Quote:
Trời chiều mùa đông lạnh hơn.Thấy mà nực!
Lạnh mà nực?
(hmm, nghe sao mà thấy sợ luôn á...) :)
Printable View
Quote:
Trời chiều mùa đông lạnh hơn.Thấy mà nực!
Lạnh mà nực?
(hmm, nghe sao mà thấy sợ luôn á...) :)
..
NỰC
_______________________________
Chuyện xảy ra như vầy :
Thương ai đó.Yêu ai đó là đau khổ.Không đau ít thì cũng đau nhiều.Mỗi lần yêu là mỗi lần đau. Bởi vậy mơí có những bài hát rên rỉ kiểu thất tình.
Biết là như thế nhưng ở đời này mấy ai mà không yêu.Yêu là chuyện kỳ bí từ thời xưa.Thời xưa khi yêu ai,người ta dễ thương lắm.Thụt ra ,thụt vào ,dáo dác,hồi hộp,thẫn thờ.Đi ngang nhà buổi chiều tối,mơ mơ thầm thầm muốn thấy bóng dáng người ta cho đỡ nhớ.Thấy được chút nào hay chút nấy.Miễn là thấy.Thấy vài giây vài phút cũng được.Miễn là...
Về đến nhà,nhớ quá chịu không thấu,lấy giấy mực ra viết thư làm quen.Viết thư tình nhiều khi khó viết.Viết đại thì kỳ cục.Thà là không viết.
Viết xong rồi đọc lại,thấy chướng,thấy vô duyên.Rồi xé,rồi viết.Hì hục cả đêm như thằng ăn trộm.Lỡ người ta không trả lời thì sao ?
Đó là chuyện thời xưa.Xưa rồi ! Thời đó,chưa có Internet và ba cái message texto vớ vẩn từ Mail ,từ điện thoại di động.
Thời bây giờ thì kinh khủng hơn.
Tình đến,tình đi như gió bão. Nếu nhát gan thì bấm vào mấy cái địa chỉ mục kết bạn,kết tình rồi đăng ký.Nhập bọn,nhập bầy vơí một cái nick nào đó,tỷ như : " NgươiYêuCôĐơn " hoặc là cái tên " KeNhatGan " chẳng hạn.
Hắn thuộc loại người nhát gan nên bị ế chổng cheo.Mỗi lần thấy ai đường được ,hắn nghía nghía rồi lắc đầu bỏ cuộc.Người đẹp gái thì không ngó ngàng đến hắn.Người xâu xấu cũng chẳng thèm hắn.Xét cho cùng,hắn thấy mình không đến nỗi tệ cho lắm : Cao ráo,có ăn,có học đủ xài.
Vậy mà.Muà đông nào cũng như mùa đông nấy.Ra đường lạnh run,thấy cô đơn hơn.Về nhà ngồi cạnh lò sưởi thấy cũng vò või cô đơn.
Nực dễ sợ ! Phải làm sao ?
Phải làm sao ?
đăng sơn.fr
.
_____________________________
CHÚNG MÌNH
---
..Cám ơn vì chữ á á dễ thương đã để lại.
Chẳng nực tí nào .
nđs.
.
http://teknigraf.ca/images/stories/i...roumpfette.jpg
ÚT.
( Tình yêu có khi cũng là một tai nạn ) *
____________________________
Chuyện đơn giản mà thôi.
Út thề là Út không còn yêu ai được nữa sau một lần đổ vỡ.Út thấy chán tất cả bọn đàn ông.Chúng như những dụng cụ mòn nhẵn kiểu phế thải.Chúng hễ thấy đàn bà,con gái là him híp như những con dê xồm.
Chán !
Út có kinh nghiệm từ cái hôn nhân đầu.Lấy phải cái anh mặt mũi coi được nhưng càng ở càng thấy khờ và chậm chạp.Sai đâu đánh đó lại hay bị người khác ảnh hưởng nhất là về phía gia mình mẹ và mấy bà chị.Làm như họ xúm nhau liếc ngang,liếc dọc sợ thằng con mình bị ăn hiếp.
Út hiền mà.Út chả bao giờ làm điều thất đức vơí tính tình khá thẳng thắn.Út đi làm về,lo nhà lo cửa và tiện tay sai anh chồng khờ.Không sai anh ta,anh ta ù lì.Hồi còn nhỏ,Út ao ước có người chồng hiền lành thật thà.Ai ngờ ước gì được đó : Lấy ngay anh quá hiền.Hiền như cục bột.
Cái gì mơí mơí thì thấy thích.Dần rồi thì nhàm.Út không có ý ví cái đức lang quân ấy là chiếc xe hơi.Sống như thế,rù rù như thế thì đâm chán nhau và lục đục.Út khăn gói về má của Út .Hai mẹ con hủ hỉ tối lửa tắt đèn có nhau.Vậy mà Út thấy khoẻ.
Khoẻ không được bao lâu thì Út thấy buồn buồn.Út thấy mình lâu lâu cũng trống vắng kỳ lạ.Út còn quá trẻ để sống như vị tu hành.Út không bao giờ muốn đi tu vì biết mình còn ham đi mua sắm,thích vui nhộn cười nói khi gặp bạn bè.Đời còn nhiều cái đẹp.Đẹp như những buổi Party vơí bạn.Đẹp như những lần đi ngoạn cảnh,picnic ở xa.
Bạn Út xúi : Ngươi còn trẻ mà.Kiếm ai sống chung đi.Lỡ già chát lại chổng mông gào.
Út cười mà không biết mình nên vui hay buồn nữa.Bộ ai sống một mình cũng héo hon hết hay sao ? Sống một mình thì dễ sống,chẳng hầu hạ giặt vớ,giặt khăn cho ai.Mình sống cho mình.Muốn đi đâu thì đi.Tự do như cánh chim trời bạt gió.
Út nghĩ như thế và thấy ngày qua ngày.
Ngày kia,sau buổi dạ tiệc đãi nhau trong hãng.Út đang đứng hóng mát ngoài hành lang,tay cầm ly sâm banh có những hạt lăn tăn sóng dươí ánh đèn vườn đang thơm phức mùi hoa đêm.Quay lại Út bắt gặp một đôi mắt thoáng nhìn mình.Út không để ý,rão bước dạo quanh bãi cỏ nhiều lùm cây.Thấy vài cặp đang ghì nhau vơí những nụ hôn môi,Út lãng đi cho họ tự nhiên.Khi bước lên những bậc thang đá dẫn vào phòng tiếp tân,Út lại chạm phải ánh mắt lạ ấy.Dáng người đàn ông cao,mặt xương,tóc ngắn gọn ghẽ.Anh ta nâng ly ngang tầm mắt như muốn cụng ly vơí Út.
- Cô đi dạo ngoài vườn thì hãy cẩn thận rắn rít.Người ta nói ở đây có vài loại rắn.
Út hoảng hồn dòm tới,dòm lui.Kẻ lạ cười .Giọng tự nhiên :
- Tôi nói xạo hù cô đó mà.Đừng sợ.
- Này ông nè ! Tôi ghét người hay nói xạo nhất đời.
- Xin lỗi.Đây là lần đầu tôi nói xạo cô.
Út xém cười nhưng làm nghiêm ngó kỹ khuôn mặt kẻ lạ.Ánh mắt hắn có những điểm sáng lung linh từ những ánh đèn treo ngoài vườn.Hắn cũng ngó cô và khen cô mặc cái áo đầm đen rất hợp .
- Có phải là ông đang nói xạo lần thứ hai ?
- Cô Út ! Cô làm tôi nhớ lại chuyện của Juda phản chúa ngày xưa.
Út tròn xoe con mắt.Sao hắn biết tên mình ? Hay là hắn quen vơí các bạn mình ? Làm như hắn đoán được sự ngạc nhiên trên mặt Út, hắn nói,chậm rãi :
- Tôi nghe nhiều người ở đây gọi tên Út.Ở nhà,tôi cũng là con Út nên có tên là Út Xì Trum.
- Chèm ! Cái tên Xì Trum thấy ngộ.
- Cô có thể gọi tạm tôi là Xì Trum thì tôi cám ơn cô lắm.
- Mắc gì anh cám ơn tôi ? Người dưng mà.
Út hay có cái tật sang sảng như thế.Muốn nói gì là nói,Út chẳng nể vì ai.Chuyện qua,chuyện lại một lúc rồi ra về.
Lúc ra bãi đậu xe,mở cửa xe,Út gặp lại Xì Trum.Anh ta vẫy tay chào,nói nhỏ " Lái xe cẩn thận nha cô ".Nụ cười đàn ông biến mất trong lòng xe ra cổng.
Về nhà,loay hoay thay quần áo,gỡ bỏ son phấn,nhìn thoáng ra màn đêm ngoài vườn,tụ dưng Út thấy buồn cười vơí cái tên ngồ ngộ ấy.
2.
Bẵng đi một thời gian,tình cờ gặp lại Xì Trum trong một buổi tiệc khác.Anh ta hay bỏ đám đông đi dạo ngoài vườn.Cô thấy anh ở góc ngõ sáng đèn.Cô nói như đùa : Anh đang đi tìm những con rắn ? Ở đây không có rắn.
- Cũng chẳng sao,cô.Thấy cô là đủ vui rồi.
- Ơ ơ.... Mắc gì mà anh vui ?
- Ờ há ! Người dưng mà ,phải vậy không cô Út ?
- Ủa ! Anh còn nhớ tên tôi ?
- Vì trí nhớ của cô và tôi tốt giống y nhau cho dù mình là người dưng.Cô Út nè.Cho tui làm quen.Cái tên dưng dưng nghe lạ tai và kỳ lắm.
Út không biết mình nên gật hay lắc đầu.Út nhớ là trong nhũng cuốn truyện tranh vẽ hình Xì Trum ấy,những danh từ,những động từ hay có chữ Xì Trum.Tui xì trum anh ( tui cám ơn anh ) Ta xì trum vơí nhau ( ta hẹn vơí nhau )....
Tự nhiên Út thấy vui vui.Khi vui thì Út gật đầu để nghe anh chàng reo lên : Vậy là cô xì trum rồi a ?
- Trời ! Là cái gì vậy anh ?
- Nói vậy có nghĩa là cô Út chịu hết làm người dưng.
Lần này thì Út hiểu.Út gật.
...
3.
Út ngạc nhiên vô cùng khi mở máy vi tính.Máy báo ở box có cái thư .
Mở ra đọc :
" Út đừng ngạc nhiên khi anh có địa chỉ mail của Út.Các bạn Út đã " xì trum " địa chỉ này cho anh để hỏi thăm Út.Vậy thôi.Út khoẻ lắm không ? Khi nào buồn buồn thì Út có thể viết rủ rĩ tâm tình cho vui.Anh biết đọc vì hồi nhỏ anh có đi học đàng hoàng "
Trả lời thư anh :
" Nè anh Xìtrum - Chỉ làm bạn thôi nha " Ký tên Út.
4.
Bạn thì có nhiều cách làm bạn.Út thích cách làm bạn của anh.Anh đàng hoàng ,vui vẻ và anh không khờ khạo.Anh thông minh khi nào anh muốn,và anh hay đoán đúng các ý thích của Út.
Ngày kia,ngồi vơí anh ở quán,anh nhìn Út rất lâu và anh im lặng cũng rất lâu.Út tò mò :
- Sao im ?
- Anh đang đoán ý nghĩ của Út.
Út gật đầu để anh đoán - ( Và anh đã đoán đúng gần như 97 % - - 3 phần trăm còn lại là cái lắc đầu có thể rất tệ hại của Út )
Không chờ Út trả lời,anh cầm cây bút ,viết hàng chữ nhỏ và rất thẳng hàng :
" Anh không nghĩ là em lắc đầu ,há Út ơi ! "
Út nhìn anh dịu dàng rồi quay mặt nhìn ra dãy phố.Út quên bẵng là bàn tay của Út đang nằm gọn trong bàn tay anh.
đăng sơn.fr
_____________________________
CHÚNG MÌNH
.
http://www.mes-coloriages-preferes.c...ette-22094.png
ÚT ( hai )
____________________________
@nguyênhạ & đăng sơn.fr
Nhiều gia đình không muốn có đông con,chừng 2,ba đứa là nhiều , và vì thế họ hay đặt số thứ tự theo cách sắp hàng : nhà kia có Út 1,Út 2 rồi lỡ chút đỉnh ham vui quá nên lòi ra Út lần thứ 3.Cái chuyện 1,2,3 chẳng mắc mớ gì tơí Út.Ở trong nhà Út chiếm một ngôi vị độc tôn không thể nào lung lay nên lắm lúc Út hơi quá đáng ( nhưng Út không hư )
Lúc bé,khi không được chiều,Út lăn ra đất ăn vạ và hét tướng lên nên bị đòn xưng đít cũng hơi nhiều.Lớn lên,ra đời đi làm,Út cũng hay có thói muốn người ta nghe lời mình.Lắm lúc gặp kẻ lì lợm cưỡng lại thì Út xụ mặt trong vòng mấy giờ.Biết như thế là xấu nhưng chứng nào tật nấy.
Bây giờ,gặp anh,Út thử bắt nạt anh.Bắt nạt một cách có kỷ thuật hoà âm cao cấp.Út thử giận hờn,Út thích được chiều mỗi lần theo anh ra phố.Anh không thích đi ngắm cửa hàng.Út ngoe nguẩy kiếm chuyện :
- Vậy mà nói thương tui,chiều tui chỗ nào ?
- Thì em cứ lạng,anh ngồi quán đọc báo chờ em.
- Sao hông đi chung ?
Anh nhìn Út ,cười cười,mỗi lần Út bỏ chữ " K " ở chữ Không thành tiếng " Hông " là anh biết cô đang dở chứng khùng.Anh kéo vai cô,xoa vai nhè nhẹ như dỗ trẻ nít .Anh biết nói tiếng Không có chữ K rất rõ ràng ( trong đời anh,anh đã gặp những đứa trẻ khó trị,cứng đầu,anh cho chúng đâu vào đấy ) anh im ỉm gật và lắc.Thế là Út đi mua hàng một mình.Về khoe anh,anh nói " Út đừng xài phí "
- Sao anh không khen cái này,cái kia đẹp,anh ? Hà tiện lời khen á.
Út trề môi trông rất xấu. Út nhắc lại câu khen cái áo đầm đen dạ tiệc có hở tí ngực mà đêm nào anh đã khen như kiểu làm quen.Anh gật gù,khen tàm tạm cho cô vui lòng :
- Đàn bà lạ ! Họ chỉ cần khen họ đẹp,ăn mặc đẹp.Ừ,thì Út xinh khi Út diện ra đường
- Bộ ở nhà tui không đẹp sao?
- Khi em hiền thì em đẹp.Khi nào hung dữ thì em xấu
Út vùng vằng,cấu những ngón tay nhọn ngoắc vào cánh tay anh.Chẳng thấy anh tỏ phản ứng gì. Út cũng chẳng lấy gì làm lạ vì Út đã đến nhà anh,nhìn trên kệ sách thấy cuốn sách nói về tâm lý :
" La grammaire des gestes pour tout savoir sur les autres của Joseph Messinger - " Trong sách cái ông Messinger ấy nói về cách nhận xét về cử chỉ và thái độ của đối tượng và của mình.Út đọc xong,kín đáo quan sát cách khoanh tay,cách cầm điện thoại và cách nắm hai bàn tay lại vơí nhau của anh,Út biết là anh chàng này thuộc loại cứng đầu thích biểu diễn quyền uy và thuộc type người nội hướng giống mình.Điệu này,thế nào cũng gãy đổ nữa cho coi.
Út hay kín đáo rình cách lái xe,rình cách nói chuyện của anh vơí người ngoài, anh thích biện luận dẫn chứng.Có hôm Út tò mò hỏi thăm chừng :
- Xì Trum nè. Mắc cái gì mà anh đeo em ?
Anh kéo ghế,ngồi xích lại,cầm bàn tay Út,xăm soi một hồi lâu rồi nói :
- Út ơi ! Coi đây : Trên những đường chỉ tay của em có địa chỉ nhà anh
Út tròn hai con mắt ( như thế,anh thích,anh nói Út dễ thương ) :
- Anh xạo quá,anh ! Biết là em ghét kẻ đặt điều
Anh ngó cái đầu mũi,cái mặt không trang điểm dươí ánh nắng sáng nhà Út,anh nhâm nhi ly cà phê nguội ngắt,anh lảng chuyện :
- Hôm kia,đọc thư tình của anh sao không trả lời thư há ?.
Út gừ gừ,quay mặt đi hướng khác,nói xạo ,thử sức chịu đựng của anh :
- Anh làm như nhà văn viết thư tình.Bóng bẩy và anh làm em ớn. Em nghĩ anh có nhiều kinh nghiệm khi viết thư tán tỉnh ai....Em nghi ngờ mấy thằng cha gặp ai cũng nói nhớ nhung lắm.Khai hết cho em nghe đi : Anh đã yêu bao nhiêu lần rồi.Ai bỏ ai trước?
Anh nghiêm mặt,giả bộ giận.Đứng phắt lên,anh nắm tay Út dắt ra ngoài khu vườn đang có gió lùa đùa trên những đỉnh cây ,anh chỉ cho Út thấy một bầu trời xanh,ở góc xa kia bên hướng bắc là một bầu mây đen nặng trĩu.Đi chậm bên nhau,anh ghé tai Út. Mùi tóc đàn bà ngây ngây...Anh thấy mình bềnh bồng lạ kỳ.
Anh bóp bàn tay người đàn bà khó nuốt,anh nói :
- Út nè. Út đừng hư,đừng quậy anh vơí những câu hỏi về quá khứ. Nhìn bầu trời xanh trên đầu chúng mình đi,em. Nhìn để thưởng thức màu nắng đang xanh. Nếu em cứ ngó dãi mây đen kia thì em mất vui. Không có tình yêu nào giống tình yêu nào. Hiểu vậy không ?
Út nhìn anh,nhón chân lên để có thể cao gần bằng anh. Út lắc đầu rồi gật đầu khi nhớ lại một lời nói : Hãy tận hưởng những phút giây của hiện tại.Ngày mai là ngày mai.
Cùng bước chân ra đầu con đường vắng ngó sang dãy công viên,Út kiễng chân hôn nhanh trên má anh.Ấm ấm,nhè nhe.Tự dưng Út muốn hỏi anh thêm một câu ó đâm nữa mà sợ.Nếu anh không la Út,Út sẽ hỏi rằng :
" Có khi nào,anh trở chứng để yêu thêm một người nữa tên là Út hai không anh? "
Út bụm miệng kịp.Không hỏi thế nữa.Út ghét thấy anh phải nhăn nhó bên Út.Tội nghiệp anh.
..
http://1.bp.blogspot.com/-6qY49sSsQ-...0/DSCF8578.JPG
dangson.fr.2012
.
http://vnthuquan.net/user/Ct.Ly/image/lettre1.jpg
Ecris - moi
Trước mặt có 3 cái đĩa hát : nhạc loại jazz bossa nova,Khánh Hà và nhạc rên rên của Pierre Bachelet
Buổi đêm đang êm đềm rơi xuống ( lạnh - ẩm ) .Anh rót cho mình ly rosé rất hồng,rất nhẹ và chọn Pierre Bachelet nhét vào máy hát.Anh chàng ca sĩ đào hoa đã có một thời lừng danh khi viết nhạc cho cuốn phim Emmanuelle nổi tiếng,chàng ta đang hát bài Ecris-moi ( hãy viết cho anh ).
" Viết cho anh đi.Khi em bỏ đi.Căn phòng này rồi đơn côi.Mình anh ở lại như chú chó mất chủ,cả con mèo nhỏ cũng chạy đi tìm em. Viết cho anh đi,em.Anh sẽ đến chỗ hẹn của tận cùng mọi nỗi đau...
Viết đi,em,khi trái đất ngụp lặn và anh ngã chúi dươí bàn chân em..... "
Anh nghe như thế,chẳng thấy có gì vui.Những chuyện tình như thế thì ngày nào cũng có.Người ta đến rồi người ta ra đi.Lẩn quẩn là như thế.
Còn em ?
Khi nào em ra đi ?
đăng sơn.fr
CHÚNG MÌNH
.
http://www.mundorecetas.com/recetas-...a6d3200495.gif
ÚT & ÚT =....
______________________________________________
Anh thích những sự ngạc nhiên.Thí dụ,hôm đi phố,anh nói Út chờ chút,anh ghé vào quầy bán vé số,mua một tờ vé,anh mở bóp Út,nhét vào.Cặp mắt ranh mãnh lạ thường.Hỏi anh,anh nói ở hàng hiên lúc hai đứa đứng đụt mưa ( trời gì kỳ ! Mưa hoài gần cả mấy tháng ) .Anh ngó mưa rơi trên khung cửa nhà kia,anh nói :
- Anh cầu cho Út trúng độc đắc,chừng đó Út có thể bỏ anh,Út ra đi....Út giàu có....
- Trời ! Anh ngộ há Xì Trum.Ấm đầu há anh ?
Thấy anh gật đầu nhẹ lắm.Sao thấy mắt anh buồn hiu ? Út ngó tơí,ngó lui,chẳng hi)ểu anh đang diễn cái tuồng gì ? Người ta nói không sai : Mấy đứa tên Út hay giở trò khùng !
Út muốn đi ăn kem không,em ?
Anh hỏi trong lòng xe,xe đang chạy ngang cây cầu,gió táp như táp gấu quần người đi bộ trên caâu,ngó mấy người co ro che dù tránh mưa gió thấy tội.Bài hát trong xe đang có giọng Duy Quang hát " thà như giọt mưa " rồi hát qua bài " em hiền như ma soeur " Anh ngó Út.Út quay qua ngó anh .Chẳng ai nói gì,để nhạc nói kiểu mình ên.
Xe chạy vào bãi đậu của cái rạp hát,anh nắm bàn tay Út,chỉ lên tấm bảng quảng cáo phim mơí.Trời lành lạnh,Út không dám ăn kem,chỉ muốn đi theo anh vào chỗ nào ấm cúng.Út gật đầu sau cái chỉ ngón tay của anh.Hai đứa che dù ghé cửa rạp hát.Út thấy tức cười.Anh ngộ ghê nơi ! Hình như anh sợ mình già nên rủ đi coi phim con nít.
Rạp hát vắng teo,phim con nít chỉ đông vào ngày thứ tư hoặc ngày cuối tuần.Ngó hai đứa xà nẹo nắm tay nhau mua vé giống như hai đứa trẻ cúp cua trốn học ngày nào. Cuốn phim rất dở nhưng Út lại thấy có ý nghĩa vì là phim của Xì Trum vừa hoạt hình vừa có người đóng.Lão tài tử đóng vai phù thủy nhìn tướng là thấy ghét liền ( trông lão có duyên hơn khi đọc truyện hình - mấy anh lùn xìtrum cũng thấy xấu xí không hay như xem truyện tranh ) May mà bàn tay có những ngón dài của anh còn có duyên.Anh biết vẽ hình trên gò má Út khi anh hôn Út.
- Phim dở quá,há em ? May mà còn em...
- Xời ! Dzậy mà dắt tui đi coi phinh.Ghét !
- Coi cho hết đi,lỡ tốn tiền rồi.
Út lắc đầu.Mặt lì :
- Thôi anh,chở em đi biển nha.
Anh lèo nhèo,nói con nhỏ đang điên.Trời ầm ì này mà ra biển ? Anh chiều ý,kéo Út ra rạp.Xe phóng chạy,vượt đường ra thành phố biển.Cây quạt nước rồn rột làm át tiếng hát Duy Quang vơí " hai năm tình lận đận "
- Anh nè.
Út thắc mắc : Sao nguời ta hay viết nhạc buồn vậy anh ?
Anh im lặng rồi kiếm đường trả lời đại :
- Thì... thì tình yêu buồn mơí có cái để kể chứ .Hỏi chi mà khó trả lời.
Út giữ lặng thinh,ngoái mắt ngó hàng mưa rào rạt trên xa lộ.Chợt dưng Út nhớ lại những ngày rơi nước mắt xưa kia của mình.Trong tình yêu hay có những trắc trở,người viết truyện thì hay thích viết về những điều mất mát- Út quay sang nhìn anh lái xe.Đôi mắt này,vầng trán ấy,cái cằm vuông vuông đó sẽ đến khi nào rời ta ?
Hai đưá ghé biển thì trời tạnh mưa.Hàng quán vắng đìu hiu.Có đoạn nắng yếu ớt vừa he hé ở một góc trời có những khách sạn nhìn ra bãi sóng.Đi ngang một cửa thương xá.Thấy một ông lão khất thực đang ngồi chùm mền co ro.Út nói anh chờ Út.Út bước vội qua đường mua cái bánh,gói lại,Út mở ví,móc ra tờ vé số mà anh mua cho lúc sáng,đưa hết cho ông già ăn xin.
Ông ngạc nhiên,trố mắt :
- Cô nè,cô ! Cô cho bánh thì tôi nhận.Còn tờ vé số..Sao cô không giữ cho cô há , Biết đâu cô trúng.... ? !
Út cay mắt,chỉ cho ông thấy chàng trai đứng bên kia đường,Út nói nhỏ :
- Tui trúng rồi,ông ơi ! Tôi không cần vé số.
Út te te chạy qua lề đường,nắm chặt lấy tay anh sát ngực Út.Trong đôi mắt Út có câu nói : "Em không cần trúng số.Lỡ giàu quá,em khùng lên làm mất anh.Thôi mà.Không điên đâu ,anh...... "
đăng sơn.fr
.
CHÚNG MÌNH
.
Yes Bb !
___________________________________
Trời cho mỗi người một sự thông minh riêng biệt - không ai giống ai và chẳng nên ganh tỵ - Và trong hơn 7 tỷ con người ấy có những Nàng và Chàng.
Nàng thông minh,tuy không xuất chúng nhưng phải gọi là thông minh vơí một chỉ số Q.I khá cao.Nàng học sinh ngữ rất nhanh và nói được nhiều thứ tiếng.Chỉ cần nhìn những đôi mắt tròn xoe của những người đối thoại khi họ tỏ sự thán phục là ta có thể biết là nàng giỏi ngoại ngữ đến cỡ nào.
Chỉ có một ngôn ngữ mà nàng không tài nào học được : đó là ngôn ngữ của T.Y - Nàng dùng chữ T.Y vắn tắt như thế để tránh chữ Tình Yêu kinh dị đáng sợ.Nàng lý luận : " Yêu là đau,là khổ tâm.Thà đừng yêu.Bạn bè của nàng đứa nào đứa nấy cũng bị T.Y vật vã,khóc lên khóc xuống làm nàng kinh động.
Vậy mà....
Từ một ngày nào đó,gã đã trèo vào đời nàng.
Tâm hồn nàng ví như một căn nhà kín cổng cao tường,đèn đuốc sáng trưng,cổng nhà có gài thiết bị báo động.Vậy mà gã gỡ ngói,đục vách xâm nhập theo kiểu đạo chích bất hợp pháp.Gã ngồi lì,có khi rất vui vẻ như pháo tết ( Nàng thích nghe tiếng pháo,ngửi mùi pháo đầu năm ngày tết ) Gã,có khi,làm lì không nói năng gì ( Nàng thích cái loại lầm lầm lì lì của loại nam tính : Không có gì thì không nhì nhằng,nói dai.Đàn ông ít nói để biết lắng nghe thì vẫn hơn )
Có vài lần,nàng quay đi,đuổi khéo gã.Gã ì ra giả vờ không hiểu để mò đến ( Nàng thầm nghĩ nếu mà gã nghe lời ,bỏ đi thì có lẽ nàng sẽ buồn lắm,ít nhất là trong khoảng một thời gian rất dài .Gã mà bỏ đi,lấy ai cho nàng trút vào nỗi buồn vui ? Nhưng.Nếu gã cứ ì ra đó thì nàng sẽ ra sao ? )
Nàng im lặng,quay đi,quay lại suy tính.Những đợt sóng nhỏ cứ lăn tăn gờn gợn.Trong các bộ tự điển của Tây ban nha,của Mỹ,Pháp không có chữ " lăn tăn " của nỗi nhớ vừa đủ chín.
Nàng hoảng hốt,bàng hoàng.Vậy là sao,ta ơi ?
Gã trộm đọc được tất cả những lo lắng bất ổn trong đôi mắt đẹp có đầy biển trời ngập sóng của nàng.Gã chọn cho nàng một chỗ ngồi gọn ghẽ ở cái quán rất đẹp.Gã mân mê ngón tay út rất xinh của nàng khi ghé hơi thở vào bên tai .Giọng nhẹ hơn mây trên đầu phố .
Gã hỏi nhỏ :
- Yêu chưa ?
Nàng co rúm người,mắt lấm lét,cố giữ mình thật im lặng ( Chúa tôi ơi ! Thằng dạo chích đang tấn công mình,hắn đang vẽ hình chữ Love to tướng trên bàn tay mình )
Gã lì ăn thịt nàng bằng mắt.Trong ánh mắt hắn có dấu hỏi to bằng cái đình : " Yes Bb ? "
Nàng chỉ còn cách gật đầu.Nàng thấy mình bật khóc.
đăng sơn.fr
...
CHÚNG MÌNH
.
SƯƠNG MÙ
Nếu là người có trí nhớ tốt,chắc hẳn là bạn còn nhớ rõ ngày nào bạn đã chia tay vơí người yêu của mình cũng như một vài lý do cho sự chia lìa ấy ? Sự chia tay nào mà không buồn bã ? Có người nào đó đã nói một câu thấy thấm lắm ( như khi mình đi dươí mưa ) : " Tình yêu là một hợp chất,là cái pha trộn của buồn vui đau khổ và sung sướng " .Tôi nghĩ là ta không nên phân chất thứ hỗn độn ấy,cứ để nỗi buồn vui lẫn lộn để Tình Yêu được nguyên vẹn trong một vẻ đẹp nào đó.
Khuya nay - Giữa đêm - Cái radio của tôi đang nhả những bản nhạc tình khá buồn.Người ca sĩ đang hát bài Ne t'en vas pas.
.... Em đừng đi,em ơi !
Tình yêu bỏ lại cho ai ?
Xin đừng đi,lệ nhỏ ướt vai
Con đường ấy sẽ nhỏ lệ tình xa.....
Ngồi yên mà nghe như thế thì chỉ thêm buồn mà thôi.Mà thôi,buồn phiền mất mát nào rồi cũng qua.Khi người ta đến vơí nhau vì một nụ cười đầu tiên,từ một ánh mắt nhìn xa lạ mà bỗng chợt quen quen,người ta muốn ở lại để hỏi han và thân thuộc vơí nhau,rồi ngày qua ngày để thấy có nhau là điều cần thiết.Những bước chân thả bộ ngừng lại ở một chỗ rất ấm,bàn tay trong bàn tay,ánh mắt trong biển mắt để tìm cho mình một thứ ngôn từ riêng biệt,vừa vặn khít khao...
Cuộc đời có nhiều éo le,trái ngang và những câu chuyện tình yêu cũng thế.Cuộc đời và tình yêu dính liền vào nhau.
Bạn và người yêu của bạn chia tay nhau ra sao ?
Còn tôi và nàng.Nàng đến tự một lúc nào tôi chẳng rõ.Và khi ra đi,nàng nói nhỏ một điều : " Em đang đứng giữa hai chặng đường.Em không biết phải chọn lựa ra sao ? Nếu là anh,anh là em,anh sẽ chọn như thế nào ? "
Thật tình,tôi không biết.Tôi chỉ biết rõ là nàng muốn ra đi dù sẽ chẳng có một sự chọn lựa nào rõ rệt !
Khuya lắm rồi,tôi sửa soạn tắt nhạc để đi ngủ.Sẽ ngủ vùi cho đến sáng mai.Đài khí tượng nói là ngày mai trời sẽ lạnh lắm ! Sẽ đầy sương mù trên những nẻo đường.Hình như trên những con đường đó,nàng và tôi không còn thấy mình đi chung.....
@nguyênsơn
.
_____________________________
CHÚNG MÌNH
.
..
http://upload.wikimedia.org/wikipedi..._403_front.jpg
CHIẾC XE CŨ.
-------------------------------------------------
* đăng sơn.fr
Chào bạn !
Chào người dưng !
Tôi không biết bạn là ai khi bạn lầm lũi đi ngang mặt tôi dươí mưa.Mấy hôm nay,làm như trời buồn,trời đổ mưa.Thấy bạn cúi gầm mặt mày ủ rũ đi ngang,tôi cũng cảm thấy buồn buồn cái gì đó,cho dù chúng ta chẳng ai quen biết nhau.Tôi tò mò ngó theo bước chân bạn qua phía bên kia đường,bạn lúi húi mở cửa xe.Chiếc xe cũ mèm ho gục gặc vài câu rồi xịt khói xanh lè đầy phía sau,cái quạt chùi kiếng cà xịch cà tang quẹt quẹt mấy cái rồi rơi xuống vũng nước,bạn mở cửa xe,cắm cúi nhặt nó lên,cài lại lên cái móc rồi chậm rãi rời chỗ đậu.
Thấy chủ tớ vơí nhau như thế dươí mưa lũ,tôi cảm thấy thương cảm.Thật thà mà nói,thân tôi cũng chả khá gì hơn bạn và chiếc xe cũ đã phai màu bạc má ánh sơn ấy.Nghĩ lại thân phận mình,bỗng chợt tôi rùng mình muốn khóc thật to.
Tôi được sinh ra từ một dòng dộc quý phái,ngày tôi chào đời,đã có lắm kẻ xi xồ trầm trồ khen ngợi,và tôi đọc được sự thèm thuồng trong những đôi mắt của họ.
Có lẽ bạn sẽ tự đặt cái câu hỏi là : Tại sao người ta lại nhỏ dãi thèm thuồng một đứa bé vừa chào đời ? Bộ nó là thịt là cá hay sao mà phải chảy nước miếng để thèm khát ? !
Để hiểu thì xin bạn đọc tiếp những hàng dươí đây :
Tôi tên là Peugeot .Là một chiếc xe bốn bánh màu xám nhạt,có 4 chỗ ngồi.Tôi không phải là một đứa bé.Bạn thấy tôi ra sao chưa ? Tôi đã rất kháu khỉnh xinh đẹp và tôi đã bền bĩ phục vụ qua 4 đời chủ ,qua những ngày mưa gió,tuyết lạnh hoặc giông bão tơi bời,...Tôi đã leo đến tận biết bao nhiêu quãng đường gập ghềnh,qua biết bao phong cảnh khắp nơi.Sức khoẻ của tôi được xếp vào hạng dẻo dai cừ khôi.
Tất cả 4 đời chủ trải qua trót lọt nhưng chuyện tình của tôi thật sự bắt đầu qua đời thứ năm vơí một cô chủ xinh đẹp.Vậy mới là chướng đời cơ chứ !
Theo tôi được biết là cô chủ mơí này thuộc hạng con nhà nghèo lam lũ nhưng được cái là cô rất ham học,hết bậc trung học thì bố mẹ cô chắt chiu dành dụm mua tôi về cho cô làm chân cẳng đến trường.....Cái gì ở đời khi mơí thì người ta nâng niu lắm,cô chủ cũng không ở ngoài sự ngoại lệ đó ,cô tắm rửa kỳ cọ tôi một tuần hai lần,tắm xong thì lấy khăn lau chùi khô ráo cẩn thận,trong lòng xe lúc nào cũng sạch sẽ ngăn nắp,cưng đến nỗi là khi đóng cửa xe thì cũng nhẹ nhàng êm ái. Mùa đông lạnh lẽo,cô rời xe mỗi chiều thì lấy tấm chắn bao chùm tôi lại như sợ mưa gió băng giá làm tôi cảm cúm nhức đầu.
Cô lái xe kỹ lưỡng,chẳng khi nào bắt thân tôi leo lề huỳnh huỵch.Trên xe,cô hay nghe nhạc nhẹ loại tình cảm da diết,mỗi lần nghe bản nào vui vui thì cô vui vẻ huýt sáo trông dễ thương nhí nhảnh lắm.Vì thế,tôi rất tận tụy khi có tình cảm vơí cô,những lúc có chuyện gì buồn ở trường học,cô hay chui vào lòng tôi,đóng kín mít các cửa kính chắn gió và thút thít khóc ri ri một mình. Trông cô nhỏ bé lẻ loi như câu chuyện con bé mồ côi đi lạc trong rừng.
Qua năm thứ hai đại học thì cô có thằng bạn trai,tướng nó dữ dằn như thằng cao bồi vườn,râu ria rậm rạp,tôi biết nó học chung trường vơí cô,mỗi lần hắn chui vào xe là mở ngay loại nhạc rock ầm ĩ,tay chân hắn táy máy lung tung.Tôi thấy bực dọc mà chẳng làm gì được - Nếu tôi mà biết nói năng như người phàm thì tôi sẽ la lên để khuyến cáo cô chủ nhỏ như sau :
- Bé nà ! Coi chừng cái thằng có bộ mặt sở khanh này.Đừng,đừng..bé ,bé
Tôi không nói như thế được đành câm lặng nghe thằng râu ria nói,nó dụ cô chở nó đi bar rượu chè chén vào một buổi chiều cuối tuần mùa hạ,tôi yên lặng lo lắng đợi cô cả buổi tối.Chuyện gì đến thì phải đến,tôi chứng kiến cảnh nó vặn ngả cái nệm trước của tôi và ngả người lên thân thể không còn mảnh vải của cô chủ tôi trong bóng tối ở bìa rừng.
Sau đó,chỉ vài tháng sau là thằng râu ria truất ngựa truy phong.Nó mua được chiếc xe mạnh lắm,cỡ Ford Mustang 10 mã lực.Cô chủ nhỏ tội nghiệp của tôi đã khóc hết nước mắt,có lúc cô bỏ học,bắt tôi vòng vòng đi tìm thằng khốn nạn.Tội nghiệp cho cô và cho cả tôi,tôi ốm yếu lụ khụ như vầy,làm sao tôi đuổi theo được chiếc xe có đến 10 con ngựa chứng của nó ? Tôi ngậm ngùi nghe cô vừa lái tôi vừa khóc rưng rức.Và cô thất tình,cô bắt tôi nghe toàn những bản nhạc sầu não ,đại khái như Thà Đừng Quen Nhau,Xin đừng bỏ em một mình hoặc Yêu người chung vách..... Tôi đâm ra sợ nghe nhạc rêm mình,rêm mẩy như thế.....
Kể ra cũng may khi có câu : Thời gian là một liều thuốc để lãng quên,tôi biết là cô chủ be bé đang nguôi ngoai khi cô lái xe ,cô chuyển từ nhạc bèo nhèo rên rỉ qua nhạc blues hoặc rock kiểu Elvis Presley.Mô Phật ! Lạy Chúa tôi ! phải vậy chứ há cô ? Chẳng lẽ cứ thảm thê vơí mối tình hờ như thế ? Đời còn dài mà,cô cứ vừa đi học vừa đi làm thêm để kiếm tiền sách vở và phụ giúp cha mẹ,tôi đèo cô đi,tôi ngoan ngoãn chờ cô từng buổi,cô cứ tin tưởng vào tôi đi mà,nhỏ ơi ! Tôi thương ,tôi chiều cô mà.Miễn là cô quên hẳn cái thằng khốn nạn ấy đi.Đừng rước hắn vào lòng xe nữa....
Thế là tôi tạm yên lòng dong duỗi vơí cô chủ be bé .
Cho đến một ngày đẹp trời kia ......
2.
Ở bãi đậu đông nghịt,tôi nhìn cặp mắt tròn xoe của cô chủ là tôi hiểu chuyện : Cô đang bị một tiếng sét ái tình ! Tiếng sét này làm tôi ù tai và xanh máu mặt khi thấy cô đang trầm trồ ngắm nghía một chiếc xe hiệu Mini xinh xắn màu đen thùi lùi đậu sát bên cạnh tôi.Mắt cô đổ hào quang,cô lạng vài vòng quanh con nhỏ có cái tướng sexy ấy,bàn tay cô vuốt ve nhẹ nhàng trên mui Mini da đen.Ngắm bằng mắt chưa đã thèm,cô còn móc sac tay lấy cái điện thoại di động chụp vài tấm cho đối thủ của tôi.
Trên xe,tôi nghe cô nói vơí con nhỏ bạn thân :
- Chừng vài tháng nữa,tao sẽ đổi xe,tao đang mê chiếc mini màu đen ấy.Chiếc này cũ quá rồi.Không biết nó đổ bệnh chừng nào ...
Trời ! Trời ! Nghe coi được không hả trời ? Tôi nghe mà muốn sôi ruột gan ! Ai đèo mày đi học,ai chở bạn bè mày đi biển,đi núi há con khốn ? Mày đúng là loại nữ nhi phụ bạc.Tao đang muốn sôi gan xì lửa nóng cho lủng cái váy mày đang mặc nếu tao có phép thần.
Tôi ho vài câu rồi nín thinh nghe con khốn phàn nàn về tốc lực ìạch của tôi,nó lèo nhèo lôi bao cái kém cỏi của tôi ra mà kể cho con bạn nghe.Nó chê là tôi không có máy lạnh mùa hè,tôi không đủ ấm thân nó vào mùa đông...Chê đủ thứ.( Trời ! Cỡ nó chừng vài chục năm nữa cũng bèo nhèo như tôi màthôi. Đừng tưởng bở con ơi ! )
Nằm một chỗ dươí tàng cây mỗi chiều,nằm ở bãi đậu mỗi tối chờ nó rời khỏi chỗ làm tạm,tôi ưng ức,lo lắng nghĩ đến cái tương lai bọt bèo của mình.Đời tôi sẽ hẩm hiu ở một cái bãi nghĩa địa xe hơi sắp tơí.Ôi ! Ôi ! Lòng dạ con người trần.Biết vậy,tao cho mày và tao lao xuống hố !
3.
- Nè cô ! Xe cô bị gì ? Bình điện không chạy há cô ?
Tôi run rẫy nằm ì ra trên parking nghe con nhỏ chủ trả lời vơí cái mặt nhăn xấu hơn khỉ đột :
- Phải rồi.Mất điện,cái xe mắc dịch dở chứng.
Giọng cái anh thanh niên sốt sắng :
- Đừng lo.Trời lạnh quá thi thế.Cô chờ chút,xe tôi có dây cáp câu điện.Xe tôi ở đằng kia.
Tôi lặng lẽ ì ra cho đến lúc chàng trai lái cái xe cũ mèm kia chạy đến sát đầu tôi.Nhìn kỹ lại,té ra là người quen mà tôi đã có lần chào hỏi dươí cơn mưa ngày kia : Anh chàng có cái xe hay xịt khói xanh và cây quạt nước lặt lè quặt quại hay đậu gần tôi.Thế là tôi ngoan ngoãn đề máy ro ro.Con nhỏ cà chớn của tôi cám ơn rối rít và trả ơn anh chàng bằng ly cà phê trong cái quán ấm áp ở đầu phố kia.
Tôi thức dậy thì nghe hai kẻ nói vơí nhau.Giọng anh thanh niên kỳ kèo trả giá :
- Tôi thích chiếc xe này lắm,nhưng vì là sinh viên giống cô nên.....Cô có thể bớt giá tí xíu không ?
Im lặng một chốc !
Ah ! Ah ! Thì ra thế. Mày đang muốn giải tao đi hả con khốn ? Tôi nuốt giận thấy con nhỏ gật đầu hẹn làm giấy tờ gả tôi cho anh chàng con nhà nghèo ấy....Tôi nín bưng trong một niềm hy vọng.Trong đầu tôi nghĩ là mình sẽ gặp người tử tế.
Đời sẽ ra sao.Ai mà biết được.Đến đâu hay đến đó. Tôi hy vọng mình sẽ nguôi cơn giận,tôi đang muốn tu.Khi tu hành thì ta nên nghĩ đến những điều tốt đẹp.Biết đâu tôi sẽ còn chuyện ở tập 2 và sẽ kể cho bạn nghe.....
( Bạn thích những câu chuyện có hậu đẹp hay xấu hả bạn người dưng ? )
http://mini.brienne-auto.fr/images/c...0clig%20bl.jpg
CHIẾC XE MỚI
_______________________
@nguyênhạ
Bạn là ai ? Bạn có bao nhiêu cái bằng cấp ? Bạn đang làm nghề gì và sống ra sao ?
Ở trên kia là những câu hỏi của những thằng làm nghề Psy hoặc loại hiền triết tưng tưng .Bạn khỏi cần trả lời làm gì cho mất thì giờ của bạn ( Thì giờ là tiền bạc ! Đó là cách nói của ông chủ hãng Apple trước khi bị hãng Samsung cắn mẻ trái táo ) Tôi thì muốn hỏi bạn những điều khác.Bạn có sẵn lòng trả lời tôi không ? Để ta bắt đầu một trò chơi mơí.
Và đây là những câu hỏi của tôi :
- Bạn thích gì ?
- Bạn có à la mode lắm không ?
- Bạn sống và chạy được khoảng bao nhiêu cây số giờ ?
- Bạn nghĩ gì về bạn ? ( Hình ảnh và âm thanh ? )
Tôi nghĩ là bạn không cần trả lời những câu hỏi trên trong một khoảng thời gian quá ngắn.Bạn hãy rót cho mình một ly whisky và đi theo tôi vơí cái tốc độ 180 km/ giờ
3.2.1. Go ......
" Khi bạn gặp tôi,tôi chắc chắn là hai con mắt bạn sẽ mở to lắm ! Mũi bạn sẽ ngửi thấy mùi của tôi : Thơm,ngọt,choáng váng.Tôi thuộc loại nữ phái gơị cảm và là dân chơi ! Chủ tôi đặt tên tôi là Mini ( Nhỏ xíu xiu - Tí Cô Nương ! )
Nói thẳng ra tôi là một chiếc xe hơi loại mơí.Thiên hạ thấy tôi nhỏng nhãnh lạng tơí lạng lui ở những khu phố sang trọng là lé mấy cặp mắt.Thiên hạ mua báo,mở đài TV là thấy tôi vơí nhịp tim đập mạnh vì hình ảnh quảng cáo.Dân marketing ở xứ tây nói : " Người đến tuổi 50 mà trên cườm tay không có đeo cái đồng hồ Rolex là kẻ không thành công ( sic ! ) - Bây giờ ,thời của Apple,Ipod,Iphone ,người mà không trèo lên chiếc Mini của hãng BMW là kẻ hũ lậu ! Ah ! Ah ! Vậy thì bạn hãy đi theo tôi xem vài màn biễu diễn.Vui nhộn lắm.
Trước khi đi chơi,tôi muốn biết bạn có bao nhiêu tiền ?
- Ơ..... ơ.... hơ hơ ....
- ........................................... -
- Khỏi ư ư ơ hơ như thế.Mất công.Hãy chạy vào nhà băng ,chỗ nào tiền lời rẻ,bạn mượn chừng 29000 euros hoặc nghèo mà muốn chơi bảnh thì bạn tụt xuống chừng 19.000 hoặc hạng chót là 15000 euros cũng được.Đó là trị giá của những người đẹp mang tên Mini ( Tí cô nương thời mơí )
Ngồi vào lòng tôi,bạn có thể sờ soạng tôi trong khi chăm bẳm ngắm nghía sắc đẹp nghiêng thành đổ nước của tôi.Bạn cứ tưởng tượng mà xem : Chiều cuối tuần,ăn mặc bảnh bao,lạng ào ào trên khu phố sang trọng của Paris,Lyon,Bordeaux,Marseille...thiên hạ lé con mắt thì phải biết.Bạn đừng đi một mình,bạn phải có lứa đôi . 1+1 =...
Nếu là nữ phái,bạn hãy mặc cái quần jean bó thật sát mông và đùi để làm nổi bật đường cong hấp dẫn,bạn xách cái ví hiệu Longchamp,Hermes và mặc áo hở ngực.Nếu là nam phái thì bạn đeo đồng hồ Rado,đeo kính hiệu Ds hoặc của Alain Delon.....Đừng quên cái áo pull của Lacoste hoặc YSL ... Sau cuộc dạo chơi ,bạn hãy đậu xe ở parking của Casino de Paris hoặc khách sạn Hilton.... Nhớ sức nước hoa cho thơm ngát chỗ mình đi ngang.
Bây giờ thì nói về cô chủ mơí của tôi .Khi có tôi,cô biết là
cô mang nợ nhiều lắm vì cô muốn đổi đời,cô sắm thêm giày dép,bóp ví ,quần áo hở rốn,hở bụng,cô trang điểm màu mè và cảm thấy mình tự tin, thoải mái trước những cặp mắt người đời.
Cô cày ngày,cày đêm và lơ là chuyện học hành ( Học cho lắm ,tắm cũng ở truồng ) Cô học thêm cách mở cửa xe,cách co đùi ngồi vào lòng xe theo kiểu ca sĩ,siêu sao và cô ngậm điếu thuốc ngất ngưỡng kiểu Paris Hilton...
Cô chơi bời vơí tôi như thế chừng hơn 1 năm thì tôi đổ bệnh.Không bệnh sao được khi mỗi lần cỡi tôi,tôi chưa kịp nóng máy thì cô đã phóng như ngựa tế,cô leo lề lạng vèo vèo ình ịch,cô cắm cổ chạy đua vơí mấy đứa có xe mạnh hơn cô trên xa lộ....
Thế là tôi nằm garage,khi đến rước tôi về là lúc đến phiên cô bị lên máu muốn ngã ngửa : Nhìn mấy con số 000000 chạy đàng sau những con số trước như thế trên tờ hóa đơn ai mà không chóng mặt đứng tim ? ! Hơn nửa tháng lương của con bé sinh viên đi cày đêm ! Cô nhăn nhó và xấu xí hơn thường lệ.Ngồi vơí tôi,cô lèo nhèo bằng tiếng Hoà Lan,tiếng Đức,tiếng Miên rất khó nghe.
Một hôm ....
Mang cái mặt ỉu xìu như cái bánh bao,cô ghé cái quán gần nhà,tình cờ gặp lại cậu sinh viên chủ nhân của chiếc xe cũ xì xì mà cô đã bán cho.Cậu ta hỏi cô " Sao thấy mặt cô buồn ? "
Cô phụng phịu,né câu trả lời bằng câu hỏi khác :
- Xe anh chạy tốt không ?
Anh ta gật đầu,vuốt bàn tay lên đầu mui chiếc xe mèm mèm - Ừ,ừ.Nó trung thành vơí tôi lắm ! Tôi gặp hên.Mưa gió lạnh lẽo cỡ nào nó cũng chạy o o.Còn xe cô thi sao ?
Cô bí xị,lắc đầu muốn mếu.Cô quay sang nhìn lại chiếc xe cũ kỹ đang đậu bên cạnh chiếc Mini ba trợn hào nhoáng rồi cô sụt sùi :
- Tôi đang muốn bán xe,anh mua không ?
Anh chàng la lên,thảng thốt :
- Úi trời ! Để làm gì,cô ? Tui con nhà nghèo, đang đi học không dám chơi bảnh á cô !
Cô nhỏ gừ gừ :
- Bảnh cái con khỉ khô ! Nó tên là Ảo.Nó chỉ là một khoảng khắc đời mà thôi ....
Ơi ơi ! Trời !
Tôi không tên là Ảo,tôi là thật.Tôi tên là Mini từ hai mẫu tự viết tắt : M - N ( Mộng và Nợ ) Mộng ở chỗ hào nhoáng phía ngoài.Nợ là điều vỡ lẽ ở trong lòng : " Những điều ta nhìn thấy chỉ có thật khoảng 45 % )
Khi tâm sự đến đây,tôi đang chán đời,tôi quay sang nhìn thằng đồng loại cũ xì,chợt dưng tôi thèm có sự dịu dàng trìu mến của chủ nó đang cho nó.......
........
CHÚNG MÌNH