HAPPY NEW YEAR 2026
Cám ơn những người đọc thầm lặng
Chúc năm mới mọi điều tốt đẹp. Love
https://i.ibb.co/WpfrZ0VR/inbound778...1488872606.jpg
Printable View
HAPPY NEW YEAR 2026
Cám ơn những người đọc thầm lặng
Chúc năm mới mọi điều tốt đẹp. Love
https://i.ibb.co/WpfrZ0VR/inbound778...1488872606.jpg
Ba Mươi Năm Tình Vẫn Còn Đầy
Nửa đêm bừng tỉnh dậy với tiếng phôn reo liên tục, chị chau mày, gương mặt còn chưa tỉnh ngủ, đưa tay nhấc phôn lên nửa có vẻ bực bội nửa có thoáng chút nghi ngại không biết ai gọi mình vào giờ này, khi nhìn kim đồng hồ chỉ đúng con số 3. Đêm đang chìm sâu, trong căn nhà hoàn toàn yên lặng, gác máy điện thoại chị ngồi im sửng nhìn thẳng vào khoảng không trước mắt khi bất ngờ chị nhận biết được tin tức từ cô bạn thân ở Sài Gòn gọi sang. Trong cuộc đối thoại ngắn gọn vì cô ta đang bận việc buôn bán không hở tay, cô cho biết vừa tìm ra tin tức về một người mà cả chị và cô bạn đã bỏ công tìm kiếm, dò la từ những mối giây liên hệ suốt gần 30 năm qua. Ba mươi năm, một thời gian quá dài để cho mọi thứ chìm sâu vào mộ huyệt, nhưng riêng chị vẫn mãi hoài ôm lấy những nỗi buồn đau, không chịu buông tay.
Căn nhà từ đường mà chị đã được sinh ra và lớn lên, căn nhà bề thế vẫn đứng yên nguyên vẹn cho dầu đất nước đã trãi qua một cuộc chiến tranh khóc liệt tang thương. Nơi đó chị có cả một thời thiếu nữ với lứa tuổi đôi mươi, gặp anh với tình yêu đầu đời tươi đẹp nhất. Họ đến với nhau bất chấp tất cả những lời khuyên bảo và dị nghị của gia đình bạn bè khi mà tình yêu đã vụt đến như vũ bão, bởi anh là người đã có gia đình với một cuộc hôn nhân không hề bị ràng buộc với tờ giấy hôn thú, với người đàn bà tình nguyện đến trong đời anh như một thứ định mệnh đưa tay trêu đùa. Tất cả chỉ do một phút giây lầm lỡ khi anh tham dự lễ cưới của một người bạn học, anh làm vai rễ phụ và người đàn bà kia làm cô dâu phụ. Hôn lễ chấm dứt nhưng vì cơn say quá độ anh không thể ra về nên đành phải ở lại nhà của chú rễ. Và câu chuyện xảy ra bất ngờ ngoài ý muốn của anh bởi một sự va chạm thể xác khi cô dâu phụ đã thầm yêu đang tìm cách để chiếm đoạt lấy anh. Chàng sinh viên năm cuối cùng của trường thuốc cũng là mục tiêu cho những cô gái có sẳn âm mưu một bước lên được làm bà dược sĩ tương lai. Anh uất ức, không cam lòng nhưng vì đứa con, anh không nở cắt đứt mối dây liên hệ và theo sự thỏa hiệp họ sống theo kiểu già nhân ngãi non vợ chồng, người đàn bà cũng là người có học biết điều biết chuyện chỉ mong được làm chiếc bóng bên cạnh cuộc đời của anh.
Chị biết rõ về mối quan hệ đó của anh nhưng không ngại ngần khi con tim đã bị rung động trước một người đàn ông tuổi tác chín mùi và rất phong độ. Chị chỉ mới hai mươi tuổi, đẹp và tràn đầy sức sống sôi nỗi và háo thắng, đã mang lại cho anh những tháng ngày của tuổi trẻ đi qua mà anh đã bị đánh mất đi bởi do sự lầm lỡ của một lần trong cơn say quên hết đất trời. Người đàn bà bất đắc dĩ bên cạnh anh sớm đưa anh vào bổn phận của người chồng người cha, đôi khi làm anh vô cùng căm phẩn nhưng anh không biết phải làm thế nào trước một số mệnh quá nghiệt ngã như thế. Bản chất của anh là người lương thiện có trách nhiệm và vì trách nhiệm với đứa con chứ tình cảm đối với người đàn bà mang sẳn cạm bẫy để anh dỡ khóc dỡ cười khi ”gạo thổi thành cơm “, anh hoàn toàn lạnh lùng khô khan mặc cho người đàn bà đã cố tìm đủ mọi cách mua chuộc tình cảm của anh, cuối cùng cũng đành đành buông tay xuôi theo số mệnh, chỉ biết ngồi đếm tình yêu dâng hiến của mình qua từng ngày từng tháng.
Anh vẫn là một người hoàn toàn tự do trên mặt pháp luật nên đã yêu chị với một thứ tình yêu đạp bừa trên những dư luận phê phán khắc khe .
Một hôm anh trở về nhà lục lạo rối tung để tìm cho ra một xấp vải màu hoàng yến để mang đến cho chị. Người vợ bất đắc dĩ của anh trong lòng đau như xé nhưng vẫn từ tốn nói : “để em đi mua xấp vải khác cho cô ấy vì đây là xấp vải hôm xưa anh đã mua cho em”. Anh nghe và thấy có một chút chạnh lòng, thì ra anh đã quên mất là khi gặp được một cô bạn học ngày xưa hiện nay đang có một tiệm bán vải vóc và anh đã mua xấp vải màu vàng đó trong ngày cô chủ khai trương chỉ để lấy hên cho việc mua may bán đắt. Anh mang về nhà và vô tình người đàn bà đã lầm tưởng anh đã mua tặng cho. Anh là con người giàu tình cảm cũng đâu nở nói ra sự thật trước một người đã sinh ra cho mình một đứa con gái vừa xinh đẹp lại ngoan hiền .
Câu chuyện tình tay ba giữa những người trí thức tự ngầm hiểu về vị trí của chính mình. Đôi khi họ cũng đưa nhau đi ăn chung, người được yêu thì ngấm ngầm đầy sự thú vị, còn người chiếm đoạt mục tiêu cũng mong lấy sự ôn hòa của chính mình để cầu xin địch thủ lùi bước. Duy chỉ có người đàn ông là hạnh phúc nhất khi những khúc mắc trong tâm tư đã được trãi bày, phóng thích ra khỏi trái tim và đã có được sự chấp thuận dầu chỉ trong sự miễn cưỡng. Cuộc tình tay ba như thế đã kéo dài trong hòa bình suốt ba năm. Lý do cô gái trẻ tuổi chưa muốn lập gia đình sớm. Còn người đàn bà cho dầu rất đau khổ khi biết trái tim của mình chỉ đứng bên lề để ngắm nhìn hạnh phúc của người khác, nhưng cũng cố bám lấy. Còn người đàn ông đúng lúc sự nghiệp lên cao như diều gặp gió nên tâm trí hoàn toàn lao vào công việc cho đến khi ngày đất nước đổi thay. Định mệnh lại một lần nữa ra tay để kết thúc câu chuyện tình đó khi chị trong những ngày cuối cùng của cuộc chiến lại bị kẹt tại Huế, chị hối hả chạy ra đó để đón bà nội vào Sài Gòn. Miền Nam từ từ bị nuốt chửng trong tay giặc, anh không thể chờ đợi chị thêm được nữa nên đã cùng vợ con và đại gia đình gồm có cha mẹ và anh chị em rời khỏi đất nước trong một chuyến bay trả giá bằng toàn bộ tài sản gầy dựng đồ sộ bấy lâu.
Chiến tranh chấm dứt, chị gian khổ từ Huế trở về Sài Gòn điên cuồng khi biết tin anh đã bỏ đi và nỗi đau to lớn trong tình yêu là anh đã có sự lựa chọn. Chị ngã xuống như thân cây bị cưa ngang, im lìm gần như á khẩu, cũng may còn có gia đình và bạn bè chung quanh đến sẻ chia an ủi. Cả một đất nước đổi thay, mọi thứ chung quanh cũng thay đổi và chị cũng không ngoại lệ, duy chỉ có vết thương lòng của chị vẫn chưa bao giờ khép. Căn nhà từ đường vẫn còn đó, chị cũng chưa hề mất tích vậy mà trong suốt 30 năm anh không hề có đến một lá thư liên lạc. Người ra đi thì cứ đi, người ở lại thì cần phải sống. Chị mang nỗi buồn giấu kín bên trong nhưng có một điều chị vẫn mãi luôn muốn đi tìm anh chỉ để hỏi một câu ” anh có còn yêu em ? ” .
Và tiếng phôn reo vừa đúng tròn 30 năm chờ đợi, cô bạn cho biết anh sẽ về Việt Nam vào tháng 12, ngày giờ rõ ràng vì người cho biết lại chính là người anh ruột còn ở tại quê nhà. Trái đất quả thật quá nhỏ bé khi nhà cô bạn chỉ cách nhà anh ruột của anh một con đường nhỏ, vậy mà ròng rã 30 năm vẫn không hề hay biết mãi cho đến khi có một tai nạn đụng xe không nặng mấy chỉ trầy sước nhẹ và trong lúc trao đổi mới biết ra được mối quan hệ đã có từ lâu.
….
Chị bước xuống phi trường Tân Sơn Nhứt sau 10 năm rời bỏ quê hương , cô bạn thân đứng chờ ở cổng. Cả hai ôm nhau muốn ứa nước mắt, chưa kịp nói với nhau điều gì thì tiếng phôn tay lại reo lên, cô bạn cho biết ông anh của anh đang gọi hỏi thăm. Thì ra người anh và cô bạn thân đã bắt tay với nhau muốn tạo ra một cơ hội để cho anh và chị được hội ngộ lại sau 30 năm biệt mù tăm tích. Chỗ hẹn là một quán ăn khá nổi tiếng vì tên tuổi của một thiên tài nhạc sĩ, tối hôm đó, chị trong chiếc đầm ngắn qua đầu gối, vóc dáng mỗi ngày được chăm chút thể dục nên thân thể đều đặn trông rất khỏe mạnh với làn da còn toát ra vẻ tươi tắn trẻ trung mặc dù tuổi tác đã không còn trẻ nữa. Anh chọn một chiếc bàn đặc biệt riêng rẻ ngồi chờ đợi tình yêu của anh với trái tim mỗi phút trôi qua cứ nhoi nhói nơi ngực. Ba mươi năm liệu chị có tha thứ cho anh không ? Anh thực sự đã có rất nhiều lần muốn tự sát khi một tai nạn thảm khốc xảy đến làm thay đổi hết toàn bộ cuộc đời của anh. Anh bị mù một con mắt và bị gãy hết một chiếc chân bên trái, phải lắp chân giả. Tai nạn xảy ra khi anh vừa đặt chân tới nước Mỹ chưa tròn một năm. Tương lai sụp đổ, lòng tự hứa sẽ tìm đủ mọi cách trở về đón chị coi như hoàn toàn tuyệt vọng. Anh mang thương tích trở thành người tàn phế với một tình yêu không hề thay đổi. Người vợ bất đắc dĩ cũng tới lúc không còn đủ sức chịu đựng bởi những cơn nóng giận vô cớ mà anh cố tình làm cho nổ tung lên để cho người đàn bà mạnh dạn lìa xa anh, đi tìm lấy hạnh phúc khác, để trả lại cho anh khoảng không gian cô độc tự giam mình trong căn nhà vắng vẻ , để anh tự do khi nghĩ tới chị, để anh được sống hoàn toàn với cảm giác của tình yêu Ba mươi năm anh vẫn âm thầm tìm biết về tin tức của chị qua một người bạ, anh vẫn yêu chị tha thiết, chưa bao giờ vơi cạn nhưng mặc cảm bị tàn phế đã là một tấm lá chắn che khuất lối về tìm lại tình yêu của mình.
Chị đang đi đến, dáng điệu chửng chạc nhưng trong mắt anh, chị vẫn đẹp mãi của thuở đôi mươi. Chị ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh anh chứ không ngồi đối diện, chị tự nhiên ngồi sát vào và nắm lấy bàn tay của anh đang run rẫy trong tay chị. Khi cô bạn thân cho biết về nỗi mặc cảm tự ti của anh, chị đã thở phào nhẹ nhỏm, nỗi oán giận anh bấy lâu nay đã như những bọt xà phòng mong manh vỡ tung. Chị mặc cho hai dòng lệ thi nhau đổ tuôn không ngừng trên chiếc xe taxi đi đến chỗ hẹn. Trước đó vài phút, khi bước chân vào quán ăn chị đã cố lấy lại bình tỉnh để gặp anh. Thức ăn thức uống đã bày ra, chị vẫn giống y hệt như ngày xưa gắp bỏ đồ ăn cho anh. Anh cứ ngồi yên lặng nhìn chị trong khóe mắt ươn ướt, chị tự nhiên nghiêng tai nói nhỏ ” đàn ông không có khóc ”. Và câu hỏi chị muốn hỏi trước mặt anh suốt ba mươi năm ấp ủ đã trở thành vô nghĩa bởi sự có mặt của anh hôm nay đã là câu trả lời rõ ràng hơn hết . Chị nhìn anh với ánh mắt tràn ngập thương yêu và trong đôi mắt đã nói hộ rằng .
… Ba mươi năm tình vẫn còn đầy …
Ngô Ái Loan
Mùa Thu Xa Người
Một chút mưa rơi chút gió trong chiều
Con đường vắng thèm nghe khua tiếng bước
Thèm nhìn thấy nụ cười anh thuở trước
Đã tan nhòe theo bóng đổ hàng cây
Hình như không gian thoáng chút heo may
Hay em lạnh giữa bốn bề thanh vắng
Đã tự nhủ nỗi buồn mang cất giấu
Có được đâu khi nhìn nắng qua đồi
Và mùa thu thay màu áo trên cây
Thu lơi lã cuốn xoay theo cánh gió
Từng chiếc lá úa vàng lên nỗi nhớ
Từng ngón tay từng ngón đã hao gầy
Em vẫn ngồi trong vũng tối bũa vây
Nghe chầm chậm thời gian đi rất khẻ
Mới bình minh chiều vội vã qua đây
Đêm thức trắng ngồi mong chờ trời sáng
Anh nơi đó đã chín vàng mong đợi
Đời chưa vui khi thiếu vắng nụ cười
Thiếu bàn tay đan ấm một bàn tay
Tìm lại những tháng ngày qua yêu dấu .
Ngô Ái Loan
Sep 10 .2020
Hãy cứ yêu khi ta còn có thể
Những ngày mưa rơi luôn cuốn hút tôi vào quá khứ, một quá khứ đã rêu xanh đã bụi mù theo thời gian . Ai cũng bảo hãy để quá khứ lụi tàn để nhìn tới một tương lai với nhiều ước vọng . Tôi cám ơn những lời khuyên vàng ngọc mà tôi tin chắc người viết ra những lời khuyên đó ít ai có thể thực hiện được .Theo tôi mọi sự diễn biến trên cuộc đời luôn có cho nó một điểm dừng đúng lúc . Không thể để lời khuyên của tuổi già lại đi áp dụng trên người tuổi trẻ . Với tôi sinh mệnh của một con người nó đã có sẳn sự xếp đặt trước khi đi đầu thai, mỗi người trong chúng ta khi có mặt với thế gian, tất cả ai ai cũng đều có một sứ mệnh để gánh vác .
Con người đến rồi đi chỉ là một cái chớp mắt của Phật Tổ Như Lai với sinh mệnh mong manh như một hơi thở, nhưng mấy ai ngộ ra để thấy sự ngắn ngủi của một kiếp nhân sinh ?. Tôi thích câu " Nhân Sinh Như Mộng " . Vậy thì hãy sống thật thoải mái thật thanh thản với những gì đang nắm được trong tay . Vậy thì cứ yêu thương khi con tim vẫn còn đang rung động, có người khuyên bảo " Yêu ai thì cứ nói đừng để trong lòng " tôi cũng thích được hành động như thế cho dầu cái kết quả là một sự ê chề, thì coi như đã không bỏ lỡ một cơ hội cho chính mình .
Cuộc sống thật là muôn màu muôn vẻ, yêu được một người dưng khác họ thì đó đã là một điều huyền diệu và huyền cơ, mà tôi nghĩ ắt phải có dây mơ trong tiền kiếp .
Với quan niệm của tôi khi không đến được với người mình thầm yêu thì cũng đừng bao giờ thốt lên câu " Hẹn lại kiếp sau " . Bởi kiếp này đã vô duyên thì cho dầu có trùng trùng vô lượng kiếp sau sẽ vẫn mãi là vô duyên .
Thực tế trong cuộc sống thường khi yêu thì mang lòng ham muốn chiếm đoạt, sao con người cứ quẩn quanh trong cái thứ tình yêu ích kỷ đó nhỉ ? .Sao không yêu với một tình yêu cao thượng ?. Yêu có nghĩa là cho đi một cách hồn nhiên bởi trái tim nguyên thủy chân thật, nếu để lý trí chen vào thì tình yêu sẽ có sự tính toán, yêu không mong hồi đáp, nghe có vẻ tội nghiệp, thua thiệt .
Theo tôi tình yêu đơn phương cũng có cái thú vị của nó khi giữa đối tượng là một khoảng cách vô hình và sẽ không bao giờ làm cho trái tim của mình bị đau đớn và mình có quyền vẽ vời theo ước muốn.
Bởi một khi trái tim chai sạn khô cằn, sẽ đồng nghĩa cái chết khi vẫn còn hơi thở .
Vậy thì hãy cứ yêu khi ta còn có thể ... với sáng đến, chiều đi và đêm tới như một cơn mộng phù du ...
Ngô Ái Loan
Bức tranh " Vũ Nữ Thân Gầy"
Cả đêm tôi chong đèn ngồi ngắm bức tranh cũ, ngắm đi ngắm lại hầu như quên mất cả thời gian, chừng ngó lại kim đồng hồ chỉ đúng 3 giờ sáng . Thì ra tôi ngồi với bức tranh như đang ngồi cùng với những kỷ niệm trải dài gần hơn 20 năm trôi qua . Bức tranh cũ được tôi mua ở chợ trời, nơi họ bày bán đủ mọi thứ lỉnh kỉnh chẳng thiếu một món gì từ cây kim may nhỏ xíu cho tới cả một chiếc xe hơi đang chạy .
Tôi nhớ vào tháng 10 tiếng Mỹ gọi Octorber, cậu em nghịch gọi nó là tháng ốc bưu, nghe vui tai . Vào năm đó tôi và gia đình đến định cư, nhìn trời có nắng nhưng khí hậu lạnh tê buốt, thau nước để quên ngoài trời sáng ra đông thành đá cục . Tôi cứ thế trùm mền chẳng buồn đi đâu vì lạnh quá chịu không thấu khi phải ngồi lên chiếc xe cũ sì của thằng em hỏng hệ thống máy sưởi ấm .
Nói thật tình, nơi đất khách nhìn gì cũng đẹp choáng ngợp, thấy cái gì cũng đẹp nổi lòng ham muốn, mà túi tiền quá hạn hẹp thì chuyện sắm sửa coi như nằm mơ đi . May cậu em trai đọc ý nghĩ trong đầu tôi như mở tờ báo ra đọc, nên nó đề nghị chở tôi đi chợ trời là hợp ý nhất . Nó còn dệt mộng cho tôi biết đâu vào đó mua trúng món đồ cổ thì coi như "trúng mánh " .
Vậy chị em cùng nhau lên đường, vừa mới đi được nửa vòng chợ, ánh mắt tôi dừng lại nơi một bức tranh cũ đang dựng hờ hững bên cạnh những đống đồ cũ mèm chồng chất lên nhau nhìn rối cả mắt . Bức tranh chỉ nhô ra có phân nửa, vậy mà cũng lọt vô mắt của tôi với cái giá không cần kỳ kèo, 10 đô la không nhỏ đối với tôi lúc bấy giờ, nhưng khi người bán hàng vừa lôi ra giữa cái đám đồ ngổn ngang, bức tranh dội vào mắt tôi đến ngẩn người. Một bức tranh sơn dầu vẽ người vũ nữ múa trong nhịp điệu của người Tây Ban Nha, những đường nét mờ ảo hòa quyện sắc màu rêu úa cho cái nền, những vệt sơn vàng vọt tạo ánh sáng, giữa mơ hồ vùng sắc màu là nửa gương mặt của một người phụ nữ với cái nét thanh tú quyến rũ mê hoặc trong chiếc váy màu đỏ lã lơi theo dáng điệu của một bước nhảy tuyệt đẹp .
Tôi không hề đắn đo hay có một chút do dự nào khi người bán ra giá cả . Tôi đặt tay nhanh trên bức tranh như sợ ai dành dựt . Bức tranh với khổ to phải giang cả hai cánh tay mới nhấc lên được . Bức tranh về tay tôi chỉ vỏn vẹn với giá 10 đô la, nhưng vào năm tháng đó tiền rất giá trị, tôi có thể mua một bao gạo to .
Vậy là mọi thứ chung quanh đã không còn hấp dẫn, tôi và cậu em lo khuân bức tranh ra xe và nó đã chiếm hết vị trí cả băng ghế ngồi phía sau . Bức tranh đưa về nhà được treo lên vị trí nơi phòng khách gia đình. Dưới ánh đèn vàng, tôi đứng ngắm kỹ thấy người vũ nữ trong bức tranh thật đẹp, thật vô cùng linh động .
Cả nhà tôi cùng ra ngắm khen tôi biết nhìn đồ để mua và tôi đặt cho bức tranh cái tên là " Vũ Nữ Thân Gầy". Suốt bấy nhiêu năm tôi sống trên nước Mỹ, bức tranh cũ đó đã theo tôi như bóng với hình, tôi thay đổi nhà nhiều lần, di chuyển trên những chặng đường, bức tranh luôn được tôi kỷ lưỡng chú ý để không bị trầy trụa thêm ngoài những vết cũ thời gian trước đây.
Mỗi lần tôi ngắm nhìn người vũ nữ thân gầy trong bức tranh, gương mặt nhìn nghiêng cùng màu sắc nước sơn được người họa sĩ tạo ra một tác phẩm nghệ thuật phải nói là quá tuyệt vời, mà không chỉ trong mắt tôi thôi đâu, mỗi khi ai có dịp nhìn thấy đều khen bức tranh quá đẹp và nói tôi thật sự may mắn có được trong tay .
Tôi rất yêu quí bức tranh này, không ngoài vẻ đẹp của nó, mà còn có giá trị kỷ niệm trong đời, đánh dấu cột mốc từ khi tôi bước chân tới một nơi xa lạ để rồi trở thành quê hương thứ hai của mình . Đôi khi tôi chợt nghĩ mơ hồ nhìn bức tranh, có phải bức tranh được vẽ bởi một mối tình lãng mạn giữa chàng họa sĩ và người vũ công trong tranh họa ?.
Tôi không như người khác nhìn vào bức chỉ khen theo khía cạnh của bộ môn hội họa . Khi tôi nhìn vào nó, tôi nhìn theo sự rung động của trái tim . Tôi cũng hay mơ mộng mình được giống như người vũ nữ trong bức tranh uốn mình theo điệu nhảy say mê, ánh mắt trong bức họa thiết tha nồng nàn, vẫn luôn hướng về người họa sĩ đang vung tay ra từng nét cọ độc đáo, để chấm phá trên khung vải hầu lưu giử lại cái vẻ đẹp lãng mạn của tình yêu mãi mãi cho ngàn sau .
Bức tranh trước khi tới tay tôi đang cất giử, phát xuất từ nơi đâu ? Tôi chắc vị trí của nó rất trang trọng . Bức tranh không ghi lại dấu tích của năm nào, nên tôi không biết nó đã có mặt giữa cuộc đời này bao lâu ? rồi cũng như số phận gian truân của một người đàn bà có nhan sắc, bức tranh cũng phải nổi trôi giữa dòng đời như cánh bèo trôi trên dòng nước hay theo ngọn gió cuốn xoay trong vũ trụ mênh mông .
Và mới hôm qua, đứa con gái lớn xin phép tôi mang bức tranh về treo nơi phòng khách trong căn nhà mới của con . Tôi rất yêu bức tranh và cũng rất yêu thương con gái của mình nên khó có thể từ chối lời đề nghị của con. Nhưng với một điều kiện " Con ở đâu thì bức tranh ở đó " . Hãy giử gìn bức tranh như giử gìn kỷ niệm về mẹ .
Và như thế tôi đã quyến luyến cùng với bức tranh cả đêm, tôi có cảm giác như ánh mắt của người "Vũ Nữ Thân Gầy" trong tranh ánh lên một chút hờn dỗi trách móc . Nhưng tôi đã mỉm cười nói với "Nàng" . Hãy trở về vị trí của mình, "Nàng" sẽ được trang trọng đứng giữa một căn nhà to lớn trong một khu vực của những căn nhà trị giá trên cả bạc triệu . Tôi mơ hồ nghe như "Nàng " trả lời với tôi.
" Cái giá trị đáng nói tới là tôi đang được ở trong tim của cô thôi " ...
Ngô Ái Loan
Tản mạn về ngày lễ tình yêu.
Có những bức tranh đẹp trong tình yêu ai cũng ước ao mơ mộng, nhưng ít có người tìm hiểu sâu sắc về vẻ đẹp đó do nơi sự cố gắng xây dựng mỗi ngày, mỗi khoảnh khắc để được hoàn hảo trong mắt của thế gian.
Tình yêu hai từ ngữ đó tự nó khoác lên một chiếc áo đẹp lộng lẫy cho hai con người xa lạ khi được kết hợp lại bên nhau ở giây phút ban đầu. Tình yêu nó giống như những lượn sóng ngoài biển khơi, khi phẩn nộ khi dịu êm .
Đừng bao giờ có sự thỏa mãn trong tình yêu, bởi tình yêu không là một tỉnh vật chỉ để ngắm nhìn mà tình yêu cũng cần sự sống như một sinh vật. Đói cho ăn, khát cho uống cũng chưa đủ bởi tình yêu cần phải có sự thấu hiểu của tâm hồn.
Đừng bao giờ ngủ quên trong tình yêu khi nghĩ mình đã nắm trong tay, bởi tình yêu không phải là món đồ bất di bất dịch, mà có thể là một làn khói dễ tản bay trong cơn gió thoảng hay chỉ là một giọt sương mong manh dễ dàng tan biến trong mỗi sớm mai .
Một bức tranh đẹp của tình yêu cũng giống như một tấm huân chương luôn có mặt trái của nó, những đường chỉ thêu may chằng chịt được khéo léo giấu vào phía sau .
Tình yêu là sự nẩy mầm của một đóa hoa không khéo chăm bón ắt sẽ non yểu trên cành.
Tình yêu vô hình vô sắc vô tướng nên tay không thể chạm vào được để cất giữ cho riêng mình.
Và không có tình yêu nào mà không có nước mắt, nụ cười và hạnh phúc khổ đau để đổi lấy. Cho nên sự trân trọng trong tình yêu không riêng chỉ ở giây phút ban đầu mà phải giữ gìn cho tới giây phút cuối cùng.
Ngô Ái Loan
Lễ tình yêu với bài thơ dễ thương .
GIẬN HỜN
Thế là giận ngày dài hơn thế kỷ
Quyết là không ...chẳng thèm nói một lời
Em không còn ngồi đợi nắng ban mai
Hong tóc rối lã lơi... lời tình tự
Chim vành khuyên cũng im lìm tư lự
Đại lộ buồn không bước dấu chân ai
Chiều buồn rơi hàng cây đổ bóng dài
Mây đứng lặng chợt nghe hồn khắc khoải
Ghét ...ghét thật con tim lên tiếng mãi
Muốn quên đi nhớ nhung cứ tìm về
Sao tâm hồn cứ rung động đam mê !?
Đưa tay giữ mặc kệ đời gió nổi
Mới một hôm ...chỉ một hôm hờn dỗi
Ngày dài hơn và bóng tối vây quanh
Đêm không còn vằng vặc ánh trăng thanh
Soi mặt nước long lanh đôi mắt ngọc
Ai sẽ mang hoa nắng cài trên tóc
Gió quên về tung vạt áo em bay
Bài tình thơ không còn để ai say
Đan thương nhớ trên giấy màu mực tím
Em ngồi khóc... giận hờn anh tìm đến
Tóc mây buồn hoang dại chở mùa thu
Bờ vai nghiêng... khi nắng nhạt bên thềm
"Ơi yêu dấu ...thứ tha anh lỗi hẹn ..."
Và vòng tay sao mà thật ấm êm ...
Ngô Ái Loan
HAPPY VALENTINE'S
https://i.ibb.co/hFCs1yyG/inbound317660796289248780.png
Nụ cười Valentine's
Khi mọi thứ trên đôi vai gầy guộc nhỏ cất xuống những nỗi lo toan nhọc nhằn của đời sống, khi trái tim nhẹ êm với những nhịp đập mượt mà như ngọn gió thu thổi lướt qua trên mặt hồ yên lặng . Buổi sáng mở bừng con mắt trong tia sáng đầu ngày, tôi thầm cám ơn trời đất đã giử tôi lại với cuộc đời này, nhẹ chân bước ra góc vườn nhỏ sau nhà nhắm đôi mắt mỉm cười hít thở lấy chút mùi hương trên những đóa hoa hồng, hoa chanh còn váng vất qua đêm .Tôi ngước lên bầu trời nhìn những đám mây trắng lặng lờ trôi qua . Lại bắt đầu một ngày mới và hôm qua đã trở thành quá khứ của niềm vui hay nỗi buồn cứ thế mà tan loãng vào không gian .
Tôi đang mường tượng về nụ cười một người, một nụ cười cho tôi tìm lại những ngày huyên náo với những cuộc vui tuổi trẻ tràn đầy sức sống mãnh liệt sôi nổi một thời. Sài Gòn thủ đô yêu dấu của tôi giờ đây đã trở thành kỷ niệm .
Đêm dạ vũ Valentine's trong một phòng trà nhỏ giữa thành phố San Jose, nhìn những bước nhún nhảy trẻ trung trong ánh đèn màu mờ ảo cho tôi thấy cả bóng dáng của chính mình đang ẩn hiện qua từng điệu nhảy của nàng Juliet ngày đó biết bao đêm vui quên cả thời gian .
Cám ơn anh, người đàn ông có giọng nói dịu dàng như ấm áp mang lại cho tôi những giây phút đắm chìm trong vùng màu sắc của một đêm dạ vũ Valentine's .
Anh cười thật nhẹ, nụ cười trong vùng màu sắc mơ hồ thật âu yếm tôi bỗng dưng biến thành nàng Juliet một thuở nào được bạn bè thương yêu quen gọi . Màu sắc và âm thanh huyễn hoặc đưa tôi trở về cùng câu chuyện cổ tích còn nguyên vẹn những dấu yêu xưa . Tay trong tay nhau, bàn tay anh thật mềm mại ấm áp cho cảm xúc trong tôi một nỗi bình yên tưởng rằng đã biến mất giữa những con người xa lạ và sau cặp kính trắng kia đôi mắt anh có chút mệt mỏi như đang che giấu một nỗi niềm riêng khiến cho tôi có một sự đồng cảm thân tình.
Cuộc vui nào rồi cũng kết thúc, trên sân khấu một bài hát cuối với lời chúc tốt đẹp gửi tới khách hàng tham dự .Chúng tôi rời khỏi phòng trà, sóng bước bên nhau thật dễ thương giữa lòng phố đêm đen yên lặng, trời tháng hai vẫn còn mang theo cơn gió lạnh, anh lo lắng hỏi " Em có lạnh lắm không? " rất tự nhiên ôm tôi gần hơn đủ để hai bàn tay cô đơn đan vào nhau, tiếng cười trong một câu hài hước vang xa giữa phố vắng, vang xuống lòng lề đường cùng bước chân như nhịp điệu luân vũ đùa nghịch bên nhau.
Tôi không cần phải tìm biết nhiều hơn thêm về anh bởi nó chẳng có gì quan trọng trong mối giao tiếp với lòng tin tưởng ở nơi nhau . Tôi chỉ cảm thấy mỗi khi có những cuộc hẹn thì trái tim tôi như bừng vui trở lại giống như những buổi hẹn hò của một thời mới lớn, với những cảm xúc xôn xao khi đứng nhìn tủ đồ đắn đo chọn lựa màu áo với đôi giày gót cao đẹp cùng bước chân thật rộn rã để đi tới nơi chốn hẹn hò ….
Ngô Ái Loan
https://i.ibb.co/23dzp4wx/inbound379...8532984027.jpg
Thương nhau cho nhau nụ cười ...
Một sớm mai hết hồn khi nhìn vào trong chiếc gương soi để rồi nói thầm với chính mình như tiếng nức nở tận đáy lòng ... là tôi đó ư ? chao ôi mái tóc mây xanh đã lốm đốm từng sợi bạc trắng vươn lên mạnh mẽ, những vết nhăn hằn sâu bên khóe mắt còn làn da thì tối màu bởi những nét chấm phá của mấy vết thâm nâu ẩn hiện ngầm cho biết sự lão hóa đang như vết dầu loang rất âm thầm mà khốc liệt .
Với một người phụ nữ những hiện tượng đó sẽ làm suy sụp tinh thần một cách triệt để . Nhất là những người phụ nữ thích làm điệu, trong đó có tôi, buồn .
Tôi bắt đầu tự sắp xếp cho cuộc sống của mình bằng những ý tưởng rất bi quan khi mà niềm tin về những người khác phái không còn nữa trong trái tim tôi . Đàn ông, tôi tin chắc là họ yêu bằng mắt nhiều hơn, cho nên những người đàn bà không còn trẻ nữa phải biết tự yêu lấy bản thân của mình .
Để rồi với cái topic tôi mở ra Tháng Ngày Đã Cạn trên một diễn đàn tôi sinh hoạt, tự tìm lấy cho mình một sự thản nhiên đón chờ chuyến xe cuối cùng của cuộc đời . Từ một hạt bụi ngu ngơ bước đến cõi trần gian, rong chơi chừng đó tháng ngày với nụ cười và nước mắt, chắc quá đủ cho một kiếp nhân sinh . "Nhân sinh như mộng" .
Cơn mộng dài mà tôi nghĩ sắp được kết thúc, thì bỗng một hôm có người đến bên tôi, bảo là muốn nắm lấy tay tôi, muốn nhìn tôi cười như trẻ thơ, muốn lắng nghe tôi kể những câu chuyện vui cười không khép miệng .Thích người đàn bà hồn nhiên còn yêu chuyện thần thoại, chuyện cổ tích, bản tánh đáng yêu dễ buồn dễ giận và dễ tha thứ . Được gặp một người mà giây phút đâù tiên mang cảm giác như đã từng quen từ kiếp nào thì còn gì thú vị hơn nữa trong cuộc sống khi bóng tà dương quạnh quẻ đang phủ xuống đời mình .
Và thế cho nhau một cơ hội để được đến gần nhau hơn. Những người yêu nhau họ có những thể hiện không ai giống như ai . Riêng chúng tôi chỉ cần mang lại cho nhau nụ cười mỗi ngày trôi qua cùng sự quan tâm nhỏ nhặt và luôn không bao giờ quên câu nhớ giữ gìn sức khỏe cho cả hai .
Cám ơn anh, người đàn ông tưởng cũng đã đánh mất niềm tin nơi tình yêu, thất bại trong cuộc hôn nhân, mỗi ngày mang tới cho em sự ấm áp từ những cử chỉ hành động, khâu vá lại trái tim từng bị tổn thương trong quá khứ.
Anh bảo sự xuất hiện của em vào cái tuổi thất thập, giống như một món quà của thượng đế ban tặng, trong những giấc mơ anh thường thấy em hiện ra với đôi cánh trắng như tuyết.
Đó phải chăng là định mệnh, và em đang hoàn thành một sứ mạng cuối cùng khi đến với cõi đời này ...?
Ngô Ái Loan