Quê Hương Nỗi Nhớ
(Thập Thủ Liên Hoàn)
1.
Ai người còn nhớ buổi chia ly
Nước mắt nhạt nhòa níu kẻ đi
Chén tiễn ngậm ngùi thương má phấn
Kẻ đưa đau xót lỡ xuân thì
Câu thề non nước lời ghi dạ
Món nợ ân tình lệ ướt mi
Cách trở quan san từ đấy nhé
Khăn hồng thấm lệ lúc phân kỳ
2.
Phân kỳ buổi ấy nhạt màn sương
Hoa thắm Lâm Viên nở khắp vườn
Giấc điệp xứ người trông đất mẹ
Lời thơ quán khách vọng quê hương
Tung mây hoàng hạc niềm mơ cũ
Cỡi gió thiên ưng giấc mộng trường
Lòng dẫu xa vời chung lưới nhớ
Cành Nam chim Việt chẳng đôi phương
3.
Đôi phương vời vợi, chén tiêu sầu
Em hỡi, giờ này ở mãi đâu?
Mong thấy giang sơn xoay hướng mới
Mà đưa tâm sự lấp đêm sâu
Ngổn ngang lữ khách tình non nước
Lận đận thi nhân kiếp biển dâu
Bể nhớ ngày thêm đầy khó cạn
Ai về xin tát hộ dòng Ngâu
4.
Dòng Ngâu Chức Nữ gặp tình lang
Tháng Bẩy mưa tuôn lệ suối tràn
Bến cũ năm năm người vẫn đợi
Nơi này tháng tháng nhạn không sang
Niềm thương mỗi khắc nhầu thân xác
Nỗi nhớ từng đêm nát ngọc vàng
Chép lá rừng thơ nào có hết
Khối sầu nặng trĩu để ta mang
5.
Ta mang tâm sự trải thơ này
Dệt áo tương tư gửi bến mây
Mấy cuộc phế hưng đau chín khúc
Một đời tang hải trắng đôi tay
Thương em chưa vẹn, thương nào cạn
Nhớ nước không khuây, nhớ vẫn đầy
Mỗi buổi chiều về rơi tuyết lệ
Quên sầu vạn cổ chén quỳnh say
6.
Quỳnh say bớt nỗi kiếp tha hương
Tỉnh giấc mơ hoa, cuộc hí trường
Đã dính nghiệp tằm giăng sợi kén
Thì đem ý bút gửi văn chương
Câu thơ thấm đậm hồn sông núi
Tình nghĩa in sâu khúc Luật Đường
Một phiến đan tâm còn sáng mãi
Ngày về dẫu đợi mấy mùa sương
7.
Mùa sương hẹn ước khách qui hồi
Tháng đợi năm chờ tựa nước sôi
Mơ xứ anh đào tươi ánh mắt
Nhớ hàng phượng vĩ thắm bờ môi
Kề vai dạo gót chim đưa lối
Hạ bút đề thơ nguyệt sáng trời
Ước mộng chợt về trong giấc điệp
Tỉnh ra đâu thấy, bạn tình ơi!
8.
Tình ơi, nỗi nhớ giọt Tương sa
Thơ phú người đâu vận chẳng hòa
Đất khách anh trông ngày tái ngộ
Quê hương em đợi khúc hoan ca
Sân đào lai láng đường trăng tuyết
Ngõ trúc lao xao bước gió hoa
Sống lại những ngày vui chốn cũ
Yêu thương tô đậm mãi không nhòa
9.
Không nhòa, hương ngát đượm không gian
Cho phỉ hôm nao đá thử vàng
Đâu thiết đỉnh chung vòng phú quí
Nào cần danh lợi chốn cao sang
Điền viên vui thú non cùng nước
Tùng cúc giao hòa gió với trăng
Đàn bướm bay quanh chầu gối mộng
Vì ta em soạn lại cây đàn
10.
Cây đàn buông tiếng đệm tình mơ
Chim hạc bay ngang lượn thẫn thờ
Nối sáp tri âm hồng má phấn
Thêm hương mặc khách đẹp lời thơ
Chùa bên văng vẳng lời kinh sáng
Am cổ ngân nga tiếng kệ trưa
Vương Hậu lên ngôi tình vĩnh cửu
Lầu Loan, Sân Mộng thỏa trông chờ
Trần Nhất Lang
Họa vần
Quê Hương Nỗi Nhớ
(Thập Thủ Liên Hoàn)
1.
Đất nước qua rồi buổi loạn ly
Đau lòng phải cất bước ra đi
Xa cha bởi sợ không còn lúc
Cách mẹ vì lo chẳng kịp thì
Ngoảnh lại hương quan châu đẫm má
Nhìn về cố lý lệ hoen mi
Phi cơ cất cánh luồn mây trắng
Giấc mộng hồi hương khó hẹn kỳ
2.
Kỳ hẹn mơ hồ tựa khói sương
Không mong trở lại mảnh vuông vườn
Ngàn năm khắc dạ tình quê mẹ
Vạn kỷ ghi lòng nghĩa cố hương
Sách cũ, đời người nan vĩnh cửu
Thơ xưa, cõi thế bất miên trường
Nhà tan nước mất thân lưu lạc
Biết đến bao giờ hiệp một phương
3.
Phương ấy còn chăng tiếng vạc sầu
Đêm trường nức nở gởi về đâu
Cho người xứ lạ bờ mi ướt
Để kẻ quê nghèo khóe mắt sâu
Giặc biến trần gian thành địa ngục
Trời làm biển thẳm hóa nương dâu
Ai hay tâm sự người vong quốc
Suối lệ tuôn tràn ngập bến Ngâu
4.
Bến Ngâu Chức Nữ gặp Ngưu Lang
Tháng Bảy nhìn nhau uất nghẹn tràn
Lũ quạ xây cầu ân ái đợi
Bầy ô bắc nhịp lứa đôi sang
Tròn câu son sắt duyên kim cải
Vẹn chữ tình chung nghĩa đá vàng
Bởi đã cùng thề non hẹn biển
Ngàn năm nặng nợ phải đa mang
5.
Mang nỗi sầu tư trọn kiếp này
Tâm tình xin gởi đến vầng mây
Lìa quê xót dạ người đen vận
Biệt xứ đau lòng kẻ trắng tay
Nhớ nước muôn đời luôn thấm đậm
Thương nhà vạn kiếp vẫn tràn đầy
Đêm đêm vọng hướng chân trời cũ
Nhấp chén men nồng túy lúy say
6.
Say để mơ về chốn cố hương
Mà nghe tiếng quốc vọng đêm trường
Thơ mang ý tưởng đề dăm vận
Bút mượn tâm tình dệt mấy chương
Đất khách xa xôi thương phụ mẫu
Trời quê diệu vợi nhớ song đường
Trăng tròn mấy lượt rồi trăng khuyết
Màu tóc xanh giờ đã nhuộm sương
7.
Sương khói chùn chân bước phản hồi
Nghe lòng như chão nước đang sôi
Mơ ngày trở lại tươi màu mắt
Mộng buổi quay về thắm sắc môi
Chắp cánh uyên ương cùng góc biển
Liên đôi yến phượng khắp chân trời
Cùng ôn kỷ niệm thời niên thiếu
Hát khúc tương phùng bạn ngọc ơi!
8.
Bạn ngọc ơi đừng để lệ sa
Vì đâu thi phú vận không hòa
Nên cười rạng rỡ ngày tương ngộ
Hãy đón vui mừng khúc khải ca
Bát ngát sân vườn thơm nhụy cúc
Xôn xao tiếng gió ngát hương hoa
Tình nhà nghĩa nước luôn ghi tạc
Biển cách sông ngăn chẳng xóa nhòa
9.
Xóa nhòa ký ức cõi nhân gian
Trải bấy gian lao biết đá vàng
Chẳng thể vong ân khi hạ tiện
Không hề phụ nghĩa lúc vinh sang
Sơn lâm ẩn dật ngày gieo vận
Thảo dã quy điền tối ngắm trăng
Nắn phím ngân nga vài khúc nhạc
So dây luyến láy mấy cung đàn
10.
Cung đàn réo rắt thỏa niềm mơ
Hẹn biển thề non trước miễu thờ
Dương thế không tròn câu thệ ước
Diêm đài quyết trọn mối duyên thơ
Thiền môn vẳng vọng thời kinh sớm
Phật tự vang rền tiếng mõ trưa
Giục giã người quay về bến giác
Quê Hương Nỗi Nhớ vẫn đang chờ
Thứ Lang
16 September 2023