịp xăn ống quần xỏ boot thì thị mẹt tên đã được lên bảng danh sách chuyến bay của "Freedom". Hừ, định mệnh!
Anyway, bọn học trò rất thích thầy nhưng cô xuân xanh thì lại rất crazzzy about thầy. Cô là người lượn cái chợ nhỏ của trại mỗi ngày để khuân đủ loại trái cây đến lớp cúng thầy nhiều nhất. Tôi từ đầu đến cuối chỉ cúng có mỗi một hộp nho khô của cô em gửi (cúng ổng nhiều quá ổng tưởng mình cũng mê ổng!)
Có chú học trò đầu hói trong lớp mới hai nhăm, ưa mặc áo sơ mi hồng & hay quấn quít bên cô xuân xanh hơ hớ. Biết tỏng là chú ưa cô nớ nhưng nếu trêu thì chú lúc nào cũng lắc đầu quầy quậy:"Không! Không! I'm already engaged too!". Ối, chả ai tin. Weekend nào mà chú lại chẳng lúc đi lội suối cùng cô y tá bệnh xá, lúc ngồi ăn phở ở chợ với cô giáo trẻ dạy WO*. Xạo quá!
Ngày "Graduation", bọn học trò rủ nhau chip-in mua tặng thầy một bộ dĩa collection của EP. Order qua trung gian thân nhân mãi tận xứ cờ hoa cơ đấy! Ông thầy cũng phát tặng lại học trò mỗi đứa một lọ Aspirin. Hử? Để làm gì? Thầy cười ha hả, bảo:"Để dự phòng cho những cơn headache đột xuất trong những ngày đầu kéo nhau đi apply WFS". Ông ta đúng là khỉ! The King - nhưng vẫn đúng là khỉ!
Bài hát cuối cùng mà bọn tôi được ngậm ngùi nghe từ Mr. King2 là bài "Are you lonesome tonight?"*
Cô xuân xanh lã chã rơi nước mắt.
Chị B có chồng là SQCT ghé tai tôi suýt soa:" Này, tôi mà chưa có chồng thì nhất định tôi cũng mết Mr. King! Ấy sao?"
Tôi cười:"Ấy chỉ mết tay đàn với cái giọng rất EP của ông ta thôi! Mết người sẽ mệt lắm, hì!"
Rồi cũng đến lúc phải chia tay. Cô x2 đi trước. Đến gđ chị B & chị H. Đến tôi. Sơ mi hồng bị kẹt lại chuyến sau vì bị lộn xộn vụ X-ray chụp hình phổi chi chi đó. Tôi hy vọng sơ mi hồng không bị vướng TB vì cái tật thích lang thang.
Ngày tôi rời trại, trời bỗng dưng mưa tầm tã.
Mr. King2 đứng che chung cây dù đen với sơ mi hồng bên vệ đường.
Những bàn tay vẫy
Mai còn nhớ nhau?
*
Tôi gặp lại cô xuân xanh 7 năm sau ở phi trường JFK.
Cô không nhận ra tôi.
Có lẽ vì mải bận rộn với hai đứa trẻ - twins.
Cũng có lẽ vì cô không muốn nhận ra.
Một thoáng nhìn rồi quay đi.
Cô gầy hơn xưa.
Nét xuân xanh chừng như đã thoáng héo hon.
Tôi cũng héo.
Ừ thôi, đường trần em cứ đi...
YakYak
Waiting*
1.
Muốn không đợi,
Thì phải quên.
Lest we forget! Lest we forget!*
Quên được không? Quên được không?
Nên,
Vẫn đợi.
2.
Ừ thì đừng chờ nhau nữa
Tầm Dương thương nữ bạc đầu
Cheo leo vách sầu mấy thuở
Nghìn xưa hội ngộ ngàn sau?
Đành
Trăng đáy nước!
Đành
Vực sâu!
3.
There's no running away from waiting either.
Mùa đợi mùa.
Người đợi người.
Cuộc sống đợi thời gian.
Khi không còn có thể đợi được nữa...
Hết!
4.
Dĩ nhiên trong khi chờ đợi,
Ta vẫn có quyền đi/đứng/ngồi/nằm
Hoặc nói/hoặc la/hoặc cười/hoặc khóc
Hoặc ra chợ ăn bún ốc
Ừmm
Ngon!
Pink
https://www.youtube.com/watch?v=qeKhf5eaOBk
There's a new beginning in every sad ending.
Happy Easter, dear Friends!