Khi thử viết những chuyện tình
&
KHI THỬ VIẾT NHỮNG CHUYỆN TÌNH
__________________________________________________ _____
Điều gì khó viết nhất khi kể về những câu chuyện tình ?
Ở cả triệu quyển sách,các nhà văn đã nhìn cuộc đời và những hoàn cảnh éo le để viết truyện tình.Ở truyện của họ có những cuộc gặp gỡ,những mẫu đối thoại,những tia mắt và nụ cười,họ đã pha vào những màu sắc của sự nhớ nhung vừa đậm vừa nhạt.Họ cho những nhân vật đánh đấm,cấu xe,ghen tương vơí nhau.
Những chuyện tình đều có thể giống nhau ở một mức độ nào đó.
Những người viết cũng tuỳ theo cái cảm quan riêng của mình để sáng chế nhân vật và cho nhân vật đóng phim.
Còn anh ? Anh viết gì ? Viết ra sao để làm khác họ khi kể về những câu chuyện tình ? Khi nói về những giọt nước mắt khi hai người tình xa nhau ,anh phải viết như thế nào để những giọt lệ lăn tròn trên má người đàn bà không giống những người khác trong từng mẫu chuyện đã đọc ?
Người đàn ông nhân vật chính của anh sẽ làm gì,nghĩ gì khi chia tay với người yêu để không bao giờ quay trở lại ?
Anh không muốn lập đi,lập lại những điều đã đọc ở những ngày tháng cũ.Lập lại như một bài hát đã nhại lời của một bài hát thịnh hành theo kiểu cách thương mại.
Người ta có nhiều ngàn cách để nói về chuyện tình.Và người ta vẫn bắt chước nhau khi viết dù không muốn.Tình yêu là một đề tài muôn thưở vì tình yêu luôn có gai để làm chảy máu.Những bài hát vẫn có câu : " thà đừng quen nhau,yêu nhau làm chi ? " - Kỳ cục ! Ai chả biết như thế.Nói theo kiểu huề vốn thì ai cũng nói được.
Viết xong những hàng trên thì anh phải thú thật với em một điều : - Anh đang viết về một chuyện tình có cái tên là : " Chữ Nhập " và khi viết xong cái chương mở đầu thì anh cảm thấy mình đang bí.Bí một cách kỳ lạ !
Thường thì từ xưa đến nay,những nhân vật trong truyện của anh luôn có sự dí dỏm dễ thương,họ hay dắt nhau đi quán nước.Chàng nắm tay,nàng thì thầm và họ chết ngộp trong mắt nhau.Những câu nói chuyện của họ luôn là một sự đuà giỡn đuổi bắt nhau.
Hai nhân vật ấy mang nhau về nhà,vặn nhạc khẽ,ôm nhau hôn và yêu nhau.Nhẹ nhàng mà hôn khi âu yếm.Truyện của anh chưa hề có những màn ân ái cụp lạc như mưa bão ,sấm chớp.Truyện không có tiếng thở mạnh ngất ngưỡng của đàn ông trên khuôn ngực đầy của đàn bà như trong những cuốn phim về sex loại rất cực độ.
Thú thật là anh đang bí trong cách dẫn chuyện : Họ - hai kẻ người dưng sau khi đọc văn của nhau xong để đến với nhau bằng cách nào ? Họ nghĩ gì ? Làm gì ? Họ lý luận về tình yêu và sẽ gạt qua những lý luận khuôn khổ của sách vở để bắt lấy nỗi rung cảm như thế nào ? Trong tình yêu của họ,sẽ có những giọt lệ và những nụ cười ra sao ?
Làm sao để tạo những biến động - action - để họ phải ngây ngất say sưa khi hôn nhau ,và cả khi muốn quay đi để lìa nhau ? Điều gì sẽ xảy ra ?
Anh sợ nhất là trong khi viết,cái máu du đãng trở lại với anh để anh nghiến răng,bậm môi giết quách một trong những nhân vật trong truyện của mình.Anh ghét sự uỷ mị quá đáng khi viết.Ở ngoài đời thật,đã có nhiều lần anh được chứng kiến cái tâm thiện của những gã du đãng.Chúng anh hùng hơn những thằng hiếp dâm và làm hại con nít,chúng " lương thiện " hơn những kẻ đội lớp thầy tu mà làm bậy.Chả thà tấn công và đi cướp nhà băng còn hơn làm hại người cô thế và nói giọng giả nhân giả nghĩa.
Anh nghĩ anh có thì giờ để ngẫm nghĩ và dịu đi để tử tế với cái chuyện tình đang viết dở dang của mình.
Mong là như thế,để thấm thía một tình yêu,ta nên tử tế.Nhất là khi viết.
đăng sơn.fr