đại dịch !
tắt đài !
Printable View
đại dịch !
tắt đài !
Nhận quà sanh nhựt sớm...Để đây nghiền từ từ...
Không, Bỏ...
Thôi đời ta bỏ, không ăn nữa
Vắt vẻo nằm coi cho hết fim
Mai này điểm huyệt cho khách lạ
Họ chịu ngồi yên hỏng gây phiền...
Học thêm ngũ trảo với đằng vân
Xoè tay múa máy dzũa rần rần
Xẹt qua xẹt lại chân không mỏi
Sơn lem cũng thấy cả trời Xuân
Thôi đời ta bỏ, không đi nữa
Đứng tấn cầu may gặp bác tiên
Hô biến cho quần là áo lượt
Cục cục vàng y lót dưới tiền
Sẵn đà may mắn xin thêm thuốc...
Cắn tới cắn lui... bay khắp nơi
Tận mắt xem người thành tro bụi
Mới kịp hoàng hồn ngẫm sự đời...
Thôi đời ta bỏ, không, rồi bỏ
Không bỏ cũng như đã bỏ rồi
Buồn, vui gì cũng mê là tỉnh
Bỏ rồi lại tiếc, lượm lại thôi...
Cứ thế khòm lưng đời nó cưỡi
Năm mấy mươi năm chẳng hiểu đời
Mơ này, ước nọ toàn tưởng tượng
Kiến cắn giật mình. Ới, mỏ tôi.
Tác giả: Hẩu Ai !
m Ộ t . n g À y . đ Ể . c h Ế t
buông bắt mòn tay . còn chửa thỏa
lòng không mưa nắng ẩm ươn hoài
đứng gió . trời im không thở nữa
hững hờ sợi khói đậu trên tay
tôi gọi người về . người đã đi
toi van người đi . người cứ đứng
loay hoay đời . dựng làm cơn mê
ngày đuổi tháng đi . đời vô tận...
sóng . đẩy mù tăm vào chỗ lặng
biển trần gian động . chiếc thuyền con
chở lòng ta . biết . về đâu vậy
mỏi mắt trông nhau . khóe . khóc mòn
trăm năm . hun hút ngoài miên viễn
là giấc chiêm bao tạt . ghé chơi
chăn chiếu lạnh thêm mùa sắp cuối
tù mù sương khói . dịu dàng . trôi...
c u Ố i
cợt nhau chút thôi . khoan đùa
đời điên điển lắm . được thua cũng là...
trong muôn trùng cõi ta bà
ghé qua . ngó lại . đã là thiên thu
chăm chăm ngày đọng . cuối mùa
đòng đưa gió ngủ lưa thưa . cuối trời
còn ta một chút . cuối đời
rợn câu nhã nhạc . tiễn người lâm li
kìa em . này mắt . này mi
sát na . ngoảnh lại . một thi hài . là
ngỡ ngàng cuộc mộng dưới hoa
hững hờ chuông gióng tiếng xa . vẳng về
tháng năm sóng trộn . bộn bề
tàn canh . gió lạnh thổi . mê mê . nhàu
em từ đâu . em đi đâu
cuối câu thơ . một chữ đau điếng . nằm
(giữa mùa nhân loại . dịch)
t Ì m
tần mần . tỉ mỉ . tìm em
từ muôn thu trước giữa lem lấm đời
rồi . muôn thu sau . trôi trôi
có tôi không . dáng em ngồi trước sân ?
giữa đường vạn lý . nghỉ chân
ngồi bâng quơ ngó tầng tầng mây . im
ai xây lâu đài cõi trùng
tìm không thấy nổi . mịt mùng bóng xưa
b À i . t Ụ n g . c Ũ . m Ì n h . t A
cơ hồ . nghe tháng Tư rơi xuống
gợn tiếng chuông khàn . giữa hỗn mang
lấp liếm . thời gian vừa bỏ ngõ
những đô thành ngậm những âm vang
biển trào ký ức lên mây . kín
xám xịt giàn ra hết bốn phương
chẳng có phương nào nương náu . tạm
nằm . dỗ hồn ta nhập mộng thường
lải nhải quanh đời ta . vụn vặt
bày bừa giẻ rách mấy mươi năm
câu thơ nguội ngắt mùi cơ khổ
đâu đó . vừa khô giọt máu . bầm
cứ tháng Tư về . thèm nín thở
bán-kiết bâng quơ chút đỉnh già
để coi ngộ đại bao nhiêu bận
vô thường . cơn gió . thoảng ngoài xa...
c h Ấ u . c Ắ n
.
con chấu là em hay ải ai
bu vô ta . cắn . cả đêm dài
tháng Tư oi ả . mưa . còn nghẹn
lắc rắc rơi vài giọt . kịp phai
buồn như chấu cắn . ngồi . nghe đêm
li ri lích ríc gió qua thềm
rất khô . tiếng lá rơi trên tóc
chợt thấy hồn ta đã ỉm im
...tê tê .:z40: giử gìn sức khỏe . bình an nghe
tiều thích hai từ chấu cắn . nghe nhè nhẹ và ...thơ ha .
.( tê tê có còn nhớ năm 75,76 miền Nam có dịch " rệp trường sơn .." không ? )
...
Rệp, cũng nhớ, nhưng...không kinh hoàng bằng...ghẻ ngứa !
"Buồn như chấu cắn", theo thangtram nhớ, là thành ngữ mà nhà văn Duyên Anh VML nghĩ ra và thường xài trong loạt truyện Thằng Vũ, Thằng Côn, Con Thúy...của ông.
Mừng Tieuphu còn mạnh giỏi trong đại dịch toàn cầu. Nhớ giữ sức khỏe...
t r Ư a . m Ù a . d Ị c h
.
trưa quăng lửa xuống mặt người
ngày . lơ láo mắt . khép rồi lại giương
những con virus thất thường
đang lơ đãng . bỗng . như cuồng si. bay
xui đời . nửa tỉnh nửa say
nửa khôn nửa dại . loay hoay khóc cười
ngẩn ngơ mấy chữ . rườm lời
thơ hoang hóa . chỉ . bời rời cát khô
lặt lìa . sinh tử nhấp nhô
mong manh vệt điện tâm đồ . thẳng băng !
l Ạ i . t h Á n g . t Ư . r Ồ i
.
tháng Tư nháng lửa . ai về đó ?
mà lòng cháy rụi điện ngàn vôn
khét lẹt tang thương . sông núi gọi
đầu sóng mơ về ngọn gió . ôi...
gõ nhịp đời đi . thiên lý . đã
vụn vặt hành trang quẳng đẩu đâu
lộn lạo lòng vòng mê lộ miết
nào thực nào hư . một nháo nhào
con đường thiên thẹo . lùi . hay tiến ?
cũng hớt hơ rồi . kim chỉ nam !
giỏng tai nheo mắt ngoài muôn dặm
là . cõi u minh . sắp hạ màn !
tụng niệm rì rầm . đêm . hạ huyệt
hồn ta nhăn nhở khóc cười điêu
hết tháng Tư rồi xin thở tiếp
dằng dặc thời gian . sẽ...ít nhiều
t Ú c t Ắ c
.
ngày . rơi như lá . khẽ khàng
buông lên đêm . một dịu dàng . của em
tóc . loay hoay mãi . còn mềm
đăm chiêu bạc giữa muộn phiền nhân gian
ngày . trôi như nước . miên man
đâu bồi ?
đâu lở ?
biết . càng thêm đau
bờ vai nhợt nhạt nắng nhàu
ai pha thêm một ít màu . ngẩn ngơ
ngày . trên lưng gió . bóng mờ
đánh rơi đâu đó chút hờ hững nhau
lỡ rồi . câu chuyện trước sau
vẫn còn như nhất niềm khao khát
đầy
!
n g Ộ p - t h Ở
l Ạ c
lòng . như mây trắng bữa ngừng bay
ngơ ngác trời xanh lổn nhổn bày
bốn phương tám hướng . ai ? người thổi
hơi mỏn rung buồn nhịp . lắt lay
tháng tháng . năm năm . ngày rị mọ
trườn đi như rắn . lạc đường về
vươn cổ phùng mang cho bớt sợ
lối về cố xứ chợt u mê
c h i Ề u - r Ồ i
gió ngủ chiều nay . mưa . cũng nhẹ
lòng tôi thành lá . rụng lơ mơ
nằm im trong vũng chiêm bao . vụn
hoi hóp hoàng hôn nhịp thở hờ
Ờ
chằm vằm . đối diện nhân gian
tôi . nhe răng dã thú . toan tính gì ?
lòng vòng một mớ sân si
cười điên khóc oán li bì sáng đêm
toan trừ đi . thành cộng thêm
biển oan dậy sóng một miền . hóa ra
cái trăm năm cõi người ta
tưởng hừng hực cũng nhập nhòa khói sương
thì thôi . nhận cuộc tang thương
bàn giao một phát . lên đường về nơi...
l o À i - t h I - s Ĩ
thời gian tằng tịu với không gian
nảy nòi một mớ thằng-thi-sĩ
chen chúc nhau . cóc muốn xếp hàng
cổ nhân lai giả đồng...hú hí
nhép năm câu tòi ra ba chữ
thơ thẩn lam nham tụng xuân hè
chờ thu đông tới . xong bài thơ
son tô phấn điểm kịp đêm khoe !
thơ đem đổi gạo . không ai đổi
đổi mè đổi muối cũng...a hèm !
loanh quanh giữa chợ nghiêng rồi ngó
rình cá rình dưa . đá với lăn...
mốt mai đất chật người đông . phải
tống cổ quăng đi một mớ giùm
giữ lại vài tên cho phải phép
bốn mùa nhân loại chỉ còn . xuân !
d Ở________m Ơ
em . buồn ngủ rủ buồn nghê
chiều tươm máu . vạt nắng tê dại . tràn
tôi đi . hai cẳng hai hàng
lắng nghe sinh tử dở dang . giữa chừng
trong cơn thức ngủ lừng khừng
vết chiêm bao cũ kịp mưng mủ rồi
em là mông . đã trùng khơi
bể dâu bồi lở miệng cười trăm năm
c h Ú t__p h A n__r A n g...
(với người bạn mới)
.
lòng . thành vách núi ngàn năm . dựng
phơi nắng rang và . hứng gió phang
ai gởi tiếng cười lên mây trắng
một khóe môi mềm . chịu dở dang...
chén rượu chung trà . vui . thoang thoảng
thì . buồn cũng chỉ khói sương qua
sớm hôm đu đủ hườm dăm trái
chiều tà còn nuối mấy bông hoa
miên miết tiếng đêm . trăng . nghiến mãi
nhịp thời gian gõ thượng tuần . ôi
trăm năm chưa tạn màu thiên cổ
tạn mặt nhân gian lắm lượt rồi...
khắc khoải sóng đùa . mơ . lãng bạc
về . cũng như đi . lạnh mút bờ
lòng ta vách núi . nghiêm trang . đã...
xao xuyến theo lòng biển . đẩy đưa...
đ I__đ Ứ n g__n Ằ m__n g Ồ i
ta ngồi . xanh mặt nghe mùa rụng
vai nặng ngàn thu chất lại chồng
văn chương thiên cổ . người ăn ruỗng
chắt bóp lo le được mấy dòng
mưa dầm nắng dãi . đi . lầm lủi
xuân hạ thu đông mút mấy mùa
lơ ngơ láo ngáo qua đời . thấy
mê lộ giăng tràn những mối tơ...
thôi . nằm xuống nhé . nghe mình thở
nhịp nhặt thưa hòa giọng nỉ non
ngáy ran ran với nhân gian . loạn
dọn sáng mai thành kẻ mới toanh
nằm ngồi đi đứng như mơ ngủ
nhấp nhứ vô thường , nhủ . tới luôn
gã bác tài kia trên thượng thượng
vuốt râu cười nhạo . kệ vui buồn...
t h Ơ m__m Ộ t__b A n__m A i
buồn vui lặt vặt dở hơi
giọt lệ lăn xuống môi cười . cũng hay !
nghe đâu nắng sớm sớm nay
còn hoen chút nước mưa ngày hôm qua
khói xanh bệt tóc . lòa xòa
đốm hồng nhỏ . chút thiệt thà ánh lên
lạy em . trời đất rất hiền
dâng nhau . chăm chút một miền bình minh
trái tim vạn trạng thiên hình
bữa nay . hô biến mối tình thiên thu...
b Ố n__m Ù a
ngày đi mất mà đêm chưa tới nổi
cứ nhá nhem màu nắng tuốt trên trời
anh gởi hồn vào mấy phiến mây . trôi
(vừa lãnh án chịu lưu đày biệt xứ)
anh gọi em . tiếng lòng nghe ư ử
nhịp thời gian nhích nhắc gõ đâu đây
chiêm bao đời còn hổng giữa bàn tay
khi bưng mặt . nồng lên mùi nhục nhã
ngày lặt lìa treo vàng vài chiếc lá
xui lòng đêm tủn mủn ngước lên theo
ngôi sao buồn mở mắt . rất đèo heo
đời chạng vạng giữa đôi bờ thiện-ác
đời già đi . một cuộc trôi nhàn nhạt
gọi bốn mùa . vắng cả bốn mùa . im
ôi ngày xưa . giữa muôn cõi . trốn tìm
khôn chuộc được ngày lẫn đêm . tha thẩn
thì em ơi . chia nhau . mùa lận đận...
c h Ờ__v Ề
vội . tầm tã một mùa mưa
lội ngang phố thị đòng đưa sóng buồn
đưa người không đưa sang sông*
đã nghe tống biệt chia giòng ngược xuôi
tôi còn tôi . tôi ru tôi
chiều lan man . vệt mây trôi . nhạt nhòa
quán xưa . nhạc cũ . dần dà
hút heo ký ức . khói . là đà xanh
mưa rồi nắng . ẩm rồi hanh
quẩn quanh rồi lại quẩn quanh . chờ về...
*Ý thơ Thâm Tâm
x o A y__t U a
ngày đi như gió . không về nữa
gió của hôm xưa thổi . rất hiền
sáng nay run rẩy dăm nhành lá
sướt mướt lòng tôi . gió đã yên
ngày lụn mỗi chiều trăn trối với
miền đêm . một vũng rất xanh . trăng
chợt nhớ ban trưa . cười . lúng liếng
chao một miền xanh khói xám . giăng
thơ thẩn dạo xuyên ngày để thấy
thời gian non nọt để . già đi
già đi để chạm vào ranh giới
sống chết như như mà không như...
quành lại chữ u . thơ lại trẻ
ngòn ngọt tàn đông mở cửa xuân
ban mai thoáng chốc mà trưa trật
chiều tối thành đêm . ấm . mỡ màng !
em ơi . em ơi . tình là si
chớ phân bua minh định làm gì...
l Ờ i__n h Ủ__c Ù n g__đ Ê m
lòng . riêng một giọt
nhểu vào trăm năm
trăng . giữa mùa trăng
loay hoay miền gió
tưởng không . mà có
chiêm bao ứ . tràn
nghe tiếng đời . toang !
chào người . trăm mảnh
mằn mò . nhặt nhạnh
thu gom lòng mình
lênh đênh . lênh đênh
trên dòng nước lũ
bàn tay khoan thứ
vỗ về . mỗi đêm...
h Ẹ n__h Ò
thuở em đằm thắm môi cười
ta còn dan díu với trời đất . xa
giờ . em khô lá rũ hoa
trái tim rỉ máu những ma sát . nhàu
ta về . thương níu ngàn sau
hẹn vài chục kiếp bên nhau trùng phùng
n g Ự n g
lững thững buồn chơi năm bảy bữa
rôi vui vài khắc . đủ hoàn hồn
thương giận qua loa cho lấy vị
đêm về . nghe bớt chút tưng tưng
lạt nhách lòng xưa như biển . mặn
nêm nếm bâng quơ mộng tưởng gì ?
rừng già cằn cỗi dăm cành lá
núi mỏn hơi chờ . khóc tỉ ti...
rồi mai , hay mốt . kìa kia nữa
ngưng đợi ngừng trông . bỏ lại đời
một chút ta thành sương bữa sớm
ngóng mặt trời lên để bốc hơi
nhín nhín lòng ơi đừng nặng nữa
nắng mưa phiên phiến cõi phù hư
nụ cười nét khóc miền dâu bể
ngoay ngoắt làm chi một phỉnh phờ...
t h ư Ơ n g
thương ta lạnh ngắt . con đường
cứ lầm lủi bước mình ên . bốn mùa
nặng oằn cơn cớ được-thua
lăm le thua giựt ăn vùa cuộc vui
một hôm mỏi chân . thèm ngồi
thèm lăn ra ngủ . kệ đời ra sao
văn chương thơ phú bào hao
tung hê một phát gởi vào thiên thu
thương ta . cạc cạc ù ù
lên cơn láp váp ậm ừ . cũng xong !
Anh TT cho tôi hỏi mấy cái chữ.... mà lâu không để ý, tôi quên luôn:
Nam cờ xài “chạng vạng” thì Bắc cờ có nhóm tự tương đương nào đó mà đầu óc bươi hoài vẫn thua!
"Chấp chóa, nhá nhem" liệu có ổn không?
Hay lượt thượt một tí thì "tranh tối tranh sáng" vậy nhé?
(ah, quên mất mình không phải là "Anh TT"!):z13:
@ P’sger ...
Nhờ “chấp choá” mà nhớ ra “chập choạng” có lẽ là gần trong suy nghĩ nhất, nhưng hình như có “2 chữ” gì đó hay lắm mà quên mất tiêu. Bà Huyện có cụm “bảng lảng” nhưng ít xài trong dân gian. Dạo sau này, ít làm thơ hiền, thơ lãng mạn, nên chữ nghĩa bị Covid-19 chúng ngoạm sạch. Thank again!
Tự nhiên tòi ra thêm : nhá nhem ; sâm sẩm.
"chập chờn" ngày rụng vào đêm
bóng / hình từ tạ mối duyên cơ cầu :z6:
Hết dzồi ạ!
Thập thò lảng vảng ánh dương
Nhập nhằng xoắn xuýt mười phương bóng chiều
Chênh vênh nghiêng ngả phiêu diêu
Lập lòe lấp ló vụt tiêu tối… hù!
Bắc kỳ Nam cờ giờ nhập nhằng lắm, có khi tưởng đây mà kia...Ví dụ "chạng vạng" tui không dám khẳng định là chữ của Nam cờ đâu anh ! "Sâm sẩm" thì hơi lạ, thường nghe "trời sẫm tối" hơn. "Nhá nhem", tui nhớ thường xài cho buổi sáng sớm "trời còn nhá nhem chớ chưa sáng hẳn" chẳng hạn, mặc dầu cũng có thể dùng cho hoàng hôn. "Bảng lảng" chắc chỉ về sắc mây trên trời nhiều hơn...
"Chập chờn" có vẻ như để chỉ trạng thái gì gì, chớ không dành riêng cho thời khác giao nhau giữa ngày và đêm. Ví dụ "chập chờn cơn tỉnh cơn mê" mà Nguyễn Du diễn tả cảm xúc của Kim Trọng cùng Thúy Kiều gặp nhau và trò chuyện lần đầu, chớ không hẳn để nói về "bóng tà như giục cơn buồn"...
"chạng-vạng" là chữ dùng của dân Nam-kỳ lục-tỉnh, dân Sài-Gòn nói cũng rất nhiều. Đọc các cây viết Nam-kỳ thứ thiệt xưa như Hồ Biểu Chánh hoặc Hồ Trường An (nay) sẽ gặp liên tục chữ "chạng-vạng". Thời khắc xế-bóng, hoàng-hôn.
Ở Quảng Ninh, "chạng vang" cũng được xài từ rất xưa rồi anh.
Và kinh nghiệm đánh bắt tùy vào thời điểm: “Tôm chạng vạng/ Cá rạng đông”; “Trời trong trăng tỏ/ Nước đục ngầu ngầu/ Cha con bảo nhau/ Chèo mau cập bến/ Cá bể mùa đông/ Cá sông mùa hè”. Hay như: “Ráng vàng thì gió, ráng đỏ thì mưa/ Tháng Giêng tố dài, tháng hai tố ngắn/ Tháng bảy nước nhảy lên bờ/ Tháng Giêng, tháng Hai kéo chài không kịp”.
http://baoquangninh.com.vn/van-hoa/2...-ninh-2446126/