https://www.youtube.com/watch?v=BAo8ukIkxns
Trong mưa
Có tiếng cười của ngày hôm qua
Và giọt lệ nuối tiếc
Của ngày hôm nay
Ngày mai
Trời còn mưa không?
Printable View
https://www.youtube.com/watch?v=BAo8ukIkxns
Trong mưa
Có tiếng cười của ngày hôm qua
Và giọt lệ nuối tiếc
Của ngày hôm nay
Ngày mai
Trời còn mưa không?
https://www.youtube.com/watch?v=suWWlFQah2M
There is only one happiness in this life, to love and be loved.
George Sand
Chay!
Thịt có mùi máu huyết của thịt.
Cá có mùi rong rêu của cá.
Cỏ cây, hoa lá, thực vật cũng có mùi riêng biệt của nó.
Thế người có mùi của người không?
Khi tôi ăn thịt - tôi có mùi hôi hôi của thịt?
Khi tôi ăn cá - tôi có mùi tanh tanh của cá?
Đậu nành thơm thế - sữa đậu nành ngon thế - nhưng tại sao tôi uống hoài mà da tôi vẫn không chịu thơm mùi đậu nành?
Lọn rau cải xanh xanh là vậy - củ cà rốt đo đỏ là vậy - thế tại sao tôi ăn mãi mà môi tôi vẫn không đỏ, tóc tôi vẫn không chịu xanh?
Thật ra, thỉnh thoảng ăn chay cũng là một điều tốt cho sức khoẻ (đỡ cao áp huyết, đỡ high cholesterol) và cũng là một trong nhiều cách để giữ body "stay in shape" (đỡ phải hùng hục marathon mỗi ngày 10 cây số như mister kia!)...etc...
Tuy nhiên, nếu bảo tôi phải ăn chay trường quanh năm suốt tháng để tránh luân hồi nhân quả, tôi thà để nhân quả luân hồi tìm tôi - may ra, kiếp sau, nếu có - tôi vẫn còn được ti toe trở lại cuộc đời - dù chỉ là...để bị người gầm gừ ăn thịt!!
Life with Foods is always zee best!
Thật đấy!
Pink
Forget me none!
*For Miss Daisy H.
Trẻ nhỏ rất mau quên - đét mông nó vài cái ngày hôm nay, ngày mai nó lại vẫn cứ lăn quay ra dẫy đành đạch khi không được chiều theo ý. Phải chăng "Quên" cũng là một nhu cầu cần thiết trong cái quá trình "growing up"?
Bà ta bây giờ cũng giống như một đứa trẻ nhỏ - tíu tít cười, lu loa khóc, nói xong rồi không nhớ - một câu chuyện được kể tới kể lui 1001 lần làm khổ tai người nghe.
"Biết dzồi. Khổ nhắm. Nói mãi." ư?
Well, không nỡ.
Bà ta đang cũng "growing up" đấy - up to the blue sky with them dancing kites in them waltzing wind.
Nhưng có một câu chuyện được lập đi lập lại mãi của bà ta mà người-nghe-tôi lại rất thích vểnh tai nghe, nghe đến 2017 lần rồi mà vẫn còn muốn nghe tiếp cho đến lần thứ...???
Chuyện tuy là chuyện cũ rích nhưng những nhân vật trong câu chuyện luôn thay đổi. Một Cinderella không chịu kết hôn với chàng hoàng tử. Một Snow White không thèm ăn trái táo độc của mụ phù thủy nữ hoàng. Và một công chúa da lừa cam chịu đội kiếp donkey vĩnh viễn không màng trở về cung điện xưa.
- Rồi họ sẽ ra sao với những cái không chịu/không thèm/không màng của họ?
Tôi thường hỏi trêu bà ta với một cái nháy mắt và bà ta cũng thường lăn ra cười hinh hích với vẻ khoái trá:
- Thì còn ra sao nữa. Họ cuối cùng end-up trong nursing home chờ tới phiên rendez-vous với ông nhà quàn - comme moi!
- Thế họ có bao giờ hối tiếc không?
- Xời, đằng nào thì cũng phải đi bán muối chẳng trước thời sau, but at least, họ đã được sống thỏa thuê trong sự chọn lựa của riêng họ, phải không?
Phải không? Phải không? Phải không?
Ah, chừng như tôi cũng đang bị nhiễm cái chứng bệnh "keep repeating" từ người đàn bà funny đó...
Forget me not! Forget me not! Forget me not!
Oh, dearest!
Forget me none!
Pink
A Poet's Garden
Ông ta có một khoảnh vườn rất đẹp.
Cây thơ. Lá chữ. Hoa văn.
Mỗi buổi sáng jogging ngang qua đó, con mèo trắng đều ngừng lại kiễng chân nhìn vào.
Một ngày, chủ nhân khoảnh vườn chẳng biết bỏ đi đâu quên khóa cổng.
Curiosity là một chứng tật nan y bất trị của loài mèo.
Ah, con mèo thích trèo cây thơ/con mèo khoái vờn lá chữ/con mèo muốn tự trang điểm mình bằng những đóa hoa văn.
Nên, con mèo đẩy cánh cửa vườn.
Nên, con mèo cả gan mím môi bước vào cái thế giới rất riêng tư đó.
Thưởng lãm thôi. Cho thỏa óc tò mò. Cho vài khoảnh khắc lãng quên trong "cái chỗ nhân gian không thể hiểu."*(hmm, có lẽ chỉ có loài mèo mới có thể hiểu - tưởng thế!).
Cây thơ trèo rất êm chân...
Lá chữ vờn rất vui tai...
Hoa văn điểm trang dung nhan meo-meo rất kiều mị....
Thế là con mèo mải mê/thế là con mèo si đắm. Con mèo muốn bưng hết cái khoảnh vườn kỳ bí đó để úm-ba-la bỏ vô chiếc tráp lụa vàng đựng của hồi môn...(úi giời, mèo thì cần gì tráp với của hồi môn, có phải?)
Cây thơ to quá, không bứng được.
Lá chữ nhiều quá, không ngắt được.
Duy chỉ có một đóa hoa văn rất đẹp, rất mong manh mà con mèo không thể không muốn hái về làm quà cho chiếc gương soi trong phòng ngủ.
Hái nhé? Ngắt nhé? Steal a little bit of that poet's dream nhé?
Ừ thì hái. Ông chủ vườn có nhiều hoa đẹp thế, có lẽ sẽ chẳng tiếc gì mèo kia một đóa phù hoa...
Errrrr....wrong!
Ông chủ mất đóa phù hoa, ông chủ nổi giận.
Cánh cửa vườn từ đó được khóa kỹ bằng nhiều vòng dây xích.
Thêm một tấm bảng treo viết bằng sơn đỏ chét:"Cấm tiệt loài mèo!".
Hứ, cấm thì cấm.
Tôi đã hái được đóa hoa văn tôi muốn.
Ông còn nguyên một cây thơ to đùng như ngọn núi Fuji đó...
Ông còn nguyên một bầy lá chữ xào xạc như rừng phong Montréal đó...
Tiếc gì nhau một đóa phù hoa mà ông lại phải nổi giận, hỡi ông?!
*
Đóa hoa văn mùa xưa giờ đã tàn khô.
Chiếc gương soi đứng lẻ loi trong căn phòng rêu không hề hay biết.
Nỗi giận dữ mùa xưa đã để lại một vết nứt lớn.
Chiếc gương soi chừng như cũng đã bị mù dưới lớp bụi thời gian.
Còn con mèo xưa ấy đâu?
Ah, con mèo trắng lăng xăng đang bận đi trèo cây chestnut...
Ở cái chốn không đào đâu ra được một cây cau.
Pink
https://www.youtube.com/watch?v=9pdsuRWe0z0
Hola Grandmama!
Don't get rid of your old companion in haste
A brand new high tech lover can destroy you
Cuanto antes!:z13:
Ả & Gã
Mùa đông...
Khi ả đến.
Những con chữ tội nghiệp bị đuổi ra khỏi khoảng không gian quen thuộc.
(chúng không kịp mặc quần áo)
Trần truồng - những con chữ hóa thân thành những đốm hoa tuyết.
Lạnh.
Rơi như cơn mưa lệ trắng...
Trên nấm mồ ký ức.
Từ chữ - gã đã viết ra ả.
Từ chữ - ả đã được khai sinh.
Gã thường "fall in love" với những gì gã viết.
Vì thế - gã iêu ả.
(như đã từng miệt mài iêu chữ)
Ả đã làm đầy ứ hự khoảng không gian giới hạn của tâm hồn gã.
Vì thế - những con chữ đã phải hối hả khăn gói ra đi.
(quên không đem theo umbrellas)
Ả thật no good! no good!
Ả chỉ đẹp lộng lẫy huy hoàng với lăng kính cận của gã...
Vỏn vẹn một mùa đông.
Sao vội vã? Sao ngắn ngủi? Sao đành chia ly?
Ah, mảnh tâm hồn õng ẹo của gã đã không thể nào thở.
Trong khoảng không gian ngột ngạt.
Không còn chữ.
Và ả rồi cũng đột nhiên úm ba la biến mất.
Như đã chưa từng bao giờ đến.
Pink
*Noted: Có người hỏi tại sao tôi lại biết the story of Ả & Gã một khi Ả đã biến mất & Gã thì đang bận thở trong nhà thương điên?
Well, tôi quên không nói tôi là best friend of the wind from the N-West. It's a marvelous storyteller & I'm a tolerated listener!:)
https://www.youtube.com/watch?v=eSqhme7SKVU
*To the one who introduced this lovely song to me for the very first time in my life.
Be well & happy, wherever you are, dear friend!
Colors of Spring
Blue vừa mổ mổ những hạt hướng dương đen vừa càu nhàu:
- Tôi rất là không ưa cái loại điểm tâm khô khốc này. Ở NO, người ta thường serve bằng ruột bánh mì bơ thơm phức.
Red cong mỏ hỏi:
- Thế sao không ở lại NO - mò về đây làm gì?
- Nếu tôi không về, lấy ai kể chuyện đường xa mỏi cánh chim bay?
- Có thì nghe cho vui. Không có thì khỏi mất công vui. Làm như báu lắm đấy!
- Chả báu mà có kẻ sốt ruột chờ mỗi xuân sang.
- Who?
- You.
- Tôi thực sự có chờ, nhưng chưa chắc kẻ đó tên Blue.
- Chẳng Blue thì cũng Green, Brown, Yellow or Violet.
- Purple.
- Hử?
- Green, brown, yellow, purple. Apple, chocolate, lemon, violet.
- Dào, chỉ khéo vẽ chuyện. Cứ rắc rối thế rồi lại than đời chả có gì vui.
Red nguýt Blue một đuôi mắt sắc.
Blue cười vả lả...
Nhưng cũng không quên chirp một tiếng rõ to vào tai Red.
Này, today is a Sun-day, day of sunshine.
Please don't fight.
Or else.
Tôi đang grey/gray chờ khuây khuây để spring cleaning đây...
Liệu đấy.
Kẻo hạt hướng dương khô khốc cũng chẳng có mà mổ!:z13:
Pink
The Bridge
Ngày mở ra với 33°F trong vườn sau.
Gã Đông choàng khăn len trắng ho hen tiếc nuối chưa muốn bỏ đi.
Ả Hạ ôm bó bouquet lấp ló ngập ngừng đôi chân trần trên cỏ lạnh.
Riêng nàng Xuân lá đẫm sương ướt nghẹn ngào.
- Ông Đông, chúng ta đã chào tạm biệt, sao ông còn trở lại?
- Tôi chỉ muốn bảo vệ em từ cuộc ào ạt xâm lăng của cô lửa Hạ.
- Ai bảo tôi xâm lăng? (cô lửa Hạ ré) Tôi chỉ không muốn bé Xuân chết cóng trong cái tủ lạnh mùa đông.
- Vẫn còn hơn cái lò lửa hạ, đốt cháy da người/đốt trọn cả niềm vui!
- Đông lười lĩnh khiến bé Xuân bị lên ký.
- Hạ lăng xăng làm bé Xuân bị cháy rụi những mầm xanh.
- Đông hao củi đốt lò sưởi.
- Hạ tốn tiền điện thổi máy air.
- Đông buốt óc.
- Hạ phỏng da.
- Đông chẳng được lê la.
- Hạ rả rích bài ca ly biệt.
- Hử???
- Trường học đóng cửa, ai về nhà nấy, có kẻ không bao giờ quay lại. Hử đấy!
- Hợp rồi tan, lẽ đời nó phải thế.
- Chẳng có gì tan trong mùa Đông.
- Vì tất cả đều đã bị đóng băng.
- Tôi không thích Hạ.
- Tôi cũng chẳng iêu Đông.
- Hamington!
- Don Quixote!
Oh, please...
Vấn đề ở đây là Xuân.
Xuân là nhịp cầu nối ở giữa hai mùa Đông/Hạ.
I do like both.
Hãy Đông - cho tôi hiu quạnh.
Hãy Hạ - cho tôi ấm nồng.
Ở giữa nỗi buồn quạnh hiu & niềm vui nồng ấm - tôi, mùa Xuân - tôi bận rộn ươm mầm cho những hạt giống ước mơ.
Dẫu rồi cũng chỉ để chúng tàn theo mùa thu.
Khi những chiếc lá lướt thướt bắt đầu khô.
Và thả phận đời bay theo gió...
Về đâu?
Pink
https://www.youtube.com/watch?v=tcTZvNLL0-w
If men actually came from Mars, they'll surely find a way to return to their beloved genesis.
I'll see you there, dearest!:)