-
...in love and then out, you stab at our hearts...
-
...there's no u, so i howled at the moon instead...
Howling sonata*:z58:
Một là chìm, hai là nổi. Ông ta nhất định không bơi.
Tôi hỏi:"Thế nếu ngộ nhỡ ông bị rơi xuống sông/xuống biển thì sao?"
Ông ta trả lời chắc nịch:"Tôi sẽ không bao giờ mua nhà ở gần sông. Hay gần biển."
Hèn chi lúc nào cũng khô như ngói. Trời hễ mưa tí là đừng có hòng rủ rê ông ta lang thang. Cũng phải. Mars là lửa. Lửa thì bao giờ cũng kỵ nước. Chỉ giỏi thiêu người thành cây đuốc & đôi khi đãng trí tự thiêu mình!
- Giả dụ trần gian bị đại hồng thủy, em có cứu tôi không?
- Ông bao nhiêu ký? Nếu ông mà nặng quá thì có lẽ sẽ không lôi được ông lên tàu Noah's.
- Tôi hỏi cứu chứ không phải lôi.
- Sẽ quăng cho ông một cái phao, nếu có.
- Nếu không có thì sao?
- Thì đứng nhìn ông chìm rồi tru tréo chứ sao.
- Định tru tréo gì?
- Đã bảo phải tập bơi mà nhất định không. Đã bảo thế nào rồi cũng có ngày bị rơi xuống nước. Chìm đi/chìm đi. Ở dưới đáy vương quốc thủy cung có nàng công chúa cá đấy. Cô ta sẽ mủi lòng cứu ông. Rồi ông sẽ được làm phò mã suốt đời được xơi cá.
- Tôi không thích seafoods. Ăn vào là sẽ bị nổi mề đay ngay lập tức.
- Em sẽ quẳng theo ông một hộp Benadryl.
- Tử tế nhỉ. Sao không làm ơn quẳng luôn em xuống cho vui?
- Princess Cá không thích thế. Sẽ không vui đâu.
- Ai bảo? Ba/bốn/năm bao giờ cũng vui hơn chỉ một/hai.
- Ừ, lâu lâu tập wrestling cũng vui. Êm ả quá đôi khi cũng chán. Người ta đua nhau vật lộn để dành cái cúp vàng. Mình cắm đầu cắm cổ vật vờ e chỉ vớ được tảng đá đã đóng rêu.
- Old wine is tasty.
- Just for taste. Not for action.
- Có thử bao giờ đâu mà biết!
- Chẳng cần thử mới biết. Nhìn cũng biết.
- Có nhìn bao giờ đâu mà biết!
- Áhhh...
- Lại sắp sửa tru tréo nữa rồi. Sao em water mà lúc nào cũng sùng sục thế?
- Bị lửa nung cho sôi đấy!
- Cứ tưởng nước sẽ dập tắt được lửa. Does it not?
- Còn tùy loại lửa. Lửa của ông thì cần phải tìm Hestia of Olympus*.
- Hử, lửa tìm lửa?
- Để cùng đốt nhau cho vui. Đốt qua đốt lại nhiều lần thì sẽ cook thành một mâm cỗ bự.
- But she's an eternal virgin.
- So? You deserve it. Justice is served @last.
- Ác!
- That's my nature gene.
- Ngày mai tôi sẽ xuống biển học bơi.
- That tomorrow would never come. Bố LLQ đã theo mẹ AC lên núi tu tiên rồi. You're an orphan now.
- Áhhh...
Cuối cùng thì tôi cũng đã khiến cho ông ấy phải bứt tóc bứt tai tru tréo.
Như tôi đã, đang & sẽ mỗi khi muốn khóc.
Dù sao, một tảng đá đôi khi cũng cần phải thở.
Nếu không, tảng đá sẽ chỉ muôn đời là tảng đá...
Đóng đầy rêu!
Nadia
* https://en.wikipedia.org/wiki/Hestia
-
...dù cho đêm có không bền lâu...
-
...tình gần trong tay với...
-
...to want...to need...to love...
-
...it breathes within me and all that I am...
-
...như một tình yêu...
-
...there's no other way to say it...
-
...because...therefore...then...
-
Rồi em cũng bỏ tôi đi...:z58:
*từ một câu nói ngộ nghĩnh mà rất thật của một người!
Đã lâu không gặp ông lão nớ lò mò vào rừng đi lượm chữ.
Text hỏi:"Tại sao?"
Dấm dẳng text trả lời:"Chữ nó bỏ tôi đi theo trai rồi!"
Chữ vốn là người tình tuyệt vời một thuở của ông lão. Đi đâu, làm gì cũng luôn bâng khuâng nghĩ tới người tình tên Chữ. Thậm chí trưa trưa ghé vội quán McDonald's xơi hamburger cũng không quên để dành tấm giấy gói để may áo lụa vàng mơ cho cô Chữ bé bỏng.
Ông lão mê chữ lăn lóc. Một ngày không chữ là một ngày ông lão vật vờ ươn ưởi như chiếc lá thu bị mắc mưa, muốn xào xạc bay bay theo bước chân người trần thế mà lại không thể.
Thế mà bây chừ chữ lại nỡ lòng nào bỏ mặc ông lão chèo queo một mình để chạy theo trai that makes memind wonder: Trai này không biết có phải là "ngọc trai" thuộc dòng họ Pearl của vương quốc sò giữa lòng đại dương xanh? Nếu thế thì ông lão cần phải chuyển nghề vô rừng đốn củi sang nghề thợ lặn đáy biển tìm sò may ra mới có kết quả.
Ông lão có cô con gái đang tuổi teen-teen yểu điệu suốt ngày gương lược - kỷ vật duy nhất của Ms. Ex bỏ lại trước khi khăn gói qua phà sang sông về chốn thị thành. Ông lão thỉnh thoảng vẫn hay làu bàu:"Rồi cũng sẽ đến lúc đành bỏ tôi mà chạy theo giai thôi!".
Ông lão nói mà quên mất tiêu ngày xưa ông cũng đã từng là "giai" (hì, bây giờ bị là ông lão!). Giả dụ như Ms. Ex của ông không có lòng tơ tưởng theo trai thì ông đã không có nó, phải không? Nghĩ cũng ngồ ngộ, con cái sinh ra mình nâng niu bảo bọc hai bàn tay đầy hai bàn tay vơi, những tưởng ruột rà máu huyết sẽ không bao giờ xoay lưng ngoảnh đầu rời bỏ. Vậy mà đùng một cái: Trai đến. Phỉ phui cái đứa con trai kẻ lạ lời ngọt như đường/ môi ngon như mật đó. 18/19/20 năm mình oằn lưng ra cõng nó thế là công cốc, chẳng làm sao để có thể vô hiệu hóa nổi cái nỗi long lanh đầy quyến dụ của viên ngọc trai trồi lên từ đáy biển. Đau ư? Ừ, đau. Hận ư? Ừ, hận. Biết thế ngày xưa mình bảo mẹ nó đẻ ra một quả trứng còn hơn, khi buồn/khi đói còn có thể mang ra mà làm ốp-la cho breakfast. Nhưng chances are: trứng vẫn có thể nở thành chick-chick, hay ăn mau lớn rồi lại sẽ đi tìm trai gà trống mà theo. Pourquoi? Ah, luật trống mái/âm dương/nhật nguyệt đấy - dẫu người hay vật âu cũng là lẽ "thiên nhiên" giời sinh - có phải?
Thật ra, lời rủa "theo trai" có ý nghĩa riêng của nó. Theo đây là theo không ngon ơ chờ đỏ mắt cũng không có được miếng cau trầu dạm ngõ. Chứ nếu không thì mình đã được bõm bẽm vừa nhai vừa hãnh diện tuyên bố:"Cháu nó đã vu quy theo chồng. She'd be her hubby's problem now, not mine anymore!". Thế chồng có phải là trai không? Hmm, trai của mẹ nó xưa, chồng của cục cưng nay. Và vậy là tôi đã mãn nguyện, tôi đã làm xong bổn phận. Bây giờ tôi tưởng tôi sẽ được tự do lang thang đuổi bướm/hái hoa với cô nàng chữ dịu dàng ỏn ẻn của tôi. Nhầm! Cô chữ "mợt wá" đã không chờ được nữa nên đành phải bỏ đi theo trai mất rồi...hic hic...
Ông lão ạ, chữ cũng tương tự như người, không có trai để theo là chữ sẽ buồn/chữ héo hon/chữ úa tàn/chữ chết. Hoa nở xuân thì hoa/ chữ rộ xuân thì chữ - ai bảo ông một thuở để chữ cô đơn lạnh lẽo trang giấy khuê phòng trắng xóa mần chi...
Hay ông lão cứ thử bắt chước cái gã trai kia đem khay trầu cau gõ cửa, biết đâu cái ả chữ khéo ngúng nguẩy kia lại chẳng động nết đành hanh mà quay trở về, nhỉ nhỉ?
Hử, ông lão đang lẩm bẩm thứ chi tôi nghe không rõ...
Sao cơ?
Ah, ả chữ xưa nay đã thành bà lão - tai nghễnh ngãng & trí nhớ mòn - e sẽ không còn nhận ra ông lão là cái-gã-trai-nào-đã-từng ngọt ngào nữa hả?
Well, do you still long&yearn for her? Do you still in love with her?
If it's a "yes-yes", go find her/redraw her/write her out/serenade her & 4ever cherish her in your heart once again this time.
Don't know where she is now?
Giời, sao lại hỏi tôi...
Tôi - chứ có phải là miss beloved Chữ của ông đâu cơ - ơ hay!!
Pinky
-
...always a day away...
The T-Box*
Mỗi ngày, NĐB chăm chú tỉ mỉ lau chùi chiếc hộp của đời mình. Màu gỗ nâu lâu ngày lên nước lấp lóa phản chiếu khuôn mặt nghiêng u trầm.
Đứa trẻ mỗi ngày lạ lẫm nhìn rồi mỗi ngày băn khoăn hỏi:
- Nội định làm gì với chiếc hộp thế hả nội?
NĐB không trả lời. Đứa trẻ hỏi tiếp:
- Trong đó có gì hả nội?
NĐB luôn im lặng, chỉ đăm đăm nhìn chiếc hộp gỗ rồi nghĩ:"Hừm, cái con bé ni thắc mắc nhiều quá, thấy nó là thấy ngay cái hình ảnh tân thời nhí nhảnh của mẹ nó, chỉ tổ nhức đầu. Tôi thật tình không ưa nó dẫu biết tất cả mọi chuyện xảy ra không phải tại vì nó."
Một ngày, khi NĐB được một chiếc xuồng gỗ trét hắc-ín đưa qua nhà cô con gái út gặp gỡ xui gia, đứa trẻ nài nỉ người chú thứ 8 mở nắp chiếc hộp lớn kê ở phía đầu chiếc giường gỗ gụ cũng đồ sộ không kém cho nó được nhìn vào phía bên trong.
NĐO tên "chú Tám" chưa bao giờ lấy vợ nhưng lại rất quý trẻ con, đặc biệt là những đứa trẻ con đầy nết nhiễu nhương như cái con bé mắt lóe tia đèn pha của chiếc ô tô chạy một mình trong đêm tối.
Cặp đèn ô tô chớp chớp - ui, bên trong chiếc hộp gỗ khổng lồ chẳng có gì ngoài lớp satin vàng óng và chiếc gối thêu gấm đỏ. Đứa trẻ níu tay người chú nài nỉ:
- Chú cho cháu Mi vào nằm thử tí được không?
Người chú giật mình đánh thót, quầy quậy lắc đầu:
- Không được đâu, Mi. Chỗ nằm này là chỗ dành riêng cho bà nội. Chỉ bà nội mới có quyền vào nằm trong đó.
- Nhưng cháu Mi chưa bao giờ thấy bà nội leo vào đó nằm cả!
- Chỉ khi nào bà nội muốn đi gặp ông nội thôi.
- Thế ông nội bây giờ ở đâu?
- Xa lắm.
- Thế ông nội không nhớ bà nội à? Ba mỗi lần đi xa về đều nói ba nhớ mẹ.
- Có nhớ cũng không làm gì được.
- Thế sao bà nội không chịu đi gặp ông nội? Bộ bà nội không nhớ ông nội hả?
- Tại chưa đến lúc.
- Thế khi nào mới đến lúc?
Người chú bật cười ha hả:
- Đến khi bà nội ngán không muốn nhìn mặt chú cháu mình nữa. Mà nhớ đừng có bao giờ hỏi bà nội như vậy nghe, coi chừng bà nội sẽ la cho đó.
Đứa trẻ bỏ chạy ra khoảnh sân gạch thường được dùng làm cái nia khổng lồ phơi đậu phộng trong những ngày mùa. Nó nghĩ:"Mặt chú thì không biết sao chứ mặt cháu Mi thì bà nội có lẽ đã ngán từ lâu lắm rồi. Vì có bao giờ bà nội thèm nhìn vào mặt cháu Mi đâu!".
Đứa trẻ không hề hay biết là NĐB nghiêm nghị lạnh lùng ấy vẫn thường chăm chú quan sát nó trong lặng lẽ mỗi kỳ nghỉ.
Nó cũng không hiểu tại sao mẹ nó bao giờ cũng lấy cớ phải đi trực cuối tuần ở bệnh viện để không cùng nó theo ba về "quê nội gần" ăn đậu phộng luộc từng chùm, ăn bông điên điển xào tôm đỏ ối...
Không biết/không hiểu đôi khi cũng đã là một "blessing" cần thiết cho những cuộc "growing pain" in the world of totally different interests.
Oh, phải nói là những cuộc "chasing tomorrow" mới đúng chứ nhỉ...
Rượt đuổi để nắm giữ chăng?
Mà có nắm giữ được không, những cái "tomorrow" vô cùng mơ hồ và dường như không bao giờ chắc chắn ấy?
Tomorrow! Tomorrow! I love you, tomorrow!:z58:
Ừa, it just a tomorrow away...
Pinky
-
...áo xưa dù nhầu...
Hạ cháy!:z58:
94oF but it feels like one hundred ten.
Những xuân thì mộc lan áo trắng đang bị cháy xém trên cành.
Có bao giờ nhìn thấy hoa khóc chưa hở? Rất khác với người khóc. Ôi những giọt lệ khô âm thầm cháy - yes, cháy - mà không chảy - không thể chảy.
Ông ấy cười khành khạch qua phone khi nghe tôi rắc rối mô tả những giọt lệ cháy của bầy thiếu nữ mộc lan, bảo:"Tears are watery fluid. You can't perform crying if your eyes are in drought."
Được. Muốn nước thì có nước. Mở cái water sprinkler @full speed cho nó phun tơi tả nhé? Thử làm cơn mưa rào ướt áo em tôi nhé? Give flowerettes a real bath cho hoa được khóc thật nhé?
Ơ hay, mà sao hoa rụng - từng cánh/từng cánh héo hon trên vạt nắng vàng ong với khóe môi cong ranh mãnh...
- Bắt đền ông đấy, bầy hoa đã rụng hết rồi!
- Háh, tôi có bảo em phải tắm cho hoa đâu. Trời đang hừng hực thế mà đi phun nước, hoa nào chịu nổi.
- Thế phải làm sao? Hoa đang bị cháy.
- Thì mặc cho chúng cháy. Ả nào còn sống sót sau cơn hạn, ả đó mới chính là the true flower, my fighting queen!
- Nói như thánh phán ấy nhỉ. You are so ác, dear sir!
- How 'bout you?
- Huh?
- Em có đang bị cháy không?
- Đã có cái hồ chờ cháy thì nhảy.
- Coi chừng cũng bị tan tác như hoa.
- Hoa khác, người khác.
- Tội nghiệp cái hồ tắm!
- Huh??
- It will be boiled to death.
- I wish it should be you.
- What for?
- Để ông sẽ bị bốc hơi thành mây.
- And?
- Mây bay lang thang/chân mây đi hoang/mây thật chẳng ngoan...
- Tôi đang là mây đây. Và tôi đang lang thang về phía người đòi tắm hoa khi trời đang chang chang nắng.
- Oh, where are you now?
- In my Jeep. On I-##.
- Bring me some over-there-rain when you're having plenty of it.
- Sure. Don't scream if it would flood your place.
- I'll smile. Thank you!
- Đừng ở dưới hồ lâu quá nhé, coi chừng bị cảm.
- Yes, sir!
- ImY.
- And I don't.
- I know.
Hì, thực ra, ông ấy chẳng know cái quái gì cả!
Nếu biết, có lẽ đã chả dám nhong nhong con ngựa Jeep hí hửng chạy sang đây.
Bộ không sợ cháy thành cục than hồng hay sao chứ?
Nhưng thế - biết đâu cũng tốt.
Cục than hồng sẽ giúp đốt cháy được cái nỗi buồn mắc dzịch lì lợm luôn đòi ở chẳng chịu đi...
Trong những trái tim khô!
Nadia
-
...where it may rain or storm...
-
... là lúc tầm dương thăm thẳm nhớ...
-
...pourquoi?...pourquoi?...
-
...a game you just can't win...
-
...oh who could know you half as well as I...
Summer Night:z58:
Đêm rất sóng sánh & hỗn độn những ngọn lửa rừng rực còn sót lại của ngày.
- Ngủ được không?
- Trắng.
- Mắt hay mùa hạ?
- Cả hai.
- Shower đi. Rồi uống một ly sữa ấm.
- Đã. Không work. Đang định đi tìm chai syrup.
- Đừng. Syrup sẽ khiến cho buổi sáng u uẩn. Ngày sẽ dài thêm.
- Thế phải làm gì?
- Muốn nghe kể chuyện không?
- Ngày xưa có bà bán dưa ấy hả?
- Ha ha, không. Chuyện nđb dở hơi với chiếc khăn lụa đỏ bay bay ở cuối đường hầm.*
- Hic, chuyện đó không có đoạn kết.
- Thế có muốn biết đoạn kết không?
- Nói thử xem.
Và thế là cái đoạn kết bỏ dở dang được thành hình.
(qua óc tưởng tượng đầy chủ ý của V-họ HB, of course!)
Liệu họ rồi có sống "happily ever after" không?
Ah, điều đó chắc còn tùy thuộc vào nhiều thứ nhiễu nhương phiền toái.
Thứ nnpt đầu tiên: A "cow-man" cannot get along well with a "fish-woman".
Bò luôn chăm chỉ gặm cỏ trong thung lũng xanh xanh.
Cá luôn hớn hở quẫy đuôi vùng vẫy dưới lòng sông bàng bạc.
Chúng chỉ có duy nhất một cơ hội để gặp gỡ hội ngộ cùng nhau: trên bàn tiệc - plain dead - với steak, rare or medium rare & fish, grilled, deep fried or sushied.
Nào, cheers!
Dù sao (may quá) - cũng còn những ly vang đỏ.
Đỏ và thơm thơm mùi của da thịt vũ trụ khi trời&đất cũng bày đặt iêu đương rả rích theo mùa...
Như nhân loại.
Pinkypink
-
...we don't all have the same story, but...
Người Cha:z58:
*riêng cho một người tên "tôi"
Tôi luôn cảm động mỗi khi chợt nhìn thấy thấp thoáng đâu đó trong công viên - hình ảnh một Người Cha nhẫn nại chăm sóc, vỗ về đứa con của mình - một mình.
Người Mẹ có thể không còn nữa hoặc đã bỏ đi.
Người Cha có buồn không?
Đứa trẻ có nhớ Mẹ nó không?
Mà sao đôi lần tình cờ nhìn họ líu ríu bên nhau, tôi bao giờ cũng phải vội quay mặt đi cố che giấu nỗi ngậm ngùi.
Điều gì đã xảy ra cho họ có lẽ cũng là những điều đau lòng tương tự đã xảy ra cho tôi, cho tuổi thơ vật vã của tôi, và nỗi đau vẫn còn quay quắt mãi . Tôi chỉ khác họ ở một điều: Mẹ tôi là người ở lại, Cha tôi là người ra đi (dù không tự nguyện, ah, tôi thích nghĩ thế!). Tôi không oán hờn Cha tôi, nhưng tôi luôn muốn bật khóc mỗi khi chợt nhìn thấy thấp thoáng đâu đó...hình ảnh một Người Cha nhẫn nại chăm sóc, vỗ về đứa con của mình - một mình.
Ông ạ, tôi biết ông buồn nhiều lắm khi chỉ còn có một mình - bên con.
Mẹ tôi cũng đã từng buồn như thế gần suốt cả cuộc đời.
Bé thơ-thơ ạ, tôi cũng biết bé nhớ mẹ bé tràn trề - ngày và đêm/không ngừng nghỉ - như tôi vẫn hoài nhớ mãi đến Cha của tôi.
Bé nay còn nhỏ - chưa biết gì - ngoài nỗi nhớ.
Nhưng Mẹ - dù sao - cũng đã đi rồi.
Bé hãy ngoan nhé - để Cha của bé không phải buồn thêm.
Mỗi đêm, trước khi đi ngủ, bé nhớ ôm chặt lấy cổ Cha, hôn thật kêu lên má Cha và nói:"Bố ơi, con yêu Bố nhất trên đời!"
Tôi đã từng nói như thế với Mẹ của tôi.
Như hôm nay - tôi cũng muốn nói như thế - với Cha của tôi.
Như hôm nay - tôi cũng muốn được tha thiết nói như thế - với ông ấy:
"Anh ạ, em yêu Người Cha hiện diện trong anh - vĩnh cửu!"
ILY no matter what...:z58:
-
...through the passage of time...
https://www.youtube.com/watch?v=Oo4KXZVApsQ
:z58:
Trong bức tranh đời con đã vẽ
Cha mang hình tượng chiếc thuyền trôi
Ngời ngợi nỗi chờ / cuộc đợi tinh khôi
Ngày hội ngộ vẫn là con - đứa trẻ
-
...once there were valleys where rivers used to run...
-
...so the tears won't fall...
-
...thì thầm từ đáy vực thời gian...
-
...but maybe all that we were meant to be...
-
...con đường mùa sẽ mỏi...
-
...they say that all good things must end some day...
-
...through the long summer days...
-
...thôi em hãy ngủ...
June's Concerto:z58:
1.
"Cây mùa thu"* của tôi năm nay bắt đầu cái chu kỳ rụng lá quái dị sớm hơn mọi năm, vừa chớm hạ mà thảm cỏ xanh um đã ngập ngụa những vàng rơi. Thường thì khoảng cuối mùa bão tháng bảy cây mới giật mình khóc - bây chừ June vẫn còn zune, em sầu chi mà đã vội trút lệ thềm tôi, hỡi em!
2.
Đất dung nạp người, trời dung chứa đất.
Khi đất & trời in harmony, người vui vì được ưu ái tồn sinh.
Khi đất chướng khí không chịu trời, trời nổi cơn hâm không chịu đất, người đành sườn sượt thở dài chờ hủy diệt.
Cây, có lẽ cũng giống như người, cuộc sinh tồn và hủy diệt luôn tùy thuộc vào mối giao thoa giữa trời và đất.
Duy chỉ một điều khác biệt: Cây có thể tồn tại được một thiên thu dù bao trắc trở - người thì có lẽ trăm năm đã khó.
3.
Ông ta đôi khi rảnh rỗi, vỗ về tôi nên đốn bỏ cây mùa thu với lời dzọa luận:"Một năm những hai mùa lá rụng, em làm sao có thể gánh gồng cho nổi một double tàn phai hở em?". Hmm, ông ta là Mr. Double, bất cứ cái thứ wủy gì cũng phải doubly, từ phơi phới hưởng thụ cho tới tàn phá tan hoang. Phải chi tôi cũng có thể double ông ta - một thả lên trời, một trói dưới đất - so that, hence, therefore - trái tim khốn khổ của tôi không phải từng mùa rên rỉ "nghìn thu anh là cánh chim trời / nghìn thu chim bay mãi mơ kíu đời bơ vơ"*. Háh!
4.
Gia đình Robins bất chợt kéo nhau về thăm. Gờn gợn trong trí nhớ bản concerto ríu rít từ một mùa hè rực lửa đã xa. Vượt núi. Qua rừng. Xuống biển. Ôi thương quá một vẫy tay chào giã biệt không dám hẹn ngày quay trở lại.
Thôi em hãy ngủ...
Mốt mai rồi cũng phôi pha...
-
...skies above can be stormy...
-
...may all your storms be weathered...
-
...when the night draws near...
-
...nơi những mảnh hồn lang thang trăm năm thất lạc...*
-
...that sweet shadow of your smile...
NĐB thích cười :z58:
*cho một mùa ô mai...
Gian phòng khách sạch như lau như li mỗi lần chúng tôi ghé thăm. Sàn đá hoa cương lấp lánh. Khung cửa sổ đăm đắm những tia nắng mặt trời. Bộ bàn ghế mây thanh mảnh luôn khắn khít với chiếc lục bình cổ cắm hoa hồng thơm ngát.
NĐB yêu hoa hồng, yêu si mê đắm đuối như yêu một gã tình nhân chưa bao giờ hội ngộ - (a perfect lover, I guess)*. Mẹ tôi cũng rất yêu hoa hồng, lần đến thăm nào mẹ tôi cũng cắt mang theo một bó hồng đỏ trồng trong vườn nhà. Tôi luôn được làm con bé tóc thắt bím, hân hoan ôm bó hoa đỏ trao tay cho NĐB để đón nhận một miệng cười tươi roi rói hơn hoa.
NĐB thích cười lắm, tiếng cười chân thực, dòn dã, lây lan khiến ai nghe thấy cũng bắt hưng phấn cười theo. Mẹ tôi mỗi khi có chuyện lôi thôi chi đó với bố tôi là a-lê-hấp, bụi hồng bên khung cửa sổ phòng ngủ thế là bị cắt trụi lủi và tôi thế là được túm đầu tóc thắt bím, cột nơ, phơi phới cùng mẹ ngồi xích lô chạy thẳng đến cửa địa đàng.
Mảnh địa đàng của mẹ tôi là tách cà phê phin màu cẩm thạch thơm nức mũi, dịu dàng khép nép bên cạnh chiếc lục bình cổ kiêu hãnh ôm trọn một vòng tay những đóa hồng nhung mượt mà diễm lệ. Còn mảnh địa đàng quyến dụ của tôi hả? Với cái đầu bé tí xíu của một con bé mới lên 5, hỏi còn thứ chi hấp dẫn hơn những viên ô mai mơ, những lát ô mai khế tẩm đầy bột cam thảo và gừng sợi rắc rắc bên khung cửa sổ chan hòa nắng ấm.
NĐB thích cười có tay nghề gia truyền làm ô mai bằng đủ thứ trái cây thu hoạch theo từng mùa đến rồi qua - mẹ tôi nói thế. Ah, ô mai/ai mô chua chua cay cay thơm thơm ngọt ngọt, ăn để mà mơ/mà lịm/mà ghiền/mà đắm đuối chìm lỉm quên cả về nhà ăn cơm!
Tôi làm quen và bắt đầu ghiền ô mai trong suốt quãng đời thơ ấu kể từ dạo đó - cái dạo mà mẹ với bố hay bới chuyện cãi nhau và bà thì luôn luôn dọa dẫm đòi bỏ đi theo cô em tuổi Ngọ lên "phố núi cao phố núi đầy sương"* để mở tiệm phở! Hì, phở thì cũng rất quyến rũ và nồi phở bà thỉnh thoảng nấu trong những ngày lễ cũng rất tuyệt vời. Nhưng liệu bà có bưng nổi nồi phở nhon nhon đó đem đi thết đãi hàng xứ bỏ mặc bố và chị em chúng tôi rũ rượi héo tàn vì nhớ nhung không? Ở thời điểm đó, câu trả lời dĩ nhiên luôn là "không" vì bố mẹ cãi nhau đó rồi lại mình mình em em ngay sau đó, thương con quý cháu như bà thì làm sao có thể lạnh lùng dứt áo bỏ đi cho đành, nhỉ, bà nhỉ?
Mà cái nỗi ghiền nó cũng ngộ lắm cơ, không biết thì thôi chứ đã nhúng thân vào rồi mà không có nữa là chít đứ đừ ngay đấy! Có lẽ vì thế mà lâu lâu không thấy bố mẹ @war, tôi thường giả bộ làm đứa trẻ hư đốn xé lũ sách cưng của bố xếp thuyền thả đầy cái bể nước chứa nước mưa để tưới cây trong vườn "thượng uyển" của bà. Bà giận nhưng không mắng tôi, lại trách móc bố sao phí tiền mua bầy sách "ngoại quốc" chi cho con phá phách. Bố hờn bà nhưng không nói thắng, quay sang trách mẹ chỉ giỏi lo toan "việc người" (ở bệnh viện) lơ đễnh "việc con" (ở nhà), mặc con hư xé sách xếp thuyền thay vì xé báo nghe có lý và đỡ phí tiền hơn. Hí hí, bố thuộc dòng dõi "có sao nói dzậy người ơi", bố đâu có biết là mấy tờ báo nhật trình ít tốn tiền mua của bố đâu có đủ power đế có thể cuốn phăng mẹ và tôi trôi đến trước một cánh cửa địa đàng vô cùng delicious...
(tomorrow huh):z61:
-
...from your distance to mine...
-
...đất trời chưa kịp nói...
-
...em chiếc lá bốn mùa huyên náo...
-
...như ngọn pháo bông không thể cháy...*
Fireworks in July (hồi đó):z58:
...lời vu vơ nào vướng trên ngọn gió...
Ông trời tội nghiệp đứa trẻ trần gian đang bị bored to death nên ngừng làm mưa và thế là thiên hạ đổ xô ra sân trước/sân sau hân hoan châm lửa - những ngọn pháo bông hớn hở xòe tung những chiếc dù hoa lung linh diễm lệ trên nền trời còn sũng hơi nước đọng.
Cô hàng xóm hai tay ôm gâu Jack & gâu Jackie í ới bên hàng rào rủ rê qua Grand Farm xem đốt pháo. Tôi từ chối. Chui vào rồi chui ra được cái chỗ ngốt hơi người đó trong đêm nay sẽ là một battle không ngừng nghỉ tràn headaches. Vả chăng, mister Grumpy của tôi đang nổi cơn rống Rock&Roll vì những tiếng phảo nổ đùng đùng quanh khu phố, missy Mirrow thì chừng như cũng đang bị distressed ngoác mỏ meow meow rền rĩ trong căn bếp nhỏ lục tìm fish như tìm một vị thuốc an thần. Và tôi, ừm, tôi thì đang bận rộn để cái đầu lung tung nghĩ tới ai đó đến rã rời tơi tả...
Milkbone, sữa ấm sẽ calm down Gâu&Meo.
Tôi cũng cần phải viết vu vơ something chi chi đó để cái nỗi nghĩ khùng điên ấy chịu ngủ yên.
Khỉ, càng viết thì lại càng rối như tơ vò ấy - ngủ yên khối!
The only way might shut it off is the abuse of the imagination. Imagine xem giờ này/bên đó, ông ấy đang làm gì? Với cô baby ngọt ngào bên cạnh, hỏi còn biết làm gì hơn là hugs/là kisses/là ILY/be mine/cưng cưng/ooh là la...Háh!
Thôi thì tôi cũng đi ôm đêm/hôn gió/flying to the moon đang mắc cở núp vào cái đám mây ranh mãnh kia kìa...
Mà những vì sao lung linh lung linh của ngày xưa ấy đâu?
Ôi, từng đóa pháo bông giăng giăng khung trời, bụi sao rơi rơi tìm quên vai đời chông chênh...lênh đênh...
Phải chi ký ức cũng là những ngọn pháo bông.
Bừng cháy một đêm thôi rồi tan tác chìm vào đêm tối.
Để những trái tim buồn dịu xuống những cơn đau.
Nhỉ?
*...nhưng nếu em cháy, xin đừng đốt cháy bài thơ tôi...:3:
-
...sometimes we did forget about the gravity...
https://www.youtube.com/watch?v=oTGg0Z46Af4
Greed is a bottomless pit which exhausts the person
in an endless effort to satisfy the need
without ever reaching satisfaction
*Erich Fromm
-
...never thought my heart could be so yearny...
https://i.imgur.com/R1Qo6Cl.png
Tự tình Mèo:z13:
Cô chủ tôi hôm nay bức quá hóa rồ nấu món bún thang.
Ông hàng xóm dở hơi đòi ăn giả bữa bù lại cho mấy tuần lễ bị dị ứng gió xuân híp mắt sưng mỏ phải sì sụp húp cháo hoa.
Tôi không ái mộ món bún này lắm vì nó chẳng có cá. Nhưng cô chủ bảo cô đang buồn, cô đang muốn than nên cô nhất quyết bắt tôi phải nuốt. Giời, thì nuốt. Tôi nuốt, tôi chỉ trợn tí mắt mèo chứ ông hàng xóm mà nuốt vào ấy hả, cô ơi cô hãy coi chừng. Ông í đang muốn leo thang lên núi Fuji đấy, liệu cô có kham nổi không hở cô?!
Thôi mặc cho họ "than" mí lại "thang" - tôi đi dạo phố rùm beng náo loạn đây. Nghe fakenews* đồn ầm lên dzằng-thì-là cái phố này chả còn bao lâu nữa sẽ bị ông trưởng phố xóa tên trên bản đồ thế giới. Lý do:"Bão nhiều quá!". Cư dân ở đây họ không thích bão. "Bão thổi gió to. Gió to đổ chùa. Đổ chùa tượng lo".* Tôi thì tôi chỉ muốn no. Tôi thích ăn cái món đậu hủ chiên nóng vàng rụm chấm với tương Cự Đà dzằm ớt hiểm. Numnum lắm cơ chứ chả đùa...
(này, cấm không được bảo là "ăn như vứt vào mồm" đấy nhá, mỗi người mỗi khẩu vị riêng nhá!)*
Anyway, tôi cũng là đứa hay thích lê la dầm mưa đội bão - thử xem có phải ông giời thiên vị đãi cái giống mèo nhà tôi đến những 9 cái "mèo-méo-meo-life" không đó mà. Ah, ông hàng xóm (có lẽ) đang gầm gừ lẩm bẩm:"Curiosity (rồi sẽ) kills the cat".
Lại hù dọa mèo tôi đấy! Tôi biết ông í chả bao giờ ưa tôi. Ông í nghĩ sở dĩ cô chủ tôi không cho ông í leo thang là lỗi tại tôi làm con kỳ đà cản mũi. Một là ông í luôn van vái cho tôi sớm ngủm củ tỏi. Hai là ông í luôn tìm cách khủng bố tinh thần cho tôi chóng được vào nhà thương điên. Ba là ông í luôn đòi xơi những món "bất thường" không có cá cho tôi sẽ bị ốm trơ xương mèo.
Tôi chả dại gì ngủm củ tỏi để ông í mừng!
Tôi chả dại gì điên để ống í hớn hở!
Tôi cũng chả dại gì ốm trơ xương mèo để ông í có cớ xúi cô chủ đem tôi đi recycle làm thím Garfield nhồi bông gòn.
Cứ để đấy.
Rồi tôi sẽ liệu.
(chỉ chưa biết là liệu gì cho ổn)
Tôi đang định ngồi vẽ lại cái tấm bản đồ thế giới cổ - từ cái thuở hồng hoang mới tạo thiên lập địa ấy. Không biết nom nó hình tướng kiều mị ra sao hồi nớ?
Có nhẽ, tôi cũng cần phải vẽ thêm những trận bão lốc đã từng đi qua địa cầu, cuốn vạn vật loạn tùng phèo xoay xoay trong cơn cao tốc của những cuộc tình thù rực rỡ...
Ừm, có nhẽ - tôi chỉ cần tự vẽ lấy một cái tôi thôi là đủ!:)
MirrowMeo
*in sweet memory of 2010-PR3
-
...stars fading, but I linger on, dear...
https://i.imgur.com/C8R4byn.png
Mộng tím:z58:
Author: Lá
Có tiếng gõ cửa. Ông nhà văn thoáng ngạc nhiên, nhưng cũng đặt úp quyển sách đang đọc xuống bàn, ra mở cửa.
- Tôi là một nhân vật của ông.
Cô gái, cùng chiếc valise mầu đỏ, lách người qua khoảng trống giữa ông nhà văn và khung cửa, bước vào nhà. Cô nhìn quanh căn phòng thật nhanh, rồi kéo chiếc valise đến ngồi xuống đối diện với chiếc sofa ông đang ngồi trước khi cô đến.
Ông nhà văn trở vào, ngồi xuống. Mười ngón tay đan vào nhau, ông nhìn cô gái, chờ đợi.
- Tôi là một nhân vật của ông.
- Vâng, tôi đã nghe rồi.
Cô gái nhìn xuống quyển sách đang úp trên bàn, đọc cái tựa sách ngược, và nhận ra ngay đó là tác phẩm của ông.
- Ông đang đọc chính mình à?
- Vâng.
Ông nhà văn bối rối, cảm thấy thế giới riêng của mình đang bị xâm phạm. Ông cũng cúi xuống nhìn quyển sách. Quyển sách nằm úp, nó đang nằm mơ một cơn mộng dữ: bỗng thấy mình đứng giữa phố, không mảnh vải che thân.
- Việc của ông là viết chứ, đâu phải ngồi đọc thế kia.
- Tôi không viết được nữa.
- Ông còn một nhân vật chưa viết, đó là tôi. Bởi vậy, tôi không thể đợi được, phải đến tìm ông.
- Tôi có thể giúp gì cho cô?
- Tôi là một cái trứng, đã có một nửa cuộc sống rồi. Nếu ông không viết, thì một ngày nào đó, tôi cũng sẽ rụng xuống, và trôi vào quên lãng. Tôi cần được sống. Ông phải viết tôi, ông hiểu không?
Kể từ hôm đó, ông nhà văn bắt đầu viết một quyển tiểu thuyết mới. Một năm sau, quyển sách hoàn thành, cũng là lúc cô gái xách chiếc valise mầu đỏ, bước ra khỏi cửa nhà ông. Như để đền bù sự mất mát này, tác phẩm cuối cùng của ông nhà văn trở thành best seller. Có gì đâu, đấy là một quyển tiểu thuyết viểt rất hay về mộng và thực - một giấc mộng muốn hoá thân thành hiện thực - nhưng cuối cùng mộng lại hoàn mộng, vì một giấc mộng không thể nào sống nổi một đời thực, và ngược lại, một đời thực thì cũng không thể sống như trong mộng.
*From a reader's notebook:
"Nhưng dẫu sao, một câu truyện cũng đã được kể, một quyển sách cũng đã thành hình, một cái trứng cũng đã được trao tặng sự sống.
Real or unreal, something is already began, beautifully. And that matters."
-
...nắng chia nửa bãi chiều rồi...