https://i.imgur.com/upGw8oK.png
Chìm trong sương khói
Anh bờ môi thu
For winter's đói
Em cười vu vơ
:z58:
Printable View
https://i.imgur.com/wJajntG.png
Don't Cry Boulou*
There are two children who are sitting
On the edge of the sidewalk
It's five o'clock and school is done
They tell each other stories
What is life for you, tell me, said the little one
Eating ice cream and whatnot, said the big one
I like ice cream, but I don't like whatnot too much
I prefer chocolate one hundred times more
La, la, la. Don't cry Boulou.
La, la, la. We will change everything.
My father isn't convenient
It starts with one too many drinks
I spend the nights behind the dresser
The neighbors call the police because of the noise
At home it's maybe nicer
Responded the little one, apparently
My old man left my house
Mom says that he doesn't miss me
I wish that he was still here
La, la, la. Don't cry Boulou.
La, la, la. We will change everything.
La, la, la. Don't cry Boulou.
La, la, la. We will change everything.
You know, my mother always has
Tears in her eyes
There are days where I would like to understand
You know, older people
It drives them crazy to be old
I'm going to explain to you, you're going to understand
The more one grows up and the worse it is
It's less funny
The less we are cheerful and the less
We have a good laugh, obviously
The less we are small and more it's less
That we are not grown-up
And this is why she is so sad and that's it
La, la, la. Don't cry Boulou.
La, la, la. We will change everything
La, la. la. Don't cry Boulou.
La, la, la. We will change everything.
Goodbye little one, I have to go home, said the big one
Stay with me a little more, said the little one
I still have to wait outside a moment
My mother only comes home close to 8:30
There are two children who are sitting
On the edge of the sidewalk
There is a big one and a little one next to him
Goodbye little guy!
See you tomorrow, if you're still here
There, there, there. Don't cry Boulou.
There, there, there. We will change everything.
There, there, there. Don't cry Boulou.
There, there, there. We will change everything.
*Boulou is a village in the Bassar Prefecture in the Kara Region of north-western Togo.
I prefer wording "Boundary" for this sad storied-song.
https://i.imgur.com/8BQcC2q.png
Đôi khi em là tiếng cười
Đôi khi em là giọt lệ
Em là ánh triêu dương diễm tuyệt khi ngày lên
Em là màu ráng đỏ kiều mỵ khi chiều xuống
Là âm ba khúc nhạc mênh mang triều sống
Là sắc màu bát ngát bức tranh triền đời
Em khởi sinh và em hủy diệt
Em tạo ra / làm đầy / khánh kiệt
Em thần linh / iêu tinh / mối tiền oan nghiệp chướng
Mà ta phải cắn răng trả và hân hoan trả
Trả mãi / trả hoài cho đến hơi thở cuối
Oh, xin em đừng hứ!
Vì khi em chu mỏ hứ như thế
Trái tim ta lại muốn
Hư!
(Thật ra, giữa ta và em
Ai là kẻ bày trò hư hơn ai?)
:z58:
The man who never eats "horn cake"*
Ông ấy rất không ưa những chiếc bánh croissant phết bơ vàng ươm dòn rụm của tôi, bảo không thể nào hiểu nổi làm sao tôi có thể nhai & nuốt chúng mỗi buổi sáng mà không thấy chán. Tôi cự:
- Thế ông nốc café mỗi sáng ông có chán không?
- Café khác. Café là thức uống cho tỉnh táo buổi sáng chứ không phải là món ăn. Ăn thì phải ra ăn. Chỉ giỏi đánh lừa bao tử!
Bữa điểm tâm sáng của ông ấy thường rất nặng ký, không tô phở bự thì cũng một dĩa bánh cuốn to. Ăn thế thì đến cái cân cũng phải đổ lệ. Tôi cũng suýt bao lần phát khóc mỗi khi định thò cái bàn tay tò mò ra sờ cái belly đã bắt đầu hơi "chòn-chòn" của ai kia...
- Ông còn đi spa mỗi weekend không?
- Vẫn, chỉ trừ khi travelling.
- Walking? Jogging? Biking?
- Thỉnh thoảng, khi không lười. Sao hỏi?
- Thích enjoy foods như ông thì phải chịu khó thường xuyên đầy đọa tấm thân chứ không thì sẽ mệt lắm!
- Exercise nhiều mới mệt. I'm not twenty anymore.
- Thì thế, bởi không còn 20 nên mới mệt. Mai mốt tròn quay như trái banh dza tha hồ mà lăn.
- Không sao, trái banh dza tôi nhất định sẽ lăn vào chân em. Mà liệu em có đá tôi không?
- Sẽ, nếu lúc đó mang tennis shoes. Banh thì phải đá, không đá, banh sẽ không lăn, banh buồn.
- Tội nghiệp thân phận trái banh. Rồi banh sẽ bị đá về đâu?
- To somebody else's foot.
- Và lại bị đá tiếp hử? Khổ thân thế ư?
- Sợ khổ thân thì have croissant for breakfast, đừng phở cũng đừng bánh cuốn. Hoặc cứ ăn nhưng phải marathon mỗi ngày. Có thế mới không bị làm trái banh lăn.
- Ăn "horn cake" nhiều e sẽ có ngày bị mọc sừng. Thôi thà làm quả banh lăn!
- Sừng mọc là tại cái đầu muốn làm con sơn dương, oh, hay unicorn?
- Này, buồn vơ vẩn nhiều quá như em cũng có thể bị chòn-chòn đấy nhá!
- How so?
- Tôi thấy mùa đông buồn nào em cũng hay siêng năng nấu nướng. Và mùa xuân tươi nào em cũng rất siêng năng hùng hục chạy đua với những hàng cây trong rừng phong.
- Just want to keep Mr. B-Franklin stay in my pocket. Changing clothing size does cost a lots of chiền-chiền!
- Em biết tiết kiệm quá nhỉ, what for?
- For the oher expenses of living. Funeral, chẳng hạn.
- That's for dying, not for living.
- It's included in life package.
- Lo xa quá làm sao dám sống, hử hử?
- I'm living now, am I not?
- Em chỉ đang thở chứ không đang sống.
- Như thế nào thì mới được ông gọi là đang sống?
- Go travel the world with me. There're a lot of interesting places which could change your view of life.
- It costs more money.
- Use my VisaGold then.
- Don't want to be indebted to you for the next life.
- I will erase that debt for you.
- How?
- I'll serve you a giant bowl of "cháo lú", just eat & forget.
- Then I would forget all about you too!
- Àh háh, should think about that first. But how to recognize each other in that next life, if there will be one?
- Don't be a muter.
- Huh??
- A muter doesn't talk, doesn't laugh, doesn't sing, doesn't whisper. As long as you aren't mute, I always recognize your voice in any time/at any space.
- Even if I wear a different mask?
- Yup. Even if.
- What if I'm gonna coming back as a Venus?
- Then I will be a Mars.
- What if I'd be a ball keep rolling into your feet?
- Then I'd have no choice to kick you again, dear sir!
- Háh háh háh...
Đấy, cứ há-há-há mãi như thế mà lại lo âu người ta không thể nhận ra mình.
Ôi cái giọng cười nghe sao bắt ghét...
Ghét tận tuyệt thiên thu!:z58:
Nadia
https://i.imgur.com/23E7IzP.png
It's said the way to a man's heart is to feed him
I suppose my future is looking rather dim
I cannot bake, I can't cook, my chances are slim
But I'll buy a package and go out on a limb
Mixing ingredients to execute a pie
Slice ten Granny Smith apples in ten pound supply
I place a pound of melted butter, setting high
Roll the dough, get flour all over 'n I sigh
In desperation, trouble, the butter's too browned
In stove grand pie plate receives half an apple mound
I sprinkle cinnamon that has been purely ground
Onto the remaining woven lattice I spray
Whipped cream with minced walnuts in a tasty display
Over my shoulder I feel his touch and I bray
Why don't we spoon as it's your heart I tried to sway
:z58:
A journey you must do alone*
I have a dead wish. Are you gamed?"
Well, of course. I always love the thrills of it, duh!
Text message được gửi đi từ 11 giờ đêm ngày 24 - lúc tôi còn ngủ.
Tôi đã cố thử call back người gửi cái message đó nhiều lần mà không được - không có ai thèm trả lời. Gọi 911 chăng? Not a "safe" idea. Nếu thật sự "it's just a game" thì sao? But what if he's dead serious 'bout his crazy game?
2 giờ 30 sáng, tôi một mình phóng xe như khùng điên trên highway - 250 miles away from home - one involuntary stop for a speeding ticket. "Merry Xmas" - that courteous police officer smiled & said. I smiled back & said:"You too, sir! Thank you!".
Căn log cabin của ông bạn vong niên nằm trơ vơ trong khu rừng thông - bên cạnh con đường mòn quanh co hun hút dẫn vào ngọn núi đá xanh đen quanh năm mịt mù sương khói. Cánh cửa không khóa. Ngọn đèn bão treo ở đầu cầu thang sáng lập loè. Lò sưởi trong nhà tắt ngúm. Lạnh. Như một nấm mồ hoang.
Tôi nắm chặt cái flashlight trong lòng bàn tay ẩm, nhảy từng bậc thang gỗ cũ không ngừng kêu kẽo kẹt dưới đôi giày tennis tôi xỏ vội khi nhận được cái message "dead-wish".
Ông bạn tôi nằm ngửa trên sàn loft - không gối, không chăn đắp - lọ nến đang cháy dở có cái mùi hăng hắc của nhựa thông mùa Đông.
Tôi loay hoay định mò tìm cái switch bật đèn nhưng ông bạn tôi cười, thều thào:
- Mất điện rồi.
Tôi hỏi:
- Lâu chưa?
Ông bạn tôi không trả lời. Tính nết ông ấy vẫn "quái" như vậy - từ thuở mới sinh ra, chắc thế!
Tôi mở tung cánh cửa tủ gỗ kê gần đấy, ôm hết mớ chăn mền lẫn đống quần áo ra quẳng lên người ông bạn.
- Làm cái quỷ gì thế?
Ông bạn càu nhàu. Tôi nói như quát:
- Chôn sống người đấy. Giỏi thì chết đi!
Ông bạn lại cười - tiếng cười nghe khẽ như tiếng lá rơi trong đêm rừng ngủ gật.
Tôi thò tay sờ soạng khuôn mặt lạnh băng như nước đá của ông bạn - cơn giận tự dưng nổ bùng như July-fireworks không thể kềm hãm:
- Lần sau nếu có dead-wish, làm ơn đừng gửi message cho tôi.
- Vậy phải gửi cho ai?
- Cho funeral home ấy, hiểu chưa?
- Hiểu.
- Và cho cái cô "baby" ấy. Biết?
- Cô ấy đã đổi số điện thoại. Biết, cũng không liên lạc được.
- Mặc kệ. Làm sao đó thì làm. Chỉ đừng gọi tôi. Tôi đâu có phải là fairy-godmother của ông.
- But you are my game-player, right?...My...My...
Ông bạn ho rũ rượi ở giữa chừng câu nói. Tôi sừng sộ:
- Well, know what - game is over from now on. Lò sưởi dưới nhà còn củi đốt không?
- Còn.
- Tủ lạnh?
- Mới đi chợ ngày 20.
- Muốn ăn gì không?
- Không. I have a dead wish, remember?
Tôi đá tung cái bàn gỗ thấp kiểu Nhật mà tôi đã mua cho ông bạn một năm về trước - lúc ông ấy mới dọn vô cái log cabin này để "thiền" và để "ở ẩn". Có tiếng ông bạn thì thầm:
- So sorry!
Tôi bỏ xuống nhà nhen lại lò sưởi. Máng cái "nồi treo" bằng gang lên thanh sắt rỉ trên ngọn lửa để nấu cháo gà tây - hừm, món cháo gà tây đầu tiên trong cuộc đời vu vơ của tôi.
Khi tôi chạy ra xe lấy chai rượu đỏ và hộp kẹo chocolate tôi quơ theo làm quà Noel - những đốm hoa tuyết trắng đã bắt đầu rơi rơi...
*
Tôi vừa từ cái phố núi 250-miles-away-from-home trở về.
Đã bao năm rồi, tôi không có dịp quay lại nơi đó kể từ sau cái đám tang hiu hắt của ông bạn cùng với cái dead-wish của ông ta.
Guess what - He got the wish, finally!
Game actually was over for my weird friend!
Tôi vẫn khóc mỗi lần hồi tưởng lại ngày Noel cũ & cái bữa cháo gà Tây" nhạt-thếch-mà-ngon-nhờ-nóng". Ông bạn tôi đã vừa sì sụp ăn, vừa suýt soa thế! Chúng tôi đã uống hết cả chai bordeaux và nhai gần hết hộp kẹo chocolate. Khi tuyết tan và điện đã có trở lại vào ngày hôm sau, tôi từ giã ông bạn "điên" để đi về nhà của tôi tại cái thị trấn thường ít khi có nắng trong mùa Đông.
Anyway, chúng tôi chỉ là bạn - the-friends & the-crazy-mind game players.
Tôi nhớ ông ấy - ngày thứ 25 của tháng 12 mỗi năm. Much.
Tôi quên nói là ông bạn của tôi bị cancer phổi - (có lẽ hơi jeez) - và cũng chính là người đã tặng tôi 3 cái hạt dẻ của 3 điều ước màu nâu be bé ngày xưa...
Tiếc là những hạt dẻ ấy đã không chứa đựng & hoàn tất bất cứ một điều ước nào - dù nhỏ.
Nếu không, tôi đã không cần phải nhớ tới ông ta - mỗi mùa lễ về...mỗi mùa lễ qua...:z58:
Kristina D.
(1020-BC)
As long as I live*
*chuyện từ thế kỷ hồi đó...
Lần gặp cuối, NgườiConTrai nhìn rất nghiêm trang & trưởng thành trong bộ uniform màu của nắng. NgườiConGái hỏi:
- Mãn khóa rồi anh sẽ đi đâu?
- Chưa biết. Đi đâu không là một vấn đề khi đã tình nguyện. Còn em?
- Em sẽ vào VK học tiếp nếu ông trời chịu cho thi đỗ.
- Định làm cô giáo hả?
- Không. Chỉ là một cách để tiếp tục những cái mình thích. Cho tới lúc không được thích nữa.
- Làm vợ? Làm mẹ?
- Chưa nghĩ đến những vai trò nhức đầu đó.
NCT cười - hàm răng đều & trắng như những viên sỏi nhỏ trong hồ cá. NCG rất ưa nụ cười của NCT. Nó khiến khuôn mặt chữ điền ngăm ngăm của NCT sáng rực rỡ. Chỉ ưa mà không yêu. Và NCT biết thế nhưng không muốn tin thế.
- Sao em không hỏi?
- Hỏi gì cơ?
- Hỏi tại sao tôi tình nguyện vào TĐ.
- Anh muốn em hỏi hả?
- Ừ. Ít nhất cũng phải có một chút gì quan tâm chứ.
- Thì hỏi. Tại sao anh lại bỏ ngang NLS? Chỉ còn hơn một năm nữa là xong.
- Tại bỗng nhiên chán. Tại nghĩ có người hay cong mỏ chê tôi là "công tử bột", chỉ muốn ngồi mát ăn bát vàng!*simply
- Thế người đó bây giờ còn chê không?
- Vẫn. Có lẽ phải chờ thêm vài năm nữa, may ra!
- Có thể tại vì người đó không iêu anh.
- Rồi sẽ yêu. Tôi sẽ cố hết sức để người đó cuối cùng phải yêu tôi. Tôi biết con nhỏ đó vẫn chưa hề yêu ai.
- Chưa hề yêu ai không có nghĩa là sẽ yêu anh, phải không? Thật ra, em nghĩ TY không cần phải cố. Yêu là yêu thôi.
NCT ngần ngừ một chút rồi vụt hỏi:
- Tại sao em không thể yêu tôi?
NCG hoảng:
- Ơ, không biết. Đi mà hỏi cái con nhỏ đó ấy!
- Em là con nhỏ đó! GĐ hai bên tất cả đều đã đồng ý, chỉ chờ hai đứa ra trường. Tại sao?
- Em không thích những sự sắp đặt tiện nghi ắt có của người lớn.
- Chỉ đơn giản thế?
NCG nói liều:
- Vâng, chỉ thế!
NCT thở phào:
- Vậy thì tôi vẫn còn hy vọng. Nhất định rồi sẽ có một ngày em phải yêu tôi.
NCG cắn môi, cười:
- Nếu phải yêu thì đã yêu rồi. Không thích cái gì "phải".
- Chỉ là một cách nói.
- Cách nói đôi khi phản ánh cách nghĩ/cách sống. Anh là một Mr. Dictator đầy tham vọng & ích kỷ.
- Tôi đâu có ích kỷ với em. Tôi chẳng đã sẵn sàng chia xẻ với em tất cả những gì tôi hiện có đó sao?
- Materialism.
- Vậy em muốn spiritualism hả? Tôi đổi áo lính làm thầy tu nhé?
- Chiếc áo không làm nên con người. Gốc rễ là anh đã không cùng nghĩ những điều tương tự giống em.
- Em chưa bao giờ nói với tôi những điều em nghĩ.
- Vì em biết em không thể thay đổi cách nghĩ của anh.
- Cứ thử xem. Biết đâu tôi sẽ khiến em ngạc nhiên.
- Nature is simply nature. Weather might change but it still depends on the rule of seasons.
- Nói như bà lão!
- Ừ, em là một bà lão đã 1000 năm tuổi. Anh chỉ mới mười nhăm.
- Bậy, anh đã 23. Em 15 thì có!
- 23 ở bộ uniform/15 trong cái đầu. Mà sao anh không tình nguyện vào VBĐL mà lại vào TĐ?
- Để được gần nhà/gần em mỗi cuối tuần.
- Chi vậy?
- Canh chừng kẻo có người ưa đi lạc.
- Liệu canh được đến bao giờ?
- As long as I live.
- Xời, xạo quá xá!
Sau những cuộc thương hải tang điền, NCT sống, trở thành ĐO & đã quên mất tiêu những điều đã nói.
He's a very busy grandpapa of 12 grandkids now.
Còn NCG rắc rối nhiêu khê năm xửa xừa xưa xưa?
Nếu có ai đó tình cờ trên một chuyến đi rượt đuổi theo mùa thu rồi bị lạc đường vào một cái town nhỏ đầy những cây phong lá đỏ, please don't panic - hãy chịu khó tìm tới gốc cây phong nào lụ khụ nhất trong đám và ngọt ngào humming khúc "As long as I live". Bảo đảm hồn NCG giờ-đã-là-kinh-phong-bà-bà sẽ hiện về tặng ngay cho người đi lạc một cái GPS của thế kỷ thứ 20 làm quà hạnh ngộ. Ah, thật đấy!*
*There's a warning sign posted @lối sỏi dắt vào thị trấn nhỏ :z58:
https://i.imgur.com/2uy5o44.png
Bellaire. Tea House. Nắng. Và Em.
*from an old wooden P-box
Đã bao nhiêu năm lặng lẽ trôi qua để cái kỷ niệm vọng động đó trở thành một "nắng ngày xưa", hở em?
Nhớ ơi nhớ con đường dài tấp nập mà trên đó em vừa lái xe vừa cười, bảo:"Mỗi ngày là một buổi hội vui - oh, how I love it so!".
Nhớ ơi nhớ tách cà phê vùng vằng bốc khói khi thấy tôi order rồi đổi ý muốn một ly sinh tố strawberry (chỉ tiếc không có chút St. Denis đổ vào để hồn bay lơ lửng tìm cửa thiên đường).
Đã nghĩ:"Chút đá lạnh để ra khỏi cơn mê / chút ngọt mềm chua chua để dỗ dành những giọt lệ chực trào ra khóe mắt".
Em có vẻ cáu khi thấy tôi cứ "lung tung" như thế. Cáu nhưng vẫn chiều nhau - đòi gì cũng làm / muốn gì cũng thỏa mãn. Để rồi thỉnh thoảng lại hậm hực quay mặt đi trề môi lẩm bẩm:"Gớm, cứ như là đứa con nít lúc nào cũng bị confused, chả biết mình thật sự muốn gì!"
Cảm ơn em đã hiểu & đã cố gắng comfort đứa trẻ dở chứng trong tôi của buổi lang thang cuối cùng đó.
Chiếc hộp gỗ "Pandora" mà em đã mua tặng tôi làm quà SN, tôi vẫn còn giữ với lời em chì chiết dặn dò:"Nhốt hết cái bọn nhiễu sự/loăng quăng trong cái đầu lộn xộn đó vào đây - rồi quên đi!".
Em ạ, chiếc hộp cẩn hoa văn đó quá nhỏ cho cái bọn "lăng quăng/nhiễu sự" của tôi yên nghỉ. Tôi cần một P-box to bằng chiếc Boeing 707 đế tôi có thể nhẹ nhỏm quay về với reality lạnh lẽo đang chờ đợi cơ!
Tôi đã phì cười khi em thả tôi xuống P-Terminal ở IAH với lời dặn vói:"Nhớ về thẳng nhà chứ đừng đi lạc đâu đấy!". Hì, em biết cái tật thích đi lạc của tôi - nhưng mà này em thương, tôi làm sao có thể đi lạc được trên chín tầng mây xanh lớp lớp trên kia, hử em? (Và tôi cũng chưa đến nỗi chán đời phải nghĩ đến một cuộc đi lạc tự sát!)
Ơ, thế mà lời rủa của em linh thật & tôi đã được thưởng thức một cuộc đi lạc khá thú vị ngoài ý muốn. Dù sự cố delay chỉ cho phép tôi quẩn quanh trong những cái Labyrinth-gate rối tung của ATL hơn 3 tiếng đồng hồ, tôi cũng managed tậu thêm một túi xách tay đầy lũ lỉnh kỉnh/linh tinh mà tôi chẳng biết rồi sẽ phải làm gì với chúng sau đó. Thế cháu C. có thích cái đoàn xe lửa tí hon chạy xình xịch rồi hú còi một cách "arrogance" không em? Mong cháu sẽ âu yếm nó được vài tháng ngọt ngào tuổi thơ là thứ vốn dĩ đã luôn ở trên đường bay của những vì tinh tú ngút giải thiên hà.
Tôi đi từ 1:30 PM nắng cháy khét bên em cho đến 11:30 PM mưa xối xả bên tôi.
Thềm nhà ngập nước.
Ahh...Home sweet home!
Thế s-home ở nhà có nhớ tôi không?
Em, cái nhà nó bảo nó nhớ tôi hung! Vậy mà cái đứa tệ-bạc-tôi lại chỉ nhớ đến một con đường dài rực rỡ ngập nắng cuối hạ cùng với cuộc rong chơi vật vã mong khỏa lấp triệu triệu nỗi buồn.
Màu nắng ấy bây giờ vẫn còn trong tôi lộng lẫy...
Chỉ có triệu triệu nỗi buồn ấy đã không thể nào khỏa lấp theo nhịp bước thời gian.
Oh, xin em đừng lại trợn mắt, cáu!
Lỗi tại trái tim ương ngạnh của tôi.
Tôi biết phải làm sao hơn khi nó cứ khư khư ôm ghì lấy lũ kỷ niệm/ký ức & nhất định không chịu chia xẻ chúng với chiếc P-box tội nghiệp của em.
Đừng hỏi tại sao, nhé!
(chẳng lẽ tôi lại khùng đến nỗi phải admit với em là...tôi vẫn...)
Có đôi khi, tôi chỉ muốn kill cái "vẫn" lì lợm của tôi, em ạ!
Nhưng để kill nó, có lẽ tôi phải tự kill tôi trước.
Mà tôi thì lại chưa nỡ khiến tôi tắt thở...
Oh, how pathetic me! :z58:
Pink
Cuckoo!*Cuckoo!*
Một chiếc đinh lung lay rời chỗ nằm rơi xuống sàn gỗ. Âm ba vẩn đục như một tiếng ho khan.
Cuckoo! Cuckoo!
Chiếc đồng hồ vintage bất chợt bị treo ngược trên chiếc đinh còn lại.
Con chim xanh ló đầu ra khỏi mái nhà đỏ, mắt mở tròn xoe ngắm nghía đôi bàn chân vàng đang ngo ngoe trong mảnh không gian trắng.
Một vòng xoay. Cuckoo!
Hai vòng xoay. Cuckoo! Cuckoo!
Những chiếc kim thời gian ngẩn ngơ quay ngược về quá khứ.
24 tiếng đồng hồ trước - ta ở đâu?
Trái tim còn gõ nhịp bâng quơ?
Buổi sáng uống vội ngụm cà phê nóng.
Môi hôn ngọt & thơm thơm mùi hạt dẻ nướng.
Buổi trưa trời xanh xao hiu hắt nắng. Ngồi thảy những nụ hoa popcorn cho lũ vịt bơi bơi trong hồ. Vừa nhai chúng vừa cạp cạp hỏi:"Chuông-chuông đâu? Bell-bell đâu?"
Không chuông. Không bell. Không phone ring ring.
Chạnh nhớ tiếng ai càu nhàu (mà nghe lịm):"Hừ. Lại bày trò bỏ ăn!"
Buổi chiều ập đến cùng mảnh post-it màu hồng phấn dán trên cánh cửa tủ lạnh:"I'm going back to school now. Love you an ocean!"
Cười.
Cũng là một cách từ giã để trốn tránh những giọt lệ.
How cute!
Cuckoo! Cuckoo! Cuckoo!
Lại thêm một vòng xoay ngược ngạo.
Có lẽ cần phải tìm cách bẻ cổ con chim xanh điên rồ.
(cho nó khỏi tiếp tục quai mỏ diễu cợt)
Đêm sẽ không thể nào thở với những tiếng cuckoo khật khùng rối rít...
Có lẽ cũng cần phải treo ngược cả khối tình xưa đang chờ mục rữa...
Bằng một mũi phi lao cắm sâu vào bức tường trắng...***:z58:
Trắng bạc như màu mây lang thang bay ngoài song...
Nadia
A look of...*
Những nụ hoa magnolia đang e lệ chúm chím môi hồng trên cành khô sau những ngày nắng ấm.
BlueBlue ghé về thăm mang theo mùi hương ẩm của gió, cát biển, và bánh croissant.
Riêng Red vẫn red - vẫn đang chăm chú tự lập lại chính mình trong chiếc lồng son có khung cửa nhưng không có cánh cửa.
- Ngồi mãi trong đó không chán ư? Blue hiếng mắt hỏi. Bay ra đi thôi. Mùa đang chuyển.
- Nhưng chiếc lồng ni không có cửa. Red càu nhàu.
- Thì thế mới bay ra được chứ, ơ hay!
- Không cửa làm sao mở ra để bay, hử hử?
Ừ nhỉ - BlueBlue ngây người ngẫm nghĩ...
Có khung cửa thì ắt phải có cánh cửa. Có cánh cửa thì mới mở ra đóng vào được để mà bay, có phải?
Lại thêm một điều vô cùng giản dị.
(mà Blue đôi khi đãng trí nên quên, không để ý)
Hiện Blue đang tỉ mỉ đi tha những cọng cỏ vàng còn sót lại sau mùa đông trong vườn sau...
Đành!
Red nhất định cần phải có một cánh cửa (dù chỉ được kết bằng cỏ khô èo uột) để có thể mở nó ra và bay vào khoảnh vườn chớm xuân trắng nõn những búp hoa mộc gọi mùa...
Blue buột mỏ chiếp chiếp gọi chúng là những chiếc dù mây chờ cuộc lang thang...
Red nhất định không đồng ý.
Red đề nghị Blue nên đi khám mắt. ASAP.
Tôi ngồi nhấm nháp tách café đang hân hoan bốc khói - cười.
Chợt nhớ ngày mai mình cũng có annual eye exam ở LC.
For a better look of...
Something called - love?
Aren't you love, Love?:z58:
Pinky
https://i.imgur.com/BM1ke9l.png
As winter turns the corner
And spring is on the way
I wait with mounting happiness
To see what comes today
I also love the cold days
With frost upon the sill
But something special happens
Once winter's had its fill
The crocus buds are swollen
The daffodils sprout so tall
Something special happens
As spring time makes its call
So get ready for the changes
That happen none too soon
When spring time rounds that corner
And flowers start to bloom
:z58:
Before we part...*
Sir Robin bố trở về tổ ấm sớm hơn một tuần dự định.
Lady Robin mẹ trợn mắt đầy vẻ ngạc nhiên:
- Tweety-tweet, bộ C-music Fest năm nay không có đủ những nàng kiều vũ líu lo?
Robin bố xụ mặt:
- Concert đang náo nhiệt thì trời đổ ập một cơn giông rầm rĩ, kiều nào cũng mặt mũi tèm lem vắt giò lên cổ chạy còn lẹ hơn sao xẹt!
Robin mẹ trề môi:
- Tweety-tweet-tweet, thì ra thế. Dễ dầu gì lại có kẻ chịu bỏ cuộc vui. Thế đã kịp ăn uống gì chưa, hử hử?
Phì cười. Lại ăn và uống. Ai bảo chúng mình không giống nhau dù không bao giờ có thể hiểu nhau, nhỉ nhỉ? Bản chất thiên nhiên của universal female chăng?
Họ âu yếm chia nhau bữa điểm tâm dzun hồng quằn quại trên sân cỏ ướt. Hai tiểu thư bbb bị chậm bữa sáng ngoác mỏ la choen choét bên chùm hoa mộc vừa nở vội từ trong đêm (phải vội vì âu lo ngày mai giời lại bão!).
Gượm đã, nhị vị tiểu thư. Làm gì mà cứ phải rối rít loạn xạ lên thế. Mẹ services bố xong rồi sẽ phục vụ đến con. Cái thân mang giải orange apron bay lên bay xuống/bay tới bay lui chỉ mới non một tuần lễ mà nom đã mỏng mảnh lắm rồi, bộ còn chưa thấy?
Không, hai tiểu thư Robin con từ chối thấy những điều ấy. Chúng nhất định chỉ thấy mỗi ăn-ăn-ăn!
Mà chừng như Sir Robin bố có thấy thì phải...
(hmm, a married man mà không chịu "thấy" thì sẽ là...là...là the bad/the ugly/never-the good)
Anyway, Sir Robin bố chống cánh oai vệ command his birdwoman "go take a shower in the birdbath" rồi quắp một ả hồng thị dzun bay vù lên tổ để feed những cái mỏ chim thơ-mà-chẳng-đẹp-như-thơ đang gào sống.
(ah, không biết ai kia có bao giờ phải nhường bữa ăn sáng khoái khẩu cho vài âm bản của mình chưa nhỉ? có lẽ chưa bao giờ phải, vì ai kia cũng chưa bao giờ dzám tui-rinh-nàng-dzìa-dzinh thì làm sao có được hậu sinh khả ái để đau khổ mà nhường cơ chứ... hi hi...)
Anyway, gia đình Robins xinh xinh kia sẽ chỉ làm bạn láng giềng với tôi khoảng chừng hơn một tuần lễ nữa thôi. Rồi họ sẽ cùng nhau vỗ cánh bay đi để tiếp tục những phận chim trời looking for water-fish. Và tôi thì luôn là kẻ phải ở lại với cái phận bạc vẫy tay so-long/farewell chào từ biệt.
Meeting then parting, life is so full of them.
Heartache? Heartbreak?
Oh, yes!
But at least/at the end, you know for sure that you still own a heart...
For nestling/embracing/cherishing them sweet moments & precious memories.
Not only for that noisy beat boomboom/boomboom...
Which is just for keeping you breathe then squeak then leave.
A warm salut to all the possible/impossible ship-ship, yours & mine.
The high tide is coming...:z58:
Nadia
Soupe du Jour*
Mấy ngày liền, trời không có nắng...
Buổi sáng làm siêng thức sớm, bắt nồi xương hầm lên bếp để nấu súp.
Ngồi tẩn mẩn gọt mấy củ khoai tây, chẻ mấy củ cà rốt - tôi bỗng dưng bùi ngùi nhớ lại nồi súp năm nao tôi đã nấu chung với một người. Chỉ nấu thôi. Nhưng không ăn. Tại sao ư? Oh, chỉ là một câu chuyện vô cùng trẻ con...Và chả vui tí teo nào!
Tôi muốn nấu súp bò. Bố tôi ngày xưa thích ăn súp bò. Người bạn tôi lại muốn nấu bằng xương heo. Mẹ người bạn xưa ưa cook món soup heo. Mặc kệ. Tôi nhất định theo ý của tôi. Người bạn tôi chê khoai tây đỏ không ngon bằng khoai tây vàng. Kệ. Cà rốt California, người bạn tôi bảo ngọt quá, sợ súp sẽ bị lờ lợ khó ăn. Tôi nói tôi thích ngọt, lợ càng tốt. Rồi đến chuyện cái củ hành tây trắng. Tôi đòi nướng rồi mới thả vào nồi súp. Người bạn tôi bảo đừng, hành tây nướng tuy thơm nhưng mix với mùi xương bò nó sẽ có mùi phở. Tôi cãi, mùi phở là do hoa hồi, hoa quế, chả phải tại hành. Thế là cãi tiếp. Người bạn tôi muốn thả vào nồi soup vài cọng green beans và vài lá bắp cải. Tôi giả lơ. Tôi thích ăn đậu xào tai tái với thịt bò chứ không hầm rục với xương bò. Còn bỏ bắp cải vào nồi súp ư? Giời, có mà úa ra hết ấy!!
Nồi soupe ninh suốt từ sáng đến chiều mới xong.
Buổi trưa, người bạn tôi đói bụng bỏ đi ra quán McDonald's.
Tôi ngồi gặm trái bắp luộc nhai sừng sực một gánh hờn.
7 giờ tối - người bạn tôi microwave tô mì Thái tomyum đỏ ối.
Tôi ăn cheesecake vàng ươm trừ cơm.
Nồi soupe đứng ngẩn ngơ trên bàn bếp mãi cho tới ngày hôm sau - khi người bạn tôi thu xếp valise từ giã và chưa bao giờ quay trở lại.
Bây giờ, tôi chỉ nấu súp bằng xương heo/khoai tây vàng/cà rốt Michigan và củ hành tây trắng không bỏ lò nướng.
Vài cọng green beans với vài cái lá bắp cải - ừ, ăn cũng ngồ ngộ, hay hay, chẳng chít ai...
Nếu có một ngày đẹp trời không giông bão nào đó, người bạn tôi bỗng chợt nhớ đến cái nồi-súp-nhất-định-dzỗi-không-ăn xưa mà quay trở lại thăm tôi - ừmm, có lẽ - món ăn perfect nhất cho chúng tôi cùng nấu chung sẽ không nên là món soupe.
Có lẽ chúng tôi nên thử nấu món bún bò Huế? Hay hủ tiếu Nam Vang? Hay mì Quảng?
Người bạn tôi thường tự kiêu xưng mình là "SPBH"* - hì, chắc ông ấy chả dzám có ý kiến ý ruồi gì về những món ăn "ngoại quốc" ấy đâu nhỉ...
Just enjoy while it's still hot&spicy.
Hallelujah!!!:z58:
RedOnion
Cái Tôi đáng ghét*
Có một ông bạn xưa rất ghét mỗi lần tôi xưng "tôi" với ông ấy.
Kệ. Càng ghét tôi lại càng trêu già.
Tôi không thích ông thế này. Tôi không muốn ông thế kia. Hôm nay tôi buồn. Ngày mai chắc tôi không còn yêu ông...
Oops! Tôi chưa bao giờ nói tôi yêu ông ấy cả...(hay có nói mà không nhớ?). Ví dụ nhầm!
Một lần "tôi" - ông ấy cúp điện thoại.
Lần "tôi" thứ hai - ông ấy cúp email.
Ba lần "tôi" - ông ấy cúp chữ (chữ có nghĩa là "thơ" đấy - ông ấy không thèm làm thơ cho tôi đọc nữa).
Đến lần "tôi" thứ tư thì ông ấy không còn chịu nổi, hét toáng lên:"Tôi lạy cô - làm ơn đừng tôi thế này/tôi thế kia mãi - kẻo tôi điên mất!".
Tôi hỏi:"Thế tại sao ông cũng xưng tôi?".
Ông ấy tỉnh bơ tuôn ngay ra cái "chân lý" muôn đời không thay đổi:"Đàn ông khác!".
Ah, thì ra thế. Dĩ nhiên đàn ông thì phải khác với đàn bà rồi ấy nhỉ? Tôi chỉ không hiểu tại sao đàn ông được quyền có "tôi" mà đàn bà thì lại không. Có lẽ vì thế mà đàn bà khi đi lấy chồng thường bị mất toi cả tên lẫn họ của cha mẹ đẻ đặt cho chăng?
Thực ra - giữa cái "tên" & cái "tôi" - có gì khác nhau lắm đâu, phải không? Tên là tôi, tôi cũng là tên - hà cớ chi mà cứ phải đùng đùng nổi cơn thịnh nộ? Tôi không xưng tôi khi giận. Tôi cũng chẳng xưng tôi để khoa trương cái nỗi niềm "bạc hãnh" (từ này tôi dùng với ý nghĩa tự suy tự diễn). Ai bảo cứ xưng tôi là cái tôi trong tôi chỉ biết iêu mình (tự ái?) và không biết iêu người (vị tha?). Hì, tôi đôi khi cũng tự ghét tôi đào đất đổ đi ấy chứ - nhất là những lúc trời chợt mưa rồi chợt nắng - túi đã hết tiền mà thiên hạ thì cứ xào xạc râm ran hết big sale này đến big sale khác - và bạn tình (cờ) thì lại...ừmm, xa xả xà xa...Còn nói đến chuyện iêu người thì...giời - đã biết bao lần sao iêu quá là iêu mà nào có nên cơm cháo gì đâu - ế thời vẫn ế - vẫn cả đời cứ phải...ứ ử ừ ư...
Có Ma đàm danh nhân kia bảo:"Great minds discuss ideas, average minds discuss events, small minds discuss people."*
Không hiểu kẻ hay xưng tôi & hay dziễu cợt nói về cái tôi (như tôi) thì sẽ được xếp vào loại "mind" nào? A little tiny pebble mind?
Hmm, thường thì những tư tưởng lớn ở đời đã bị các đại tư tưởng gia trên thế giới chiếm lĩnh & khống chế hết cả dzồi. Nói về "events" hả? Ai dzám tự xưng là mình sẽ nói hay, nói giỏi & nói dzai hơn cái đám "media" ngôn ngữ đầy bụng kia cơ chứ? Nói về "con người" ư? Chẳng bị chê "small mind" thì cũng bị dè bỉu là đứa hay "ngồi lê đôi mách", "chưa đặt m-ông đã đặt mồm"! Không chừng rồi lại có ngày sẽ bị dzăm ba "great mice" tạt cho vài gáo nước lạnh vào ngay giữa mặt hoa da phấn ấy, than ui!
Thôi thì cứ nói về cái tôi sẵn có là chắc ăn nhất. Cùng lắm thì thiên hạ chỉ ghét chứ không đến nỗi muốn ăn tươi nuốt sống mình đâu nhỉ? Tự an ủi thế cho có đủ "dzũng khí" mà lảm nhảm tiếp tục chứ thực ra, cái ghét của thiên hạ đôi khi nó cũng độc lắm cơ. Họ mà lỡ ghét mình dzồi thì bất cứ cái thứ quỷ gì có liên quan đến mình, họ cũng đều ghét tuốt. Nói về cái nhà mình đang ở hả - úi giời - nó đang khoe nhà cao cửa rộng để kiếm mối đức lang quân mà ôm cho đỡ lạnh lùng đấy - phận gái lỡ thời - cơ khổ. Nói về con mèo, con chó mình nuôi bầu bạn cho bớt hiu quạnh cũng chẳng xong. Nỡm. Trưởng giả học làm sang. Thế giới còn bao nhiêu người đói lên đói xuống không có cả thịt mèo lẫn thịt chó để ăn mà sống đấy!
Người ta có chồng - khoe chồng. Có con - khoe con. Tôi chỉ có mỗi căn nhà trống trải với 3 cục nợ: Mirrow, Yuppy & cái Tôi. Khổ nỗi Mirrow/Yuppy lại bị tật bẩm sinh mù chữ, tối ngày chúng chỉ biết meo meo với gâu gâu loạn xạ vài ba câu là hết. Chỉ còn lại có mỗi cái Tôi. Thế nếu tôi không nói về cái Tôi thì chả nhẽ tôi lại cứ nói mãi về cái ông hàng xóm? Hay cái ông phải gió? Hay cái ông bán giấy báo để gói giày? Hỡi ôi, thật chẳng may - những cái ông ấy tất cả cũng đều là người! Mà phàm đã là người thì giây mơ rễ má nó chằng chịt và phức tạp ghê lắm. Đụng đến một người là sẽ đụng nguyên cả một ổ kiến lửa đấy. Không chết thì cũng...ngứa!
Vậy nhé, ông bạn xưa thân mến của tôi...
Làm ơn đừng hờn nữa nhé!
Ông muốn cúp phone thì cúp. Cúp emails cũng okie. Chỉ xin ông đừng cúp chữ kẻo lại đến phiên tôi bị/được điên mất!
Âu đó cũng là cái duyên (hay nợ?) mà ông & tôi - dù muốn hay không muốn - cũng phải trả đủ cho nhau đến con dốc cuối cuộc phù trầm...
Deal?
*Eleanor Roosevelt?
a?Phù
https://i.imgur.com/oD26MH7.png
It's a sad sad day
When the lights go dim
It's a sad sad day
When the sun goes down
It's a sad sad day
When it rains
It's a sad sad day
When the moon get's govered by the mist of darkness
It's a sad sad day
When you cry
It's a sad sad day
When I make you lie
It's a sad sad day
When you fail
It's a sad sad day
When you sail in the sea of darkness
Sad Sad Day
:z58:
https://i.imgur.com/VG3eIrq.png
If I were a rose and you were a leaf
The thorns would not grow upon my tree
You would bask in the glory of beauty spent
Content to reside where my heart went
Daily collecting of sunshine you might
My caress would fall like soft candlelight
Savoring your soul until the darkest night
We would grow together like the leaves from a vine
Forever, my love, through the end of time
Until December when the rose wilts away
I will wait until the first blooms of May
Forsaking others for the burning within
Only to chance have I become whole again
Mixed with the spirit of a lover's light
Together the lady and her poet knight
If I were the rose and you were the leaf:z58:
(Lady's Reply To The Rose And Leaf)
A. J. McKinley