https://www.youtube.com/watch?v=iv3IyfMvZIc
Once a story's told
It can't help but grow old
Roses do, lovers too
So cast your seasons to the wind
Printable View
https://www.youtube.com/watch?v=iv3IyfMvZIc
Once a story's told
It can't help but grow old
Roses do, lovers too
So cast your seasons to the wind
*A kiss is just a kiss*
Mars khóc như mưa & Venus cười tươi như trăng rằm.
Quán Health chen chúc bầy hoa đi trẩy hội tháng 7 rồi bị ốm, rên như gió hú.
- Em ốm làm sao?
- Em đau như thế nào?
- Có bị sốt không?
- Có bị ho không?
- Có bị ói mửa không?
Mars vừa húng hắng ho vừa bận rộn khám bệnh.
Venus vừa hớn hở cười vừa bận rộn thu tiền.
Bệnh là sự tinh nghịch tai quái của trời & tiền là nỗi reo vui thỏa mãn của luxury/comfort.
Nhưng bầy hoa vạn sắc khoe khoang ấy làm gì có B. Franklins. No Visa/Master cards either. Currency của thế giới hoa là lá, những chiếc lá xanh/vàng/đỏ/nâu chưa được xay nhuyễn & processed thành giấy để in tiền.
Vì thế, Mars khóc như mưa.
Mà Venus vẫn cười tươi như trăng rằm.
Mars cáu quá, gắt:
- Toàn lá cả đấy, không phải tiền đâu!
Venus lạc quan:
- Lá gom đem bán cho Greenway Co. cũng được khối tiền. Biết sao hơn, ai bảo ngày xưa không học chữa bệnh cho người, cứ muốn chữa bệnh cho hoa cơ!
Có một đóa wildflower trắng ngồi u sầu lặng lẽ trong góc quán. Venus đon đả hỏi:
- Này em, sao em không lại lấy số thứ tự chờ tới phiên khám?
- Em không có lá. Đóa hoa dại thở dài.
- Thế em có gì?
- Em chỉ có cỏ. Cỏ có được xem như là lá không?
- Hmm, cũng là lá. Nhưng hơi nhỏ. Thôi em không cần phải lấy số, cứ chờ đấy rồi sẽ tới phiên.
Ah, Venus không thích lá nhỏ. Xời, phải lom khom gom tới biết bao nhiêu thúng lá nhỏ rí đó mới đánh đổi được một Franklin?!
- Em trả fee bằng một nụ hôn có được không? Đóa hoa dại bỗng buột miệng dại.
Venus sừng sộ:
- Hử, em nói gì?
- Ông ấy khóc nhiều quá, em sợ quán sẽ bị lụt. A kiss might stop the tears keep falling down.
Tôi không biết rồi đóa hoa dại ơi là dại ấy có stop được cơn đại hồng thủy từ Mars ưa sụt sịt đó hay không...
Giấc mơ lung tung đến đó bị đứt.
Nhiều phần ả hoa dại sẽ bị ăn vài cái tát & sẽ bị đuổi cổ ra khỏi cái quán "Khỏe vì Lá". Rồi cuối cùng sẽ nằm chết gục bên riềm cỏ hạ ở lề đường cùng với chú dế mèn nâu có khuynh hướng tự tử* đang gân cổ gáy...
Vì cơn ốm thời tiết ư?
Hay vì những cái tát sân si đã làm dập nát từng cánh hoa trắng mong manh?
Do you have a logic answer for that, dear Mike?
Pink
The Apple Tree
Ngày quen gã, ả khệ nệ khiêng về vườn nhà một cây táo đỏ từ E. Garden.
Trong cái đầu rắc rối hỗn độn của ả - ả nghĩ:"Nếu cây táo sống/lớn lên và ra trái, ả sẽ ngừng cuộc kiếm tìm quắt quay/vô vọng @gã.love/life".
Hằng ngày, ả hì hục nhổ cỏ/tưới nước/bón phân cho cây táo E. trong tận cùng nỗi thất thần hoảng loạn như bị quỷ ám. Ả vốn chưa bao giờ thử trồng cây ăn trái. Ả chỉ trồng hoa - đủ loại. Hoa nở rồi hoa tàn theo mùa - điều đó đã là một quy luật ắt có của Mother Nature. Vậy thì cây táo đỏ nhất định phải cho những trái táo đỏ thơm tho/ngọt lịm nếu ả chịu khó vun xới - có phải?
Sống nhé - cây sống nhé!
Lớn nhé/lớn mau lên nhé - my beloved apple tree!
Ả dự định sẽ thu hoạch những trái táo đỏ mùa đầu rồi khăn gói lên đường đến gặp gã. "Cọc tìm trâu" ư? Mặc kệ. Con trâu lười là con trâu ở - cọc sẽ chẳng phải lo con trâu ngứa ngáy xổng chuồng.
Well, con trâu ăn cỏ - không ăn táo.
Cây táo phải chờ những 3 năm mới cho trái.
Con trâu dẫu lười cũng vẫn phải nhai cỏ để sinh tồn.
Mà đồng cỏ thì bát ngát/ thênh thang.
Ả sau đó mỗi mùa còng lưng đi nhặt táo rụng rồi í ới réo lũ trẻ xóm trong thanh toán hộ. Có lần, một đứa trẻ tham lam "thanh toán" nhiều quá nên bị đau bụng phải gọi ambulance. Cha mẹ đứa trẻ đang là hàng xóm tốt bỗng dưng biến thành người xa lạ.
Từ đó, ả tịt không còn dám chơi trò hảo tâm.
Từ đó, có tin đồn từ lũ trẻ ả là một mụ phù thủy độc ác với những trái táo đỏ đã bị "poisoned".
Bậy bạ - ai lại muốn poison lũ trẻ con cơ chứ - để làm gì?
Kẻ mà ả muốn/dự định đầu độc là gã/chỉ gã.
Vả chăng, chất độc trong những trái táo ả trồng - nếu có - chẳng bao giờ có thể là một chất độc giết người (hmm, giết người thì đào đâu ra người mà xây mộng nhỉ?). Nó có lẽ chỉ có tác dụng khiến con ngựa hồng chồn chân mỏi vó ngừng hí vang khúc vagabond và mãi mãi ở lại - ừm, dưới gốc cây táo?
Ả lại quên béng rằng con ngựa hồng cũng không ăn táo.
(dementia or alzheimer?)
Sau một thời gian dài bận rộn học chế biến deserts/drinks với lũ táo đỏ ế, ả cuối cùng quyết định gọi người đến đốn cây. Không thể nào chịu đựng thêm cái giàn hòa tấu hỗn loạn của bầy quạ đen mỗi mùa táo chín.
Voilà - no apple tree, no poisoned apples.
Mà sao cái mụ phù thủy yêu ma kia trong ả vẫn mãi chưa chịu nhong nhong cưỡi chổi bay đi?
Ah, có lẽ lần này phải ráng tìm trồng cho bằng được một cái đuôi sao chổi.
But - how?
Cái gã comet lanh-chanh-hỏi-chảnh ấy không có đuôi.
(hay có mà vì mọc nhầm chỗ nên ả đã không nhìn thấy?):z58:
Háh!
Pinchie
*In Answer To A Request*
You ask me for a sonnet. Ah, my dear!
Can clocks tick back to yesterday at noon?
Can cracked and fallen leaves recall last June
And leap up on the boughs, now stiff and sere?
For your sake, I would go and seek the year
Faded beyond the purple ranks of dune
Blown sands of drifted hours, which the moon
Streaks with a ghostly finger, and her sneer
Pulls at my lengthening shadow. Yes, 'tis that!
My shadow stretches forward, and the ground
Is dark in front because the light's behind
It is grotesque, with such a funny hat
In watching it and walking I have found
*More than enough to occupy my mind*
I cannot turn, the light would make me blind
Amy Lowell
(1874-1925)
Pulitzer Prize for Poetry 1926
What is *more than enough to occupy my mind*?
A drunken boat sailing up to the waving sky?
In search of what?
A Boston cream pie?
Ah...
Pink