-
...it seems like we're sheltering from the rain...
https://i.imgur.com/gtQgNvi.png
:z58:
Unexpectedly, I met you on the platform
You used to be my lover in the past
Glancing at your sweet face in profile
I can't stop myself from talking to you
You seem to be surprised, dropping your cigarette
Our bridges now have all been burned
We stare at each other
How are you doing since we last met?
I'm fine, my life is good.
Would you like to have a cup of coffee?
The train has passed
You still take two lumps of sugar in your coffee?
You say "You still remember?"
Smiling and combing your hair with your hand
Well, it was right that we separated back then
We can forgive each other now
We were just too young
I loved you
But we both had our own dreams to chase
Coming across you again is wonderful
It seems like we're sheltering from the rain
Sheltering from the rain...
*Contributed by Andy Edgar & Nori Iwato
:z58:
Chừng như...*
Tình cờ ta gặp lại
Bên thềm ga ngược xuôi
Nhìn nhau chừng bỡ ngỡ
Trên kỷ niệm buồn vui
Anh chừng như ngạc nhiên
Bàn tay buông điếu thuốc
Mưa chợt lem mắt ướt
Chừng như em chưa quên
Từ lần cuối chia tay
Em qua cầu gió bay
Tách cà phê năm ấy
Nuôi ta buồn đến nay
Giấc mơ nào mật ngọt
Tuổi trẻ chạy vòng quanh
Mùa từng mùa tất bật
Chừng như...em và anh...
*Just some other words those have been inspired by this "Amayadori"
-
...khi tôi về, bồi hồi trong nắng...*
https://i.imgur.com/UUb0gbX.png
...khi tôi về, nghẹn ngào trong nắng...:z58:
-
...once on a high and windy hill...*
https://i.imgur.com/TRYcDBC.png
Love is a many-splendored thing
It's the April rose that only grows in the early Spring
Love is nature's way of giving a reason to be living
The golden crown that makes a man a king
Isn't it?:z58:
-
...dù mãi mãi ngàn sau hay miên viễn cách chia...
-
Chuyện Bí / Bầu:z58:
...để nhớ lại một tháng 9 buồn cười hồi nớ...
Mùa đã bắt đầu trở lạnh.
Buổi sáng ra vườn đã phải khoác thêm chiếc áo len cũ.
Double áo.
Áo trong mong manh thương người...
Áo ngoài hanh hao nhớ người...
Mà gió đâu có hiểu - gió cứ vô tình thổi mãi khiến cái môi, cái mũi cũng bắt lạnh tê.
Ngó trộm sang vườn nhà cô hàng xóm, thấy cây trái lúc lỉu trĩu cành mà mê mẩn. Ừm, có lẽ cũng nên "em về thu xếp lại"* rồi đi tìm một chỗ quanh năm ấm áp để vui thú điền viên chăng? Em không còn trẻ nữa. Anh chắc cũng sắp dzà. Anh chịu khó trồng cây. Em chịu thương hái quả. Đôi mình tính-tình-tang...*
Gọi thỏ thẻ this happy thought với chị, chị ré:"Xin đừng nhé. Còn nhớ chuyện bí với bầu của ma đàm H. & ma dàm T. ngày xưa không?"
Oh, chuyện bí & bầu. "Bầu ơi thương lấy bí cùng. Tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn". Bí thương thương bầu. Bí quý quý bầu. Bí sai quả mắn trái nên bí tới mùa là ùn ùn kéo qua nhà bầu rủ rê:"Nấu canh đi, nấu canh tôi với tôm khô-tiêu-hành thơm thơm đi. Nhớ mua thêm một lọ dưa mắm ăn kèm nhé, thủng nồi trôi rế đấy!". Lần đầu, bầu cười rất tươi cám ơn rối rít. Lần thứ hai, thứ ba, môi cười đã bắt đầu gượng gạo. Qua lần thứ tư, thứ năm thì bầu ứ cười được nữa, hú như còi tàu :"Trồng chi cho dữ rồi cứ bắt người khác phải ăn giùm. Thứ hai canh bí, thứ ba bí canh. Tư, năm, sáu, bảy tối nào cũng hì hụp húp bắt sũng cả người. Con tôi đòi ói, chồng tôi đòi mửa. Nhà cũng có nguyên một giàn bầu đẻ con lúc nhúc, thế có muốn khiêng bầu về xào hay luộc bớt giùm tôi không thì bảo!". Bí lắc:"Ông xã tui không ưa ăn bầu, biểu ăn nhiều sẽ bị mát dây. Tui đã hơi bị mát nên cũng hông ưa nó luôn!". Bầu gắt:"Thế sao cứ bắt tôi phải ăn bí? Bộ không biết ăn nhiều sẽ bị bí lù sao? Cơ khổ. Chồng tôi đang thất nghiệp, con tôi đang học thi, nghĩ chưa đủ bí nên trù cho bí chăng?". Bí dỗi:"Không muốn ăn thì đem quẳng, can cớ chi mà lại vu cho người ta cái tội trù ếm!". Bầu quay mặt đi lẩm bẩm:"Quẳng sợ mang tội với trời đất nên bắt người gánh tội giùm mình. Bộ nghĩ tui là heo chắc, hứ!".
Thế là bí òa lên khóc, giờ ăn trưa bỏ ăn chạy qua chỗ tôi bù lu bù loa kể lể khúc nhôi ai oán. Tôi cười:"Thì chị kiếm người khác mà thay phiên bí. Cứ bắt một người bí mãi cũng tội nghiệp cho người ta". Bí sáng cả mắt:"Thế tôi đem cho cô thêm vài trái nhé?". Tôi dzun:"Xin tha. Tủ lạnh vẫn còn 4 trái sắp đông đá!". Bí ngẩn tò te:"Thế tôi biết phải làm sao với chúng? Ông xã tôi hứng chí dựng đến những 2 giàn to". Tôi xúi:
- Thì đem ra chợ nhờ họ bán giùm cho, có thêm chút xu rủng rỉnh bỏ túi.
- Đã gửi rồi. Họ bán không được gọi trả về vì nhà ai cũng tràn lòng nhung nhớ quê xa nên trồng đủ thứ. Phải đem quẳng đi cả đống bị hư đấy, nhìn phát khóc!
- Vậy mùa sau còn trồng nữa không?
- Tởn. Để tiền mua phân bón cuối tuần đem thả slot machines còn hơn. Đỡ bị nghe rủa xả.
- Vậy là đã biết khôn đấy. Chúc ông bà đi kéo máy vui vẻ nhá!
Nói phũ miệng thế chứ ma đàm H. vẫn thực sự chưa tởn, mùa sau vợ vợ chồng chồng lại hì hục ủi đất trồng cucumbers. Tôi được âu yếm hỏi tiêu thụ giùm một giỏ bự đến vài chục trái. Homegrown cucumbers rất dòn/rất ngọt/rất ngon nhưng con bé nhà tôi mỗi ngày mỗi xụ mặt lẩm bẩm:"Dưa leo for breakfast, dưa leo for lunch box, dưa leo for dinner, oh dear mother, do you intend to úm-ba-la me into a green cucumber?". Thế là phải loay hoay bày trò beauty salon, hì hục xắt từng lát dưa leo mỏng đắp mặt để giữ gìn nhan sắc cho miss teenteen stops complaints. Háh háh, green cucumber, cool cucumber - how once, we did love you so - làh lah!
Này ông ấy, thế mốt mai ni ngựa hồng mỏi vó, ông ấy có muốn về vườn bên nớ trồng bí, trồng bầu với tôi không? Đừng lo. Chúng mình sẽ không phải ăn, chúng mình chỉ việc nhong nhong chạy quanh cái circle of old friends iêu cầu họ phải làm phước ăn giùm. Nếu họ có bực, có mắng - kệ - chúng mình cứ việc quẳng lũ bí, bầu trước thềm nhà họ rồi cười, rồi chạy - có sao đâu, nhỉ? Nhưng tôi chỉ ngại ông ấy lúc đó đã phải chống gậy, e chạy lẹ quá rồi sẽ bị ngã, rồi hờ ai cõng về nhà? Tôi? Xời, e rằng lúc nớ tôi lom khom cõng tôi còn chưa xong áh!
Thôi, hay mình đừng bí đừng bầu làm gì cho nhiễu loạn cuộc đời, mình trồng hoa nhé?
Hoa gì hả? Hoa gì cũng được, miễn là hoa.
Sao cơ?
Oh oh, tôi quên bẵng mất là ông ấy vốn hay bị allergy với phấn lá, phấn hoa, phấn cỏ...(nhưng không với phấn hồng!)
Thế thì biết phải làm sao đây khi tôi vẫn cứ muốn "trồng-trồng"?!
Cô ấy ới ơi...
Help ả mấy!
A?Phù
-
...it's a long long while from May to December...
https://i.imgur.com/WPEdclq.png
:z58:
But the days grow short
When you reach September
When the autumn weather
Turns the leaves to flame
-
...for I have a story to tell you...
-
September 12th, 2020
Pumpkins, mùa thu & Em:z58:
*cho một mùa thu xưa...
Những chiếc lều đủ màu đã bắt đầu xuất hiện rải rác xung quanh thị trấn.
Pumpkin xanh xanh / Pumpkin vàng vàng / Pumpkin đo đỏ - một bầy chồng chất lên nhau hớn hở trẩy hội mùa.
Nhìn chúng, không hiểu sao lòng lại gờn gợn nhớ đến từng quầy bưởi BH trên đường đi ra Cap những ngày cuối hạ xưa.
Ôi những trái bưởi xanh xanh vàng vàng the nồng mùi nắng - xẻ ra lấy vỏ làm mũ béret đội cho thơm những lọn tóc cháy, ruột từng múi mọng chất nước ngọt ngào như mạch giếng trong chảy ra từ lòng núi làm viên mãn những chiếc cổ họng khô gào thét rượt đuổi cơn vui. Đã xa lắm rồi thuở ấy...
Rồi từ bưởi lại lan man nghĩ đến bòng - phì cười.
Cái ông ranh mãnh ấy thật là khéo ví von & cái lũ chữ nghịch ngợm như quỷ sứ ấy cũng thật là ma le để mặc cho những ngón tay người tha hồ vo tròn bóp méo...
Em mới mười nhăm em là bòng
Nụ xuân vừa chớm bé bòng bong
Quân tử nỡ nào vươn tay hái
Ngại nát khôi nguyên nát cả bòng!
Rồi tháng ngày qua em bỗng nhớn
Bòng non nay đã bưởi tròn tay
Mà tay sao nỡ tay kẻ lạ
Rụng chỉ tay mình bụi phấn say!
Nhưng sao đang bí đỏ lại bỗng vẩn vơ hóa thành bòng với bưởi?!
Anyway, em ghé thăm nhà và khệ nệ khiêng ra từ trong trunk xe một Mr. Pumpkin to đùng đỏ ối.
Hỏi:"Sao hắn to thế?"
Nháy mắt:"Project for my childhood memory nên phải to!"
Ah, em đã bắt đầu build-up/contain cho cái tổ memory rồi cơ đấy.
Phải chăng đôi chân kia cũng đang bắt đầu thấm mệt đường xa?
Hơn 2 tiếng đồng hồ hì hục cắt/khoét/đục/xẻ & voilà - chiếc xích đu thơ ấu rốt ráo đã thành hình.
Lót vào đấy một nệm lá thu vàng/xanh/nâu/đỏ êm êm nhé?
Cột vào đấy thêm một giải lụa satin hồng mềm mại nhé?
Rắc rắc vào đấy chút hương nồng của vài cánh hồng nhung còn sót lại ngày hạ sắp đi qua.
But where's that sweet baby?
Em thẫn thờ ngồi ngó "tuyệt tác phẩm" của mình.
Tôi thờ thẫn nhìn xuống những ngón tay khô đẫm màu bí đỏ.
Once upon a time, there was a little sweet baby girl who sat solemnly inside a red pumpkin swing with those big brown eyes fulled of questions...
Đứa trẻ nay đã thoắt nhiên trở thành một adult với những bộn bề trần gian toan tính. Những quả bí đỏ mỗi mùa mỗi rủ rê nhau quay về nhắc nhở chuyện xưa. Mà đứa trẻ xưa đã không bao giờ còn có thể fitted-in trong chiếc xích đu kỳ dị mùa hội cũ.
Thôi, hay là ta cứ bắt Grumpy hay Mirrow ngồi vào để thay thế, nhé?
Grumpy nheo mắt khô grừ-grừ thấy mà kinh!
Mirrow chun mũi héo méow-mèow-meow nom phát khiếp!
Có lẽ chúng đang dùng loại ngôn ngữ riêng của pets sì sèo bảo nhau: cả hai thế hệ nhà này chừng như đầu óc không được bình thường cho lắm! Actually, chúng đâu có hiểu là để được bình thường - first, we have to try all the impossible things to find out.
Thành hay không thành, những giấc mơ dù phôi phai, tan tác cũng vẫn sẽ mãi mãi là những diệu kỳ ký ức...
Chúng làm đẹp đời ta trôi.
Có phải?
Pinkypink
-
...mãi ân cần ôm quá khứ trên tay...*
https://i.imgur.com/jgoDTi0.png
I'm Afraid to Love a Memory:z58:
A fountain, a stone wall
A little ivy climbing on a roof
In this room, I made the promise
To love you for the first and the last time
After the strife and the years of forgetting you
All of my travels brought me back here
Here I am - I already regret it
And I'm afraid of this door that will open to reveal you
I'm afraid to love a memory
I'm afraid of you, I’m afraid of myself
I'm afraid we have nothing to say to each other
Or too many things to say at once
I should not have come back
I had a vision of you in my head
I'm afraid of loving a memory
And here you are before me
I'm waiting for you to speak to me
Your voice is just the same
The same eyes - you barely change
I'm afraid in front of the two of us
I'm afraid to love a memory
I'm afraid of you, I’m afraid of myself
But you only have to say one word
And I will be in your arms
I want to love a memory
I want to love you as before
You did the right thing to come back
I waited for those words from you
You can love a memory
To the point of making it live again
This evening, I'm ready to die
Since you - you love me too
Tonight I'm ready to die
I just loved a memory
-
...just blame it all on the blue moon...
-
-
...toward those isles of yours that wait for me...*
https://i.imgur.com/uACFCpR.png
:z58:
I want you to know one thing
You know how this is
If I look at the crystal moon
At the red branch of the slow autumn at my window
If I touch near the fire the impalpable ash
Or the wrinkled body of the log
Everything carries me to you as if everything that exists
Aromas, light, metals were little boats that sail
Toward those isles of yours that wait for me
Well, now
If little by little you stop loving me
I shall stop loving you little by little
If suddenly you forget me, do not look for me
For I shall already have forgotten you
If you think it long and mad
The wind of banners that passes through my life
And you decide to leave me at the shore
Of the heart where I have roots
Remember that, on that day, at that hour
I shall lift my arms and my roots will set off
To seek another land
But
If each day, each hour
You feel that you are destined for me
With implacable sweetness
If each day a flower climbs up to your lips
To seek me
Ah my love! Ah my own!
In me - all that fire is repeated
In me - nothing is extinguished or forgotten
My love feeds on your love, beloved!
And as long as you live it will be in your arms
Without leaving mine
Pablo Neruda
(1904-1973)
-
...mà đời đâu biết đợi...*
Ừa, zou:z58:
Hạ nồng / hạ cháy sắp sửa đi qua...
Thu chín lá cây / chín cả tim người sắp sửa quay về...
Tách cà phê buổi sáng đẫm mùi khói sương chừng như cũng đang sắp chín...
Bluejay hỏi:"Sao mắt hôm nay ướt?"
Li'l pink rose ngúng nguẩy:"Ướt đâu mà ướt, sương đấy!"
Sương rơi trên lá
Sương rơi trên hoa
Sương pha mắt ướt
Lướt thướt ngày qua
Ngày đang tới, ngày chưa qua.
Người có qua không?
Ah, người sẽ không bao giờ qua vì người biết khi người qua, người sẽ phải chơi trò "bịt mắt bắt dzê" tự lừa tự dối chính mình.
Lừa chi? Dối chi?
Ah, không biết. Để nhờ windchime ring-ring gọi gió hỏi xem có biết không.
Gió phán:
"Thương nhau cởi áo cho nhau
Về nhà mẹ hỏi - qua cầu gió bay"*cd
Đấy, lừa đấy!
Thế còn dối?
Oh, dối hả? Thì đây:
"Lá thốt lên lời cây
Gió lú đưa đường mây
Có yêu xin những ngày thơ ngây
Lúc mắt chưa nhạt phai
Lúc tóc chưa đổi thay
Lúc môi chưa biết dối cho lời"*VTA
Dối cho lời...dối cho lòng...
Chạnh nhớ đến bà những năm cuối đời & một câu chuyện cổ tên "Chiến".
Thôi thì cứ bắt chước như bà trẻ út (em gái bà) đã cố chống chế với mẹ khi bị chất vấn:
"Làm gì có Chiến nào cơ chứ, mẹ mày lẫn rồi!"
Tôi, hình như, cũng đang bị lẫn...
Mốt mai đâu đó gặp nhau không chừng sẽ wink-wink, hỏi:
"Who are you huh, ừa, zou?"
Pinkypink
-
...think that maybe tomorrow...*
https://i.imgur.com/mEkk7GD.png
:z58:
Em là cánh bướm hồng
Ta, gió lay cơn mộng
Chập chờn em thức giấc
Mộng chín trên môi hồng
-
...ta vẫn yêu người yêu tím ngát chân mây...*
https://i.imgur.com/FJbpQA4.png
...ta vẫn yêu người yêu ngác ngơ từng ngày...:z58:
-
...time takes away so the story is told...*
https://i.imgur.com/1NDfRBI.png
:z58:
When we are young, age has no meaning
I never gave it a second thought
Until one day along came this old man
And this is what he said to me
And this is what he said to me
I know what it is to be young
But you, you don't know what it is to be old
Someday, you'll be saying the same thing
Time takes away so the story is told
I've asked so many questions
To the wise men I've met
Couldn't find all the answers
No one has as yet
There'll be days to remember
Full of laughter and tears
After summer, comes winter and so go the years
So my friend
Let's make music together
I'll play the old while you sing me the new
In time when your young days are over
There'll be some one sharing their time with you
*Song written by Jerry Abbott & Narrator by Orson Welles
*Music by The Ray Charles Singers and the Nick Perito Orchestra
-
...and Love is stronger far than we...*
What is Love?:z58:
Khi người bà đẩy đứa cháu ra khỏi vạt áo dài gấm màu gỗ gụ để "giới thiệu" nó với người đàn ông trung niên mặc veston trắng, đứa trẻ có vẻ ngại ngần. Gớm, sao ông ấy trông nghiêm nghị thế - đôi lông mày rậm cau cau trên cặp mắt sâu như giếng nhìn nó lom lom khiến nó sợ hãi - chỉ muốn rụt cổ giấu mặt mãi vào vạt áo thơm thơm mùi trầm của Bà.
Nhưng rồi ông ấy cười - ah, miệng cười sao mà thân quen giống y như miệng cười rạng rỡ của Bố.
Và thế là chú & cháu quen nhau.
Chú gọi cháu là "Petite Chatine". Cháu gọi chú là "Monsieur Mousquetaire", đôi khi: Oncle Dzâu.
Chú để râu xanh rì chứ không cạo sạch láng o như Bố. Râu vs. No Râu, which one would be the best? Đứa trẻ chọn cái "không râu" của Bố vì bộ râu rậm của Chú luôn khiến cho cái má phính của nó bị ticklish. Mà hễ bị nhột là đứa trẻ phải cười - cười khúc khích hay cười ha hả thì điều đó còn tùy thuộc vào mức độ tickling của bộ râu. Đứa trẻ ít khi dám cười ha hả vì Bà hay nói:"Con gái con đứa mà cứ tít mắt lại rồi há há là trước sau gì cũng có lúc bị thong manh, sẽ không còn nhìn thấy đường mà bước." Úi, không thấy đường mà bước thì sẽ bị ngã. Mà hễ bị ngã là sẽ bị đau lắm đấy - double đau nếu như đứa trẻ lại chỉ thích chạy hơn là bước từng bước nhỏ rón rén khoan thai như con mèo. Mẹ thì vẫn thi thoảng chép miệng thở dài:"Giá mà tôi chịu khó nhẫn nại nhịn đến năm con ngựa rồi mới sinh nó nhỉ!". Bố nghe rồi lăn ra cười há há khiến Mẹ phải chau mày lẩm bẩm:"Cười cứ như là ngựa hí ấy, bộ tưởng miệng rộng thì sang chắc!". Há há hí hí hố hố - đến ông Địa nghe Mẹ đay Bố cũng phải phì cười. Phải chịu thôi, Bố tuổi con ngựa mà. Con ngựa mà ở chung chuồng với con mèo thì thế nào cũng bị mèo cào quên cả hí - all the time!
Anyway, đứa trẻ bị nhiễm "tư tưởng" Tử Vi của Bà từ cái thuở mới học chắp vần bằng tên của những vì sao. Gặp ai, quen ai nó cũng băn khoăn hỏi:"Hey you, you tuổi con gì? Từ sao nào tới?". Sau này nhớn, nó còn học được thêm cái nết xtreme-curious của mèo, chưa quen đã muốn gõ trán thiên hạ tra vấn:"So who you are? So what you do? So where you live? So why you care?" Etc...etc...
Và thế là đứa trẻ đã chu môi hỏi:
- Chú tuổi con gì?
- Le coq.
- Ò ó o hả? Bà bảo ò ó o có nhiều vợ lắm!
Khuôn mặt chữ điền của chú turned red. Bà bịt miệng cháu không kịp. Dì nhếch môi son tím mỉm cười vu vơ. Bà trẻ út vội quát:
- Chỉ giỏi nói bậy. Con nít con nôi biết gì. Hỗn!
Và thế là hai cái má bầu bĩnh bị lũ nước mắt toong toong nhỏ xuống làm cho ướt nhẹp. Buổi tiệc mừng Dì quay trở lại với cuộc đời đáng nhẽ vui mà lại thành chẳng vui chi. Chỉ vì cái mỏ bi bô của nó. Mà nó có nói gì không đúng đâu cơ? Một đàn gà mái chỉ cần có một Monsieur Le Coq là tha hồ thênh thang đẻ trứng. Trứng tha hồ ấp nở ra lớp lớp gà con - mặc sức nuôi, mặc sức đem ra chợ bán những mấy đồng một tá. Bà thường kể chuyện về chicken farms thế. Truyện tranh nhi đồng Bố khuân về cũng vẽ & viết như thế - chẳng nhẽ sai?
12 năm sau, khi đứa trẻ lớn lên tập tành làm cô tú, khi Bố & Mẹ bắt đầu cãi nhau ầm ĩ trước buổi phân ly - đứa trẻ lúc đó mới được vỡ cơn "chậm hiểu" để biết ra là Chú Dzâu của nó thực sự có những 3 bà vợ - một tây, một ta & một nửa tây/nửa ta. Miss tây ở Tây xa quá nên không có chuyện. Miss nửa tây/nửa ta dẫu đến sau nhưng lại ở gần & hung dữ còn hơn cọp nên chuyện mới phải xảy ra. Và đó cũng là lý do giải thích tại sao Dì phải vô nằm trong căn phòng bệnh viện trắng có hai chú lính gác, tại sao sau đó Bà giận đòi ra tòa từ Dì khi Dì cứ khăng khăng từ chối thu xếp dọn về xứ biển để sống với đại gia đình của đứa trẻ.
"Yêu gì mà yêu thong manh! Yêu mù lòa ngu xuẩn!". Bà tuyên bố.
"Love is fight! Love is conquer!" . Bố & Mẹ nháy nhó nhìn nhau.
Và đứa trẻ chỉ biết ngơ ngác mỉm cười.
Đứa trẻ chưa biết Love là ai? Bao nhiêu tuổi? Từ hành tinh nào rơi xuống?
Và tại sao người ta lại cứ phải rơi/ngã vào nó - all the time...
Để làm gì thế?
Liệu họ có bị đau lắm không?
Pink
-
...mùa rơi xuống khúc tình cầm mê luyến...
https://i.imgur.com/oZs1hST.png
...chìm đắm nhau cung xuyến mưa mùa thu...:z58:
-
...but I miss you most of all...
-
...tout doucement sans faire de bruit...*
-
...will ne’er from thence depart...*
https://i.imgur.com/12rc1rK.png
:z58:
The verdant ivy clings around
Yon moss be-mantled wall
As if it sought to hide the stones
That crumbling soon must fall
That relic of a bygone age
Now tottering to decay
Has but one friend - the ivy - left
The rest have passed away
The fairy flowers that once did bloom
And smile beneath its shade
They lingered till the autumn came
And autumn saw them fade
The emerald leaves that blushed between
The winds away have blown
But yet to cheer the mournful scene
The ivy liveth on
Thus heavenly hope will still survive
When earthly joys have fled
And all the flow’ry dreams of youth
Lie withering and dead
When winter comes - it twines itself
Around the human heart
And like the ivy on the wall
Will ne’er from thence depart
https://en.wikipedia.org/wiki/Henry_Kendall_(poet)
-
...but if you think one day...*
https://i.imgur.com/Wkr7sKg.png
...don't go thinking your story will deter me...:z58:
-
...thu mang cho tình yêu một thời đã qua...*
https://i.imgur.com/El6C0yx.png
...một người bước đi...lệ tình ướt mi...:z58:
-
...well, something's lost...*
https://i.imgur.com/em8JGCy.png
...but something's gained in living every day...:z58:
-
...but that doesn't really matter very much...*
https://i.imgur.com/CgmFBte.png
...even when I'm no longer sleeping, I still think of you...:3:
-
...will ever a time come to pass...
https://i.imgur.com/DlXFxWL.png
...when the lonely bird sings at last...:z58:
-
...lại tìm cái chốn đoạn trường mà đi...*
Thiên võng khôi khôi...:z58:
Mr. Grumpy làm hỏng mất những ngày cuối hạ định lang thang "đi nhặt mặt trời" của tôi. Ai lại đang lướt êm êm trên cỏ mềm bỗng nhiên có đứa hóa rồ phóng thẳng một mạch ra đứng giữa "con đường cái quan" nghếch mõm ngắm nghía mây bay / mây bay về đâu bao giờ cơ chứ...
Xe tới và thế là có kẻ hoảng vía phải xông ra ôm lấy đứa hóa rồ dzun dzẩy chạy vô rồi thế là té cái oạch, chủ-tớ âu yếm cùng nhau lăn đùng trên driveway giữa tiếng còi xe coi bộ cũng hết hồn inh ỏi tin-tin-tin. Ông hàng xóm vừa đi đâu về cuống quít chạy sang, hỏi:"Are you okay / Are you okay?". Ừmm...maybe not. Right foot hình như bị shocked, giật cái đùng khi tấm thân trần thế định gượng gạo đứng lên. Ông hx bảo phải đi ER để X-ray. Bà hx xách bịch nước đá chạy ra đắp cái bàn chân khổ, ríu rít hối chồng:"Call James. Tell him we have an ER coming." (James là son-in-law-to-be của họ, a pediatrician, hì, có lẽ họ đoán tôi chỉ mới mười nhăm :)
Mà ER ư? Oh, pờ-leaze! It's not my time for any kind of ER yet. Chỉ là chút nhức nhối tê tê lăn tăn ngồ ngộ thôi mà. Có thể là bị bong gân - no need for ER. Ông hx trợn đôi mắt xanh:"Are you sure?". Bà hx ré:"You don't have the right to neglect your body!". Tôi càu nhàu:"But it's my body, isn't it? I know how it should feel. Thanks for your verdict!". Họ phì cười nhìn nhau nháy nhó rồi đồng ý leave me alone. Tôi tuy đang đau thí mồ cũng phải gượng cười. Grumpy thì không cười - hắn hú - có lẽ đang tê tái khóc cho buổi tiệc steak ngày thứ bảy sẽ không có kẻ thèm cook cho mà hốc.
Buổi tối, bà hx cho con gái út bưng qua một khuôn apple pie còn nóng hổi & thơm phưng phức - one of my fav. indulgences trước khi cây táo đỏ nhà tôi phải đốn bỏ vì bị poisonned by Adam&Eva's serpent.
Grumpy hếch cái mũi nâu ngửi ngửi rồi chổng cái behind bỏ đi.
Mirrow thì lại thè cái lưỡi hồng hồng ra đòi chia xẻ.
Miss Beauty Scale mắt nhấp nháy tia nhìn điện tử từ trong góc bếp ngấm nguýt có vẻ không được hài lòng.
Kệ. Lâu lâu mới được thưởng thức lại cái hương vị tình người / tình fruits. Khờ sao nhịn!
Một chiếc armchair bọc nhung bập bềnh đỏ thắm như màu rượu nhé...
Một thau nước muối biển thật ấm / thật mặn để tắm bàn chân đau ơi đau nhé...
Playing back bộ phim fav. "The Sound of Music":z58:trên comfy laptop and voilà...
Cuộc lang thang cuối mùa hạ lạ vừa qua của tôi không tốn kém lắm.
Cái bonus check vẫn còn y nguyên chỉ bị mẻ mất một cái răng dzàng của bác Franklin.
Và con bé lăng quăng nhiễu sự đang bì bõm lội sông từ M. text về hứa hẹn một unbelievable surprise that could make me cry!?
Giá mà không có cái nỗi chi chi lung tung ấy thi thoảng gờn gợn chập chờn ám ảnh...
I do feel sastified with my little "hoạn nạn" của một mùa hạ vô cùng điên khùng hỗn loạn chưa bao giờ dzám ao ước được thưởng thức.
"Thiên võng khôi khôi, sơ nhi bất lậu"* hở...
Well, I guess ông giời kiếp xưa vốn là một cần cù ngư phủ còn tôi kiếp nay đương thời lại là một con mèo lười ưa ăn cá chiên, bởi thế / cho nên...
Dẫu sao, đó cũng là một cách "này-thì-ơi" ngập tràn cảm giác!!!
Pink
-
...whole-hearted, happy, careless, free...*
https://i.imgur.com/g65JDPB.png
October :z58:
October is the treasurer of the year
And all the months pay bounty to her store
The fields and orchards still their tribute bear
And fill her brimming coffers more and more
But she, with youthful lavishness
Spends all her wealth in gaudy dress
And decks herself in garments bold
Of scarlet, purple, red, and gold
She heedeth not how swift the hours fly
But smiles and sings her happy life along
She only sees above a shining sky
She only hears the breezes' voice in song
Her garments trail the woodlands through
And gather pearls of early dew
That sparkle till the roguish Sun
Creeps up and steals them every one
But what cares she that jewels should be lost
When all of Nature's bounteous wealth is hers
Though princely fortunes may have been their cost
Not one regret her calm demeanor stirs
Whole-hearted, happy, careless, free
She lives her life out joyously
Nor cares when Frost stalks o'er her way
And turns her auburn locks to gray
Paul Laurence Dunbar
-
...thềm hoang dấu xưa vời vợi...
https://i.imgur.com/tC3xXrS.png
...trăng về giọt vỡ long lanh...:z58:
-
...khi tôi hát, khi tôi iêu...
https://i.imgur.com/hhWg54W.png
...khi tôi mơ, thời gian còn đó...:z58:
*Is it too late?
Well, better late than never.
(but never late is better!)
-
...mùa chưa chín em ơi sao vội rụng...
https://i.imgur.com/lf1pcrL.png
1.
Tháng 10 là tháng của những ngày hội mở nhộn nhịp thường niên của thị trấn: Oktober Fest & beers nhé, Farmers Fair & pumpkins nhé, rồi Halloween với trick-or-treat costumes & candies...
Niên kỳ dzị của năm nay hội nào không bị cancelled cũng bị limited với facemasks & six-feet-away.
Cũng tại em covid vui chân lang thang hơi lâu ở chốn nhân gian, mưa gió sấm sét gầm gừ tơi bời là thế mà nào em có ngán, chưa chịu ngoe nguẩy bỏ đi cho thiên hạ nhờ!!
2.
Một nửa vòm lá "cây mùa thu" của tôi còn sót lại từ cuối tháng 7 chừ đang chín rục đòi rụng nốt / rụng sạch theo gió hú cùng mưa tuôn.
Em ơi, gượm đã - mười một chưa qua, mùa tôi chưa kịp chín...
Em cứ chín - nhưng em đừng vội nhé
Áo lụa vàng xin giữ nắng giùm tôi
Để thu ngoan hong tóc chỗ tôi ngồi*
Vai kể chuyện một thời tay choàng ấm
Em cứ chín - mà chín tràn nhung gấm
Nhung tình mềm, gấm dịu gối chăn êm
Mùa vẫn thắm đất trời duyên đối ẩm
Vội vàng chi em chực rã hương nồng
Em cứ chín - chín như chưa từng sống
Thở vào tôi vị ngọt của môi thơ
Khúc giao mùa phủ dụ những giấc mơ
Trên sông nhớ - chữ, tôi, em - thuyền mộng
Em cứ chín - ơi em - khoan vội rụng...
Nếu phải rụng - em ơi - ta cùng rụng...
Pink
2020
-
...thương giấc buồn trên tay...*
https://i.imgur.com/peDqFZC.png
One Regret:z58:
Now walking through the autumn of my life
Where maple leaves have turned from green to gold
I watch them fall in breezes turning cold
In a whirlwind of harmony and strife
And I ponder on the fact that I might
In the light as another day unfolds
Have like these dying autumn leaves grown old
Slow spiralling toward the pending night
Moss grows along the path where I now step
That rocky road now softened by the years
Seeing for the first time so crystal clear
That I will leave this life with one regret
This vision that these old eyes now behold
Those blazing flames when autumn leaves let go
Elaine Cecelia George of Canada
-
...chuyện chúng mình ngày xưa...*
https://i.imgur.com/ITvxNBb.jpg
...đến thu này thì mộng nhạt phai...:z58:
-
Season of Knitting:z58:
1.
Cô chủ ngồi đan khăn quàng cổ mùa đông.
Cho ai? Không biết.
Cuộn len xanh lăn từ chiếc ghế mây sơn trắng đến chân tường bên khung cửa sổ - chỗ con mèo tôi hay ngồi ngắm nghía nhìn cuộc đời trôi qua...
- Này, ngoài ấy có gì vui không? Cuộn len hỏi.
- Nhiều lá đỏ lắm. Đang rơi.
- Chỉ thế?
- Oh, có chú chim red robin đang đứng khóc hu hu trên cành táo.
- Tại sao nó khóc?
- Tại nó chỉ có một mình.
- Thế một mình thì phải khóc à?
- Một mình lúc nào cũng buồn. Buồn thì phải khóc.
- Tôi cũng một mình. Tôi chả bao giờ khóc.
- Có đấy. Chỉ không biết thôi.
- Tôi không khóc. Tôi không có nước mắt để khóc.
- Ai bảo thế? Khóc, không có nghĩa là phải chảy nước mắt. Dòng lệ vô hình nhỏ toong-toong từ trong tim rồi theo sợi len mong manh kia đổ ập vào chiếc khăn quàng cổ.
- Thế chiếc khăn, nó có biết khóc không?
- Nó định khóc nhưng cô chủ đã dành khóc thay cho nó.
- Tại sao?
- Vì cô chủ cũng chỉ có một mình.
- Meomeo cũng chỉ có một mình ấy thôi?!
- Ừ, nhưng những chiếc lá đỏ bay bay ngoài kia đã khóc thay cho tôi.
- Thật hả? Thế không có ai thèm khóc thay cho cô chủ hả?
- Không.
- Tại sao?
- Tại cô chủ thích được khóc. Cô ấy ghiền khóc. Cô ấy không muốn ai khóc hộ cho cô ấy.
- Tại sao?
- Tại cô ấy biết khi cô ấy khóc, sẽ có một người rất đau lòng.
- Ai?
Chiếc gối nhung nhỏ mang hình trái tim màu huyết dụ vụt bay vèo qua không gian êm êm của căn phòng ấm.
mẻow...
Sao cô lại ném tôi?
Tôi chứ có phải là ông ấy đâu!
2.
Chiếc khăn quàng mùa đông chưa đan xong mà nó đã dài lênh loang như một dòng sông xanh ơi xanh vô tận.
mèng!
Bộ cô ấy định quấn ông ấy từ đầu cho đến chân chắc...
A mummy lover nằm bó rọ trong lòng đêm đen kim tự tháp?
- Sao cô không đổi sang đan áo hở cô?
- Ông ấy không thích áo len.
- Nhưng chiếc khăn đã dài quá.
- Tôi có đan cho ông ấy đâu.
- Vậy chứ cho ai?
- Cho tôi.
- Cô đã chẳng có biết bao nhiêu là khăn đấy ư - nào là màu rượu đỏ, nào là màu lá mạ, nào là màu của mây trắng bay.
- Tôi không đan nó để quàng cổ.
- Thế để làm gì?
- Để cột nó vào khung cửa sổ trên tầng tháp. Một ngày nào đó sẽ dùng nó làm chiếc thang dây leo xuống rong chơi.
- Ở ngoài đó đã có sẵn một chiếc thang rồi cô ạ. Bằng cỏ bện.
- Của ai thế?
- Không biết. Chiếc thang dẫn xuống một cánh đồng cũng đầy những cỏ, xanh ghê lắm!
- Vớ vẩn. Cỏ nào còn xanh ở mùa này? Thu sắp tàn. Đông rồi sẽ đến.
- Thế hoa có nở vào mùa đông không?
- Sao hỏi?
- Có một chậu hoa đang nở bên ngoài khung cửa sổ, nom xinh nhắm nhắm!
Oh, lại thêm một chiếc gối bay vèo như lá.
méow!
Hẳn là cái đầu lung tung của cô ấy nghĩ mèo tôi đang chập chờn mộng du.
Ah, cuộc du hành lênh đênh vào cõi mộng...
Với những chiếc lá đỏ rơi rơi là những con cá vàng bơi bơi...
I want fish!
3.
https://www.youtube.com/watch?v=M6ZjMWLqJvM
When knitting becomes an obsession!*
Đan dài nỗi nhớ
Đan dầy nỗi đau
Tình chi tình khổ
Không đành quên nhau
meow!:z13:
Mirrow
-
...I'll still feel the glow that time can not fade...*
https://i.imgur.com/TQVw8WR.png
:z58:
Through the trees comes autumn with her serenade
Melodies the sweetest music ever played
Autumn kisses we knew are beautiful souvenirs
As I pause to recall the leaves seem to fall like tears
Silver stars were clinging to an autumn sky
Love was ours until October wandered by
Let the years come and go
I'll still feel the glow that time can not fade
When I hear that lovely autumn serenade
*Songwriters: Sammy Gallop / Peter De Rose
-
...ngoài hiên nắng lên...
https://i.imgur.com/aUAuZKP.png
:z58:
...đi về đâu đó giấc mơ trôi dạt giữa đêm...
-
...like a song through the trees...*
-
...mời người lên xe về miền quá khứ...*
https://i.imgur.com/ENMEJ9D.png
...mời người đem theo toàn vẹn thương yêu...:z58:
-
Mamma Mia:z58:
Khi ông ấy đang bận viết, ông ấy rất ghét interruptions - either big or small. Tôi biết cái cố tật ấy nên rất thích trêu, rình rình hễ có dịp là phải tìm cớ ấm ớ trêu cho bằng được.
- Knock knock, ông có muốn uống thêm café không, em pha?
Không trả lời.
- Knock knock, ông ăn táo nhé, táo hôm qua mua ở chợ dòn & ngọt lắm, gọt nhé?
Ah, vẫn không trả lời.
- Knock knock, tối nay ông muốn ăn gì, em nấu? Hay mình đi ăn ngoài tiệm nhé, ở phố bên kia có cái quán mới khai trương, nghe nói bún ốc, bún thang tuyệt cú mèo lắm, nhé nhé?
Ui, có một tiếng thở dài não nuột:
- Em lại đang định phá rối tôi đấy, phải không?
Và tiếp theo là một tiếng hứ rất chanh chua:
- Chỉ không muốn ông đột nhiên bị câm thôi.
- Thế em có muốn cột báo fav. của em ngày mai bị bỏ trống không?
- It's not my fav. column. It always made me dizzy after reading it.
- Vậy tại sao vẫn đọc?
- Vì không đọc thì sẽ chẳng còn gì để đọc nữa. Ông có thèm viết gì khác ngoài nó nữa đâu cơ? Thơ này, tiểu thuyết này, đôi khi còn có ký sự du lịch đó đây tràn trề hưng phấn. Where are they now?
- There was a time to be all that.
- Is now a time to quit?
- Let them fantasies rest in peace. Chuyện xưa belongs to ngày xưa.
- Không xưa thì chẳng có nay. Are you just being born today?
- I wish. So I can be happy calling you "bà má trẻ". Lúc nào cũng nhắc ăn với uống. Sao không nhắc đi toilet phải nhớ rửa tay luôn đi!
- Và nhớ là đừng có chùi cái bàn tay ướt vào túi quần sau đấy!
- Háh, tôi đến khổ với em. Còn ấm ức quên nhắc điều gì nữa thì nhắc nốt đi. Rồi làm ơn xuống phòng den ôm cái TV để yên cho tôi viết tiếp. Have mercy, please!
Okie, đuổi thì đi, bộ ngán?!
Viết xong cái column mắc dzịch ấy rồi có nhẽ mai mốt sẽ được trao giải Nobel for Peace* đấy! Hứ! Hứ! Hứ!
Ring...ring...ring...
Click!
Ring...ring...ring...
Click!
Ring...ring...ring...
Click again.
Ơ hơ, có thể nào cái phone ở office đã cũ quá nên bị mát dây chăng? Once more "click" là nhất định ngày mai sẽ tổng đình công đủ mọi thứ. Để xem ai rồi sẽ phải gào ai cho biết!
Well, không có lần thứ tư của ring-ring-ring.
Nhỡ ông ấy cáu quá rồi cứ ngồi tịt trên cái office đầy bụi ấy cho tới nửa đêm thì sao nhỉ?
Mùa sắp vào đông nên đêm dài lắm...
Mà bụng đói meo, làm sao ngủ?
Ông ấy mà bị mất ngủ một đêm là ngày mai cái mặt nồng nàn đó sẽ lầm lầm lì lì như một tảng băng lạnh ngắt ngay!
Thôi, chả dại. Tha cho ông đấy. Tha cả cho cái dizzy column mắc toi đã xảnh xẹ cướp mất cái bed of roses của những khúc nhạc / đoản thơ nhon nhon & thơm tho như một cái bông hường*.
What kind of crime did time commit to change you that much since then, dear sir?
Pink
:z58:It's just a make-believe story, read it at your own risk:z13:
-
...ta rơi vào nhau một mùa thu xa...*
https://i.imgur.com/m5lmwLo.png
bầy lá vàng rơi lặng lẽ trong đêm lênh đênh trên mặt hồ buổi sáng gờn gợn sóng...
ngọn gió lạnh lướt ngang qua còn ngoái lại rì rầm:
- liệu đã có đủ thuyền trôi để khua thức một dòng sông ngái ngủ?
cô tượng đá xõa vạt tóc rêu xanh mỉm cười tư lự:
- tôi cũng cần một chiếc thuyền lá về neo bến đậu trên vai chuyên chở hộ nỗi niềm.
đôi chim sẻ đứng hót những nốt nhạc trầm trên trang sách mở băn khoăn hỏi nhau:
- ôi những mùa xưa phiến cỏ hồng hồng nắng hạ, bây giờ đâu?
chiếc xích đu đưa nhịp thời gian...
tách cà phê ngập ngừng chìm vào sương khói...
đợi môi âu yếm thu...
:z58: