-
Ngày qua ngày, tưng tửng, nối đuôi nhau mà không cần tới bất cứ thứ "văn hóa sắp hàng" nào. Gã thời gian mà, tánh nó vốn vậy từ khi Thái dương hệ bắt đầu. Có vài ba môn thiên văn học ra đời hay hoàn toàn không được biết tới, nó vẫn vậy, vốn vậy.
Tui thèm khát được như nó, thèm chết bỏ, đổi gì cũng chịu.
Ôi, chỉ là mơ thôi.
-
Vừa rồi, lên mạng lang thang nghe nhạc đỡ buồn, nghe DK hát Trên Bốn Vùng Chiến Thuật, sực nhớ một chuyện.
Lần đó, cãi nhau với một người bạn vì một câu trong bài hát này, là "Gio Linh đón thây giặc về làm phân xanh cây lá". Tui nói, bài hát này sẽ hay hơn rất nhiều nếu không có câu này. Ông bạn hỏi, tại sao. Tui bèn trả lời, câu này máu me quá, hằn học quá. Ổng cãi, chiến tranh mà, sao tránh được máu me. Tui phân tích, trong chiến trận dĩ nhiên không tránh được, nhưng, sau chiến trận là chuyện khác.
Sau đó, cãi dây cà qua dây muống luôn. Nhậu mà, không cãi lộn có khi mất vui.
Ổng hô, mày nghe quốc ca của bên kia chưa, "đường (đài) vinh quang xây xác quân thù" với "thề phanh thây uống máu quân thù" so với câu mày chê, câu nào thiếu tinh thần nhân bản hơn. Tui cự, so chi với thằng khát máu, rồi tự đắc rằng mình không khát máu bằng nó.
Nhậu ở quán, không phải nhậu ở nhà, ông bạn tui lại từng là Thượng sĩ TQLC, cũng ớn. Gần 40 năm về trước ở Sài gòn, nhiều khi bị hốt ngọt xớt vì nhiều lý do đâm bang hơn nhiều, chớ đừng nói dám quềnh quang chuyện câu chữ trong quốc ca của...người ta.
Bởi vậy, khi nghe ổng cao giọng, đánh nhau với thằng khát máu mà không dám khát máu như nó, thua là phải rồi, dám trách cứ ai, tui bèn khều khều ổng, vô cái đi, chung rượu của anh nãy giờ còn nguyên kìa.
Cha này đúng kiểu lính rằn ri, ực xong, khè một phát, lại bô bô nói tiếp, hôm hỗm mày có đọc tao nghe bài thơ gì đó nghe đã quá, đọc lại tao nghe cái. Tui nói, bài CTVNVT của ông NBS. Ổng ừa, đúng cha đó, lúc đó tao còn lộn, tưởng là ông BS đóng kịch trên TV. Tui ok với ổng, tà tà đọc cho ổng nghe, góp vui văn nghệ cho trận đối ẩm giữa hai thằng đàn ông xui rủi nằm trong phe chiến bại.
Cha này cũng ác, cũng ghim dữ lắm. Tui vừa đọc tới cái câu "Lúc này đây ta không thèm đánh giặc, Thèm uống chai bia thèm châm điếu thuốc, Thèm ngọt ngào giọng hát em chim xanh" là ổng giơ tay biểu ngưng. Ổng vỗ đùi cái độp, cao giọng đó đó, mày thấy chưa, lính tráng đánh giặc gì nổi khi hở hở ra là nhớ nhậu, nhớ gái, nhớ thuốc lá...sao mà thắng nổi.
Tui bực, quát ổng, vậy là anh kết luận tại anh và những người lính khác nên thành ra thua trận hả, tui tưởng vì nguyên bộ sậu đám ở trên mà, trên không chỉ ở xứ mình, mà còn trên còn trốc cả thế giới á chớ.
Ổng im re. Phải im thôi, mới mấy bữa trước đây, ổng còn hậm hực gằn gừ, tại tụi xếp bự đi đêm với nhau mà mình thua thê thảm, bằng không...
Rồi, tui cũng im theo. Thương nữ bất tri vong quốc hận, tui với chả, bỏ tui qua, chả cũng là thương binh, hỏng lẽ cũng bất tri luôn ! Nhậu cho đỡ buồn, bon chen chuyện đại sự quốc gia làm được đám ôn gì, im cho đỡ rách việc.
Chuyện mấy chục năm rồi, nhớ lại cũng có chút bùi ngùi. Ổng mất tăm mất tích mấy chục năm trời, chả biết về đâu, sống thác thể nào. Tui bám trụ chốn cố đô, nghe lại bài ca xưa lơ xưa lắc, tổ buồn buồn tủi tủi...
-
Nỗi buồn thương, miếng buồn cười, cơn buồn ngủ, lủ khủ.
Trộn vô, bắt lên lò, làm cái lẩu thập cẩm mà chơi. Nói theo ông Vương Hồng Sển lừng lẫy một thời, cái đả biên lô !
Nhớ hồi xưa, nhiều người kêu món này là cù lao, cũng đúng. Như cái cù lao giữa biển bao chung quanh. Giờ chắc ít người còn nhớ tên gọi này. Chỗ trống ở giữa, nhét than hồng vô, cháy gần hết, mấy chú chạy bàn đem than hồng ra, gắp bỏ vô tiếp, món ăn được luôn luôn nóng sốt.
Cù lao, ngoài cái nghĩa là hòn đảo nhỏ giữa sông, xuất xứ từ ngôn ngữ nào không biết, còn là Hán Việt mang nghĩa cần cù lao khổ, cù lao chín chữ nói về công an cha mẹ nữa. Không thể nghiệm ra sự liên hệ giữa hai ý nghĩa này.
Trở lại vụ món cù lao trên bàn ăn, tui nhớ lần nhậu đầu tiên là cù lao cá. Cá hú nấu canh chua, mỡ nổi lềnh bềnh, dòm bắt ngán mà ăn thì bắt ghiền. Hết trọn buổi nhậu bốn thằng với nước mắt quê hương, cả lít hơn chớ không ít, mà chỉ tốn công thêm mấy lần châm nước lèo, không tính tiền. Cả con cá hú chần vần, ăm tiềm tiệm từ từ. Thời mới được "giải phóng", người nhẹ tênh mà túi cũng nhẹ tênh, buộc phải hà tiện là thường.
Cái cù lao cá hú nấu canh chua, đâu đó gần cầu Cây Gõ miệt Phú Lâm q6, nhớ hoài không quên.
-
Mưa rồi. Sáng giờ, trời âm âm u u, xám xịt, ngóng tứ phương không ra miếng nắng. Đọc tin tức thời sự thế giới từ báo đảng cho chí báo địch, u ám y hệt.
Đám Hamas lên cơn gì không rõ, chọt chọt vô cái tổ ong vò vẽ Israel, giống như một thằng khùng thò tay mở cánh cửa địa ngục, mở ra những diễn biến khủng khiếp khôn lường. Thiệt là...hay ho. Cuộc chiến Nga-Ukraina chưa biết đi về đâu, nay thêm miền Trung đông bùng cháy, sao nhang nhác mấy cái bậc thềm dẫn ra một đệ tam thế chiến.
Thế kỷ XXI đã đi gần hết 1/4 đoạn đường, mấy cái nút bấm của cuối thế kỷ XX trở nên lỗi thời về tác hại khủng khiếp. Hai trái bom ở Hiroshima và Nagasaki, đúng là hai thằng nhóc nhi nhô không đáng nói tới dưới con mắt của các đại ca trùm sỏ hiện nay. Giờ á hả, bùm một phát đủ xóa sổ một quốc gia, sạch bách trong vòng trăm năm tới khỏi cơ hồi phục.
Ngay thời điểm này, nếu miệt viễn đông mà nghe tiếng lên cò súng nữa, ắt là...hết né. Đệ tam thế chiến hứa hẹn một thế giới tương lai sạch sẽ, và hết cạnh tranh khắc nghiệt. Gần tám tỷ dân, sẽ vượt qua cái vực sâu nguy hiểm nạn nhân mãn, ngọt sớt. Chắc khoảng chừng vài chục triệu thành viên còn sót lại, sau trăm năm nữa sẽ khôi phục hành tinh này tươi đẹp hơn, bảnh tỏn hơn gấp bội.
Ờ, mơ vậy đi. Chúc ngày mai xán lạn.
-
Những toa xe đi qua, không ghé. Nhà ga buồn hiu. Gió cứ thổi, khói cứ bay, những đôi mắt ngóng theo, trống, vắng.
Một người, ngồi im trên ghế, cúi đầu. Không ngóng, chỉ nghe.
Viên chức trưởng ga nghỉ phép, mai trở lại, hay không trở lại, nào ai biết.
-
Tiếu Ngạo Giang Hồ nhớ đâu nói đó
Với riêng tui, TNGH có một tầm vóc khác hẳn so với các bộ truyện khác của KD.
Đằng thẳng mà nói, hay, với tất cả ý nghĩa của nó, nhứt hạng không bộ nào qua khỏi Lộc Đỉnh Ký. Chắc cũng không sai, khi KD quyết định phong bút sau tác phẩm này, có lẽ trong thâm tâm của ông, ông biết, sau LĐK, khó mà tạo tác được thứ gì đó vượt qua nó được nữa. Rửa tay chậu vàng là đẹp nhứt, hên là không bị kẻ nào giống như Tả Lãnh Thiền rắp tâm phá đám, để câu chuyện trở thành vở bi kịch chấn động tâm can như kết cuộc của hào gia Lưu Chính Phong.
Thiên Long Bát Bộ Lục Mạch Thần Kiếm cũng là bộ tiểu thuyết đáng nể với sự tổng hợp những nhân vật cái thế của nhiều triều đình từ trung nguyên lan tới những lân bang, lẫn các bang phái giang hồ đa sắc thái. Kinh thành, rừng núi cao nguyên, hải đảo ngoài đại dương, có đủ. Một nước Yên tàn lụi cũng góp mặt với nhiều nhân vật khủng cỡ Mộ Dung Bác và gã con trai có một cá tánh lạnh tanh. TLBB xứng đáng là bộ truyện đa sắc nhứt của KD.
Ỷ Thiên Đồ Long Ký, cũng không hề kém cạnh khi khắc họa và dựng nên một Minh giáo vượt khỏi những yếu tố lịch sử mà vẫn không làm cho đám con cháu thiên tử bực giọc chút nào. Nhân vật chủ chốt của YTĐLK là một kiểu nam chính hơi lạ, so với các nhân vật khác từng có của KD. Trương Vô Kỵ khá là...cà lơn tơn với những cảm xúc con người. Có lẽ cái tên mà KD chọn cho anh chàng này, bao hàm ý nghĩa là một viên chủ thể không thứ gì xâm nhập, ảnh hưởng được. DNA của Trương Thúy Sơn, tột đỉnh thông minh, tột đỉnh nhân hậu, cộng với DNA Ân Tố Tố, tột đỉnh mưu lược, tột đỉnh thực dụng đã tạo nên một TVK gần giống như một thực thể kim cương bất hoại, không kỵ bất cứ thứ gì trên đời. Nghĩa phụ Tạ Tốn đắp thêm tấm áo choàng ngang tàng, bất khuất, khí khái, nghĩa dõng, sư tổ Trương Tam Phong lại quấn thêm tấm khăn minh triết, nhu hòa, kiên định lên đầu nữa, TVK kể ra là một nhân cách đáng ngưỡng vọng, tôn thờ một cách không mơ thấy nổi. Thành ra, màu đẹp quá, đặc biệt quá, lại hóa nhờ nhờ, lơ loãng theo kiểu tròn trĩnh quá, đâm nhàn.
Quách Tỉnh của Anh Hùng Xạ Điêu và Dương Quá của Thần Điêu Hiệp Lữ, ngược lại, xù xì theo hướng khác hẳn nhau. Một chơn chất thô ráp, một gai góc, ma mãnh khó lường, so với TVK, đáng nhớ và gây nhiều ấn tượng hơn hẳn. Hai bộ liên tiếp này, tầm vóc cũng không hề nhỏ, về bối cảnh cũng như nhân vật, quả là đáng nể. Chỉ tiếc, vì chưa chạm được những góc, những khía của riêng tư thằng tui, nên, đem so với TNGH, bị lép vế hoàn toàn.
Một số bộ nho nhỏ khác, cũng không ít những nhân vật, những tình tiết, sâu săc và phong phú. Kiểu cái danh xưng dài sọc Đả Biến Thiên Hạ Vô Địch Thủ Kim Diện Phật Miêu Nhân Phượng, thoắt đọc đủ giựt mình. Sợi dây tri kỷ giữa ông này và gã man di Liêu Đông Nhất Đao cũng là một mối liên kết tuyệt đẹp, bi tráng tới tận cùng.
Nhưng, tui là tui khoái TNGH nhứt, dĩ nhiên phải có lý do, và, ít nhứt là lý do chánh đáng với tui. Hẹn khi khác sẽ tỏ bày cặn kẽ. Dài quá, đọc ngán, tui lại đang lên cơn đói, không thể không xuống bếp kiếm cái gì đó bỏ bụng tức thời.
Vậy ha, đành gởi câu xin lỗi tới bà con cô bác.
-
Tiếu Ngạo Giang Hồ, lại rỉ rả rề rà (tiếp theo)
Tui đọc TNGH đâu đó sau cái năm nhiều biến cố, Mậu Thân, nhưng chắc chắn là trước mùa hè đỏ lửa 72. Khi đó, chiến sự nảy lửa Quốc-Cộng cực cùng nóng bỏng. Thế giới cũng nóng rãy theo, bức màn sắt và bức tường ô nhục Bá Linh rạch một vết sâu hoắm giữa lòng nhân loại. Dòng sông Bến Hải được nối bởi cây cầu mang cái tên nhủ mỉ nhu mì, Hiền Lương, nằm đâu đó gần vĩ tuyến 17, như một biểu tượng đầy mai mỉa. Lằn ranh phân tuyến tượng trưng thôi, nhưng, hơn cả sông Gianh thời Trịnh Nguyễn, ô nhục hơn cả bức tường ở trời tây, hứa hẹn trở thành vết thương lâu lành nhứt trong quốc sử.
Thằng nhóc thiếu niên như tui, chắc chắn còn ngây thơ hơn cả gã đại sư ca của Hoa Sơn kiếm phái, mặc định coi toàn bộ "bên kia bức màn sắt" chỉ toàn là ma quỷ, vô đạo, xảo quyệt, mục ruỗng...Không ngáo ngơ tới nỗi tin vào chuyện 8 thằng vi xi đu nhánh đu đủ còn chưa gãy, nhưng, đám bên đó chắc cú còn thiếu một vài thứ mới đạt được tiêu chuẩn làm người.
Cũng đơn giản thôi, Ma giáo mà, thiếu chút chất người là điều ắt có, và đủ. Mỗi sáng thứ Hai, chào cờ, trái tim vẫn rưng rưng thổn thức. Lại thêm lời tuyên hứa Hướng đạo sinh còn hôi hổi nóng, tui chỉ nhìn thấy một con đường thẳng tắp trước mắt, tui sẽ đặt từng bước chân chắc nịch lòng tin, đi, và hướng dẫn lứa đàn em phía sau, đi tới, tiến tới, chân lý đẹp như mặt trời ban mai, thắp nắng, sáng bừng...
Có chông gai trắc trở gì gì, lệnh ái của sư phụ Nhạc tiểu thơ trong tim, danh vị chưởng môn nhân trong tay, phải kêu bằng đã là đinh đóng cột. Chưởng môn nhân Hoa sơn, không phải là danh, là lợi, mà buộc phải là thứ trọng trách gánh lên vai, không được quyền thoái thác. Cuộc đời không chắc gì được, dĩ nhiên, nhưng, lòng ta phải chắc, không thể khác. Chàng LHX, chưa bao giờ thấy có thứ xáo trộn xung khắc gì, dẫu chỉ mảy may thôi, thời điểm đó.
Thế rồi, các loại tạp chí, tuần san, bán nguyệt san như Thông Luận, Khởi Hành, Nhân Loại, Đối Diện, Bách Khoa...tui đọc lén của Ba tui, rồi, quan trọng nhứt, dậy sóng nhứt, TNGH của...ông già KD, ập vô, bủa vây, tháo nút này, buộc nút kia, phá rồi xây, tung hê nháo nhào cái đầu...thằng nhỏ.
Chánh là đâu, mà tà chốn nào, ma quỷ thánh thần có khi chỉ là danh xưng đặt ra cho có. Những thứ cao siêu chữ nghĩa phù phép của mớ sách vở kia, chỉ như những móng tay nhọn xé rách thứ bao bì niêm phong ngoài da, nhưng, TNGH thì không thế, nhà văn KD, thông qua ngòi bút tài hoa của dịch giả họ Hàn, đã cày xới những luống đất trong lòng gã trai trẻ tới tận xương, tận tủy. Con chim mới ra ràng, run rẩy ngó những tượng đài tưởng như bền vững muôn đời, rã rời rụm xuống, bày ra mớ gạch vữa bầy hầy, dơ dáy.
Lật lên, mổ xẻ, nhầy nhụa máu tươi, chấp nhận hết, lột ra hết, săm soi tới tận cùng...bằng số...Những điếu thuốc đầu tiên được châm, những ngụm rượu đầu tiên được nếm, những giọt mồ hôi trên thân thể đàn bà được ập mặt vô, những câu vần vè bắt chước thơ đầu tiên được viết, những ý tưởng điên rồ nhứt, cầu kỳ nhứt, õng ẹo nhứt được ghi...
LHX đã tê cứng sững người thế nào khi chứng kiến sư bá Đại Tung Dương thủ Phí Bân giết người và bị người giết, thì cũng nhang nhác tâm hồn của thằng tui khi ấy. Những giá trị nháo nhào đổ xuống, ngã rạp, quân cờ domino này níu quân cờ domino khác, sạch sẽ, san thành bình địa.
Rồi, Bùi Giáng, Nhất Hạnh, Phạm Công Thiện, Krisnamutri, Tagore, Nikokazansaki...xua quân ào tới, tàn sát không thương tiếc. Tui, một thứ "môi thơm sữa mẹ cùng bày đặt yêu", làm sao thoát được cảnh nát như tương ?
Sau mấy chục năm, tất cả những thứ kể trên đều mù mịt như đám bụi tro, lơ lửng bay hoài chưa rơi xuống hết, trừ một thứ, TNGH. Cha Kim Dung phải nói là ghê thiệt, đồ...con bà nó !
-
Lại TNGH chấm ít phá nhiều...
Tui từng không ít lần, giữa hai mối u tình của con gái Quân tử kiếm Nhạc Bất Quần và con gái Bất Giới Hòa thượng, mối nào là không thể gỡ hơn một nấc ? Tui đồ chừng, chỉ một nấc thôi, thậm chí, mức độ chênh nhau có khi còn chửa nhìn ra được.
Không chỉ yêu, họ còn mê (muội) nữa. Mê đắm, mê mệt, mê say...chưa chắc đã diễn tả đủ cái lòng yêu của hai cô gái này. Dựa theo ngòi bút của Tra tiên sanh, tui nghĩ dung nhan hai cô gái này chưa thể gọi là chim sa cá lặn. Tưởng tượng trong đầu tui, Nhạc Linh San có nét mơn mở, phơi phới, ăm ắp xuân tình của một cô gái vừa dậy thì xong, viên mãn và căng phồng, vùa chớm bước vào giai đoạn bung ra, chào đón. Còn Nghi Lâm, có thừa màu sắc thánh thiện, trong văng vắc như áng trăng rằm, e ấp dưới bộ áo nữ ni, thánh thiện tới mức chỉ cần thêm cây kẹo nhỏ, cô gái nhỏ này đủ sức làm mười nhà thơ lớn hơn ông du tử họ Lê, sấp mặt. Không nhớ KD tả sao, nhưng trong đầu tui, thiệt lòng nghĩ vậy, hy vọng không sai chạy mấy.
Mẹ của San nhi, Ninh nữ hiệp, một nữ nhân nói về nhân cách, phải đứng tệ lắm, khắt khe lắm, top 3 trong thiên hạ. Chánh hiệu thượng phẩm, không bàn cãi. Về mặt này, mẹ của NL, khó sánh bằng. Cô nữ ni phá giới vì gã đàn ông "đẹp trai không bằng chai mặt", tánh cách quyết liệt hơn cả ông chồng tưởng chừng độ quyết liệt đã là vô đối. Khen gái đẹp Ninh Trung Tắc có một câu, phải chịu cảnh tắc đường...tình (nhớ là có dấu huyền nghen) gần mãn kiếp. So sánh hai bà mẹ, tui cũng lâm vào cảnh khó khi chỉ tính riêng độ lì lợm của mỗi bên. Á bà lì trong chuyện cắt đứt tình nghĩa với ông chồng "trăng hoa", cắt cái bụp luôn, cấm cãi. Còn Ninh thị, lì ở chỗ biết thừa thằng chồng thủ đoạn, trá ngụy, nhưng vẫn lì đòn mà nhịn, cứu vãn tình thế được chút nào hay chút nấy, lì đòn chịu đựng để mong vớt được đức lang quân khỏi dòng ô trược. Thuyết phục (tưởng chừng) được đức ông chồng chịu quẳng tấm cà sa xuống vực sâu.
Gộp chung, tui chấm Ninh nữ hiệp 9,5, còn Á bà, 9 chẵn.
Tới hai ông cha, đều...thuộc hàng cha...cố ! Cố chấp tới hết nước hết cái. Một cha một mực bắt rể cho con gái, bỏ mặc ngoài tai lời cầu xin thống thiết của ái nữ, được sự mặc định chấp thuận đúng kiểu lệnh của bà, răm rắp làm, bất sá đúng sai trúng trật. Cha còn lại, đắm đuối trong giấc mộng minh chủ võ lâm, khi cần, sẵn sàng lột luôn tấm áo khoác thành danh đã mấy mươi năm, quân tử kiếm, đem con gái rượu làm mồi câu, dẹp luôn bà vợ thượng phẩm phu nhơn, lột sạch.
BGHT lỗ mãng vô đối, NBQ trá ngụy cũng vô song. Tui chấm cha nhà sư 9 tròn, cha chưởng môn 9,5. Coi như Nhạc tiểu thơ gác Nghi nữ ni chẵn chòi 1 điểm.
Nhưng, khi tính tới điểm cá nhơn hai nàng, có thiên vị cỡ nào cũng phải chấm cho nàng Nghi hơn Lâm phu nhơn một chỗ. Đó là cái chỗ nàng con gái chưởng môn đối xử với Xung ca tệ bạc quá. Không yêu thời thôi, ai lại hành xử cạn tàu ráo máng, hùa theo cha để hãm hại đủ đường ông đại sư ca mà ả biết thừa là tuyệt đối không bao giờ làm gì tổn hại đến sợi lông Hoa sơn kiếm phái lẫn người bản phái. Thẳng tay gạt cả những lời can gián của mẹ mình, tệ đến thế thì thôi, hết cách.
Nhạc Linh San chưa hề yêu đại sư ca với một tình yêu đúng nghĩa, nên không thể trách nàng là kẻ bạc tình. Nhưng, không thể không trách đích thị đó là cách cư xử của một người bạc bẽo vô ơn.
Tình yêu của Nhạc tiểu thơ dành cho gã ngu Lâm Bình Chi thì...rõ ràng không có chỗ để chê ! Nó lồng lộng, nó bao la, nó dày dặc, thừa sức che hết mọi khiếm khuyết của cô nàng họ Nhạc. Yêu không tính toán, yêu bất kể điều thụ nhận từ đối tượng, chịu đựng hết mọi oán hận, mọi khinh bỉ của cả thế gian này đè xuống đầu mình. Tui đã không cầm được nước mắt khi đọc tới đoạn lâm tử của nàng. Khóc cho lời trăng trối của nàng, thiết tha cầu xin đại sư ca chừa cho phu quân đường sống, bất kể hắn đã đối xử với nàng băng sự bạc bẽo tột độ, tàn nhẫn tột độ.
Và, tui cũng đã khóc cho LHX, khi phải nghe cô sư muội nhỏ rì rầm hát một mình những câu dân ca Phúc Kiến. Sự bạc bẽo của Lâm phu nhơn cũng đâu có kém chồng mình một phân một li nào. Được lời trọng thệ của đại sư ca xong là quên phứt đại sư ca lù lù trước mặt ngay, ác gì ác vậy.
Trừ bao nhiêu điểm mới vừa, hả Nhạc tiểu thơ ?
-
Nữ nhân của tác giả Kim Dung mà tui yêu thích nhứt, là ai ?
Trong một rừng những nữ nhân của tác giả Kim Dung, thấy khó để ghét ai tới tận xương tủy, kể cả nàng Khang Mẫn, vợ bang chủ tiền nhiệm của Kiều Phong. Nếu tui có quyền xét xử trong phiên tòa luận tội ả này, chắc cũng có một hai chỗ giảm khinh có thể nhắc tới.
Mà thôi, oán thù nên cởi, không nên buộc, nhứt là đối với nữ nhân, lại là mỹ nhân, càng không nên. Bữa nay, chỉ muốn nhắc tới những người mà tui thương, tui yêu rất mực, yêu thương tới chết cũng còn yêu. Cũng thấy cần phải nhắc lại, gom gom trong phạm vi tác phẩm của KD mà thôi, nghen. Chớ, tính luôn cả toàn cầu, hoặc, khều luôn mấy cô ngoài đời thực, e rằng, e rằng...hổng tiện.
Trước hết, xin nói về sắc.Thiên hạ đệ nhứt, tui phân vân giữa Trần Viên Viên và Thần tiên tỷ tỷ một chút. Nhưng, chỉ một chút thôi, tui quyết định ngay, phải là Trần Viên Viên mới là chí phải. Tiểu Long nữ cũng đáng gờm, nhưng...giai nhân này được lợi điểm chỗ băng thanh ngọc khiết, cũng mất điểm ở chỗ băng chỗ ngọc đó, hoàn mỹ kiểu băng, ngọc, thì có vẻ lạnh lùng quá, thiếu sức sống của loài người. Ngay cái chỗ nàng ca kỹ lừng danh họ Trần áp đảo hoàn toàn. Làm nam nhân, ai mà không bị làn sóng tình áp đảo, tự nguyện bị vùi dập có khi còn chưa cảm thấy đủ kia mà. Gì chớ cái làn sóng ấy, chắc không ai qua nổi nàng Viên.
Nhậm Doanh Doanh, Triệu Minh (nghe dễ thương hơn Mẫn, chỗ này tán thành với Hàn tiên sanh hai tay luôn), Hoàng Dung, Tử sam long vương gì gì, hoàn toàn không có cửa. Chắc do ông thần KD ém tài họ chăng, nghi lắm.
Sắc đã có người ngồi ngôi chánh chủ, con tài ? Tui nghiêng hẳn về một nữ nhân thấp thoáng thôi, nhưng...chắc giống như kiểu thần long, hễ thấy đầu, không thể thấy được đuôi, ẩn ẩn hiện hiện mới khiến người dễ cam lòng khuất phục. Lâm Triều Anh, thủy tổ sáng lập phái Cổ Mộ, xứng đáng ngôi nữ hoàng không cần mảy may cân đong đo đếm. Chút chít của nàng, hoàng y thiếu nữ, chỉ cần đột ngột xuất hiện, đã thừa lực trấn áp quần hùng, tịnh không dám thở.
Cứ thử xem lại KD đã phóng bút như thế nào khi diễn tả tài nghệ của Trung thần thông Vương Trùng Dương, kẻ duy nhứt có thể so tài ngang ngửa với ông ta, chỉ có một người. Tui quyết, không thể không cho LTA độc chiếm ngôi nữ vương này. Họa may, trong thời LGBT được ưu ái hết nấc này, buộc Lâm chưởng môn nhường ngôi vị này cho "nàng" Đông Phương Bất Bại thì...chắc cũng miễn cưỡng ok. Nhứt là, ở môn thêu thùa may vá, LTA quả là không có cửa ganh đua.
Giờ thì đáng ra phải kể ra người tui yêu thương nhứt, như đã ghi trên đầu bài. Đẹp nhứt, tài nhứt thì có rồi, nhưng quyết không phải là người tui yêu thương nhứt. Một con người đầy tánh khiêm tốn như tui, ắt không dễ dãi làm vậy. Ngặt cái, tới tuổi này rồi, vẫn còn nông nổi lắm, tui chưa chắc quyết được, để...mai đi.
Vậy hen. Để chọn cho kỹ, kẻo nhiều khi sanh chuyện rồi tới công chuyện luôn, cũng kẹt.
-
Nghi Lâm, người mơ.
Lẽ ra, tui nên để dành bài riêng cho ni cô nhỏ tới phút chót trong loạt bài nhăng nhít về các nữ nhân vật của KD, kiểu như món ngon phút cuối. Nhưng, lỡ mai, hay tối nay, ngã cái đùng, đột quỵ, thì sao ? Chết thẳng cẳng không nói chi, lỡ mà quặt quà quặt quẹo, nằm không nhúc nhích, ức kể gì mà nói.
Bởi vậy, không đừng được. Láp váp về những nữ nhân trong võ hiệp kỳ tình KD, mà không nhắc, hoặc nhắc cho có, tới Nghi Lâm, là một sự xúc phạm không thể chấp nhận.
Hồi xưa, đọc KD, có hai khúc rất mê, mê nổi mẩn luôn. Một là cảnh diễn tả Tiêu Phong ẵm A Châu tới nhờ Tiết thần y cứu chữa, uống cạn chén với bằng hữu giang hồ, rồi...ân đoạn, nghĩa tuyệt, quăng chung rượu xong là vung tay, chấp nhận cuộc đại khai sát giới. Cảnh thứ hai là tiểu ni cô Nghi Lâm thao thao bất tuyệt kể chuyện Lệnh Hồ đại ca tìm trăm phương ngàn kế giải cứu mình khỏi tay tên Vạnlys độc hành họ Điền thể nào
Ông già KD quả tình là tay tuyệt bút, tả lại từng câu nói, từng cái khoát tay diễn cảm, từng ánh mắt trong veo của cô nữ ni lần đầu xuất thiền môn, đã phải lấm lưng trong chốn bụi lầm. Mỗi lần, thuật lại trung thực và chơn chất, ngôn ngữ của hai gã đàn ông, một đại dâm tặc, một đại...sư ca, bị sư phụ quát nạt lấp liếm, ta thấy rõ cái hồn nhiên ngây thơ gần như tuyệt đối của tiểu ni cô.
Ngây thơ hiền hậu ngoan ngoãn vậy, nhưng, cô bé sẽ cật lực bảo vệ đại sư ca mỗi khi có ai phán xét ác ý nhắm tới Lệnh Hồ đại ca, bất kể đó là bậc thúc, bá lẫm lẫm quyền uy cỡ nào đi nữa.
KD đã khéo léo không đơn thuần thuật lại diễn biến, ông dùng miệng lưỡi của chính Nghi Lâm để chinh phục độc giả, càng đọc càng mê mẩn. Chỉ cần trải qua trường đoạn này, KD già rơ đã dùng hình tượng Nghi Lâm hớp hồn tui tới hết đời.
(Tạm ngưng vì kẹt công chuyện, chút tám tiếp. Xin cáo lỗi.)
-
Nghi Lâm, người mơ. (tt)
Trong TNGH, có một nhân vật được mệnh danh Thánh cô, hơn nữa, là nữ chánh trong tác phẩm này, người đã thò tay ngọc tay ngà bắt sống Lệnh Hồ đại ca "của" tiểu ni cô, khôn bề trốn thoát. Nhưng, với riêng (có thể chỉ) mình tui, Nghi Lâm mới là Thánh cô thiệt thọ.
Từ khi xuất hiện cho tới khi lui hẳn vào bóng tối, nàng thánh nữ của tui trong vắt, không một vết gợn. Kể cả khi bàng hoàng nhận ra Á bà bà không phải là người câm điếc, người mà nàng vì nhầm lẫn này, chọn làm nơi dốc hết bầu tâm sự u ẩn và đau đớn.
Khác với Nhậm Doanh Doanh, ý tứ né ra nhường chiếc ghế phòng khách cho Nhạc Linh San, với một tâm niệm chắc như đinh đóng cột, giây lát thôi cưng, chớ, một chéo giường phòng ngủ, là của chị, chớ có chút tơ hào, chị cấm. Suy nghĩ đó, gần với phù thủy hơn, chớ thánh thần gì, tui quyết liệt phản đối tôn danh đó. Để tín đồ Ma giáo, hoặc ngay cả, phò mã Ma giáo giáo chủ gọi, tui không.
Thánh nữ của tui hả, trắng hơn tòa sen Phật ngự, tinh tuyền hơn giọt cam lộ, trong vắt như đôi mắt Quan âm, nếu như vạn nhứt lẩn vô đó một hột bụi thôi, sẽ mau chóng trôi đi theo dòng lệ của chính nàng thánh nữ. Và, trong trắng lại hoàn trong trắng, sạch hơn, đáng trân trọng nể vì hơn.
NL, có lẽ là độc nhứt vô nhị, là đứa con của một hòa thượng và một ni cô. Sự oái oăm của gã hóa nhi rắn mắt (? mắc) KD, ngẫu nhiên lại tạo nên một viên ngọc hoàn hảo tới phi thực. Tui tin chắc, trong lòng Nghi Lâm, không thể không xảy ra vài ba bốn sát na, những tạp niệm buông xả sự kềm nén, bước ra, chiếm hữu tấm lòng của gã LH đại ca hào hoa, phóng túng. Sao mà không nổi ! Nhưng...
Vì sao, vì sao mà tiểu ni cô vẫn dằn lòng được ? Tui đồ chừng, quãng thời gian đầu, NLS là lý do, sau đó, tới NDD, là lý do kế tiếp. Tấm lòng thuần thành đạo đức của ni cô NL không bao giờ cho phép mình lấy của người khác làm của mình. Đó là một đạo lý cứng nhắc, đúng không cãi được, nhưng làm sao có thể khác, khi mà trong môi trường lúc đó, chẳng có bác sĩ tâm lý nào, dẫu là bằng tiến sĩ của China, của Đông Lào, Tây Phi gì gì, có mặt bên cạnh NL để tư vấn tận tình. Hội Phụ nữ còn kiếm không ra, ai sẽ dẫn dắt thánh nữ của tui vào con đường thực tế một chút. Mấy gã nho chùm nho dây cũng tuyệt không thấy, để bi bô người không lo cho mình, sẽ bị trời tru đất diệt. Tuyệt nhiên không ai, vậy mới còn cho tui một thánh nữ không tưởng mà tôn sùng cả đời cả kiếp.
Sẽ có bao đêm về sau, khi chuông mõ kinh kệ đã im, đã khép, bên ánh sáng leo lét của dĩa dầu hao, lời khấn cầu cho LH đại ca mãi hạnh phúc bên người trong mộng sẽ từng chữ, từng chữ hiện ra trong đầu sư nữ NL.
Về sau, về sau nữa, vẫn vậy, cho tới khi nhục thân của ni cô ấy không còn thở nữa, những lời khấn vái ấy mới khả dĩ dừng lại, thôi đi...
"Trong tay thánh nữ có đời tôi", là thánh nữ của ông Du Tử Lê. Còn, thánh nữ của riêng tui, trong tay nàng Nghi Lâm, chỉ có nỗi buồn thơm ngát...
-
Trong nhiều vở kịch, phim, hay tiểu thuyết, có vài nhân vật, dẫu chỉ xuất hiện một lần duy nhứt, nhưng không hề mờ nhạt, như một nhát đâm của dao găm, ghim vào chỗ nhược. Hoặc, ngược lại, như một cái mầm nhỏ xíu, mở mắt hứng ngập ngụa nắng trời. Thậm chí, còn chẳng được đặt tên.
Trong TNGH, có một nhân vật như thế, vô danh và không có cả tánh cách riêng. Đó là đứa con gái tiên thiên bất túc của Lão Đầu Tử, là một người trong cặp võ lâm cao thủ thuộc Triêu Dương thần giáo, Hoàng Hà Lão Tổ.
Nếu Tổ Thiên Thu giảo hoạt, mưu mẹo, miệng mồm bôi mỡ, thì Lão Đầu Tử tàn nhẫn, cục mịnh tới lỗ mãng, nhưng, theo sự diễn tả của KD, phần thiện lương trong con người lão, nhiều hơn TTT gấp bội.
Con gái chắc nhờ đức cha, nên, cuối cùng con gái họ Lão, cũng được sống còn, dứt bịnh tật bẩm sanh, sau tình huống nghiệt ngã, bị bậc thúc bá họ Tổ bán rẻ sanh mệnh con cháu để hy vọng đạt được chút chú ý từ Thánh cô NDD.
Nếu không có nữ bịnh nhân này, khó để hiểu được con người của gã lãng tử Hoa sơn kiếm phái tới tận cùng rốt ráo. KD đã vẽ nên một LHX tuyệt đối không dễ dãi xài thứ không phải của mình cho dầu được dâng tặng một cách hoàn toàn tự nguyện. Không thể cho phép mình sống còn bằng cuộc sống của bất cứ ai. Không quen không biết, không một chút tình ý, không một chút lợi lộc, vẫn quyết không tơ hào một đồng một cắc. Mớ thuốc kỳ trân tột quý đó, xin trả lại toàn bộ không chút phân vân. Đó là LHX đích thực.
Chỉ bằng một tình huống, KD đã lột tả hết vẻ ngoài khinh bạc, phóng đãng của LHX, để thấy cái tầm vóc cao vòi vọi của anh chàng. Một con người như vậy mà bị toàn bộ sư môn nghi ngờ đã ăn cắp Tử Hà thần công bí kíp, ăn cắp luôn Tịch Tà kiếm phổ của nhà họ Lâm, sự đau đớn ẩn ức không thể tưởng tượng ra. Ngay cả người sư mẫu mà gã coi như mẹ hiền, vẫn có chút nghi hoặc trong lòng, quả sống không bằng chết.
Bản năng sanh tồn là thứ gì đó rất mãnh liệt, nên KD đã khéo léo cài cắm những uẩn khúc đó vào, để cách cư xử của LHX, từ chối sống, diễn ra tự nhiên hơn.
Già KD giỏi thiệt !
-
Đêm, lặn lội một mình, mở cửa ra balcon nghe mùi trúc, những nhánh trúc nhỏ xỉa vô khoảng trống nhỏ, ngai ngái mũi.
Đốt một điếu thuốc, cốt chỉ để ngắm nghía những cụm khói bốc lên, tạt ngang, ngã chúi mày chúi mặt. Gió trời mà, đâu phải gió thổi phù phù từ quạt máy, mà có thể ưng để, bực tắt !
Nhờ nhờ đục đục thứ ánh sáng của cây đèn...ngõ, nhỏ và thấp hơn mấy cây đèn đường. Cũng sáng, mà...trông rất nản. Đèn thôi, quên trăng đi, ông thi sĩ tên Hàn có sống lại cũng khỏi rao khỏi bán, bị mua đứt rồi, bản quyền ngàn năm...
Cái giống thức dậy khi quá nửa đêm, mà chưa kịp về sáng, nảy nòi nhiều nỗi niềm khó...nghĩ. có cảm giác như khoang sọ mình là một bãi chiến trường, cho đám âm binh nhiều phe lắm phái, phân tranh. Đánh nhau không cần lý tưởng mục đích gì gì, kiểu quánh lộn cho vui, vì bản năng mà chiến !
Nhứt niệm phát sinh, tá lả. Ngựa không cương, thuyền không lái, gái không chồng...chợt nghĩ, gái có chồng cũng khác gì, chồng nào điều khiển nổi ! Giống cái, giới nữ, là loài động vật thượng đẳng, ai dám giựt dây ?
Đứng đó một chặp rồi vô, cũng không chắc bao nhiêu phút, tốn ba điếu thuốc, ngắm trăm sợi khói, lổn nhổn mớ tạp niệm, mở ra và khép lại, vô nằm lại, từ từ mà thiếp đi, đếm cừu cỡ ngót ngàn mà lộn tới lộn lui vài bận.
Dài thòn lòn cái kiếp nhân sinh !
-
Trên chỗ KGR này, mỗi hành khách sở hữu một toa, như luật bất thành văn, không tuân không được. Con tàu cứ chạy, mải miết mà chạy, hành khách bất kỳ, khi rảnh rỗi, có thể tản bộ dọc theo hành lang qua các toa, dòm ngó chút đỉnh, dừng chân giây lát, rồi đi tiếp, miễn đừng mở cửa toa của người khác, rồi bày bừa, chỉ trỏ phê phán, là...ok.
Rồi, bỗng dưng một hôm nào đó, bàng hoàng nhận ra, toa nọ, toa kia, mất bóng rồi, hành khách A, hành khách B, C, D...xuống xe rời đi hồi nào không biết.
Buồn. Một nỗi buồn rất ư là ngơ ngác...
-
Chạm ngõ một lần, hay cố ém chút, là lần rưỡi áng chừng, với Thiên Chúa, mà duyên chưa tới, nên thôi luôn tới giờ. Có điều, hễ gần tới Noel, là tự nhiên thấy lòng lành ra, nhích nhắc gần thêm chút xíu tới cái gì đó, gọi là đấng cũng đúng, gọi là guồng, có khi đúng hơn.
Thiệt ra, một đời người, bỏ công ra để tách bạch cho rõ ràng những gì dẫn tới kết luận là guồng, những gì để nhận định là đấng, có khi là bất khả. Một vài ai đó có vẻ như đã tách bạch được, cũng không thể cho là ai cũng có thể. Nhà Phật chỉ ra, nhà Chúa dẫn dắt, ai thích kiểu nào thì đi theo, tin theo, đều ổn thỏa, trong một chừng mực nào đó.
Còn tui, biết đâu chừng, cái kiểu phất phơ nửa nạc nửa mỡ, lại là phương án tối ưu chăng ! Thịt ba rọi là thứ tuyệt diệu nhứt trong các loại thịt heo mà. Chút da, chút thịt, chút mỡ, khả dĩ sau một phản ứng hóa học nào đó, bùng lên, vỡ ra chân lý cũng nên. Ngay trong lòng nhà Phật, tiệm ngộ hay đốn ngộ đã từng có lúc gây nên cuộc tranh luận tưng bừng náo nhiệt kéo dài rồi. Đã có bao nhiêu nhánh rẽ trong lòng mỗi tôn giáo lớn tạo nên sóng gió bão bùng, phơi xương đổ máu cũng không là hiếm.
Đã từng có bao nhiêu tôn giáo đã diệt vong vì chia năm xẻ bảy mà chưa kip lớn ? Chắc là vô số trong dòng lịch sử nhân loại, nhiều tới nỗi chả có sử gia nào ghi hết.
Biết đâu, sau vài trăm năm nữa, mỗi cá thể con người sẽ được quyền hợp hiến, hợp pháp để tự mình làm giáo chủ cho một đạo hữu là chính họ. Như bây giờ, quyền sở hữu một căn nhà, một chiếc xe, một cái smartphone, chẳng hạn. Ờ, biết ra sao ngày sau mà !
Kh, kh, kh...Noel năm nay lòng lành ra...bứt chỉ luôn rồi. Ba trợn bốn giộc láp váp chọc gan thiên hạ đã giống như bịnh mạn tính, khó bỏ. Muốn viết cái gì đó như một khúc bình ca cho ngày lễ Thiên Chúa Giáng Sanh thiệt sự nghiêm chỉnh, trang trọng, mà...rốt cuộc nảy nòi cà khịa như vầy. Đúng ra tới khúc này phải đấm ngực lỗi tại ta, lỗi tại ta mọi đàng, mà, không làm được. Bởi, có thấy mình phạm lỗi gì đâu mà đấm ! Xoa còn chưa đáng nữa kìa.
Thôi thì, cứ khẩu hiệu cũ mà xài, chắc ăn nhiều bề, không ai nỡ trách phạt, có nguy cơ làm giảm chút thiêng liêng của ngày Thiên Chúa:
Vinh danh Thiên Chúa trên trời
Bình an dưới thế cho người lòng ngay.
Tái bút: tui có phải toàn thiện tâm không, chưa chắc. Nhưng, chắc mẩm lòng tui ngay còn hơn ruột ngựa, sửa lại chút cho có nhiều hy vọng nhận được ơn Thiên Chúa hơn.
-
Bình yên trong ta, bình yên tới người, để...có đủ không gian, thời gian, lắng nghe coi thử còn sự huyền nhiệm nào không, trong thế kỷ này, trên hành tinh này...
Gần 70 năm trong đời mình, tui chưa tìm ra được thứ gì gần gần với đức tin mà thiên hạ từng khuyến nhủ. Trầy trật bao nhiêu lần, chả đâu vào đâu, đành thì thôi vậy.
Không có thì không có, nhưng không vì đó mà tui không tin vào chuyện có nhiều người lắm mang trong tâm của họ những đức tin thiệt thọ.
Thì, đứng xa xa cầm lòng, ngưỡng mộ. Cũng được mà, chắc không ai nỡ cấm...
-
ta . lòng lành như đêm Giáng sinh
đợi em vào rước lễ nửa đêm
đèn giăng sao nháy muôn ngàn sắc
đường phố đông người vẫn thiếu em
Vương cung thánh đường gióng chuông chưa
buồn thiu ta đứng góc Nguyễn Du
chỉ nghe tiếng lòng ta . mới vỡ
chuông 3 giờ nhà ai gõ . ngẩn ngơ
lang thang Sài gòn . ta loanh quanh
đi đâu đó thôi đêm long lanh
Thiên Chúa trên trời sao sáng quá
nữ chúa lòng ta . ai vinh danh...
-
Trong thơ của mình, tui từng ca tụng gần như không thiếu bất cứ bộ phận nào trên thân thể người con gái, hoặc, đàn bà. Từ trên đầu như tóc, tai, gáy, mắt, mũi, miệng, mi, mày, môi, má...lấn vô trong như răng, lưỡi, lan xuống phần nối với mình là cổ, chạy ngang qua vai, nối với tứ chi, là cánh tay, cổ tay, bàn tay, ngón tay, rồi ngực, rồi bụng, ở trên chưn là mông, nối qua đùi, gối, bắp chuối, cổ chưn, mắt cá, gót, ngón chưn...cả cái chỗ thông tục kêu bằng mu (trong thơ thì có chút cách điệu huê dạng hơn) cũng đâu dám thiếu. Tóm lại, "gần như" chẳng thiếu thứ gì, tự cọng lông tới sợi tóc, đều hiện diện.
Vậy mà, cũng còn thiếu, giựt mình mà nhớ ra, đúng là thiếu, thiệt là bất công, bất công với phần thân thể không thể thiếu, của nàng, từ đàn bà ngược về miền con gái.
Bữa nay, xin tạ lỗi cùng nàng, nói chung, còn nói riêng, cho tui cam kết, thề bồi, ước hẹn...với cái gọi là NÁCH, của em, em ơi.
Sẽ có một ngày, nếu kịp, không bị bất đắc kỳ tử, ngã ngang sùi bọt mép, sẽ có bài thơ, hoặc ít nhứt, mấy câu, để tôn xưng hai bên nách của nàng.
Nách em ơi, thơm mãi muôn đời...
-
v ấ n đ á p
- tiếng ca buồn như tiếng khóc !
- ai kêu nuốt lệ ngồi nghe.
- câu chuyệ tiếu lâm ngang phè !
- coi mấy chục lần phải chịu.
- tiệc vui cả trăm kẻ mếu ?
- cả triệu người đau cũng là...
- thằng điếc nhắm thằng câm la !
- thằng què quát thằng đui bước !
- trần gian lắm điều ngạo ngược...
- thiên đường địa ngục bộ hơn ?
Mớ lòng đã lộn xộn rồi thì, nằm trong xửng hấp chốn thiên đường, hay phơi trên vỉ nướng lò địa ngục, chắc cũng như nhau thôi !
Ở nhà, hỏi tới hỏi tới đòi đáp thì thể nào cũng có lúc ăn đòn tét đít, chẳng Ba thì Má, bực bội vì bị dí, quyết không tha. Còn tới trường, hỏi thầy cô cũng đỡ hơn, trách nhiệm thiêng liêng của họ mà, có điều, hỏi thôi, đừng hỏi khó.
Ra giang hồ, hihi, thân bất do kỷ, nhiều khi đâu phải lòng riêng muốn hỏi, đại ca này bắt đi hỏi đại ca kia, dễ mà từ chối sao. Cha mẹ ơi, gặp trường hợp đó thì ráng mà gọt cái giọng cho hợp hoàn cảnh, miễn đừng làm sai lệch nội dung...quá hớp.
Hỏi, cũng ok mà, biết thêm cái chưa biết, thường là lợi nhiều hơn hại. Họa hoằn lắm, mới lâm vào tình thế lợi bất cập hại, thì chỉ có cách nhủ lòng, xui thôi.
Ngay cả khi tự hỏi lòng, mình hỏi mình, mình ên, cũng chớ có mà dại dột hỏi tới tấp, hỏi ngặt nghèo, hỏi như đổ nước sôi vô đít, nghiệp quật như chơi. Tự hỏi, là sự khó chịu ăn gấp đôi, thằng hỏi thằng bị hỏi đều bực bội, bức bối. Diễn một lúc hai vai, đố trút được qua ai.
Tui chúc tui ngày mai tới, năm mới sang, đừng bị ai hỏi khó, đừng hỏi khó bất cứ ai, và nhứt là, bơn bớt cái vụ tự hỏi lòng, mệt cầm canh, sợ không còn dịp chúc chiếc này nọ năm 2025 nữa.
Già rồi, bớt thắc mắc giùm cái, khổ minh khổ cả người thân, người quen, người dưng cũng có khi văng miểng. Thói đời, ai sao tui vậy, là yên ổn nhứt, kể cả yên ổn trong cái bể bự chà bá, chứa toàn sai trật, tà kiến, hủ lậu, tật nguyền...Chết vì ngợp thở thì cũng là chết chung, đúng tinh thần tập thể của xứ mình.
Vậy hen. Đừng có nghe ông Phạm Đình Chương xúi "hãy chúc ngày mai sáng trời tự do" mà mang bịnh trầm kha, từ chuồng bự bị ủn qua lồng hẹp, khổ cái thân.
Chúc cho dân mình bớt hỏi lại, lỡ hỏi rồi thì chịu khó chờ đáp, chưa nghe đáp thì rán chờ thêm, quan trọng nhứt là chớ dại nhảy ra chục câu hỏi nữa...Làm khó người có trách nhiệm đáp là không nên không phải, phải nghĩ tới cái tình đồng chí, đồng đảng chớ, củi vô lò còn phải chọn lựa châm chước kia kìa.
Hỏi vừa vừa thôi, liệu hồn nhớ lấy.
-
Bài trước, 31 tháng 12, năm cũ. Bài này, ngót một phần ba tháng đầu năm mới, bỏ chữ lên mà bụng dạ cứ bời bời.
Năm mới, nhiều thứ mới, hiềm tìm không ra nợ mới, thiệt là gay. Đám nợ cũ, cả vốn lẫn lời đều còn nguyên xi, đố đứa nào dám cho vay nợ mới. Không bời bời thì là gì !
Càng leo gần tới chỗ cổ lai hy, càng nhận ra một điều, nợ quá chừng chừng, trả nhỏ giọt như mình, có xong cũng chẳng xuôi, đột ngột bất đắc kỳ tử, chắc vô phương xuôi...tay mà nhắm mắt.
Tới một lúc nào đó, bàng hoàng nhận ra, vay mượn tứ phương, chỉ có một con đường để nhắm tới, là xù nợ.
Yêu hoa mà lười trồng hoa, nợ. Mê thơ mà không bán thơ (có ai chịu mua hay không là chuyện khác), nợ. Yêu đời mà bêu rếu đời, giỡn hớt đời thành tật, nợ. Thích xài tiền mà không làm ra tiền nổi, nợ. Ham đọc sách mà không chịu khó viết sách, nợ. Nợ giấc ngủ bao nhiêu là mộng mị. Nợ quốc gia ít nhứt hai mạng công dân. Nợ cha nợ mẹ, nợ vợ nợ con, trách nhiệm hiếu tử, trách nhiệm chồng ngoan, trách nhiệm cha giỏi, nợ đủ. Nợ anh chị em bạn bè lời ngọt, lòng nồng, mấy chục năm ròng không trả nổi mảy may...
Ui là trời, xù thôi !
-
Có những câu nói ngọt ngào, ngọt tới nỗi người nhận không thể không thấy thấp thoáng chút gì đó của sự ngốc nghếch. Ở cả hai đầu, kẻ nhận lẫn người cho.
Đã từng có những giấc mơ như thể, đến, và đi, trong bàng hoàng tiếc nuối. Cuối đêm về sáng, reo chiêm bao mỏng mảnh, dằng dặc, vắt nỗi thừa thãi lên khúc đầu tỉnh thức, chỗ còn đượm hơi mơ.
Cuối mơ, đầu tỉnh, lớn dần lên, như một khúc mía lùi, đêm lửa trại khá đông người, sao vẫn là trong mắt người này, chỉ có người kia. Bờ biển đêm, dưới là cát, trên là sao, đất lẫn trời, li ti niềm hạnh ngộ.
Ôi, thứ ký ức càng trễ tràng càng ngọt ngay ngọt ngất.
Ở một nơi nào đó, người có đang kéo từng ngăn tủ, moi móc tìm tòi cánh hoa hạnh đã bạt mùi ơn phước, như ta...
-
Hôm qua, giỗ (không có đám) bà ngoại tui, nhớ về bà với những lơ tơ mơ ký ức. Đúng nghĩa lơ mơ, bởi, thằng con nít nhỏ xíu, nhớ được chi nhiều. Ông nội mất khi tui còn chưa tượng hình trong bụng mẹ, lên ba bốn tuổi thì bà ngoại lìa xa, chỉ nhớ cái miệng móm mém của bà hay kêu nựng tui bằng mấy tiếng "thằng lục lăng". Tới giờ, tui cũng không chắc được, sao lại là lục lăng, không lẽ đã bị định danh thành tên sáu mặt ? Hi hi..
Quê mẹ cũng gần, cách Sg chưa tới 50 cây số, hễ rảnh là theo Má về thăm ông bà ngoại bằng xe đò, còn nhớ hiệu xe đò quen thuộc, Tam Hữu, chuyên chạy Chợ Lớn-Tân An. Ở quê, có đám hay không có đám gì, Má tui cũng không quên mua đem về ít thì năm ba, nhiều thì cả chục ổ bánh mì Sài gòn lừng danh tới tận miệt Cà Mau Rạch Giá. Bánh mì không thôi, chớ chẳng cần thịt thà giò chả chi, đã là quý lắm. Cũng có khi, tại không có nhiều tiền nên Má tui không dám mua các thứ phụ hợ cho thêm phần long trọng. Để tiền đó đưa ông bà ngoại dằn túi, thực tế và tình nghĩa hơn nhiều...
Sang hơn một chút, Ba Má tui sẽ mua một cây bánh lột da, nghe nói là ông ngoại rất ưa. Nghe tên cái bánh thấy ớn nổi da gà vậy, chớ thiệt ra là hiền khô, khô ngoài, ướt rượt bên trong. Nhưn đậu xanh là chủ yếu, có khi thấy cũng có đậu đen. Tui không nhớ ra hồi đó đã có hương vị sầu riêng chưa, chắc chưa. Bánh lột da là bánh đặc trưng của người Hoa mà, chắc chưa chấp nhận cái mùi vị ác liệt của sầu riêng vô đó. Sau này, chắc có công của dâu Việt, rể Việt góp vô, sầu riêng mới trở thành nguyên liệu không thể thiếu để làm nhưn.
Không hiểu vì sao, cái tên bánh lột da đặc biệt vậy, tượng hình vậy, sau này biến tướng thành bánh bía một cách lãng òm làm vậy. Theo kiến thức lổ mổ mà tui cóp nhặt được, pía, là bánh trong tiếng Tiều, tức Triều Châu, kêu như vậy hóa ra là bánh...bánh, kỳ cục hết biết.
Hai cây cầu lớn nhứt, Bến Lức Vàm Cỏ đông, và Tân An, Vàm Cỏ tây, mỗi lần xe đò qua đều phải theo hiệu lịnh của hai cái bót lính gác cầu, chỉ cho chạy một chiều, dễ kiểm soát và tránh xảy ra cọ quẹt. Giới xe đò và khách đi xe bực bội vì chờ đợi, nhưng dân buôn bán hai đầu cầu thì mê lắm, có dịp chào mời đám xe cộ ngừng lăn bánh đợi bảng xanh. Tui còn nhớ như in, thèm nhểu nước miếng những khúc bánh mì lạp xưởng được huơ huơ trước mắt. Màu lạp xưởng đỏ thắm ló lên, ánh nắng xuyên qua càng khêu gợi khôn lường. Lại cũng có khi, bánh mì chim sẻ ru ti, ló lên ba cái đầu chim, hơi ớn. Thế nhưng, chim sẻ hay lạp xưởng gì, mơ thôi, biết tỏng trong bụng rồi, không có cửa.
Đường về quê, không hề xa lắc lê thê, chưa tới nửa trăm mà, lê thê gì nổi. Chỉ qua năm ba cái cầu gì đó, thị xã Tân An đã lù lù trước mặt với cái Bưu điện chà bá lửa. Sau này, thấy nó nhỏ xíu như cái hang dế. Vậy chớ hồi đó, mê lắm, nhứt là cái phòng đọc sách kế bên, nằm chung một công viên cây cỏ xanh rì. Mấy ông anh hay dẫn thằng nhỏ ra chơi chỗ công viên này, chui vô phòng đọc sách, mát rười rượi.
Có một hai lần, tui hóng chuyện nghe lén, ông bà ngoại tui nói chuyện với các cậu mợ, khen thằng con rể duy nhứt, là ba tui, là rể thảo hiếm có. Vui như mở cờ trong bụng, được thơm lây. Gì chớ cách ứng xử cùng họ hàng nội ngoại của Ba tui thì, trong mắt tui là vô song. Thiệt, chưa thấy ai bằng. Tui nghĩ, chú bác cô dì cậu mợ, kho ai phản bác điều tui vừa nói. Chơn tình mà không xu phụ, lo toan hết sức mà chớ hề một tiếng kể công, nhà nghèo vậy đó nhưng tình nghĩa lúc nào cũng tràn trề. Lắm lúc mắc cỡ ghê, bản thân mình không bén gót mảy may...
Tính viết năm bảy hàng để nhớ vè bà ngoại, cơ mà toàn chuyện linh tinh lang tang mớ cảm xúc đâu đâu. Thôi thì kính xin bà ngoại thứ tha, những cảm xúc con nhận từ bà ngoại ít ỏi và mông lung lắm, chắc do tuổi con nít ham choi, ngồi trong lòng ngoại mà cứ dõi ra ngoài, cây bình bát xế xế với con đường hẻm các anh chị chạy chơi đầy cuốn hút...
Giỗ ngoại, con thắp nén nhang lòng...để nhớ.
-
Hơn bốn chục năm rồi, ngày bà Nội mất, khi đó, Ba cách xa Sài gòn hàng ngàn cây số, hả Ba. Con còn nhớ, B từng cảm thán, cái số gì mà cha mẹ mất đều không có mặt. Cũng nhớ, B cũng kể về đêm nằm mơ B thấy mình bị mất một vành tai. Có hay không chuyện chiêm bao bào hao gì gì cũng không quan trọng nữa, B ha...
Sáng nay, con sẽ vô nhà cô Bảy, đám giỗ, năm nay, cô Bảy tổ chức đúng ngày luôn, không cần phải xích lên, lùi xuống cho tiện bề mấy đứa cháu trong sanh hoạt thường nhựt, đi học, đi làm các cái...Cô Bảy con bao giờ cũng nghĩ cho con cháu trước hết mà. Tánh này chắc do giống ông anh Tư của cô, phải không Ba.
10 tháng chạp, 20 tháng 1, năm nay trùng nhau, cũng là một chi tiết thú vị, hay hay. Chỉ vậy thôi, đâu phải hệ trọng gì, B biết mà. Chuyện sống chết, mất còn, bự chảng cỡ đó còn chưa ăn thua, phải không B. Cuồn cuộn dòng nhân sinh, tỷ tỷ nhân mạng trôi đi, ngó lừ lừ vậy nhưng...có thể bài sơn, đảo hải, Bà N và B cũng chỉ là một điểm li ti, chong mắt ra tìm, thấy được hay không, không hề chi. Ăn thua, những điểm li ti đó, trong một khoảnh khắc, hay vô vàn khoảnh khắc, đã là một điểm sáng trong trái tim (văn vẻ chút, B ha) con, nhịp nhịp theo dòng máu chảy.
Trùng hợp ngẫu nhiên thôi, biết vậy, nhưng bụng cũng vui vui, sn của B năm đầu tiên, không có B, lại cũng là ngày giỗ Nội. Con coi đó như một nhắc nhở nhè nhẹ từ B, bất kể mớ suy nghĩ hỗn loạn thế nào, những cảm xúc hỗn độn nhận được ra sao, và, từ đâu, thì, chúng ta, đã là những sanh linh có chung một quãng đời bên cạnh nhau, yêu thương nhau, đôi khi giận hờn nhau, là...tất cả.
Trái đất này có trôi đi đâu, tan vỡ ra thành bao nhiêu mảnh, kéo theo cả thái dương hệ, dải ngân hà, hay cả vũ trụ, đều không quan trọng...lắm. Quan trọng hơn hết, là sợi dây liên kết của bà N, của B, của con...là thực tại, một lần mà vĩnh viễn.
Nhớ B, ngày sn không B.
-
Không nhớ bữa nay đã rằm chưa, hồi xưa Ba hay nhắc, tướt lá mai rằm tháng chạp để có bông tươi tốt ba ngày tết. Năm nay, chắc khỏi. Mấy chậu mai đã xong xuôi nhiệm vụ từ gần tuần trước. Bung ra, khoe mẽ vàng rực, rồi cũng lả tả rắc vàng đầy nền gạch trên sân thượng. Chỉ còn thằng tứ quý chập chờn mà lai ra quanh năm suốt tháng. Cũng...không sao.
Thích quá, thì chịu khó ra chợ mà xách về, mai, đào, lan, cúc...cỡ nào cũng có. Bạc tỉ cũng đầy, còn bạc chục, bạc trăm, dĩ nhiên là vô số kể. Thời đại kinh tế lên ngôi, cung thừa mứa, cầu là chuyện nhỏ. Èo uột như năm nay, hàng hóa nằm trơ mỏ ngóng khách, chắc không cần ép quá thì giá cũng tự bèo thôi.
Còn nhớ, cái năm chuẩn bị đón tết con cọp, nhận lịnh của Ba tui, kiếm một gốc đào đem về chưng tết. Chạy đôn chạy đáo, tốn bộn xăng, hỏi han đầu này đầu kia, từ khu trung tâm vòng ra tới miệt ngoại ô, không đâu có...Tưởng thua rồi, cuối cùng cũng ra, công viên CT đầy, giá cũng coi như vừa phải. Mừng quíu, vác về khoe với ông Nội sắp nhỏ, coi như vừa lập công lớn.
Năm Dần, chưng Đào, hẳn trong lòng Ba tui tính hết rồi chớ đâu mà vô tình cho đặng.
Năm nay, ông không dặn gì. Thôi thì, bông nào cũng là bông, màu nào cũng là màu, vàng cũng vậy mà hồng cũng vậy, có thì tốt, không có cũng không phải xấu.
Ờ, đâu phải đợi tới tết năm nay, năm ngoái chờ chờ ông có dặn dò gì, chờ hoài, chờ hủy...
-
Có khi, chỉ cần nhớ thôi, trong im ắng. Có khi, phải nén xuống tới kỳ cùng, để nghe chút âm thanh bật lên. Ùa vỡ của thác, hay lặng lẽ của sông, kể cả gào thét, như biển cả. Kệ, âm thanh gì cũng được, thậm chí, rắn đanh như tiếng thủy tinh chạm vào sắt thép.
Thiên hình vạn trạng, cái nhớ, như một sợi dây thừng, thắt ngang đâu đó của cơ thể, bóp nghẹt, siết chặt, máu ngưng, xương vỡ, cơ co, da rạn...
Nhớ B, B ơi. Thơ thôi...cho vui, B há.
bần thần . cái tết đầu tiên
không B sửa soan nhang đèn
bàn thờ ông bà còn thiếu
thứ này thứ nọ . con quên
đông bình tây quả đã xong
ly nước chung trà yên vị
lư trầm bát hương nằm kế
cặp đèn chễm chệ hai bên
ông bà nội ngoại trang nghiêm
Ba Má cười duyên ở dưới
tết năm nay nhà vắng hẳn
căn buồng Ba nằm lạnh tanh
dưới bếp nhà trên đâu khác
ngoài sân cây cối cũng đành...
nhớ Ba . nhớ quay nhớ quắt
tết đầu tiên không còn Ba
đếm xuể không . ngàn mất mát
Ba chỗ gần . Ba nơi xa
nào tây phương nào cực lạc
có không . một chuyến về nhà...
-
Mạng ảo, cũng nhiều khi thật. Mà, đời thật, lắm khi ảo...tung chảo. Gẫm cho cùng, cũng chỉ là một chỗ để tạm dung.
TCS, có một ca khúc mang tên Ở Trọ, như thường thấy trong nhạc của ông, cấu trúc âm nhạc rất đổi bình thường, nói là tầm thường cũng không sai chạy gì lắm, còn ca từ, ăm ắp chất chứa nhiều thứ đủ làm nao lòng người. Những người không ưa ông, có thể đặt tên cho những thứ ăm ắp đó là mớ triết lý ba xu, họ hoàn toàn quyền phê phán như vậy, và, theo tui, hoàn toàn hợp lý.
Nhân loại, từ bình dân tới quý tộc, từ mãng phu thô lậu tới học giả tót vời, tự cổ chí kim, đã xài mớ ba xu ấy mãi mà chưa hết. Có thể ví "ba đồng xu" ấy như nồi cơm Thạch Sanh, ăn hoài không hết. Ngán, bỏ đó, mơi mốt quành lại ăn tiếp, bảo đảm không thiu ôi tanh nhớt gì.
Lâu lâu, khi lòng tạnh quá, tui lại lôi ra, lẩm nhảm thôi, không cần hát hò khúc điệu gì cho mệt. Như tụng, chú, một câu kinh, hay một bài kệ, cũng vui à...
Con chim ở đậu cành tre
Con cá ở trọ trong khe nước nguồn
Cành tre ... í ... a
Dòng sông ... í ... a
Tôi nay ở trọ trần gian
Trăm năm về chốn xa xăm cuối trời
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
Xưa kia ở đậu miền xa
Cơn gió ở trọ bao la đất trời
Miền xa ... í ... a
Trời đất ... í ... a
Nhân gian về trọ nhiều nơi
Bâng khuâng vì những đôi môi rất hồng
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
Mây kia ở đậu từng không
Mưa nắng ở trọ bên trong mắt người
Từng không ... í ... a
Người xinh ... í ... a
Tim em người trọ là tôi
Mai kia dù có xa xôi cũng gần
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
Môi xinh ở đậu người xinh
Đi đứng ở trọ đôi chân Thúy Kiều
Người xinh ... í ... a
Kiều xinh ... í ... a
Xin cho về trọ gần nhau
Mai sau dù có ra sao cũng đành
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
Trăm năm ở đậu ngàn năm
Đêm tối ở trọ chung quanh nỗi buồn
Ngàn năm ... í ... a
Buồn như ... í ... a
Ô hay là một vòng xinh
Tôi như người bỗng lênh đênh giữa đời
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
í ... a ... í ... à ... í ... à ... a ...
-
Rồi tất cả sẽ thành ma ? Thiệt hôn ? Đâu dễ để thành ma, tui nghĩ.
Chết xong, tắt thở cái rụp, thân xác, nếu không đem thiêu, cho chim ăn, thì cũng dần dà rữa mục bên dưới mặt đất, đối đế đem ướp, ngâm thì cố lắm vài trăm vài ngàn năm queo quắt, tiến bộ hơn đem đông lạnh trong ni tơ lỏng đặc gì đó cũng là chuyện hy hữu mà thôi.
Thân xác, thường được ví như cái giá mắc áo, cái túi đựng cơm, tệ hại tới đâu thì cũng tối thiểu là vậy. Mất nó, là xong, không có bình chứa thì chảy đi, tan ra, kỳ công để lượm lại, gom vô, chắp chắp vá vá coi bộ cũng vô phương hoàn nguyên. Chuyện chén nước lại đầy, gương vỡ lại lành, là chuyện đầu môi chót lưỡi an ủi nhau thôi. Thành đất, thành nước, thành lửa, thành khí, lam nham mỗi chỗ mỗi chút, chia năm (triệu) xẻ bảy (tỷ) là lẽ đương nhiên.
Vậy đó, thành ma mà dễ sao ? Được kể lại, con ma nào cũng có cảm xúc của riêng nó, hành động theo những gì con ma đó nghĩ, bay, nhảy, lướt đi tùy hỉ, ghét đâu ám đó, nảy nòi thương yêu ai (còn sống) cũng mặc sức vỗ về ôm ấp, gì sướng hơn ?
Thành ma được, kể ra là đại hạnh ! Trăm đứa mơ chưa chắc năm ba đứa được, đâu có dễ ăn ! Cho tui lấy số ghi danh trước, nghen. Cần giấy giới thiệu hay bảo chứng gì gì, nói một tiếng để tui chạy trước.
Xin được làm ứng viên cho cái vai MA.
-
Hôm qua, mồng một Giáp Thìn, mình ên lôi lon bia ra độc ẩm. Năm nay có tang, không phải vác cái thân đi đâu hết, lè phè nằm nhà cũng khỏe.
Tưởng êm xuôi nằm lơ mơ mần thơ, ai dè, con cháu kéo rần rần tới, thế là, chìu lòng thằng rể, bù khú tới chỉ luôn.
Kể ra cũng còn ngon, gần chục lon nữa, cao máu cao mỡ gì gì, dẹp cái rẹt, vui là chơi luôn.
-
Lụn xuống từ từ, ngọn lửa. Để, tới một khoảnh khắc nào đó, chỉ còn tro than thành mớ gia tài vô nghĩa, để lại.
Vèo một nhoáng, mất hút. Trùng trùng mớ cảm xúc, thành không. Điệp điệp những hồ nghi, tịnh không ai trả lời. Vô vàn mộng, vô vàn tưởng, không còn, dầu chỉ là một sợi khói, lãng đãng thôi, cũng không.
Đã tràng giang đại hải là câu, là chữ, dửng dưng nằm đó, vô duyên khoe thân, trần trụi.
Chỉ vậy thôi.
-
Lại một mùa tết nữa, xong xuôi. Chớ, không xuôi mà được à ! Một cái cột mốc nữa vừa bỏ lại sau lưng, rồ rồ ga, chạy tiếp. Bình còn chút xăng, vỏ ruột còn tạm được, tay còn đủ sức lái, lượn, lách, lưng còn đủ dẻo, chưa gãy gập, thì, đi thôi.
Nắng, mưa, giông gió hay êm ả, trơn lì bằng phẳng hay giằn xóc ổ gà, chiếc xe đời của lão hóa nhi thiết kế ra không để dành cho ngừng, nghỉ. Ai cho ngừng sống, yêu thương hờn giận còn không ngừng được xíu nào kìa. Bỏ đi Tám, chịu khó mà theo cho đủ chín, mười, mười một...
Gì thì gì, sống cái đã !
-
Qua hết giêng rồi, em. Em xưa. Chút trăng buồn bã , leo lét thôi, còn xanh miết, biếc xanh. Đâu đó còn không, lá trên ngọn cao cao của đám rừng thưa, chỉ có một loài vói tới ?
Tịnh không một tiếng chim. Tịnh không một lời chào. Tịnh không một câu thơ, một tiếng cười, khóe mắt.
Ngày, thui thủi trôi xuống vũng đêm. Đêm, ẩn nhẫn màu đen, khói xám bay lên lễnh loãng tan vào ban mai, mây trắng.
Ta còn ngồi đây hát rỉ rả năm ba câu Đồng Xanh, đồng xanh giờ vắng tênh...em hả. Tiếng đâu mà vang, hình đâu mà bóng, người đâu mà tìm. Miếng hường nhan không rơi thì thôi, rơi, là rơi mất.
"...Giờ, ta còn đứng đây, giữa vubgf hắt hiu. Trời, không một bóng mây..." Trước ba dấu chấm, là hư không, sau ba dấu chấm, lại là hư không. Nghiệt thiệt. Biệt thiệt. Và, liệt thiệt.
Chút nhẻo đời, chắc chỉ còn là cặn, đợi ngàn năm thành trầm tích. Khỏi mơ đi, mơ sao tới nổi. Cuộc chơi ngắn thế mà ngoằn ngoèo phát khiếp. Sợ không em ? Ta thì...sợ lắm. Mảng gai ốc đùn lên, sợi tóc gáy đứng dậy, trái tim đánh rơi vài nhịp, khôn lường.
Rồi, sẽ "đã im lìm như đáy tim", kề cận với ta, mùa lặng lẽ. Thèm làm con chim hót giọng tàn, tung cánh mỏi, cho em, cho em thôi, em của chút xíu ngày xưa, em của ta, mình ta, độc ngã, thượng thiên thế tôn của một vùng thế giới, của riêng, không thể hoán cải, không thể kế thừa, vạch kẽ hở luân hồi mà ra, xé rách càn khôn mà rướn.
Ờ, chỉ là vậy thôi em, mảng hường nhan như bè, như châu, miền thâm xứ yên ba.
Ta còn ai, ta mất ai, kệ bà nó, em ơi.
-
Nếu tui chưa lẫn, Phước Long trước đó cả nửa năm, rồi mới tới mùa BMT. Thương khó đã điếu đã đời, lật qua trang mới, e là...khó thương.
13 tháng 3, coi như xong, những thứ lằng nhằng rối rắm sau đó chỉ như một mớ chuyển cảnh, sang hồi, chuẩn bị cho đám tối thượng có thời giờ leo lên máy bay, về trời. Kể ra cũng gần hơn đám hạ lưu. Cũng lo toan này nọ, nghe ngóng tứ phương kiếm thầy, chạy thuốc. Tin tức đủ hướng dồn về như sóng vỗ bờ, vĩ tuyến này, thỏa thuận kia, thành phần thứ ba, thứ bốn cho đến thứ n. BBC, VOA, lúc này RFI chưa thông dụng, ký giả TIMES, PARIS MATCH, UPI, REUTER...mỗi câu phán ra nghe như lệnh chỉ.
Dám thị dân hạ lưu như gia đình tui, dỏng tai nghe đủ thứ âm thanh, trố mắt dòm cảnh táo tác chạy vạy cảnh chợ chiều, rối như canh hẹ. Hơn một tháng trời hít thở mùi cộng hòa, mùi tư bổn, mùi tự do, kiểu dối già, chờ chết. Ông này kêu gào đoàn kết, ông nọ hô hào tử thủ, la lối làm màu vậy, chớ bất kể ông lớn bà to đều bắn tín hiệu cho người nhà sắp sẵn hành trang, tẩu vi thượng sách.
Những phòng tuyến dọc theo duyên hải miền trung, dựng lên, tan vỡ, rút chạy, co cụm, lại dựng lên, lại tan vỡ, lại rút chạy. Nhẹ đầu nặng đáy cái con từu ! Ở đó mà đòi làm con lật đật, xô hoài không ngã, đâu ra, ai cho ? Hì hì, lời bài hát của ông 9 lại được phát rầm rộ trên truyền hình, truyền thanh "nhưng mẹ ơi mẹ đừng than khóc nữa, vì chúng con mười bảy triệu còn đây, chúng con nguyền..." nguyền gì tui cũng quên mọe nó rồi. Để những ngày sau đó, lại ra rả "đừng kể bắc đừng kể trung đừng kể nam làm gì, chúng ta là ânh em một giống...". Vui thiệt vui bởi sốc thiệt sốc !
Sau đó nhiều năm, mới hoàn hồn một chút, khi biết được thông tin về ông già gân cựu Đô trưởng, cựu PTT, TT Trần Văn Hương, của tướng Nam, của tướng Hưng, của tướng Vỹ, của tướng Hai...hóa ra cũng có những người KHÔNG THỂ NHỤC.
Hời ơi...sau thiệt nhiều năm, tui ngồi mày mò tính sổ, trong con số hơn 17 triệu công dân của quốc gia xấu số VNCH, được bao nhiêu công dân không sinh vi tướng, nhưng sẵn sàng tử vi thần trong thời khắc hơn một tháng đó ! Hời ơi, có leo lên được tới ngưỡng 4 con số không ?
Không, không thể. Đó là kết luận của tui, ai tin ai không tin, đều được. Có nhiều khi, tui ngẫm, nếu con số đó có thể lên tới 4, hoặc 5 con số, chắc là miền nam chưa chắc đã mất.
Mà, cũng hay chớ, mất rồi mới biết nó quý báu cỡ nào. Tui, cũng vậy mà.
-
Đi qua một ngày, cột mốc không ghi còn bao lâu nữa thì tới đâu như cột cây số trên đường quốc lộ, nó ghi, đã đi được bao lâu rồi, gẫm kỹ ra thì cũng tiện.
Dẫu gì, cũng có ghi. Dẫu, chỉ ghi những điều rốt cùng, chẳng được bao nhiêu ý nghĩa.
ta từ tịch mịch không không đó
về chơi chơi tới cuộc chơi tàn
rồi đi chưa chắc đi đâu nữa
chắc cũng quay về tịch mịch chăng
Nghi nghi là vậy, như ông Sơn nói "vết mực nào xóa bỏ không hay", mờ dần đi, rồi bạc thếch...Thì, chắc chỉ vậy thôi.
-
Mấy chục năm của đời mình, cứ mê mải chuyện gạn đục khơi trong, tới một hôm...bàng hoàng nhận ra, sao là đục, sao là trong, chắc gì đã rõ ! Thấy mọe chưa ?
Giờ thì, gạn thứ nào, khơi thứ nào, hỏi ai đây ?
Lòng vòng, loay hoay, cắm cúi...muốn bại xuội luôn.
Ngoái đầu ngó lại, con đường đã đi qua, một mớ tù mù sương khói, chỗ thấy chỗ không, thò tay vô vũng ký ức, chộp được thứ gì cũng vớt ra, săm soi, mằn mò, chiêm nghiệm. Năm ba lần, năm bảy chục lần, có nhiều khi tưởng chừng như đã bắt được vàng (bởi, thấy vàng khè như chân lý), mà hóa ra, không phải, trớt quớt hết.
Tơ tưởng chuyện đoán định tương lai còn sơn trường hơn, nếu không muốn nói là vô phương. Tự thấy, hay là thôi đi, bỏ chuyện gạn chuyện khơi qua, nước đục nước trong gì, uống cái đã, tắm cái đã, rửa cái đã.
Có khi vậy mà khỏe. Thiệt
-
40 năm trước, những điều tui thường nói ra, bằng thơ, chắc cũng không khác lắm so với hiện nay, có khác cũng không nhiều.
Còn, những gì tui không thích nói ra vào lúc đó, thì khác. 40 năm sau, tức là thời điểm hiện tại, thứ đó có vẻ mù mờ lắm. Quên nhiều rồi, nhiều lắm.
Giấu kỹ quá, mất dấu luôn. Không chỉ không thể tìm ra, mà nghiêm trọng hơn, quên bẵng những thứ mình đã giấu, là gì ! Giấu ở đâu, giấu làm gì, giấu thứ gì, vèo, mất bóng.
Kho tàng, hay bãi rác ? Làm sao biết nổi ?
Khóc cười vô nghĩa...Vui nổi không ta ?
-
Đứng dậy để đi hay nằm, ngồi tiếp, nhiêu đó e cũng đủ mệt rồi. Và, đi đâu, gặp ai, thấy gì, lại lắm thứ nhiêu khê, có đáng để gượng bộ xương già, căng mấy sợi gân mà trồi lên, bươn tới ?
Già đầu rồi, thế nhưng mớ câu hỏi đó, gần hết đời vẫn chưa khi nào có được câu trả lời dứt khoát. Tui thấy thương tui quá, thương kèm với hại.
Rần rần rộ rộ ngoài kia, thiên hạ bu như kiến cỏ để mong cầu được đảnh lễ minh sư, khấu đầu Phật sống, bất chấp đủ thứ để rờ được chéo áo của thánh tăng. Vậy mà tui tìm hoài chưa thấy nổi một con đường. Oải chưa ?
Cũng có khi, do mình cứ mãi quen thói xét na xét nét, chẻ sợi tóc làm tư rồi...làm tám chăng. Dám lắm. Lật chỏng gọng cái mề đay, chăm chăm vào mặt trái, nơi người thợ thường bỏ sót những râu ria, ba dớ, để chi ? Đi coi kịch, coi hát thì cứ yên phận ngồi ưới hàng ghế khán giả mà thưởng thức trò vui, rình rập chui vô hậu trường, chiêm nghiệm những trò buồn chỉ tổ chuốc lấy thập phần thống khổ, kể ra còn cái dại nào hơn...
Cảnh giác, là thứ mà chỉ cần lố một chút thôi, là nguy cơ trở thành một gã xấu chơi vô cùng, không chỉ làm thiên hạ khó chịu, mà ngay cả bản thân cũng đâm hằn học chính bản thân rồi. Câu cửa miệng, khó quá bỏ qua, học hoài chưa đủ điểm tốt nghiệp. Chán thiệt.
Rồi, sáng nay mình đi đâu đây, hoặc làm gì đây, bỏ cả hàng mươi phút gõ gõ, nghĩ nghĩ, còn chưa quyết nổi đây nè !
-
Có ai đó ví những bước chân của Đầu đà Minh Tuệ giống như một tia sáng rọi vô một căn phòng tối, hằn rõ những hột bụi lưu niên, mà nếu không có tia sáng đó, chẳng mấy ai nhìn thấy.
Gẫm ra, thiệt đúng. Những câu đối thoại chơn chất, bình dân, chả có chút cao thâm thường thấy ở những thức giả, trí giả trong thế giới Phật giáo xưa nay, từ vị Đầu đà này, như ánh chớp lóe, làm bật ra nhiều thứ.
"Con chỉ có cái mạng này thôi, muốn bắt muốn giết sao cũng được. Thả con đi thì con đi, con tu tiếp. Lỡ xe có tông con chết, cái thân xác này bỏ cho cá ăn, con cũng không thấy tiếc nuối chi hết."
Đã tứ đại giai không hay chưa, chắc ngay cả Đầu đà Minh Tuệ cũng không dám nói, có lẽ với MT, cứ tiếp tục đi, tiếp tục tu, tiếp tục mày mò làm theo lời đức Bổn sư, là ổn.
Nhà nước đảng, có lẽ cũng ý thức được, vị khất sĩ này, hoàn toàn không có bất cứ tham vọng nào, không có bất cứ tổ chức nào, không có bất cứ cá nhân nào, có thể giựt dây được ông, lèo lái hoặc xúi giục cho ý đồ riêng, dầu xấu hay tốt. Thành ra, chỉ sau vài ngày, cái nhà nước đảng khét tiếng bất chấp tất cả khi muốn hủy hoại bất cứ ai, đã nhận thấy, không cần giam lỏng nhân vật này, không cần dựng lên một kiểu tự nguyện màu mè để buộc ông ẩn tu ở một trú xứ huyền hoặc nào đó như mục đích ban đầu. Họ yên tâm rồi khi đã xài đủ thứ đòn phép như cả tuần qua để xào, chẻ tất tần tật, công dân Lê Anh Tú thành từng lát cắt mỏng dính, chắc cũng chỉ còn thiếu dùng kính hiển vi để soi mói.
Đầu đà Minh Tuệ, không cầu mà được, không tìm vẫn thấy, con đường Đạo của chính ông. Và, không chỉ may mắn cho riêng ông, đó còn là sự may mắn của cả cái xã hội đang mục ruỗng này.
Mỗi người, nếu chịu khó nhìn vô hiện tượng MT như một điểm sáng, để soi rọi vô mọi ngóc ngách khuất lấp nhứt của mình, hẳn có rất nhiều cơ may để vỡ ra ít nhứt, vài thứ.
Chánh pháp, tượng pháp, hay mạt pháp, thời nào cũng thế, tìm ra cho chính bản thân một con đường mà đi, ấy là Đạo vậy !
-
"...Một ngày như mọi ngày, tôi trả lại đời tôi..."
Trả, thì trả được rồi đó, hiềm nỗi lãi suất ăn bao nhiêu, cũng lo lo.
-
Lâu ngày không ghé, ghé vô...vẫn khói lạnh nhang tàn. Thì vậy, đòi một mình một mả mà, ai dám vo với bó nhang, với nắm vàng mã mà mơ...
Mình ên có cái ngọt của mình ên, lỡ có đắng nghét thì dán kín đóng khằn cái mồm lỊ, sẽ bình yên tiếp.
Nhiều khi, tui thây thương tui gì đâu...
-
Mỗi một chút đời ta, rơi rớt tứ phương, bữa nào rảnh rảnh đi gom lại chắc cũng mệt cầm canh. Thôi thì cứ vầy, sống đâu là nhà, thác đâu là mồ, mạnh đứa nào đứa đó nằm xuống, chẳng chóng thì chầy, tự ên bụi đất trần gian sẽ lấp, kín, hở tùy duyên.