Printable View
https://www.youtube.com/watch?v=2G70IQexpp0
For a winter
Long ago and far away
with
A little sunshine in every snowflake...
https://www.youtube.com/watch?v=r0IugC-25iI&index=148&list=PLNICjhUDeKumrRNm2Twy6nPbVT8Yl Wylr
Whoever finds this, I love you
Music & Lyrics: Mac Davis (1972)
Artist: Chyi Yu
On the quiet street in the city
A little old man walked alone
Shuffling through the autumn afternoon
And the autumn leaves reminded him
Another summer comes and gone
He had long lonely nights ahead waiting for June
Then among the leaves near an orphan's home
A piece of paper caught his eyes
And he stooped to pick it up with trembling hands
As he read the childish writing
The old man began to cry
'Cause the words burned inside him like a brand
"Whoever finds this, I love you
Whoever finds this, I need you
I ain't even got no one to talk to
So, whoever finds this, I love you"
Well, the old man's eyes searched the orphan's home
And came to rest upon a child
With her nose pressed up against the window pane
And the old man knew he'd found a friend at last
So he waved at her and smiled
And they both knew they'd spend the winter
Laughing at the rain
And they did spend the winter laughing at the rain
Talking through the fence
Exchanging little gifts they've made for each other
The old man would carve toys
And the little girl would draw pictures of beautiful ladies for him
And they laughed a lot
But then one day on the first of June
The little girl ran to the fence
The old man wasn't there
And, somehow she knew he was never coming back
So she went back to her little room
Took a crayon, and wrote
"Whoever finds this, I love you
Whoever finds this, I need you
I ain't even got no one to talk to
So, whoever finds this, I love you"
https://www.youtube.com/watch?v=i0aEkOq933s
Windmills Of Your Mind
Connie Evingson & The Hot Club of Sweden
Round like a circle in a spiral, like a wheel within a wheel
Never ending or beginning on an ever spinning reel
Like a snowball down a mountain, or a carnival balloon
Like a carousel that's turning running rings around the moon
Like a clock whose hands are sweeping past the minutes of its face
And the world is like an apple whirling silently in space
Like the circles that you find in the windmills of your mind
Like a tunnel that you follow to a tunnel of its own
Down a hollow to a cavern where the sun has never shone
Like a door that keeps revolving in a half forgotten dream
Or the ripples from a pebble someone tosses in a stream
Like a clock whose hands are sweeping past the minutes of its face
And the world is like an apple whirling silently in space
Like the circles that you find in the windmills of your mind
Keys that jingle in your pocket, words that jangle in your head
When did summer go so quickly? Was it something that you said?
Lovers walking along a shore and leave their footprints in the sand
Is the sound of distant drumming just the fingers of your hand?
Pictures hanging in a hallway and the fragment of a song
Half remembered names and faces, but to whom do they belong?
When you knew that it was over you were suddenly aware
That the autumn leaves were turning to the color of her hair
Like a circle in a spiral, like a wheel within a wheel
Never ending or beginning on an ever spinning reel
As the images unwind, like the circles that you find in
The windmills of your mind
https://www.youtube.com/watch?v=YCsVEsQlm7o
*Esp. for a-devil-you who keeps trying too hard to scare an innocent kitten away...
Well, keep trying, just.
At least for eight more lives to come!:z13:
Oan gia!
G. ghé ngang qua parking lot ở sở cùng với đứa con gái nhỏ 7 tuổi. Con bé nom xinh và buồn. Bố nom cũng "xinh" và không buồn lắm (miệng cười vẫn tươi như ngày nào - thuở mới quen nhau).
Tôi hỏi:
- Bộ trời bên nớ có bão hả?
G. nhe hàm răng Hynos ra cười (giời, lại cười - thế có chết tôi không!):
- Lâu quá hai bố con không đi chơi xa. Cuối năm lang thang đây đó xem có gặp người quen nào còn nhớ mình không.
- Thế có hay không?
- Yes. There's one.
- Who? Where?
- You. Here.
- That's weird.
- Ừ. It is weird.
Chúng tôi vẫn thường có những conversation vớ vẩn như vậy từ những tháng ngày xưa. Và chỉ có riêng chúng tôi mới hiểu (ngấm ngầm) - the weird meaning & the bittersweet feeling of...
- How are you holding up, since then?
Ánh mắt G. vẫn sắc như lưỡi dao Gillette và tia nhìn lấp lóa những đốm snowflake diễu cợt.
Tôi quay đi, cười:
- I'm still alive, don't you see?
- Not sad anymore?
- Just a little.
- Liar!
- Uh huh!
Cả một nỗi buồn mênh mông chợt ụp xuống như chiếc võng trời chông chênh của những đêm mùa đông không trăng/không sao.
Cô gái nhỏ níu lấy cánh tay bố thì thầm điều gì đó.
G. vừa trả lời con gái, vừa nheo nheo mắt nhìn tôi.
- What? What 'bout me?
Tôi hếch mũi giả vờ sừng sộ. G. đẩy con gái đến trước mặt tôi, đằng hắng:
- Nào, nói đi.
Cô bé hết nhìn bố rồi lại quay sang nhìn tôi, bối rối:
- Bố cháu bảo...cháu muốn đến thăm nhà cô chi chi đó, có được không?
G. bật cười, khẽ cốc lên đầu con gái - mắng:
- Ai lại nói thế. Nói thế làm sao cô chi chi đó dám say "okay", hử?
Tôi lặng lẽ ngắm hai bố con. Họ nhìn vô cùng "perfecto" trong một bức tranh đời mơ hồ nào đó mà hình như tôi đã từng ấm ớ vẽ vội cho mình, once.
Tôi thò ngón tay trỏ khều khều lọn tóc đen nhánh (như tóc bố) vương vương trên cái trán dzồ (như trán bố):
- Ah, cô chi chi đó không có nhà. Cô ấy chỉ có một căn phòng vuông màu rêu và một rèm cửa sổ voan trắng. There's only one chair in it. Dành riêng cho cháu ngồi thôi, nhé?
- Thế cô với bố sẽ ngồi ở đâu? Hai vệt lông mày xinh nhíu lại thắc mắc.
G. lại bật cười ha hả:
- Chắc phòng phải có cái giường để ngồi chứ, cô ấy nhỉ?
- Ngồi xuống sàn ấy. Hứ!
Tôi nguẩy vai mở cửa xe, chui vào. G. la ơi ới:
- Này, thế có cho bố con tôi chạy theo về nhà hay không?
Tôi vừa sang số xe lùi khỏi parking lot, vừa hét toáng:
- Liệu có theo kịp thì cứ việc. Lạc ráng chịu!
Dĩ nhiên G. sẽ không bao giờ lạc.
Tôi biết thế.
Và kẻ ráng chịu vẫn luôn là tôi.
Oan gia!
Pink
(A piece of memory of TCM-2007)
https://www.youtube.com/watch?v=il9t7FMDcns
Will you? Will you?
Ah, maybe!
And maybe then we go...
Until?
https://www.youtube.com/watch?v=t3u8stDTwZY
*For the gentle child in you, dearest!
Perfect World
Katie Melua
You're precious
I can't stand seeing you cry
It hurts
Watching you get what you don't deserve
I tell myself
You don't belong in this rough life
You should have a perfect world
You should have a perfect world
You're too gentle
And much too quick to forgive
Every slight
And blow you've ever been dealt
Well who knows
If the world will ever deserve you
You should have a perfect world
You should have a perfect world
And who knows
If the world will ever deserve you
You should have a perfect world
You should have a perfect world
https://www.youtube.com/watch?v=QoS42IBnpao
Tree Song
René Aubry
If I were a tree
In the deep blue sea
Would you come right up for to be so free?
Would you come right up for to be so free?
If I were a tree
What is it to thee?
What your eyes would see of you and me?
What your eyes would see of you and me?
If I were a tree
In the heaven, in the heaven sun
Would there be a reason and the answers done?
Would there be a reason and the answers done?
If I were a tree
As the words decree
Would you bow so low when then you need?
Would you bow so low when then you need?
If I were a tree
And you made a key
Would the door open heart for man to be?
Would the door open heart for man to be?
Another oan gia!
Kể từ ngày landlady Diễm đột nhiên đòi bán nhà để chuẩn bị dọn về Europe, tôi buồn như manh chấu cắn hạt gạo khô.
Cơ-dzìn Dũng "Tomato" bỏ đi về quê. Chả biết có bị miss nhí nào bên đó giữ chân cột cẳng hay không mà đã lâu lắm chẳng thấy quay lại Mỹ.
Cái kẹo be bé tên Candy thì tan biến trong không khí y như cây lollipop mà tôi hay ngậm trong miệng mỗi khi lên cơn viết lăng nhăng.
Cặp vợ chồng duyên dáng Bill & Hằng cũng đang để bảng bán nhà sau cuộc ly thân rồi ly dị.
M&L thì lặng lẽ đến rồi lặng lẽ đi bỏ lại sau lưng những cơn mưa.
Cả con phố nhỏ xinh xắn chừ chỉ còn tôi mỗi ngày ngồi bên cái khung cửa sổ rèm trắng bên ni dzòm sang cái cửa sổ rèm hoa đủ màu bên tê, thỉnh thoảng lấp ló cái bóng dáng đơn lẻ hiếu kỳ của cô láng giềng với cái nick name "Miss Mù U".
Tại sao ai cũng muốn bỏ đi thế? Sợ Cali sắp sửa có cơn địa chấn 9 chấm chăng? Hay nắng Cali đã hết ấm, tình người Cali đã chẳng còn nồng - như một thuở?
Sáng nay ghé tiệm phở NH, tôi tình cờ gặp lại chị Ba Tía Lia cũng đi ăn phở với một Mr. Mars (chả biết có phải là ông bồ cũ của chị tên gì gì đó mà tôi quên béng đi mất hay không?). Chị héo đi nhiều và xem chừng như không còn tía lia như cái thuở "ngày xưa Hoàng thị". Chị không giới thiệu người đàn ông lạ ngồi chung bàn, chỉ cười cười hỏi tôi:
- Cô mình vẫn còn ở chỗ cô Diễm, phải hôn? Khi nào thì cô Diễm dọn dzìa Đức?
Tôi lắc:
- Cũng chẳng biết nữa, chị ạ. Chắc có lẽ cô ấy phải chờ bán nhà xong. Chị bây giờ ở đâu?
Chị Ba Tía Lia thở dài đánh sượt (nghe cứ y như tiếng thở dài của một kẻ đang thất tình):
- Xời, tui như cái bông hoa lài rớt xuống sông, sóng cuốn tới đâu tui trôi đến đó, nay tấp vô chỗ này chút híu, mai tấp vô chỗ kia chút nẹo, biết đâu mà nói, cô ơi!
Người đàn ông ngước mặt ngó chị Ba rồi quay sang ngó tôi, cười (như phân bua?). Tôi nhìn thấy có mẩu hành hoa xanh xanh vướng trên cái răng cửa của ông ta. A lucky shamrock for the time being?
Láp nháp thêm vài câu rồi chúng tôi lo sì sụp ăn rồi chào chia tay.
Trên đường trở ra parking lot, tôi lại tình cờ (ôi những sự tình cờ!) chạm trán với một người quen cũ đã lâu không gặp từ thành phố H.
Ui, another oan gia!
Pink-pink
(another silly piece of TCM which seems never be old)
https://www.youtube.com/watch?v=s90zphJWoPk
Life is a stage, and when the curtain falls upon an act, it is finished and forgotten.
The emptiness of such a life is beyond imagination.
Alexander Lowen
https://www.youtube.com/watch?v=AxS4joVMkjU
Thanks for your heart-sharing in poetry & music.
Wishing you all the joys & happiness that life could bring.
Ò...Ó...O...:)
https://www.youtube.com/watch?v=bKJbGepqhjE
Ocean that hasn't been crossed.
Mountain that hasn't been climbed.
Land that hasn't been discovered.
Still. Through seasons.
The seafront.
Thử
Em vu vơ hỏi:"What is love? How many kinds of love are there in life that one should try & take?".
Úi trời, em làm như em còn nhỏ híu vậy em!
Làm sao trả lời?
Mà sao cũng cứ muốn ngứa mỏ trả lời mới ngộ!
Em ạ,
Thực ra, yêu cũng có nhiều loại yêu - đâu cứ gì chỉ cứ phom phom mỗi giai điệu "ĐB iêu ĐO, ĐO iêu ĐB - hay - ĐB iêu ĐB, ĐO iêu ĐO". Thế khi người ta bảo "Yêu đời đi...Yêu đời đi..." thì mình (nếu muốn thử) sẽ phải hùng hục vật ngay ả đời kia xuống để chứng minh TY à? Cơ khổ!
Nói nào ngay, thử yêu vẫn khó làm hơn thử ghét. Tại sao? Thế này nhé:
Yêu đòi hỏi nhiều điều kiện. Ai bảo yêu vô điều kiện là tự dối lòng.
Anh iêu em. Anh muốn em là của anh.
Em iêu anh. Em muốn anh là của em.
Đấy, điều kiện đấy.
Và nhớ đó chỉ là điều kiện đầu tiên trong vô vàn điều kiện, chẳng hạn như...
Như thế nào nhỉ?
Somebody still remember?
Còn ghét?
Hì, ghét thì tự nó chả cần điều kiện gì cả. Hễ thấy gai mắt là ghét. Nghe ngứa tai là ghét. Muốn ghét là ghét. Chỉ ghét. Không cần phải ghét lại. Không cần phải là của nhau. Đừng là của nhau thì có lẽ tốt hơn. Thế!
Ôi, tấm thiên nhiên rắc rối muôn thuở của human!
Mà tang ố tang tình tang, sao vẫn cứ mãi vấn vương...
Pink
https://www.youtube.com/watch?v=8hOwLap5Je8
If You Were a Sail Boat
Songwriters: Paddy Mcaloon
Katie Melua
If you're a cowboy I would trail you
If you're a piece of wood I'd nail you to the floor
If you're a sailboat I would sail you to the shore
If you're a river I would swim you
If you're a house I would live in you all my days
If you're a preacher I'd begin to change my ways
Sometimes I believe in fate
But the chances we create
Always seem to ring more true
You took a chance on loving me
I took a chance on loving you
If I was in jail I know you'd spring me
If I was a telephone you'd ring me all day long
If was in pain I know you'd sing me soothing songs
Sometimes I believe in fate
But the chances we create
Always seem to ring more true
You took a chance on loving me
I took a chance on loving you
If I was hungry you would feed me
If I was in darkness you would lead me to the light
If I was a book I know you'd read me every night
If you're a cowboy I would trail you
If you're a piece of wood I'd nail you to the floor
If you're a sailboat I would sail you to the shore
If you're a sailboat I would sail you to the shore
https://www.youtube.com/watch?v=gw9fKuymA0I
The questions and images of heart dancing
Twirling around the room
Beckoning to you join them in that joyous spin
If only you could answer
And know you'd in turn be answered
If only your heart had courage to lift itself up
And take a chance
Something pulls you on
The promise of luminous eyes
Candlelit hands and smiling lips
Just beyond the dark curtain of your window
In the mood for love you may think
Never knowing what it is that lies outside
That gentle yearning of mind
*Mem C.
https://www.youtube.com/watch?
v=a9nQ1_V6UlM&index=18&list=PLNSq3oknt61DdpXDWfeXq VevbSyC
xAI3S
Just go & tell it all to your mama, oh bambino!
Mama loves you and she's gonna cook you chilli beef soup
Eat and cry then your troubles would swim away!:z13:
https://www.youtube.com/watch?v=xHbnEFRvvYM
A sailor chooses the wind that takes the ship from a safe port
Ah, yes, but once you're abroad, as you have seen
Winds have a mind of their own
Be careful, Charlotte
Careful of the wind you choose
Avi * The True Confessions of Charlotte Doyle
The Gift
1.
Sau cuộc hành hương đi tìm bản ngã trở về, ông bạn đâm ra nói nhiều và hay cáu kỉnh. Tôi hỏi:
- Có phải đó mới thật là ông không?
Ông bạn gắt:
- Là tôi đấy. Bộ lạ lắm sao?
- Em không còn nhận ra ông.
- Same here. Tôi cũng không còn nhận ra em.
- Em vẫn thế. Chỉ có ông là thay đổi.
- Takes 2 to tango.
- Lửa cháy rồi mới có khói.
- Thử khúc củi ướt xem. Khói cay xè muốn toét cả mắt rồi mới nhen được ngọn lửa chết yểu.
Tôi phì cười:
- Thì ra em là khúc củi ướt. Thế ngọn lửa ông nhen đã chết yểu chưa?
- Cũng sắp. Nếu em không chịu khô để cháy.
Ông bạn thường ví von tôi "sũng" trong mớ hồi ức. Ông là người có quan niệm chỉ sống với hiện tại.
"Present is a gift.
The past is passed.
The future is unknowable.
That's why they call it present."
*unknown
Ông ạ, đó chính là điều tương phản không thể xóa bỏ giữa hai cái tôi của chúng ta.
Tôi bước ra từ quá khứ.
Ông hiện hữu trong hiện tại.
Chuyện xảy ra ngày hôm qua, tôi nhớ.
Chuyện xảy ngày hôm qua, ông quên (hay cố tình quên?).
Có lẽ vì thế, tôi luôn biết tôi là ai - từ đâu đến.
Có lẽ vì thế, ông luôn là kẻ phải lăng xăng di chuyển đó đây để cố tìm kiếm thêm dăm ba cái bản ngã mới cho mình.
Nên/Do đó.
Ta đã không còn nhận ra nhau.
2.
Tôi vừa tình cờ quen biết một người kia cũng thường xuyên "sũng" với mớ ký ức hỗn độn (như tôi).
Tưởng chúng tôi tâm đầu ý hợp hả?
Errr...wrong!
Chúng tôi phang nhau không nương tay.
What's the reason?
Đơn giản thôi.
Trong mớ kỷ niệm ngọt ngào vô cùng "sũng" của ông ta...
Không có tôi.:z51:
Pink