-
Side dishes
1.
Roasted turkey. Glazed ham. Smoked brisket.
No fish.
NĐO cười hạnh phúc với yellow rose beer.
Những đứa trẻ cười hạnh phúc với chocolate milk & orange juice.
The Duke gâu gâu rộn ràng. It's very happy too!
NĐB không cười.
Queen Anne the cat không meow meow.
How come? Are they not happy?
Not really.
But they do want fish.
There's no fish on table for them to say thanks.
They eat the side dishes in silence.
Green beans. Sweet potatoes. Mushrooms. Corns. Buttered rolls.
Are those good enough to their fixed taste?
Ah, yes. It's a must.
Now they all can smile & saying graces together.
A happy family.
At last.
2.
Anh,
Em ăn quá nhiều side dishes qua quá nhiều mùa lá đổ...
Em nghĩ em đang trở thành một trong những side dishes trên bàn tiệc cuộc đời anh.
Sautéed asparagus?
Ah, you never/ever touch asparagus.
Blah, it tastes like grass! Impossible to digest!
Oh, biết làm sao hơn, dearest!
Em vốn được sinh ra từ ngọn cỏ.
My mother's maiden name is Earth.
Pink
-
-
November 26th
Gió về. Lá rơi. Mùa chuyển. Lạnh.
Buổi sáng không còn tiếng chim hót.
Ngụm cà phê vội nguội trên môi run.
Se se nhớ mà chẳng biết nhớ gì...
Lời thì thầm e ấp của đêm trôi?
Tiếng cười ngại ngần vướng trên ngọn cỏ?
Từng ngón tay chợt rời khi ngày đến?
Những bước chân vụt xa khi mùa qua?
17 năm và cô tượng đá thoắt hư hao theo thời gian.
Áo rêu vàng úa. Tóc nhuộm sương phai.
Khóe mắt cuộn tròn giọt lệ.
Vai nghiêng trĩu cuộc tương phùng vô vọng.
Người đi. Đã đi. Không về.
Giải khăn lụa thoảng mùi oải hương tháng tám.
Đốm nắng hạ len lỏi trong tia mắt nhìn lặng lẽ.
Xuyên cuộc phù sinh. Trói vào thiên cổ.
Ừ xin mãi mãi lặng lẽ nhìn nhau.
Nuôi tình nguyên thủy.
Tận tuyệt khúc trầm ca.
Tấm thiệp đến trễ từ một nơi xa lắm...
"I'm so thankful to have you in my life."
Well. Same here. Dearest.
'Till the end of time.
ILY.
Psr.
-
-
https://www.youtube.com/watch?v=RgtEUr_n9vM
Somewhere in time
You came into my world
Love was beyond what I imagined love would be
Now just a dream
I hold till the end of time
Hoping someday we'll find what we left behind
There'll come a day
Our paths will meet again
We'll cross the bridge of time and space to a love that's free
No more goodbye
No lonely waiting
That'll be our day to love,to live all our dreams
If we believe and keep alive
The hope that love will stand the test of distance and time
Then we shall find our new tomorrow
Somewhere in time
Someday there'll be no time between us
There'll just be endless days for us to love and share
We'll rise above the tears of our lonely years
Into a world beyond today
In another somewhere
-
-
-
-
-
-
-
-
Breakfast with Winter*
Chiếc hàn thử biểu trên vách lưới nhoẻn nụ cười khô 23°F.
Tách café sóng sánh vùng vằng:"Ứ, chịu thôi. Lạnh lắm. Sao nỡ nhẫn tâm hủy diệt chút khói mơ màng sưởi ấm lòng tôi?".
Buttered croissant chun vai tru tréo:"Hứ, ai muốn mẻ răng thì cứ thử cắn vào tôi trong cái đám sương mù này!".
Giải khăn len tím cựa quậy rì rầm:"Ui, em cũng lạnh, cô ạ! Mình trở vào nhà bếp đi nhé!".
Duy chỉ có gã green apple là ung dung tự tại ngồi rung đùi tươi roi rói trên chiếc dĩa thủy tinh trong veo.
Gã vểnh cuống râu táo khà khà:"Ai lạnh cứ dzun. Tôi lạnh tôi xanh dzòn rụm. Là-lá-la!".
Chút khói mơ màng thơm thơm mùi hạt dẻ...
(gợn lăn tăn ngấn môi xuân cười)
Mảnh trăng non hạ vàng ngọt bùi hương lửa...
(cắn vào khôn mẻ nỗi nhớ nhung)
Này giải khăn len ấm cuộn tròn ngọn đông phong...
(hãy đem nhốt khúc thế kỷ hoang sơ đó vào cõi vô cùng)
Và trái táo xanh - xanh xanh màu mắt tình nhân biển...
(hãy để mặc bầy ký ức rêu khua sóng dzòn rụm tiếng mùa vui)
Lá-là-la!
Pink
-
-
-
-
-
-
https://www.youtube.com/watch?v=PHO202wLddY
Hope Has a Place
Enya
One look at love and you may see
It weaves a web over mystery
All ravelled threads can rend apart
For hope has a place in the lover's heart
Hope has a place in a lover's heart
Whispering world, a sigh of sighs
The ebb and the flow of the ocean tides
One breath, one word may end or may start
A hope in a place of the lover's heart
Hope has a place in a lover's heart
Look to love you may dream
And if it should leave then give it wings
But if such a love is meant to be
Hope is home, and the heart is free
Under the heavens we journey far
On roads of life we're the wanderers
So let love rise, so let love depart
Let hope have a place in the lover's heart
Hope has a place in a lover's heart
Look to love and you may dream
And if it should leave then give it wings
But if such a love is meant to be
Hope is home, and the heart is free
Hope is home, and the heart is free
-
Addiction
Vườn ngập lá cần phải dọn trước mùa lễ...
Red bị allergy to phấn lá khô, ho sù sụ.
Blue đang loay hoay tìm cách chữa mà không phải xài đến thuốc. Red sợ thuốc - nghĩ thuốc là drugs dễ bị addicted. Blue cố giải thích:
- Thuốc là medicine/remedy, không phải drugs. It helps your body system fight sickness/disease. It heals & cures.
Red nguây nguẩy lắc:
- It cures this then it kills that. No-nope!
Blue cáu:
- Thế cứ mặc ho hen cho chết nhé?
- Chả ai chết vì allergy.
- Err, wrong. Khối người đi chầu thượng đế vì bị allergy đấy - strawberry cases/ peanut cases/seafood cases...etc...
- Tại họ là người. We are birds.
- Thế tại sao cũng bày đặt bị allergy như người, hử?
- Không biết. Có thể tại đang sống chung với người nên bị nhiễm độc chăng?
Áh àh, gớm nhỉ...
Dám lôi cả người vô birds' chirp-chirp-loạn-xà-ngầu cơ đấy!
Vậy là có người ra oai - quát:
- Này, muốn nói ai thế? Tôi chả bao giờ bị allergy với phấn lá/phấn hoa/phấn cỏ.
Cái mỏ vụt cong như một vòng cung căng:
- Dạ, chỉ bị allergy với gió thôi ạ! Weather Bug bảo hôm nay sẽ có strong wind đấy ạ!
- Thì sao? Strong wind đã có strong will. Cứ việc ở yên trong nhà là xong chuyện.
- Dạ, chỉ ngại rồi sẽ bị ngứa chân đấy ạ!
- Ngứa thì gãi. Let the finger nails do their job.
- Finger nails để cào/cấu chứ ít khi để gãi ạ! Có bao giờ thấy người ta dùng chúng để gãi đâu cơ?
- Không thấy không có nghĩa là không có.
- Hi hi, vậy là có hăm hở gãi đấy! Thế mà cứ bảo là "tôi chả bao giờ ngứa". Chỉ là không thấy nên không biết thôi!
- Vậy food có phải là drug không?
- Ăn food, uống thuốc. They're totally different.
- How about water?
- Water is just water. It's not food.
- Oki, what do you call sunflower seeds then?
- Umm...chops-chops?
- You chop-chop it everyday, are you addicted to it?
- To eat is to live. It is a must for survival, not addiction.
- Define "addiction".
- The fact or condition of being depended to a particular substance, thing, or activity.
- Then you are belonged to it. You cannot live without it. It will become your forever master until the day you stop breathing. Ahh, isn't it?
Có kẻ tức!
Có kẻ quay qua mổ chóc-chóc lên đầu gã bạn thân đang toe toét nghếch mỏ cười.
Khi Red nổi cơn tức, Red bất chợt quên ho hen!
You owe me one, poor Blue!
Now I have to find a better effective way to deal with my phew-phew addiction...
Uhm, You!
(it's not eazy though)
Pink
-
-
-
Winter Stores*
Charlotte Brontë
(published under her nom de plume, Currer Bell, 1846)
We take from life one little share
And say that this shall be
A space, redeemed from toil and care
From tears and sadness free
And, haply, death unstrings his bow
And sorrow stands apart
And, for a little while, we know
The sunshine of the heart
Existence seems a summer eve
Warm, soft, and full of peace
Our free, unfettered feelings give
The soul its full release
A moment, then, it takes the power
To call up thoughts that throw
Around that charmed and hallowed hour
This life’s divinest glow
But time, though viewlessly it flies
And slowly, will not stay
Alike, through clear and clouded skies
It cleaves its silent way
Alike the bitter cup of grief
Alike the draught of bliss
Its progress leaves but moment brief
For baffled lips to kiss
The sparkling draught is dried away
The hour of rest is gone
And urgent voices, round us, say
“'Ho, lingerer, hasten on!”
And has the soul, then, only gained
From this brief time of ease
A moment’s rest when overstrained
One hurried glimpse of peace?
No, while the sun shone kindly over us
And flowers bloomed 'round our feet
While many a bud of joy before us
Unclosed its petals sweet
An unseen work within was plying
Like honey-seeking bee
From flower to flower, unwearied, flying
Laboured one faculty
Thoughtful for winter’s future sorrow
Its gloom and scarcity
Prescient to-day, of want to-morrow
Toiled quiet memory
’Tis she that from each transient pleasure
Extracts a lasting good
’Tis she that finds, in summer, treasure
To serve for winter’s food
And when youth’s summer day is vanished
And age brings winter’s stress
Her stores, with hoarded sweets replenished
Life’s evening hours will bless
-
-
-
https://www.youtube.com/watch?v=1dktZPUljGw
Bridge Of Hope
Poem: Ezeden Esayed
Artist: Lara Fabian
I want to believe
That my prayers are being heard
Lately it seems
They have all been wasted words
How many prayers will it take
How many tears must we cry
Till we can walk across that Bridge of Hope
To Peace on the other side
I know we could change
The sadness into smiles
If we could all see the world
Through the eyes of a child
How many prayers will it take
How many tears must we cry
Till we can walk across that Bridge of Hope
To Peace on the other side
If everybody has the same thoughts
And everybody shares the same dream
Can't we get together
And make this world a better place
I had a dream
All our hatred turned into love
And every river of tears
Dried up into dust
Every woman and man
Standing side by side
Then we walked across that Bridge of Hope
To Peace on the other side
I want to believe
That my prayers are being heard
Lately it seems
They have all been wasted words
How many prayers will it take
How many tears must we cry
Till we can walk across that Bridge of Hope
To Peace on the other side
Can we walk across that Bridge of Hope
And find Peace
Sweet Peace
On the other side?
-
-
-
-
-
-
Preludes*
(written by a winter mike)
Tôi bước xuống sân ga không tên giữa một mùa thu có ngày tháng cũ rụng như lá. Trở về, tôi sống như một người tỵ nạn vừa qua cái thời binh lửa, chinh chiến, tranh chấp của thương ghét, lúng túng ngượng ngùng trong từng công việc nhỏ, lạc lõng giữa hai bước chân, khung đời chật hẹp cố khép thêm vào để lấp đi những khoảng trống.
U uẩn nhớ, ngẩn ngơ tìm các thứ ràng buộc trong tình cảm ngột ngạt ngày xưa, tôi thường mò về vùng đám cháy cũ để đào bới kỷ vật trong than tro tàn tạ. It feels so good to miss something so bad. Something.
Tôi chỉ tìm vật mà không tìm người, dù ngẫu nhiên tôi sẽ nhắc một cái tên hoặc tất cả những cái tên, như những bài tự khúc cho ưu niệm. Preludes to remembering.
Sang mùa đông, đêm lạnh rất dài, tôi sẽ có thêm đồng loã: Darkness is full of memories. Không cần nhắm mắt cũng tìm thấy một thoáng hương xưa. Tôi khám phá ra huyền nhiệm của thời gian. Time is a space you find in the dark.
Dark as the night preluded to a never coming dawn...
-
-
-
https://www.youtube.com/watch?v=oFVDv_Jhf2w
*For a very new You whom I couldn't recognize anymore!
Have a new Life in a new World with your choice of new Adventures.
Between the Old & the New Sun
That Red Flower Flame seems lost...
-
Renewal
Tên con trai có cái đầu tóc bờm xờm như chẳng bao giờ chải.
Đứa con gái vẫn thường lẽo đẽo theo đuôi chế diễu:"Đầu ai có rơm có rác, kêu tôi bằng bác tôi phủi giùm cho!".
Tên con trai không thèm kêu đứa con gái bằng "bác", hắn kêu bằng "em" ngon ơ:"Này em, nếu em mà cứ chanh chua mãi như thế thì mai mốt này sẽ chẳng có chồng nào dám rước!".
Đứa con gái chu mỏ ré:"Bác sẽ chả bao giờ thèm lấy chồng đâu, tôi ấy ạ!".
Tên con trai tủm tỉm cười. Hắn có cái lúm đồng tiền xoáy rất sâu ở khóe môi trái mà đứa con gái rất thích ngắm nghía. Và tên con trai biết tỏng thế mỗi khi bị đứa con gái tấn công. Dĩ nhiên là đứa con gái lần nào cũng bị sập bẫy để tia mắt nhìn rơi tõm ngay vào cái xoáy ngộ nghĩnh, quên mất tiêu cái đầu tóc bờm xờm như chẳng bao giờ chải.
- Tại sao lại gọi đó là cái lúm đồng tiền?
- Tại nó nhìn giống cái đồng tiền xu ngày xưa ấy. Có nhìn thấy nó bao giờ chưa?
- Có thấy hình chụp trong mấy cuốn sách cũ của bố, loại xu bằng đồng có đục lỗ ở chính giữa để xỏ dây cột cho khỏi bị rớt lung tung ấy, phải không?
Tên con trai lại tủm tỉm cười:
- Ai bảo thế, người ta xỏ dây cột là tại người ta sợ mất chứ không vì sợ rớt.
Đứa con gái nhìn như bị thôi miên vào cái lúm xoáy rồi vụt hỏi:
- Cho sờ thử tí, được không?
Cái bờm sư tử của tên con trai gật gật:
- Được, nhưng với một điều kiện.
Đứa con gái vốn ghét những thứ đòi hỏi điều kiện, sì như rắn:
- Chịu vô điều kiện thì sờ, không chịu thì khỏi. Làm như báu lắm ấy!
- Giận rồi à?
- Chẳng có rỗi hơi. Không cho thì bác đi kiếm cái đồng xu khác bác sờ!
Thế là tên con trai hoảng. Ngộ nhỡ bác kiếm được cái đồng xu khác ngộ nghĩnh hơn rồi bác quên béng ngay cái đồng xu hắn thì sao?
Tên con trai nghiêng nghiêng cái đầu tóc bờm xờm cho đứa con gái thọc ngón tay trỏ bé xíu vào cái lúm xoáy ở khóe môi mình - không điều kiện. Hắn la oai oái:
- Úi, nhẹ thôi. Bộ tưởng là đồng xu thật hay sao thế!
Đứa con gái cười. Khi nó cười, cái răng khểnh của nó nhìn rờn rợn như chiếc răng nanh nhọn hoắc của những con ma cà rồng. Tên con trai nghĩ: Nếu bị chiếc răng đó cắn, có lẽ cái xoáy đồng tiền của hắn sẽ biến mất. Đau thì chẳng thể nào cười, có phải?
*
Trời đầy sương mù đục bên ngoài khung cửa sổ đang còn ráng níu kéo bức rèm đêm.
Giấc mơ vu vơ buồn cười khiến tôi chợt nhớ tới vết sẹo mờ mờ một thuở trên gò má trái của ông ấy.
Phải chi nó đừng là vết sẹo.
Phải chi nó là một cái xoáy đồng tiền.
Và ngón tay trỏ có móng hồng hồng sẽ là sợi dây cột cho nó mãi mãi đừng bị rớt vào cái thế kỷ cường điệu ngạo mạn của plastic surgery, anabolic steroids & botox.
The ice masks of cold cruel strangers on the streets.
Why, dearest?
You are not you without the you-past.
Once.
Pink
-
-
-
May I...?
Con bé cháu mở to đôi mắt thỏ đăm đăm nhìn NĐO.
Đã lâu, ông nội không ghé chơi nhà. Ông bận. Ông nhìn rất khác với những lần trước lúc mà con bé cháu còn lổm ngổm bò ngang bò dọc chưa biết chạy. Khác như thế nào ư? Ah, ông mọc râu. Khiếp, râu ơi là râu...Ở đâu ra mà lắm thế? Khi ông cọ cọ cái mặt lởm chởm những râu vào cái má phúng phính của con bé - ôi, nó nhột lắm cơ. Thoạt tiên, con bé cháu cười khúc khích. Nhưng cười không có nghĩa là nó thích đâu đấy nhé. Chỉ vì bị nhột ấy thôi.
"Ouch" - ông nội bất chợt la làng...
Con trai chạy đến - cười.
Con dâu chạy đến - cũng cười.
Con bé cháu không còn cười - đôi môi hồng hồng mím chặt một cách trịnh trọng, bàn tay nho nhỏ xinh xinh nhất định không chịu buông chùm râu rậm rì vừa chụp được.
Từ đó, NĐO tên "Ông Nội" thôi không còn để râu.
Cũng có thể ông ta đã chăm chút cạo râu gọn ghẽ trước mỗi chuyến về thăm thành phố.
Từ đó, con bé đâm ra biếng cười.
Có thể nó nhớ những sợi râu nhột nhạt "tickling" mà nó biết là nó sẽ chẳng bao giờ chịu "admit" là nó thích.
Cho đến 17 năm sau...
"Ông này, sao râu của ông ở đâu ra mà lắm thế?
May I catch your beard?"
NĐO không phải tên "Ông Nội" - cười.
Có vẻ khoái chí mới ngộ!
Pink
-