Những Chặng Đường Dài
Con đường trần nối dài mình vẫn bước
Có những lần tay không níu bàn tay
Em tự biết mình sẽ tìm ra lối
Những lúc không anh thăm thẳm ngày dài
Trên con đường lặng lẽ những sớm mai
Nhìn kỷ niệm mệt nhoài chờ ve vuốt
Em nhận ra đất trời buồn não nuột
Vuột tay rồi em bấu víu hư vô
Mỗi những chặng đường buồn vui ghi dấu
Vẫn còn đây khắc vết một lần qua
Có khi nào mình quên được đâu nà
Trên vách nhớ tìm bóng thương năm cũ
Vẫn tin rằng thơ nhau mãi còn ru
Khi tối lửa tắt đèn chia gian khổ
Bằng tinh thần bằng tình ca dành dỗ
Dẫu xa nhau đâu phải đã xóa nhòa.
Hương Quế