St cảm ơn các anh chị, các bạn đã ghé qua :z57:, chúng ta cùng uống trà thơm nhé :)
:z61::z61::z61::z61::z61::z61::z61::z61:
-----------------------------------
nơi đây mỗi chiều mưa …
La Vita è Bella “Life is Beautiful” (1997- Lời nói dối vĩ đại) Mở đầu với giải Grand Pix tại LHP Cannes, và đoạt 3 giải Oscar , tượng vàng “Phim nói tiếng ngoại quốc xuất sắc” , Roberto Benigni (Guido) đoạt giải “Nam diễn viên chính xuất sắc” . Khi xem phim, người ta vừa cười vừa khóc …Người ta cười trước sự lạc quan đến nhói lòng của người cha, và khóc nghẹn ngào cũng vì sự lạc quan ấy . Sự lạc quan mang đậm tinh thần Do Thái .
Một dân tộc thông minh nhưng khốn khổ, bao nhiêu năm qua vẫn có những người ngày ngày ngồi dưới chân bức tường than khóc, than khóc cho đất nước đầy đau thương tan tác , nhưng họ chưa bao giờ thôi hy vọng . Khốn khổ vì những kỳ thị từ các dân tộc khác, đến kỳ thị chủng tộc . Tất cả đều xuất phát từ chính con người. Có những tác phẩm khiến con người yêu thương và giúp đỡ nhau, có những tác phẩm khiến con người tàn sát nhau không mệt mỏi . Chúng cùng đến từ những con chữ . Nếu không có quyển sách mang tên Espèces de Plantes xuất bản năm 1753 của nhà vạn vật học Thụy Điển Linné phân loại cỏ cây làm 24 giống , lập thành một hệ thống tài tình được các nhà khoa học thế giới rất hoan nghênh . Phân loại cây cỏ rồi, ông phân loại đến loài người …
Thế là thuyết chủng tộc phát sinh … Và người ta reo mừng rằng đã kiếm được một căn bản khoa học cho chủ nghĩa bài xích Do Thái . Nhưng cái thảm thương nhất của bi kịch Do Thái ở thế kỷ XX này là những kẻ bị tai họa không thể hiểu ý nghĩa của bi kịch đó. Tại sao người ta lại giết họ khi họ không có lỗi gì cả ???... Bọn Hitler dùng đủ các phương pháp khoa học tối tân để giết cho kỳ hết dân Do Thái . Quê hương của Kant, Goethe , của Bach, Beethoven thời đó biến thành lò sát sinh mênh mông , kinh khủng mà cảnh vạc dầu ở Âm ti không thể nào sánh kịp .
Giết người trờ thành trò chơi. Trại Auschwitz là tác phẩm kinh khủng nhất của nghệ thuật giết người hàng loạt … (*)
Vậy mà họ đã không ngừng mơ về miền đất hứa, về phục quốc, kiên cường đối đầu với những nước khổng lồ chung quanh …Sự trở về của họ cũng bắt nguồn từ một quyển sách mang tựa đề L’Etat juif (Quốc Gia Do Thái) của Théodor Herzl, một phóng viên Do Thái …
Vài đứa trẻ “may mắn” như Anne Frank trốn trên căn gác viết những dòng nhật ký đầy ưu tư hay chú bé Joshua trong La Vita è Bella không nhiều lắm đâu. Nhưng chúng đã khiến người ta nhận ra rằng , còn sống là còn phải hy vọng . Đó là một dân tộc đặc biệt, rất thông minh, số giải Nobel đã từng trao cho người Do Thái chiếm tỉ lệ đáng kể trong tổng số giải Nobel đã trao. Tất cả thanh niên nam nữ của Israel đều phải tham gia nghĩa vụ quân sự , vì chiến tranh lúc nào cũng có thể bùng nổ . Họ luôn tâm niệm quốc gia được xây dựng trên con người chứ không phải lãnh thổ . Những tinh hoa trong văn hóa, những truyền thống tập tục được truyền lại và lưu giữ qua nhiều thế hệ dù sống lưu vong. ở bất cứ đâu họ vẫn đều ghi nhớ, sự gắn kết của họ cũng thật đáng khâm phục…
***
…Hai đứa đã vào cư xá. Bill chia tay Chương còm. Bộ xương cách trí không về nhà ngay. Nó tạt qua Hưng mập báo tin mai mốt sẽ chơi "Combat" với bọn nhô Mỹ.
Ðêm hôm đó, Chương còm thức giấc hoài. Nó mơ thật nhiều. Có một giấc mơ thật đẹp, Chương còm chưa hiểu tên của giấc mơ là gì. Có lẽ, Chương còm lại phải hỏi bố nó mất thôi.
Jack chỉ huy ba thằng nhô Mỹ. Chúng nó ăn mặc rất đẹp, y hệt lính mũ xanh Mỹ lớn. Jack đeo khẩu Tommy gun như khẩu súng của Vic Morrow. Jimmy, Bill, John, mỗi đứa ôm một khẩu M-16, những khẩu súng trông chẳng khác gì súng thật. Tiếng nổ nhỏ và đạn không có. Ðể giết ai, để giết nhau. Phải chi loài người chỉ biết những khẩu súng đồ chơi trẻ con nhỉ? Năm ngoái, bố Chương còm đi Nhật về cũng mua cho nó khẩu M-16. Lên đạn năm lần một lượt và bắn hàng tràng hay từng phát. Tiếng nổ ròn rã, nghe vui tai đáo để. Chương còm mê có một ngày đầu. Rồi nó đem khoe trẻ con ngõ D, cho mỗi đứa bắn biểu diễn vài phát. Kết quả: súng trở thành đồ bỏ và Chương còm bị mẹ mắng "Ích kỷ, chơi xong không lo để dành, nữa lớn em có đồ chơi."
Chương còm giỏi chịu đòn lắm. Mẹ nó mua nho cất trong tủ lạnh. Chờ mẹ ngủ, Chương còm gọi bạn vào ăn nhẵn. Mẹ mắng. Chương còm nhận nó ăn hết. Và giả vờ không ăn cơm. Kẹo, bánh hay tiền bạc hễ có là nó đem phát. Lúc bị mẹ mắng, Chương còm nhìn bố. Bố nó nín thinh. Chờ khi vắng mẹ, bố nó mới cầm tay nó: "Con cứ tiếp tục cho bạn con những gì con có. Ðó là lòng hào hiệp. Về sau, con sẽ nghèo vì lòng hào hiệp nhưng con không mang tiếng bủn xỉn. Mẹ con sợ con nghèo mạt rệp nên khuyên con phòng xa đó. Ý của mẹ con là chỉ nên cho bạn những khi bạn con cầu xin, chớ nên phung phí. Con đừng giận mẹ vì người mẹ nào ở trên đời cũng lo lắng tương lai con mình. Muốn khỏi bị mẹ mắng, con nên nhịn phần của con mà đãi bạn, không xâm phạm vào phần của các em con. Con hiểu chứ?" Chương còm hiểu lắm. Giá nó nghe lời mẹ thì hôm nay nó cũng có M-16. Và con nhà Jack sẽ không dám nghĩ chỉ nhô Mỹ mới có M-16.
Nhưng mà cóc cần, Chương còm tự nhủ thầm. Ðánh trận ăn thua ở cái... mẹo chứ đâu ăn thua ở súng
Nó kéo Bồn lừa sát vào bức tường nhà Hưng mập. Hai đứa trẻ ngồi xuống. Dưới bóng mát của giàn hoa giấy, Chương còm dựa lưng vô tường, nhớ lại bài học lịch sử mà thầy giáo đã giảng dậy...
"... Các con lắng tai nghe đây! Ta tả cho các con nghe một vị anh hùng bách chiến bách thắng trong lịch sử nhân loại. Vị anh hùng đó là hoàng đế Quang Trung Nguyễn Huệ. Nước ta, thuở ấy, loạn ly đau khổ. Dân tộc ta bị phân cách bởi dòng sông Gianh. Ngoài Bắc, chúa Trịnh lấn áp vua Lê, chuyên quyền đàn áp dân hiền. Quan liêu hống hách, thẳng tay vơ vét tài sản mồ hôi, xương máu của dân. Hết loạn này đến loạn khác. Thanh niên bị bắt đi lính không phải để diệt Chiêm Thành hay chống quân Tầu mà để vào Nam đánh giết đồng bào mình. Trong Nam, chúa Nguyễn nhu nhược, quyền bính lọt vào tay tên độc tài Trương Phúc Loan. Bao nhiêu trung thần bị họ Trương hãm hại. Trương Phúc Loan vơ vét, tham ô không kém gì bọn quan liêu ngoài Bắc. Giặc giã nổi lên tứ tung. Dân tình đói khổ. Ấy thế mà vẫn phải đánh nhau với quân chúa Trịnh. Cuộc chiến tranh huynh đệ kéo dài ròng rã một trăm năm chưa chịu chấm dứt.
Bấy giờ, ở đất Tây Sơn, nẩy sinh một vị cứu tinh dân tộc. Vị cứu tinh xuất hiện sừng sững như một trái núi khổng lồ mọc trên đất Bình Ðịnh. Vị cứu tinh là Nguyễn Huệ đó, các con ạ! Nguyễn Huệ dựa lưng vào Ai Lao, Cao Mên, quay mặt ra Nam Hải. Ngài vươn tay trái, ngai vàng của chúa Trịnh miền Bắc sụp đổ. Ngài vươn tay phải, ngai vàng của chúa Nguyễn miền Nam tan rã. Bọn quan liêu tham nhũng, chuyên quyền chết như sâu bọ. Ngài đạp chân phải, hai vạn quân Xiêm La chết khốn nạn ở miền Nam. Ngài đạp chân trái, hai mươi vạn quân Thanh chết nhục nhã ở miền Bắc. Ngài vươn mình, Việt Nam lớn lên, hãnh diện vẻ vang và dòng sông Gianh không còn ngăn cách tình người Việt Nam nữa.
Các con ơi,
Các con yêu dấu của ta ơi.
Nay đã già nua mà mỗi lần đọc sử tranh đấu, ta vẫn mơ được làm tên lính quèn dưới cờ vua Quang Trung. Ta mơ được quỳ dưới chân Nguyện Huệ, nâng áo bào khét lẹt mùi thuốc súng của ngài mà hít hà lần ngài ra Thăng Long đuổi loài rợ Mãn Thanh. Các con, các con phải biết mơ thành người Quang Trung các con nhé!..."
- Dạ.
- Bồn lừa hốt hoảng:
- Mày dạ cái gì mà dạ bự vậy?
Chương còm cười xòa:
- Tao dạ thầy tao.
***
- Jack, mày phục bọn tao chưa?
Jack gật đầu:
- Phục rồi.
Chương còm hỏi lại:
- Phục thật hay phục giả vờ?
Jack hơi cúi đầu:
- Phục thật. Tụi mày đánh nhau hay quá xá.
Một cuộc... hòa đàm sau chiến thắng vinh dự bèn xẩy ra. "Quân ta" tặng "quân Tầu" tất cả súng bắn pháo do Cao Thắng Phong lùn sáng chế. Chương còm hứa sẽ còn cho "quân Tàu" đủ hai mươi con cóc, dù "quân Tàu" bằng lòng để "quân ta" tịch thu đại liên, M-16, và Tommy gun. Ngân quăn được Bill, Jimmy, John gạ dạy cách ngậm pháo nổ và cắm pháo vào rốn đốt. "Quân Tầu" khao "quân ta" một trận kẹo cao su và sô cô la.
Ðang cơn vui vẻ, Long cải lương nhắc Chương còm:
- Nè mày, cái sào màn.
Chương còm vội móc túi lôi lá cờ ra. Nó buộc vô đầu cây sào sắt và bắt lính của vua Quang Trung dựng lên. Sơn đốm giữ nhiệm vụ đỡ cây cờ... Cứ như quân đội Mỹ dựng cờ ở đảo Ðối Mã ấy. Jack đọc năm chữ "Mơ Thành Người Quang Trung" viết trên cờ, trố mắt:
- Nghĩa là gì hở, Chương còm?
- Là thế này... Bọn mày hãy ngồi xuống đây, ngồi cạnh tao đi...
Chương còm hắng giọng, say sưa kể lịch sử Việt Nam:
- "... Ngày xưa, nước tao có vị anh hùng vô địch thế giới là Quang Trung..."
Bọn nhô Mỹ lắng tai nghe. Trong khi lá cờ chiến thắng phần phật bay trên Gò Ðống Ða mộng mơ của những đứa trẻ Việt Nam anh dũng… (**)
***
Những đứa trẻ ấy từng được nghe thầy kể , vua Quang Trung đã từng cho binh lính ăn Tết sớm, để chuẩn bị cho một cuộc tổng tấn công …
Rồi chúng sẽ được biết thêm rằng, mười mấy mấy năm sau chiến thắng lẫy lừng mùa xuân Kỷ Dậu , vua Gia Long đã xử lăng trì dòng họ của vị vua “cứu tinh dân tộc ấy”, để ngăn ngừa hậu họa, để chặn trước những trả thù, bằng nhiều phương thức đọc đến đâu lạnh gáy đến đó …
Rồi chúng lại nhận ra rằng, tất cả đều trở về cát bụi, chỉ có bao dòng chữ là lưu lại những gì họ đã từng tạo nên trong thế giới này. Những dòng chữ từ những nét bút có lương tâm và vô lương tâm, những nét bút mà các chủ nhân có người đứng bên này, có người đứng bên kia dãy Pyrénées .
Rồi chúng sẽ phải đọc thêm nữa, để chấp nhận rằng “Ai công hầu, ai khanh tướng…” và “Thế Chiến Quốc, Thế Xuân Thu …”
Chắc chắn, Vua Quang Trung là một vị anh hùng dân tộc, một nhà quân sự lỗi lạc, nhưng người cũng không tránh khỏi được cảnh huynh đệ xung đột , cũng quẩn quanh chuyện phân chia quyền lực, chuyện tính toán sở hữu của con người .
***
Tôi luôn nhận ra, người ta yêu quý và nuối tiếc tuổi thơ của mình, vì trẻ thơ không biết hận thù và những lời nói dối của chúng thường không hại đến ai, còn người lớn thì !!!???!!! …
Khi che dù lững thững đi dưới làn mưa xuân rất nhẹ, ngắm nụ mai chi chít chúm chím đậu trên những thân cành xù xì đã rụng hết lá, có nụ đã he hé cánh , tôi biết rằng, chỉ hơn chục ngày nữa, hoa sẽ nở bung ra, cả cung đường sẽ như đường lên thiên thai . Nhưng còn đường nào để lên thiên thai, khi Từ Thức quay lại thấy cửa động đã khép chặt ??? Chiếc hộp trong tay trống không, nó từng chứa những làn khói mong manh chưa kịp ngắm kỹ đã tan …
***
Đọc thên lần nữa, để biết rằng khi con người đã quyết định tàn sát con người, đã quyết định triệt hạ con người, thì không điều gì họ không dám làm . Một mình Hitler không thể bỗng dưng dựng nên thuyết chủng tộc nếu không có sự phụ họa của đám đông khác . Người ta lại truy tìm nguyên nhân và biết nó hình thành từ một mối thù . Nhưng nếu ta nhận ra rằng con người có quyền thù dai đến mức trên ngàn rưỡi năm vẫn chưa nguôi thì khắp thế giới này chỉ là một Auschwitz mênh mông bất tuyệt …(*)
***
Có những nỗi buồn , chỉ biết trải trên phím đàn, rồi thì mọi thứ sẽ qua thôi, chỉ có những vết “sẹo của nước” không biết khi nào mới lành, nước đây không phải chỉ là một chất được kết hợp bởi những phân tử hóa học, nước đây là nơi mỗi dân tộc đều đổ bao nhiêu xương máu để bảo vệ, để tìm về, và để khóc lặng trong tim trước những nồi da xáo thịt, trước những cái tôi khổng lồ và cái chúng ta bé xíu, trước những tổn thương chiến tranh lưu truyền khiến những vết sẹo trong tâm thức khó thể mờ phai .
Ước gì trong cuộc đời này, chỉ còn những “lời nói dối vĩ đại” thôi, để những chú bé Joshua khi lớn lên, không tiếp tục hằn học xây những Auschwitz mênh mông khác …
Ngoài kia mưa xuân vẫy bay …
Ngày ấy đâu rồi ???
(*) Trích từ “Bài học Israel” – Nguyễn Hiến Lê
(**) Trích từ “Mơ thành người Quang Trung” – Duyên Anh
http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/mu...zstmG4pZh.html
http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/qu...c7ydM0Hqt.html

