-
trần gian một trận đứ đừ
năm ba hiệp . biết thua từ ban sơ
cái thân cù bất cù bơ
cái hồn nháo nhác trở cờ đòi phen
phập phồng . nên . hay không nên
dẫu . xuôi ngược cũng đớn hèn như nhau
kỉa kìa . non cao . vực sâu
cân đong đo đếm được bao nhiêu đời !
tung hê . chấp lỗ chấp lời
lỗ đành chịu trận . lời thời xênh xang
kịp xong một khúc . xuống hàng
viết thêm chương nữa quáng quàng . là xong
k ế t l u ậ n
-
buồn nhớ nghi lâm . sợi tóc mai
hôm kia còn sót . phất phơ . bay
ngẩn ngơ . chim hót thay chuông gióng
thảng thốt . sen thơm góc phật đài
mỏn đợi viên thành giờ chánh quả
bao giờ thị hiện gót như lai
công phu từng sát na . trăn trở
nghiệp nặng hồ nghi . khó tỏ bày...
m ộ t c á n h r ừ n g h i
-
chỗ xa thấy bóng xưa về
trong hoang phế cũng đề huề gió trăng
chờ nhau . mây xếp mấy tầng
mở ra trời đất một rằm nguyên sơ
im nghe dòng chảy . vô bờ
đầu sông cuối bãi lặng tờ . vẫn trôi
người bỏ người . tôi đãi tôi
đêm liên hoan của một đời . tàn canh
đ ợ i
-
còn không một chút tơ vàng
vướng trong màu mắt . của nàng . của ta
đất gần nhủ với trời xa
ở đâu . miền ký ức nhòa nhạt sương
om trong lòng khúc đoạn trường
vô thanh vô sắc . ta mường tượng thôi
còn còn mất mất cũng vui
thâm thâm viễn viễn một nùi tóc tơ
n g à n n ă m s ó n g đ ã v ô b ờ
-
từ mỗi chút lòng ta . nhểu giọt
mỗi chiều mỗi tối mỗi ban mai
trong thinh lặng của vô cùng . tí tách
ngẩn ngơ hòa cùng tiếng lá . rơi . rơi
con châu chấu con cào cào . động đậy
ai biết nó sẽ cười . hay khóc
câu thơ mở một đầu bài . tráng lệ
gói tiếc thương trong đoạn kết . võ vàng
nắm tay nhau đi em . với dịu dàng ngón út
cho những buồn vui dzung dzẻ dzung dzăng
rằm nguyên lành bữa nay . là tháng mấy
mở cửa cung trăng dạ khúc thường hằng
ta ngốn thơ ta ngàn câu . sẽ nhả
chảy qua đêm . rồi thành lửa . cháy lên
sâu hoắm mắt người . bao nhiêu thế giới
những hân hoan dựng lại mỗi điêu tàn
dịu dàng làm sao mỗi nửa cơn say
thấp thoáng chân dung mình . vẽ nốt
pha loãng thêm nữa đi nỗi buồn thủy mặc
ôi ngày mai và . những ngày mai nữa
bài song tấu vừa rung lên
lộng lẫy một hòa thanh
_________________________________________
n g ầ n n g ậ n
-
ta cũng như trời như đất vậy
hết đời chuyển hóa rẹt là xong
hột bụi giọt mưa đâu khác lắm
cứ đi thôi kiếm cái vô cùng
một bữa mưa năm ba bữa nắng
lối tuần hoàn quanh quẹo ruổi dong
thương ghét buồn vui phiên gác vụn
biết nên chăng xa cạ đổ đồng
lắm lúc tưởng mình đang dấy bão
hóa ra nhăng nhít tách trà lưng
khi hận khi hờn khi đổ đốn
mớ bạc đầu trên sóng tưng tưng
hỏi miết bốn chung quanh trả lại
một nùi rối rắm đáp như không
mầy mò hị hụi trăm năm cạn
chỗ nằm khoanh đã hóa mênh mông...
______________________________________
k h ô n g k h ô n g
-
chưa thượng nguyên xong đã lộn rằm
trăng ta té giếng bởi vô tâm
cười đau khóc hận chôn chân đứng
cuối bãi đầu truông hết chỗ nằm
xó chợ đầu đường trôi rẹt rẹt
đêm trường gió thốc rét căm căm
chí cao tài mọn ra nông nỗi
trố mắt soi gương . mấy chỗ bầm
m ã i c h ư a r ằ m n ổ i
-
sanh trưởng gọn lỏn giữa đất Sài gòn
nên cứ khoái xưng mãng phu Gia Định
hễ yêu ai là cả đời bịn rịn
hễ hận ai là ba bữa quên ngang
cái gốc nhập nhằng Chợ lớn Long An
cái hồn rề rà ngả tư quốc tế
méo mặt công dân ba lần thể chế
không biết kịp giờ cán mốc thứ tư !
nhiều khi hiền khô ba phải ậm ừ
có khi sửng cồ như con gà đá
tưởng mình đại bàng kẹt cốt con quạ
bắc cầu ô thước cho thiên hạ yêu
chí lớn tài hèn bị đời lêu lêu
nói kiểu bắc kỳ già dái non hột
quảy gánh lên non đôi lần trớt quớt
té xuống đồng bằng thành cọp à uôm
cái trí lình xình cái lòng lôm côm
đợi qua bảy mươi làm đứa cao tuổi
đôi ba năm thôi cà xịch cà đụi
hổng chừng phước lớn nửa đường chết non
muôn đời lục quân giữa đất Sài gòn
muốn biệt kinh kỳ tám lần còn kẹt
mơ đi hàng đầu cả đời lẹt đẹt
thôi kệ đầu hàng cái rẹt cho xong
nói gì thì nói gẫm mình thong dong
rỗng kêu như chuông hóa ra nhẹ bụng
nhẹ thênh cọng rơm nhởn nhơ đầu sóng
bạc đầu sương sương vô (ra đã) thường
thành trụ hoại diệt một vòng tang thương
lâu đài nguy nga rã bèng mây chó
tưởng chừng sạch không cơ chừng lại có
cán cân hơi nghiêng bảy nổi ba chìm
______________________________________
t h ừ a k h a i
-
chở câu thơ cũ về đâu đó
thả xuống . im lìm một khúc sông
cũng lao xao mặt năm ba giọt
quạnh quẽ chiều hôm . lặng ngắt lòng
ai biết sẽ chìm hay nổi . để
vài con chim hót . giọng cầu an
lời truy điệu ngỏ ba tầng gió
thêm ba tầng mây trắng . để tang
người có về trong sương khói lụn
vụn vỡ hoàng hôn khắp mặt sông
chút vàng son cũ còn rơi rớt
một mái chèo khua . nỗi nhớ suông
sẽ tạnh . cả bóng chim tăm cá
sẽ yên . cồn bãi ngủ lâu rồi
chỉ có ta . dong xuồng con tới
bến này . bờ nọ . giống nhau thôi...
k h ú c s ô n g
-
-
Quote:
Originally Posted by
tieuphu
.tê tê ơi :)
...
Ai kêu tui đó !?!
-
trong muôn một bước chân đời
tiếng chân người . giữa vạn người . nghe ra...
bữa nào bữa nọ bữa qua
đường quen ngõ cũ gót ngà bước êm
đôi lòng thiếu nữ thanh niên
mắt xao trong mắt tay mềm trong tay
rượu đào chưa nhắp đã say
men tình chưa ngấm đã bay hơi . rồi...
...s a o n ữ a b ậ u
-
lọt thỏm giữa lòng người . tiếng bấc
tiếng chì đi lạc bốn phương . hoang
thương chén nước đổ rồi . cát ẩm
hẹn câu thơ . đọc chốn suối vàng
đêm . nhếch một liềm trăng đã úa
lở dở cười đau buốt rằm xưa
ta biết lòng ta ba rọi lắm
những lớp lang trầm tích . vẫn chờ
ta biết bậu buồn . năm bảy bữa
đầu sông tương ngộ cuối sông chưa
ta biết khuya nay . trời đứng gió
cánh buồm im phăng phắc . làm ngơ
chỉ . không biết được lòng ai có
đau đáu ngàn sau hẹn tiếng xưa
-
vài ba năm tháng qua
vài bậc tam cấp xuống
đời mòn và tuổi luống
lên . kiểu gì để lên !
gối mỏi nhủ chân chồn
từ tốn thôi . ớ bậu
thương nhau thì làm ơn
bớt mấy trò nhộn nhạo
trái tim hay láu táu
đợi lâu lâu hẵng hừng
còn được bao lăm máu
cứ tà tà mà bơm
chầm chậm đi . cho chắc
chốt lại . chỉ xuống thôi
qua hết đời . là đất
(mơ chi chuyện lên trời)
may chỗ nhà vừa vặn
xuống hai tầng là xong
hết hai tầng . bình địa
đất ôm ta vào lòng
những tam cấp dịu dàng
từng lời ru rất nhẹ
ru mấy lời thỏ thẻ
ngày qua . là qua luôn
...g i ọ t l ệ n h ư s ư ơ n g
h ơ i đ â u m à é p...
-
ai trôi ngoài đó . hỗn mang
lênh đênh vạn vật giữa càn khôn . im
còn ai nữa . chỗ lắng chìm
chẻ đôi bóng tối mà tìm bóng tôi
tịnh không nghe một giọng cười
làm sao thấy nổi bùi ngùi lệ sa
chập chờn hồn phách . vô ra
miền sanh tử . hỏi quê nhà ở đâu
đời . phờ phạc nỗi tóc râu
chiều hôm từng sợi lau nhau lìa bầy
trích tiên mấy kiếp lưu đày
mớ an bần nối đuôi cày cục qua
cầu tài . cười khắp gần xa
nở . thơn thớt những bông hoa . sớm tàn
t r i n h à n
-
lơn tơn về chơi với...ngày xưa
hẻm cũ . hết còn là hẻm cụt
lan man mộng giữa lơ mơ thực
cảnh cũ không . người cũ cũng không
ta nắm tay mình đi . bước ngắn
kẹo . một đồng . năm cắc . đủ vui
có cô hàng xóm mời ta bánh
hai đứa dùng chung một miếng thôi
Má xót . một lần đi mẫu giáo
con quỳ dang nắng giữa sân chơi
dứt khoát . mai ở nhà cho Má
(cô giáo gì hành xử...khó coi !)
cây phượng vỹ sau tường khám lớn
trổ đều đều bông đỏ . rụng qua
có chú lính mặt hiền như bụt
ôm súng trông xa . chắc nhớ nhà...
cái hôm đảo chánh nghe bùm chéo
mấy tiếng rồi im thinh thích luôn
radio báo đoàn quân cách mạng
đã vẹn toàn trách nhiệm công dân
ờ thì cách mạng đã thành công
nít nhỏ nghe sao thì kể vậy
vô rạp hát không cần đứng dậy
có hình Ngô tổng thống trong cờ...
Thanh Vân cách chừng non cây số
khoe màu hào nhoáng mớ néon
tài tử minh tinh . hình bự chảng
vô lần đầu nhớ mãi Hẹc Quin*
nhớ hôm Má chỉ . đây nè con
nhà bảo sanh cô Ba là chỗ
đẻ ra thằng út cả nhà mừng
(cái nhà nhỏ xíu . thiệt là ngộ)
chợ Hòa Hưng vừa đông vừa vui
lâu lâu mới được theo chân Má
thơm hàng bông lại tanh hàng cá
thích nhứt xe bong bóng . cả chùm
Lê Văn Duyệt xe như mắc cửi
mê ngồi thổ mộ quá chừng luôn
nghe lục lạc leng keng khoái chí
mà...nhớ đi chưa tới chục lần !
Má nhắc hoài nhà mình nghèo lắm
Ba đạp xe mỗi bữa đi làm
ba cọc ba đồng đời công chức
thiên hạ giàu mới dám chơi sang
nghèo vậy chớ cũng đôi ba lượt
cả nhà đi Sở Thú trọn ngày
xa mút tận Thị Nghè tít tắp
chim cò voi cọp đủ trò vui
nhớ bộ đồ chính đôi tay Má
đo . cắt . may ròng rã cả tuần
nền xanh nõn chuối năm ba vệt
đỏ tía hồng cam . đẹp lẫy lừng !
những lam nham mộng tới . rồi đi
giựt mình hai không hăm bốn . thiệt !
đời già leo lét ngọn lưu ly
ngọn gió ngoài kia còn thổi miết...
m ộ n g
*Hercules đọc theo tiếng Pháp.
-
níu thơm níu thảo . môi người
một bông hoa gởi đôi lời chào ta
chiều hôm nào đó . rất xa
vòng vo mê lộ ta bà về thăm
n g ồ i n g ơ n g ấ t g ọ i t r ă m n ă m
-
ta lèm bèm với ta thôi
đã nư cơn khóc với cười . rồi đi
nhân gian còn lại chút gì
ngổn ngang chiếu nhậu li bì bữa kia
biết đâu mai mốt ta về
phất phơ trong cõi tư bề khói sương
cùng ta vầy nhớ vọc thương
một phen dĩ ngẫu khôn lường . sát na
gần . đã gần . xa . thì xa
hốt nhiên nhắm mắt mở ra . hết hồn
k ệ t h ô i n a y b ã i m a i c ồ n
-
ta ngồi nghe gió . buồn như núi
vò rượu xưa lạc mất lâu rồi
nghe con chim chích lơn tơn . nhảy
lay động lòng ta . chiếc lá rơi
và nghe . tiếng nhớ còn run rẩy
nhểu giọt vô thanh giữa đất trời
chiều chưa . hay vẫn còn đương ngọ
nắng xứ trần gian vẫn đãi bôi
láp váp với lòng rôm rả quá
điệu suối khe chìu chuộng . hỡi ôi
liễu kết ngộ duyên ngoài ngõ hạnh
từng cánh hoa bay với gió . bời
một hai ba bốn . câu . toàn chữ
đặt để vào đâu cũng...bóng người
ơ k i à c h ì m n ổ i m ộ t đ ư ờ n g b ơ i
-
cửu kiếm buồn thiu cõi độc cô
hoang sơn dã lãnh cũng xô bồ
cầm tiêu đã nín âm nàng Nhậm
nhựt nguyệt còn trơ bóng Lệnh Hồ
hút mắt đầu truông sương lãng đãng
bạc đầu con sóng vẫn lô nhô
giang hồ tẻ ngắt khua tay biết
tiếu ngạo lơ ngơ một giọng rồ
r ồ
-
tảng sáng ra sân cười với gió
cuối năm ai chắc cuối đời chưa
hỏi thăm cây cỏ năm ba chuyện
đáy lòng còn sót mớ hơn thua !
chiêu ngụm cà phê trong ngụm khói
thở ra mây trắng sởn sơ bay
thu vén một trần gian cơ nhỡ
vơi được bao nhiêu những dạn dày ?
một quên bào mòn trăm vạn nhớ
từng đốm da beo trắng phớ dần
cái hoa cái lá rơi từng cánh
rồi mịt mù bay sau bước chân
cái thương cái ghét và gì nữa
vá víu che giùm chỗ rách chưa
lột chỗ dày đắp qua chỗ mỏng
nhiêu đó buồn vui vốn biết thừa
từ đầu sân thả tới cuối sân
chục bước là xong hết cũng gần
quanh đi quẩn lại câu thơ cũ
những lối mòn cứ thế dần lân
bữa nay trời biết mưa hay nắng
lòng ta trời biết giận hay vui
mở cửa một ngày ra chỉ thấy
nhúm thơ ta một nhúm bùi nhùi
______________________________________
b ù i n h ù i
-
người đi mất rồi
mùa không về nữa
thu đông xuân hạ
thõng thừa thơ ca
chỉ là ngày qua
ngày qua mỗi bữa
bước chân không vội
xuôi xuôi dốc già
mùa ơi mùa xa
về trong mộng mị
gần lại cùng ta
vài câu thủ thỉ
câu thơ nhấp nhứ
dở tỉnh dở mê
lòng ai chốt hạ
một đi không về
x ử a x ừ a x ư a
-
có những quãng đời tiềm tiệm sống
liệu cơm gắp mắm . đũa khoan lua
một chung rượu thuốc khề khà nhắm
thác lác đầy lòng khổ chửa qua !
vài chút xíu đời như sóng dậy
ham hố mâm cao với cỗ đầy
vỗ vế xênh xang tài tử lắm
sao đờn toàn cung oán cùng ai
trèo lên đầu chó níu đầu voi
lúc nhúc chen vai một lũ dòi
thất chí vọc vầy tam tứ mộng
xê la vi . buồn cũng thế thôi !
quăng quật trái tim trò cút bắt
từ trận đồ lạc tới mê cung
chiều hôm tạnh ngắt vừng mây chó
một mình ên ôm mớ khốn cùng
tới lúc thừa khai . điền kín mít
lá sớ huênh hoang mớ tự tình
địa ngục thiên đàng quanh quẩn . chỉ
tiện đâu chầu đó . khỉnh khình khinh...
c h ỉ c h ừ n g đ ó t h ô i
-
vẽ đường mà đi . huơu ơi
từ từ thôi . kẻo làm rơi phấn hồng
dịu dàng cánh sáo sang sông
đừng ham hố cái muôn trùng sóng xao
cuộc nhân gian . ra lại vào
khéo tay nâng chén hồng đào mấy phen
giữ giùm đôi chút hường nhan
rủi may tương ngộ còn tràn hương xưa
c ù n g t a đ á n h v õ n g đ ò n g đ ư a
-
muộn màng một rẻo trăng rơi ấy
vẫn là đâu đó giữa sông . trôi
ta ngửa lòng ra nơi đáy nước
đọng cả trăm năm một tiếng . mời
biết . những trăm năm . màu nguyệt bạch
đã trổ xanh từ độ nhớ người
lẩn thẩn mây và . chao chác gió
tiếng lòng trộn trạo mấy à ơi
một khúc sông buông một khúc lòng
thầm thì . vũ trụ nhớ gì không
trời im . mây vắng . đêm trừ tịch
ghim trăng vào một ngọn đèn chong
đã xa lăng lắc mùa trăng cũ
mắt rất xanh và má rất đào
thuở có ta giữa lòng em . ấm
êm đềm . cơn ngủ đẫy chiêm bao
m ơ x a
-
chiều đã lẩn vào lòng đêm
chén hư không rót lên riêng tây . tràn
ta ngồi . đợi đời sang trang
một chương khúc mới ngỡ ngàng mở ra
nổ bùng . chiêng trống phèng la
dọn đường ai điếu lu loa . thõng thừa
lằn ngoằn mớ mộng . cù cưa
bàn chân nuối mãi còn chưa chịu về
n g o à i k i a t r ă n g đ ã t ư b ề
-
chợt buồn ngủ giữa sớm mai
mắt riu ríu khép . cửa ngoài . cửa trong
lơ ngơ trôi vào hư không
chút sương khói đã thong dong mà về
t h è m
-
ù lì quen thói . thiệt quen chưa ?
tuân thủ làm ngoan dạ với ừa
cắt cúp tâm tư cho phải phép
gọn gàng thu vén chớ từa lưa
thủ thân bóp méo vô khuôn khổ
uốn lưỡi vo tròn giọng đẩy đưa
năm bảy chục năm thành cục bột
đòi thêm chi chỉ tổ cù cưa
... l à v ừ a
-
ta có sớm mai choàng tỉnh mộng
môi cười loang lổ những chiêm bao
thơ văn thừa thãi vào toa lét
bùng vỡ tung hê vạn cõi . sầu
ta có những trưa trờ trưa trật
gọi mặt trời nung nhễ nhại hồn
ngụm cà phê muộn lơ ngơ nguội
đâu rồi nóng sốt . cuộc đào bôn
ta có xế chiều dìu xế bóng
làm mình làm mẩy với mình ên
thõng thừa gươm gãy huơ . bung lụa
phía cuối trời . nhú mảng trăng non
ta đợi hoàng hôn lui . lụn xuống
chào ta . đêm tối mịt màu đen
áo choàng thần chết trùm . lên giọng
ngất ngưởng . cơn say sẽ tỉnh dần
ta có ngàn muôn kia . khoảnh khắc
cần số về mo bất biến chăng ?
ván cờ tiên hậu đều...thua trắng
mãnh long nào đòi cuộc quá giang !
ta có . khác gì không có . nhẩy !
những vơi đầy thơn thớt bể dâu
lủ khủ ê hề rồi sạch bách
trống trơn cười sang sảng . còn đau ?
ta trao ta nhận mòng mòng quá
tả hữu . tiền đường lẫn hậu môn
mùa ai nguyệt bạch . lơ mơ chớm
vằng vặc nguyên tiêu . lạnh . hết hồn !
c h ò m b ô n g đ i ê n đi ể n
-
còn dằng dưa mãi chưa về
ghé vô chỗ nọ chỗ kia . cũng là
vầy tam tụ tứ ta bà
níu thêm một chút nhơn hòa . cho vui
tấm thân lếch thếch lôi thôi
tấm lòng cũng bác cũng bôi . lắm trò
xin trời đất bớt ki bo
nhéo thêm chút nhẻo quẳng cho . ắt là...
đời sẽ dài . đường sẽ xa
-
mơ đã mòng mòng tam tứ hướng
chân đăm quờ quạng đá chân chiêu
ngủ năm bảy giấc ròng chưa lớn
lụi hụi vừa trưa đã xế chiều
gió tạt hết hồn con bướm liệng
chút phấn hoa bay tới nảo nào
một vòng tay trống thênh thang quá
vạn vật buồn thiu gợn sóng xao
hút mắt ngoài xa mây chó trộn
cứ nháo nhào thành bãi ốc trâu
đời ta nhào mãi . tu không tới
vuông chuồng giam khanh tướng công hầu
nửa giấc lơ mơ mà lắm chuyện
vần vè thớ lợ đãi nhau chơi
khi không khi khổng rồi sanh chuyện
sấp mặt bù đầu mớ đãi bôi
m ơ t h ô i
-
ta là câu lục đưa hơi
để dành câu bát cho người nhẩn nha
cứ từ từ . cuộc chơi xa
chờ trong đuôi mắt mở ra môi cười
trường thiên tiểu thuyết . đã đời
từng đôi sáu tám nhủ lời tâm can
phù sinh kìa mộng . ứ tràn
chảy ra . suốt một tràng giang bồi hồi
ngẩn ngơ lục bát về người
đã vuông vắn một cung trời . kịp không ?
l è m b è m c â u c h ữ x ó c h ô n g
-
ngồi trông lâu lắc chiều . chưa xuống
mâm hồng rướm máu nhểu lên vai
tơ nào sương khói giăng đầu ngõ
thấy giữa ngàn muôn cũng một vài
lòng ta nhứt khoảnh riêng tây . ngủ
thườn thượt chiêm bao sướt mướt rồi
khua tay vẫy gió ngoài xa lắc
bên mép đêm-ngày vọng . khứ lai
trái trời chín mọng . xòe tay hứng
hòm hõm dương quang lọt xuống . cười
xa cạ buồn vui loang lổ . khóc
chẻ sát na thành mấy miếng . rơi
trong điên tiết đó . miền hoang dại
bài bố mê cung ngắc ngứ rồi
xin em huỡn đãi từng năm tháng
thăm thẳm đường đi ta . với tôi
đ ã i
-
sỗ sàng như biếm họa . vêu môi
ta đến trần gian cả giọng . cười
bát nháo . người quen xua đuổi khéo
càm ràm . kẻ lạ tiếng mời lơi
mộng con khép lại . trò nhăn nhở
chí lớn phình ra . cuộc nổi trôi
thôi vậy . chẳng thà chơi tới bến
cùi còn sợ lở mấy ai coi !
b ẹ o h ì n h b ẹ o d ạ n g
-
cùi còn sợ lở . mấy ai coi
mấy đứa không coi ắt thiệt thòi
đây đã dày công từ chín kiếp
này là bát xáo của mười voi
nghinh ngang hoạnh họe ngà . hai cái
ngúc ngoắc xênh xang ấy . một vòi
nhâm đốc tinh tường thông nhị mạch
ba hoa xích đế rõ mười mươi
n g ạ o
-
gió biền biệt thổi . đêm từ tạ
khóc ngất màu trăng giãi . miền xa
tay gần khôn níu bao nhiêu thứ
một rẻo lòng mới đó . vuột qua
bóng chim trôi mất vào vô tận
mặt hồ im . tạnh ngắt . bặt tăm
tư bề thin thít vô thanh . gọi
xé rách trời xưa . tiếng nín-câm
thon thót cầm tiêu ai . ngạo khúc
giang hồ cạn cợt giọng hùa . ran
sóng đã bạc đầu chưa . để nhớ
mòn mỏn thanh xuân chảy . rụi tàn
xiên xẹo trời nghiêng vào đất ngửa
núi đồi đỡ mỏi triệu mây qua
nằm nghe vạn vật còn to nhỏ
thủ thỉ năm ba chuyện . dối già...
v ề q u a
-
về chơi Dakao với ta
nhà thờ Tân Định ngân nga chuông chiều
qua cầu Kiệu . gió hiu hiu
ngả tư Phú Nhuận ít nhiều ngựa xe
vòng lên Bà Chiểu buồn se
lăng Ông . thốt nốt đứng nghe lòng mình
tiện chân ngả ba Hàng Sanh
thẳng đường quành lại rất nhanh . Thị Nghè
một vòng Sở Thú rồi về
tháp truyền hình ngó tư bề . rộng thênh
bến Bạch Đằng dòng nước xanh
nỗi đau Mỹ Cảnh nổ banh xác người
ông Nguyễn Huệ kêu trời ơi
hỏi ông Lê Lợi mấy lời ruột gan
ngất ngư chợ búa Bến Thành
nhắm thẳng Chợ Lớn mới đành dạ nhau
Phù Đổng thiên vương rầu rầu
cầm roi cỡi ngựa...cái đầu nít trân
thành Ô Ma đã rất gần
chợ Thái Bình đứng tần ngần liếc sang
bộ Tư Lệnh thì...hiên ngang
hết thời hóa kiếp đầu hàng . cũng nhanh
quẹo lên ngã sáu bùng binh
tượng người cảnh sát tanh banh mất rồi
(còn tiếp)
-
tt)
đường Lý Thái tổ . đường Hui
Bon Hoa giàu xụ mấy tòa cơ ngơi
rấn lên Biệt động ba người
thuở xưa lẫm liệt thôi rồi còn đâu
Quân Cảnh quét chợ đã lâu
tanh rình chợ cá bạc màu thời gian
Trần Quốc Toản phải cải danh
trái cam thần thánh đã xanh sắc vàng
nỗi lòng dâu bể đa mang
ngựa đua Phú Thọ xếp hàng ruổi dong
Nguyễn Văn Thoại hết trông mong
tước hầu danh giá lông đong đi về
đường 46 nép bên lề
một thời Quốc Thái xi nê miệt...vườn
bùng binh Cây Gõ tang thương
áo vải Lê Lợi cầm gươm chém nhàu
rạch ông Buông ai đã đào
dầu bác sĩ Tín rầu rầu quốc doanh
Mạc Đĩnh Chi nhứt đóa vân
cắp rỗ qua chợ Phú Lâm mua gì ?
xa cảng miền Tây thầm thì
tiếng lòng Lục Tỉnh nhu mì nhỏ to
Sài gòn Chợ Lớn nhởn nhơ
dạo quanh nhớ quá thuở xưa một thời
ngô nghê võ vẽ mấy lời
trái tim thon thót hết đời . sao quên !
t h ờ i g i a n v ỗ s ó n g l ê n h đ ê n h
-
quăng quật thỏa chưa đời bạo liệt
con đường khúc khuỷu với quanh co
những ổ gà ổ voi chấp chới
nặng lòng nơm nớp nỗi âu lo
hay là xuống xe đi bộ thử
tà tà từng bước nhởn nhơ qua
đội nắng dầm mưa thà chậm chút
cứ một mình bất kể gần xa
học đòi hành giả nhái du tăng
tập niệm nam mô rán chữa lành
phồng rộp hai chân mười ngón biết
thau lẫn vàng hết quẩn lại quanh
thiên lý cái quan rồi cũng trọn
cũng xong . cổng mở đón ta vào
thiên đường cực...nhọc không . không rõ
"nẻo về" như "ý" có tào lao ?
______________________________________
g h ẹ o m ì n h t h ô i
-
băm bổ ra đường . băm bổ sống
đòi cơn nóng lạnh đủ ran người
lắt nhắt khóc cười rôm rả vậy
hóa thành cợt nhả với mù khơi
cuộc chơi liều lĩnh . tài hay xỉu
được . rồi thua . ngất ngưởng ra về
lòng đã rỗng rang phơi phới . hẫng
đỉnh trời . ăm ắp chén trăng khuya
n h ắ n n h e