Văn Quang – Viết từ Sài Gòn : Kê khai tài sản để làm gì?
Kê khai tài sản để làm gì?
Vào đầu tháng 8-2013 này, các quan chức lo vì đến đầu tháng 9 sắp tới, hầu như tất cả đều “được” hay “bị” kê khai tài sản. Lo trước đi là vừa kẻo nước đến chân chạy không kịp. Chuyện đó xin bàn ở phần sau.
Còn hầu hết người dân VN lại một phen lên ruột vì giá xăng giá điện tăng liên tục khiến gia đình nào cũng méo mặt không biết tương lai sẽ đi về đâu. 3 lần tăng giá xăng, chưa đầy nửa tháng sau giá điện, giá gas lại được tăng tiếp khiến người dân không khỏi hoang mang, lo sợ còn mặt hàng nào sắp tới tăng nữa đây khi mà túi tiền cho chi tiêu sinh hoạt bấy lâu nay đã cạn.
Về tực phẩm thì bất cứ loại thực phẩm nào từ thịt cá đến trái cây, loại nào cũng có độc. Ngay cả gạo và bún phở cũng phát hiện có chất độc hại. Gạo càng trắng càng đáng nghi được tẩy rửa bằng axit oxalit, là chất rất độc tuyệt đối không được dùng trong thực phẩm như các cơ quan như hội hóa học, Sở Y tế, Sở Công thương cùng các nhà khoa học đã phát hiện. Cả hai loại này đều là thứ không một người nào không dùng hàng ngày. Lâu nay người ta vẫn tưởng tẩm chất độc vào những thứ thực phẩm khác, còn gạo được “tha”. Nhưng bây giờ mới tá hỏa vì cần làm trắng gạo và bún (hoặc những thứ thực phẩm cần phải trắng tinh để câu khách) con buôn gian lận đã không tha bất cứ thứ gì có thể kiếm ra tiền. Nhà nào cũng lo, nhưng chẳng biết làm thế nào hơn.
Khuyên dân cũng như không
Các quan khuyên người dân “Trong thời gian chờ đợi cơ quan chức năng kiểm tra, người dân có thể lựa chọn loại thực phẩm an toàn bằng việc tìm đến những điểm kinh doanh có uy tín, nên chọn những loại sản phẩm có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng”. Đi mua ký gạo mà phải lựa chọn nơi kinh doanh có uy tín thì mệt thật và thật ra tất cả các nơi bán gạo chẳng có nơi nào chịu nhận là mình không có uy tín cả, nơi nào cũng trưng giá và chất lượng uy tín đầy mình. Có rất nhiều cửa hàng gạo đưa quảng cáo đến từng nhà và cam đoan đưa hàng tận nơi không tính phí nếu mua nhiều còn được khuyến mãi một món quà gì đó. Như mua 10kg gạo tặng 1kg, tặng dầu ăn, thậm chí cả dầu tắm, tặng cả bảo hiểm xe máy, tặng thẻ VIP mua giảm giá… Cứ khuyến mãi tùm lum, chẳng biết anh nào có uy tín hay không, cứ mua liều, ăn liều thôi.
Có vị còn khuyên người dân nên “tự đề phòng”, còn “tự” bằng cách nào không biết. Cho nên nhà nào cũng nhắm mắt ăn liều, chẳng anh nào tránh được cả. Cho nên khuyên dân cũng như không. Người VN nào bây giờ đều cũng hiểu rằng “không liều thì không sống trên đất nước này được”.
Kê khai tài sản, ngoài tươi trong héo
Trong khi đó, vào đầu tháng 8 này, các quan chức VN lại đang lo về vụ kê khai tài sản. Có vẻ như các công tư sở đều bàn tán xôm tụ về chuyện này và ông bà nào là công chức cũng đều đang lo. Nhưng hầu hết là lo ngầm thôi, ngoài mặt tươi cười để chứng tỏ ta là một công chức trong sạch, có gì phải lo, chỉ những thằng giàu nứt đố đổ vách mới toát mồ hôi lạnh. Những ông trót xây nhà siêu lớn, chơi xe siêu sang chềnh ềnh ra trước công chúng mới đáng lo. Nhưng các ông này cũng chẳng lo, bởi qua mấy kỳ kê khai tài sản rồi “có chết thằng Tây nào đâu”, ông thừa sức chứng minh đó là do tài năng kinh doanh của ông, của vợ con ông làm ra, toàn là đồng tiền sạch. Cho nên ngày thường các ông này ít cười, bây giờ lại cố cười nhiều hơn ra cái điều “vô tư như người Hà Nội”. Thật ra là các vị ấy cứ như trái cây Trung Quốc nhập lậu “ngoài tươi trong héo” đấy.
Kê khai tài sản là một vấn đề lớn, một chính sách quy mô ảnh hưởng tới đời sống của toàn dân. Nó góp phần vào việc chống lãng phí và bài trừ tham nhũng. Hai “kẻ thù giấu mặt sau lưng áo các quan” tàn phá quốc gia, làm băng hoại văn hóa, đạo đức con người, làm kiệt quệ sức sống của người dân.
Chống tham nhũng không hiệu quả
Đến nay, ai cũng hiểu được điều này và cũng muốn diệt trừ nó, nhưng bằng cách nào lại là chuyện như đội đá vá trời, không làm nổi hoặc có làm nhưng chưa mang lại kết quả nào đáng kể. Theo cuộc khảo sát 95 quốc gia trên thế giới của Tổ chức Minh bạch Quốc tế về nạn tham nhũng năm 2013 cho biết 30% dân Việt Nam đã phải đút lót nhân viên công quyền. 55% số người được hỏi cho rằng tham nhũng tăng lên. 38% số người tin rằng các nỗ lực của Chính phủ Việt Nam nhằm chống tham nhũng là không có hiệu quả. VN là một trong số nước tham nhũng cao trên thế giới. Theo chỉ số nhận thức tham nhũng 2012 (CPI) được Tổ chức Minh bạch quốc tế (TI) công bố, Việt Nam đứng thứ 123 trong số 176 quốc gia và vùng lãnh thổ, tụt 11 bậc so với năm ngoái. Việt Nam, Lào và Trung Quốc đã tụt hạng đáng kể trong bảng xếp hạng năm nay. Triều Tiên vẫn tiếp tục là quốc gia tham nhũng nhiều nhất trên thế giới.
Nhìn thấy của chìm của nổi của cả vợ con các quan chức
Từ năm 2007 đến nay, đã 2 lần chính phủ VN ban hành luật phòng chống tham nhũng (PCTN) Năm 2007, Chính phủ VN ban hành Nghị định 37/2007/NĐ-CP hướng dẫn thi hành về vấn đề công khai minh bạch tài sản, thu nhập. Sau đó, năm 2011, ban hành Nghị định 68/2011/NĐ-CP sửa đổi, bổ sung một số nội dung. Nhưng sau cả hai lần thực hiện, nhiều ý kiến đánh giá việc kê khai tài sản thu nhập như vậy còn hình thức.
Phó Cục trưởng Cục PCTN, Thanh tra Chính phủ Phí Ngọc Tuyển cho biết: “Từ khi thực hiện quy định kê khai tài sản thu nhập (năm 2007) đến nay, chưa có trường hợp nào phát hiện được tham nhũng, nhưng để xử lý người “khai gian” thì đã có”.
Thế nên năm nay lại có Quy định sửa đổi lần nữa nhằm mục đích nâng cao hiệu quả của hoạt động này trong phòng, chống tham nhũng và hướng tới mục tiêu xa hơn là kiểm soát thu nhập của cán bộ công chức. Từ ngày 5 tháng 9 sắp tới, công chức phải kê khai tài sản. Đó là Nghị định Số: 78/2013/NĐ-CP ngày 17 tháng 07 năm 2013 vừa qua.
Quy định lần này xem ra khá chặt chẽ bao gồm nhiều công chức từ cấp thấp nhất là chủ tịch xã, phó trưởng phòng cấp huyện đến cấp cao nhất là các ông đại biểu Quốc Hội cũng đều phải kê khai tài sản. Công an, quân đội, bệnh viện, báo chí, trường học có chức vụ “có thể kiếm tiền được” đếu phải kê khai tuốt. Kê khai luôn cả tài sản của vợ con, tiền gửi trong nước ngoài nước cũng đều phải khai báo.
Tóm lại, rút kinh nghiệm từ 2 lần trước, người làm ra quy định lần này đã “nhìn thấy” của chìm của nổi của các quan chức và buộc phải thật thà khai báo nếu khai gian là… mất chức chứ chưa đi tù vì phải kiểm chứng xem nguồn tài sản có phải do tham nhũng không mới bỏ tù người ta được. Vì nghị định quá dài, tôi không thế tường thuật hết chi tiết ở đây.
Có thể xác định một cách chắc chắn rằng tham nhũng và lãng phí đến nay chính là mối nguy lớn nhất của VN, hơn cả thực phẩm độc hại, hơn cả nạn xâm lược của Trung Quốc. Một cơ thể ốm yếu què quặt làm sao đánh lại được một kẻ thù vừa mạnh vừa thâm độc vừa tàn nhẫn. Vậy trước hết phải làm sạch bộ máy công quyền, lấy lại niềm tin của toàn dân, một niềm tin thực sự chứ không chỉ là sự dối trá, tin ngoài miệng chứ trong lòng đầy bất mãn.
Hãy nhìn sang Singapore, một nơi gần VN nhất, nhiều năm trước tham nhũng cũng hoành hành dữ dội. Nhưng những năm vừa qua, họ đã làm thế nào để diệt tham nhũng có hiệu quả.
3 “bí quyết” giản dị
Trong những năm gần đây, Singapore luôn đứng trong tốp đầu các nước có chỉ số quản lý minh bạch và môi trường đầu tư hấp dẫn nhất trên thế giới. Đó là kết quả của việc tạo dựng một Chính phủ trong sạch và vững mạnh. Để làm được điều đó, thời gian qua, Singapore đã đặt quyết tâm chống tham nhũng lên hàng đầu với việc tăng cường kiểm soát tham nhũng mạnh mẽ, cứng rắn, quyết đoán và quyết liệt thông qua 3 biện pháp rất giản dị sau:
1. Xây dựng bộ máy chính quyền trong sạch
Singapore quyết định tập trung vào những người đảm nhận chức vụ lớn ở các cơ quan hành chính cấp cao và cho CPIB (Cơ quan điều tra chống tham nhũng), hướng vào mục tiêu mà Chính phủ ưu tiên. Đối với những đối tượng khác, Singapore đơn giản hoá thủ tục, tẩy trừ sự lạm quyền bằng đường lối chỉ đạo được công bố rõ ràng, thậm chí huỷ bỏ nhu cầu cấp giấy phép hoặc phê chuẩn trong những phạm vi ít quan trọng. Mỗi khi gặp khó khăn trong việc kết tội khi truy tố, Singapore siết chặt hơn luật pháp trong lĩnh vực đó.
2. Trả lương tương xứng năng lực
Sự trả công thoả đáng là nhân tố quan trọng đối với chuẩn mực liêm khiết của hàng ngũ những nhà lãnh đạo chính trị và viên chức cao cấp. Việc bảo đảm một mức lương tốt sẽ giảm rất nhiều cơ hội tham nhũng bởi nếu quan chức có lương cao thì họ sẽ không dại gì nhận một khoản tiền hối lộ nào đó để rồi mất đi tất cả.
3. Áp dụng hình phạt nghiêm khắc đối với tội tham nhũng
Đây là biện pháp quan trọng nhất. Năm 1960, Singapore thay đổi Luật chống tham nhũng đã lỗi thời của năm 1937 và mở rộng định nghĩa về quà cáp để chỉ bất cứ thứ gì có giá trị. Sự sửa đổi này nới rộng quyền lực của các điều tra viên, kể cả quyền bắt giữ, khám xét, thanh tra tài khoản ngân hàng, số ghi tiền gửi ngân hàng của những kẻ bị tình nghi cũng như của vợ, con và nhân viên của họ. Người quản lý thuế thu nhập buộc phải đưa ra những thông tin có liên quan tới bất kỳ ai đang bị điều tra.
Bên cạnh đó, Singapore còn đưa ra mức phạt tù rất nặng đối với tội tham nhũng. Mới đây, ông Soh Kee Hean, Giám đốc Cơ quan điều tra chống tham nhũng của Singapore nói rằng, nếu một công chức tham nhũng ở mức 1 triệu đôla Singapore thì mức hình phạt sẽ là 7 năm tù và phải bồi thường tất cả số tiền mà anh ta đã biển thủ. Nếu không trả lại đủ, thì thời gian tù sẽ tăng lên. Quan trọng hơn: “Chính phủ Singapore khuyến khích và tạo điều kiện cho các cơ quan ngôn luận đưa đầy đủ nhân thân, hình ảnh và hành vi phạm tội của kẻ tham nhũng lên mặt báo, nếu cảm thấy thông tin chưa đủ, các nhà báo sẽ được cơ quan chống tham nhũng cho tiếp cận hồ sơ để bổ sung.
Thủ tướng Lý Quang Diệu cũng dẫn chứng quyết tâm bài trừ tham nhũng của ông bằng việc thẳng tay cương quyết xử lý cả những đồng sự thân cận có dính líu đến tệ nạn này. Trong đó, nhiều vụ nổi bật gây xôn xao trên báo chí. Ví như vụ ông sa thải, tước bỏ mọi quyền hạn của Bộ trưởng Phát triển quốc gia - Tan Kia Gan, lúc đó là Giám đốc hãng hàng không Malaya, vì ông này mượn tay người khác đòi hoa hồng cho việc mua máy bay Boeing; Quốc vụ khanh của Bộ Môi trường năm 1975 là Wee Toon Boon cũng bị bắt giam và bị kết án 4 năm 6 tháng tù (sau đó được giảm nhẹ còn 18 tháng) vì tội nhận hối lộ. Đặc biệt là trường hợp của Teh Cheang Wan, Bộ trưởng Phát triển quốc gia, sau khi bị phát hiện tham nhũng, nhận hối lộ đã xin được gặp Lý Quang Diệu nhưng ông từ chối với lý do “không thể gặp cho đến khi nào cuộc điều tra kết thúc”. Cuối cùng, Teh Cheang Wan đã tự sát để chuộc lỗi.
Trông người lại ngẫm đến ta, trong việc thẳng tay với tham nhũng VN đã chưa làm được điều vô cùng quan trọng này. Biện pháp quyết liệt thẳng tay với tham nhũng chỉ làm nửa vời càng khuyến khích thàm nhũng mạnh tay thêm. Hãy lấy một vài thí dụ gần nhất.
Bí thư huyện “bảo kê cát tặc” gây thiệt hại hơn chục tỷ đồng được tại ngoại hậu tra
Công an tỉnh Đồng Tháp vừa hoàn tất kết luận điều tra, chuyển Viện Kiểm Sát (VKS) cùng cấp đề nghị truy tố ông Nguyễn Hồng Lâm, Ngô Xuân Cảnh (nguyên Bí thư và Phó bí thư Huyện ủy Hồng Ngự) về tội Vi phạm các quy định về khai thác tài nguyên. Dương Trung Kỉnh (nguyên Trưởng phòng Tài nguyên - Môi trường) bị đề nghị truy tố tội Thiếu trách nhiệm gây hậu quả nghiêm trọng.
Theo cơ quan điều tra, tối 18/10/2012 cảnh sát bắt quả tang 3 sà lan chở theo cần cẩu khai thác cát tại bãi bồi ven sông Tiền thuộc xã Thường Phước Tiền của huyện Hồng Ngự. Tài công xuất trình giấy phép khai thác cát nhưng đã hết hạn từ tháng 10/2011.
Sau khi điều tra, nhà chức trách xác định với vai trò lãnh đạo địa phương, ông Lâm chủ trương cho cấp phó đồng ý để Công ty Ngự Bình thu tiền những phương tiện khai thác cát sông trái phép kéo dài từ tháng 11/2011 đến tháng 8/2012 (mỗi tháng 1 sà lan nộp 30 triệu đồng). Vì vậy, ông Lâm phải chịu trách nhiệm đối với phần tài nguyên bị thiệt hại có tổng giá trị gần 12 tỷ đồng.
Với sai phạm này, nửa năm trước ông Lâm bị đình chỉ chức vụ. Đầu tháng 6 Công an Đồng Tháp khởi tố ông này cùng cấp phó và lãnh đạo Phòng Tài nguyên - Môi trường nhưng cả 3 được tại ngoại hầu tra!
Còn sự thiệt hại của người dân sao không tính?
Trước quyết định này, hầu hết người dân huyện Hồng Ngự đều ngạc nhiên và bất bình. BạnQuangbacky đã viết: “Khi xác định được trách nhiệm làm thiệt hại tài sản, tài nguyên của nhà nước thì phải chịu trách nhiệm trước pháp luật đó là điều đương nhiên. Trường hợp trên đã xác định thiệt hại 12 tỷ đối với tài sản của nhà nước, vậy còn thiệt hại của người dân khi khai thác cát làm sạt lở dẫn đến thiệt hại về hoa màu, tài sản, và tính mạng người dân.... thì pháp luật xử lý như thế nào, người dân có được quyền khởi kiện để yêu cầu bồi thường không? vì hiện nay việc thi hành án có liên quan đến bồi thường vật chất của các vị có chức có quyền, hoặc là cán bộ cố tình để xảy ra vi phạm chỉ được xử phạt tù, còn quyền lợi bồi thường vật chất mặc dù bản án nếu có cũng không thực hiện được do trong quá trình thụ lý vụ án cơ quan chức năng chưa làm hết trách nhiệm là đánh giá tài sản hoặc các lợi ích có liên quan trong gia đình của người cố tình vi phạm để tịch thu tài sản nhằm bồi thường cho người bị hại, trong đó có người dân và nhà nước?”.
Đúng là các quan tòa đã quên cả quyền lợi tài sản và sinh mạng của người dân. Sự thiệt hại này còn lớn lao hơn nhiều. Sự bỏ quên này vô tình theo kẽ hở của pháp luật hay cố ý?
Và một điển hình nữa là sự lãng phí kỳ quặc diễn ra sờ sờ ngay tại văn phòng làm việc hàng ngày của tỉnh.
Cán bộ suốt 3 năm “ăn không ngồi rồi” vẫn được trả lương
Ông Phan Minh Túc - Chi cục trưởng Chi cục Quản lý thị trường (QLTT) tỉnh Gia Lai - cho biết, cơ quan này đang thanh lý 25 hợp đồng lao động ngoài biên chế (không phải công chức chính thức). Số lao động này được tuyển dụng từ thời kỳ ông Nguyễn Văn Tấn - người tiền nhiệm của ông Túc, nay đã nghỉ việc. Lý do thanh lý hợp đồng là vì theo quy định mới, lao động hợp đồng không được đi kiểm tra, kiểm soát thị trường. Ngoài ra, nhiều người không có bằng cấp, năng lực yếu, chuyên môn không phù hợp... Việc ký hợp đồng lao động tràn lan khiến nhiều người được tuyển về chỉ để ngồi chơi, điển hình như trường hợp lái xe được tuyển nhưng không có... xe để lái; có người đã “ăn không ngồi rồi” suốt 3 năm nay. Trong thời gian ngồi chơi tại Chi cục, những người này được chi trả lương và các khoản bảo hiểm lấy từ nguồn kinh phí thường xuyên của đơn vị với tổng số tiền gần 800 triệu đồng/năm.
Tất cả những lao động trên thuộc diện không có bằng cấp hoặc bằng cấp không phải chuyên môn như ngành điện, lâm sinh, thú y, thủy điện…
Tuy nhiên, điều đáng nói là trong số các hợp đồng cần phải thanh lý, Chi cục QLTT tỉnh Gia Lai vẫn giữ lại 3 người là Phạm Công P. (chuyên môn không phù hợp), Bùi Cao C. (chuyên môn không phù hợp), Nguyễn Đức T. (năng lực yếu) với lý do: là con em cán bộ!
Lý giải về 3 trường hợp này, ông Túc cho biết: “3 trường hợp trên có hoàn cảnh khó khăn, chúng tôi sẽ xem xét khi nào có điều kiện phù hợp thì tiếp tục cho nghỉ. Liên quan đến sự việc này, ông Dương Tráng - Giám đốc Sở Nội vụ tỉnh Gia Lai - phân bua: Sở chỉ quản lý lao động trong biên chế, ngoài biên chế là chuyện nội bộ của từng đơn vị. Việc tuyển nhân sự như trên của cựu Chi cục trưởng Quản lý thị trường Nguyễn Văn Tấn là không đúng. Việc này toàn bộ là trách nhiệm của ông Tấn.
Được biết, ông Nguyễn Văn Tấn nguyên là Chi cục trưởng Chi cục QLTT Gia Lai, đã làm đơn xin nghỉ việc. Sở Nội vụ đã cho ông này nghỉ việc không lương và không bổ nhiệm mới.
Suốt 3 năm, các ông “ăn không ngồi rồi” này vẫn nhởn nhơ trước mắt từ ông chủ tịch, bí thư, phó bí thư tỉnh và tất cả các nhân viên ưu tú của văn phòng tỉnh, vậy mà cá vị công chức gương mẫu ấy vẫn tỉnh bơ coi như không thấy, không nghe, không biết.
Như vậy mọi tội đều đổ lên đầu ông Tấn đã nghỉ việc, coi như huề cả làng, chẳng ai có lỗi cả. Cứ lôi ông nghỉ việc ra mà hỏi. Đến lúc mọi chuyện đổ bể Chi cục QLTT tỉnh Gia Lai vẫn giữ lại 3 người với lý do quái đản họ là con em cán bộ! Thế thì con em cán bộ còn ngồi chơi xơi nước ở những cơ quan nào nữa đây? Chắc là con số đó không ít.
Chưa hết, cán bộ ăn chặn tiền của dân được giảm 16 năm tù
Đó là chuyện vừa xảy ra vào cuối tháng 7 vừa qua tại Bình Dương. Sau ba ngày xét xử, ngày 30-7, Tòa án tỉnh Bình Dương đã tuyên phạt bị cáo Nguyễn Văn Minh - nguyên Bí thư Đảng ủy xã Hội Nghĩa, huyện Tân Uyên, tỉnh Bình Dương - 12 năm tù giam và bị cáo Phan Long Nhi, nguyên chủ tịch UBND, 15 năm tù về tội “Lạm dụng chức vụ quyền hạn chiếm đoạt tài sản”.
Theo cáo trạng, bị cáo Nhi và Minh đã cấu kết ăn bớt tiền đền bù đất của các hộ dân bị giải tỏa. Cụ thể, năm 2008, chủ đầu tư đưa mức giá đền bù là 500 triệu đồng/ha nhưng Nhi và Minh đứng ra thương lượng với dân với mức 400- 450 triệu đồng/ha, chiếm đoạt 2,3 tỉ đồng tiền chênh lệch.
Đây là lần xét xử sơ thẩm lần thứ ba đối với hai bị cáo trên. Trước đó, năm 2009 và năm 2011, Tòa án tối cao tại TP Sài Gòn đã 2 lần tuyên hủy bản án sơ thẩm của Tòa án tỉnh Bình Dương. Ở 2 lần trước, lần nào tòa án tỉnh Bình Dương cũng tuyên phạt 2 bị cáo tổng cộng 43 năm tù giam.
Như vậy, sau 2 lần xét xử lại, nguyên chủ tịch và bí thư đảng ủy xã Hội Nghĩa được giảm tổng cộng 16 năm tù.
Nếu xử lại lần thứ tư nữa, số năm tù có thể bớt thêm khoảng chục năm. Thế là “huề”!
Ngay sau đó, dư luận không thể đồng tình với cách giảm án tù cho các quan tham ăn cướp tiền của dân. Bạn Nguyễn cao sơn nói thẳng: - Mấy bác có "cảm tình" với nhau thì xử sao được, luật pháp bị chà đạp quá.
Bạn Sáu Xị: - Vừa lĩnh lương nhà nước vừa được... ăn cò. Cò này chắc là... cò lửa nên được ưu ái giảm đến những 16 năm.
Bạn @Kiệt ròm: - Nên gọi đúng hơn là ăn cướp chứ không phải là ăn cắp. Cái này đúng là "cướp ngày". (câu tục ngữ “cướp đêm là giặc, cướp ngày là quan” đúng y boong!).
Hãy để người dân và báo chí tham gia tố cáo những quan chức che giấu tài sản
Nhìn vào vài vụ việc trên đây, người ta hy vọng gì vào việc chống lãng phí và chống tham nhũng đây? VN đã làm ngược hẳn lại với những gì Singapore đã làm. Vậy việc kê khai tài sản lần này có mang lại hiệu quả gì không? Một chủ trương khá chặt chẽ, nhưng còn việc thực hiện như thế nào lại là chuyện khác hẳn. Kê khai gian dối là chuyện không tránh khỏi, nhưng phát hiện ra là việc rất khó. Trông đợi vào người trong cơ quan phanh phui lẫn nhau hầu như vô vọng, đừng để rơi vào tình trạng đánh bùn sang ao. Anh không tố tôi, tôi không tố anh, chúng ta cùng không tố lẫn nhau, chúng nó cũng không tố nhau thế là cơ quan ta êm đẹp cả. Phải thực hiện được phong trào chân thực, thẳng thắn, không sợ trả thù, không sợ thế lực đàn áp.
Và một điều cần thiết hơn cả là hãy để người dân tham gia vào công việc này vì người dân là những người biết rõ mọi đường đi nước bước, mọi ngóc ngách che giấu tài sản của các quan chức, gia đình quan chức và những liên hệ của quan chức với những người sống gần họ. Mặt khác, cần khuyến khích báo chí mạnh dạn hơn tố cáo những gian trá trong việc kê khai tài sản chứ đừng nhất nhất theo lệnh cấp trên chỉ đạo “cứ theo Thông Tấn Xã mà làm” thì chẳng bao giờ tìm ra sự thật được. Kê khai tài sản phải có kết quả thực tế, nếu không thì kê khai để làm gì?
Văn Quang– 02-8-2013
Hình:
01- Một cửa hàng bán gạo như thế này, người dân không thể biết thương hiệu nào sạch và hầu hết không lựa chọn đúng, chỉ… mua liều thôi.
02- Khuyến mãi mua gạo hấp dẫn người tiêu dùng, không thể biết có độc hại hay không
03- Ông Nguyễn Hồng Lâm, nguyên Bí thư Huyện ủy Hồng Ngự khi còn đương chức dung túng cho cát tặc lộng hành
04- Gần 3 năm qua, Chi cục Quản lý thị trường tỉnh Gia Lai đã trả lương cho 25 ông công chức ăn không ngồi rồi. Đây là trụ sở “hoành tráng” của cơ quan này.
05- Nguyễn Văn Minh - nguyên Bí thư Đảng ủy xã Hội Nghĩa, huyện Tân Uyên, tỉnh Bình Dương và Phan Long Nhi, nguyên chủ tịch UBND ăn chặn hơn 2 tỉ tiền đền bù của dân.
Văn Quang – Viết từ Sài Gòn : Chuyện “tức cười” ở nông thôn
Chuyện “tức cười” ở nông thôn
Thật ra thì phải gọi là chuyện “tức” và chuyện “cười” ở nông thôn, bởi đây là hai thứ chuyện hoàn toàn khác nhau xảy ra ở nông thôn VN ngày nay. Một chuyện đọc để “tức” và một chuyện để bạn đọc “cười” cho… hạ hỏa.
Bạn đã từng biết đến những chiêu lừa gạt của bọn bất lương mượn oai quen biết với cơ quan này, cơ quan khác, nhân danh con ông nọ cháu bà kia, có họ hàng hang hốc với những vị vai vế tầm cỡ và ngày nào cũng có tin những nạn nhân bị lừa và bị bắt. Chạy án từ 5-10 năm xuống 2-3 năm hoặc nhận cái án treo cũng mất vài trăm triệu hoặc nặng hơn thì không dưới vài tỉ đồng. Chạy vào trường CA, chạy vào cơ quan nhà nước, chạy để được đi lao động ở nước ngoài, thậm chí chạy để được đi làm “ô sin”. Đủ kiểu chạy và hầu như rất nhiều vụ trót lọt đúng như giao ước, chẳng ai biết đó là đâu, chỉ những vụ “đổ bể” mới xảy ra tai tiếng mà thôi. Câu hỏi đặt ra là nếu không thật sự có những vụ “chạy chọt” thành công thì bọn lừa đảo làm sao có đất sống? Chuyện chạy chọt không còn là chuyện lạ. Bất kể chuyện gì có quyền lợi là có chạy chọt, bất kể ai vi phạm pháp luật kiểu nào cũng có thể chạy theo kiểu đó. Dường như mọi con đường đã thành thói quen, thành “tiền lệ”, thành “tập quán”, thành “mẫu số chung”. Có thể tra cứu như kiểu hỏi Google là ra tuốt. Mày ăn cắp bị bắt quả tang hả, chạy theo đường này, từ ông A tới sở B, đến cơ quan C. Mày bị tố ăn hối lộ hả, chạy theo kiểu này, đi từ cơ quan đến sếp, từ sếp đến huyện, từ huyện đến tòa. Thậm chí một bà từ nước ngoài về VN bị giật túi xách trong đó có nhiều giấy tờ và khoảng vài ngàn USD. Bà đang lo sốt vó thì được chỉ cách gặp “đại ca X” ở Da-kao, sau đó có thể ra phường nhận lại cái bóp đã mất mà chỉ tốn có 1/4 số tiền bị mất. Cái gì cũng có “đường chạy” và cái giá của nó hết, bạn khỏi lo!
Còn một kiểu chạy nữa cũng “ngon ăn” không kém, đó là chạy “dự án” đôi bên cùng có lợi, không anh nào mất đồng xu teng nào cả. Chỉ có lợi nhiều hay lợi ít mà thôi. Còn quốc gia có mang tiếng một tí thì cũng chẳng ăn thua gì tới mình. Xin chứng minh cụ thể.
Xã nghèo bị “xẻo” 40% vốn ODA xây dựng trường học và đường sá
Năm 2009 - 2010, Đại sứ quán Nhật Bản tài trợ không hoàn lại cho một số địa phương xây dựng trường học, đường sá, cơ sở hạ tầng....
Nắm bắt được cơ hội, một phụ nữ tên Bùi Thị K. (ở tại TP Vinh, Nghệ An) đã đến một số địa phương đặt vấn đề "chạy" dự án với điều kiện khi thành công, phải chia cho bà 40%.
Nguồn vốn tài trợ từ Đại sứ quán Nhật Bản ngay sau đó được rót về các xã: Gia Phố (Hương Khê), Cẩm Minh và Cẩm Quan (Cẩm Xuyên) nhưng đã phải chấp nhận "cắt" không thương tiếc.
Tại xã Gia Phố, một xã “điểm” về xây dựng nông thôn mới của cả nước được nhận nguồn tài trợ 80.000 USD (tương đương 1,6 tỷ đồng) để xây dựng trường Tiểu học Đông Hải theo đề án là một dãy nhà 2 tầng 6 phòng học.
Tuy nhiên, khi dự án về đến địa phương thì đã phải bị xẻo mất 40%, trong đó chi phí cho bà K. là 30%, còn lại 10% bị 3 cán bộ xã đút túi.
Được ít còn hơn là không có
Tại xã Cẩm Quan nguồn vốn trên cũng được rót về 1,9 tỷ đồng để xây dựng đường giao thông nông thôn nhưng cũng đã phải "cắt" 40% cho người "chạy" dự án.
Phó Chủ tịch UBND xã Cẩm Quan, ông Nguyễn Huy Long cho biết, năm 2009 qua giới thiệu, lãnh đạo UBND xã đã có cuộc tiếp xúc với bà K. ở TP Vinh, Nghệ An để có thông tin về nguồn vốn tài trợ.
Tại cuộc gặp đó, lãnh đạo xã đã thỏa thuận, đồng ý để bà K. chạy dự án, khi thành công sẽ "cắt" lại 40% cho bà.
Khi nguồn vốn đưa về, như đã thỏa thuận, xã Cẩm Quan phải "cắt" cho bà K. là 760 triệu đồng nhưng hiện xã đã trả cho bà này 620 triệu đồng. Ông phó chủ tịch đại diện cho xã trả lời tỉnh bơ:
“Mục đích của chúng tôi là làm sao cho người dân được hưởng lợi, cho nên nhận được đồng nào hay đồng đó. Chấp nhận được ít còn hơn không có”.
Câu trả lời đúng với hiện trạng tham lam, thối nát chỉ biết đến mình mà không cần biết đến danh dự quốc gia và những địa phương nghèo khổ hơn mình. Vả lại các quan xã cũng được chấm mút 10% vào cái phần chia chác đó do bà K “lại quả” thì tội gì không làm. Tiền của Nhật mà, mình không ăn thằng khác ăn cũng thế!
Tại xã Cẩm Minh, cũng “học tập” theo tấm gương đó nên khi tiếp nhận số tiền tài trợ không hoàn lại của Đại sứ quán Nhật Bản để xây dựng một dãy nhà 2 tầng, 6 phòng học cũng đã phải "cắt" 40% tiền chạy dự án cho bà K.
Công trình bị “biến dạng”
Đấy là “khẩu phần” của “cò” và các quan, khi xây trường, đến lượt mấy anh chủ thầu lại thông đồng làm ẩu, ăn thêm một lần nữa.
Theo đề án, nguồn vốn 1,6 tỷ đồng sẽ được giao trực tiếp cho xã Gia Phố để xây một trường Tiểu học Đông Hải với kết cấu một dãy nhà 2 tầng 6 phòng học.
Tuy nhiên, sau khi hoàn thành, ngôi trường đã "biến dạng", chỉ là 1 dãy nhà cấp 4 và chỉ có 3 phòng học. Mất hẳn 1 tầng và 3 phòng học cho trẻ em, tức là mất một nửa, chưa nói đến chất lượng xây trường.
Bí Thư Đảng ủy xã Gia Phố, ông Nguyễn Văn Lương cho biết, sở dĩ ngôi trường bị "biến dạng" vì khoản tiền tài trợ trên đã phải "cắt" 40% tiền chạy vốn nên thực hiện theo thiết kế ban đầu thì không bảo đảm.
Câu trả lời vô trách nhiệm, vô cảm đến thế là cùng! Cứ như nhận xét của người ở châu Phi mới tới vậy.
Cũng theo ông Hải, khi công trình hoàn thành, bàn giao thì UBND xã Gia Phố không đem hồ sơ công trình đó mà mượn ông hồ sơ của dãy nhà 2 tầng kế bên để làm thủ tục thanh toán. Còn dãy nhà cấp 4 mới làm chưa biết sụp đổ lúc nào và có thể nguy hiểm tới sinh mạng của các em nhỏ, nhất là trong mùa mưa bão, các ông được gọi là “lãnh đạo” có nghĩ tới không?
Ăn đến tận xương
Mượn bản vẽ nhà khác để làm hồ sơ thanh toán thì đúng là “hội chứng đểu” trắng trợn của cả tập đoàn quan xã, dùng mọi thủ đoạn để “ăn bẩn”.
Chính Bí Thư Đảng ủy xã Gia Phố, ông Lương cho biết, liên quan đến nguồn vốn nói trên, hiện ông Nguyễn Văn Trọng Phó chủ tịch UBND xã, nguyên kế toán trưởng đã bị kỷ luật cảnh cáo vì có ý tư lợi, bỏ túi 100 triệu đồng. Ông Nguyễn Đức Thắng, cán bộ tư pháp hộ tịch, kiêm thủ quỹ xã cũng bị kỷ luật cảnh cáo vì thực hiện không đúng nguyên tắc tài chính, có ý che giấu, tư lợi số tiền gần 200 triệu đồng. Tội ăn cắp rõ như ban ngày mà chỉ bị “kỷ luật cảnh cáo” thì như nước đổ lá khoai thôi.
Trước dư luận bất bình của người dân, Phòng CSĐT về kinh tế Công an tỉnh Hà Tĩnh đang vào cuộc điều tra về vụ “xà xẻo” này. Chưa biết chuyện này sẽ được giải quyết ra sao.
Chắc bạn đọc câu chuyện “xà xẻo đến tận xương” trên đây cũng thấy nổi giận bởi những thủ đoạn gian trá cùng tận của bọn quan tham và thấy xấu hổ cho người VN chúng ta trước lòng ưu ái của chính phủ và người dân Nhật. Liệu những nước khác còn vui vẻ giúp dân nghèo VN nữa không?
Để làm “hạ hỏa” sự tức giận các bạn, mời bạn đọc một chuyện tiếu lâm nông thôn thời hiện đại. Trong kho tàng truyện tiếu lâm nông thôn VN có rất nhiều chuyện hay nhưng hầu hết đều là chuyện “dân gian tưởng tượng” hoặc bịa đặt ra kể để bù khú với nhau thôi. Và loại tiếu lâm thường… hơi tục, cái vui chính là ở chỗ bịa và tục đó.
Nhưng đây là câu chuyện tiếu lâm có thật 100% đã và đang còn lằng nhằng chưa chấm dứt. Bạn đọc cũng vui lòng thông cảm với người kể chuyện này về cái sự hơi tục vốn là “hơi thở của tiếu lâm”. Vả chăng đây là chuyện đã được loan truyền trên nhiều tờ báo tại VN. Có bạn đã biết và có bạn chưa biết nhiều chi tiết bên lề câu chuyện hi hữu “ngàn năm có một”, có lẽ chỉ xảy ra trong thời đại này mà thôi.
Chuyện tiếu lâm thời hiện đại
Ở VN thỉnh thoảng lại xảy ra chuyện khó tin, cười ra nước mắt, như trước đây ông Sáu Lèo đánh cờ độ một ván 5 tỉ đồng, rồi bà Hồng Ly “đại náo” trụ sở UBND tỉnh... Mới đây lại có một chuyện “bi hài” không kém: Một “đại gia nông thôn” trong lúc ăn nhậu đã nổi hứng thách thức một chị phụ nữ nếu dám… cắn “của quý” của ông ta thì ông này sẽ trả 100 triệu đồng.
Chị phụ nữ cắn thật, nhưng “đại gia nông thôn” lại quỵt tiền, quay ngược lại tố cáo chị ta “cố ý gây thương tích”, còn chị nọ kiện ông ta ra tòa đòi trả 100 triệu đồng đúng như giao ước. Khi chuyện đã ra tòa, tất nhiên các quan tòa phải phân xử.
Chuyện kỳ cục này xảy ra từ một bữa nhậu.
Xã Mỹ Thành Bắc là vùng quê chuyên trồng lúa lâu nay được đánh giá là xã nghèo khó của huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang, nhưng ông Trần Thanh Hiền (64 tuổi, ở ấp 3, xã Mỹ Thành Bắc, huyện Cai Lậy, tỉnh Tiền Giang), là cán bộ Hội Cựu chiến binh ấp 3, xã Mỹ Thành Bắc). Ông nổi tiếng là một đại gia xứ lúa khi có trong tay hơn 700.000m2 ruộng, nhà cao cửa rộng và thường tổ chức ăn nhậu tưng bừng. Không chỉ giàu có, ông lại nằm trong thành phần là "quan chức xã". Đại loại, ông vừa có tiền, vừa có quyền. Ở quê, người như ông có thể gọi là thành đạt, có thể được nhiều người ngưỡng mộ rồi.
Còn bà N.T.L cũng đã gần tứ tuần cũng có “của ăn của để” với nghề buôn bán thịt heo.
Một ngày giữa tháng 3 năm 2013, ông Hiền trên đường đi thăm ruộng về thì gặp một đám nhậu gồm nhiều người quen trong nhà ông Sáu Ch, trong đó có bà L.
Thách thức kỳ quái
Sau khi uống hết mấy lít rượu đế, ông Hiền bất ngờ tuyên bố với mọi người trong bàn nhậu: “Nếu bây giờ con L dám cắn c... của tao một cái thì tao sẽ trả cho nó 100 triệu đồng, không thiếu một cắc”.
Lúc đầu những người trong bàn nhậu tưởng ông Hiền nói chơi, nên không ai để ý, tiếp tục ăn nhậu, đùa giỡn.
Nhưng một lúc sau, ông Hiền nhắc lại lời thách thức khi nãy, đồng thời thò tay vô quần kéo “của quý” ra “khoe hàng” để tăng thêm trọng lượng của lời thách thức. Đến lúc này thì đám bạn nhậu của ông Hiền tá hỏa, trong khi bà L không có phản ứng gì.
Cuộc nhậu lại tiếp tục diễn ra tưng bừng, nhưng chỉ vài phút sau ông Hiền lại tiếp tục lên tiếng thách thức bà L.
Thậm chí ông Hiền cho rằng bà L không dám cắn và liên tục móc “thằng nhỏ” ra ngoài vừa khoe hàng, vừa tiếp tục lớn tiếng thách thức, vẫn giữ cam đoan nếu bà L dám cắn thì ông ta dám trả 100 triệu đồng, đồng thời nằm xuống cho bà L… dễ cắn.
Lần này, khi mọi người chưa kịp phản ứng, bà L nhào sang chụp “thằng nhỏ” của ông Hiền cho vào miệng… cắn một nhát. Ông Hiền đau đớn kêu trời, còn bà L thực hiện xong việc ông Hiền thách thức thì quay sang đòi ông “đại gia” này phải chung đủ 100 triệu đồng như đã cam kết. Hai bên gây gổ ầm ĩ, đám bạn nhậu sau một lúc sững sờ trước việc làm của bà L, liền quay sang can gián cả hai người, sau đó trận nhậu giải tán.
Cả hai cùng đệ đơn kiện
Mấy hôm sau, bất ngờ ông H đệ đơn ra UBND, Công an xã Mỹ Thành Bắc kiện bà L đã “cắn của quý” của ông ta gây thương tích trong lúc ông ta… nhậu say không biết gì hết.
Không chịu thua, bà L cũng nộp đơn đến UBND và Công an xã Mỹ Thành Bắc, thưa ông H không chịu thực hiện lời cam kết, quỵt của bà 100 triệu đồng. Trong đơn, bà L nói số tiền 100 triệu đồng ông H bắt buộc phải bồi thường vì đã… mướn bà “cắn của quý” của ông ta, có nhân chứng. Đến lúc này thì sự việc vỡ lở và lan ra khắp xã, trở thành câu chuyện “thời sự” nổi nhất vùng quê lúa trong mấy tháng qua.
Kiên quyết đưa ra toà
Sau khi nhận được đơn thưa, vào ngày 1-4-2013, các cơ quan của xã mời ông H và bà L đến trụ sở UBND xã để giải hòa, khuyên hai nhân vật chính của sự việc “vô tiền khoáng hậu” này nên tự thương lượng vụ việc, nhằm “trấn an dư luận”.
Tuy nhiên, sau một buổi làm việc, bất chấp các ý kiến hòa giải, ông Hiền và bà L đều nhất quyết giữ nguyên quan điểm của mình và yêu cầu chuyển vụ việc kỳ khôi này ra Tòa án huyện Cai Lậy để giải quyết.
Phiên tòa độc nhất vô nhị và mâu thuẫn “bí ẩn” từ trước
Sáng sớm ngày 22-7-2013 vừa qua, hàng trăm người dân đã tụ tập trước sân Tòa án huyện Cai Lậy để chứng kiến phiên tòa có một không hai xử vụ thách cắn “của quý”, thế nhưng phiên tòa hoãn đến đầu giờ chiều.
Theo đơn kiện của chị L., vào ngày 20-1-2013, chị đã bán lòng và xương heo cho ông Hiền với giá 1,7 triệu đồng để ông Hiền làm tổng kết năm của chi hội Cựu chiến binh. Ông Hiền yêu cầu chị L. kê số tiền lên thành 2,2 triệu đồng, chị L. đồng ý nhưng sau đó thấy sai nên chị làm tường trình báo cáo với chủ tịch xã. Từ đó, ông Hiền thù chị, luôn kiếm cớ gây sự, dùng những lời lẽ thô tục chửi bới, xúc phạm đến danh dự, nhân phẩm chị.
Vẫn theo đơn kiện của chị L., ngày 12-3, chị L. tham gia tiệc nhậu tại nhà ông Sáu Ch. cùng sáu người khác, sau đó thì ông Hiền đến. Ông dùng những lời lẽ khó nghe chửi bới chị và có những hành động thô tục nhắm vào chị. Cụ thể, ông cởi quần ra và nói chị cắn vào “thằng nhỏ” của ông thì ông đưa 100 triệu đồng. Những người xung quanh đã can ngăn nhưng ông Hiền cứ tiếp tục. Quá bực tức trước lời lẽ và hành động đó, chị L. đã phản ứng (cắn “của quý” của ông Hiền). Sau đó, ông H. lấy ghế định đánh chị nhưng được mọi người can ngăn kịp thời…
Những lời khai trước tòa
Tại tòa, bà N.T.L yêu cầu ông T.T.Hiền bồi thường 80 triệu đồng, gồm 50 triệu đồng bồi thường nhân phẩm, danh dự, uy tín; 10 triệu đồng bồi thường thiệt hại trong những ngày bà không đi bán hàng được, 20 triệu đồng cho chi phí đi lại, thu thập chứng cứ... Bà L rút lại yêu cầu buộc ông Hiền phải công khai xin lỗi trước bà con trong xã, mà chỉ xin lỗi trước tòa.
Trước tòa, bà L thừa nhận có cắn “của quý” của ông Hiền. Bà nói: “Vì ông Hiền nhiều lần vạch quần đưa “thằng nhỏ” ra khiêu khích, nói tôi cắn thì cho 100 triệu đồng. Vì cảm thấy bị nhục mạ danh dự người phụ nữ, không kiềm chế được nên tui đã cắn”.
Tòa hỏi có biết cắn như vậy mà gây thương tích nặng thì sẽ bị xử lý hình sự không, bà L nói: “Tui biết gây thương tích là có tội nhưng ảnh khiêu khích, tui bị kích động nhiều quá nên cắn để ảnh chừa”.
Về phần ông Hiền, ông chỉ thừa nhận có nhậu với bà L và bảy người khác, nhưng do say quá nên không biết gì. Ông nói: “Chỉ khi bị cắn thì mới giật mình thức dậy và được hai người trong bàn nhậu đưa lên võng nằm”.
Ông Hiền cho biết thêm, sau khi về nhà ông mới thấy đau, xem lại thì thấy bị xước miếng da nhỏ nên không yêu cầu bồi thường. Trước yêu cầu bồi thường của bà L, ông Hiền nói: “Chị L chẳng mất mát gì mà đòi bồi hoàn”.
Ông H cũng không thừa nhận chuyện mình vạch quần thách thức bà L cắn “của quý”. Khi tòa hỏi: “Anh không vạch ra sao chị L. cắn?”, ông Hiền ấp úng cho rằng mình say quá nên không biết. Hội đồng xét xử đã cố gắng hòa giải để hai bên thương lượng nhau, nhưng cả hai không ai nhường ai. Phiên tòa tạm dừng chiều 22-7, sáng 23-7 tiếp tục phần tuyên án.
Buổi sáng 23-7 vừa qua, phòng xét xử Tòa án huyện Cai Lậy tiếp tục chật kín người hiếu kỳ đến chờ nghe Hội đồng xét xử tuyên án.
Cả phòng xử án im phắng phắc nghe tuyên án, mọi người chỉ ồ lên xôn xao khi chủ tọa phiên tòa tuyên bác yêu cầu của bà N.T.L (đòi bồi thường 80 triệu đồng) vì không đủ căn cứ. Rời khỏi phiên tòa, bà N.T.L như vẫn còn ấm ức, bà tuyên bố chắc nịch là sẽ kháng cáo. Trong khi đó, một số người không có điều kiện xem phiên tòa đã hỏi: “Có tái hiện lại hiện trường không nhỉ?”.
Những chuyện bên lề sau phiên tòa
Sau phiên tòa, từ khi cái chuyện thách đố được một tờ nhật báo lớn loan tin, rồi nhiều tờ báo khác đưa tin theo, ông ra đường gặp ai cũng ngại ngần. Ông Hiền nói: “Tui có gọi cho nó (ý nói chị L.) mấy lần, nói có gì nó lên nhà tui thương lượng. Chứ cái chuyện đó hay ho gì mà làm ầm ĩ, người ta xì xào nghe mắc cỡ quá. Nhưng mà, nó không có chịu lên". Và cũng có người bàn rằng chị L. chỉ “cắn cảnh cáo” thôi nên ông Hiền mới bị sứt tí da, chứ nếu chị L. “cắn thật” thì ông Hiền “đi đứt” rồi.
Còn về phía chị L, chị xấu hổ lắm, chị tâm sự: "Ông chồng tui từ Sài Gòn nghe tin, về tìm tui la cho một chặp nên thân. Xong bạt tai tui mấy cái vì làm cái trò không giống ai. Có điều, ổng nói phải kiện thằng cha già mắc dịch này đến nơi đến chốn, đừng nghĩ có tiền rồi muốn làm gì ai đó thì làm”. Chị có sạp thịt heo ngoài chợ, từ ngày xảy ra chuyện đến giờ, vẫn chưa dám ra chợ bán hàng lại, chị ngại điều tiếng thiên hạ. Chị cho biết thêm, thật ra còn một nguyên nhân khác nữa.
Chuyện đó bắt đầu từ bữa rượu khác của một người hàng xóm, khi uống rượu có ông Hiền, chị L. và một chị là người yêu cũ của ông Hiền cùng mấy người hàng xóm khác. Nhậu say, ông Hiền và người yêu cũ ngồi rủ rỉ về “những ngày xưa thân ái”. Cao hứng, người yêu cũ còn lôi đặc điểm ít người biết của ông Hiền ra nói để chứng minh sự thân mật ngày trước của mình. Chị L. nghe vậy chắc chướng tai, nên nói móc này kia kia nọ. Từ đó sinh thù hận giữa hai người.
Cho đến nay chị L. quyết kháng cáo. Chưa biết cái thứ chuyện tiếu lâm thời đại này sẽ đi đến đâu, ai được ai thua? Nhưng chắc chắn chuyện sẽ được lưu truyền lại trong kho truyện tiếu lâm dân gian có thật cho mấy ông nhậu tha hồ bú khú.
Văn Quang
Hình
01-Nguồn vốn bị "cắt" và xà xẻo nên lẽ ra UBND xã Gia Phố phải xây ngôi trường 2 tầng 6 phòng học thì chỉ xây 1 dãy nhà cấp 4 với 3 phòng.
02- Ngôi trường Tiểu học Đông Hải mà lãnh đạo xã Gia Phố đã "mượn" để hợp thức hóa, che mắt thiên hạ.
03- Con đường mới được xây dựng từ nguồn vốn hỗ trợ không hoàn lại của Đại sứ quán Nhật Bản ở xã Cẩm Quan. Đáng tiếc là nó cũng đã bị "xẻo" đến 40% cho người chạy dự án
04- Ông Hiền và bà L. đưa nhau ra tòa vào ngày 22-7-2013 vừa qua
05- Căn nhà khang trang của đại gia Trần Thanh Hiền ở xã Mỹ Thành Bắc,
huyện Cai Lậy.
06- Một nhân chứng trong vụ “cắn của quý”.
Văn Quang – Viết từ Sài Gòn : Bệnh “sợ đủ thứ”
Đã vài lần, tôi đã viết về những bệnh viện (BV) ở VN, trong đó tìm mỏi mắt mới ra một vài BV tốt và những vị bác sĩ (BS) còn nhớ được lời thề Hippocrates *(lời thề y đức) với chính mình và “lương y như từ mẫu”, một câu ca tụng rất bình thường của người VN từ xa xưa. Nhưng ngày nay mỗi ngày một nhiều những vị được gọi là “lương y như đồ tể”. Một lời thóa mạ cay đắng dành cho các “từ mẫu”, ai nghe cũng thấy đắng lòng. Chẳng ai muốn như vậy. Nhưng những sự thật trước mắt còn cay đắng hơn thế, những sự thật không ai có thể ngờ tới. Ngay cả những vị BS có lương tâm cũng phải bàng hoàng và tôi hiểu sự đau đớn cùng sự xấu hổ của các vị này vì trong “ngành mình” có những sự việc tồi tệ đến như vậy. Chính vì thế nên tôi phải viết thêm bài này, tường thuật với bạn đọc những sự thật và những vấn đề gai góc bên cạnh những gì vừa xảy ra. Tất nhiên trong ngành nghề nào cũng có kẻ tốt người xấu. Ngay trong giới giáo chức hay trong “hàng ngũ” quan quyền, kể cả trong “hàng ngũ” những vị được cử ra ngồi xét xử tội phạm gọi là “quan tòa” cũng còn đầy rẫy những bất công, bất hợp lý.
“Bức xúc” và phẫn nộ hoàn toàn khác nhau
Hầu hết các BV công ở VN từ nhiều năm nay đã khiến người dân sợ hãi mỗi khi phải bước tới, mỗi khi phải đứng trước các vị BS. Thời gian gần đây, chỉ tính trong vài tháng vừa qua đã có quá nhiều những bê bối, những “thảm cảnh” làm người dân cả nước phẫn nộ. Tôi cần nhấn mạnh hai chữ “phẫn nộ” chứ không chỉ là hai từ dùng chung chung “bức xúc” để có thể hiểu nhẹ hều là bực bội vì bị kiến cắn, là tức mình, là không hài lòng vì bị bố mẹ mắng oan… Cần phải phân định rõ trắng đen như vậy cho chữ nghĩa VN sáng tỏ hơn. Người ta phẫn nộ bởi sự vô lương tâm của những con người được mệnh danh là trí thức, là ưu tú của xã hội.
Cần phải nói thêm, trong tình trạng thoái hóa mọi mặt từ đời sống khó khăn, kinh tế suy thoái, từ đạo đức băng hoại dồn đẩy con người phạm vào tội ác ngày càng nhiều, càng mang tính “dã man” hơn. Một người nông dân, không sinh sống được với ruộng đất, phải nhào ra thành phố kiếm việc làm. Nhưng mất việc, dù cố gắng đến đâu cũng chẳng tìm ra chỗ nào cho một việc làm đủ nuôi thân, anh ta phải làm liều, một số các cô gái phải bán thân. Họ không muốn như vậy, song hoàn cảnh buộc họ bước chân vào con đường nhơ nhớp. Hầu hết họ là thành phần ít học, kém hiểu biết.
Thế nhưng các ông trí thức có công ăn việc làm đàng hoàng, nhưng mắc bệnh “thích đủ thứ” nên móc túi dân thường xuyên liên tục mới là điều đáng nói. Hậu quả họ gây ra cho xã hội vô cùng bi thảm, bao nhiêu gia đình tan nát, bao nhiêu người chết oan vì họ. Bên cạnh đó là những ông “sợ đủ thứ”, ngậm miệng làm thinh nên xã hội mới loạn.
Lúc này chắc chắn nhiều bạn đọc đã biết về sự kiện lạ lùng có một không hai vừa được tố cáo tại BV đa khoa huyện Hoài Đức thuộc TP thủ đô Hà Nội. – Tôi tường thuật ở đoạn sau – Liều “thuộc độc” này đã làm tràn ly với những “thảm cảnh” khác. Tuy vậy, những “thảm cảnh” này chỉ phản ảnh được một phần nhỏ những gì đã từng xảy ra và rất có thể sẽ còn tiếp tục xảy ra cho hơn 90 triệu dân VN.
- 3 cháu bé chết vì tiêm văc-xim
Chỉ mới tháng trước đây thôi, 3 bé sơ sinh đã cùng tử vong sau khi tiêm (hay còn gọi là chích)văcxin viêm gan B tại Bệnh viện đa khoa huyện Hướng Hóa (Quảng Trị) khiến người dân cả nước hoang mang về quy trình và chất lượng tiêm chủng cho trẻ. Sáng 20/7, chỉ 10 phút sau khi y tá tiêm xong rời khỏi phòng, các bé bắt đầu khó thở, tím tái rồi lịm dần. Số văcxin viêm gan B dành cho trẻ sơ sinh tiêm cho các bé nằm trong chương trình tiêm chủng quốc gia, được sản xuất năm 2012 và hạn dùng năm 2015, do Trung tâm y tế dự phòng tỉnh Quảng Trị cấp cho bệnh viện.
Bộ Y tế xác định Bệnh viện Hướng Hóa đã mắc một số sai sót trong việc thực hiện tiêm chủng. Những khảo sát sau đó của Bộ Y tế cho thấy không chỉ Bệnh viện đa khoa Hướng Hóa mà rất nhiều bệnh viện trên toàn quốc đã bảo quản văcxin sai quy trình như tủ lạnh bảo quản văcxin hay nhiệt kế theo dõi hỏng, nhân viên chưa nắm vững cấp cứu khi có sốc phản vệ...
Các chuyên gia y tế đánh giá văcxin Việt Nam đang sử dụng thuộc thế hệ cũ, vì thế tỷ lệ phản ứng và tai biến thường gặp hơn. Ngày nay văcxin thế hệ mới an toàn hơn rất nhiều. “Tai nạn” cho 3 em bé Quảng Trị khiến nhiều người nhắc trở lại vấn đề chất lượng văcxin, đặc biệt là loại văcxin 5 trong 1 Quinvaxem liên quan đến hàng chục em bé qua đời sau tiêm dù đã xảy ra cả năm trời. Bộ Y tế chỉ thị tạm ngừng tiêm văcxin này, cho đến tuần trước Thủ tướng mới cho phép chích ngừa trở lại.
- Sản phụ chết oan vì các BS thiếu trách nhiệm
Trong vòng chưa đầy một tháng, còn có rất nhiều cái chết của bệnh nhân có liên quan đến sự thiếu trách nhiệm của nhân viên y tế.
Ngày 4/8, hai mẹ con sản phụ cùng tử vong sau ca sinh non tại Cần Thơ. Sản phụ Trần Thị Phượng mang thai 29 tuần, bị xuất huyết âm đạo chiều 2/8 nên gia đình đưa vào Bệnh viện đa khoa Trung ương Cần Thơ. Nhận định thai nhi chết lưu, bác sĩ cho chị đặt thuốc để sinh thường bé gái nặng 1,7kg. Sản phụ yếu dần, vài giờ sau cũng tử vong. Kết quả hội chẩn và chẩn đoán liên khoa của đơn vị nhận định sản phụ tử vong sau sinh do gặp cơn bão giáp, băng huyết sau sinh và rối loạn đông máu. Bà Nguyễn Thị Hai (59 tuổi, mẹ chị Phượng) sau 2 lần phải đi mua thuốc về tiêm cho sản phụ, tối 6/7, thấy con gái kêu đau dữ dội và sốt cao nên bà Hai đến thông báo cho bác sĩ đến xem tình hình, nhưng bác sĩ không tới mà chỉ cho y tá đo nhiệt độ. Bà Hai kể: “Từ 9 giờ tối đến khuya nó đau dữ dội, sốt cao lắm, người cứ lả dần dần đi”,
Công an TP Cần Thơ đã giải phẫu tử thi, tìm nguyên nhân sản phụ thiệt mạng.
Một thai phụ khác ở Thanh Hóa cũng tử vong sau mũi tiêm ngày 16/7. Thai phụ 34 tuổi có dấu hiệu trở dạ nên được gia đình đưa đến trạm y tế xã Thạch Sơn chờ sinh. Tại đây, chị được hai y sĩ trực thăm khám rồi thông báo sắp sinh, sau đó được tiêm một mũi không rõ thuốc gì. Khoảng 1 giờ sau khi tiêm thì sản phụ hôn mê. Người nhà cho rằng có thể y sĩ tiêm nhầm thuốc hoặc thờ ơ trong việc cấp cứu tai biến.
- Trả bé sơ sinh còn sống cho gia đình chôn
Một chuyện khác còn lạ lùng hơn. Bệnh viện đa khoa Quảng Nam mới đây đã trả một bé sơ sinh vẫn còn sống về gia đình để lo hậu sự. Khi tắm rửa cho bé để mang đi chôn cất, gia đình phát hiện cháu ngọ nguậy, vội đưa vào viện cấp cứu. Hiện tại, bé sức khỏe rất yếu và được chăm sóc đặc biệt tại Bệnh viện Nhi Quảng Nam. Ông Nguyễn Văn Trà, anh chồng của sản phụ phụ Lữ Thị Lâm Quy (27 tuổi, ở thôn Khương Mỹ, xã Tam Xuân, huyện Núi Thành, Quảng Nam) tỏ ra hết sức phẫn nộ. Ông cho rằng các bác sĩ ở Bệnh viện Đa khoa Quảng Nam đã thiếu trách nhiệm khi trả đứa cháu trai còn sống của ông để gia đình đưa về nhà chôn cất.
Theo ông Trà, chiều 4-8, chị Quy lên cơn đau bụng. Do em trai đi làm xa nên ông Trà và vợ đưa em dâu đến Bệnh viện Đa khoa Quảng Nam vào lúc 17 giờ. Lúc này, các bác sĩ đưa chị Quy vào phòng sinh, khoảng 30 phút sau, một y tá bế bé trai nặng 700 g đưa cho người nhà bảo mang về lo chôn cất.
Vợ ông Trà đi mua một chiếc khăn và một vỏ thùng mì tôm để bỏ bé trai đưa về nhà. Khoảng 19 giờ cùng ngày, khi ông Trà tắm rửa cho cháu để mang bé đi chôn thì giật mình thấy đứa trẻ thân hình tím ngắt ngựa nguậy bên trong thùng mì tôm. Gia đình tức tốc đưa cháu bé ra Bệnh viện Nhi Quảng Nam cấp cứu. Tại đây, các bác sĩ đưa bé vào điều trị đặc biệt, nuôi dưỡng bằng đường tĩnh mạch… sau 3 ngày đã có dấu hiệu khả quan.
Ông Trà nói: “Các bác sĩ làm việc như thế quả thật thiếu tình người. Dù sao thì đó vẫn là một sinh linh bé nhỏ, khi bé vẫn còn thở mà bảo chúng tôi đưa về chôn cất thì rất đáng thương. Dù chưa biết cháu tôi có qua khỏi hay không nhưng tôi thấy các bác sĩ ở Bệnh viện Đa khoa Quảng Nam đã làm việc vô trách nhiệm”,
Bác sĩ Nguyễn Văn Sách, người đã có hơn 30 năm kinh nghiệm trong ngành, là trưởng kíp trực đỡ đẻ, rất bất ngờ khi biết bé vẫn còn sống, cũng đã lên tiếng xin lỗi và thừa nhận kíp trực đã sai.
Tôi tưởng không cần kể thêm những chuyện chết người khác nữa. Chỉ cần nhìn qua những “tai nạn” trên đây trong những ngày vừa qua đủ thấy tình hình y đức của các vị “lương y” như thế nào. Hầu hết rơi vào các BV công.
Nhưng chuyện chưa bao giờ xảy ra trên thế giới là chuyện tại BV đa khoa Hoài Đức tại Hà Nội. Đây là chuyện do chính người làm trong BV lâu năm phát hiện ra và tố cáo chứ không phải do cơ quan nào tìm ra.
Vì “sợ đủ thứ”, “thích đủ thứ” nên “dân chết đủ kiểu”
Tôi không ngần ngại gọi đúng tên chị Hoàng Thị Nguyệt là “anh hùng”, chị là người đã dám tố cáo toàn bộ sự việc và hành vi của Giám đốc BV cùng phe cánh của BV Hoài Đức đã đè đầu bóp cổ nhân viên và lừa bịp dân. Trong thời đại ngày nay tìm được một người anh hùng quả thật khó như mò kim đáy biển. Thứ anh hùng thật sự của đời thường chứ không phải anh hùng cướp công đồng đội hay anh hùng tay không kéo trực thăng địch xuống đất để thành “anh hùng nói phét”.
Và đây là “chiến công” của chị Chị Hoàng Thị Nguyệt – cán bộ khoa xét nghiệm – BV Hoài Đức. Thật ra đó là thứ “chiến công” bất cứ ai cũng làm được, miễn là có tâm, có can đảm đứng ra tố cáo “sếp lớn” của mình, không sợ hãi trước uy quyền. Nhưng cái thứ bệnh “sợ đủ thứ” đã ăn sâu vào trong tâm khảm nhiều người. Sợ bị trù dập, sợ bị thất nghiệp, sợ bị “sờ gáy”, sợ bị đồng nghiệp coi là ngu ngốc, sợ lung tung… Cái tâm trạng ấy đã khiến con người dần dần trở thành “vô cảm”, dửng dưng trước mọi tội ác, miễn là nó không đụng tới mình. Ngay cả những người được gọi là trí thức cũng đành cho “trí ngủ”, làm toàn chuyện “vô thưởng vô phạt” hoặc “theo đuôi” cho yên thân, bảo vệ cái nồi cơm điện. Thế nên người dám làm những việc ngăn chặn nạn quan liêu cửa quyền, diệt trừ tội ác và tham nhũng ngày nay rất ít. Nhờ vậy các ông “thích đủ thứ” mới có đất hoành hành. Rút cục anh dân đen “chết đủ kiểu”.
Chị Nguyệt nói: “Cả bệnh viện biết đạo đức ông giám đốc nhưng không ai dám nói ra, không ai dám đứng lên đấu tranh. Tôi và tất cả cán bộ trong bệnh viện đã phải chịu đựng quá lâu, đã sống và làm việc quá nhục nhã. Còn nhân dân thì bị nhận một dịch vụ lừa đảo. Mục đích của tôi trước tiên là đấu tranh bảo vệ người dân huyện Hoài Đức được quyền chăm sóc, khám chữa bệnh đúng với chuyên môn và quy định của pháp luật, sau đó là bảo vệ bản thân và các cán bộ khác của bệnh viện”.
Đó là lý do chị Nguyệt đã đứng ra tố cáo những việc làm kỳ quái của BV Hoài Đức. Tôi tóm tắt vài điểm quan trọng về những “chiêu trò kỳ quái” của BV này.
In một mẫu xét nghiệm thành nhiều mẫu cho cả ông già và trẻ em
Theo đơn thư tố cáo của chị Hoàng Thị Nguyệt, cán bộ khoa xét nghiệm Bệnh viện Đa khoa Hoài Đức, sự việc này diễn ra từ tháng 7/2012 đến tháng 5/2013 tại khoa Huyết học. Giám đốc bệnh viện đã chia cán bộ xét nghiệm thành hai bộ phận, một bộ phận phụ trách máy móc đầu tư, mỗi ngày chỉ thực hiện xét nghiệm cho 3-20 bệnh nhân. Một phận còn lại do trưởng khoa trực tiếp phụ trách làm các xét nghiệm trên máy thuê của một công ty Dược với lượng bệnh nhân đông tấp nập. Trung bình mỗi ngày, bộ phận này làm xét nghiệm cho 200-300 bệnh nhân, với 1.000-2.000 tiêu bản xét nghiệm, bao gồm rất nhiều chỉ số xét nghiệm sinh hóa, máu..., chiếm tỉ lệ hơn 97% công việc của khoa. Đại đa số là bệnh nhân có thẻ bảo hiểm y tế.
Và tại bộ phận phụ trách máy tư nhân, do số bệnh nhân quá đông đã dẫn đến tình trạng nhân viên xét nghiệm chỉ làm kết quả xét nghiệm một trường hợp, sau đó in lại ra thật nhiều mẫu. Khi một bệnh nhân khác đến khám, nhân viên không cần đưa máu vào làm xét nghiệm mà dùng kết quả của bệnh nhân trước trả cho bệnh nhân sau. Thế nên có cụ già 80 tuổi dùng chung kết quả xét nghiệm với cháu bé 22 tháng tuổi!
Kết quả thanh tra ban đầu cho thấy có những kết quả cụ thể xét nghiệm được dùng chung cho những người khác xa nhau về tuổi tác. Hãy kể vài trường hợp cụ thể:
1-Trường hợp của bà Lương Thị Máng (64 tuổi, ở xã Song Phương) và cháu Nguyễn Quảng (6 tuổi, Lại Yên). 2- Cháu Nguyễn Ngọc Diệu (11 tháng tuổi, Tiền Yên) và ông Nguyễn Trí Mạng (66 tuổi, Song Phương). 3- Cụ Phạm Sáu (82 tuổi, Cát Quế) và cháu Vương Anh (4 tháng tuổi, Di Trạch). 4- cụ Nguyễn Châu (80 tuổi, Song Phương) và cháu Nguyễn Trang (22 tháng tuổi, Đức Thượng).
Thanh tra Sở Y tế đã tiếp nhận đơn và đánh giá sự việc “nhân bản” này là có thật. Vụ việc đã được chuyển cho công an điều tra.
Ông giám đốc độc tài, quan liêu
Chị Nguyệt nói về ông giám đốc “đáng kính” của mình với những lời lẽ chân thật: “Chúng tôi đã bị ông giám đốc đè nén nhiều quá, độc quyền nhiều quá! Ông Liêm (Nguyễn Trí Liêm, Giám đốc BVĐK huyện Hoài Đức – NV)là người độc đoán và không tạo được môi trường làm việc lành mạnh, tích cực.
Ngoài tôi ra, có rất nhiều người làm chứng việc ông này đã chửi mắng cả vị phó giám đốc hay tát vào mặt một vị trưởng khoa trước mặt bệnh nhân chỉ vì trái ý.
Khi biết chúng tôi không đồng tình với chỉ đạo của mình (làm xét nghiệm giả, lắp ghép kết quả xét nghiệm của bệnh nhân), ông giám đốc đã có thái độ trù dập, cô lập. Không cho chúng tôi tham gia trực hay được làm các công việc chuyên môn đầy đủ như trước đây”.
Ít ai biết để phơi bày việc động trời này ra ánh sáng, bác sĩ Nguyệt cùng với những đồng nghiệp có tâm đã phải vượt qua nhiều khó khăn. Hơn hai chục quyển sổ khám, video cận cảnh nhân bản kết quả xét nghiệm, 400 phiếu kết quả trùng lặp, những phong bì phân chia tiền... là bằng chứng mà bác sĩ Nguyệt dày công thu thập trong suốt một năm qua.
Chiếm đoạt một số tiền rất lớn
Như vậy, trong trường hợp BV Hoài Đức, không những chỉ định xét nghiệm tràn lan để rút ruột quỹ bảo hiểm, việc từ một kết quả xét nghiệm rồi nhân bản đưa cho nhiều người còn giúp bệnh viện thu được số tiền xét nghiệm gấp nhiều lần mà không phải tốn kém hóa chất, sinh phẩm, giảm thời gian chạy máy và cả chi phí nhân công. Phân tích cho thấy nếu tính giá mỗi xét nghiệm huyết học tại BVĐK Hoài Đức hiện nay là 21.000đ, tổng thu cho cả ba loại xét nghiệm là nước tiểu, huyết học và sinh hóa là hơn 200.000đ (thông thường bệnh nhân được chỉ định làm tất cả xét nghiệm), thì có thể thấy con số khủng khiếp mà BV Hoài Đức thu về trong một ngày.
Như vậy, đã rõ phần nào mục đích của BV Hoài Đức trong việc sai phạm mang tính hệ thống này. Điều dư luận còn băn khoăn là, liệu tình trạng này có đang diễn ra ở các bệnh viện khác nữa, khi mà các bệnh viện và cá nhân các bác sĩ bắt tay với doanh nghiệp cung cấp thiết bị y tế, doanh nghiệp cung cấp thuốc, nhận ăn chia từ các trình dược viên, chỉ định khám nghiệm không cần thiết, kê đơn đủ loại thuốc của “gà nhà”… không phải là điều bí mật? Thanh tra ngành Y làm gì mà chỉ để đến khi sự việc đã bung bét ra mới chịu vào cuộc "điều tra"?
Và mới đây nhất, ngày 14-8-2013, một số BS ở BV Chấn thương chỉnh hình Sài Gòn đã phát giác ra khoa Chẩn đoán hình ảnh, các bác sĩ Hồ Văn Thạnh, Trưởng khoa Chẩn đoán hình ảnh cùng ông Bùi Văn Hải, Phó khoa và kỹ thuật viên trưởng Bùi Bảo Vinh đã chỉ đạo các nhân viên dưới quyền ghép, cắt, đổi, gian lận trong việc nhập và xuất phim cho bệnh nhân để hưởng lợi hàng tỉ đồng từ năm 2007 đến nay. Vụ này đang chuyển tới CA điều tra.
Người tố cáo bị ngăn cản, đe dọa
Trước khi chị Nguyệt gửi đơn đến cơ quan công an, Sở Y tế Hà Nội cũng đã từng nhận được đơn tố cáo và cử đoàn công tác về chấn chỉnh. Tuy nhiên thời gian này cũng là lúc chị Nguyệt “bị lộ” và những kẻ bị tố cáo đã tìm đủ mọi cách ngăn cản, đe dọa.
Chị Nguyệt kể: “Thời điểm tôi đưa đơn đến cơ quan công an cũng là lúc giám đốc bệnh viện cho người đến tác động với tôi qua bạn bè, người thân. Cũng có người chuyển lời hứa rằng trưởng khoa xét nghiệm sắp về hưu, khi đó giám đốc sẽ đưa tôi lên thay. Lại có người nhắn tin đe dọa rằng giám đốc nhiều mối quan hệ, lo liệu hết rồi. Thậm chí, ngay trong bệnh viện cũng có người theo dõi tôi vì một số mẫu xét nghiệm tôi thấy có vấn đề nên xuống tận nơi bệnh nhân điều trị nội trú để tìm hiểu, đối chiếu, nhưng khi đến nơi liền có người ngăn chặn. Mấy kỹ thuật viên làm sai trái còn viết lên các tờ xét nghiệm chuyển cho tôi với lời lẽ xúc phạm “đồ chó”, “đồ đểu”. Cùng lúc cũng có người lo lắng mà bảo tôi rút đơn tố cáo, nhưng tôi chỉ nói rằng: Không chạy theo kẻ mạnh có hành vi sai, phải bảo vệ người lao động”.
Chị Nguyệt nhớ lại: “Ngày tôi đưa đơn là ngày mưa gió, tâm trạng căng thẳng. Tôi đã rất lo lắng không biết sự việc sẽ được xử lý như thế nào. Có đúng là những người làm sai đã lo liệu hết không? Nhưng tôi vẫn quyết tâm lên đường, đi thật nhanh, bỏ đơn thư đến cơ quan công an và báo chí ngay trong một buổi sáng. Tôi đã chuẩn bị đầy đủ những chứng cứ thuyết phục và đề rõ: Đơn tố cáo khẩn cấp của viên chức Bệnh viện đa khoa Hoài Đức. Các cơ quan đã vào cuộc rất nhanh chóng. Tôi đưa đơn lúc 10 giờ sáng ở cơ quan công an thì 3 giờ chiều đã cử người xuống làm việc”.
Tuy nhiên sau khi đơn tố cáo được gửi đi và tung ra trước dư luận, lại có 40 người, gồm 3 cháu ruột ngài giám đốc, một số lao công chứ không phải nhân viên của BV, bị xúi giục làm đơn tố ngược lại chị Nguyệt. Nhưng ngay sau đó họ đã rút lại đơn và xin lỗi chị Nguyệt, họ nói “vì nể tình ông giám đốc”. Đúng là tham quan “chết đến đít vẫn còn cay” như người dân thường nói.
7 cá nhân của BV huyện Hoài Đức bị đình chỉ công tác:
Sở Y tế Hà Nội đã công bố các quyết định đình chỉ công tác những người có liên quan đến việc nhân bản xét nghiệm trong thời gian qua gồm: Giám đốc Nguyễn Trí Liêm. -Phó giám đốc Nguyễn Thị Nhiên -Bà Vương Thị Kim Thành, Trưởng khoa Xét nghiệm. -Ông Nguyễn Đồng Sơn, kỹ thuật viện khoa Xét nghiệm. -Bà Vương Thị Lan, nhân viên khoa Xét nghiệm. -Bà Nguyễn Thị Thu Trang, nhân viên khoa Xét nghiệm. -Bà Nguyễn Thị Hồng Nhung, nhân viên khoa Xét nghiệm.
Trên đây chỉ là tóm tắt một số vụ việc vừa xảy ra, chưa biết kết quả cuộc điều tra và vụ này sẽ được xét xử như thế nào. Tôi không ngần ngại gọi chị Hoàng Thị Nguyệt là “anh hùng đời thường” và mong mỏi tấm gương của chị sẽ ảnh hưởng tới mọi người và họ sẽ bớt được chứng bệnh “sợ đủ thứ” đang lan tràn trong xã hội VN. Các công nhân viên ở tất cả các công tư sở sẽ noi theo chị để có một đời sống tốt đẹp hơn. Ít ra là không bị bọn “quan trên” đè đầu bóp cổ như những nhân viên của BV Hoài Đức.
Hy vọng tôi sẽ không giống như ông Shaun Rein, một chuyên gia TQ tư vấn tại Thượng Hải và là tác giả cuốn sách “The End of Cheap China”, nói, ông không đụng đến ngành y tế vì ngành này đã “quá bẩn”.
Văn Quang – 16-8-2013
Hình:
01- Sau khi ở BV ra, chị Phượng chỉ còn việc nằm trong quan tài trước nỗi đau của chồng con.
02- Cháu bé suýt bị chôn sống đang sống và nằm tại BV Quảng Nam
03- Chị Hoàng Thị Nguyệt người “anh hùng đời thường”, đã tố cáo những gian xảo kỳ quái của BV Hoài Đức và ông giám đốc độc tài.
04- Ông Nguyễn Trí Liêm, Giám đốc BV Hoài Đức, đã bị đình chỉ công tác
05- Bà Nguyễn Thị Nhiên, Phó Giám đốc BV Hoài Đức cũng bị đình chỉ công tác
06- Tình trạng ông già và trẻ em cùng chung một phiếu kết quả xét nghiệm tại BV Hoài Đức đã diễn ra từ hơn một năm nay.
Văn Quang – Viết từ Sài Gòn : CHO PHÉP THÌ LO, KHÔNG CHO THÌ LẠC HẬU
CHO PHÉP THÌ LO, KHÔNG CHO THÌ LẠC HẬU
Trong bài kỳ trước, tôi đã “hàn huyên” cùng bạn đôi điều về chuyện “cờ bịch tại VN thời xa xưa”, đồng thời kể những chuyện có thật tôi đã từng chứng kiến để hy vọng phác họa được đôi nét trung thực nhất về khung cảnh cờ bạc vui chơi thời đó.
(Trong bài này có một con số tôi đã nhớ lầm, đoạn “Từ mạt chược đến các phòng trà tiệm nhảy”. Các cô đầu rượu từ miền Bắc “dô Nam” là năm 1954, chứ không phải 1975 như đã viết lầm. Xin chân thành cáo lỗi cùng bạn đọc).
Kỳ này tôi sẽ bàn về chuyện cờ bạc tại VN hiện nay. Dư luận bùng lên mạnh mẽ khi Chính phủ VN đã chính thức trình dự thảo Nghị định kinh doanh đặt cược đua ngựa, đua chó và bóng đá quốc tế lên Ủy ban Thường vụ Quốc hội VN. Theo dự thảo, Nhà nước sẽ cho phép kinh doanh ba loại hình đặt cược gồm đua ngựa, đua chó và bóng đá quốc tế, cùng với nghị định hoạt động kinh doanh casino.
Chỉ có 2 món cờ bạc nguy hại nhất
Trong 4 khoản đó, đua ngựa và đua chó chỉ ảnh hưởng tới một số người ở thành thị và là dân có tiền, loại trung lưu trở lên mới đến trường đua ngựa và đua chó. Dân “nhà quê” chẳng ai biết hai món ăn chơi này. Đua ngựa chỉ có ở TP Sài Gòn, còn đua chó là móm “ăn chơi” sau này mới mọc ra ở Vũng Tàu. Mỗi tuần thu hút vài trăm con bạc đến chơi. Như tôi đã kể với bạn kỳ trước, ngay từ hồi trước năm 1975, các bạn tôi hầu như chẳng ai buồn ngó ngàng đến cái trường đua ngựa ấy, ngoại trừ mấy em ca ve dắt mấy anh “kép độc” có máu cờ bịch đến chơi vài ba trận rồi thường là trắng tay trở về đi “cày” tiếp. Những ông cay cú với đua ngựa và đua chó thường là những ông có liên quan đến “chơi ngựa đẹp” hoặc “chơi chó Tây”. Tuy nhiên sự được thua ở cả hai cái trường đua này không lớn lắm, cho nên không mấy ai quan tâm đến hai cái trường đua này.
Chỉ còn 2 mục là cá độ bóng đá và cờ bạc ở các casino VN đang được đông đảo người dân chú ý đặc biệt. Chúng ta hãy tìm hiểu xem thật sự vì lý do nào có dự thảo nghị định và dư luận trên đây?
Cờ bạc là cứu cánh
Hàng chục năm gần đây, ở VN bỗng dưng có những ông giàu ngang xương, là quan chức thì chuyện giàu sang là hết sức bình thường, nó đã trở thành chuyện tất yếu cứ như người trúng vài chục cái xổ số độc đắc hay đào được kho vàng. Mấy ông ấy không giàu mới là lạ. Còn có những ông “tay ngang” bỗng trở thành đại gia, đại gia chân giày, đại gia chân đất. Có tiền không ăn chơi để làm gì? Nền cờ bịch nhờ “triết lý” đó phát triển nhanh chóng. Các đại gia “thi đua khoe của” lao vào vòng cờ bịch, khi ăn khi thua. Nhưng chẳng có anh nào giàu thêm vì cờ bạc cả. Chỉ toàn những anh thua cháy túi. Và càng thua thì càng phải gỡ lại chút vốn. Nay cay ăn, mai cay gỡ chính là cái cứu cánh cho cuộc chơi.
Những anh không có tiền thì hy vọng có tiền nhanh hơn, nhiều hơn nên lao vào vòng cờ bạc. Còn những anh cứ tưởng rằng mình giỏi, mình đáng làm thầy mấy thằng giàu ngu dốt, không giải thích được tại sao nó lại giàu hơn mình, vợ con nó sống sung sướng như bà hoàng, trong khi suốt đời vợ con mình nheo nhóc, đói rách. Anh ta lại thèm những chiếc xe sang trọng, mơ những cái nhà lầu sừng sững trước mắt, nên chỉ còn hai cách, một là đi ăn cướp hai là đi cờ bịch, may ra gập vận đỏ cũng nhảy lên hàng đại gia.
Cả cái sự giàu có thể hiểu được và không thể hiểu được trở thành nỗi khao khát của anh dân rách nên rách cũng lao vào vòng cờ bạc để may ra giàu như thằng hoạn lợn, thằng thợ hồ thời xưa. Đó là thứ cứu cánh cho anh rách.
Cho phép thì lo, không cho thì lạc hậu
Giàu chơi theo kiểu nhà giàu, nghèo chơi theo kiểu nhà nghèo. Nền cờ bạc ở VN từ đó trở nên “sung mãn” bội phần. Nhưng mọi hình thức cờ bạc ở VN đều bị cấm, mọi công dân đều phải đánh lén. Và tất nhiên cờ bạc lậu là bị bắt. Ngoại trừ khi có bảo kê. Cái gì củng có “ngoại lệ” của nó. Nhưng bị bắt rồi vẫn đánh, cờ bạc như ma túy âm thầm không bỏ được. Từ đó tệ nạn trộm cướp, giết người lại có cơ hội tràn lan. Cướp giết rồi lại đi đánh bạc, đi cá độ. Cái vòng luẩn quẩn ấy xé nát biết bao gia đình, gây nên biết bao thảm cảnh. Bắt rồi lại phải thả, thả rồi lại bắt, xã hội cứ quay mòng mòng trong khung cảnh hỗn loạn ấy. Chính vì thế nên mới có cái “tư tưởng” là thà cho đánh bạc trong vòng trật tự của luật pháp hơn là cấm, càng cấm càng loạn. Ngoại tệ “chảy máu” ra nước ngoài ngày càng nhiều trong khi nhà nước đã nghèo lại không thu được đồng xu thuế nào lại phải chi cho công tác an ninh, theo dõi, bắt bớ, nuôi tù mỗi ngày một nhiều.
Đây là một “tư tưởng” đã có từ lâu, một “vết thương có thật”, song những nhà làm ra luật chưa nhìn nhận là một thực tế. Cho phép cờ bạc thì sợ dân chê “vi phạm đạo đức xã hội”, không cho phép thì tệ nạn nhiều không diệt được, xã hội loạn khó cai trị.
Lừng khừng và thói đạo đức giả
Có thể lấy câu nói của ông Chủ nhiệm UB Dân tộc Ksor Phước làm điển hình cho tâm trạng ấy: “Nếu đồng ý (cho cờ bạc hợp pháp) thì lo mà không đồng ý thì bị nói là mấy ông già, lạc hậu”. Câu nói phản ảnh rất đúng tâm rạng của các quan. Vì cái sự “lừng khừng” ấy mà cách làm và cách nghĩ cũng “lừng khừng” luôn hay còn mang tính là đạo đức giả. Bởi vậy nên mới sinh ra hàng loạt các dự thảo, các nghị định “không giống ai” vừa thò đầu ra đã bị dư luân đập tơi bời hoa lá. Đã có tới 50.000 văn bản sai quy định bị Bộ Tư Pháp bác bỏ. Gần đây là quy định về ghi họ tên cha mẹ trong chứng minh nhân dân; xử phạt xe không chính chủ; quy định về số vòng hoa được đặt trong đám tang, không rắc vàng mã, không lắp ô cửa kính trên nắp quan tài... quy định quay phim chụp ảnh cảnh sát giao thông làm việc phải xin phép, mới ra hơn một ngày đã phải hủy bỏ. Trước đó, còn có dự thảo nghị định buồn cười như quy định về “ngực lép, chân ngắn” không được đi xe máy, người đứng gác ở các nơi thu phí xe phải khâu túi áo…
Trong khi đó, những cái cần phải ra nghị định hoặc phải bàn thảo sâu sát hơn như cho hay không cho cá độ bóng đá, cho hay không cho người VN chơi ở các casino lại cứ làm thinh hàng chục năm, ông “đại biểu” nào của dân cũng biết và ông nào cũng… im lặng là vàng. Bây giờ sự thể quá đáng lắm rồi mới phải bàn, phải ra dự thảo. Cẩn thận là điều tốt, nhưng cẩn thận quá hóa nhu nhược, hóa “vô cảm” thì không chấp nhận được. Cho hay không, cứ dứt khoát một lần cho rõ ràng “giấy trắng mực đen”.
Tình hình cờ bạc tại VN qua cá độ bóng đá hiện nay
Trước hết xin điểm qua về tình hình cá độ bóng đá. Đây là phong trào điển hình rầm rộ nhất từ thành thị tới thôn quê, không nơi nào không có cá độ bóng đá. Chỉ cần nhìn vào những cuộc chơi này cũng có thể nhìn thấy rất rõ tình hình cờ bạc tại VN hiện nay.
Hãy nhìn lại một vụ cá độ bóng đá trong làng quan chức lên tới hàng triệu đô la Mỹ.
Đó là vào thời nguyên thứ trưởng Bộ Giao thông Nguyễn Việt Tiến. Trong Bộ này có ngài Tổng giám đốc PMU 18 là hách nhất. Ông này phạm nhiều tội, chỉ xin kể một tội có liên quan tới đề tài này là tội cờ bịch. Tòa án xác định nguyên tổng giám đốc PMU 18 Bùi Tiến Dũng đã cá độ bóng đá 1,5 triệu USD với 2 đầu mối là cựu cảnh sát Bùi Quang Hưng và Nguyến Văn Hồng. Một phần số tiền trên do cấp dưới và các đơn vị liên quan hối lộ Dũng. Trong năm 2005, Bùi Tiến Dũng đã giao dịch, đặt cược 1,5 triệu USD với 2 trùm cá độ Bùi Quang Hưng và Nguyễn Văn Hồng, sau khi Hưng và Hồng nhận tiền của các con bạc trên đã chuyển cho một số trùm các độ khác. Những người này sau đó lại liên lạc với các đường dây cá độ ở nước ngoài…
Xét như thế thì tình hình cá độ trầm trọng từ lâu rồi chứ chẳng phải vài năm gần đây. Ngoại tệ của VN chảy ranước ngoài như suối. Chỉ có một vụ bị phanh phui cũng đã chóng mặt rồi. Chắc các bạn “con nhà giàu học giỏi” ở nước ngoài cũng hoảng hồn chứ nói gì đến dân Việt ở trong nước.
Còn mấy anh “con nhà bình dân” cá độ ở khắp các quán cà phê, từ năm ba chục đến vài ba trăm ngàn, vài ba triệu và cứ thế “ta tiến lên, ta đi lên, ta nộp tiền” vào cá độ. Thế nên anh tryền hình K+ mới chịu khó chi hàng chục triệu đô độc quyền những trận bóng đá hay nhất thi đấu sớm vào thứ bảy và ngày chủ nhật. Các quán cà phê nào cũng cần thuê bao đài K+ để dân ghiền kéo đến ra kèo, đặt cược, tiền trao cháo múc liền. Ngay trong chung cư tôi ở, một quán cà phê có cá độ và ngay đối diện bên kia đường là tiệm cầm đồ.
Văn minh hơn tí nữa, không cần ra quán cà phê thì cá trên các trang web, các trang báo. Trong thời gian diễn ra Euro 2012, CA VN đã ngăn chặn được hơn 300 website cùng 315 địa chỉ IP máy chủ của các website đánh bạc, cá độ bóng đá. Trong đó, khoảng 80% lượng website mới phát sinh bị chặn ngay lập tức.
Cá độ trên mạng vẫn quá dễ dàng
Tưởng rằng sau khi công an phá vỡ hàng loạt tổ chức cá cược qua mạng cuối năm 2012, đầu năm 2013 những kẻ tổ chức cá độ bóng đá sẽ chùn tay. Nhưng không phải vậy. Vào Internet tìm kiếm Google với từ khóa cá cược bóng đá chỉ trong vòng 3 giây đã có trên 5 triệu kết quả. Hàng ngàn địa chỉ sẵn sàng cung cấp trang chơi, tận tình hướng dẫn nộp tiền, cược tiền, rút tiền. Không chỉ Google mà nhiều trang tin điện tử cũng đang quảng cáo cho nhiều trang cá độ bóng đá, trong đó có một trang tin chuyên về bóng đá. Mới vào đầu giải, các trang cá độ đang tích cực khuyến mãi kéo khách chơi. Trang M88 khuyến mãi nhân đôi tài khoản nộp, thua cho trích lại hoa hồng. Có trang còn khuyến mãi hấp dẫn hơn: tặng một suất đi Brasil xem giải vô địch thế giới.
Đáng ngạc nhiên, các trang cá độ đều chuyển tiền và thanh toán tiền qua các ngân hàng mà họ quảng cáo là “liên kết”. Tìm hiểu những người đã từng thắng, họ chuyển tiền cho nhau rất dễ dàng.
Hiện nay, ngoài M88, Ibet, Sbobet… còn hơn 10 trang cá độ đang hoành hành tại Việt Nam. Mặc dù trang chủ đặt tại nước ngoài nhưng toàn bộ hệ thống điều hành nằm trong nước. Tổng đài tư vấn khách hàng với số điện thoại 00442... ứng trực trả lời 24/24h còn nhanh hơn tổng đài 1080 của ngành bưu điện. Các cơ quan chức năng làm gì mà bỏ ngỏ đối với hoạt động cờ bạc trái phép này?
Với những lời đường mật đánh trúng tậm lý của dân chơi, những tay có máu đen đỏ dễ dàng xà vào lòng các ông chủ sòng bạc nước ngoài.
Những người chơi không sợ bị bắt
Bản thân Chính phủ VN cũng đã thẳng thắn công bố những hệ lụy – dù chỉ là phần nổi của tảng băng – của những hoạt động ngầm. Đó là 1.254 vụ cá cược bất hợp pháp bị phát hiện. Đó là số tiền thu giữ hơn 50 tỉ và 2,5 triệu USD. Đó là thực tế có trận, có người cá độ hơn 300 ngàn USD. Có tổ chức đã nhận cược hơn 10 triệu USD. Bản thân Quốc hội cũng đã xác nhận tình trạng người Việt Nam ra nước ngoài để chơi casino dẫn đến ''chảy máu'' ngoại tệ. Và cuối cùng, Ủy ban Thường vụ Quốc Hội cũng đã “gật đầu” cho phép thí điểm cho người Việt Nam vào chơi trong casino Vân Đồn- Quảng Ninh.
Có những vị đi nước ngoài như đi chợ, tiền trong các ngân hàng trong và ngoài nước không ai biết bao nhiêu, họ chẳng bao giờ bị bắt, bởi lẽ rất giản dị là họ không thèm chơi ở VN, họ ra nước ngoài chơi thả cửa và hợp pháp cứ như ông hoàng xứ dầu lửa Ả Rập. Mỗi lần đi lại có một chân dài theo sau “nâng khăn móc túi”.
Chủ nhiệm Ủy ban Quốc phòng An ninh Nguyễn Kim Khoa cũng phải nhìn nhận “hậu quả của cá cược bóng đá ở Việt Nam hiện rất lớn. Đặt ra việc này là để giải quyết vấn đề xã hội chứ không phải thu ngân sách, kinh tế”.
Chưa nói đến ở TP Sài Gòn và các tỉnh giáp với viên giới Campuchia, khá nhiều vị kéo nhau sang các casino của Campuchia đánh bạc. Đã có rất nhiều cậu thua cháy túi, vay mượn của chủ sòng bài hoặc của “xã hội đen” bị chúng bắt giam hành hạ, buộc gia đình phải mang tiền sang trả nợ. Đồng tiền mồ hôi nước mắt của dân làm ruộng cũng phóng sang bên kia biên giới quá nhiều rồi và vẫn đang tiếp tục.
Dân yêu bóng đá thích đội nào?
Nói về dân cá độ bóng đá vẫn yêu thích các đội bóng của Anh, họ quen thuộc với những cái tên đội bóng MU (Manchester United) mà nhiều ông bình luận viên truyền hình VN gọi là đội “mờ u”, tôi không hiểu tại sao họ lại không gọi là “mờ xi” (Man City) và những cái tên cầu thủ như Rooney, Van Persi…. Hôm nào có trận đối đầu nảy lửa như MU với Chelsea là náo nức chờ đón và cá độ tưng bừng. CA chán, cũng chẳng còn muốn bắt. Các đội Đức và Tây Ban Nha cũng bắt đầu được chú ý, nhưng chắc còn lâu mới được chào đón bằng các đội của Anh.
Còn bóng đá VN hồi này làm dân chán quá rồi. Đội bóng Sài Gòn Xuân Thành tức mình vì bị phạt oan, bỏ luôn giải, không thèm chơi nữa là gáo nước lạnh tạt vào mặt làng bóng đá VN. Cho nên có cho cá độ bóng đá VN hay không chẳng phải là điều quan trọng. Cá độ mà cứ nghi là cầu thủ đá như buồn ngủ, vừa đá vừa nằm sân nghỉ mệt câu giờ hay trọng tài cũng bị nghi là bán độ rồi cãi nhau um xùm, làm gì còn hứng thú mà cá nữa, chỉ thua oan. Đến khi mở cửa sân bóng cũng không có “khứa” vào xem thì hết chuyện nói rồi. Thế nên có cho cá độ hay không chẳng có gì đáng bàn.
Những cuộc chơi “bình dân” hợp pháp và không hợp pháp
Nếu nói chơi chơi cờ bạc hợp pháp hiện nay, ai cũng hiểu đó là chơi xổ số. Tỉnh nào cũng có, giàu nghèo gì chơi tuốt hết. Dân làm ruộng, bán ve chai cho đến các ông bà trí thức lớn, trí nhỏ đều vui vẻ bỏ tí tiền mua vé số và mua riết thành “ghiền”. Thật ra đây là “trò chơi” với 10 con số và “ngày nào cũng chỉ 10 con số” còn có “tính cờ bạc'” hơn là cá độ bóng đá. Bạn chỉ cần ngồi ở một quán phở, quan cà phê đầu hẻm, cũng có ít nhất vài chục lần phải lắc đầu đến xái cổ vì mấy người bán xổ số mời mọc. Có người mời rất lỳ lợm, bạn lắc vài cái chưa chịu đi.
Đi kèm với trò chơi xổ số là đường dây lô đề. Đây cũng chính là trò cờ bạc nguy hiểm nhất cho người bình dân. Có tí tiền là chui vào lô đề. Là anh em với xổ số hợp pháp nhưng lô để lại hoàn toàn bất hợp pháp. Càng bất hợp pháp càng nẩy nở mạnh.
Gần đây nhất một “Bà trùm” cầm đầu đường dây thầu đề bạc tỷ tại Sài gòn bị bắt với nhiều đàn em và tang vật. 13 điểm ghi đề. Các “đại lý” đánh bạc bị bắt quả tang nằm rải rác ở quận 11, Tân Bình, Tân Phú và Bình Tân. 27 bị tạm giữ cùng bà “trùm đề”.
Bà “trùm” Tuyến khai nhận đứng ra thầu đề từ cuối năm 2010. “Bà trùm” này mở rộng chân rết là các đại lý ghi số đề ở nhiều quận. Cuối ngày, sau khi tính toán ăn thua, nhiều đàn em thân tín sẽ được bà Tuyến sai đi giao, nhận tiền. Mỗi ngày có hàng trăm phơi đề được fax về nhà Tuyến với số tiền cược trên dưới 500 triệu đồng. Bà này thừa nhận mỗi ngày bình quân thắng khoảng 300 triệu. Bà Tuyến nói tỉnh queo: “Có ngày thua hơn chục tỷ nhưng khoảng chừng một tháng sau là tôi kiếm cả vốn lẫn lời”.
Đó chỉ một đường dây ở Sài Gòn, còn bao nhiêu đường dây khác nữa vẫn hoạt động từ nhiều năm nay ở khắp các tỉnh thành cho tới thôn quê. Kết luận không ngoa rằng hầu như “cả nước đang đánh bạc bất hợp pháp”.
Còn phải chờ
Hiện nay còn nhiều ý kiến trái ngược nhau về vấn đề cho hay không cho phép cá độ bóng đá, cho hay không cho người VN vào đánh bạc tại các Casino tại VN. Còn rất nhiều quy định cần phải cân nhắc như mỗi lần cá độ bao nhiêu, tổ chức như thế nào và 7 đối tượng không được phép tham gia đặt cược, trong đó, nếu đối tượng thuộc diện bị bố, mẹ, vợ, chồng, con ruột có đơn đề nghị không cho tham gia đặt cược.
Nhưng nhìn chung dư luận, đa số đã có vẻ đồng tình với dự thảo cho phép này. Tôi chỉ nêu hai thí dụ ngược chiều trong rất nhiều lời bình của độc giả tràn lan trên các báo:
- Ban Phan Thanh Tùng viết ngắn gọn: “Đáng lẽ ra "cá cược" phải được cho phép lâu rồi.Thu nhập đánh thuế từ nguồn này là rất lớn, xã hội sẽ được hưởng lợi,tạo được nguồn thu cho nhà nước, người dân đỡ phải đóng phí chồng phí như hiện nay”.
- Ông Vũ Vinh Phú - nguyên Phó giám đốc Sở Thương mại Hà Nội viết “Tôi phản đối hợp pháp cá cược bóng đá. Đua ngựa, đua chó thì có thể chấp nhận cá cược, chứ cá cược bóng đá thì… hỏng”. Lý do, theo ông Vũ Vinh Phú, việc cá cược là không phù hợp với thuần phong mỹ tục của người Việt. “Hợp pháp cá cược khiến nhiều người rơi vào tâm lý ăn thua, ảnh hưởng tới tình cảm, đạo đức xã hội, nghĩa vợ chồng… Cá cược cũng như hành động giáo dục thế hệ trẻ, thế hệ tương lai chơi cờ bạc.
- Khi được mời góp ý về dự thảo này, một Bộ có liên quan nhiều nhất đến hoạt động đặt cược - cho rằng hoạt động đặt cược (thực chất là đánh bạc, gá bạc) đang diễn ra hết sức phức tạp. Do vậy, cho phép đặt cược dù ở mức độ nào cũng dễ hiểu là Nhà nước đã hợp pháp hóa hoạt động đánh bạc, gá bạc trái phép hiện nay. Khi đó, hoạt động đánh bạc, gá bạc dưới mọi hình thức (được phép hay trái phép) sẽ phát triển tràn lan, khó kiểm soát. Bộ này cũng đánh giá dự thảo nghị định "chưa có cơ sở pháp lý vững chắc để ban hành" mà cần tiếp tục chỉnh lại theo hướng chặt chẽ hơn, tránh những vùng “tranh tối, tranh sáng”.
Có lẽ ranh giới mong manh giữa các hoạt động được phép và không được phép trong hoạt động kinh doanh cá cược cần có thêm thời gian để làm rõ và chỉnh sửa cho phù hợp hơn với thực tế cuộc sống. Trên thế giới có 135 quốc gia cho phép, nhưng ở châu Á chỉ có 19% quốc gia cho phép điều này. Đó là thái độ thận trọng của các Chính phủ.
Còn ở VN, tôi nghĩ ngày pháp luật chính thức cho phép cá độ bóng đá cũng sẽ đến, nhưng bao giờ thì chỉ có trời biết, bởi còn phải “thảo luận” dài dài và cũng bởi cái tâm trạng cho phép thì lo, không cho thì lạc hậu.
Văn Quang – 30-8-2013
Hình:
01- Từ năm 2005, ông Tổng giám đốc PMU 18 Bùi Tiến Dũng cá độ 1,5 triệu USD trong 1 ván cá độ bóng đá.
02- Bóng đá, môn thể thao vua ở VN, ở đâu cũng có cá độ
03- Các tay tham gia trong đường dây thầu đề bị bắt tại Sài Gòn
04- Đường dây cá độ bóng đá được trang bị vũ khí nặng bị triệt phá
05- Một trang web môi giới bóng đá nổi tiếng đang hoạt động tại VN