Dạ, đại ca nói em út sai thì mời Lính đại ca "sửa sai" đi. Hở cái rì mới phải?
(Lính đại ca không coi ngày thấy hôn :z14:)
Printable View
Cứ nói tế nhị là hở hang.
Coi ngày thấy hôm nay là May Day. Chợt nhớ chữ "mayday" trong tiếng dùng để báo động và cầu cứu và nó xuất xứ từ tiếng Tây "m'aider". Đấy là một thí dụ để thấy chữ nghĩa đi sang nước khác thì đổi tên đổi họ làm cho ta không thể ngờ gốc gác cùa nó.
Trong tiếng Việt cũng có nhiều chữ vay từ tiếng Anh nhưng để lâu cứt trâu hoá bùn rồi ta cứ đinh ninh là tiếng Việt chính gốc. Người nào sang Mỹ theo diện ODP đều biết tờ giấy "tu hum" trong hồ sơ bảo lãnh thân nhân, do chữ "To whom" ở ngay đầu thư. Nhưng không có ai ngờ chữ "sớ" cũng là do chữ "Sir" ở ngay đầu bài sớ (Táo quân gọi Ngọc hoàng là "Sir" để tỏ lòng kính trọng).
Trong trò chơi đánh cờ, người Mỹ gọi con xe là "rook" và xếp nó ở trong góc bàn cờ, vì vậy nó thường là quân cờ cuối cùng nhập cuộc, từ đó thành ra tiếng lóng "rookie" để ám chỉ người vừa mới tham gia. Sang tiếng Việt "rook" được viết thành "rúc" nghĩa là chui rúc trong xó xỉnh, góc kẹt.
(còn tiếp)
Tiếp tục với những chữ vay từ tiếng Anh không ai ngờ:
- con cọp: từ chữ CORPSE, nghĩa là xác chết, vì cọp ăn xác chết
- con cọp: cũng có thể từ chữ COPSE, nghĩa là bụi rậm, vì cọp ẩn nấp trong bụi rậm
- tôm tít (hay tôm tích): từ chữ MANTIS SHRIMP, nghĩa là tôm có hai càng giống con bọ ngựa
- cá lóc: từ chữ ROCKFISH, nghĩa là cá đá, vì lưng cá có màu giống hòn đá xanh rêu ở dưới sông
- đồ chùa: từ chữ NATURE, nghĩa là tự nhiên có, hay là do thiên nhiên tạo ra không thuộc về riêng ai
(còn tiếp)
Những chữ đọc lên nghe giông giống mà mình còn không thể ngờ là có liên hệ thì quả thật những chữ đã thay hình đổi dạng chả biết có cơ hội nào để nhận ra gốc gác họ hàng.
Thí dụ như cái tên của ông thánh Giăng, các nước Âu châu đều có cách đọc và cách viết khác hẳn nhau: John > Johan > Iohannes > Giovani > Juan > Ivan > Iban > Eban > Owen > Sean > Ian > Jan > Jean > Jens > Yên (.
Nội trong một thứ tiếng Việt cũng có những chữ cứ tưởng là xa lạ với nhau mà hoá ra chỉ vì khác một chút ở cách đọc lúc ban đầu rồi về sau cách viết cứ thế thay đổi theo để thành ra những chữ khác hẳn. Chẳng hạn như những chức tước "Công, Hầu, Bá, Tử, Nam" thời vua chúa (公, 侯, 伯, 子, 男) về sau giở thành cách sắp đặt thứ tự trước sau, nhớn bé trong gia đình "cả, hai, ba, tư năm." Thế mới tài.
(còn tiếp)
http://www.spiegel.de/images/image-1...eryV9-rtle.jpg
ai da đau quá là từ tiếng Tây
ui da là từ tiếng Tàu
úi chà từ tiếng Anh
Trường hơp ấy thì chắc là do chúa Thánh thần soi sáng thôi, chả có thể nào giải thích bằng những lý thuyết ngữ âm, ngữ dạng cho nó ổn thoả được.
dùng cái mửng thuyết âm mưu là giải thích được ráo.
Đố vui đoán mò đầu tuần:
- lục: từ chữ .... trong tiếng Anh
- rinh: từ chữ .... trong tiếng Anh
Play on. Thanh cừu.