-
...pourquoi...pourquoi...
Crab Rave*
Căn nhà ba gian quanh năm mát lạnh gió sông...
Tất cả người lớn chẳng biết đi đâu vắng trong buổi sáng thứ bảy hôm đó, giao quyền quản lý một lũ con nít cho một đứa cũng là con nít. 9 tuổi có phải vẫn còn là con nít không?
Thật ra, trong cái đám con nít ranh đó có một đứa 12 tuổi, từ P. xuống Q. trọ học. Dì là dưỡng nữ của em gái bà ngoại. Dì tuy hơn cháu kha khá tuổi nhưng dì lại hơi bị chậm nên thường bị lũ cháu ranh ăn hiếp. Bà em mỗi đầu mùa hè xuống đón con về nhà vẫn thường than phiền với bà chị:
- Cháu chắt gì mà hỗn quá, cứ cốc đầu dì lóc cóc như ni cô gõ mõ!
Bà chị bị ù tai nên quay sang truy vấn đứa cháu hỗn:
- Sao mày lại dám cốc đầu dì, hử?
Đứa cháu hỗn lẩm bẩm hỗn:
- Ai bảo dì ấy cứ cộng trừ mãi mà vẫn không xong bài toán đố. Cháu còn phải làm bài của cháu nữa chứ!
- Nhưng thế cũng không được phép cốc đầu dì. Hỗn! Trên/dưới phải biết phân biệt - dì là dì, cháu là cháu - hiểu chưa?
Đứa cháu im và nhất định không chịu hiểu. Nó vẫn tiếp tục ni cô gõ mõ đầu dì mỗi niên học mới. Hmm, cho tới khi nào bà thôi bắt cháu phải kèm dì ì ạch làm toán đố, phải dò bài học thuộc lòng cho dì ê a, phải thêu cả khăn tay, áo gối cho giờ nữ công nữ hạnh của dì nữa. Bà ạ, mỗi tối cháu phải loay hoay "phụng sự" cho cái chậm như rùa của dì gần 2 tiếng đồng hồ - bà bảo cháu thôi cốc đầu dì mới là chuyện lạ đấy!
Anyway, một buổi sáng thứ bảy mà nhà vắng người lớn là một điều vô cùng hi hữu và rất đặc biệt để lũ con nít ti toe tập làm chủ. Chúng lôi đám khăn quàng gấm của bà, bầy áo dài hoa với giày cao gót lênh khênh của mẹ ra chí chóe diễn tuồng. Đứa này to mồm làm Thị Màu nhé! Đứa kia hay khóc nhè cho làm Thị Kính. Đứa nọ bé tí còn nói ngọng cho làm đứa con oan nghiệt không cần nói, chỉ cần khóc oe oe. Vì chỉ nhớ lõm bõm có 3 nhân vật trong tuồng dĩa hát nên đứa cháu hỗn đành phải làm đạo diễn. Dì rùa vui vẻ nhận làm người bán quà rong phục vụ nước uống giải khát, bánh trái linh tinh. Tuồng diễn mới xong màn một "Thị Màu đi chùa" thì lũ con nít kêu đói. Dì rùa chạy vội đi lục chạn* bưng vào một rổ cua luộc đỏ au. Có lẽ dì không biết (hay quên?) là những con cua luộc sẵn đó được người lớn dự định để dành nấu nướng bữa cơm khách cho buổi tối. Cơ khổ!
Lũ con nít có vẻ rất thích ăn cua luộc chấm món nước mắm tiêu chanh quậy thêm tí đường cát vàng đặc sản chế biến của dì rùa. Lạ miệng mà! Hồi nào đến giờ chúng chỉ được nếm mùi muối tiêu chanh của bố thôi. Mỗi lần tiệc cua là mỗi đứa chỉ được chia phần một con - không hơn. Hôm nay sướng rên mé đìu hiu*. Ngày hội của "Viva Freedom". Chúng vừa lách chách nhai vừa sùm sụp húp nước mắm giời ạ! Mới hết chừng nửa rổ cua thì chén nước mắm cũng hết. Thế là một đám mỏ nhao nhao gào:"Nước mắm đâu...nước mắm đâu...". Dì rùa cuống quít xuống bếp làm thêm nước mắm - không phải một chén mà những nguyên một tô to tướng. Đoán dì hớn hở mừng vui vì món nước chấm đặc sản của dì được lũ cháu tận tình chiếu cố (chứ chả phải là vì lóng ngóng nhỡ tay). Hi hi...phen này chít nhé! Rổ cua được xơi sạch bách mà tô nước mắm vẫn còn những một nửa. Ai làm người đó chịu, phải không? Thế là đứa cháu tai quái bắt bà dì chậm tiêu húp cho bằng hết nửa tô nước mắm mặn - dọa:"Đổ, ông giời sẽ bắt tội. Để, bà về sẽ phạt đứa nào phung phí quỳ cho sưng đầu gối."
Ôi, nhầm! Kẻ bị quỳ sưng gối không phải là cái đứa phung phí mà là cái đứa đầu têu khi bà dì ngố ôm bụng ói mửa vật vã suốt trưa hôm đó. Riêng mấy đứa con nít còn lại thì được chị G. con nuôi của mẹ đút cơm gạo thơm trộn với thịt heo chà bông trắng nõn - với lý do vì chúng còn là con nít - hứ!
- Tội là tội cái đứa hay bày trò ấy! Bố quát.
- Chạy sang phúng điếu cái đám tang hàng xóm có một tí mà đã ở nhà làm loạn. Thật hư quá! Mẹ mắng.
- Gửi nó vào nội trú cho các ma soeur dạy dỗ đi. Con gái con đứa! Bà lẩm bẩm.
Đứa "con gái con đứa" lần này nhất định im - không van xin - không khóc lóc.
Nó bị cúp một chuyến đi lang thang biển mùa hè năm ấy.
Nó không đồng ý với những người nhớn về cái hình phạt quá tàn nhẫn ấy. Nó ngẫm nghĩ rồi ấm ớ hỏi bố nó:
- Tại sao con cua sống thì xanh mà khi bị luộc chín thì nó đỏ?*
Bố nó đã không có câu trả lời.
Có thể vì bố không biết.
Cũng có thể bố ignored vì tưởng nó lại sắp sửa giở trò "pourquoi". Ah, poor papa! (lại hỗn!).
Bữa tiệc cua ầm ĩ thế là đã tàn.
Mùa hạ cũng đã bắt đầu lấp ló trên cành phượng đỏ đong đưa ngoài khung cửa sổ...
Dì rùa rồi sẽ về nghỉ hè với mẹ trên vùng đất cao cao, ẩm sương & đầy bụi đỏ. Cháu hẹn dì bữa tiệc cua mùa học sau vậy nhé, dì nhé!
Để xem 3 tháng hè có tuồng gì mới trong cái tủ hoa văn chứa những bộ dĩa đen 78 tours đầy magic của bố không...
"I will always love you, dear auntie rùa, no matter what - hì!":z58:
Pink
*Tại sao con cua sống thì xanh mà khi bị luộc chín thì nó đỏ?*
Khi đứa cháu hỗn năm xưa later on đem câu hỏi silly này ra hỏi một ké-uncle bạn của một real-uncle, nó đã được trả lời bằng một câu hỏi khác:
"Do your cheeks turn red after being boiled by the heat of the sun?".
How arrogant, isn't it?:z13:
-
...một ngày em ghé ngang đời...
-
...whenever I think about you...
-
...and in the sky, the star alone....
https://www.youtube.com/watch?v=cuDDPF6vE6Y
Trains And Winter Rains
Songwriters: Eithne Ni Bhraonain / Nicky Ryan / Roma Ryan
Artist: Enya
City streets passing by
Underneath stormy skies
Neon signs in the night
Red and blue city lights
Cargo trains rolling by
Once again someone cries
Trains and winter rains
No going by. No going home.
Trains across the plains
And in the sky, the star alone
Everytime, it's the same
One more night, one more train
Everywhere empty roads
Where they go, no one knows
Trains and winter rains
No going by. No going home.
Trains across the plains
And in the sky, the star alone
-
...you makes the bluebird sing...
-
...sợ nghiêng hết tình tôi...
1.
Lâu lắm mùa trôi về một ngày nắng ấm.
Chiều lấp lóa võng tơ vàng.
Chiều đưa một chàng tóc bạc đến tìm, than thở:
"Này người, tôi đang bị ốm tương tư."
Hỏi:"Tương tư ai? Tương tư gì?"
"Chiếc lá. Chiếc lá cuối cùng vừa rụng trước hiên nhà."
Cười.
Người mời người một tách trà màu hổ phách.
Sóng sánh mật ngọt nắng ngày xưa...
2.
Có một bài thơ tình viết vội trên tấm giấy bạc thơm thơm mùi kẹo bạc hà.
Dúi (cũng rất vội) vào tay nhau.
Những dòng mực tím chực phai màu.
"Thương ai mầu áo trắng" giờ chỉ còn mỗi chữ "ai".
Ai?
Nào ai biết...
3.
Và bài hát...
https://www.youtube.com/watch?v=_aedLgeOx7c
4.
Người tương tư chiếc lá.
Người nhớ lá thư tình.
Mùa đến. Mùa đi.
Ôi...vàng phai mấy lá...
Psr.
-
...for the first xmas of all the babies on the world...
https://i.imgur.com/uwRyQYZ.png
dear santa,
i am me - emmi.
i'm one year old & this is my first noel in the world
since i'm not yet going to school to collect my alphabet-friends
i'm drawing a color-letter to you instead
are you asking me I've been a good girl thru out this year?
well, i really don't know what to say
sometimes i cried when mommy don't let me eat too many cookies
sometimes i laughed when daddy let me pony-riding on back of our lil' dog duke
sometimes i refused to sleep in my room whenever sky rains noisy thunders
mom&dad don't like that and i don't understand why
my cat fuzzy always ran away everytime i tried to give him a bubble bath
my baby chickchick never liked to sit still on my soccer ball
my big sister au often mad at my beautiful murals in her room
and my best friend prince toad kept dissapearing whenever i remind him 'bout his promises
dear santa,
those are the mysterious things that happened in my life this year
i'm not sure they would be either good or bad stuffs thru your eyeglasses
hence, i decide not to ask for any xmas present from you - except
please tell my grandpa to shave his beard before he comes to visit me
it ticked my cheeks so hard and i got hiccups from laughing
thank you & see you on xmas' eve
i will save some of my yummy cookies & a big glass of milk by fireplace
only for you & for you only!
love,
i am me - emmi
*ps: please forgive some mispelled words in my letter. like i said, i am not going to school yet, and the people who interpreted my drawings to you, well, she surely is not in her right mind in this busiest time of the year. we understand that, aren't we?:)
-
...it will rain and I will no longer be yours...
-
...on the eve of...
1.
Sau nhiều tuần lễ tê cóng lướt thướt mưa rơi tuyết đọng, vạt chân trời xám thấp thoáng sau lùm cây khô chết sững vụt ửng hồng...
Sẽ không có một White Xmas như hầu hết cư dân trong thị trấn ước đoán và mong đợi.
Bầy gà mang quốc tịch "international" nhà cô hàng xóm hớn hở ùa ra chickenwalk đua nhau cục ta cục tát và ò ó o sáng rồi đây.
Ông hàng xóm cũng lên cơn hừng hực phóng qua sidewalk chạy đua cùng bạn đồng hành bulldog Apollo. Tôi không hiểu tại sao lại là Apollo mà không là Quasimodo or Cameliso since it has a big hump on its back. "Thương nhau cục bướu cũng thành Apollo" chăng?
I've preferred to call it "Hey-duke".
2.
Trong sân sau, once-upon-a-time Mr. Cardinal chẳng biết từ nơi chốn u mê nào ghé về thăm, cái mỏ vàng nghệ quằm quặm đang lầm bầm điều gì không nghe rõ từ lùm cành khô magnolia. Vương miện đỏ, áo choàng đỏ - mà cái mặt lại thẫm đen như màu của đêm mùa đông. Có lẽ/vì thế/cho nên "his majesty" lúc nào cũng một mình lặng lẽ bay đến rồi một mình vùng vằng giận dỗi bay đi. Reminded me of a giant arrogant kingkong who already transformed into a lil' fireant forever leo ra leo vào trên cành bưởi*. Để làm gì? Chờ bưởi biến thành bòng once again?
3.
Em gọi, nhắc:"Mai là ngày giỗ bà ngoại, chị nhớ đừng quên!". Ah, quên sao được mà quên hở em? Ôi những ngày giỗ ông bà tổ tiên rơi trên mùa lễ của uyên nguyên* nguồn cội. Nhưng liệu bà ngoại còn nhớ đến chị em chúng mình không nhỉ? Nếu nhớ, cớ sao bà không một lần nào ghé về thăm bầy cháu xưa dù chỉ sương khói mịt mù trong một giấc mơ? Người sống nhớ người chết vì biết rồi mình cũng sẽ chết. Vậy nếu người sống nhớ người sống, liệu mình có biết mình đang sống không? Hỏi thế thôi em ạ, không cần câu trả lời đâu. Who knows where we're gonna go to, after death. Thiên đàng ư? Địa ngục ư? Well, đôi khi, thiên đàng nớ chừng như đã lơ lửng bay trong địa ngục ni và địa ngục ni chừng như đã ẩn hiện cánh cửa thiên đàng nớ. Depends on what we truly believe. And on how we want to interpret the meaning of those terms.
4.
"Như ta đã vì em mà tàn phai..."*
Playing victim is a cheating art game one plays on one's true self.
"Em" is not God. Never is.
"Ta" should be reponsible & accepted all the consequences from Ta's own actions.
Mà có cái gì lại không bị tàn phai trong cõi phù sinh nay còn mai mất này chứ nhỉ, có phải không?
Nhưng dù sao, câu thơ/khúc hát ấy nghe cũng rất êm tai.
Ai là "em" có lẽ đang rơi nước mắt...
Thật đấy!
5.
Một chút rộn ràng ký ức for a very quiet night...
https://www.youtube.com/watch?v=n543eKIdbUI
-
...băng băng ngang trời...băng băng ngang đời...
https://i.imgur.com/v1s3qWo.png
Home Sweet Home*
*In memory of my beloved grandmother
Bà bảo:"Làm gì thì làm, phải có một mái nhà - dù to/dù nhỏ - thì đời sống mới ổn định. Bằng không, mọi sự lênh đênh như chiếc thuyền trôi, không bờ không bến."
Bố thích hình ảnh chiếc thuyền trôi.
Mẹ thì lại bị chóng mặt với cái viễn tưởng đó vì mẹ không biết bơi - dù được sinh ra ở một nơi chốn mênh mông sóng nước.
Cái chóng mặt của mẹ thắng cái thích thú của bố và nhờ thế, chị em chúng tôi có Nhà.
Bà lại bảo:"Nhà phải có cây. Cây là cái mỏ neo cho con tàu nhà đứng vững. Không có mỏ neo, con tàu sẽ chẳng biết đâu là bến đỗ."
Từ "thuyền" bà đổi thành "tàu", tôi nghĩ có lẽ vì có thêm chị em chúng tôi nên thuyền nhỏ quá không chở nổi. Nhưng cũng nhờ cái mỏ neo của bà mà bố đã hì hục đào đất trồng cho chị em chúng tôi một cây mận to đùng trĩu những chùm quả trăng trắng /hồng hồng/ chua chua/ngòn ngọt. Mùa về, có những con khỉ con túm tóc đuôi ngựa đu đưa trên cành cao với những gói muối ớt đeo lủng lẳng ở cần cổ làm bùa hộ mệnh. Bố khoái chí vỗ tay cười. Mẹ lại xây xẩm vì một cơn chóng mặt hãi hùng khác. "Hễ có đứa nào ngã thì ông sẽ biết!", mẹ thường lẩm bẩm thế. Và bố thì lúc nào cũng phớt tỉnh như người...Ăng-lê?
Nhà của chúng tôi ở gần núi, có giếng nước trong veo, có cái sân thượng được treo ngay phía trên tầng lầu lửng dùng làm phòng ngủ chung cho mấy chị em. Tôi quý cái sân thượng tí hon này lắm. Nó là chỗ trú ẩn an toàn của tôi mỗi khi bị mắng. Nó cũng chính là một chiếc thuyền êm êm trôi lơ lửng giữa khoảng không gian đầy mắt sao nhấp nháy với một hũ trăng vàng óng mật của những giấc mơ ngon. Tôi ví nó "ngon" vì tôi vốn dĩ là một đứa trẻ rất háu ăn, bất cứ thứ gì/điều gì tôi ưa là tôi đều muốn bỏ chúng vào miệng ăn/nhai & nuốt tuốt luốt. Đã có lần tôi tưởng tôi sắp được a/n&n cái bộ xương dạy kèm luận văn & toán cho tôi mỗi cuối tuần đấy. Giá mà mister skeleton ấy đừng lênh khênh & xương xẩu quá thì đâu đến nỗi mẹ tôi phải cho ông ta nghỉ dạy về quê trẩy hội halloween. Mẹ tôi sợ tôi bị hóc. Mẹ tôi vốn dĩ là một người phụ nữ hay lo trời bão & lo quá xa. Chỉ là một trong những giấc mơ ngon thôi mà - làm sao một con bé con mới 12 tuổi sẽ có thể a/n&n được cái giấc mơ nặng đến những 55 kí lô gram?!
Ngày trần gian xuống đường nổi lửa dấy cơn tao loạn, chị em chúng tôi mất nhà, mất những chùm mận trắng phơn phớt hồng đặc ruột, mất cái giếng nước quanh năm mát lạnh, mất cả cái sân thượng những đêm hè vun vút bụi sao rơi...
Trên chuyến bay dài đến một kinh thành hoa lệ, tôi ngồi dí mũi vào ô cửa kính nhỏ cố rặn vài tiếng sụt sùi mà không tài nào khóc được. Nỗi đau quá lớn, sự mất mát quá khổng lồ ngoài trí ấu thơ tưởng tượng. Không thể khóc. Không được khóc. "Rồi sẽ trở về." Bà bảo thế. Bố bảo thế. Mẹ bảo thế. "Rồi sẽ trở về khi cơn bão đã qua đi."
Cơn bão dữ qua & chúng tôi đã không trở về.
Con tàu & chiếc mỏ neo vĩnh viễn ở lại cùng với quá khứ.
Từ dó, bà buồn bà không thèm bảo thêm điều gì nữa - ai muốn làm sao đó thì làm.
Từ đó, bố mặc sức làm chiếc thuyền trôi.
Từ đó, mẹ tiếp tục những cơn chóng mặt trên những con sóng nhấp nhô của biển đời mù mịt.
Và cũng từ đó, chị em chúng tôi trở thành những giải sao băng...
băng băng ngang trời
băng băng ngang đời
băng theo chân người
người ơi, cuộc chơi
PhD*Dec. '17
-
...but most of all it's you...
-
...and here I am, at my window...
https://i.imgur.com/AODVJyL.png
*once upon a twentieth of december...
Maman, if only if*
All my friends are gone
My heart has moved on
My vacation, it's still Paris
My plans, it's continued
My loves, it's invented
Maman, if only if
Maman, if only if
Maman, if only you could see my life
I cry just like I laugh
Maman, if only if
But my future stays bleak
And so does my heart
And time ravels like a train
And here I am, at my window
I'm so hardly deft that tomorrow
Joy may pass nearby
Without my knowing to recognize it
Maman, if only if
Maman, if only if
Maman, if only you could see my life
I cry just like I laugh
Maman, if only if
But my future stays bleak
And so does my heart
My heart is comfortable, warm tucked
And I let the wind pass
My desires all die out, I turn the back to them
And I softly fall asleep
Without chaos nor feeling
Maman, if only if
Maman, if only if
Maman, if only you could see my life
I cry just like I laugh
Maman, if only if
But my future stays bleak
And so does my heart
-
...gió đưa cánh chim trời...
-
...when the sky above is blue...
Hoa & Người*
Sau những ngày hạ đổ lửa phỏng da rát thịt, phù thủy ngọt ngào mưa đã chịu ghé về thăm - (dù không lâu lắm) - nhưng cũng đủ để nụ mộc lan trắng cuối cùng dịu dàng nở giữa bầy chị em đã cháy vàng khô trên cành.
Hỏi:"Có buồn không khi chỉ có một mình?"
Cười e ấp:"Oh, em những tưởng em sẽ chẳng bao giờ được sống."
Ừ, dẫu sao thì được sống cũng vẫn là hơn, có phải?
Nhưng tôi đang hỏi em có buồn không khi chỉ có một mình kia mà...
- Buồn thì có buồn, nhưng niềm vui vì được sống sót vẫn lớn hơn nỗi buồn, cô ạ. Như thế có ích kỷ lắm không?
- Phận hoa cũng tương tự như phận người, mỗi bên có riêng mỗi phận đời đã định. Đành thôi. Tôi cũng rất vui khi thấy em cuối cùng được nở & được sống.
- Cũng không lâu đâu. Rồi sẽ đến lúc phải tàn.
- Người sống để chết. Hoa nở để tàn. Luật tuần hoàn của tạo hóa làm sao tránh khỏi. Mà có cố muốn tránh cũng chẳng được. Sẽ bị đời rỉa rói sống chi dzai nhách cho chật đất!
- Hi hi, cô nói sao nghe phũ phàng quá! Thế có bao giờ loài hoa chúng em bị đời rỉa rói không?
- Ah, điều này là sự khác biệt kỳ dị giữa hoa và người. Thường thì đời lại thích ép hoa phải sống dzai nhách cho đỡ tốn tiền, tốn công để mua hoặc trồng hoa khác. Có thể, một phận người không quý bằng một phận hoa chăng?
- Cô khiến em cảm thấy vô cùng hạnh phúc được là hoa chứ không phải bị là người. Nhưng em nghĩ - nếu không có người thì sự hiện hữu của loài hoa chúng em cũng thật là vô duyên/vô ích, lấy ai ra mỗi mùa trầm trồ, ngắm nghía và ca tụng nhan sắc qua những bức tranh/vần thơ/khúc nhạc làm viên mãn cuộc sống.
- Thế bây giờ em đang muốn làm hoa hay làm người, hở?
Từng cánh hoa trắng muốt khúc khích cười dưới những nụ hôn mưa thánh thót, không trả lời.
Ừ thì - đừng trả lời.
Và cũng xin đừng hỏi ngược lại tôi câu hỏi bất chợt đó...
Vì tôi cũng không thể trả lời nốt.
Giá như chúng mình mỗi mùa được hân hoan thay phiên nhau - khi là hoa, khi là người - nhỉ?
Em là hoa để điểm xuyết & khỏa dậy nguyên hương đất trời...
Em là người - oh - chỉ để trọn một phận đời phỉ thúy iêu Anh...
Pink
-
...sương rơi trên lá vỡ...
-
...some put the sun there...
https://i.imgur.com/dnjRm9r.png
...some make it rain...
Em & Tôi*
Mắt nào nhìn nhau
Thấy gì trong nhau
Sinh quan dị biệt
Phiến cười. Khúc đau.
Em ngày nắng hạ
Tôi mưa chiều đông
Mặt trời kẻ lạ
Dư lệ người dưng
Tình nhân kỳ ngộ
Bên cầu phân ly
Tay buông. Tay níu.
Ở buồn như đi
Thì thôi. Thì thôi.
Nắng mưa cuộc đời
Em. Tôi. Cuộc người.
Trầm tích cuộc chơi
Em ơi...
Em ơi...
Pink
*just a bemused thought
-
...tình nghĩa đôi ta chỉ thế thôi...
-
...em môi cười ngọt duyên rằm...
-
...et que nous sommes séparés...
-
...trên tháng ngày sắp hết...
Oh, banana!*
Trời hôm nay nắng đẹp long lanh như một ngày chớm xuân.
Cô chủ khăn gói bỏ nhà đi sang làng bên học cách trồng chuối từ một đôi vợ chồng trại chủ đang dự định bỏ gà nuôi heo.
Chả biết nghe ông dzáo sư dzáo siếc nào đó nói chuối ăn vào healthy - rich in potassium. Cô chủ đang cần có thật nhiều P để không bị chuột dzút mà bơi bơi & không bị "khúc nhôi đoạn trường".
mười năm tình cũ/mới
hồn bạc trắng như mây
buồn/vui mang một củ
thật ứ lòng ta thay!
Thôi mặc cô ấy đi trồng chuối...
Chỉ mong cô ấy đừng có vác chuối về nhà rồi gầm gừ bắt mèo phải nuốt.
Mèo ghét chuối. Ăn chuối mà không có phô mai đầu bò đi kèm là mèo ứ có nuốt trôi (hì, mèo bùm bum chút cho nó giống mèo tây!).
Thế nhưng ngẫm tới ngẫm lui thì mèo lại rất thích hoa chuối. Úi giời ôi, hoa chuối non bào mỏng rồi đem bóp gỏi tôm thịt chanh khế mắm tôm ăn với bánh đúc đậu phộng thì numnum lắm. Bà ngoại mèo xưa hay làm món này. Quái, sao cứ mỗi lần nhớ bà là mèo lại thèm ăn đủ món. Lại ngẫm bà có đứa cháu hư như mèo cũng chán ghê - lúc nào cũng chỉ biết có ăn - thật hoàn toàn trái ngược với lời ông bà tổ tiên dạy dỗ "nữ xực như miêu, nam ngoạm như hổ". Nhưng bận ăn thì đỡ bận chuyện, phải không? Khi cái mồm bận chóp chép nhai thì sẽ quên rên mèo-méo-meo làm điếc tai ông hàng xóm khó chịu nớ, có phải không? Vậy thì trong cái hư bắt ớn cũng vẫn có cái ngoan bắt thương ấy nhỉ, bà ngoại nhỉ?
Hôm nay nắng bảo sắp Tết, cháu mèo nhớ bà. Cháu mèo đợi cô chủ nhiễu sự về sẽ gào món ốc bưu vàng bung chuối xanh rắc rắc sợi lá tía tô thơm ơi là thơm thuở ấy...
Ừ, kể ra chuối cũng chả đến nỗi tệ.
Ốc, rắn, chuột, ếch hay cào cào, châu chấu cũng thế.
Chỉ là tại mình chưa nghĩ ra cách chế biến sao cho mấy "linh vật" giời sinh giời dưỡng đó numnum trong cái trí tưởng hoang dã của mình thôi...
(ah, đừng có trề môi trề mỏ ra mà cười dziễu mèo tôi đấy, tôi biết ai kia sinh khí dzồi dzào sung mãn chỉ ưa xơi món thịt chù, eww!)
Meobad*
-
...giấy đỏ buồn không thắm...
Ông đồ trẻ*
Quê ngoại xa, quê nội gần...
Khi người tình biển vùng vằng không ngoan, con bé nớ giận lẫy quẫy gói trôi về quê nội.
Nội rất nghiêm, ít cười, ít nói.
Nội có cái búi tóc trắng xòe cánh phượng (?) rất ngộ & rất đẹp.
Ngày ngày, con bé nớ hay thơ thẩn ra cánh đồng hoa sau nhà tha về một giỏ hoa dại để "làm vui" gian phòng khách lớn có hình ông nội đeo mắt kiếng gọng đồi mồi - người luôn ngồi trên bàn thờ cao cao ngó xuống và chẳng bao giờ mỉm cười. Con bé đã nghĩ:"Wildflowers có lẽ sẽ khiến ông nội phải mỉm cười với đủ sắc màu rực rỡ của chúng!". Ông nội khó tính vẫn nhất định không nhếch môi, nhưng bà nội thì lại mỉm cười rất tươi tắn khi nghe cô Út sì sèo mắng cháu:"Chỉ giỏi xả rác cho người ta phải mất công dọn dẹp!".
Cô Út không ưa hoa dại, gọi chúng là "hoa rác". Cô chỉ thích trưng bàn thờ ông nội với hoa sen trắng cắt từ cái đầm đầy bùn đen thui bên nhà vợ chồng chú Tám. Hoa sen thơm thơm con bé thích ngửi, nhưng dẫu sao những manh áo lụa nhộn nhịp màu sắc của lũ hoa dại vẫn có sức thôi miên cặp mắt ô tô của nó mạnh mẽ hơn. Vả chăng, vòng hoa dại đủ màu nhìn rất duyên dáng vây quanh cái búi tóc trắng như mây bay của Nội. Cô Út hay xếch đuôi mắt háy soèn soẹt bén còn hơn lưỡi dao cạo râu của Bố khi thấy Nội chịu ngồi yên cho con bé tỉ mỉ chọn hoa/đính hoa lên búi tóc. Có thể là cô ganh chăng? Ừm, giá mà cô bớt khó khăn/nhăn nhó đi một tí thì con bé cũng chả ngại gì mà không bày trò trang điểm cho suối tóc đẫm mùi dầu dừa ngon ngon của cô. Nhỉ?
Buổi sáng hôm đó, khi con bé nớ đang lang thang ngoài cánh đồng hoa với TôTô vàng thì trời ập mưa, cả người lẫn cún đua nhau chạy lúp xúp trên gờ đường ruộng dẫn về nhà quên béng cái lẵng hoa mây chưa kịp hái đầy...
- Này bé, bé có biết nhà ông trưởng ấp nằm ở chỗ nào không?
NĐO che dù đen, đeo cặp mắt kiếng trắng gọng đồi mồi và không mỉm cười giống y như tấm ảnh ông nội.
- Không biết nhà ông trưởng ấp đâu cơ, tên ông ấy là gì thế?
- Bác Tám N. Bác ấy có bà vợ mở quán bán bánh xèo trong phố chợ thị xã.
NĐO vừa nói vừa xòe chiếc dù to như cái nấm trên hai cái bím tóc ướt của con bé. TôTô vừa ngoe nguẩy cái đuôi cũng ướt vừa sủa gâu gâu gâu...
- Không biết bác Tám N. Chỉ biết chú Tám H. Vợ chú ấy nấu ăn dở ẹt, chả ngon tí nào. Thế ông tìm bác Tám N. để làm gì, bộ muốn ăn bánh xèo hả?
NĐO phì cười - oh, ông ấy có nụ cười rất tươi & rất hiền, y hệt nụ cười của Bố mỗi khị bị Mẹ càu nhàu...
- Tôi không muốn ăn bánh xèo. Tôi chỉ muốn tìm ông trưởng ấp có chút việc cần. Mà cháu với TôTô đi đâu để bị mưa ướt nhẹp thế? Nhà có ở gần đây không?
- Sao ông biết tên của cún vàng là TôTô?
- Thì mới nghe cháu vừa chạy vừa hét "nhanh lên TôTô" ấy thôi! Thế nhà cháu ở đâu, tôi che dù đưa cháu về, sẵn dịp để hỏi thăm người nhà của cháu về nhà ông trưởng ấp. Cháu sống với ai?
- Không sống với ai. Nghỉ hè nên về thăm bà nội thôi. Thế ông sống với ai?
NĐO lại bật cười:
- Tôi không sống với ai ở đây. Tôi mới từ SG đến để nhận việc.
- Việc gì thế?
- Tôi là thầy giáo. Tôi sẽ dậy học ở trường tiểu học thị xã vào niên khóa tới.
NĐO có cái tên mang ý nghĩa của những cuộc gặp gỡ - chỉ gặp thôi, còn sau đó ra sao thì không biết - (ah, hay chỉ có giời biết!).
Vì ông ta tự giới thiệu mình là thầy dạy học nên con bé nớ tặng ngay cho ông ta cái danh xưng "ông đồ trẻ".
"Mỗi năm hoa đào nở/Lại thấy ông đồ già/Bày mực tàu giấy đỏ/Bên phố đông người qua..."*VĐL
Đó là một bài thơ rất xưa mà con bé đã học thuộc lòng từ cái kệ sách của Bố. Nó rất thích bài thơ đó. Mỗi lần nó cất giọng trẻ thơ ngân nga bài thơ là y như rằng nó thấy môi Bố mỉm cười mà mắt Bố lại rưng rưng. Có lẽ Bố nhớ đến Bố của Bố chăng?
Bố của Bố ngày xưa cũng là ông thầy giáo, bỏ làng bỏ quê tới mảnh đất hoang vu này lập nghiệp cùng với cô vợ be bé xinh xinh không cùng chung "dzai cấp". Bố của Bố bị gia đình từ nên đã quyết định đổi họ, đổi luôn cả nghề nghiệp cũ - nếu không, thì bây giờ nó phải là "hậu dzuệ chi bảo" của họ nhà T. chứ không phải họ nhà H. Nó hỏi Bố tại sao Bố của Bố lại chọn họ H. mà không là những họ Nguyễn/Phan/Lê/Đào/Lý/Phạm...? Bố nói tại họ H. là họ "maiden" của bà nội. Ah, ngộ nhỉ. Có lẽ Bố của Bố quý bà nội lắm nên mới làm như thế ấy nhỉ? Mai mốt đây khi lớn lên, nó nhất định cũng phải tìm ra cho bằng được một NĐO cũng biết quý nó & chịu đổi họ vì nó như thế. Ngoại hứ, bảo đừng có ước những chuyện nghịch cảnh vu vơ e sẽ vận vào người rồi tha hồ mà khóc. Mẹ mắng "còn bé con biết gì đến chuyện người lớn mà cứ hay nói lung tung". Chỉ có Bố là hiểu cái lung tung của nó nên luôn hân hoan chạy ngay ra phố rước thêm bao nhiêu là sách về nhà cho nó đọc. Ở đời, ai lại chả có lúc phải khóc, dù muốn hay không. Ngoại vẫn khóc mỗi khi nhớ cậu ở xa lâu về chơi đấy thây! Và nếu cái lung tung mà đem đánh đổi được cả một kho sách truyện đọc hoài mà vẫn muốn đọc thêm thì cũng cứ nên lung tung mãi ấy nhỉ?
Ông thầy đồ chưa già mấy của mùa hè năm đó đã đem tặng con bé nớ một túi sách truyện nhi đồng mà ông ấy đã mang từ SG định bỏ vào thư viện nhỏ của trường tiểu học thị xã.
Khi niên học mới khai giảng, có thể có vài đứa học trò mới của ông thầy đồ sẽ không được vui khi không có sách để đọc.
Đành thôi.
Con bé nớ dù có tính hay nhường (như nhường ăn/nhường mặc/nhường em chẳng hạn) - nhưng nhường gì thì nhường chứ bảo nó phải nhường sách/nhường chữ thì chịu thôi, không thể nhường đâu - thật đấy!
Cánh đồng hoa & TôTô vàng, búi tóc trắng ngộ nghĩnh của Nội & những cái háy mắt có đuôi của cô Út đã làm đầy & tràn cái mùa hè "giận lẫy" của con bé nớ.
Thắc mắc về ông thầy đồ chưa già mấy kia hả?
Oh, không cần phải nhắc nhở chi nhiều đến ông ta kẻo lại có người đêm đêm ngủ mớ bị giật mình!
Chẳng phải ông ta đã cùng cái túi sách truyện thần thoại rong ruổi suốt những mùa hạ tuổi thơ của con bé nớ đó sao?
Cho tới khi gặp lại...
Và ông đồ trẻ xưa, nay bỗng đã già ơi già...râu tóc đã bạc ơi bạc...
(và lại còn hay càu nhàu cảu nhảu mắng mỏ tôi nữa giời ạ!)
Nhưng đó lại là một câu chuyện khác mà con bé lăng quăng thuở-ấy-còn-mãi-trong-tôi chưa muốn kể.
(ai muốn nghe tiếp thì phải chịu khó "hoa tay thảo những nét, như phụng múa rồng bay" chi chi đó...may ra...):)
memoir:z58:
-
...nhưng người ơi...nhưng người ơi...
Finding some reasons...
Cứ đến mỗi cuối tuần là ả phải loay hoay cố tìm ra thật nhiều cái cớ để...giận!
Giận ai ư?
Chẳng giận ai. Chỉ giận - ahem - tình!
Tình tình như cánh chim bay
Bay hoài bay mãi mà "nay"* rụng tình
Ưởn ươi cái nỗi vô tình
Một hình/một bóng xập xình giận nhau
Buổi sáng - ả giận tách cà phê đắng...
Buổi trưa - ả giận vạt nắng lửa cháy lênh loang...
Buổi chiều - ả giận gió mải lang thang không về làm tay đưa võng...
Giận tuốt qua đêm sâu lập lòe những ngọn nến thắp hoang mang...
Gã hỏi:"Sao giận chi mà giận lắm thế, không sợ sẽ mau già ư?"
Ả xoay mặt đi lẩm bẩm:"Già càng tốt. Chóng được hóa kiếp thành tiên."
Gã chưng hửng:"Hử, tiên as in fairy tales?"
Ả gật:"Ừ, tiên cô với cây phất trần phe phẩy ấy!"
- Để làm gì?
- Quất cái m-ông tình cho tuyệt giống ứ-ử-ừ-ư!
Cười. Ấm. Nồng nàn. Dòn dã.
Đấy - cứ cười vang vang như thế hỏi có giết người không?
Giết người đi...:z58:Giết người đi...:z58:
Và khi biển cười rộn ràng sóng vỗ...
Người từ chối chết.
Người còn đang mải bận giận hờn người...
Với muôn ngàn cái cớ trẻ con tột cùng vô lý...
Mà vẫn có lý - dù vô lý!
pinkiepink
*Nay: "No" in Norwegian
-
...if you see tom cries, jerry is coming...
-
...far beneath the bitter snows...
Vỡ...*
Người đàn ông có một giọng nói và tiếng cười hãy còn rất trẻ dù luôn nhất quyết khẳng định "tôi chờ em đã nửa cuộc trăm năm"*.
Người đàn bà vẫn thường thắc mắc:
- Mỗi lần nói chuyện với ông, em cứ có cái cảm giác như ông mới chỉ độ chừng 30. Tại sao vậy nhỉ?
Người đàn ông luôn phá lên cười dòn dã:
- Ah, chắc tại tôi ghiền ngậm ô mai cam thảo nên giọng nó trong ấy. Em hãy thử xem, bảo đảm giọng em sẽ trong veo thánh thót như tiếng chim hót trên cành chào buổi sáng.
- Để làm gì?
- Để em còn 20 và tôi thì 30. Chúng ta sẽ có thêm những 20 năm để yêu nhau.
- Em không cần phải có thêm 20 năm. Em chỉ cần có ông luôn bên cạnh em với những số năm còn lại.
- Thêm 20 năm như vậy mà em không muốn ư?
- Muốn cũng chẳng được. Vả chăng, biết đâu với 20 năm có thêm đó, ta lại chẳng chán chê nhau. Nothing is forever!
- Em lúc nào cũng bi quan. Tôi thật sự không muốn em nghĩ về nhau như thế.
- Thì ai bảo ông cứ đòi thêm 20 năm giả tưởng làm chi? Đã là giả tưởng thì ta cũng có thể giả dụ, phải không?
- Thôi chẳng lý sự với em nữa. Tôi đã booked vé máy bay rồi đấy. Mình sẽ gặp nhau trong ngày hội của triệu triệu đóa hoa hồng*.
- Làm sao để em nhận ra ông?
- Rồi sẽ nhận ra nhau, I will make sure of it.
- Yes, sir!
- Em sẽ đến phi trường đón tôi chứ, phải không? Với áo len trắng?
- Và khăn lụa đỏ vẽ lá thu vàng cùng đôi giày đỏ của Dorothy.
- How poetic. ILY, sweet Dorothy!
- That pinkrose says it loves you more!
***
Nguời đàn ông Á châu duy nhất và cũng là người đàn ông cuối cùng vừa bước ra khỏi cánh cửa màu đen của Gate 23 - Flight#1055.
Người đàn bà chăm chú nhìn người đàn ông - từ đằng xa - (khoảng 120 seconds có lẽ) - rồi lặng lẽ xoay lưng đi ngược trở lại ngả hành lang vừa mới vội vã băng qua. Chiếc khăn quàng lụa đỏ uyển chuyển chảy dài trên vai áo trắng - nhìn xa như một vệt cọ màu lênh loang từ một bức canvas rất xưa chưa hoàn tất.
- Where are you, dear?
- Đang trên đường trở ra parking lot.
- Huh, pourquoi?
- How old are you?
- 27.
- Well, have a good life dear!
- But why? I think that age is never would be a matter between us, isn't it?
- Not with 27, dear! What could I do with you, huh?
- You can love me like I love you!
- Can't. Please go back to your different world. Ciao!
- No, I'm here to see you, to talk to you. Until then, I'm not leaving.
- You must.
- Nothing can stop me from seeing you at least once! You might hate me later but for right now, let me just have a look at you, please?
Người đàn bà không trả lời.
Người đàn ông trẻ nhét vội chiếc cell phone vào túi áo khoác rồi tuôn chạy theo ngõ hành lang hun hút mà người đàn bà vừa bỏ đi ngang qua.
Thấp thoáng đâu đó ở cuối con đường mây mùa thu xa*...
Bóng lá đỏ chập chờn trên chiếc khăn quàng lụa bay bay như một vẫy tay chào tiếc nuối...
Thôi em, tình đã ngoài ta...:z58:
Pink
-
...would i still be wondering...
A meaningful thing*
Một ngày nắng lên màu vàng chanh và tê tê cái lạnh tim tím của những hạt sương icy chưa kịp tan...
Tôi lẽo đẽo theo cô chủ của tôi ra vườn sau bầy trò nghịch lá.
Cô chủ & mister rake đỏ đua nhau cào cào, tôi cũng a dua nhảy tới nhảy lui cào cào. Họ cào cào để gom gom, tôi cào cào để vung vung. Nên cô chủ mắng:
- Chỉ giỏi phá phách là không ai bằng. Sao không thử làm một việc gì cho nó có ý nghĩa có phải hơn không?
Tôi ngẩn thân mèo ra suy nghĩ...
A meaningful thing?
Như thế nào thì được gọi là "làm một việc gì cho nó có ý nghĩa"?
Viết hí hoáy cả chục trang giấy chi chít chữ bên lò sưởi trong một đêm trừ tịch nào đó - rồi ném chúng vào ngọn lửa?
Rót đầy hai cốc vang đỏ óng ánh xong không thèm mời tôi lấy một ngụm - nốc cạn - rồi ngồi gục mặt xuống đầu gối cố giấu tiếng thổn thức làm rung cả hai bờ vai mỏng?
Hay cứ cắm cúi hì hục vun những chiếc lá vàng/đỏ ngập thềm vào cái laundry basket thay vì phải tống khứ chúng vào cái bao plastic đen đen có in hình trái pumpkin nhe răng cười toe như cô ấy đang làm kia?
Tôi trố mắt xanh xanh mèo, thắc mắc:
- Ơ hơ...sao cô lại gom lá vào laundry basket? Bộ cô định đem chúng đi giặt hả?
Cô chủ nghiêm nghị trả lời:
- Phải giặt cho nó sạch. Thế không thấy những chiếc lá áo đỏ đã sắp bị biến thành lá áo nâu rồi à?
- Nhưng giặt cho nó sạch để làm gì? Đằng nào thì tới thứ năm cô cũng phải đem chúng ra vệ đường chờ xe rác.
- Rác cũng phải sạch trước khi được đem đi đổ. Nếu không, chúng sẽ khiến cho đất bị nhiễm độc. Cây mọc từ đất rồi cũng sẽ cho những trái, những hoa mang đầy chất độc. Người rồi sẽ bị poisoned không kịp hát hò khúc "em ơi 60 năm"*.
Giời!
Tôi không ngờ cô chủ của tôi lại là một "deep thinker" đến thế cơ đấy!
Và tôi tuyệt đối tin rằng cô ấy đang làm một việc rất là có ý nghĩa.
Cô ấy đang tìm cách kíu nhân loại.
Trong đó, chả biết có tôi không?
Vì trước sau, tôi chỉ là một con mèo trắng lông xù ưa ngồi bên khung cửa sổ để ngắm nghía nhân loại qua lớp kiếng mong manh.
Nhân loại ngắm nghía nhân loại thường để chỉ trích, phê phán, passing judgements...
Tôi ngắm nghía nhân loại chỉ đơn giản để trố mắt mèo ngưỡng mộ, thưởng thức, be wondering...
Hence (may quá) - tôi không phải-bị-là nhân loại.
(uh, duh!)
mirrow*
ps: chẳng còn bao ngày nữa là mr. mickey sẽ được đăng quang lên ngôi hoàng đế, họ nhà mèo tôi đang rủ rê nhau hăng say tập dzượt cuộc marathon trên lá thu khô chuẩn bị nghênh đón tân vương sao cho có đầy đủ ý nghĩa. "viva the king!", he surely/truly needs it.
-
...có những giấc mơ đẹp như ngấn lệ...
Dreams*
Người đàn ông nghĩ về người đàn bà như một đóa hoa - mong manh và hư ảo.
Người đàn bà nghĩ về người đàn ông như một mặt trời - lộng lẫy và đam mê.
Mỗi ngày - hoa chờ mặt trời lên/khai nhụy/sống.
Mỗi đêm - mặt trời bỏ đi ngủ sớm/mãn khai/hoa tàn.
Tình cờ - họ gặp nhau.
Hồn nhiên - họ yêu nhau.
Ngậm ngùi - họ xa nhau.
Pourquoi?
***
- Mai ông lại đi hả?
- Một tuần thôi em.
- Tại sao ông luôn đi nhiều thế? Kiếm tìm gì?
- Một thời tuổi trẻ. Một thuở lang thang.
- Thế có tìm thấy không, cái tuổi trẻ của ông?
- Đôi khi.
- Và ông sẽ mãi suốt đời kiếm tìm như vậy?
- Có lẽ. Cũng có lẽ một ngày nào đó, tôi sẽ cảm thấy mệt mỏi và ngừng lại.
- Ngày ấy là ngày nào?
- Làm sao tôi biết được hả em?
- Thế ông có nghĩ gì đến em không?
- Tại sao lại không? Em cũng là một trong những giấc mơ của tôi.
- Chỉ là một giấc mơ?
- Với tôi, TY luôn là một giấc mơ, đẹp và buồn.
- Thế thì ông cứ sống/chết với những giấc mơ của ông đi, nhé nhé. Em cũng bắt chước ông để ra đi đây.
- Ơ hay, tại sao?
- Em cũng có những giấc mơ của em.
- Có giấc mơ nào dành riêng cho tôi không?
- Một. Dài. Vụn vỡ. Dài như những chuyến đi của ông và vụn vỡ như những bước chân ông lang thang kiếm tìm đó đây.
- Một giấc mơ phai?*
- Phải chăng đó cũng là điều ông muốn? Cho có một lý do để còn được mơ tiếp tục.
- Em đi rồi có sẽ quay về - một ngày nào đó?
- Khi nào ông chịu ngừng lại những chuyến đi. Khi nào ông thôi không còn mơ màng bâng khuâng với những giấc mơ một thời tuổi trẻ. Khi nào ông thật sự cảm thấy em là một nhịp đập cần thiết trong trái tim mắc dzịch của ông.
- Ah, thế em có yêu tôi không?
- Một câu hỏi lạ cho một tâm hồn cũng rất lạ.
- Em đã không thể trả lời câu hỏi của tôi.
***
Và ngộ nghĩnh buồn cười như thế - họ đồng ý chia tay nhau.
Người đàn ông tiếp tục những chuyến đi xa đuổi bắt những giấc mơ đời.
Người đàn bà từng đêm giấu tiếng thở dài và câu trả lời duy nhất ấp ủ trong trái tim đau.
"Yes, I do love you, stupid!
But, you?"
Pink
-
...it's the color of a soft burning...
-
...and no one will ever know...
-
...life is forever beautiful...
-
..mai thương có về đem nhớ...
-
...and although this is a fight I can lose...
-
...đôi khi...bỗng nghe...ngoài hiên vắng...
Breakfast with Winter*
Chiếc hàn thử biểu trên vách lưới nhoẻn nụ cười khô 20°F.
Tách café sóng sánh vùng vằng:"Ứ, chịu thôi. Lạnh lắm. Sao nỡ nhẫn tâm hủy diệt chút khói mơ màng sưởi ấm lòng tôi?".
Buttered croissant chun vai tru tréo:"Hứ, ai muốn mẻ răng thì cứ thử cắn vào tôi trong cái đám sương mù này!".
Giải khăn len tím cựa quậy thì thầm :"Ui, em cũng lạnh, cô ạ! Mình trở vào nhà bếp ấm ơi là ấm đi nhé!".
Nhánh hồng vàng khô héo từ cuối thu đứng co ro trong chiếc vase đen, chừng như đang giận lẫy một điều gì đó.
Duy có gã green apple là vẫn ung dung tự tại, ngồi rung đùi tươi roi rói trên chiếc dĩa thủy tinh trong veo. Gã vểnh cuống râu táo ngạo nghễ:"Ai lạnh thì ai cứ dzun dzun. Tôi lạnh tôi cứ xanh xanh dzòn rụm miệng môi người...là-lá-la..."
Ôi chút khói mơ màng thơm thơm mùi hạt dẻ...
(gờn gợn lăn tăn ngấn môi xuân cười)
Ôi mảnh trăng non đêm hạ vàng ngọt bùi hương lửa...
(tình cắn vào khôn mẻ nỗi nhớ nhung)
Này giải khăn len ấm cuộn tròn ngọn đông phong...
(hãy đem nhốt khúc thế kỷ hoang sơ đó vào cõi vô cùng)
Và trái táo xanh, xanh thẫm màu mắt tình nhân ngày biển động...
(hãy mặc niệm bầy ký ức rêu khua sóng dzòn rụm tiếng mùa vui)
Lá-là-la!:z58:
Pink
-
...too much to dream...
-
...rụng trong nhựa úa mai hồng...
-
...tu connais par cœur ma vie, mon histoire...
-
...rừng vẫn rừng khai thiên nguyên sơ...
-
...as time goes forward or backward...
-
...it's a wine of lovers...
-
...dù có qua bao đắng cay...
-
...and if we dare to taste our weakness...