Printable View
Sunday*
1.
Mỗi sáng chủ nhật là một cuộc "tổng duyệt binh" ồn ào, náo loạn.
Áo của em đâu? Giày của em đâu?
Ủi giùm em cái quần. Thắt giùm em cái nơ.
Ơ hay, ai giấu mất quyển thánh ca của em?
Hi hi, chị chưa chải tóc!
Hừ, cái con bé này đoảng. Vác cái đầu bù xù thế kia đi chầu Chúa à?
Thế đấy. Tôi luôn luôn là cái đứa cuối cùng quên chải tóc gọn ghẽ khi mấy chị em phải đứng xếp hàng chờ kiểm duyệt trước đôi mắt quan sát nghiêm khắc của bà.
Biết sao hơn - tôi bận quá!
Mà tóc của tôi dẫu có không chải cũng chả sao. Sóng tóc để tự nhiên cho cảm giác bềnh bồng/bồng bềnh - dù có hơi bù xù tí. Nhưng bà thì lại cứ muốn tôi phải ép sóng cho bẹp dí cơ. Sóng mà bị ép cho bẹp thì đâu còn là sóng nữa, phải không?
Tôi nhớ có nhiều lần chủ nhật, tôi đổ lì - nhất định không chải tóc hay thắt bím nó lại theo ý muốn của bà. Tôi chỉ giả vờ lấy những ngón tay loay hoay làm lược suốt tới suốt lui cho bà hài lòng. Nhầm. Bà không hài lòng. Trễ giờ - nên bà im. Tôi biết buổi trưa về thế nào bà cũng cho tôi nghe bài thiên thu chèo cổ. Tôi không hiểu tại sao bà lại chỉ thích hát chèo cổ cho mỗi mình tôi nghe (mà chẳng bao giờ với lũ em chích chòe kia). Hay bà có linh tính biết trước rằng đời tôi sẽ khổ ấy nhỉ? Ừm, "cổ" vần với "khổ" - có lẽ thế!
2.
Cha giáo xứ khen các em ngoan.
(Cha không biết buổi sáng nay ở nhà các em đã ngoan như thế nào).
Soeur phụ trách ca đoàn khen cái nơ vàng cột tóc của chích chòe#2 thắt khéo.
(Soeur cũng không biết ai đã khéo tay thắt nó).
Dẫu sao thì cuối cùng, những con chích chòe nhỏ đều nhìn rất xinh xẻo & hót rất êm tai.
3.
Người dưng bảo tóc tôi nhìn giống sóng biển.
Rằng biển sẽ muôn đời nâng niu/trân quý sóng.
Tôi cười rất tươi.
Tôi biết người dưng ngàn ngàn* xưa đã từng theo great-great-great grandpapa xuống biển để bắt cá - những con cá biết loi choi nhảy sóng.
Và sóng đã từ gió mà ra...
Khi gió lười ngưng thổi, sóng đành ngậm ngùi chìm vào lòng biển.
4.
Vùng vằng, ngúng nguẩy but deep down, tôi thật sự đã rất hài lòng với cái nỗi khổ mỗi sáng chủ nhật xưa ơi là xưa của tôi.
Bà. Em. Người dưng. Tuổi trẻ.
Nỗi khổ đôi khi đã là niềm hạnh phúc ẩn giấu mà ta chỉ có thể quay quắt cảm nhận được khi nó đã ra đi.
Chủ nhật bây giờ im lìm trống vắng chỉ vang vang trong đầu hồi chuông tưởng niệm...
Những mùa vui.
5.
Tôi đang chờ cái "nỗi khổ Anh" lên tiếng đòi ra đi.
Để biết mình đang hạnh phúc.
Even if it's just a fragile shadow of...
Psr
https://www.youtube.com/watch?v=PTdzCAGH3lU
Tinker scene with clockwork heart
That build the world with metal part
With all such glory and all such sight
Can lead the world in utter blight
What the means to love at all
When man can build a maiden thrall
For what's the role without such death
For maiden spewed, with nothing breath
*Eric L.
https://www.youtube.com/watch?
v=8coMxnoPKoA&list=PLrHRpFop_VnAzuzB66Q5s5BRzt89Sw MyU&
index=33
...and the difference is you...
As long as I live*
*chuyện từ thế kỷ hồi đó...
Lần gặp cuối, NgườiConTrai nhìn rất nghiêm trang & trưởng thành trong bộ uniform màu của nắng. NgườiConGái hỏi:
- Mãn khóa rồi anh sẽ đi đâu?
- Chưa biết. Đi đâu không là một vấn đề khi đã tình nguyện. Còn em?
- Em sẽ vào VK học tiếp nếu ông trời chịu cho thi đỗ.
- Định làm cô giáo hả?
- Không. Chỉ là một cách để tiếp tục những cái mình thích. Cho tới lúc không được thích nữa.
- Làm vợ? Làm mẹ?
- Oh, chưa nghĩ đến những vai trò nhức đầu đó.
NCT cười - hàm răng đều & trắng như những viên sỏi nhỏ trong hồ cá. NCG rất ưa nụ cười của NCT. Nó khiến khuôn mặt chữ điền ngăm ngăm của NCT sáng rực rỡ. Chỉ ưa mà không yêu. Và NCT biết thế nhưng không muốn tin thế.
- Sao em không hỏi?
- Hỏi gì cơ?
- Hỏi tại sao tôi tình nguyện vào TĐ.
- Anh muốn em hỏi hả?
- Ừ. Ít nhất cũng phải có một chút gì quan tâm chứ.
- Thì hỏi. Tại sao anh lại bỏ ngang NLS? Chỉ còn hơn một năm nữa là xong.
- Tại bỗng nhiên chán. Tại nghĩ có người hay cong mỏ chê tôi là "công tử bột".
- Thế người đó bây giờ còn chê không?
- Vẫn. Có lẽ phải chờ thêm vài năm nữa, may ra!
- Có thể tại vì người đó không iêu anh.
- Rồi sẽ yêu. Tôi sẽ cố hết sức để người đó cuối cùng phải yêu tôi. Tôi biết con nhỏ đó vẫn chưa hề yêu ai.
- Chưa hề yêu ai không có nghĩa là sẽ yêu anh, phải không? Thật ra, em nghĩ TY không cần phải cố. Yêu là yêu thôi.
NCT ngần ngừ một chút rồi vụt hỏi:
- Tại sao em không thể yêu tôi?
NCG hoảng:
- Ơ, không biết. Đi mà hỏi cái con nhỏ đó ấy!
- Em là con nhỏ đó! GĐ hai bên tất cả đều đã đồng ý, chỉ chờ hai đứa ra trường. Tại sao?
- Em không thích những sự sắp đặt tiện nghi ắt có của người lớn.
- Chỉ đơn giản thế?
NCG nói liều:
- Vâng, chỉ thế!
NCT thở phào:
- Vậy thì tôi vẫn còn hy vọng. Nhất định rồi sẽ có một ngày em phải yêu tôi.
NCG cắn môi, cười:
- Nếu phải yêu thì đã yêu rồi. Không thích cái gì "phải".
- Chỉ là một cách nói.
- Cách nói đôi khi phản ánh cách nghĩ/cách sống. Anh là một Mr. Dictator đầy tham vọng & ích kỷ.
- Tôi đâu có ích kỷ với em. Tôi chẳng đã sẵn sàng chia xẻ với em tất cả những gì tôi hiện có đó sao?
- Materialism.
- Vậy em muốn spiritualism hả? Tôi đổi áo lính làm thầy tu nhé?
- Chiếc áo không làm nên con người. Gốc rễ là anh đã không cùng nghĩ những điều tương tự giống em.
- Em chưa bao giờ nói với tôi những điều em nghĩ.
- Vì em biết em không thể thay đổi cách nghĩ của anh.
- Cứ thử xem. Biết đâu tôi sẽ khiến em ngạc nhiên.
- Nature is nature. Weather might change but it still depends on the season.
- Nói như bà lão!
- Ừ, em là một bà lão đã 1000 năm tuổi. Anh chỉ mới 15.
- Bậy, anh đã 23. Em 15 thì có!
- 23 ở bộ uniform/15 trong cái đầu. Mà sao anh không tình nguyện vào VBĐL mà lại vào TĐ?
- Để được gần nhà/gần em mỗi cuối tuần.
- Chi vậy?
- Canh chừng kẻo có người ưa đi lạc.
- Liệu canh được đến bao giờ?
- As long as I live.
- Xời, xạo quá xá!
Sau những cuộc thương hải tang điền, NCT sống/trở thành ĐO & đã quên mất tiêu những điều đã nói.
He's a very happy grandpapa now.
Còn NCG rắc rối nhiêu khê năm xửa xừa xưa xưa?
Nếu có ai đó tình cờ trên một chuyến đi rượt đuổi theo mùa thu rồi bị lạc đường vào một cái town nhỏ đầy những cây phong lá đỏ, please don't panic - hãy chịu khó tìm tới gốc cây phong nào già lụ khụ nhất trong đám và huýt sảo bản "As long as I live".
Bảo đảm hồn NCG giờ-đã-là-kinh-phong-bà-bà sẽ hiện về tặng ngay cho người đi lạc một cái GPS của thế kỷ thứ 20 làm quà hạnh ngộ. Thật đấy!*
https://www.youtube.com/watch?v=xtWNkau-8vU
*There's a warning sign posted @lối sỏi dắt vào thị trấn:
"Không thật đâu, điêu đấy, đừng tin!" :z13:
Pink
ổ bánh mì & tách cà phê
ấm
vàng ươm - có vẻ giòn
(như nắng)
em khoét một cái rốn tròn trên cái bụng phễnh
bằng ngón tay trỏ có móng chiếc cùi dìa nằm sấp
ruột bánh mềm mại - trắng
(như mây)
trộn với vài mẩu giấc mơ có thể viên thành những hòn sỏi nhỏ
ném vào tách cà phê đen đang bốc khói
(như sương)
chìm đi - tuổi thơ / quá khứ
chìm đi - anh & dòng sông nâu cạn đáy mùa khô
(nỗi ám ảnh tận cùng tuyệt vọng)
ngày lại bắt đầu bằng sự trống rỗng
của ổ bánh mì không ruột
tách cà phê nghẹn
vũng trăng lầy còn ứ đọng
của đêm
anh,
pourquoi?
@darkbreakfastnook
https://www.youtube.com/watch?v=tWzw50GOOwk
Autumn
He told his life story to Mrs. Courtly
Who was a widow.
'Let us get married shortly', he said.
'I am no longer passionate
But we can have some conversation before it is too late.'
Stevie Smith