https://i.imgur.com/RnvZKo1.png
...he once was a true love of mine...:z58:
Printable View
https://i.imgur.com/RnvZKo1.png
...he once was a true love of mine...:z58:
https://i.imgur.com/WWECnbj.png
...but, still, there’s something weird...:z37:
October 30th, 2020:z58:
Buổi sáng đầm đìa mưa sương ướt trên thảm lá vàng dầy cui không còn nhìn thấy cỏ.
Bầy acorns khô rụng lộp độp xuống đôi vai trần xám của cô tượng đá đang mỉm cười vu vơ - đau? không đau? hay chỉ một thoáng giật mình choàng tỉnh giấc mơ đêm quạnh quẽ?
Cô hàng xóm hôm qua đã cho di tản bầy gà pets mà cô thường âu yếm gọi "honey! honey!" mỗi khi ra vườn - fall break vac. ở đâu thì không biết. Ngày mờ đục không còn khúc tình ca cục ta cục tát rên gọi những quả trứng vàng nên ngày đâm ra ngầy ngật như bị ốm tương tư - ngày buồn.
Nỗi buồn của ngày thấm vào tách cà phê đen vội nguội, mẩu bánh sừng dzê cong queo nhăn nhúm chẳng gợn chút cuồng mê - người nhìn rồi cũng buồn lây.
Khi người chực buồn, lũ pets nuôi cho nhà đỡ trống trải cũng bất chợt buồn theo. Con miu nhất định từ chối ra sân sau, ngồi dí chiếc mũi hồng hồng vào windowpane hờ nắng. Con gâu nằm phủ phục bên lò sưởi giả bộ ngáy ro ro, có lẽ hồn đang hoang tưởng đến cuộc chạy đua với trái banh đỏ lăn nhanh trong công viên mùa hạ một thuở "xuân thì". Duy chỉ mỗi ả rùa tím là bình chân như vại, ung dung đạp nước tới lui trong hồ kiếng chừng như chẳng màng thế sự, có nheo nhéo miết thì rùa trước sau cũng vẫn là rùa... cợt đùa chi nhau...
Tháng 10 đang thu xếp hành trang chuẩn bị lên đường - đi đâu cũng không biết nốt. Dẫu sao gã 10-ta cũng khá lucky, mỗi năm còn được trần gian tiếc rẻ mở dạ tiệc Halloween hù dzọa tống tiễn, chẳng bù với ả 9-nẫu luôn phải ra đi trong âm thầm tức tưởi, có con ma nào thèm hiện hình ngoắc ngoắc "goodbye! so long!" đâu cơ...giời ơi...ganh quá!!!
Chị réo:"Mai rảnh lết qua đây ăn mì Quảng nhé. Nhớ mang theo chai St. Denis để dành từ dạo nớ!"
Huh, mì Quảng với St. Denis for Halloween?!
Thôi hai ông bà cứ việc âu yếm cùng xơi với nhau cho đậm đà nghĩa tình phu phụ, ots* của tôi chắc còn lâu lắm mới chịu leo xuống bàn thờ để rón rén lang thang. Hôm bữa lúc trời còn nắng ấm, ổng đã lẫm liệt uy nghi tuyên bố trên ngọn thu phong:"Maybe in the next life then!".
Is there (truly) a next life for every one of us - somewhere?
Bỗng dưng muốn nghe lại khúc tự tình buồn thiu của một miss thiền tiên tóc trắng...
*Và quên thôi bông sẽ phai hường
Mà nghe như tiếng gọi dường thiên thu*
Psr.
https://i.imgur.com/2ap2VXW.png
A cup of hot chocolate
By crackling fireplace
And ton of fun memories of us
We're supposed to be warm & safe
Aren't we?:z58:
https://i.imgur.com/9Tv8FPg.png
November:z58:
The vine leaves against the brick walls of my house
Are rusty and broken
Dead leaves gather under the pine-trees
The brittle boughs of lilac-bushes
Sweep against the stars
And I sit under a lamp
Trying to write down the emptiness of my heart
Even the cat will not stay with me
But prefers the rain
Under the meagre shelter of a cellar window
Amy Lowell
https://i.imgur.com/0zXu5gi.png
Are we really happy here
With this lonely game we play?
Looking for words to say
Searching but not finding understanding anywhere
We're lost in a masquerade
Both afraid to say we're just too far away
From being close together from the start
We tried to talk it over but the words got in the way
We're lost inside this lonely game we play
Thoughts of leaving disappear
Every time I see your eyes
No matter how hard I try
To understand the reasons that we carry on this way
We're lost in a masquerade
https://i.imgur.com/5BWt3LD.png
...a thousand years ago or was it just last year?:z58:
https://i.imgur.com/kayBBXX.png
In time...
In time, it goes, everything goes away
We forget the face and we forget the voice
The heart, when it stops beating, there’s no point
Searching any further, you must let it go and that’s good
In time…
In time, it goes, everything goes away
The other, who we adored, who we searched for in the rain
The other, who we guessed with one look
Between words, between the lines and beneath the make-up
Of a masked vow, who goes off for the night
In time, everything vanishes
In time…
In time, it goes, everything goes away
Even the best memories, the most incredible ones
In the cheap shops I search the aisles of death
On Saturday evening, when tenderness disappears
In time…
In time, it goes, everything goes
The other, who we believed for silly reasons
The other, who we gave nothing and jewels
For whom we would have sold our soul for a few pennies
Who we followed around like dogs do
In time, it goes, everything’s fine
In time…
In time, it goes, everything goes
We forget the passions and we forget the voices
Which whispered the words of poor people
“Don’t stay out too late, and, especially, don’t catch cold.”
In time…
In time, it goes, everything goes away
And we feel pale and grey like an old horse
And we feel frozen in a bed of chance
And we feel all alone, perhaps, but comfortable
And we feel fooled by the lost years
So, really
In time, we don’t love any more
*Translated: Emily Ardagh:z58:
https://i.imgur.com/IMai9sB.png
...rụng xuống thềm ai...:z58:
Giữa những điều (tưởng chừng) không thật
có Em và Tôi
https://i.imgur.com/yHZLYO3.png
:z58:
Anh ạ, bến đời ta trôi giạt
Nghiêng vai mong trút nỗi buồn riêng
Gặp nhau một thoáng hồn xao xác
Tưởng đã thiên thu xóa muộn phiền
Từ cõi mù xa dừng bước mỏi
Bâng quơ anh níu một bàn tay
Một thuở hoang mang ngàn dấu hỏi
Bơ vơ em thử chút tình say
Bên nhau ta quên bao mùa đông
Yêu nhau ta uống cạn bão giông
Xẻ chia giấc ngủ đời cay đắng
Xáo động trong nhau những mặn nồng
Chỉ thế - trái tim yêu chỉ thế
Biển xưa réo gọi - anh lại đi
Đường cũ em về soi bóng lẻ
Vùi cuộc trăm năm giữa lạnh lùng
...và sẽ không bao giờ hiểu...:z58:
*4U
Rảnh, nên bươi chồng thông tín bạ / học bạ từ cái thuở "ngày xưa hoàng thị" ra nghiên kíu, thử tìm xem đâu đó vài lời "tiên tri" vàng ngọc báo trước những điềm rối rắm trên cuộc hành trình. Ah, đây rồi - thông tín bạ lớp Tư từ cô giáo chủ nhiệm tên Spring (mùa Xuân HN) với câu phê chuẩn / nhận định cuối niên học:"Bản chất thông minh nhưng tính nết chậm chạp. Nếu bớt thời giờ quan sát để năng động sẽ thành công hơn".
Cơn bão đến từ đám mây cuối mùa xuân này khá chộn rộn. Bà "iêu cầu" tôi đọc thêm 3 kinh "Kính mừng" mỗi tối trước khi đi ngủ. Mẹ arranged một cuộc gặp gỡ cô mùa Xuân HN để tìm hiểu cặn kẽ nguồn cơn rồi về nhà rì rầm với bố suốt mấy đêm không biết những gì để rồi sau đó, bố ngưng mua sách truyện nhi đồng, khuân về giao cho tôi một bu gà con 10 đứa lủm chủm chiếp chiếp inh tai điếc óc và trịnh trọng tuyên bố:"Sau 3 tháng hè (actually, chỉ có 2 tháng rưỡi) gđ chúng ta sẽ có trứng gà tươi làm ốp-la ăn bánh mì điểm tâm, ngon!". Mấy đứa em ngố của tôi vỗ tay đốp đốp, tôi âm thầm chui vô thư viện nhỏ của bố tìm tòi "tài liệu" viết về mấy con cục tát đẻ trứng vàng. Well, tìm không ra nên chỉ đành thở dài wondered: Liệu 3 tháng hè có đủ thời gian cho mấy cái búp len nhỏ xíu xiu kia biến thành mấy chị gà mái ầm ĩ sản xuất trứng ốp-la cho bố ăn sáng không? Kệ, sao thì sao, chừng nào hết hè rồi sẽ biết. Không có ốp-la thì bố sẽ được mẹ sai chị G. xách gà mèn đi mua bún bò cho bố tha hồ điểm tâm, chẳng ngất ngư ngon hơn ư? (bố mê bún bò như mê mẹ ấy!). Phải chi hồi đó có bác Google thì tôi đã không bị bắt buộc phải luyện võ nuôi gà để tập năng động theo cái great idea của bố. Ừm, 3 tháng chỉ có 12 weeks, bố ơi khi nớ cái lũ lủm chủm chiếp chiếp này chỉ mới độ tuổi teen-teen, làm sao đẻ được trứng ốp-la cho người điểm tâm cơ?!
Sau một mùa hè vui-mà-không-vui-mấy đó, tôi leo vào lớp Ba của cô giáo mang tên một loài hoa rất thơm mà các o thiếu nữ hồi nớ ưa hái đem ủ vào tóc cho mấy cậu thiếu nam hít hà mê mẩn rồi về nhà say sưa mần thơ quên mần "homeworks". Cô hoa thơm đầu niên học có cái bụng bầu lúp xúp dưới lớp áo khoác ngộ nghĩnh viền đăng-ten trắng. Và thế là tôi quên béng ngay cuộc chiến "năng động" ngồi "quan sát" tiếp tục cho đến cuối niên học - khi cô hoa thơm sanh một em bé gái 3 kí-lô cũng thơm ơi là thơm. Lời phê cuối năm trong sổ thông tín bạ của tôi được bố hỉ hả thết đãi gđ một bữa tiệc no nê ở HKMG, his fav. restaurant trong phố thị xã. Bà vui không còn bắt tôi đọc thêm 3 kinh KM mỗi đêm. Mẹ cười rất tươi khen bố giỏi quá và thế là voilà, bầy gà teen-teen hè năm trước (nay chỉ còn 7 và đã hết tin-tin) được mẹ đem đi tặng ngay cho bác lao công già trong bệnh viện với lý do:"Cái Miu nay đã hết chậm hiểu dzồi!". Ui, mẹ đâu có biết là sổ ttb cuối năm của lũ bạn cùng lớp với tôi đều được cô hoa thơm phê chuẩn exactly the same thing:"Ngoan. Được lên lớp." Có lẽ nhờ em bé trong bụng cựa quậy khiến cô bận bịu mỏi mệt nên không bothered quan sát lũ học trò chúng tôi chăng? (Nói nào ngay, học trò lớp Ba mới 8, 9 tuổi - tương đối đứa nào cũng ngoan và hiền vì hormones chưa mần việc, có phải?). Cám ơn cô hoa thơm! Cám ơn em bé thơm! Oh, how we loved you so!
Và cứ thế, tôi carried on cái "thông minh mà chậm hiểu" bẩm sinh của tôi lên lớp Nhì, lớp Nhất rồi Đệ Thất, Đệ Lục, Ngũ, Tứ, Tam, Nhị...mãi cho tới khi tôi gặp ông ấy - người mà mười mấy năm sau đã "ác độc" khơi lại "vết thương lòng" ấm ớ của một thời bé dại, ngây ngô...
"Em chỉ giỏi lý thuyết mà không giỏi thực hành, thông minh mà lại vô cùng chậm hiểu. Dreams passing by then disappeared if we're slow in catching them!"
Well, ông ấy nói tỉnh bơ mà quên mất tiêu rằng mình không có "cái bằng bachelor"* để khuyến khích những mái tóc dài lả lướt ủ hoa thơm chịu quấn quíu trên bờ vai nam tử. Và đó chính là cái điều tiên khởi cho cái vô cùng chậm hiểu của tôi "rejuvenate".
Đôi khi, intelligence is a curse & "chậm hiểu" is actually a blessing in disguise...
Let the rain cry on season instead of crying in the rain*:z58:
Pink
https://i.imgur.com/ZoIfWx6.png
...bước chân nào còn lưu luyến...:z58:
https://i.imgur.com/8RSqZHm.png
...and i still have my wings...:z58:
Tiết mùa đông:z58:
Thanksgiving is on the way...
Lạnh. Cây lạnh. Người lạnh.
Cây lạnh, cây bị confused cây chợt ngừng rụng lá.
Người lạnh, người bỗng nổi cơn điên kinh hoàng ré "No".
bbb phàn nàn:"You've said a lot of NOs to me lately, pourquoi?"
Chị ở không nấu nướng tùm lum nên cũng càm ràm:"Gì cũng lắc. Cứ ngồi tịt mãi ở cái góc vườn buồn thiu ấy rồi thế nào cũng được làm cô tượng đá bầu bạn với dzong dzêu!".
Anh cười há há phụ họa hiền thê (có nhẽ vì mới được chị cooked cho một nồi mì Quảng):"Rong rêu cũng tốt, đỡ tốn tiền mua quần sắm áo on sale cho cố rồi lại mất công đóng gói đem tặng goodwill, cũng tiết kiệm được khối xu mua rau mua cỏ tập thử khẩu vị vegan!".
Trong nhà, ngoài phố / bên nớ, bên ni - humans rửng mỡ ồ ạt tấn công human-người-đang-bị-khùng vì lạnh chẳng chút nương tay. Ừa đó, thì sao?! Đã bảo đang mùa dzịch dzật, can cớ chi phải bày đặt HS reunion để có cớ xúm xít lại mới cám ơn được nhau. List những 20 mống cơ, rồi từ 20 mống đó tag along những vợ phải cùng chồng, những bồ phải cùng bịch, những con phải cùng cái, những cháu phải cùng chiếc lôi thôi nữa - ba chục mống nhé? hay ba mươi nhăm? Lại còn gào vừa eggrolls vừa mì xào thập cẩm, bộ có ai nớ rảnh quá nên "nhàn cư vi bị khùng" chăng, hử hử? No, en-èn-ô, No! Người đang lạnh dzun nên người cũng mệch lắm, không còn hơi để mà chợ búa nấu nướng tiệc tùng chi ráo - hiểu?
Còn chị nữa...Và anh nữa...
Người ta bảo:"Vợ tung chồng hứng, chết cứng đứa ở giữa cầm chầu":z13: Tui không có chầu để cầm, cớ sao nhân thế lèn tui chết cứng cùng tấu khúc tàn thu:z58: Hic...hic...
Well, rồi thì cũng qua (chắc lắm luôn)*...
Nhớ hồi năm đầu tiên lũm chũm bước vô ĐT ngồi lê phiếm chuyện Black Friday shoppings với cháu. Mới đó mà đã vèo như lá rơi mất tiêu 15 năm cuộc đời. Không biết hồi nớ mình ăn thứ wủy chi mà máu khi mô cũng sôi sùng sục - work, love, thơ thẩn, thị phi...chẳng có thứ nào chịu tha mà không thử. "The last supper" cho một đời người chăng? Ngon không? Ừa, ngon! Vui không? Ừa, dzui! Tiếc không? Ừa, tiếc - tiếc phát điên tiết! Mà cũng vô cùng cảm tạ trời đất cho cái giai đoạn còn tiết để điên ấy. Cảm ơn người khiến tôi điên! Cảm ơn tôi làm điên người! Cảm ơn cuộc đời và những cuộc điên nguy nga tráng lệ chừ đang bùm bum gõ nhịp cho trái tim khô thoi thóp vì không còn đủ tiết để dzám điên tiếp tục. Ah, tiết ở đây có nghĩa là huyết, là máu phải không? Lại nhớ có lần một ông người dzưng khác họ thắc mắc hỏi tôi hồi đầu mùa đại dzịch:"Em loại máu nào?". Tôi:"Oh, thôi ông đừng hỏi, loại nào thì loại rồi cũng đến lúc phải khô, chấm hết." Hmm, đã khô mà còn bị lạnh đế dzô, trước sau chi cũng có đứa phải đành gạt lệ makes appoinment với Mr. beloved Don-di-doong để arrange một cuộc great reunion dzới ông bà tổ tiên nhiều đời không còn biết ai là ai nữa...
Này bbb, bé nay vẫn còn trẻ lắm, bé chưa chuẩn bị khí phách đầy đủ để có thể dzũng cảm đối đầu với những lời giáo huấn vàng ngọc của tổ tiên đâu. Reduce cái list 20 xuống chỉ 10 thôi nhé nhé, s'il vous plaît?
And how I love you so...
Happy & safe Thanksgiving, dear Alls!
(as long as we still còn tiết để điên, of course!)
Pink
https://i.imgur.com/PKFvCrU.png
...ơn nguồn chữ chảy mùa thơ hương nồng...:z58:
*Campanula (Bellflower) represents gratitude, humility, attractiveness and everlasting love*Net
https://i.imgur.com/hE9Thji.png
My true love:z58:
My true love hath my heart and I have his
By just exchange one for the other given
I hold his dear and mine he cannot miss
There never was a bargain better driven
His heart in me keeps me and him in one
My heart in him his thoughts and senses guides
He loves my heart for once it was his own
I cherish his because in me it bides
Sir Philip Sidney
(1554-1586)
https://i.imgur.com/D45QqAe.png
...một người không biết nhớ ta không...:z58:
Old Sundays:z58:
1.
Mỗi sáng chủ nhật là một cuộc "tổng duyệt binh" ồn ào, náo loạn điếc cả tai...
Áo của em đâu? Giày của em đâu?
Ủi giùm em cái quần. Thắt giùm em cái nơ.
Ơ hay, ai giấu mất quyển thánh ca của em?
Hi hi hi, chị chưa chải tóc!
Hừ, cái con bé này đoảng. Vác cái đầu bù xù thế kia đi chầu Chúa à?
Thế đấy. Tôi luôn luôn là cái đứa cuối cùng quên chải tóc gọn ghẽ khi mấy chị em phải đứng xếp hàng chờ "kiểm duyệt" trước đôi mắt quan sát nghiêm khắc của bà.
Biết sao hơn - tôi bận quá!
Mà tóc của tôi dẫu có không chải cũng chả sao. Sóng tóc để tự nhiên cho cảm giác bềnh bồng bồng bềnh - dù có hơi bù xù tí. Nhưng bà thì lại cứ muốn tôi phải ép sóng cho bẹp dí cơ. Sóng mà bị ép cho bẹp thì đâu còn là sóng nữa, phải không?
Tôi nhớ có hôm, tôi đổ lì - nhất định không chải tóc hay thắt bím nó lại theo ý muốn của bà. Tôi chỉ giả vờ lấy những ngón tay loay hoay làm lược suốt tới suốt lui cho bà hài lòng. Nhầm. Bà không hài lòng. Trễ giờ - nên bà im. Tôi biết buổi trưa về thế nào bà cũng cho tôi nghe bài thiên thu chèo cổ. Tôi không hiểu tại sao bà lại chỉ thích hát chèo cổ cho mỗi mình tôi nghe (mà chẳng bao giờ với lũ em chích chòe kia). Hay bà có linh tính biết trước rằng đời tôi sẽ khổ ấy nhỉ? Ừm, "cổ" vần với "khổ" - có lẽ thế!
2.
Cha giáo xứ khen các em ngoan.
(Cha không biết buổi sáng nay ở nhà các em đã ngoan như thế nào)
Soeur phụ trách ca đoàn thiếu nhi khen cái nơ vàng cột tóc của chích chòe#2 thắt khéo.
(Soeur cũng không biết ai đã khéo tay thắt nó)
Dẫu sao thì cuối cùng, những con chích chòe nhỏ đều nhìn rất xinh xẻo & hót rất êm tai.
Bà cười hãnh diện với mấy người bạn trong hội làm vườn của nhà thờ.
3.
Người dưng bảo tóc tôi nhìn giống sóng biển.
Rằng biển sẽ muôn đời nâng niu trân quý vạt sóng bềnh bồng nhấp nhô.
Tôi cười mà không tít mắt.
Tôi dư biết người dưng ngàn xưa đã từng theo great-great-grandpapa ra biển tung lưới thần bắt cá.
Một ngày, họ tình cờ bắt được một cô mermaid tóc lượn lờ như sóng và quên béng không tìm ra lối trở về nhà.
Từ đó, có một great-great-grandmama thoắt nhiên hóa thành thiền tiên tóc trắng ngày qua ngày ngồi tụng niệm trên núi cao gió thổi vi vu vi vu.
Từ đó, người dưng bắt đầu nói xạo nghe bắt mệt.
4.
Well, không ít thì nhiều, tôi luôn bằng lòng với cái "nỗi khổ" mỗi sáng chủ nhật "ngày xưa em còn bé tí teo" của tôi.
Bà nay đã xa. Em xa. Người dưng cũng xa. Biển mất tích.
Nỗi khổ, đôi khi, đã là một niềm hạnh phúc ngọt ngào ẩn giấu mà ta chỉ có thể quay quắt cảm nhận được khi nó đã bỏ ra đi.
Có lẽ vì chán quá những human beings chậm hiểu.
5.
Tôi đang chờ cái "nỗi khổ không tên" bứt rứt trong trái tim tôi lên tiếng đòi ra đi.
Để biết hình như mình đang hạnh phúc.
Although it's just a fragile shadow of...
Pink
https://i.imgur.com/kCfqPs1.png
...for after all, time leaves so little space...:z58:
https://i.imgur.com/i1UlEb0.png
Em, thiên thần bé nhỏ
Kết tụ từ hạt mầm của một giấc mơ trắng
Nắng mùa xuân nhuộm đôi cánh em hồng
Tôi, ngọn gió nửa đời phiêu lãng
Vô tình thổi gẫy đôi cánh em
Và em khóc
Giọt sương trong rụng xuống hồn tôi
Em ạ,
Ngày hôm nay tôi thôi làm ngọn gió...
:z58:
https://i.imgur.com/PX7qSXK.png
A Poison Tree*
I was angry with my friend
I told my wrath, my wrath did end
I was angry with my foe
I told it not, my wrath did grow
And I watered it in fears
Night & morning with my tears
And I sunned it with smiles
And with soft deceitful wiles
And it grew both day and night
Till it bore an apple bright
And my foe beheld its shine
And he knew that it was mine
And into my garden stole
When the night had veiled the pole
In the morning glad I see
My foe outstretched beneath the tree
William Blake
(1757-1827)
https://i.imgur.com/kXwVUuj.png
*I write:
"Hôm ấy là một buổi chiều ráng đỏ..."
*Erase:
"Cây bút chì than ngủ gục trên trang giấy trắng..."
*Rewrite:
"Con bướm xanh ngơ ngác đuổi theo làn hương vô hình trong gió..."
*Erase again:
"Người đàn ông quên khóa cổng vườn khi bỏ đi xuống phố tìm mua thuốc lá..."
*And then:
"Một đóa anh túc trong vườn chợt nở bung..."
:z58:
Nhưng đã muộn.
Đêm buông và người đàn ông không quay trở về nhà.
Say. Có lẽ. Ở một nơi nào đó.
https://i.imgur.com/nRLOSc5.png
If blood will flow when flesh and steel are one
Drying in the color of the evening sun
Tomorrow rain will wash the stains away
But something in our minds will always stay
Perhaps this final act was meant
To clinch a lifetime's argument
That nothing comes from violence and nothing ever could
For all those born beneath an angry star
Lest we forget how fragile we are
On and on the rain will fall
Like tears from a star
Like tears from a star
On and on the rain will say
How fragile we are
How fragile we are
On and on the rain will fall
Like tears from a star
Like tears from a star
On and on the rain will say
How fragile we are
How fragile we are
How fragile we are
How fragile we are
*Songwriter: Gordon Sumner:z58:
https://i.imgur.com/VWbMVSu.png
A lonely bird perches on a wire
Wishing, wanting to fly higher
There he sits, lonely and still
Silent, without a whistle or trill
Rain starts to fall, hitting his feathers
But he stays, despite the weather
He spreads his wings
As a clap of thunder sings
The bird dives, wings tucked tightly
Rain falling, ever so slightly
The bird flies to a nearby tree
Only to have his hope flee
Now he knows he cannot fly
Any higher into the darkening sky
Or risk the danger of the storm
He must stay in his nest where it is warm
There the lonely bird stays
Waiting for the sun rays
Wanting to fly again, even higher
When the sky is blue and the storm has tired
Cauchemars*
Trong giấc ngủ vùi rã rượi của đêm sâu, lời thì thầm của gió len lỏi qua tấm rèm sương khói lấm tấm những nụ hoa ký ức mong manh trắng...
- Where is that loner?
- Why ask?
- Sleeping alone is an invitation to cauchemars.
- You are one of them, dear wind!
- There're always bad or badder nightmare. Which one do you prefer?
- No matter what I prefer. It comes as it pleases. I'm not allowed to choose.
- Err, wrong. Of course you can choose. Just think a happy thought then you can fly above it.
- Talk like I'm still a baby.
- You are a baby. At least to your mother.
- My mother thinks I am a crab. She likes to call me "mợ" sometimes.
- So you used to upset her then.
- Cũng chỉ vì cái truyền thuyết Âm-Dương cộng trừ mắc dzịch! Háh!
Gió phá lên cười khành khạch như một ông già đang lên cơn suyễn.
Mẩu text message vụt xoẹt đến with a "ding-a-ding-are-u-there-ding-ding?".
Này người unknown to the world of words...
If you try to put letter "U" & letter "I" together, then it would be pronounced "Ui" - as the sound of a sigh.
Now, just add an apostrophe over "U" như một mũi tên bay xé gió...
Ah, doesn't it definitely sound like một tiếng la thất thanh giữa khoảng không gian so intense của cơn ác mộng full of sweats vừa rơi tõm xuống từ một vầng trăng khuyết?
Này ngọn gió đêm không ngủ hay lăng nhăng nhiễu sự rình mò những khung cửa sổ quên đóng, please hãy think some happy thoughts then fly to find that loner @somewhere from some place else on earth...
Just tell him that I miss him.
Much.
And much.
I hope he's doing fine with his life, his choice of path on the lonely road to infinite Infinity.
May all the mighty gods would bless & praise him along the way...
So he could become a gorgeous martyr with a beautiful laurel crown on his head.
So I can forever adore, cherish & worship him.
With a scream deep down inside my heart.
Oh, my poor silly foolish heart!:z58:
Nadia
https://i.imgur.com/IY2fnQt.png
...đôi khi thấy trăm vết thương rồi như đá ngây ngô...:z58:
https://i.imgur.com/2YDjanK.png
một nghìn năm trước em ở đây
nhìn quanh chỉ thấy nắng thu gầy
mây trôi quạnh quẽ khung trời vắng
em có nghìn năm đợi một người*dtl
:z58:
Mơ chín mười hai:z58:
...in memory of a funny winter hồi nớ...
Đều đặn, chung thủy - khi khoảnh vườn mùa đông ngập lá chết và lạnh tái tê - chàng áo đỏ bay về chẳng biết từ đâu, đứng chễm chệ trên nhánh JRM đẫm sương bên hồ, ríu rít những điều riêng tư gì đó mà có lẽ, chỉ có chàng ta và cô tượng đá choàng khăn rêu hiểu.
Hôm nay là ngày thứ mười bảy của tháng cuối trong năm. Thím hàn thử biểu bị đông cứng mỏ ở 25oF. Tôi làm ả khùng ngồi trùm chăn trong căn phòng lưới bên cạnh chiếc e-heater nhỏ vừa rên vừa lắc lư lên cơn đồng thiếp - chừng như đang muốn gọi hồn lang thang ai đó về cùng nhảy múa khúc "úi giời ui, dzét" của Mr. nhạc sĩ sầu đông*
Chỉ tội nghiệp tách cà phê khụt khịt xì khói giữa đôi găng len đã cũ màu mơ chín...
Có một thời, tôi bị obsessed với cái màu mơ chín này - áo, mũ, găng tay, boots - tất cả đều vàng mơ chín rục khắng khít với mùa đông. Khắng khít đến nỗi có lần chị cười hí hí, diễu:
"Màu mơ chín sẽ ủ ngọt cái lạnh của quả tim!".
Anh cũng há há hùa theo vợ thả tao đàn:
"Mơ chín nẫu mà người không chịu chín. Để mơ buồn mơ quạnh giữa vườn đông. Người giả vờ chín rục cái áo bông. Hờ tay gió tới lay cho mơ rụng. Ấy dà da tẩt cả đều dzô dzụng. Mơ rụng xuống người mơ thành cục băng-băng!".
Tôi hoạnh:"Cục băng-băng là cục gì, có ăn được không?".
Thế là anh & chị cùng ré lên cười như bị thọt lét dzô ba sườn. Có lẽ họ đang cho đàn gà mái ăn điểm tâm sáng nên tôi nghe loáng thoáng có tiếng cục ta cục tác lao xao trong speakerphone, chừng như cái lũ "chủ nào tớ nấy" muốn nhắn nhủ:"Cứ ăn rồi khắc biết!".
Hừm, ăn thì ăn chứ, ngại chi! Tôi nhớ tôi còn một hộp mứt mơ vàng óng nhét trong freezer mà tôi đã mua từ đầu mùa thu năm ấy trên đường ghé thăm (hay quan sát?) bbb.
Appricot-pie tuy không ngon bằng apple-pie nhưng ăn cũng được. Có điều không nên ăn nó trừ cơm hay thay cho bún dziêu hoặc phở kẻo cái bao tử chua quá sẽ ỏng eo nổi loạn, đêm đông mơ chín rục khiến người cũng suýt tí teo phải gục theo mơ...
May quá, trong bếp vẫn còn sót bát cơm nguội và lọ thịt gà chà bông.
Đêm bỗng nghe như có tiếng thở phào nhẹ nhõm...:)
Pink
https://i.imgur.com/tKLzqSA.png
:z58:
Did you never know, long ago, how much you loved me
That your love would never lessen and never go
You were young then, proud and fresh-hearted
You were too young to know!
Fate is a wind, and red leaves fly before it
Far apart, far away in the gusty time of year
Seldom we meet now, but when I hear you speaking
I know your secret, my dear, my dear!
Sara Teasdale
(1884-1933)
Popcorn for winter:z58:
Đôi uyên ương không còn trẻ mấy ríu rít dìu nhau từ A. qua M. đi shopping for holidays, ghé nhà quăng lên bậc thềm rêu một thùng peanut butter popcorn to tướng rồi ring-ring bảo:"Vừa bốc vừa nhai cho thơm thơm bùi béo những ngày cuối năm buồn tê lạnh cóng!". Lại còn đua nhau dọa dẫm kẻ cô thế nữa chứ:"Cái đầu có rảnh thì chỉ nên gẫu chuyện ngày hôm qua chứ đừng lôi chuyện của ngày hôm xưa ra mà tán nhé. Coi chừng ông bà tổ tiên bị giật mình thì khốn khổ đấy!".
Hỏi:"Nói thế có nghĩa là gì?"
Phán:"Điềm! Chuyện gần thì quên, chuyện xa thời nhớ, không sắp lú lẫn cũng sắp được mời đi dự hội thiên đình coi show Casanova valsing cùng tiên nữ!"
Cười:"Vậy cũng tốt, đỡ tốn khối xu quà cáp lôi thôi để được nghe người mắng mỏ how inconsiderate!"
Ré:"Hồi nào?"
Lại cười:"Thì cái hồi anh đòi dzìa quê xây nhà từ đường đó, chả biết có cô Quờn nào đó một hai cứ muốn đem lửa thử chồng-chồng đó! Nghe cũng giông giống chuyện Master Rochester bị ma-phăm nổi lửa ba-bơ-kiu cho Jane Eyre chạy dzô kíu-dzá, nhỉ?"
Lại ré:"Biết thiên hạ đang điên thế, tại sao còn gửi chai Bordeaux sang biểu đổ thêm vô lửa cho nó có màu hồng, chẳng inconsiderate thì là gì hử hử?"
Chị lúc nào cũng y chang như rứa với cái bản chất NK thẳng như ruột ngựa - nghĩ sao nói dzậy, nói xong rồi hì, dễ dỗ, dễ quên. Anh biết tỏng cái nết lu loa mà không độc của hiền thê nên lâu lâu bored, giở trò ấm ớ chọc ghẹo cho nhà cửa không bị mốc meo cái mùi "empty nest". Khi hai ông bà lên cơn chòng nhau, tôi ở giữa biết phải làm gì hơn cho êm ả cả hai đằng?! Nghĩ thử xem, lửa Hoạn Thư bốc thì cần có bordeaux cho thêm nồng thêm đượm, lỡ có bị dụ cho tắt thì cũng chỉ có bordeaux khề khà mới khiến cho cơn bẽn lẽn giận hờn được nguôi ngoai, có phải?
I think U2 should thank me a mountain for being that much of inconsiderate!
And I don't think a giant tin can of bắp bung bơ đậu phộng is an considerate gift for my cold winter either!
Well, chừng như bầy se sẻ nâu trong vườn mùa đông của tôi có vẻ khoái chop-chop món popcorns đậu phộng bung bơ...
Tôi là một ả chủ nhà tốt bụng.
I will be so happy to share your special gift with them.*
PinkyPink
*đọc để cười cho đỡ buồn thôi nhé, cấm giận, nhà đã hết bordeaux dzồi!:z13:
https://i.imgur.com/dqaHHfy.png
:z58:
Somewhat familiar.
You remind me of someone.
Oh, that's a mirror!*
But why?
I surely know I am a cat.
*just a little note:
Friday is Mirrow's sushi day.
Sushi inn has been closed until further notice.
I gave her a can of tuna instead.
She scratched my hand then went on her hungry strike.
I fried a cod fish for her on Saturday noon.
She ate then sung then keeps sleeping until now.
Hope she doesn't get lost in her dream space world.
https://i.imgur.com/TIR1ILN.png
A poem for every sunrise
A song in every sunset
There was a time we were so in love
Words as falling leaves in deep forest
Melodies as singing waves on blue ocean
But like the sun & the moon would never meet
Dawn must say goodbye to dusk
We've stopped dreaming
Ai ra xứ Huế :z58:
Nhà Mệ tối nào cũng trải chiếu hoa đổ xâm hường. Chỉ có vài người bạn già tham dự, thêm Mẹ là người khách mới ngồi chăm chú chầu rìa.
Tôi thường gác đầu lên gối Mẹ lim dim nằm lắng tai nghe tiếng reo của những con xúc xắc khiêu vũ lanh canh trong lòng chiếc tô men sứ. Thỉnh thoảng có người bạn Mệ được đỗ trạng nguyên chi đó hưng phấn thò tay bẹo má tôi trêu:"Một cái nhéo đổi 11 xu kền*, chịu không?".
Tôi có không chịu cũng chẳng được với các mệ - má của bất cứ đứa trẻ 5 tuổi nào mà chẳng phúng phính hồng hào? Tôi cũng chẳng hiểu tại sao chỉ là 11 xu cho một cái bẹo má mà lại không phải là 15 xu hay 20 xu? Nhưng 11 xu đem đổi cũng được kha khá những viên kẹo ú gom đầy một vốc tay non, thơm thơm mùi gừng rắc sương bột trắng.
Mệ nấu thức ăn ngon lắm. Chén dĩa nhà Mệ cũng đẹp long lanh. Trong suốt thời gian hai mẹ con tôi ở trọ nhà Mệ và cùng ăn cơm tối chung với Mệ - tôi cân nặng thêm được 2 ký. Má tôi càng phính, những cái bẹo yêu càng nhiều, tôi nhai kẹo ú gừng bắt mỏi cả răng. Người mẹ phải chạy ra phố lùng mua một con heo đất nung màu nâu đỏ sậm để hạn chế bớt cái nết chuộng ngọt của đứa con. Ấy, nhờ cái bụng phệ của con heo đất nung mà tôi đã để dành được những mười mấy đồng kền khi hai mẹ con chúng tôi lên tàu từ giã mảnh đất thần tiên. Qua câu chuyện kể giữa Mẹ và Bố sau này, tôi mới biết Mệ vốn là con cháu liên quan tới hoàng tộc hoàng tôn chi đó mà tôi không còn nhớ rõ. Mệ là người đã từng hối Mẹ đem gia đình ra H. sinh sống trong ngôi nhà rêu phong cũ kỹ của Mệ cho vui. Mệ sống một mình, không chồng, không con cháu. Tôi thích Mệ, thích những bữa cơm thơm thơm, thích những đêm đổ xâm hường náo nhiệt, thích cả những viên kẹo ú ngọt lịm lúng búng trong miệng suốt một mùa lá đổ vàng lối chân qua...
Nhưng Bà bảo "Không".
Bố cũng bảo "Không".
Chị G, cái M, cái A, cái H cũng nhất định gào "Không".
(họ fell in love with the sea, not with the river!)
Tất cả họ đang chờ chúng tôi ở một thị trấn biển, trạm dừng chân tạm trên đường thuyên chuyển của Mẹ từ B - nơi mà cái đầu bé tí xíu của tôi hồi đó chẳng có một chút ký ức gì được ân cần lưu giữ lại.
Và thế là chuyến phiêu lưu kỳ thú của hai mẹ con dế mèn đành phải kết thúc trong bao tiếc nuối ấm ức khôn nguôi**.
Ngày cuối, Mệ mặc áo dài lụa trắng tiễn Mẹ và tôi qua những nhịp cầu dài để đến ga xe lửa.
Chúng tôi đi bộ. Cái va-li và chiếc giỏ xách tay đựng đầy quà H được ngồi trên xích-lô lững thững theo sau.
Gió lộng vi vu. Dòng sông trôi cuồn cuộn. Mắt Mẹ buồn. Tôi khóc.
Mái tóc cắt ngắn của Mệ bay bay trắng bạc một màu mây...
DzDz
*xu kền là một loại xu riêng biệt được các mệ chế biến ra từ những chiếc muỗng gẫy để chơi đổ xâm hường, it had no value outside the house.
**Giá như hồi nớ Mẹ cứ đổ lì nhận nhiệm sở mới ở H để chị em chúng tôi lớn lên thành những o áo tím đội nón bài thơ thì có lẽ 1000 năm sau, cái ông sad-sad poet nớ đã không phải miên viễn tháng năm ngồi mần thơ than khóc mãi một khối tình trăn trở bến Văn Lâu, nhỉ nhỉ? Ôi, định mệnh!!:z6:
https://www.youtube.com/watch?v=96D-bRx5KuU
:z58:
So I’ve fallen head over heels
Into something I never prepared for
Into something most people can only dream of
And in that moment, when you feel the love in your soul
You are at peace
*Emma Sawyer