Văn Quang – Viết từ Sài Gòn : Lãng phí thế làm sao đất nước ngóc đầu lên được
Lãng phí thế làm sao đất nước ngóc đầu lên được
Trong khi tất cả mọi thứ đều lên giá, từ xăng tới điện nước, tới mọi mặt hàng trong sinh hoạt hàng ngày của người dân đều tăng đều đều thì có nhiều cơ quan vẫn thản nhiên tỉnh bơ chi tiêu thoải mái với hàng chục thứ hội nghị, hội thảo, tiếp khách lu bù, làm đủ thứ lễ lạc trịnh trọng “hoành tráng” sao cho vượt mặt các địa phương khác. Cái kiểu “thi đua ngầm” này xem chừng còn mạnh hơn các kiểu thi đua chính thức có giải thưởng khác. Cũng chỉ là quan này muốn “đẹp mặt” hơn các quan khác mà thôi, các đàn em cứ mạnh tay chi, không cần tiếc nuối. Tiền trong “quỹ” là tiền chùa, có anh nào mất cái gì đâu mà còn được đàn anh vừa lòng, chỗ ngồi vững như bàn thạch, lại còn có thể “chấm mút” cho cả đàn anh đàn em thì tội gì không làm. Thằng nào chết cứ chết, “việc quan” anh cứ vô tư anh mần. Các vị ấy chắc chẳng bao giờ nghĩ rằng đó là tiền đóng góp của dân, nào là thuế, nào là “phí”, viện phí, học phí, đường phí, xe phí, cầu phí, chỗ ngồi phí… cái gì cũng “phí”, dân è cổ ra đóng, tiền xung vào công quỹ cho các vị quan chức ấy đang xài.
Trong thời gian này các thành phố lớn Hà Nội, Sài Gòn đang tấp nập họp hành lấy phiếu tín nhiệm các quan chức cấp cao. Nhưng dư luận không còn bàn tán đến việc ông nào tín nhiệm thấp, ông nào cao nữa, bởi theo những gì mà họ biết qua cuộc họp của Quốc Hội thì tín nhiệm thấp hay cao cũng “rứa’ thôi, theo giải thích của các ông “nghị” thì lấy phiếu chỉ là để cán bộ có dịp “nhìn lại mình”, rút kinh nghiệm làm tốt hơn. Thế thì dân chẳng ăn thua gì đến cái sự rút kinh nghiệm đó cả. Người ta bàn đến chuyện thực tế hơn. Đó là việc các Hội Đồng nhân dân TP lớn này đang đề nghị tăng viện phí và học phí lên gấp đôi. Một trong những điều đó là những phiền toái về việc đi khám bệnh bảo hiểm, chờ chực suốt ngày mới xong việc rồi chỉ được khám qua loa, thuốc chữa bệnh rẻ tiền nên ít công hiệu. Nhiều người có thẻ bảo hiểm y tế (BHYT) không dám xài vì sợ “bịnh thêm”. Đành cắn răng chữa bệnh theo kiểu “con nhà giàu”, tức là khám dịch vụ như những người không cần mua BHYT.
Nói thẳng ra, đến bây giờ rất nhiều gia đình VN, có thể tính 80% dân số, từ trung lưu trở xuống đã phải thắt lưng buộc bụng đến méo mặt mới tạm gọi là đủ chi tiêu hàng tháng. Vậy mà các quan còn bày đặt nhiều thứ chuyện đau lòng đến “buồn cười”. Gần đây nhất là chuyện các ông Hội đồng nhân dân ở các tỉnh lẻ trang bị máy tính bảng loại “xịn” cho mỗi ông hội đồng một chiếc, chẳng hiểu nhu cầu của các ông Hội đồng này là gì mà phải dùng tới máy tính bảng cao cấp như thế. Xin dẫn chứng cụ thể hơn.
Đại biểu HĐND Sóc Trăng được trang bị máy tính bảng 20 triệu đồng/chiếc
Sáng 9-7 vừa qua, kỳ họp thứ 8 Hội đồng nhân dân (HĐND) khóa 8 tỉnh Sóc Trăng đã được khai mạc. Điều bất ngờ là cả 55 đại biểu HĐND tỉnh này đều được trang bị máy tính bảng iPad hạng sang.
Theo một lãnh đạo HĐND tỉnh Sóc Trăng, để trang bị 55 chiếc iPad (giá 20 triệu đồng/chiếc) và xây dựng phần mềm chuyên dụng phục vụ công tác của các đại biểu trong suốt nhiệm kỳ, tỉnh Sóc Trăng đã thực hiện dự án ứng dụng công nghệ thông tin với kinh phí khoảng 1,7 tỉ đồng.
Giải thích lý do mua máy tính bảng hạng sang, ông Ngô Tấn Thành, Chánh văn phòng đoàn đại biểu QH và HĐND tỉnh Sóc Trăng, cho biết: “Với việc trang bị này, các đại biểu đã thuận tiện hơn rất nhiều trong việc đi khảo sát, giám sát, tiếp xúc cử tri và truy cập nhanh chóng thông tin, văn bản của HĐND tỉnh”.
Theo ông Thành cho biết “Trước khi kỳ họp diễn ra, các đại biểu chưa quen làm việc với công nghệ cao đã được cán bộ chuyên môn hướng dẫn kỹ cách sử dụng máy tính bảng. Qua một ngày làm việc, hầu hết các đại biểu đều hài lòng và tỏ ra khá thành thạo trong việc mở các tệp văn bản đính kèm trên mạng”.
Đúng là các ông Hội đồng thông minh thật, mới chỉ có 1 ngày mà đã dùng máy tình bảng thành thạo. Không thể nói các ông hội đồng tỉnh là những vị ú ớ như “xã quých à la ville” hay loại “trưởng giả học làm sang” như hài kịch Le Bourgeois gentilhomme của văn hào Molière thời xa xưa, bây giờ có nhiều vị bằng cấp đầy mình. Còn bằng là loại học tại chức hay bằng đi mua chỉ có trời biết, vợ con các vị ấy chưa chắc đã biết. Nhiều vị chẳng cần bắng cấp, bất cần học lực cũng làm được đại biểu hội đồng nhân dân như thường. Có ai dám hỏi bằng cấp của các vị ấy đâu.
Nhưng mua một cái máy tính bảng loại đắt tiền mà chỉ cần làm có vài “việc vặt” như thế thôi sao? Đối với một cái máy tính bảng rẻ nhất thời đại bây giờ, giá bán ở VN cũng chỉ hơn 2 triệu đồng VN, cũng dư sức làm hàng trăm, nếu không muốn nói là hàng ngàn công việc phức tạp hơn thế. Vậy hà cớ gì phải mua loại máy đắt hơn gấp 10 lần cho các vị ấy?
A dua theo thời mốt của các quan
Thật ra, không phải chỉ có Sóc Trăng là địa phương duy nhất “chịu chơi”, trang bị thiết bị công nghệ cao cho cán bộ. Trước đó, năm 2012, tỉnh Cà Mau cũng đã trang bị máy tính bảng iPad 3, phiên bản 32GB cho 53 đại biểu HĐND tỉnh, cũng là cái cớ “để khai thác thông tin, phục vụ công việc”. Tuy nhiên, tại kỳ họp HĐND tỉnh Cà Mau diễn ra vào thời điểm đó, nhiều đại biểu vẫn chưa biết sử dụng thiết bị hiện đại này, mặc dù đã được văn phòng HĐND tỉnh Cà Mau tổ chức huấn luyện để sử dụng. Vậy các vị ấy dùng máy tính bảng để ra bàn cho quay phim chụp hình, cho nó “oai” thôi sao?
Cũng trong năm 2012, Bạc Liêu là tỉnh thứ 2 (sau Hà Nội) trang bị máy tính bảng cho đại biểu HĐND. Tất cả các đại biểu HĐND tỉnh Bạc Liêu được trang bị máy tính bảng hiệu Samsung Galaxy tab 10.1 với tổng giá trị gần 1 tỉ đồng.
Việc bỏ ra số tiền tương đối lớn để trang bị máy tính bảng cho các đại biểu được lãnh đạo HĐND các tỉnh lý giải là “tiết kiệm đáng kể về bộ máy phục vụ và giấy. Đồng thời, giúp cho các đại biểu khi tiếp xúc cử tri kịp thời ghi lại những ý kiến, kiến nghị của cử tri; nhận văn bản, thư mới, tài liệu, thông báo của HĐND qua hộp thư điện tử và các vị đại biểu HĐND dễ dàng phản hồi”.
Tuy nhiên, nguồn tiền để trang bị máy tính bảng cho các đại biểu hiện chưa được công khai. Và môt câu hỏi khác là khi các vị HĐND mãn nhiệm rồi có bàn giao lại máy cho các ông hội đồng mới hay các vị mang về nhà chơi game luôn? Có bàn giao thì máy cũng nát bét thành đồ phế thải rồi.
Nếu tình hình thi đua mua máy tính cho cán bộ học làm “người văn minh” lan rộng đến khắp 64 tỉnh thành và rồi các huyện cũng bắt chước thi đua kiểu này thì sẽ có hàng ngàn, hàng vạn ông hội đồng chơi máy tính xịn, ngân sách sẽ phải âm thầm chi ra bao nhiêu tỉ cho “phi vụ” này? Như thế lạm phát không tăng lên trên 2 con số mới là lạ.
Từ đó suy ra những vụ lãng phí khác
Nhìn vào cách tiêu tiền của dân kiểu này ở hầu hết các địa phương, từ đó suy ra những món chi tiêu khác chắc chắn là còn “hoành tráng” hơn thế. Một buổi tiếp khách, từ trung ương về hay khách đến điều tra một việc nào đó, tất nhiên là phải đủ “lệ bộ” từ món ăn đặc sản đến món chơi cũng là “đặc sản” được tuyệt đối giữ “bí mật quốc gia”, tốn bao nhiêu cũng không ngại, miễn là “được việc”. Còn chuyện tiếp các quan nhỏ vãng lai cũng phải trịnh trọng để có dịp mình qua địa phương đó sẽ được “đáp lễ” đàng hoàng. Cứ “có đi có lại” như thế chung quy là dẵm lên xác mấy anh dân nghèo mà thôi.
Đấy là chưa nói đến chuyện con gà tức nhau tiếng gáy, ông ở huyện này có nhà trăm tỉ thì ông ở huyện kia, phố nọ cũng phải có cái nhà ngàn tỉ. Quan này có em chân dài “nức nở” thì quan khác cũng phải có em chân dài “lẫy lừng” mới đúng là quan to có thế, có lực thật sự, quan chịu chơi chứ không phải là loại quan “chơi chịu”.
Ấy thế nhưng khi “kê khai tài sản” thì của cải đó là của những anh cha căng chú kiết nào chứ quan ông quan bà không hề biết đến mớ tài sản khổng lồ đó. Nhiều quan khôn hơn, vẫn đóng vai “giả nghèo giả khổ” cho đến khi “hạ cánh an toàn” rồi mới tính chuyện hưởng thụ. Có ông còn tính xa hơn “hy sinh đời bố, củng cố đời con”.
Ở thời buổi này, bọn phản động tinh như ranh, nó khui ra là bể đầu, nên các quan tham cẩn thận lắm. Trừ những ông nào đã trót “lỡ” cho con em họ hàng đứng ra làm những chức danh, nắm đầu các cơ sở “vĩ đại” rồi thì đành chịu, chỉ còn bằng mọi cách chứng minh rằng đó là những doanh nhân, doanh nghiệp làm ăn hợp pháp. Còn những con quan mới ra lò, bây giờ không ngoan hơn, chỉ đứng đằng sau, làm anh nhân viên quèn, cầm sợi dây giật giật các sếp lớn thôi. Đó là sự khôn ngoan cần thiết.
Nhưng đằng sau những cái khôn vẫn ló ra những cái dại. Chẳng ai nắm tay mãi được. Các cơ quan cũng vậy, khẩu hiệu tiết kiệm to đùng trùm lấp mặt tiền trụ sở nhưng nó chỉ có nghĩa là “khổ hiệu” mà thôi. Người dân nào cũng biết rõ “cái tổ con chuồn chuồn” đó thế nào rồi.
Lãng phí thế thì sao đất nước ngóc đầu lên được
Tôi chỉ nêu vài lời bình của tuyệt đại đa số người dân về cái iPad với các ông HĐND này:
- Ban Lê Uy Lực nêu câu hỏi:
ipad là máy tính bảng chủ yếu là để giải trí, lướt web... Còn tính năng làm việc văn phòng như nhập, lưu văn bản, tính toán... thì máy tính xách tay ưu thế và tiện lợi hơn. Các tỉnh miền Tây còn nghèo mà lãnh đạo đã chơi sang và lãng phí. Không biết có bao nhiêu vị trong số đó biết "quẹt, quẹt" không ?. Thứ nữa, các vị đại biểu dân này làm việc theo nhiệm kỳ, sau 4 năm có khi nghỉ luôn. Tiêu tiền của dân sao dễ thế ?
(Bạn bàn rất đúng. Thà mua cho mỗi vị một máy tính xách tay còn hơn dùng máy tính bảng. Tôi mới mua giùm cho đứa cháu môt máy tính xách tay Sony Vayo chỉ có mười triệu. Rất tốt, chắc chắn các vị HĐND xài mệt nghỉ, chỉ sợ các ấy xài chưa hết 1/100 chức năng thôi).
- Bạn Năm Xã Hội tính giá cả như một nhà chuyên môn:
Apple iPad 4 (with Retina display) - 32GB / Wifi / Đen by Apple Vi xử lý Dual-core Apple A6X Màn hình Retina 9.7'' Độ phân giải 2048 x 1536 Hàng chính hãng Sản phẩm có dán tem chứng nhận ICT của Bộ Thông tin và Truyền thông. Giá thị trường 14.500.000 VND Giá Lazada 13.499.000 VND giao hàng tận nơi không tính phí.
(Phải chăng bạn nghi ngờ có sự mánh mung nào trong việc mua iPad ở đây?)
- Bạn Lý Sơn so sánh:
Làm quan ở Việt Nam mình sướng thật đấy, quan ở các nước giàu mạnh như Hàn Quốc, Nhật Bản chưa chắc sướng bằng!
(Tôi chưa đi Hàn Quốc và Nhật Bản nên chưa biết quan nào sướng hơn. Ban nào biết xin chỉ giáo)
- Ban tu-ha kể chuyện “tiếu lâm google”:
Tui có đọc đâu đó một câu chuyện "tiếu" về chuyện các cán bộ đi tập huấn tin học (đề án 112) như sau: Giảng viên "Có vị nào thắc mắc điều gì về vấn đề này nữa không?".Giảng viên nói thêm "Cái gì không biết thì tra Gu-gồ". Một cán bộ giơ tay xin hỏi: "Tui bận việc lắm. Có thể cho tui số điện thoại cầm tay của Gu-gồ để tui hỏi trực tiếp có được không?".
(Ban cho ông ấy số điện thoại của “ông Google” đi. Cứ cho đại số nào cũng được mà).
- Ban Phạm Ngọc Hoàng “bức xúc” quá chịu không nổi:
Thật là quá bức xúc. Tập đoàn tôi là tập đoàn rất rất lớn của Pháp, thuộc hàng top của thế giới, nhưng ngay cả tổng giám đốc phụ trách thị trường hơn 100 quốc gia cũng chưa được chính sách này. Và tôi dù là trưởng đại diện của họ, phục vụ hàng chục ngàn khách hàng, cũng không được cấp. Đúng là Sóc Trăng, Cà Mau, Bạc Liêu... toàn đại biểu giờ làm việc thì gần trưa vào, rồi về sớm đi nhậu, chơi với gia đình.. đến mail mà tôi thấy nhiều đại biểu còn chưa dùng, đánh cái văn bản vài chữ cũng cho thư ký đánh... thì tôi quá bức xúc. Thậm chí cái máy tính, tôi bảo đảm các vị đó còn chưa dùng hết nữa. Lãng phí, ôi là lãng phí.
(Vâng, bạn Hoàng biết rất rõ. Hầu hết những người đi làm công, dù là làm lớn cũng đều phải có máy tính riêng của mình chứ không được công ty nào cung cấp. Nếu bạn được làm “ông hội đồng” chắc bạn cũng mua máy xài từ lâu rồi và từ chối món quà của “nhà nước” tặng, xin dành cho em học sinh nghèo, phải không bạn?)
- Ban vothisau
Cán bộ mình đâu có ai nghèo, HĐND nên vận động các Đại biểu tự trang bị iPad cho mình cũng được , trước cho công việc sau cho mình giải trí. Dân mình còn nghèo lắm, đời sống rất khó khăn, 1,7 tỷ đồng đó mua được 100 con bò xóa nghèo cho người Dân Sóc Trăng thì hay biết mấy.
(Đề nghị của bạn thực tế quá. Mua 100 con bò cho dân chứ đừng để làm thịt liên hoan đấy).
- Trần Nam phân tích khá kỹ:
Tôi thường làm việc với các chuyên gia Nhật, thấy đa số họ dùng laptop cũ (Pentium) và AutoCAD R14 (của những năm đầu thập niên 2000), tôi toàn phải chuyển đổi file AutoCAD phiên bản mới do khách hàng chuyển đến sang AutoCAD R14 giúp họ. Hỏi họ sao phải dùng đồ cũ thế, họ nói vẫn còn xài tốt và phần mềm mới đắt lắm. Nhìn lại ta toàn chơi máy mạnh nhất, phần mềm phiên bản mới nhất. Rồi vụ chơi sang này của HĐND Sóc Trăng thì hết biết. Đã thế còn khai báo giá gấp gần 1,5 lần so với giá thị trường. Chênh lệch giá chắc chuyển hết sang bia rượu rồi. Lãng phí thế thì đất nước bao giờ ngóc đầu lên được.
Tôi mượn câu này làm kết luận cho chuyện ông hội đồng xái iPad xịn đang làm người dân đàm tiếu miên man ở đây.
Đàn ông VN coi chừng luật mới “Chì chiết vợ sẽ bị phạt ít nhất một triệu đồng”
“Người đuổi vợ ra khỏi nhà vào ban đêm hay lúc trời mưa gió sẽ bị phạt từ 500.000 đến một triệu đồng; nếu thường xuyên lăng mạ, chì chiết mức tiền tăng thêm 500.000 đồng”.
Thưa bạn đọc, đó là nguyên văn bản dự thảo mới nhất do Bộ Công an VN vừa phát đi trong Nghị định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực an ninh, trật tự, an toàn xã hội; phòng, chống tệ nạn xã hội; phòng cháy chữa cháy; phòng, chống bạo lực gia đình.
Nếu dự thảo này được thông qua thì khối anh “liền ông” VN quen thói “chồng chúa vợ tôi” bắt đầu run. Phạt một triệu đồng không nhiều, có ông sẵn sàng bỏ ra hàng chục triệu để “bắt nạt” vợ 10 lần trong một ngày. Nhưng điều luật này chứng tỏ, người vợ được bảo vệ trong hành lang pháp lý vững vàng, có cơ sở hơn. Nó cũng chứng tỏ rằng tình trạng này ở VN vẫn còn là một “vấn nạn” đáng kể. Nhưng là không công bằng với cánh đàn ông, nếu đàn ông bị vợ “chì chiết” hay nói rõ ra là bị vợ mắng nhiếc tàn tệ thì người vợ có bị phạt không? Chuyện đó cũng chẳng phải là chuyện hiếm. Nhất là khi vợ lại là “con ông cháu cha” “nhà mặt phố bố làm to” là chuyện dễ hiểu.
Nhưng riêng trong trường hợp này, có ông bạn tôi nói rằng không phạt là đúng, bởi thằng đàn ông hèn mới chui đầu vào rọ, nó ráng chịu thân phận tôi đòi. Anh bạn tôi tuyên bố rất hùng hồn, “anh và em yêu nhau lấy nhau thì nghèo hay giàu chẳng có nghĩa gì hết, cả đến tuổi tác cũng không thành vấn đề. Nhưng khi vợ tao đã giàu mà còn lớn lối là tao khăn gói quả mướp ra đi ngay, nó chỉ có cơ hôi xúc phạm tao một lần duy nhất mà thôi, khỏi cần phạt”.
Song còn những trường hợp khác, có nhiều bà ghen sảng ghen tiều, “chì chiết” chồng còn ngoa ngoắt hơn đàn ông chì chiết vợ nhiều. Có ông cả đêm nằm nghe “cái máy hát cứ lèo nhèo tra tấn” đến phát sốt phát rét, thế bà vợ có bị phat không? Chưa thấy dự thảo này đề cập đến.
Còn các bà vợ coi chừng cũng bị phạt
Cũng theo dự thảo mới nhất này do Bộ Công an vừa đưa ra, hành vi bạo hành về kinh tế sẽ bị phạt tiền từ 500.000 đến 2 triệu đồng, bao gồm:
- Không cho thành viên gia đình sử dụng tài sản chung vào mục đích chính đáng; kiểm soát chặt chẽ nguồn tài chính của thành viên gia đình hoặc nguồn tài chính chung nhằm tạo sự phụ thuộc về tài chính; buộc đóng góp tài chính vượt quá khả năng của họ...
Điều này đang gây nhiều tranh cãi, các bà vợ “quản lý” chặt chẽ về mặt tiền bạc của chồng liệu có bị “dính” vào luật này không? Nhiều ông chồng “thở hắt ra” hy vọng mai này sẽ không bị “trói” chặt đến nỗi trong bóp chỉ còn vài chục ngàn đủ uống nước mía.
Nhiếu điều khác cũng gay go không kém
Ngoài dự thảo đó ra còn nhiều điều khác
- Người bắt thành viên trong gia đình nhịn ăn, nhịn uống, mặc rách, chịu rét sẽ bị phạt tiền từ 1,5 đến 2 triệu đồng. Việc bỏ mặc không chăm sóc thành viên gia đình là người già, yếu, tàn tật, phụ nữ có thai, phụ nữ nuôi con nhỏ cũng bị phạt tương tự.
- Người thường xuyên dọa nạt thành viên gia đình bằng các hình ảnh, con vật, đồ vật mà người đó hoảng sợ, ảnh hưởng đến tinh thần; ép buộc xem, nghe, đọc văn hóa phẩm đồi trụy, kinh dị cũng bị phạt từ 1,5 đến 2 triệu đồng.
- Người chửi bới, chì chiết thành viên trong gia đình sẽ bị quy vào nhóm hành vi xúc phạm nhân phẩm, danh dự và bị phạt từ 1 đến 1,5 triệu đồng. Nếu tiết lộ và phát tán tư liệu thuộc bí mật đời tư thì mức phạt tăng thêm 500.000 đồng.
- Hành vi cô lập, gây áp lực thường xuyên về tâm lý như cấm ra khỏi nhà, không cho làm việc, không tiếp cận thông tin đại chúng sẽ bị phạt 100.000-300.000 đồng. Mức này cũng áp dụng với người theo dõi thành viên gia đình vì lý do ghen tuông gây tổn hại đến danh dự, uy tín, nhân phẩm của nạn nhân.
- Ai buộc thành viên trong gia đình phải chứng kiến cảnh sinh hoạt tình dục, ép uống thuốc kích dục, cưỡng ép thực hiện các hành động khiêu dâm sẽ bị phạt từ 500.000 đến một triệu đồng. Đặc biệt người "có hành vi bạo lực trong sinh hoạt tình dục của vợ chồng mà vợ hoặc chồng không muốn" cũng bị xử lý cùng mức.
- Mức phạt 500.000 đến một triệu đồng cũng áp dụng với người thường xuyên đe dọa đuổi thành viên gia đình ra khỏi chỗ ở, ép "ra khỏi chỗ ở hợp pháp của họ vào ban đêm hoặc lúc trời mưa, bão, gió rét".
- Tại dự thảo mới này, Bộ Công an đã rút quy định phạt hành vi mua dâm có tính chất đồi trụy từ 5 đến 10 triệu đồng. Do vậy, chỉ còn lại nội dung phạt người mua dâm từ 500.000 đến một triệu đồng. Nếu mua dâm nhiều người cùng một lúc, tiền phạt tăng thành 2-5 triệu đồng. Mức phạt với người bán dâm trong các trường hợp này lần lượt là 100.000-300.000 đồng và 300.000-500.000 đồng...
Người "lợi dụng chức vụ, quyền hạn để bảo vệ, duy trì hoạt động mua dâm, bán dâm" hay "dùng vũ lực để bảo vệ" sẽ bị phạt 20-30 triệu đồng.
Đó là những nét mới nhất trong dự thảo vừa được Bộ CA VN đề nghị. Nó cũng chứng tỏ tình hình của một xã hội VN ngày nay cần chần chỉnh như thế nào. Tuy nhiên luật được thi hành ra sao, đưa dẫn tới đâu còn đang là một con đường hơi xa.
Văn Quang 12-7-2013
Hình:
01- Người dân chầu chực để được khám bệnh có bảo hiểm y tế
02- Các vị đại biều Hội đồng nhân dân đang tập thao tác trên máy tính bảng iPad.
03-Ngôi nhà “khủng” có tiếng nhất ở Hà Giang, là nhà của Chủ tịch UBND tỉnh Hà
Giang Đàm Văn Bông. Nhà làm bằng gỗ trai, gỗ nghiến, nằm trong nhóm cấm khai thác, vận chuyển và được bảo tồn nghiêm ngặt theo quy định của Chính phủ.
04- Cuối tháng lương nhớ mang về nộp đủ nghe ông!
05- Hàng loạt gái mại dâm bị bắt, nộp phạt rồi lại được thả về hành nghề như cũ.
Văn Quang viết từ Sài Gòn: “KHÔNG THỂ TIN GÌ VÀ TIN AI ĐƯỢC NỮA”
Không thể tin gì và tin ai được nữa
Chưa bao giờ người Sài Gòn lại “bội thực” tin tức như thời đại này. Từ chuyện ăn đến chuyện chơi, tin tức giả thật lẫn lộn. Từ những tin khiến người dân lo sốt vó đến tin khiến người dân đàm tiếu lung tung, đôi khi luật pháp cứ như trò chơi, trò chơi lại thành luật pháp hay ít nhất nó cũng được biến thành “dự thảo” trình nơi này duyệt, nơi kia cho phép. Dự thảo chán rồi bỏ là chuyện hàng ngày ở huyện. Lại có cả dự thảo “bịa như thật” làm náo loạn dư luận. Ngay cả đến chuyện thống kê cũng “ông nói gà bà nói vịt”, cơ quan này báo nhiều, cơ quan kia nói ít, chẳng ông nào đúng. Dân xin phép chẳng tin ông nào cho đỡ lôi thôi.
Rồi hết Hà Nội thu phí xe gắn máy đến chuyện cả nước giật mình vì tăng giá xăng kỷ lục. Xoay qua mấy bác có tí tiển gửi ngân hàng cũng xính vính vì tin lãi suất ngày càng giảm cùng với giá đô la vọt lên và giá vàng nhảy múa loạn xạ khiến người dân hoa cả mắt, đã hoang mang càng hoang mang vì chẳng biết gửi đồng tiền mồ hôi nước mắt vào nơi nào cho yên thân. Chung quy nhìn nơi nào cũng thấy sợ.
Quá nhiều chuyện “thiên hạ sự” của người Sài Gòn, nói cả ngày không hết. Người dân lúc này nhìn nơi nào, hàng nào cũng thấy toàn độc là độc. Từ mớ rau, con cá, con cua đồng đến đủ loại thịt heo gà vịt đều có thể tẩm chất độc.
Xem ra việc thực phẩm nhiễm độc đã là quá quen thuộc, khi mới đây lại thêm cá tầm Trung Quốc, rau ngót, mướp đắng bị phát hiện nhiễm độc.Giờ đây tìm hàng nhập khẩu từ Trung Quốc sạch có lẽ còn khó hơn tìm hàng bẩn, độc, sau hàng loạt loại nhiễm độc đã công bố như nho, lê, táo, gừng, khoai tây, gà, vịt… giờ tới cá tầm nhập lậu cũng nhiễm chất cấm.
Từ nhà hàng cao cấp, các vị thích ăn heo sữa quay, vịt quay đến nhà hàng bình dân, nơi nào cũng có thể bị nhiễm độc.
Nhiều đám giỗ đám cưới và cả những người lao động ở một vài công ty đã có hàng chục thực khách lăn quay ra sau khi ăn uống thực phẩm được các nhà hàng mang tới.
Bây giờ đúng là không thể tin gì, tin ai được nữa, con dấu, giấy tờ cũng bị làm giả, Cục trưởng Cục Bảo Vệ Thực Vật thì biết rau, củ, quả nhiễm độc vẫn khuyên dân cứ ăn, còn người buôn bán thì vì lợi nhuận loại gì cũng sẵn sàng bán… Cứ như trước mặt là cả một tấn tuồng bắt tay nhau gài sẵn guồng máy “lậu” và “độc”, chẳng anh nào thoát được chui đầu vào rọ. Người tiêu dùng nào cũng không thể là “thông thái” được nữa. Chỉ còn biết “nhắm mắt đưa chân”, ăn bừa may ra thì không chết.
Nhưng chuyện thiết thân phải nói đến trước hết là chuyện gạo ngâm hóa chất, điều này càng khiến người dân lo lắng hơn. Nhất là những bác lao động và công tư chức loại cơm hàng cháo chợ hoảng hồn.
Gạo ngâm bột trắng, cơm nở nhiều gấp đôi
Như bạn đã thấy, từ mấy chục năm nay hàng tẩm chất này chất kia nhiều vô kể, nhưng chuyện gạo tẩm hóa chất là chuyện mới nhất, lạ nhất tại TP Sài Gòn và có thể còn nhiều nơi khác nữa mà người dân không thể tưởng tượng ra. Đây là một “sản phẩm mới nhất”, ly kỳ nhất mà các bà nội trợ cũng chưa bao giờ nghĩ ra.
Muốn biết, chịu khó đến chợ Bà Chiểu thuộc vùng Tân Định là bạn có thể biết ngay.
Từ lâu chợ Bà Chiểu (quận Bình Thạnh, TP Sài Gòn) được biết đến là khu chợ lâu đời, buôn bán nhiều loại gia vị nổi tiếng và tiểu thương nào cũng có sẵn mấy chục lượt khách quen đến mua hàng ngày. Chợ bán nhiều loại gia vị từ quế, hồi, đến các loại bột làm bánh, bột nổi... và mỗi hàng lại có những loại tạp phẩm không giống ai để cạnh tranh lợi nhuận.
Theo tiết lộ của một phục vụ quán cơm trên đường Võ Văn Ngân (quận Thủ Đức, TP Sài Gòn ) thì chỉ cần 1 muỗng canh loại bột màu trắng này có thể "hóa phép" cho 10 kg gạo nở bung trắng đều, hạt to mẩy khi đã chín thành cơm tương đương như khi nấu 20 kg gạo thông thường mà không mất nhiều công. Loại gia vị này được chủ quán cơm cho biết mua tại chợ Bà Chiểu.
Vỏ bọc tiếng Anh nhưng bên trong toàn chữ Tàu
Chị P (tên chủ sạp P.H) cho biết: "Loại này chỉ bán cho người quen hoặc có khách hỏi mới đưa chứ không bán đại trà". Vì thế khi thấy khách tìm mua chị mới lôi ra 1 gói nhỏ màu đỏ bằng giấy và bảo đây là loại bột giúp hô biến gạo thành cơm nhiều và nhanh chóng.
Ngoài vỏ gói bột ghi hầu hết bằng tiếng nước ngoài, không có nhãn mác hay hạn sử dụng nhưng chủ sạp vẫn khẳng định đây là hàng nhập. Xé vỏ giấy ra thì thứ bột trắng, nhỏ mịn như đường cát này có mùi thơm nhẹ. Tuy nhiên, gói giấy bọc vỏ bên ngoài lại in chữ Tàu chằng chịt.
Chỉ cần ngâm 15-20kg gạo chung với 1 muỗng canh nhỏ loại bột này rồi đem hấp khoảng 1 tiếng, gạo sẽ nở bung, cho lượng cơm nhiều gấp đôi so với bình thường. Thêm nữa loại bột này còn có tác dụng làm cơm chín rất nhanh, chị P nói: "Ngâm bột này vừa giúp gạo nở nhanh, nhiều và chín mau mà không mất công làm gì cả".
Chị T., 35 tuổi, thâm niên bán cơm vỉa hè 5 năm cho biết, dân trong nghề gọi bột này là bột nở có tác dụng làm thịt nhỏ to ra gấp 2, hạt gạo ngâm đem hấp lên to ra gấp 2,3 lần mà chẳng cần công sức gì cả. Vì vậy "một ngày ước tính bán 40kg gạo, nhưng kỳ thực chúng tôi chỉ bỏ tiền mua 15-20kg gạo thôi bởi cho bột vào ngâm gạo rồi hấp lên ra cơm nở, xốp và chín nhanh mà nhiều lắm. Nhưng cơm vì thế ăn không dẻo, bị sống sượng".
Nhiều khách ăn cơm rẻ hàng ngày cho biết, họ ít khi quan tâm đến việc cơm ra sao mà chỉ chăm chăm xem rau, thịt, cá có sạch và ôi thiu hay không. Vì thế việc cơm nở từ gạo ngâm bột trắng hóa chất gì đó với họ là ngoài sức tưởng tượng.
Có chất độc hay không chưa biết
Cục an toàn thực phẩm thuộc Bộ Y Tế cũng liên tục đưa ra những khuyến cáo cho người dân nên chọn những loại thức ăn có nguồn gốc xuất xứ, hợp vệ sinh để bảo vệ sức khỏe.
Theo các bác sĩ ở trung tâm chống độc TP Sài Gòn, mùa hè là thời điểm số bệnh nhân bị ngộ độc thực phẩm phải nhập viện tăng cao. Vì vậy người dân nên hạn chế ăn các loại thức ăn không rõ nguồn gốc, thức ăn đường phố vì đó là nơi rất dễ bị nhiễm khuẩn, quy trình chế biến và bảo quản đều không bảo đảm. Đó chỉ là lới khuyến cáo “chung chung” cho có việc làm.
Tuy nhiên, cho đến nay chưa cơ quan nào chịu nghiên cứu và công bố rõ ràng loại hóa chất tẩm vào gạo này có chất độc không? Dân đang chờ, nhưng… quan không vội!
Ông cục trưởng khuyên dân: Có chất độc vẫn ăn được
Chuyện ngược lại và cũng là thứ chuyện ngược đời là biết khoai tây Trung Quốc có độc nhưng người đứng đầu Cục Bảo Vệ Thực Vật thuộc Bộ Nông Nhiệp Phát Triển Nông Thôn (NNPTNT) VN lại nói “phải chấp nhận”.
Ông Nguyễn Xuân Hồng, Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật - Bộ NN-PTNT, đã nhìn nhận như vậy quanh vụ 26 tấn khoai tây Trung Quốc có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt 16 lần ngưỡng cho phép vừa bị phát hiện tại TP Đà Lạt
Khi được phóng viên hỏi: Thưa ông, nếu vừa qua TP Đà Lạt, tỉnh Lâm Đồng không phát hiện được 26 tấn khoai tây Trung Quốc có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt 16 lần ngưỡng cho phép thì người dân đã bị đầu độc?
Ông Nguyễn Xuân Hồng đã trả lời: Trong trường hợp như thế thì bất cứ nước nào trên thế giới đều phải chấp nhận. Bởi vì không phát hiện ra thì thôi, cũng như nhiều trường hợp, đi khám mãi mà bác sĩ không phát hiện ra bệnh nhưng thực chất là đang mắc bệnh.
Hiện nay, trên thế giới cũng chỉ đến mức độ như thế thôi, kể cả các nước phát triển nhất họ cũng đang áp dụng những biện pháp như vậy. Bất cứ phương pháp kiểm tra gì trên thế giới cũng có độ rủi ro chứ không bao giờ được tuyệt đối 100%.
Ông Hồng khẳng định “Mức dư lượng tối đa cho phép là mức mà trong thương mại người ta đưa ra, nó rất an toàn... không phải cứ vượt ngưỡng tối đa cho phép là mất an toàn”. Ông giải thích thêm: “... Hằng ngày, 1 thanh niên 18 tuổi phải ăn 3.000 cây xà lách hoặc 1 cô gái phải ăn 354 quả táo. Khi các loại rau quả này có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt ngưỡng cho phép, phải liên tục ăn như thế thì nó mới ảnh hưởng đến sức khỏe”.
Lại bảo vệ các thứ rau nhiễm độc nhưng… không độc
Sau khi khuyên người dân hãy cứ ăn khoai tây Trung Quốc nhiễm độc gấp 16 lần mức cho phép, và một mực bảo vệ củ khoai tây, Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật (Bộ NN&PTNT) Nguyễn Xuân Hồng lại tiếp tục lên tiếng bảo vệ là rau ngót, quả mướp đắng dù có dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt ngưỡng vài lần nhưng vẫn không độc. Và nếu có độc thì chẳng qua do người dân không biết ăn đúng cách.
Nhưng tại cuộc họp ngày 8/7, Bộ trưởng Bộ NN&PTNT Cao Đức Phát, đã yêu cầu các đơn vị chức năng phải kiểm tra, làm rõ sai phạm trong vụ khoai tây Trung Quốc tại Lâm Đồng bị phát hiện tồn lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt ngưỡng cho phép. Đồng thời ông cũng yêu cầu đưa rau ngót và mướp đắng vào chương trình giám sát cả năm nay.
Trong lúc các lãnh đạo đang ngồi phòng lạnh dự hội nghị trên, Cục trưởng bảo vệ củ khoai tây, lá rau ngót, Bộ trưởng chỉ đạo kiểm tra, giám sát, làm rõ… thì ngoài phòng họp, khoai tây Trung Quốc đã tràn ngập Hà Nội, với giá chỉ 10.000 – 14.000 đồng/kg. Không riêng gì ở Đà Lạt, TP Sài Gòn đã kiểm tra và thực tế khoai tây TQ vẫn được báy bán khắp chợ.
Kính thưa Cục trưởng: Chất độc không thể ăn được!
Ngay sau khi lời phát biểu của ông Nguyễn Xuân Hồng, Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật - Bộ NN-PTNT, khi cho rằng dù dư lượng thuốc bảo vệ thực vật vượt ngưỡng cho phép 16 lần nhưng khoai tây Trung Quốc vẫn an toàn đã bị dư luận phản đối dữ dội. Đây không phải lần đầu ông cục trưởng phát biểu gây sốc.
Bạn đọc có nick culi phản đối: “Ông trả lời với dư luận gì mà kỳ vậy? Ông chấp nhận nhưng những người mẹ, những người cha không thể "chấp nhận" cho con cái mình ăn những thứ độc phẩm như vậy được. Không có một quốc gia nào chấp nhận cho dân tộc mình ăn đồ độc”.
Bạn đọc có nick Râu rầu bất bình: “Không ngờ Cục trưởng Cục Bảo vệ thực vật lại có thể phát biểu những câu mà tôi đọc xong cảm thấy bị khinh thường như thể một người lớn đang dỗ dành em bé quấy khóc vì bố mẹ nó thất hứa không mua quà”.
Đối với bất kỳ ai và bất kỳ loài vật nào, chất độc không thể ngửi, hít, chứ chưa nói là ăn vào. Do vậy, ở riêng 26 tấn khoai tây Trung Quốc bị phát hiện dư lượng thực vật cao gấp 1 lần cho phép mà ông Hồng nói vẫn an toàn thì không một ai chấp nhận được.
Bạn đọc Hữu Châu nói: “Với cách lập luận của ông Nguyễn Xuân Hồng thì người tiêu dùng nên tự cứu mình thôi”.
Đây không phải lần đầu tiên ông Cục trưởng Nguyễn Xuân Hồng phát biểu gây sốc mà theo bạn đọc là quá vô cảm trước người dân.
Còn nhớ ở vụ táo Trung Quốc nhiễm độc, trên Báo Người Lao Động số ra ngày 22-6-2012, ông Nguyễn Xuân Hồng cũng khẳng định: Chất độc trong táo Trung Quốc ở ngưỡng an toàn. Dẫn kết quả phân tích 40 mẫu táo Trung Quốc có chứa hóa chất độc hại thiram với hàm lượng 0,08 ppm, trong đó 15 mẫu có hóa chất aren ở mức từ 0,02 - 0,11 ppm, ông Hồng khẳng định chất độc thấp hơn ngưỡng cho phép và trong ngưỡng an toàn khi sử dụng.
Ngay sau tuyên bố này, hàng trăm bạn đọc đã gửi ý kiến phản đối kịch liệt. Bạn đọc cho rằng chất độc vẫn là chất độc và khi đã là chất độc thì không có ngưỡng, chỉ thấy nguy hại cho sức khỏe.
Ban mttl nói tuột ra:
Thế thì không cần Cục Bảo vệ thực vật nữa. Dân Việt Nam chúng ta đang nuôi báo cô một số người vô tích sự...
Ban Lanh liên tưởng tới một số cơ quan có trách nhiệm khác:
Không chỉ riêng ông cục này, mà các ông cục khác, bộ khác như hải quan, quản lý thị trường,.... những người hàng tháng được người dân trả tiền lương vì công việc của mình thì hãy có trách nhiệm với công việc hơn, còn nếu thấy không làm được thì mạnh dạn từ chức để người khác lên làm, chứ đứng phát biểu như ông cục này thì người dân chúng tôi không hài lòng.
Tạm ngưng chuyện ông cục trưởng ở đây để bạn đọc khỏi bị ngộp.
Kinh khủng hơn nữa là ép dầu ăn từ lạc và... cao su
Người dân xã Điện Thọ (huyện Điện Bàn, Quảng Nam) đến mùa hái lạc xong, đem tới nhà ông Trương Căn (trú tại thôn Châu Lâu, xã Điện Thọ) ép lấy dầu. Nhưng khi đem hàng ngàn lít dầu lạc về để chế biến thức ăn thì phát hiện có mùi khét (giống mùi cao su bị cháy) cùng khói đen bốc lên.
Ông Căn sau đó thừa nhận, trong khi chạy máy để ép dầu lạc, ông đã dùng các miếng cao su (từ ruột lốp xe máy), có độ dài khoảng 10 cm, rộng 2 cm, để bỏ vào máy ép. Vì khi chạy máy ép dầu thì máy thường bị kẹt vì dầu lạc bám vào thân máy, bỏ cao su vào máy là để “bôi trơn”, chống máy bị kẹt.
Theo các chuyên gia dinh dưỡng, dầu ăn trộn lẫn cao su có thể gây bệnh ung thư, nhẹ thì gây rối loạn tiêu hóa. Không biết bao nhiêu gia đình ở VN đã được dùng thứ dầu ăn đặc biệt này?
Làm giả con dấu thú y để bán thịt thối
Lâu nay thịt thối thường được các lái buôn tuồn đi tiêu thụ bằng cách trộn lẫn với thịt tươi để bán, hoặc tuồn vào các nhà hàng, quán ăn, nhưng những cách làm đó xem ra đã quá quen thuộc, dễ bị phát hiện, mà lúc nào cũng phải run sợ bị lực lượng chức năng kiểm tra, khách hàng cũng dè chừng hơn.
Nhưng mới đây, các con buôn thịt thối đã “cao tay hơn”, mà dùng từ chuyên môn gọi là “diễn biến phức tạp, với mức độ ngày càng tinh vi”, đó là làm giả cả con dấu thú y để đóng lên thịt và giấy tờ kiểm dịch.
Ngày 13/7 vừa qua, công an thị xã Dĩ An (Bình Dương), khi kiểm tra một xe tải đông lạnh chở 10 thùng xốp lớn, bên trong chứa khoảng 100 con heo sữa đã rỉ nước vàng, bốc mùi hôi thối, đang trên đường từ Quảng Ngãi vào quận 5 (Sài Gòn) để tiêu thụ. Chủ lô hàng được xác định là Nguyễn Hồng Thanh (30 tuổi, ở Tiền Giang).
Kiểm tra giấy tờ liên quan đến lô hàng, công an phát hiện và thu giữ một con dấu kiểm dịch thú y (hình vuông), có mã số của Chi cục Thú y tỉnh Quảng Ngãi. Chủ lô hàng khai đã tự khắc con dấu này tại nhà riêng, mỗi lần vận chuyển heo sữa từ Quảng Ngãi vào TP Sài Gòn sẽ sử dụng để đóng lên giấy tờ và đóng lên thịt heo…
Chỉ kể bằng ấy thủ đoạn và chất độc hại trong thực phẩm thôi, hầu như gia đình nào, già trẻ lớn bé đều cảm thấy mình đã bị lừa, bị đầu độc từ lâu mà không hể hay biết. Trong tình hình này thì mỗi gia đình đều phải tự cứu lấy nhau thôi. Tin cái gì, tin vào ai bây giờ?
Đến chuyện “bịa” như thật làm nhiều bà hết hồn
Gần đây, một nguồi tin rất “giật gân” được báo mạng lớn tại VN đưa lên rồi nhiều báo khác cứ thế đăng lại:
Chi cục Dân số – Kế hoạch hóa gia đình TP Sài Gòn mới đây đề nghị với UBND thành phố về việc bắt buộc khám sức khỏe trước khi làm thủ tục đăng ký kết với cả vợ lẫn chồng, mục đích là để tránh những bệnh có thể ảnh hưởng đến hạnh phúc hôn nhân. Tiện thể, chi cục cũng đề nghị nên quy định về độ tuổi được phép mang thai của phụ nữ, cụ thể là không được quá 33 tuổi.
Trên tờ Báo Phụ Nữ VN ngày 11-07-2013 đã báo động “Không chửa gấp thì… không kịp?”
Mặc dù là một lời báo động vui nhưng thực sự nó cũng đã gây ảnh hưởng không nhỏ đến nhiều bà hiếm muộn không chỉ ở TP Sài Gòn mà còn ở nhiều địa phương khác bởi TP Sài Gòn thực hiện được thì các nơi khác cũng làm được.
Từ đó phát sinh nhiều chuyện “bên lề” nửa đùa nửa thật, khá thú vị. Ngay sau khi đọc xong tin trên mạng, Hà Mi, người 2 tháng nữa tròn 33 tuổi nhưng chưa lấy chồng, treo status: “Cần tìm người cho giống gấp hôm nay, muộn hơn không kịp chửa trước 34 tuổi, bị phạt thì chết em”. Hà Mi bảo, cô treo đùa vậy thôi, vì biết thừa một cái đề xuất vô lý như thế chẳng bao giờ được chấp nhận để áp dụng, thế nhưng cũng có người hết hồn. Con em họ tôi 32 tuổi, mới có một đứa con, lẽ ra cũng chửa đứa thứ hai rồi nhưng chồng nó lại đi học nước ngoài, gần 2 năm nữa mới về. Nó nói hay em bảo ảnh về ít ngày, đúc con rồi đi. Tôi mắng bảo mày khùng hả, tao còn chưa lo nữa là mày”.
Anh Đình Tú, 37 tuổi, kỹ sư công nghệ thông tin làm việc cho một cơ quan thuộc ngành giáo dục, kể, sáng nay mấy cậu trong phòng anh cứ rao ầm lên: “Chị em ai cần đúc con ngay không, anh em sẵn sàng hỗ trợ miễn phí đây. Chị nào gái ế, ba mấy tuổi chưa có chồng thì nhờ luôn kéo lát nữa xếp hàng không kịp, chị nào chồng đi công tác đăng ký sớm nhé”. Chị em cũng hưởng ứng rôm rả không kém. Một chị, có chồng đang làm việc cách đó 9 cây số, bạo mồm: “Gọi chồng sang chắc không kịp, thôi cậu nào giúp chị thì giúp luôn kẻo hết giờ”.
Bà chị già nhất phòng kêu: “Cả tao nữa, tao cũng cần”. Mấy ông em nhao nhao: “Bà già rồi còn đú, 35 tuổi, quá đát mất 2 năm rồi nhá”. Chị cười hề hề: “Nhân lúc họ mới đề xuất chứ chưa được phê chuẩn, tao tranh thủ làm tí. Mai mốt cái quy định ấy được duyệt thì tao lỡ có chửa rồi, chả nhẽ bắt tao phá à?”
Đại khái có những chuyện “tếu” như vậy song không hẳn là không có những bà chị lớn tuổi mà chưa có chồng không lo lắng, “điệu này chắc hết lấy chồng được rồi!”.
Phóng viên vẽ rắn thêm chân
Nhưng thật ra đây chỉ là thứ chuyện “bịa” hoặc vẽ rắn thêm chân của một phóng viên báo mạng phỏng vấn bà Tô Kim Hoa - chi cục trưởng Chi cục Dân số và kế hoạch hóa gia đình TP Sài Gòn, sau đó về tung tin này lên mạng.
Bà Tô Kim Hoa cho biết ngày 11-7 phóng viên C.T. của một tờ báo điện tử - tác giả bản tin đầu tiên đề cập đến việc đề nghị phụ nữ sau 33 tuổi không nên mang thai. Phóng viên C.T. đã thông tin không chính xác dẫn đến hiểu nhầm là Chi cục Dân số và kế hoạch hóa gia đình TP Sài Gòn đề nghị quy định độ tuổi phụ nữ mang thai không quá 33. Thực tế, chi cục chỉ đề nghị quy định độ tuổi mang thai cho những trường hợp thụ tinh nhân tạo. Bà Hoa cũng xác nhận bản tin trên đã có sơ sót nhưng cũng đã nói rõ bối cảnh thông tin là trao đổi thông tin bên lề cuộc họp.
Tuy nhiên theo bà Hoa, nhiều trang thông tin và báo điện tử khi dẫn lại thông tin đã cố tình lờ đi bối cảnh trao đổi thông tin mà ghi thành “đó là đề xuất đã gửi đến UBND TP”.
Chưa dừng lại ở đó, một số trang thông tin và báo điện tử còn thêm thắt, dùng các từ “cấm”, “bắt buộc”, “yêu cầu”… rồi tạo diễn đàn, lấy ý kiến các chuyên gia, thậm chí cả một lãnh đạo cơ quan pháp luật ở Quốc hội về việc cấm phụ nữ trên 33 tuổi mang thai.
Bà Hoa nói: “Chính những bài báo này mới làm trầm trọng sự việc, gây ra bất bình đối với người dân. Thật sự tôi buồn và thất vọng”.
Như thế thì quả thật bây giờ chẳng còn biết tin nào thật tin nào giả ngay trên những tờ báo “chính thống” nữa, cũng như chuyện “huyền thoại tay không quật ngã trực thăng UH–1 của Mỹ” vậy.
Văn Quang – 19-7-2013
Hình:
01 - Quầy bán bột trắng giúp gạo ngâm nở nhiều gấp 2,3 lần bình thường chỉ sau một lần hấp.
02- Bao bột trắng có vỏ giấy từng gói lẻ ghi tiếng Anh, còn bên ngoài bọc là chữ Tàu chằng chịt.
03- Sạp hàng tạp phẩm có in “thiệp” cho khách gọi mua nhanh chóng
04- Khoai tây Trung Quốc bán đầy chợ
05- Ông Nguyễn Xuân Hồng: Khoai tây nhiễm độc của Trung Quốc vẫn an toàn?!
Văn Quang viết từ Sài Gòn: Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan
Văn Quang – Viết từ Sài Gòn
Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan
Nhân dịp chính phủ VN ban hành Nghị định về minh bạch tài sản, thu nhập của công chức các cấp và ủy ban Tư pháp của Quốc hội VN đã tổ chức phiên điều trần về việc phát hiện và xử lý hành vi tham nhũng thuộc trách nhiệm của các cơ quan hành chính nhà nước, hãy nhìn qua tình hình tham nhũng hiện nay biến chuyển như thế nào.
Thưa bạn, câu tục ngữ “cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan” đã có từ ngàn xưa, ông cha ta để lại qua những kinh nghiệm thực tế các cụ đã sống. Trộm cướp vốn là nỗi lo sợ chung của xã hội từ lâu đời chứ chẳng phải bây giờ mới có. Khác nhau chăng là thời thanh bình, dân cư an lạc, mọi tệ nạn ít hơn, thời nhiễu nhương thì sinh đạo tặc như rươi. Kể cả cướp ngày và cướp đêm. Phải nói thẳng là đất nước VN ngày nay không có chiến tranh, đang sống trong “hòa bình” nhưng ngược lại “đạo tặc” lại nhiều vô kể. Hành động cướp của giết người ngày càng táo bạo, man rợ chưa từng bao giờ xảy ra. Chỉ cần cướp 1 chiếc xe gắn máy của người đi trên con phố vắng là vài tên cướp sẵn sàng khua mã tấu chém xối xả vào nạn nhân rồi cướp xe tẩu thoát. Chúng không từ thủ đoạn dã man nào không dùng. Đến chuyện bắt trộm chó, chuyện ăn cắp vặt mọi lúc mọi nơi, xông vào nhà cướp từ cái điện thoại của trẻ con, cứ xảy ra như cơm bữa, ngày nào báo chí cũng đầy rẫy những chuyện trộm cướp đủ mọi kiểu, đủ mọi thủ đoạn.
Thậm chí hiện nay một số địa phương ở vùng đồng bằng sông Cửu Long như Vĩnh Long, Cần Thơ, Bến Tre… đang phải rào làng để phòng chống trộm cắp. Còn ở thành phố, có những con hẻm lớn, cách TP không xa, dù giữa ban ngày, nhìn vào nhà nào cũng đóng cửa im lìm, họ không tiếp xúc với người lạ, cần gì thì đứng ngoài cửa nói vào sau khe cửa sắt..
Tình trạng an ninh ở khắp nơi đã đến hồi báo động đỏ. Dù cho các cơ quan an ninh kể cả dân phòng và những anh chàng ăn cơm nhà vác ngà voi, được gọi là “hiệp sĩ bắt cướp’” đã làm hết sức mình cũng không ngăn chặn được. Đó là hệ quả của nền kinh tế suy thoái nghiêm trọng, “đói ăn vụng túng làm liều”, khó có chỗ đứng cho những con người lương thiện.
Nạn trộm cướp đó giấu mặt nên liệt vào loại “cướp đêm”. Còn một thứ cướp công khai, cướp có quyền lực, có “cơ sở”, mang luật pháp ra bảo vệ, không sợ bất cứ ai, đó là “cướp ngày”. Một điều khác biệt nữa là bọn “cướp ngày” lại là những tên giàu có, không hề túng thiếu, chúng thừa thãi đủ thứ, nhưng lòng tham là không đáy nên càng ngày chúng càng muốn giàu thêm, dù là giàu có trên nỗi đau khổ của người khác bất chấp những con người nghèo khổ đó là người cùng làng cùng xóm, có thể là bà con anh em họ hàng xa gần của mình. Nạn “cướp ngày” âm thầm, mới thật là đáng sợ. Chúng “cả vú lấp miệng em”, che đây cho nhau, ém nhẹm mọi tiếng kêu cứu nên hàng trăm vụ mới có một vụ cất lên được tiếng nói và … hy vọng được mang ra xét xử.
Hãy lấy một thí dụ gần đây nhất, một vụ “cướp ngày” vừa được cất tiếng. Cần phải nhấn mạnh rằng đây mới chỉ là “hòn đất cất tiếng” còn được xử như thế nào là chuyện “hạ hồi phân giải”.
Hòn đất biết đi!
Ngày 19-7, hơn 10 gia đình dân ở thôn An Phú, xã Tịnh An, huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi đồng loạt có đơn khiếu nại gửi cơ quan chức năng nhờ can thiệp về việc đất đai đang canh tác của họ đã bị Ủy Ban Nhân Dân (UBND) xã Tịnh An đem cho người khác thuê.
Ông Trần Anh Tuấn, ở thôn An Phú, cho biết: Năm 1989, ông được nhà nước cấp 389 m2 đất nông nghiệp. Đến năm 2004, cơ quan chức năng cấp sổ đỏ công nhận quyền sử dụng diện tích đất nói trên cho ông đến năm 2017. Vì thửa đất trên thuộc bãi bồi ven sông nên mỗi năm ông chỉ canh tác một vụ đông xuân, còn những vụ khác để trống.
Đến cuối tháng 12-2012, như thường lệ, ông đưa thiết bị ra để chuẩn bị mùa canh tác mới thì phát hiện trên thửa đất của mình đã bị ai đó trồng dưa hấu, sắp đến kỳ thu hoạch. Những tưởng người khác canh tác nhầm trên đất của mình, ông Tuấn hỏi chủ ruộng dưa thì được biết toàn bộ diện tích đất ở bãi bồi đã được UBND xã Tịnh An đem cho một số người khác thuê. Chủ ruộng dưa còn đưa ra bản hợp đồng thuê đất với UBND xã Tịnh An, do ông Phùng Ngọc Danh, Phó Chủ tịch UBND xã, ký; thời hạn thuê đất là gần 1 năm.
Đất canh tác biết “chạy” tới 300m
Quá bực tức, ông Tuấn nhiều lần đến xã yêu cầu phải hủy hợp đồng, trả đất lại cho ông nhưng vẫn không được giải quyết. Sau đó, ông gửi đơn khiếu nại lên UBND huyện Sơn Tịnh. Phòng Địa chính huyện Sơn Tịnh cử người về đo đạc lại thửa đất. Sau khi đo, cán bộ phòng này lại bất ngờ chỉ đất của ông nằm cách mảnh đất cũ… 300 m!
Ông Tuấn phân trần: “Đất của tôi canh tác đã nhiều năm, sao lại chỉ lung tung như vậy? Nếu UBND xã Tịnh An muốn cho người khác thuê hoặc thu hồi mảnh đất này thì ít ra phải thông báo cho tôi biết chứ không thể tùy tiện muốn làm gì thì làm. Khi sự việc được phát hiện, lẽ ra phải trả đất lại cho chúng tôi làm ăn nhưng họ lại chỉ đất của chúng tôi ở... đâu đâu”.
Không riêng gì đất của ông Tuấn, tổng cộng 18 gia đình dân ở thôn An Phú có đất liền kề với đất của ông Tuấn cũng bị UNND xã Tịnh An đem cho thuê, tổng diện tích hơn 4.000 m2.
Cho thuê… nhầm
Về vấn đề này, ông Phùng Ngọc Danh, người trực tiếp ký các hợp đồng cho thuê đất với bên ngoài, ông Danh cho rằng không có chuyện UBND xã Tịnh An lấy đất của dân cho thuê. Theo lời ông Danh, sở dĩ người dân “bức xúc” là vì họ không biết được diện tích thực đất của mình ở đâu. Thế nhưng, ông Danh thừa nhận “trong số 18 gia đình, chỉ có 4-5 gia đính bị xã cho thuê nhầm nhưng xã đã thỏa thuận với họ rồi!”. Trước thông tin này, những người dân trên đều phủ nhận việc xã có thỏa thuận với họ về việc cho thuê đất.
Không đồng ý với cách giải quyết của UBND xã Tịnh An, những người dân có đất bị lấy cho thuê tiếp tục làm đơn khiếu nại lên UBND huyện Sơn Tịnh và những cấp cao hơn để đòi lại quyền lợi. Một số người dân nói: “Nếu xã đã thương thảo, chúng tôi đã đồng ý thì làm gì có chuyện chúng tôi phải khiếu nại. Hơn nữa, diện tích đất của chúng tôi đã được quyền canh tác hơn 20 năm qua thì chúng tôi biết rõ nó nằm ở đâu. Cán bộ địa phương không thể làm sai rồi lấp liếm bằng một cái sai khác”.
Rồi con heo nái ỏ xã Tịnh An biết…leo cây!
- Ban Cà phê sáng bình luận: Chú Tuấn ơi, tại chú không biết đó chứ! Đất của chú và những bà con khác tự nó “biết đi” đó. Vài bữa nữa chú sẽ thấy con heo nái ở cái xã Tịnh An nó biết leo cây cho xem!
- Ban Tran Van Tam bình luận ngắn gọn: Đâu đó vẫn nghe các cháu nhỏ học: ”Cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan”. Ở xã Tịnh An là có thể !
Bãn 4 Nổ lại lấy ca dao tục ngữ ví von: Đất mà người canh tác hơn 20 năm, nay tự nhiên nó “biến đâu mất”, thay vào đó là đất của UBND xã lấy cho thuê. Xin thưa: chuyện như thế có ai tin không? “Cục đất mà biết nói năng. Thì ông quan xã hàm răng chẳng còn”.
Đó là một trong số hàng trăm, hàng ngàn vụ tương tự mà thôi. Không biết người dân được gì hay lại mất thêm vì một thứ “luật vua thua lệ làng” nào đó hay nó chìm xuồng luôn chưa biết chừng.
Giam lỏng dân cho người khác lấy đất
Một trường hợp khác như hai gia đình ông Ấu Viết Tấn, Ấu Viết Phấn (ở thôn Nà Pàn, xã Bảo Lâm, huyện Cao Lộc) đã gửi hàng trăm lá đơn lên các cơ quan, ban ngành của tỉnh Lạng Sơn yêu cầu làm rõ những khuất tất ở dự án như: “Công khai quy hoạch dự án, làm rõ chỉ giới, mốc giới làm đường, cấp đất tái định cư cho dân, chi trả tiền đền bù cho người dân theo đúng chế độ, chính sách quy định hiện hành…”. Các hỏi đáp, thắc mắc khiếu nại, tiền đền bù… của gia đình hai ông đều bị chìm vào quên lãng.
Ngày 8-4-2013, một nhóm người đã đến bảo vệ thi công, cày xới, phá nát hiện trạng của khu đất, gây bất bình dư luận. Để gia đình dân không làm gì được, chính quyền huyện Cao Lộc đã “giam lỏng” 6 người nhà của hai gia đình mà không một lời giải thích; khi những người này về nhà thì cả khu đất đã bị san phẳng.
Trường hợp của gia đình ông Nguyễn Văn Ngọt còn bi đát hơn. Bất chấp đơn kêu oan của người dân và xác nhận của hàng chục cán bộ, UBND huyện Kiên Lương tỉnh Kiên Giang vẫn ra quyết định trái pháp luật thu hồi đất cửa vợ chồng ông Nguyễn Văn Ngọt. Sau năm tháng bị tạm giam, ông Nguyễn Văn Ngọt (SN 1932, ở tại ấp Đồng Cừ, xã Vĩnh Điều, huyện Kiên Lương nay là huyện Giang Thành, tỉnh Kiên Giang) được trả tự do. Một phần khu đất bị thu hồi được chính quyền địa phương cho thuê mỗi năm, thu lợi hàng trăm triệu đồng. Có người bị mất đất đi kiện tới 20 năm mà vẫn chưa mang lại kết quả nào. Làm sao kể hết những nỗi thống khổ này.
Chính vì những cái gọi là “bức xúc” – đúng ra phải gọi là những “uất ức”– của quá nhiều người dân nông thôn nên những vụ khiếu kiện cứ kéo dài dằng dặc không có hồi kết. Ấy vậy mà trong kỳ họp Quốc hội mới đây, hai bộ có liên quan nhiều nhất đến vấn đề này lại “tự nhiên như người Hà Nội” báo cáo không tìm được vụ tham nhũng nào. Thế mới “lọa”!
Bộ nào nhiều tham nhũng nhất?
Ngày 18-7 vừa qua, Ủy ban Tư pháp của Quốc hội VN đã tổ chức phiên điều trần về việc phát hiện và xử lý hành vi tham nhũng thuộc trách nhiệm của các cơ quan hành chính nhà nước.
Trình bày báo cáo đánh giá chung về công tác phòng chống tham nhũng, Tổng Thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh cho biết trung bình mỗi năm, toàn ngành thực hiện trên 10.000 cuộc thanh tra lớn nhỏ.
Kết quả thanh tra cho thấy ở các lĩnh vực nóng như tín dụng, ngân hàng, tham nhũng biểu hiện ở các hành vi ép buộc khách hàng phải cắt lại phần trăm cho vay, nhận hối lộ để hợp thức hóa hồ sơ xin vay không có tài sản thế chấp; thông đồng với đối tượng lập hợp đồng khống, nâng giá tài sản thuê mua để rút tiền của ngân hàng.
Trong lĩnh vực quản lý, sử dụng đất đai, tài nguyên khoáng sản, tham nhũng chủ yếu diễn ra trong việc quy hoạch, chuyển đổi mục đích sử dụng đất, thu hồi và giao đất, cấp phép khai khoáng…
Tại phiên giải trình đó, báo cáo trước các cơ quan của Quốc hội, đại diện Chính phủ, Tổng thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh cho biết tình hình tham nhũng, tiêu cực hiện vẫn rất phức tạp, ngày càng tinh vi, các vụ trong lĩnh vực kinh tế ngày càng tăng. Đặc biệt, lĩnh vực tài chính, ngân hàng xếp đầu bảng về tội phạm tham nhũng, kế tiếp là tài nguyên đất đai.
Hai bộ quan trọng nhất không có tham nhũng
Tuy nhiên, điểm lại báo cáo của các bộ, ngành, Tổng thanh tra Chính phủ Huỳnh Phong Tranh cho biết, có hai bộ là Bộ Tài nguyên và Môi trường và Bộ Nội vụ báo cáo, không phát hiện thấy tham nhũng, tiêu cực trong ngành mình trong nhiều năm qua (?!).
Thông tin này ngay lập tức đã nhận được nhiều phản hồi không đồng thuận từ báo giới và dư luận, trong bối cảnh đây là hai lĩnh vực khá nhạy cảm, tiềm ẩn những tiêu cực, tham nhũng.
Đặc biệt, theo báo cáo của chính Bộ Tài nguyên và Môi trường thì khiếu kiện, tố cáo trong lĩnh vực đất đai vẫn chiếm đến 70%. Trong khi đó, báo cáo 6 tháng của Thanh tra Chính phủ cũng chỉ ra rằng, hầu hết các tố cáo đều tập trung vào những sai phạm, tiêu cực của cán bộ, công chức.
Ngay sau báo cáo của hai bộ Nội vụ và Bộ Tài nguyên và Môi trường, Phó tổng thanh tra Chính phủ Lê Tiến Hào khẳng định: “Người dân ai cũng biết rằng tham nhũng trong quản lý đất đai là chắc chắn là có, nếu ai đó nói không có, thì chắc là không ai người ta nghe đâu!”.
Ông Hào nói đúng nhưng chưa hết. Dân không những không nghe còn bịt mũi cười và còn chút niềm tin cuối cùng nào vào những báo cáo của các quan to quan nhỏ cũng trôi tuột theo cơn mưa đầu mùa. Ai còn tin vào những vị ngồi bàn giấy vẽ rắn thành rồng nữa. Một chuyện sờ sờ trước mắt, từ quan lớn quan nhỏ đến dân đen cả nước cùng biết, và biết rất rõ, thế mà còn nói ngược được thì báo cáo nào chẳng dám làm. Có khi mấy ông này báo cáo dân VN bây giờ là dân sướng nhất thế giới, cả thế giới muốn đến VN lập nghiệp chứ không phải đến để ngắm chân dài VN, giá rẻ hơn ở Mỹ. Phục các ông thật.
Tham nhũng ngày càng tinh vi hơn
Tổng Thanh tra Chính phủ nhận định để xảy ra hàng loạt sai phạm trên, nguyên nhân một phần do sự chỉ đạo chưa quyết liệt, kỷ cương, kỷ luật không nghiêm. Trong khi đó, thể chế, chính sách về quản lý kinh tế - xã hội vẫn còn sơ hở, bất cập, chưa minh bạch, chưa giảm được các thủ tục có thể làm nảy sinh tham nhũng. Bên cạnh đó, nhiều quy định pháp luật về phòng chống tham nhũng vẫn hạn chế, vướng mắc trong xử lý trách nhiệm người đứng đầu, chuyện công khai minh bạch vẫn còn hình thức.
Ông Tranh nhấn mạnh: “Những việc làm đúng không được đề cao và bảo vệ. Trong khi đó, hành vi sai sót, vi phạm thì lại không được phê phán hay xử lý nghiêm minh. Đây cũng là nguyên nhân dẫn đến việc cơ quan thanh tra không phát hiện ra tham nhũng nhưng báo chí và người dân lại phát hiện được”. “Thực tế cho thấy quy mô các vụ tham nhũng ngày càng lớn và tinh vi hơn”.
Nhìn vào hàng loạt những cái được gọi là “tồn tại” trên đây, người ta phát sợ. Nhất là “những việc làm không đúng được đề cao bảo vệ”, tự nó đã xóa sổ luật pháp, sinh ra một thứ luật rừng ngầm mới. Anh nào làm sai thì sống làm đúng thì chết. Và “hành vi sai sót vi phạm không được phê phán xét xử nghiêm minh” chính là thứ vũ khí bảo vệ, khuyến khích tham nhũng. Chẳng khác nào nói “Cứ ăn đi, ăn mạnh vào, không ai đụng tới anh đâu”.
Bệnh hình thức
Ông Tranh cũng đã thẳng thắn nhận rằng chỉ có báo chí và người dân phát hiện ra tham nhũng, thanh tra không phát hiện được. Như thế rõ ràng có nghĩa là hầu hết các nơi “bị thanh tra” đều tìm mọi cách bịt mắt các quan thanh tra. Vậy tại sao thanh tra không coi báo chí và tố cáo khiếu nại của người dân đó là hai “nguồn” quan trọng như một bộ phận của thanh tra để phát hiện tham nhũng?
Báo chí và người dân không thể làm thay việc của cơ quan thanh tra được. Nhưng thanh tra lại thừa sức làm vai trò của báo chí và người dân. Có lẽ thời nay cần nhiều hơn những Bao Công và những vị lãnh đạo cấp cao chịu khó “vi hành” sống với dân, hết mình vì nhiệm vụ chứ chưa nói đên quên mình vì nhiệm vụ, chịu khó nghe dân nói, nhìn dân làm, tìm ra những “tinh vi” của tham nhũng, những kẽ hở của luật pháp để bọn tham nhũng lợi dụng.
Chỉ có người dân mới biết hết những mánh lới, những thủ đoạn “tinh vi” xảo quyệt của bọn quan tham. Từ đó phát sinh những oan ức thấu trời xanh mà người dân lâu nay phải gánh chịu. Nếu tất cả các cơ quan thanh tra chịu khó làm được như thế thì bao nhiêu mánh lới của cả phe nhóm quan tham đều có thể “nắm” được, oan ức của người dân được làm sáng tỏ. Còn để những tai tiếng cứ âm thầm trong lòng mọi người dân thì mọi chính sách, mọi lời nói của các quan đều là vô ích. Các chủ trương đúng nhất cũng không thực hiện được đừng nói đến những luật lệ gà mờ mà các quan thường gọi là “thể chế, chính sách về quản lý kinh tế - xã hội vẫn còn sơ hở, bất cập, chưa minh bạch…”
Nếu không làm được như vậy thì mãi mãi công khai tham nhũng vẫn chỉ là bệnh hình thức làm cho đẹp như bao nhiêu cái “cổng chào” khác mà thôi.
Tôi đi hối lộ
Đã có khá nhiều những sáng kiến đưa ra biện pháp chống tham nhũng nhưng chưa có đề án nào được thực hiện thành công.
Thanh tra Chính phủ phối hợp với Ngân hàng Thế giới vừa tổ chức tại Hà Nội cuộc thi sáng tạo phòng chống tham nhũng. Trong hai ngày diễn ra chung kết cuộc thi có sự góp mặt của một nhân vật đặc biệt. Đó là ông T.R. Raghunandan, 54 tuổi đến từ Ấn Độ.
Ông được biết đến như một người truyền cảm hứng cho hàng chục ngàn người dân chống lại tham nhũng. Đề tài và cách làm của ông rất giản dị nhưng mang lại nhiều kết quả rất đáng chú ý tại một nước cũng nhiều tham nhũng như Ấn Độ.
Kể chuyện đi hối lộ
Năm 2010, ông Raghunandan thành lập trang mạng Ipaidabribe.com (tạm dịch là Tôi đi hối lộ) để người dân Ấn Độ kể lại những câu chuyện chung chi của chính họ. Đến nay Ipaidabribe.com đã thu thập hơn 23.000 bài về các vụ việc hối lộ xảy ra tại hơn 500 khu vực của nước này. Đây được coi là một sáng kiến thành công trong việc sử dụng công nghệ thông tin để chống tham nhũng và đã được nhiều nước trên thế giới áp dụng. Ông Raghunandan chia sẻ: “Trong khi các quan chức không chịu thừa nhận hối lộ hoặc chúng ta khó khăn để làm việc đó thì hãy để người dân lên tiếng”.
Ông Raghunandan cho biết thêm: “Qua câu chuyện của người dân, chúng tôi ghi nhận về tình huống hối lộ, số tiền bao nhiêu, nếu chỉ 5 trường hợp thì không thành vấn đề nhưng có 500 trường hợp thì rõ ràng nó đã chỉ ra một xu hướng về đưa nhận hối lộ. Qua đó, chúng tôi lập báo cáo gửi đến Chính phủ, hoặc cơ quan phòng chống tham nhũng để khuyến nghị”. Với cách làm này, trang mạng “Tôi đi hối lộ” đã tác động tích cực tới chính quyền trung ương lẫn địa phương tại Ấn Độ, giúp hiệu chỉnh nhiều chính sách, quy trình dễ xảy ra tham nhũng.
Về việc Việt Nam đã có 24 sáng kiến chống tham nhũng trong năm 2013 của cuộc thi, ông Raghunandan bày tỏ sự thú vị đối với một số sáng kiến như “Nâng cao kiến thức và kỹ năng tác nghiệp cho sinh viên báo chí trong điều tra phòng, chống tham nhũng" của Khoa Báo chí - Học viện Báo chí và Tuyên truyền để sinh viên báo chí tiếp cận, học tập, thực hành kiến thức, kỹ năng báo chí điều tra phòng, chống tham nhũng. Hoặc Đề án Cổng thông tin điện tử Tôi đi hối lộ (www.toidihoilo.com), tương tự như Ấn Độ đã làm... Ông Raghunandan nói: “Nếu coi tham nhũng là những con muỗi thì anh có đập chết một trăm con muỗi cũng sẽ có một trăm con muỗi khác thay thế, cho nên điều kiện cần phải thay đổi môi trường ở đó để không phát sinh những con muỗi khác”.
Những chuyện giản dị mang lại hiệu quả rất cao
Theo ông Raghunandan, chống tham nhũng không cần phải “đao to búa lớn” mà chỉ cần những việc làm rất nhỏ nhưng thiết thực, gần gũi với đời sống và sẽ tạo ra hiệu ứng lan tỏa. Điều quan trọng nhất, theo ông, thành công của các sáng kiến phòng chống tham nhũng phụ thuộc rất nhiều vào mức độ cởi mở của Chính phủ, ngoài việc huy động người dân tham gia chống tham nhũng thì chính quyền cần có những động thái tích cực, nếu không việc chống tham nhũng chỉ là hình thức.
Có lẽ đó là một sáng kiến rất hay trong hoàn cảnh của VN hiện nay. Cần phải có một cổng điện tử riêng, độc lập, có địa chỉ e mail rõ ràng để người dân kể chuyện mình đã đi hối lộ ai, hối lộ như thế nào là điều nên làm. Chính những câu chuyện giản dị, tưởng như là “lẩm cẩm” này lại mang đến hiệu quả nhất khiến bọn quan tham phải e dè với một điều kiện là chính phủ phải thật sự chú ý đến nó trong “quốc sách chống tham nhũng”.
Văn Quang 26-7-2013
Hình:
01- Ông Trần Anh Tuấn bên thửa đất của mình đã bị UBND xã Tịnh An đem cho người khác thuê trồng dưa.
02- Gia đình ông Ấu Viết Tấn, Ấu Viết Phấn bị giam lỏng, đất đai nhà mình bị cày xới.
03- Ông Nguyễn Văn Ngọt, sau khi bị tạm giam về, ngẩn ngơ nhìn mảnh đất bị thu hồi
04- Cổng rào ở ấp Thới Bình, xã Thới Thạnh, huyện Thới Lai, Cần Thơ để đối phó với nạn trộm cắp hoành hành.
05- Ông Thoniparambil Raghavan Raghunandan – người sáng lập website Ipaidabribe.com - tạm dịch là “tôi đi hối lộ”.
06- Chống tham nhũng không chỉ là khẩu hiệu mà phải đi vào thực tế cốt lõi của hành động.