https://i.pinimg.com/564x/4b/47/05/4...918721b082.jpg
Xin clic vào hình để nghe được nhac...
Mến chúc các anh chị và các bạn một ngày Lễ Hiền Mẫu thật vui tươi và ấm cúng ...
Printable View
https://i.pinimg.com/564x/4b/47/05/4...918721b082.jpg
Xin clic vào hình để nghe được nhac...
Mến chúc các anh chị và các bạn một ngày Lễ Hiền Mẫu thật vui tươi và ấm cúng ...
http://www.vietthuc.org/wp-content/u...-XU%C3%82N.png
Mùa Xuân Của Mẹ
Sáng Tác: Trịnh Lâm Ngân
Hòa Âm: Quốc Khanh
Trình Bày: Nhật Lâm
Mẹ ơi hoa cúc hoa mai nở rồi
Giờ đây đời con vẫn còn lênh đênh
Đèo cao gió lộng ngày đêm bạt ngàn
Áo trận sờn vai bạc màu
Nhìn xuân về lòng buồn mênh mang
Ngày đi con hứa xuân sau sẽ về
Mà nay đã bao xuân rồi trôi qua
Giờ đây chắc Mẹ già tóc bạc nhiều
Sớm chiều vườn rau vườn cà
Mẹ biết nhờ cậy vào tay ai?
Đêm nay núi rừng gió nhẹ sang xuân
Thoáng mùi mai nở đâu đây
Nghe lòng lạc loài chơi vơi
Khi xưa, những ngày binh lửa chưa sang
Bếp hồng quây quần bên nhau
Nghe Mẹ kể chuyện đời xưa
Mẹ ơi con hứa con sẽ trở về
Dù cho, dù cho xuân đã đi qua
Dù cho én từng bầy bay về ngàn
Dẫu gì rồi con cũng về
Chỉ bên Mẹ là mùa xuân thôi
https://trangvhntnguoncoi.files.word...12/05/me-2.jpg
Mẹ
Con không đợi một ngày kia
Khi mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc
Những dòng sông trôi đi có trở lại bao giờ?
Con hốt hoảng trước thời gian khắc nghiệt
Chạy điên cuồng qua tuổi mẹ già nua
mỗi ngày qua con lại thấy bơ vơ.
Ai níu nổi thời gian?
Ai níu nổi bao giờ?
Con mỗi ngày một lớn lên
Mẹ mỗi ngày thêm già cỗi
Cuộc hành trình thầm lặng phía hoàng hôn.
Con không đợi một ngày kia
Có người cài lên áo cho con một nụ bạch hồng
Mới thảng thốt nhận ra mình mất mẹ
mỗi ngày đi qua đã cài cho con một nụ hồng
hoa đẹp đấy cớ sao lòng hoảng sợ?
Ta ra đi mười năm xa vòng tay của mẹ
Sống tự do như một cánh chim bằng
Ta làm thơ cho đời và biết bao người con gái
Có bao giờ thơ cho mẹ ta không?
Những bài thơ chất ngập tâm hồn
Đau khổ, chia lìa, buồn vui, hạnh phúc
Có những bàn chân giẫm xuống trái tim ta độc ác
Mà vẫn cứ đêm về thao thức làm thơ…
Ta quên mất thềm xưa dáng mẹ ngồi chờ
Giọt nước mắt già nua không ứa nổi
Ta mê mải trên bàn chân rong ruổi
Mắt mẹ già thầm lặng dõi sau lưng
Khi gai đời đâm ứa máu bàn chân
Mấy kẻ đi qua? Mấy người dừng lại?
Sao mẹ già ở cách xa đến vậy
Trái tim âu lo đã giục giã đi tìm
Ta vẫn vô tình, ta vẫn thản nhiên.
Hôm nay…
Anh đã bao nhiêu lần dừng lại trên phố quen
Ngả nón đứng chào xe tang qua phố
Ai mất mẹ?
Sao lòng anh hoảng sợ
Giọt nước mắt kia bao lâu nữa … của mình?
Bài thơ này xin thắp một bình minh
Trên đời mẹ bao năm rồi tăm tối
Bài thơ như nụ bạch hồng
Con cài sẵn cho tháng ngày sẽ tới...
Đỗ Trung Quân
https://i.pinimg.com/564x/e5/0d/d5/e...05d1b37abb.jpg
MẸ LÀ TẤT CẢ
* Kính yêu Mẹ vô vàn
Mẹ ơi,
Con yêu Mẹ nhất trên đời
Mẹ là triệu tia sáng rọi soi
Mẹ là tình thuơng yêu vô tận
Mẹ là nguồn hạnh phúc tuyệt vời.
Mẹ là tiếng ru êm trong nôi
Mẹ là nguời đưa con vào đời
Mẹ là nguời dẫn đuớng chỉ lối
Mẹ là dòng suối ngọt không vơi.
Mẹ là bóng mát che mặt trời
Mẹ là chia sẻ nỗi niềm vui
Mẹ là an ủi khi đau khổ
Mẹ là tiếng khóc,là nụ cuời.
Mẹ là tất cả của con ơi
Mãi mãi con xin ghi tạc lời
Mẹ đã tạo cho con cuộc sống
Mẹ dạy con xứng đáng làm nguời.
HONG VU LAN NHI
https://scontent-cdt1-1.xx.fbcdn.net...a6&oe=5EC031CD
https://i.pinimg.com/564x/45/e5/69/4...6697f32882.jpg
Paris Con Khóc Mẹ Sáng Nay
Sáng hôm nay,
Đọc dòng tin nhắn ôi bàng hoàng
Con lặng người lòng muốn thét vang
Phút biệt ly…mẹ hiền thoi thóp
Giận mình chẳng níu nổi thời gian
Mẹ ra đi,
Thật thanh thản giữa tiếng kinh buồn
Chung quanh cháu con lệ trào tuôn
Một lạy này khoác vành tang trắng
Tiễn đưa mẹ nỗi đau nào hơn
Mẹ nhắm mắt,
Giã từ những ngày tháng muộn phiền
Đời góa phụ sóng gió triền miên
Gần trăm năm đường trần dâu bể
Cay đắng nhiều mấy chút bình yên
Chấp tay khấn,
Thánh Linh xin dẫn lối đưa đường
Hãy rước mẹ đến cõi tựa nương
Về an nghỉ trong vòng tay Chúa
Nước Thiên Đàng suối nguồn yêu thương
Lạy biệt mẹ,
Nghẹn ngào trong đau đớn đọa đày
Thắp ngọn nến trầm hương khói bay
Di ảnh mẹ hiền bao thương tiếc
Paris con khóc Mẹ sáng nay...
Viết ngày khóc mẹ ra đi
25/04/2015 lúc 20:25 tối Cali
(05:25 sáng Paris)
MTV
https://scontent-cdg2-1.xx.fbcdn.net...a5&oe=5EBED73B
https://i.pinimg.com/564x/ec/cd/fd/e...728e56cd76.jpg
Tiễn mẹ
Tiễn mẹ ra đi một sáng mùa xuân
Con đường nghiã trang buồn bã âm thầm
Hàng cây hắt hiu cùng ta như khóc
Gió buốt lạnh lùng đầy những bâng khuâng
Tiễn mẹ ra đi trời không có mưa
Nhưng sao lòng ta ướt đẫm như vừa
Từng cơn bão dông loạn cuồng dầy xéo
Con vẫn đứng chờ bóng mẹ về chưa
Tiễn mẹ ra đi nước mắt con rơi
Bao năm yêu thương có mẹ bên đời
Nay khuất xa rồi chỉ còn ký ức
Con đã lạc loài ...mất mẹ mẹ ơi
Tiễn mẹ ra đi với những niềm đau
Trái tim của con đầy những âu sầu
Từ đây tìm đâu bóng hình của mẹ
Lời mẹ ru chiều .... giờ đã còn đâu ...
Khiếu Long
https://i.pinimg.com/564x/a2/16/fe/a...6f3be635f2.jpg
Xin clic vào hình để nghe được nhạc...
Our thoughts are with you, on this day
...Happy memories, come to mind
Of one we loved, with all our hearts
And will, till the end of time...
Happy Mother's Day In Heaven...
http://4.bp.blogspot.com/-OQbYaacZV4...e-trong-mo.jpg
GẶP MẸ TRONG MƠ
Trình Bày: Thùy Chi
Nhạc ngoại
Lời Việt: Lê Tự Minh
Này bầu trời rộng lớn ơi, có nghe chăng tiếng em gọi.
Mẹ giờ này ở chốn nao, con đang mong nhớ về mẹ.
Mẹ ở phương trời xa xôi, hay sao sáng trên bầu trời.
Mẹ dịu hiền về với con nhé, con nhớ mẹ.
Lời nguyện cầu từ chốn xa, mong ước con yên bình.
Mẹ thật hiền tựa nắng mai ấp ôm con tháng ngày.
Mẹ giờ này ở chốn rất xa, trong mơ con đã thấy mẹ.
Mẹ dịu dàng hát khúc ca, sao con thấy mẹ buồn.
Nhìn cánh đồng xa xanh, con nhớ mong về mẹ.
Mẹ trở về với con ấm áp bên mái nhà.
Và từ bầu trời rất cao, mong ước con yên bình.
Mẹ ngồi buồn ở chốn xa nhớ thương con vắng mẹ.
Gửi về mẹ nhiều cánh hoa, thắm sương long lanh giữa núi đồi.
chợt giật mình tỉnh giấc mơ, sao không thấy mẹ.
nghẹn nghào thương mẹ bao la, mong đến bên mẹ hiền.
Mẹ ở lại với con nhé, con đến với mẹ.
Mẹ nguyện cầu và ước mong, con sống trong yên lành.
Mẹ hiền nào biết không con chỉ mong có mẹ.
Và từ bầu trời rất cao, mong nhớ con mỗi ngày.
Mẹ đừng buồn nhiều nữa nhé con đang đến, mẹ ơi !
“Vì Thượng Đế không thể có mặt ở mọi nơi nên Ngài đã tạo nên những người Mẹ.”
God could not be everywhere, and therefore he made mothers.
Rudyard Kipling
Từ hồi lớp Năm tiểu học, đoạn văn mở đầu truyện ngắn 'Tôi Đi Học' của nhà văn Thanh Tịnh đã in sâu trong tâm khảm tôi.
“Hằng năm cứ vào cuối Thu, lá ngoài đường rụng nhiều và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm hoang mang của buổi tựu trường.
Tôi không thể nào quên được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng.
Những ý tưởng ấy tôi chưa lần nào ghi lên giấy, vì hồi ấy tôi không biết ghi và ngày nay tôi không nhớ hết. Nhưng mỗi lần thấy mấy em nhỏ rụt rè núp dưới nón mẹ lần đầu tiên đến trường, lòng tôi lại tưng bừng rộn rã.
Buổi sáng mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương Thu và gió lạnh. Mẹ tôi âu yếm nắm tay tôi dẫn đi trên con đường làng dài và hẹp. Con đường này tôi đã quen đi lại lắm lần, nhưng lần này tự nhiên tôi thấy lạ. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: Hôm nay tôi đi học.” (Thanh Tịnh)
Năm ấy lớp Năm cuối tiểu học, cô giáo cho tóm tắt đại ý đoạn văn mở đầu này, cả lớp gần như được điểm trên trung bình, kể cả Nguyễn TT, người “dốt văn kinh niên” toàn trường, chỉ riêng tôi là bị cô gọi lên, xoắn tai một cái đau điếng và bắt phải viết lại. Cô cau mặt: “Dốt gì mà dốt thế! Cái đại ý nó nằm sờ sờ ở ngay cái tựa mà còn không thấy thì còn thấy được gì?
Dĩ nhiên tôi về sửa bài lại cho vừa ý cô nhưng trong lòng, tôi hậm hực lắm. Chẳng qua là vì tôi cảm nhận rằng đoạn văn trên chỉ nói về người mẹ.
Sở dĩ cậu bé có được buổi sáng bàng bạc như bài văn ngày hôm ấy, sở dĩ cậu bé có được những ký ức thơ mộng tuyệt vời ngày hôm ấy, sở dĩ cậu bé có được bút pháp ngày hôm nay để mà viết về ngày hôm ấy, tất cả đều nhờ người mẹ. Không có người mẹ ngày hôm ấy đưa cậu bé đến trường thì làm gì có văn sĩ Thanh Tịnh viết Tôi Đi Học cho chúng ta đọc hôm nay?
Ngắn gọn hơn, không có mẹ thì không có thế gian này. Mẹ là đại diện của Thượng Đế. Thế mà bà cô giáo lại nỡ lòng xoắn tai tôi một cái đứng tim.
Đêm ấy tôi nhớ ơi là nhớ lần đầu mẹ dẫn đi mẫu giáo. Làm sao tôi quên được lời mẹ cứng rắn mà ân cần trước cửa lớp: “Cố học giỏi mai mốt mẹ già, con nuôi mẹ.”
Trời Sài Gòn không được thơ mộng như ở xứ Huế của Thanh Tịnh, buổi mai Sài Gòn không đầy “sương Thu và gió lạnh” mà chỉ đầy bụi bặm và ồn ào xe cộ. Thế mà lòng tôi vẫn lạnh căm căm sợ hãi. May thay có bàn tay mẹ tôi nắm chặt tay tôi như ngầm bảo: “Có mẹ đây, con cứ an lòng.” Làm sao tôi quên được ngày hôm ấy? Làm sao tôi quên được bàn tay ấy
Đêm ấy tôi trằn trọc mãi đến 5 giờ sáng mà vẫn ngủ không được.
Phần tai vẫn còn rát, phần vì xấu hổ với con bé Tuyết Lê má lúm đồng tiền và đôi mắt nâu nâu lúng liếng biết cười.
Nhưng quan trọng nhất là tôi cảm thấy mình bất lực, không đủ can đảm để mà bênh vực cho người mẹ trong truyện. Vì chính bản thân tôi cũng được mẹ cầm tay dẫn đến trường mỗi đầu niên khóa mới, từ Mẫu giáo đến lớp Hai.
Năm lớp ba, mẹ tôi không dẫn tôi đi học nữa chẳng phải vì mẹ nghĩ tôi đã lớn mà chỉ vì năm ấy bố tôi qua đời, mẹ trở thành góa phụ, phải đi dạy để nuôi một mẹ già và năm đứa con thơ dại, tôi lớn nhất mới tám tuổi và đứa em út mới lên hai. Mẹ tôi thì vừa vặn 33 tuổi.
Tôi tuy đi học một mình nhưng lòng luôn luôn ấm áp và chân bước vững vàng vì bên tôi, tôi vẫn cảm thấy hơi hướm mẹ hiền. Có mẹ bên mình, tôi chả có gì để mà e ngại nữa cả.
Rồi bập bềnh nổi trôi theo mệnh nước, năm lên 20, tôi từ biệt mẹ rời quê hương lên đường vượt biên vì nếu ở lại thì tôi chắc chắn sẽ phải bị cưỡng bức đi “nghĩa vụ quân sự” phải cầm súng sang Cambodia bắn giết dân địa phương để “bảo vệ” Việt Nam.
Năm ấy là 1982.
Biết mình vốn yếu lòng nên trước giờ chia tay, tôi không dám đến gần mẹ và bà ngoại để mà cầm tay hai vị mà chào vì sợ khi nhìn sâu vào mắt hai vị, tôi sẽ không đành lòng mà ra đi được.
Phải nhớ là hồi 1982, ai ai cũng nghĩ rằng một khi đã vượt biên thì coi như là tử biệt, sinh ly rồi. May mắn mà đi thoát thì trọn đời cũng sẽ không bao giờ mẹ con được nhìn nhau nữa đâu.
Lần ấy tôi chỉ dám nhìn mẹ và bà tôi qua khung cửa sổ, không dám nói gì vì tai vách mạch rừng, công an khu vực mà biết thì chỉ có nằm tù dài hạn. Mẹ con nhìn nhau nghẹn ngào quặn ruột, nuốt vội nỗi xót xa vào bụng. Mở mắt thật to để ghi nhớ hình ảnh hai người đàn bà thân yêu nhất đời tôi vào tâm khảm mà lạ lùng sao, hai gương mặt ràn rụa của bà và mẹ tôi cứ nhạt nhòa rồi mờ dần, mờ dần.
Hôm ấy tôi bỏ gia đình, bỏ mẹ hiền, bỏ quê hương. Hôm ấy tôi ra đi.
Hôm ấy mẹ không cầm tay mà dẫn tôi đi được. Tưởng rằng tôi sẽ chẳng bao giờ cần mẹ dẫn đi đâu nữa.
Năm ấy là 1982. Tôi 20 tuổi..
Thế nhưng suốt cuộc hành trình đầy bão giông sóng cả, có lúc tưởng đã bỏ mạng giữa biển Đông mà sao lòng tôi không hề mảy may sợ hãi. Vì trong tim tôi, tay mẹ tôi vẫn ấm áp dẫn dắt. Trong tôi luôn có mẹ.
Rồi năm tháng trôi đi... trôi đi...
Năm 1992, tôi bảo lãnh được gia đình tôi, bà ngoại, mẹ tôi và 4 người em sang đây theo chương trình đoàn tụ ODP.
Rồi năm tháng lại tiếp tục trôi đi... trôi đi...
Tôi 53 tuổi đời thì mẹ đã 77 Xuân qua.
Tiết sớm mai Cali hôm nay, tuy không có sương Thu và gió lạnh như cái không gian nhẹ nhàng thơ mộng Huế của văn sĩ Thanh Tịnh và ở cái tuổi ngoài năm mươi rồi, nhưng lòng tôi bất chợt thấy ngút ngàn cái nao nức xôn xao như cậu bé trong truyện ngắn này.
Từ góc đường Beach-Warner, tôi lái xe xuống phố Bolsa mà nghe lòng hồi hộp lạ lùng. Con đường quen thuộc hàng ngày từ bao nhiêu năm nay sao mà lạ lẫm làm sao ấy. Và lòng tôi, một người đàn ông ngũ tuần tưởng đã chai lì cảm xúc sao hôm nay lại luống cuống bồi hồi như đứa bé lần đầu tiên đi học trên con đường làng của cái thời xa xưa ấy.
Con đường vẫn đông đúc xe cộ như mọi hôm; người ta vẫn tất tả ruổi rong qua lại như hàng ngày mà sao tôi lại thấy cảnh vật chung quanh, từ hàng quán đến cây cối thật xa lạ, thật ngỡ ngàng. Ấy chỉ vì hôm nay lòng tôi rộn ràng thèm được mẹ cầm tay dẫn đi: Hôm nay tôi đi làm.
Hôm nay là ngày đầu tiên tôi nhận việc ở nhật báo Người Việt, tờ báo đầu tiên và là niềm hãnh diện của cộng đồng Việt Nam hải ngoại.
Mẹ tôi vì dang dở việc kinh kệ, phải tụng niệm ở chùa suốt tám tuần như đã khấn hứa nên sáng nay không thể ngồi bên tôi, cầm tay tôi như thuở nào. Nhưng trong tôi, dù lái xe một mình vẫn phải tự trấn tĩnh sự hồi hộp trong tâm bằng bàn tay mẹ trong tim.
Mãi đến hôm nay, ở tuổi 53, tôi mới biết rằng tôi chưa bao giờ đủ khôn, đủ lớn để có thể không cần bàn tay mẹ. Hôm nay tôi mới biết chắc rằng bàn tay mẹ từ năm mẫu giáo đến nay, tôi vẫn nắm chặt và ngay cả lần vượt biên năm ấy, tôi cũng chưa hề buông ra. Tay mẹ vẫn dẫn dắt con trọn đời.
Người ta hay nói rằng dù có bao nhiêu tuổi đi nữa thì con cái vẫn không thể lớn khôn dưới mắt mẹ cha. Tôi thì nghĩ rằng con cái CÓ khôn lớn; nhưng dù khôn lớn đến đâu thì con cái vẫn mãi cần mẹ cha.
Mother's Day. Lễ Mẹ. Ngày của Mẹ. Chung quanh tôi, người ta đang nô nức mua quà cáp, hoa to, hoa nhỏ hoặc đặt tiệc ở nhà hàng để trọng đãi mẹ họ.
Tôi thì không. Hôm ấy tôi sẽ không làm gì khác cả.
Tôi không đợi đến ngày Chủ Nhật Thứ Hai của tháng năm để mà nghĩ về mẹ.
Sự tri ân sâu xa ấy, tôi vẫn dành cho mẹ tôi hàng ngày.
Mẹ ơi, mẹ chưa già đâu, nhưng con xin được phụng dưỡng mẹ hàng ngày vì mọi ngày đều là ngày của mẹ.
Và bàn tay mẹ sẽ luôn luôn, mãi mãi dẫn dắt và bảo vệ con
Đằng-Giao
http://daibaothapmandalataythien.org...vu-lan-288.jpg
ĐÓA HOA HỒNG DÂNG MẸ
Mẹ ơi, đây một đóa hồng
Con dâng lên mẹ ghi công sinh thành
Ghi đêm thức đủ năm canh
Khi con trở gió ươn mình không vui
Ghi ngày miếng ngọt miếng bùi
Nhường cho con để con tươi tuổi hồng
Quản chi tháng Hạ ngày Đông
Thương con mẹ biết bao công vun bồi
Lớn khôn, con đã nên người
Mong manh, mẹ, nắng cuối trời, hoàng hôn
Cầu xin mẹ khoẻ vui luôn
Cho con muôn một ghi ơn, báo đền
Yêu thương săn sóc mẹ hiền
Mong cao tuổi hạc, mong thêm nụ cười
Con cầu xin lượng đất trời
Ban ơn cho mẹ như lời con mong
Lòng con, một đóa hoa hồng
Xin dâng lên mẹ nhớ công sinh thành
Ngô Minh Hằng
https://i.pinimg.com/564x/ab/dc/63/a...dd738af4a1.jpg
Dòng Sông Chảy Trong Ta
(phỏng dịch từ bài nhạc danh tiếng của nhạc sĩ Yiruma, Nam Hàn)
Nếu có một con đường dành riêng cho em
Đó chính là con đường trong tim em đó
Nếu có thể, em kiên trì vượt qua được nó
Thì hãy vững tin với tất cả tấm lòng
Ôm chặt em vào lòng
Vì thấy một dòng sông
Rất nhẹ nhàng, êm đềm
Đang tuôn chảy trong em
Dòng trong anh đang chảy
Cũng nhẹ nhàng dịu êm
Hãy bền lòng chờ đợi
Anh sẽ đến bên em
Anh dâng tặng em trái tim
Để luôn có em bên cạnh
Hãy giữ một chút lâu hơn
Đặt hết tin yêu vào nó
Ôm chặt em vào lòng
Sông trong em đang chảy
Chậm hơn và chậm hơn
Như dòng sông trong anh
Ôm chặt em vào lòng
Có dòng sông êm chảy
Trong anh và trong em
Nhẹ nhàng và chậm rãi
Hãy bền lòng chờ đợi
Thêm một chút lâu hơn
Thế nào anh cũng đến
Nhẹ nhàng và dịu êm
Yên Sơn
http://i.pinimg.com/564x/41/6e/85/41...922cc5e212.jpg
Montmartre, mùa hạ, N và em
N,
Paris chiều nay còn nắng ấm
Mùa hạ về cho gió xôn xao
Ngôi nhà thờ Thánh tâm Đức Chúa
Vẫn uy nghi đứng giữa trời cao
N theo em lên đồi hoa mộng
Mình leo những nấc thang tình yêu
Thấy chăng anh hàng đèn thẳng tắp
Dưới vòm lá xanh đẹp mỹ miều
http://i.pinimg.com/564x/40/6a/3d/40...a7d8afb685.jpg
M,
M cùng anh ngắm cảnh Paris
Màu lam tím loang cả trời chiều
Người hát rong so từng cung phím
Tiếng huyền cầm dạo khúc êm vui
Chân dung em người họa sĩ vẽ
Gió mơm man trên suối tóc mềm
N nhìn em yêu thương đắm đuối
Đôi mắt còn pha chút hờn ghen
http://i.pinimg.com/564x/6a/2f/87/6a...0fe4088c32.jpg
N và M,
Trên những bậc thang còn in dấu
Bóng chúng mình quấn quít chao nghiêng
Ngọt ngào môi trao tình say đắm
Phút lãng mạn giữa cõi bình yên
N và em giữa đồi Montmartre
Dạo bước bên nhau thả hồn thơ
Mùa hạ cháy nồng nàn duyên thắm
Hạnh phúc ngập tràn nắng chiều mơ!
PTMC
Tiểu Vũ Vi
Mỗi đầu tháng 5, ta bâng khuâng ngày cũ
Thuở đầu hè ai giữ trọn tâm tư
Rồi đêm khuya thơ gói ghém cụm từ
Nhưng chẳng gửi .. ngại lời hư tình ảo
S Đ
https://i.pinimg.com/564x/e1/5c/09/e...015d6056af.jpg
Cánh Phượng Hồng Thuở Xưa
Thơ: Trịnh Bửu Hoài
Nhạc: Anh Bằng
Trình Bày: Đặng Thế Luân
Chiều nay, nhặt cánh phượng hồng bỗng nhớ:
dấu chân xưa, ai để lại sân trường.
Ta có một thời, yêu không dám ngỏ.
Ngày chia tay, em chợt đẹp khác xa.
Tôi và em, chỉ là khoảnh khắc.
Nhưng tình yêu thì bất tận trong đời,
em cũng như ngàn người con gái khác,
cớ làm sao môi cháy đỏ lòng tôi.
Bao năm tháng, em vẫn là kẻ lạ,
từng ngày qua em giẫm nát đời tôi.
Tôi vẫn như, ngọn gió ngoài song cửa,
mang chút bụi buồn đi xa xôi
Chiều nay, nhặt cánh phượng hồng bỗng tiếc,
mắt ai xưa, chợt thức giữa sân trường.
Tự trách mình chẳng nói được yêu thương,
để bay mất cánh phượng hồng thuở xưa.
Tự trách mình chẳng nói được yêu thương,
để bay mất cánh phượng hồng thuở xưa
https://i.pinimg.com/564x/88/a5/30/8...cd195df48d.jpg
Như Phượng Muôn Đờì Thương Kiếp Ve
Từ có em về ngang mỗi bữa
Phố vui nên nắng đổ triền miên
Nếu như nắng quái làm em rát
Vành nón xin đừng che quá nghiêng
Từ có em về qua lối nhỏ
Mùi hương như cũng quyện bên đường
Lỡ mai hoa có buồn quên nở
Vì bởi ghen thầm ai dễ thương ..
Từ biết em về ngang phố hẹp
Bỗng dưng tôi thích tập làm thơ
Vần gieo nắn nót từng cung đẹp
Nhưng có bao giờ em liếc cho ..
Rồi bỗng lối về em vắng mãi
Thơ tôi như cỏ dại bên hè
Mỗi ngày hai buổi chờ sương xuống
Như phượng muôn đời nhớ tiếng ve ..
Nhược Thu
https://i.pinimg.com/564x/8d/a7/63/8...58aa0b0d86.jpg
Trời Huế Mùa Ngâu chưa anh?
Trời Huế mùa Ngâu chưa anh ?
Mưa giăng có trắng Hoàng Thành
Đọng ướt tường rêu hoang lạnh
Lăn tăn từng giọt rơi nhanh
Đỉnh Ngự man mác sầu buông
Giốc Nam Giao gió lộng buồn
Đồi Long Thọ chiều mưa lắng
Hà Khê trầm vọng tiếng chuông
Đồng Khánh còn thắm tình vương
Phượng hồng cánh phủ sân trường
Góc phố ngày xưa hò hẹn
Về mô áo tím sông Hương
Vỹ Dạ mát hàng cau xanh
Phá Tam Giang bao khúc ghềnh
Vẳng nhịp khua hò mái đẩy
Trời Huế vào Ngâu chưa anh ?
Tiểu Vũ Vi
https://i1.sndcdn.com/artworks-00024...e-t500x500.jpg
Họp Mặt Lần Cuối
Sáng Tác: Song Ngọc
Hòa âm: Trúc Sinh
Trình Bày: Hoàng Thục Linh
Còn buổi họp cuối cùng này thôi
Mai chúng ta giã biệt người ơi!
Tâm sự đi những gì chưa nói
Câu ca này và tiếng thơ ngâm
Mình mang một nỗi buồn xa xăm.
Cùng chúc nhau những lời gì đây
Mai cánh chim nhỏ dại tìm đi
Anh về nơi cuối trời thương nhớ
Riêng tôi ngược về chốn kinh đô
Ai gieo chi nỗi buồn đầu thơ?
Ve kêu gọi hè sang
Phượng về khơi niềm nhớ
Giây phút chia tay là đây.
Chép cho ai bài thơ
Lưu bút thư sinh mình ghi
Chiếc hình kỷ niệm hôm nay.
Phượng vẫn rơi xác phượng tả tơi
Nghe tiếng ve, réo gọi hồn tôi
Thôi cạn ly giã từ nhau nhé
Mai cho dù mình có xa nhau
Phút giây này nhớ vạn ngày sau.
https://i.pinimg.com/564x/24/5b/11/2...069c9ff17f.jpg
Tình Khúc Mưa Hạ
Hạ trở mình rì rào cơn mưa nhỏ
Chuỗi hạt rơi dài trên liếp song
Nghe hồn đi hoang trăn trở bềnh bồng
Gọi ký ức tìm về mùa gió lộng
Hạ bâng khuâng chùm hoa đỏ chín mọng
Tiếng đàn mưa ray rức khúc tình thơ
Cung trầm than thở từng note đợi chờ
Bài romance vấn vương nhiều lưu luyến
Tháng sáu mưa hạ khóc buồn đưa tiễn
Thời áo trắng tóc thề xỏa nhớ thương
Chiều hẹn hò lối xưa bước chung đường
Chiếc ô tròn cùng che mình đôi bóng
Ngõ em về sợi nước đan tóc mỏng
Phượng sân trường rũ buồn tím hạ mưa
Nghe tim vỡ nhớ anh mấy cho vừa
Những dấu yêu ngày nào còn in khắc
Không có anh, lòng cuộn đau quay quắt
Nhìn mưa tuôn chòng chành giọt lệ rơi
Tình quân hỡi…trôi nổi giữa dòng đời
Kỷ niệm hồng ngàn năm hương tròn mãi...
PTMChttp://forums.vinagames.org/images/smilies/58.gif
Tiểu Vũ Vi
https://i.pinimg.com/564x/f9/52/82/f...60c7bbb595.jpg
LỤC BÁT THƠ TÌNH
Em về tiếng guốc khua đêm
Dẫm trong ta triệu dấu êm tình đầu
Chao ôi đôi gót hồng đào
Nghiêng nghiêng năm ngón đi vào tim ta
Đất nằm nhớ bước chân qua
Nhớ con bướm lượn mù lòa đường bay
Nhớ sao áo lụa trang đài
Thơm hương mật cúc vườn ai đầu mùa
Buồn ta thành hạt mưa trưa
Rơi trên phố có em vừa đi qua
Hạt nào thay nỗi lòng ta
Long lanh từng trận mưa già tương tư
Đưa nhau đi giữa sương mù
Bờ hư vô vẫn mịt mù dưới kia
Đưa nhau đi giữa đêm khuya
Vòng tay nguyệt đạo chưa lìa cổ kim
Cám ơn em cũng trái tim
Trăm năm hai đứa đã tìm kiếm nhau
PHẠM HỒNG ÂN
http://i.pinimg.com/originals/46/e2/...e112d7b67c.gif
Tình Theo Ngọn Gió
Sáng Tác: Tường Văn
Trình Bày: Lệ Quyên
Một ngày như cơn gió thoảng.
Nỗi nhớ theo gió bay chơi vơi.
Chợt hiện lên tia nắng vàng soi sáng bước chân người đi.
Tìm lại gì trong đôi mắt người, ánh mắt sao thiết tha buông lơi.
Vội vàng tay không nắm lại, lạc mất nhau ngàn thu.
Anh hỡi, nước mắt đã thôi rơi, sao đêm vắng vẫn trống vắng quanh đây.
Nằm nghe tiếng lã chã mưa rơi trên đường vắng.
Sao mãi, sao cứ mãi bơ vơ, mùa đông tái tê úa phai trong đợi chờ.
Ngày xa, xa xôi nhau thật rồi, thôi nhớ anh như hôm nào.
http://vchat.vn/pictures/files/t10.jpg
Chỉ xin làm cơn gió
Chỉ xin làm cơn gió
Theo em đến cuối trời
Em tháng ngày xưa đó
Cơn mưa tình ....lả lơi
Chỉ xin làm hạt bụi
Đìu hiu cõi dương trần
Ngủ quên trên lối mộng
Con đường tình phù vân
Chỉ xin làm giọt nắng
Ngây ngô theo tháng ngày
Lênh đênh vào phiêu lãng
Tìm em chiều mê say
Chỉ xin làm ngọn cỏ
Đớn đau nỗi muộn phiền
Từng bước chân dẫm nát
Cho một đời sầu miên
Khiếu Long
https://i.pinimg.com/564x/6b/96/76/6...308bc915b6.jpg
Gió và Mưa 3
Anh mãi là cánh gió
Rong chơi cuối chân trời
Cùng em cơn mưa nhỏ
Tháng ngày tình buông lơi
Mình mang thân cát bụi
Lãng du cõi hồng trần
Đắm chìm vào biển mộng
Giữa hư ảo phù vân
Quấn quít tình mưa nắng
Mãi bên nhau ngày ngày
Nắng ươm làn mưa trắng
Nồng nàn khúc mơ say
Như sương chiều trên cỏ
Cuốn trôi đi những ưu phiền
Cho đời thêm tươi mát
Yên lành mùa hạ miên
Tiểu Vũ Vi
https://i.pinimg.com/564x/99/a8/b2/9...c64bb3fb28.jpg
Paris, một giấc mơ
Sẽ có một lần em dắt anh lang thang
Trên những con đường Paris ngập dài ánh nắng
Băng qua con cầu một buổi sớm mùa hè còn ngủ vùi yên vắng
Và những chiếc chòi gỗ dọc sông Seine khóa chốt im lìm
Mình sẽ ghé thăm những góc nhỏ êm đềm
Của Luxembourg, Palais Royal và nhiều nơi khác nữa
Ở chốn ấy đã biết bao lần em ngồi lần lữa
Trò chuyện cùng cỏ cây, viết cổ tích một chuyện tình
Có đôi lần em lẩn thẩn kể chuyện mình
Với các chú bồ câu không mang đôi cánh trắng
Notre Dame từng buổi chiều mưa và nắng
Những chiếc đầu xám cứ gật gù như hiểu thấu buồn vui
Em sẽ nắm lấy tay anh đi xuyên qua bóng ngày rơi
Giẫm lên thảm hoa nắng mình bước vào quán nhỏ
Mùa hè, Paris không có màu phượng đỏ
Chỉ tím dài từng góc phố học trò
Mình sẽ đến Champ de Mars nằm dài trên bãi cỏ
Nơi một ngày xưa em đứng xem Nhật Nguyệt tương phùng (**)
Em sẽ nhắc anh nghe chuyện đất trời hội ngộ rưng rưng
Để mình xây mộng không bao giờ xa cách
Hãy lắng nghe anh nhé lời con tim bảo mách
Em sẽ nhặt nhớ nhung viết lên khúc nhạc lời thơ
Trên từng phiến lá của mùa hạ Paris rực rỡ
Cho một thu nào thương yêu chín rụng thật gần
Cho một hôm nào mình sẽ cùng bước chân ...
Dương Phương Linh
https://i.pinimg.com/564x/44/eb/99/4...250917c1b3.jpg
TÔI CÙNG MÙA HẠ
rừng thiêm thiếp dẫu ve sầu réo gọi
nắng vô tình hừng hực nóng như thiêu
tôi với tôi một nơi chốn tịch liêu
ôm nỗi nhớ ôi vô vàn nỗi nhớ
dẫu vẫn biết cuộc đời đầy trắc trở
vẫn bận lòng với một gánh tình chung
cứ mơ hồ giữa mộng mị mông lung
ngày tiếp nối ngày như bờ sóng vỗ
bóng thời gian như ngựa qua cửa sổ
để lại sau lưng ước vọng ngậm ngùi
tôi mất chính tôi ở một góc trời
quay mặt lại chỉ thấy toàn tiếc nuối
biết không lâu rừng sẽ tràn bóng tối
thông bạt ngàn cùng đứng lặng trong sương
tôi với tôi với nghìn nỗi vấn vương
như lũ ve sầu hót vang mùa hạ
Yên Sơn
https://i.pinimg.com/564x/e5/a7/12/e...dba78b1958.jpg
Mai Tôi Không Về Phố Biển
Mai tôi không về phố biển
Trả em kỷ niệm nơi này
Nhưng chắc gì em còn nhớ ...
Tình tôi như lá vàng bay
Mai tôi không về phố biển
Vì ta đã mất nhau rồi
Xuân tươi chập chùng mù lối
Em còn có nhớ đến tôi
Mai tôi không về phố biển
Bỏ theo cơn gió hoang đàng
Tìm quên em trong kỷ niệm
Ngoài kia xuân mới vừa sang
Mai tôi không về phố biển
Dấu yêu xưa chẳng còn gì
Con đường tình giờ hai ngã
Mùa xuân rồi cũng xa đi
Khiếu Long
https://i.pinimg.com/originals/02/d3...5a59d4f07b.gif
Mãi chờ anh nơi phố biển
Một mình em nơi phố biển
Âm thầm trên con dốc này
Lặng lẽ trong niềm đau nhớ
Tóc xỏa vương sợi buồn bay
Đêm thì thầm tiếng sóng biển
Dấu yêu hỡi đã xa rồi
Đường tình giờ không chung lối
Sầu giông bão lũ hồn tôi
Mưa còn rơi trên phố biển
Lồng lộng gió lốc bên đàng
Không cuốn trôi dòng kỷ niệm
Vẫn đậm sâu mỗi mùa sang
Như bờ ngàn năm ôm biển
Dẫu mai em chẳng còn gì
Trời phũ phàng chia đôi ngã
Mãi trông chờ bóng người đi
Tiểu Vũ Vi
https://i.pinimg.com/564x/9e/12/3c/9...0d903b9b38.jpg
(xin mời bấm lên ảnh hay bấm vào link dưới để nghe bài hát)
https://app.box.com/s/zyrip8mio2s9nnxerx18wv6v1q2vatqo
MƠ
thơ Vũ Tiểu Vi | nhạc & trình bày Dzuylynh
album Ru Em Tình Muộn
Anh thường mơ làm gió
Hôn nụ tình xôn xao
Yêu em vầng trăng đó
Duyên dáng tự thuở nào
Em mơ làm mây trắng
Phiêu du một cõi bay
Chắt chiu lời tình tự
Trao anh mộng tháng ngày
Ta mơ dòng nước biếc
Tắm mát cả đời nhau
Mình yêu không nuối tiếc
Dẫu tim vương trái sầu
Anh mơ mềm suối tóc
Chảy dài vòng yêu thương
Em mơ vùng kỷ niệm
Hoàng lan nắng ấm đường
http://i.pinimg.com/564x/fd/32/5f/fd...681eaabf89.jpg
Nắng Không Mùa
Thơ chỉ là thơ trải nỗi lòng,
Biết chờ không được sao còn mong
Bóng em đã khuất vườn yêu cũ,
Ngăn cách nhau rồi em biết không ?
Nếu nửa vườn chia nửa trái buồn,
Bên trời chia nhớ anh giành hơn
Vì em cứ rắc thơ vào nhớ
Thả tóc bay bồng trong nắng non...
Sao gót hài xưa không lướt nhanh,
Mắt còn ngơ ngác dõi nhìn anh ?
Ô sao nắng chứa đầy trong mắt,
Ôi nắng không mùa cho mắt xanh
Thơ ấu chỉ là mộng với hoa,
Bây giờ em lớn giống người ta
Nhưng mà không giống lời yêu dấu,
Vì nắng vườn xưa đã nhạt nhòa...
Nhược Thu
http://i.pinimg.com/564x/67/12/86/67...543ec76f38.jpg
SẺ NÂU GIẬN DỖI
Sài Gòn
có dặn anh rồi
Sẻ nâu giận dỗi
cũng thôi hót buồn
Em thì
quá đỗi dễ thương
Khép con mắt
để anh hôn đã đời
Bỗng dưng
tìm được nụ cười
Mà anh đánh mất
từ thời thanh niên
Sài Gòn
còn dặn anh thêm
Níu mây
che nắng dùm em
đi - về
Và mưa
đừng rớt xuống nghe
Ướt mem sợi tóc
hẹn thề cùng anh
Dẫu không là
mộng ngày xanh
Vẫn say đắm
với
mối tình như thơ
Sài Gòn
đẹp đến bất ngờ
Khi hai đứa
bỗng thành người của nhau
Linh Phương
https://i.pinimg.com/564x/f3/f5/1d/f...6877c5b56e.jpg
NGÀY CUỒNG ĐIÊN
Ừ, thì em đã bỏ tôi
Bỏ tôi như bỏ chỗ ngồi công viên
Đêm nay có kẻ cuồng điên
Lang thang trên phố muộn phiền mưa mau
Người điên hồn vẫn biết đau
Vì người yêu bước sang cầu đổi thay
Người điên vẫn biết buồn say
Tìm quên đi tháng, năm, ngày cô liêu
Ừ thì thôi nhé không yêu ,
Trong cơn đau muộn , ta chiều làm thơ
Con đường lá đổ ngẩn ngơ
Có đâu biết được ta giờ cuồng điên
Chập chùng giọt nhớ sầu miên
Rớt trên kỷ niệm muộn phiền đã qua
Ừ thôi em cứ bỏ ta
Ta người điên chỉ thật thà vậy thôi
Khi nào nước mắt mặn môi
Người điên đã chết trên đồi tình si
Khiếu Long
https://i.pinimg.com/564x/0f/b6/32/0...6bcb5d2331.jpg
Đêm Dại Khờ
Ừ thì chỉ có mình tôi
Cùng trăng đối ẩm hẹn hò đoàn viên
Dại khờ ôm mối sầu điên
Thương thương nhớ nhớ lụy phiền xót mau
Nào hay đời lỡ tình đau
Phụ tôi người đã qua cầu đổi thay
Rưng rung cạn chén buồn say
Khóc cho phận kiếp đọa đày cô liêu
Ừ thì chẳng thể ngừng yêu
Thâu đêm gửi gấm trăm điều vào thơ
Nghe hồn khắc khoải ngu ngơ
Nỗi đau cào xé lòng khờ dại điên
Mỏi mòn quay quắt triền miên
Men cay ai chuốt nặng niềm khổ qua
Tìm trên bóng vách mình ta
Đêm về lặng lẽ lệ nhòa đắng môi
Là hư ảo cũng vậy thôi
Mù lòa tim mãi luân hồi mộng si
Tiểu Vũ Vi
https://i.pinimg.com/originals/bb/f4...2f63d746ab.gif
Dĩ Vãng
Sáng Tác & Trình Bày: Trịnh Nam Sơn
Ngày xưa em cất bước ra đi, không từ giã,
Để lòng ai nuối tiếc mối tình, chìm cuối trời xa
Ngày đó xa nhau, đời ngừng tiếng hát
Ngày đó chia tay, trời buồn ngơ ngác
Quạnh hiu đời tôi, từng năm tháng qua.
Lời yêu thương em nỡ vô tình, quên thật sao
Còn lại tôi ôm lấy riêng mình, tình dưới vực sâu
Ngày ấy em đi, đời buồn ủ rũ,
Ngày ấy chia ly, đường về quên lối
Và tôi từ đây, tìm ly rượu cay.
Người ơi, dĩ vãng đã xa,
Em có hay rằng, tôi vẫn còn thương
Còn nhớ, đôi ta đêm nào
Quấn quít bên nhau, thân xác rã rời
Này em, dĩ vãng đã qua,
Đêm đã mưa xa, tôi vẫn một mình
Còn em, nay ở nơi nào
Hạnh phúc bên nhau, hay đã xót xa.
Dù tình đôi ta đã xa rồi, xa vòng tay
Lời yêu thương em hứa cho người, là giấc mộng phai
Tình vẫn trong tôi, ngập đầy nỗi nhớ
Giọng hát buông lơi, ngọt từng hơi thở
Để có mình tôi, và những ngày xưa,
Yêu em ... yêu em
Và tôi ... sẽ mãi yêu ... em ...
https://i.pinimg.com/564x/17/76/e5/1...314f38fe43.jpg
Khoảng cách
Em không còn nhận ra anh
Của một thời yêu dấu nữa!
Con ve lột xác trên cành
Bay đi. Chỉ còn vỏ cũ.
Tháng năm thì đâu lần lữa
Chiều nay gió lại về trời
Triền sông la đà áo cỏ
Lung liêng những ánh mặt người.
Lá vẫn buông mình trên đất
Khép hờ như những cánh môi
Gió vô tình ngang qua mất
Lời yêu tan tác tơi bời...
Đào Phong Lan
https://i.pinimg.com/564x/38/23/58/3...eb46017fea.jpg
Gửi về dấu yêu…
những mùa hoa Hà Nội
Em gửi về N trời xuân Hà Nội
Có mai, thủy tiên với búp đào mơ
Giêng hai lãng mạn rộ mùa ban tím
Mênh mang nỗi nhớ một thuở đợi chờ
Đầu tháng ba rì rào cơn mưa nhỏ
Hà Nội li ti trắng muốt hoa sưa
Đền Ngọc Sơn rực đỏ hàng bông gạo
Bầy trẻ tung tăng nhớ mấy cho vừa
Loa kèn tháng tư tinh khôi áo trắng
Từng góc sân trường ray rứt tiếng ve
Tháng năm ngọt chua mưa mùa sấu rụng
Đường Cổ Ngư phượng nở báo sang hè
Tháng sáu bằng lăng tím ép trang vở
Những dòng lưu bút kết thúc mùa thi
Tháng bẩy hồng phai những búp sen nõn
Dịu dàng thanh khiết nghiêng cánh nhu mì
Tháng tám Hà Nội bên màn liễu rũ
Chiều Hồ Tây rạng rỡ cúc vàng thu
Có sương hồng lam nhẹ trên sóng nước
Lộc vừng kết hoa đăng giữa bụi mù
Tháng chín ngào ngạt mùi hương cốm mới
Thu đã sang cuốn chiếc lá bàng rơi
Hà Nội phố nồng nàn thơm hoa sữa
Tháng mười mong đợi người xa phương trời
Heo may khẽ khàng ru mùa rét ngọt
Đêm hoàng lan ngây ngất nhớ thương nhau
Hồi chuông Thánh vọng ngân bên phố cổ
Gửi về N tình yêu đẹp muôn màu
PTMC
Tiểu Vũ Vi
17/05/2011
https://i.pinimg.com/564x/dc/61/a4/d...5fc7601a1a.jpg
HÀ NỘI 12 MÙA HOA
Sáng Tác: Giáng Son
Trình Bày: DƯƠNG HOÀNG YẾN
Tháng giêng hoa đào bừng nở, đón xuân khoe sắc hồng tươi
Tháng hai hoa ban ngập tràn, tím biếc những gương mặt phố
Tháng ba bất chợt một ngày, trắng tinh hoa sưa về đây
Tháng tư loa kèn mỏng manh, những góc phố con đường quen
Mùa hoa tháng năm, cháy rực phượng đỏ
Hồ Tây ngát hương, mùa sen tháng sáu
Ngập tràn lối đi, hoa sấu tháng bảy
Trở về tuổi thơ, hoa soan tháng tám
Mùa hoa sữa rơi, tháng chín nồng nàn
Mùa thu đã sang, mùa hoa cúc đến
Tình yêu thuỷ chung, tím biếc thạch thảo
Rực rỡ cuối đông, cải vàng ven sông
Tôi yêu những sắc hoa...
Là những sắc hoa ngát hương bốn mùa
Là những nhớ nhung ngày ta đi xa
Là những khát khao mong quay trở về
Để ta thấy như ngày còn ngây thơ
Tôi yêu những sắc hoa...
https://i.pinimg.com/originals/9a/82...cca1d99cb6.gif
Tháng Tám Từ Ly
Mênh mông buồn…gió lùa qua dốc nhỏ
Bông cỏ may xào xạc khúc thương ca
Hoàng hôn tím dẫm mềm lên vạt cỏ
Chiều úa tàn chơi vơi ánh nhạt nhòa
Sợi nắng hanh…nhuộm vàng màu áo hạ
Bóng chiều nghiêng bên giậu cúc tần xanh
Mây ngẩn ngơ trôi về bờ bến lạ
Gió trở mùa lay chiếc lá lìa cành
Em lang thang … một mình trong cõi nhớ
Nghe rét mướt quặn thắt cả hồn đau
Nỗi niềm tương tư chợt như vụn vỡ
Thu khắc khoải khép kín trái tim sầu
N phương ấy …có đứng buồn lặng lẽ
Dõi mắt trời tây mòn mỏi chờ mong
Tiếng đàn mưa rả rích chiều quạnh quẽ
Từng cung bậc ray rứt đến não lòng
Ta gọi tên …thiết tha người yêu dấu
Đêm trăn trở u hoài nỗi nhớ thương
Hoang lạnh ngập hồn nào ai có thấu
Tháng tám từ ly ứa lệ đoạn trường
PTMC
Tiểu Vũ Vi
15/08
https://i.pinimg.com/564x/65/aa/1b/6...e76116cc2e.jpg
Vạt nắng sân trường tôi bỏ lại
Từ độ sân trường tôi khuất biệt
Hàng hiên em có đứng chơ vơ
Mỗi lần nghe lá rơi nhè nhẹ.
Em có nhìn ra cửa lớp chờ...?
Từ vạt tóc bồng tôi hết lộng
Bảng còn thương phấn nhạt màu tươi?
Mỗi lần em xoá bài trên bảng
Có xoá tan buồn đang bám môi...?
Từ dạo lối về tôi khuất nẻo
Em còn nghiêng nón thẹn thùng che?
Đường xa có thấy lòng hiu quạnh
Dù nắng ngoài kia rực rỡ hè...
Vạt nắng sân trường tôi bỏ lại
Để dầm sương giữ lấy quê hương
Cổng trường mở khép ngày hai buổi
Em có ngùi theo bóng dặm trường...
Nhược Thu
https://i.pinimg.com/564x/4b/6a/7b/4...b1edc6b0f9.jpg
Nhớ Dế Quá Đi
Mấy hôm nay ta nhớ dế quá đi
Đồng cỏ non đàn châu chấu thầm thì
Cánh diều bay trên vùng trời xanh ngát
Áo lụa hồng theo gió buổi vu qui
Dọc bên đường hôm nay nhiều hoa lạ
Lạ giống như ánh mắt của chúng mình
Còn yêu không sao vẫn buồn lay láy
Riêng ta thì .....ừ đó chỉ lặng thinh
Lũ kiến đen tưng bừng về xây tổ
Mang trên lưng nào rượu lẫn thơ tình
Chúng vừa đi vừa hát bài kỷ niệm
Chuyện chúng mình vốn nhiều nỗi linh đinh
Này dế ơi lên lưng cho ta cõng
Cứ theo ta phiêu lãng khắp mọi miền
Đồi núi cao ...dòng sông dài miên viễn
Thưở xa người những ngày tháng cuồng điên
Dế bỏ đi giờ mình ta nhớ dế
Nhớ miên man như chưa nhớ bao giờ
Hai mắt ta bỗng về cơn mưa lạ
Bay trên từng cung bậc những vần thơ
Khiếu Long
http://i.pinimg.com/564x/7b/2e/00/7b...90aac9b852.jpg
Tịnh Khúc
một bông hoa trắng tinh khôi
tặng người thuở nọ mắt môi thơm hồng
mùa sang hôm qua theo chồng
trăm con chim mộng
buồn không
cuối ngày
đôi bông hoa trắng đeo tai
theo người qua bến sông dài gió lên
mùa xuân trở gót lăng đền
tiếng chuông cổ tự
rền rền
hư hao
dăm ba khách lạ lời chào
trong sân pháo đỏ má đào rưng rưng
nâng ly chén đắng ngập ngừng
nghe tờ lá rụng
buồn dưng
ngó nhìn
nghìn bông hoa trăng làm thinh
tiếng hài tan vọng khối tình thiên thư
hôm về bỏ lại bài thơ
còn nguyên sắc đỏ
trong mơ
lạ kỳ...
Phạm Quang Trung
https://i.pinimg.com/564x/7a/9b/bc/7...2d4d15e109.jpg
HÈ VẮNG
Về sân trường vắng đìu hiu
Còn đâu áo trắng dập dìu ngày xưa
Trên cành phượng đỏ mùa trưa
Ôi chao nhớ quá như vừa hôm qua
Ngoài khung cửa lớp vườn hoa
Những con bướm lượn hiền hòa dấu yêu
Tiếng ve sầu đến cô liêu
Có ai ngơ ngác giữa chiều phượng bay
Vòng tay nào nhớ vòng tay
Người đi xa mãi tháng ngày vấn vương
Tìm đâu nỗi nhớ niềm thương
Những bạn bè đã xa trường chiều nao
Chập chùng kỷ niệm xôn xao
Em xa xôi quá phương nào buồn trông
Ngoài kia rụng trái chờ mong
Ngây ngô nhặt cánh phương hồng nhớ nhau
Khiếu Long
http://i.pinimg.com/564x/40/47/bd/40...bdf263895b.jpg
Hoài Niệm
Bên sân trường vắng quạnh hiu
Nhặt từng cánh phượng thắm nhiều hương xưa
Nắng vàng nghiêng đổ bóng trưa
Ve sầu khúc nhạc âm thừa xót xa
Phượng hồng gợi nhớ mùa hoa
Rơi trên suối tóc nhạt nhòa hương yêu
Sân trường ngày tháng tịch liêu
Chỉ còn cánh gió ru chiều hồn say
Tìm đâu hương ấm vòng tay
Nồng nàn tuổi mộng gieo đầy vấn vương
Lòng nghe trĩu nặng buồn thương
Tiếng thầy trầm lắng giảng đường ngày nao
Bạn bè tuổi ngọc xôn xao
Hạ về anh chốn phương nào đợi trông
Nhớ thương chín đỏ chờ mong
Vài dòng lưu bút tỏ lòng nhớ nhau....
Tiểu Vũ Vi
http://i.pinimg.com/564x/dd/c9/c5/dd...35a062b254.jpg
20 Năm Bến Lạ
Sáng tác: Song Ngọc
Trình bày: Hồ Hoàng Yến
Hai mươi năm rồi người đã quên ta
Hay hai mươi năm ta đã quên người
Người đã ra đi hay người ở lại
Ta mù nẻo đời một bóng chim di
Người ở ta đi mình còn lại chi
Thiên Thu mây trôi thiên đường đá lỡ
Trái tim lưu vong trám tim ngục tù
Mọt kiếp đọa đày tội lỗi hưng vong
Người đành quên ta, ta còn hoài nhớ
Nhớ người thân xưa nhớ mưa Saigon
Nhớ hàng me nghiêng áo dài nẻo phố
Nhớ lá sân trường một cỏi ngây thơ
Hai mươi năm dài đời cùng ta đi
Lang thang trôi theo muôn trùng bến lạ
Con tim hoang mang con tim tội tình
Người ở bên trời còn nhớ hay quên
Người ở bên trời còn nhớ ta không
Hai mươi năm rồi ta vẫn chờ trông....
https://i.pinimg.com/564x/c2/1c/4d/c...674a2e9fa3.jpg
HOA TƯỜNG VI TRONG MƯA
Từng giọt mưa câm lặng những bức tường
run rẩy bông tường vi đang nở
nhấp nhoáng bóng chân trần
đầu mùa bong bóng nổi trên đường như mắt cá
Cao nguyên hoá chiều, mưa đưa em đi
gốc thông già hát gì với tuổi
em cầm trên tay một bông liễu rủ
hoa tường vi lặng lẽ khóc vùi
Gió ở phương nào thổi lạnh áo em
bong bóng vỡ trắng trời bong bóng chết
cho từng giọt đắng cay vụn nát
chỉ còn mưa thăm thẳm nỗi em về
Chỉ còn cao nguyên phố núi và em
đành gửi lại một chân trời đẫm gió
đành gửi lại bông tường vi vẫn nở
dẫu cơn mưa vẫn ủ lối đường về...
Văn Công Hùng