-
...and yet another season’s flown...*
https://i.imgur.com/k1j8tTa.png
:z58:
Lonely bird sing me a song
From your empty nest in the snow
Back to the hills from my windowsill
You fly through the wind and the cold
That winter’s cloud has left me now
And the springtime dreams of hope
And when I’ve got you in my life
I’m never gonna let you go
Through winter long you carry on
And leave your little tracks in the snow
And in the cold you’re a hand to hold
And a light when the ice storm blows
And when autumn’s leaves are on the breeze
And yet another season’s flown
I’ll keep your song inside my heart
And then I’ll really know that I’m home
-
...ta tiếc thiên đàng sớm lập xong...*
https://i.imgur.com/Pm3wB4Q.jpg
:z58:
All that depends on what kind of love which you choose to fall into...
As a competition ==> the winner takes the medal/trophy home to dust every morning.
As a possession ==> the owner has to buy some insurance to cover the loss.
As an investment ==> the trader becomes an addict to Tylenol Extra Strength.
Etc...
Expectation kills.
Then love departs.
-
...I close by thanking you for...*
https://i.imgur.com/8rYpPae.png
Train of Life
By Jean d'Ormesson
At birth, we boarded the train of life and met our parents, and we believed that they would always travel by our side.
However, at some station, our parents would step down from the train, leaving us on life's journey alone.
As time goes by, some significant people will board the train: siblings, other children, friends, and even the love of our life.
Many will step down and leave a permanent vacuum.
Others will go so unnoticed that we won't realize that they vacated their seats.
This train ride has been a mixture of joy, sorrow, fantasy, expectations, hellos, goodbyes, and farewells.
A successful journey consists of having a good relationship with all passengers, requiring that we give the best of ourselves.
The mystery that prevails is that we do not know at which station we ourselves will step down.
Thus, we must try to travel along the track of life in the best possible way - loving, forgiving, giving, and sharing.
When the time comes for us to step down and leave our seat empty, we should leave behind beautiful memories for those who continue to travel on the train of life.
Let’s remember to thank our Creator for giving us life to participate in this journey.
I close by thanking you for being one of the passengers on my train.
Life would be so colorless without you!*:z58:
-
...some days I close my eyes because...*
https://i.imgur.com/JximIaW.png
They tell me life's a journey
That will take me many years
Some days are filled with laughter
And some days are filled with tears
Some days I think my heart will break
That I can't persevere
Some days I have to don a mask
And hide beneath its veneer
Some days I turn and look for you
With thoughts I'd like to share
Some days I just can't understand
The reason you're not there
Some days the sadness leaves me
And my smile will reappear
Some days I close my eyes because
Your memory is so clear
Some days I struggle to go on
Just wishing you were near
Most days I spend in gratitude
That you were ever here
Some Days*:z58:
Unknown Author
-
...somewhere between a dream and a memory...*
https://i.imgur.com/iKt1yMf.png
Music: John Williams / Lyrics: Alan & Marilyn Bergman / Michael Dees
:z58:
How can I remember things that never happened
Arms that never held me
Lips I've never kissed
How can I remember?
Why do I keep seeing someone's face before me
Eyes that say they know me
Shining through the mist
Eyes that I remember
I don't know why or when or where
I feel suspended in mid-air
Somewhere between a dream and a memory
Where then and now meet somehow
Why do I keep hearing some familiar music
Half forgotten love songs
Running through my mind
Why do I remember?
I don't know why or when or where
I feel suspended in mid-air
Somewhere between a dream and a memory
Where then and now meet somehow
There are many things I may not understand
But somehow I knew that you would take my hand
I always knew you'd find me
Always knew you'd love me
Long before I met you
Don't ask me how I know
Ever since I can remember
I remember you
-
...thôi tình em đấy...*
https://i.imgur.com/VxbEm3D.png
...nghe mùa đang rớt rơi theo lá vàng...*:z58:
-
...bây giờ đường nào đi...*
https://i.imgur.com/6dFQSpV.png
:z58:
Dấu xưa mịt mờ
Người xưa hun hút
Lửa còn bỏng rát
Trái tim rất khờ
Nên tình non tơ
Nên tình rất dại
Nuôi hoài lửa cháy
Trăm năm còn mơ
Hành tinh bọc lửa
Dung nham ngút ngàn
Nên tình rực rỡ
Nên tình kiêu sang
Ngàn thu cổ độ*pqt
Chưa nghe muộn màng
Vết xưa tình nhớ
Cháy tàn rừng hoang
-
...toward which light will you turn your eyes?...*
https://i.imgur.com/H0h3NFk.png
:z58:
Who will light your path through the night?
When you travel the marshes
Toward which light will you turn your eyes?
When you hang in the void to whom will you call?
When you have no pillow where will you lay your head?
Who will light your path through the night
Toward what light will you turn?
The night is full of sounds
But can you recognize the right one?
The night is full of lights
But which light is the light of your eyes?
And who casts the hook for night waters into your mouth?
Who follows you close as you walk along your way?
Who will light your path through the night
Toward what light will you turn?
Which teeth, white and rabid
From loneliness and hunger sink into your flesh?
Who will cut the ties? Oh, what a sharp invisible knife
Who will light your path through the night
Toward what light will you turn?
Who will wait for you? At the crossroads? At midnight?
Toward what light will you turn?
-
...there's always a sunray inside every falling snowflake...*
https://i.imgur.com/iuKCdqu.png
Buổi sáng vỡ vào ngày tê cóng.
Mặt trời trùm chăn.
Những đốm hoa tuyết trắng rủ nhau rơi lặng lẽ.
Gió thì thầm khúc gọi bình minh khô.
Bluejay đến một mình đứng trầm ngâm trên cành magnolia không còn hoa.
Hỏi:"Sao chỉ một mình?"
Chirps:"Tôi lúc nào cũng một mình. Như cô mình ấy!"
- Có buồn không?
- Quen rồi. Thế cô mình có buồn không?
- Tôi cũng quen rồi. Cái buồn đã nằm trong vein, còn pulse là còn nó. Café nhé?
- Tôi đã có snowwine. Café chỉ tổ đánh thức lũ ký ức đã yên nghỉ.
- Có yên nghỉ thật không, lũ ký ức bướng bỉnh đó?
- Đừng cà-phê chúng thì chúng sẽ không tỉnh giấc.
- Need a very strong will.
- Yup.
- Will withered sometimes though.
- Then let it be, for a while. It might help to calm the winter storm from our silly hearts.
- Tell me your "a while".
- Once upon a time, there was a little red princess...
- Stop. Chuyện đó nghe rồi.
- That's my only bird's life story. Không muốn nghe thì đừng hỏi.
- Hm, are you mad?
- Yup.
- Want some delicious sunflower seeds?
- Nope.
- Pourquoi? It's always your fav. dish.
- It reminds me of cái lão mặt trời già mắc dzịch lười chảy thây, not doing his job right.
- Thì cũng phải để cho lão ta vacationed chút đỉnh chứ, worked hard đủ 3 mùa rồi còn gì. You need a winter vacation too!
- Talk to yourself first. Hứ!
Mặc kệ hứ, những đốm hoa tuyết trắng vẫn lặng lẽ rơi rơi...
Mắt ai cười tươi trong đáy tách...
Gió lại thì thầm qua hơi thở lạnh...
"There's always a sunray inside every falling snowflake, don't you see?"*:z58:
-
...a little jazz fireplace for a passing ice storm...*
https://i.imgur.com/pAzljm2.png
:z58:
We take from life one little share
And say that this shall be
A space, redeemed from toil and care
From tears and sadness free
And, haply, death unstrings his bow
And sorrow stands apart
And, for a little while, we know
The sunshine of the heart
Existence seems a summer eve
Warm, soft, and full of peace
Our free, unfettered feelings give
The soul its full release
A moment, then, it takes the power
To call up thoughts that throw
Around that charmed and hallowed hour
This life’s divinest glow
But time, though viewlessly it flies
And slowly, will not stay
Alike, through clear and clouded skies
It cleaves its silent way
Alike the bitter cup of grief
Alike the draught of bliss
Its progress leaves but moment brief
For baffled lips to kiss
The sparkling draught is dried away
The hour of rest is gone
And urgent voices, round us, say
“'Ho, lingerer, hasten on!”
And has the soul, then, only gained
From this brief time of ease
A moment’s rest when overstrained
One hurried glimpse of peace
No, while the sun shone kindly over us
And flowers bloomed round our feet
While many a bud of joy before us
Unclosed its petals sweet
An unseen work within was plying
Like honey-seeking bee
From flower to flower, unwearied, flying
Laboured one faculty
Thoughtful for winter’s future sorrow
Its gloom and scarcity
Prescient to-day, of want to-morrow
Toiled quiet memory
’Tis she that from each transient pleasure
Extracts a lasting good
’Tis she that finds, in summer, treasure
To serve for winter’s food
And when youth’s summer day is vanished
And age brings winter’s stress
Her stores, with hoarded sweets replenished
Life’s evening hours will bless
Winter Stores
Charlotte Brontë
(published under her nom de plume, Currer Bell, 1846)
-
....either something / someone...or, your self?...
https://i.imgur.com/6aNJrFI.png
*cho một vị chúa tể một lần tuyên bố:"I don't belong to anything anywhere."
People khi "in love", họ luôn luôn có cái cảm giác ngọt ngào "belong to".
Em thuộc về anh.
Anh thuộc về em.
Nghĩ anh là chúa tể.
Nghĩ em là nữ hoàng.
Không cần thần dân.
Họ chính là thần dân của nhau.
Rồi sao nữa - khi họ chợt có lúc giật mình nhận ra mình đã "out of love"?
Liệu cái cảm giác "belong to" một thuở khiêm cung nào đó có còn không?
Có người nói mất.
Có người bảo còn.
Bản chất và cá tính của mỗi người tự đi tìm câu trả lời.
Khi vị chúa tể bị mất ngôi chúa tể, thần dân vụt trở thành kẻ phiến loạn. Ah, nữ hoàng rơi đầu.
Khi vị nữ hoàng bị tước mất chiếc vương miện hào quang lấp lánh, thần dân bỗng trở thành kẻ đại bịp. Oh, chúa tể sẽ bị chặt tay.
Thế đấy. Người không còn đầu. Kẻ cụt mất tay. Hừm-hừm-hừm, vẫn "belong to"?
Tôi nghĩ là vẫn.
Để có không gian cho luân hồi thở.
Để có thời gian cho nghiệp chướng chờ.
Quá khứ đi qua luôn bỏ lại những dấu chân - đậm / sâu, nông / cạn tùy thuộc vào lòng độ lượng của bãi cát trái tim ta.
Thường thì cát ướt giữ lại dấu chân lâu hơn cát khô hay ẩm.
Quá khứ. Hiện tại. Tương lai. Ba trạng thể này dù rất tương phản, rất khác biệt - but there's always a very strong connection in betweens.
Ta không thể từ bỏ quá khứ. Làm thế cái ta hiện tại sẽ biến mất. Tương lai sẽ không còn hiện hữu.
Quá khứ đánh dấu lịch sử.
Hiện tại chứng minh tồn vong.
Cuộc hành trình đi về tương lai vẫn tiếp diễn.
We - somehow - still belong to...
...either something / someone...or, the life?:z58:
-
...with time everything goes its way...*
https://i.imgur.com/4tOxrvF.png
...amongst the lines, amongst the words, and under the guise...*:z58:
-
...it's remarkable how we go on year after year...*
https://i.imgur.com/3xKnm8i.png
:z58:
Time passed
But time flows in many streams
Like a river, an inner stream of time will flow rapidly at some places
And sluggishly at others
Or perhaps even stand hopelessly stagnant
Cosmic time is the same for everyone
But human time differs with each person
Time flows in the same way for all human beings
Every human being flows through time in a different way
Yasunari Kawabata
*Beauty and Sadness
-
...tìm nhau như thiên cổ tìm ngàn thu...*
https://i.imgur.com/DC1kG15.png
*4everU
Những ngày cuối năm ở không là những ngày chết tiệt - lạnh tê tái & dài lê thê. Chuyến đi dự định không thành, vốc thời gian dự định sẽ được đem ra vung vãi @somplace/somewhere do đó bị bỏ trống - trắng.
NĐO với khóe môi cong cong & tia mắt diễu cợt nhìn ra từ bức canvas xám, hỏi:
- Où est le soleil?* Pourquoi es-tu triste?*
Ah, mùa vào Đông nên ông mặt trời lười khăng khăng nằm ngủ nướng.
Buồn ư? Ơ, tôi có buồn chi đâu - chỉ là đang lầm bầm/loay hoay không biết phải làm gì với cái bức canvas mắc dzịch đáng lẽ ra đã là một tặng phẩm trễ tràng cho một ngày sinh nhật cũng mắc dzịch không kém. Đóng gói nó rồi nhờ ông Fedex làm ơn chuyển đi giùm? Mà chuyển đi đâu/đến đâu/về đâu? Cái địa chỉ cũ từ chối không nhận. Người trong tấm portrait còn mắc bận lưng tưng lửng tửng vơ vẩn đường mây chẳng biết đến bao giờ mới chịu ngựa hồng gẫy vó...
- Em ạ, thực ra, tôi không còn trẻ nữa.
- Do I know not?
- I'd prefer to breathe & beat the drum of my life in a normal rhythm. Nói một cách tóm tắt, I don't want to be beat up & die down early.
Jeezzz, it's just a cup of black coffee without sugar along with a belated happy b-day painting thôi mà - nobody's gonna jump nobody here. Hey, lẽ thường thì chỉ có đám Venus nhiễu sự mới hay dzun dzẩy lo âu mấy cái vụ messy ni, chứ nếu một Mars đã không còn carries the flame thì dẫu có ráng xì khói nghi ngút 2000 năm đi nữa, a dead volcano is still a dead volcano - plain dead - nhắm mắt nhắm mũi cố nhảy ra nhảy vào quạt đủ trăm lần cũng chẳng làm sao mà jump được ngọn lửa. Háh!
Anyway, cái lò sưởi bập bùng trong blue den đang nhí nhoét nhoẻn đôi môi đỏ:
- Tặng em nhé, tặng NĐO lừng khừng trên tấm canvas đó cho em nhé?
Hỏi:
- Để làm gì?
- Em sẽ hóa kiếp ông ta thành một ngọn lửa thật to để nấu nồi nước chữ xông cho cô nàng đang bị cảm cúm khật khừ tên mùa Đông.
- Nàng ta đã có chàng double whiskey taking care dzồi, em khỏi phải lo.
- Giời, tin cái miệng chocolate của chàng ấy thì có mà bán lúa giống. Chàng mà đã say là chàng chỉ thiết đến "túy bút" thôi cô ạ, đông-đông thảm thương rồi sẽ đến nước phải đi bán muối!
- Tốt, có muối thì đỡ trượt chân/đỡ ngã. Không thấy ngoài phố có ông nhà văn đang đi tìm muối cho ngày đó sao?
- Tại ngày ông ấy nhạt quá nên ông ấy phải tìm. Mà "tìm" với "bán" có gì khác nhau không?
- Không biết. Chạy qua nhà NNH mà hỏi thử xem. Nghe nói nhà ấy cuối năm có nhiều học giả đang bàn chuyện an/yên-đậu/đỗ. Bàn xong có lẽ rồi sẽ đem ra chợ bán.
- Thế còn "tìm"?
- Thì ráng mà tìm loanh quanh vậy. Hay là vào đây xem có tìm được gì không, nhé...*
https://www.youtube.com/watch?v=BHhFNyGtwyk:z58:
Cái lò sưởi ngây thơ nghe lời phủ dụ bùi tai chạy đi tìm thật.
NĐO trong bức chân dung lại nhếch nhếch cái khóe môi cong, cười cười:
- Em không định đốt tôi thành tro thật chứ?
Well, why not?
I don't plan to keep you here forever.
Just don't know exactly when I should let you go...
With a hungry/vulnerable flame.
-
...like trains that don’t stop at your station...*
https://i.imgur.com/XdL3t4A.png
Seasons change
Years run by
Feels abundantly strange
Wiping forlorn tears dry
Distance may take its toll
I'll learn how to be tough
Only you could stir my soul
And yet it was never enough
I once found you amongst the sky
Peeking through a Gulmohar tree*
Watched countless flocks fly
In the hopes of setting you free
The sun had called it a day
Your face dissipated too
Colored me ochre, vermillion, grey
Farewell hints of blue
There's nothing I regret
Will always call you a friend
The jiff our eyes coalesced
Beginning of a beautiful end
*Gulmohar is the Hindi name for the flame tree, also called the royal poinciana or the peacock flower tree (Delonix regia).
In Bengali, it is called krishnachura. The tree is a member of the Caesalpiniaceae family.
-
...When The Sun Appears in the East...*
https://i.imgur.com/3kwwEVA.png
When the sun appears in the East
I make friends with my poetry
I see a golden disc
Right above the blue sea
A red hibiscus is smiling at me
Is there anybody on earth, O Sun
Who does not long for your smile?
No, nobody
Everybody wants your smile
I too want you smile
And something more
I want to bow to you
With my heart’s adoration
Sri Chinmoy:z58:
-
...he said "whatever you want, dear!"...*
https://i.imgur.com/h18hKmd.png
...and I said "you better remember that later, oh dear!"...:z58:
-
...mưa lay hoa đào...mưa lay hoa đào...
https://i.imgur.com/JrTf5Er.png
...rụng xuống thềm tôi...:z58:
-
...only you can decide if it is...*
https://i.imgur.com/gn8OwUa.png
The journey may be short and sweet
Or may be long and arduous
But, either way
Only you can decide if it is a journey you are willing to take
*C. Scott:z58:
-
...chút cặn mật ngọt thời gian...
https://i.imgur.com/xBM4A6h.png
giọt thứ nhất rơi nỗi nhớ
của ngày tha thiết bên nhau
giọt thứ hai rơi nỗi khổ
từ ngày hoang vắng xa nhau
em tìm gì trong đáy tách
chút cặn mật ngọt thời gian
kỷ niệm buồn câu oán trách
đổ tràn sương khói ly tan
uống cạn cùng nhau ngụm đắng
uống cạn cùng em mùa phai
yêu xưa vỡ òa hoa nắng
thương xưa nhạt nhòa hương bay
-
...it’s so good to go anywhere...*
https://i.imgur.com/cW3PQ2O.png
...arm in arm...with love...:z58:
-
...under the rocks are the words...*
https://i.imgur.com/qFK8djM.jpg
Eventually, all things merge into one
And a river runs through it
The river was cut by the world's great flood
And runs over rocks from the basement of time
On some of the rocks are timeless raindrops
Under the rocks are the words
And some of the words are theirs
I am haunted by waters
*Norman Maclean / A River Runs Through It:z58:
-
...bright and early next morning...*
https://i.imgur.com/r0rwdqk.png
...then I'll understand...*:z6:
-
...when one goes and the other one stays...*
https://i.imgur.com/5C6zRnB.png
:z58:
They will not forget their promises
They are written to the same addresses
The great loves recognize themselves
When one goes and the other one stays
-
...now when I remember spring...*
-
...which every man on earth desperately thirsts to prove...*
-
...renewal is not revival, dear!*
https://i.imgur.com/tcOmPqG.png
*for a sweet blue eyed alien from mars
Tên con trai có cái đầu tóc bờm xờm như chẳng bao giờ chải.
Đứa con gái vẫn thường lẽo đẽo theo đuôi chế diễu:"Đầu ai có rơm có rác, kêu tôi bằng bác tôi phủi giùm cho!".
Tên con trai không thèm kêu đứa con gái bằng "bác", hắn kêu bằng "em" ngon ơ:"Này em, nếu em mà cứ chanh chua mãi như thế thì mai mốt này sẽ chẳng có chồng nào dám rước!".
Đứa con gái chu mỏ ré:"Bác sẽ chả bao giờ thèm lấy chồng đâu, tôi ấy ạ!".
Tên con trai tủm tỉm cười. Hắn có cái lúm đồng tiền xoáy rất sâu ở khóe môi trái mà đứa con gái rất thích trợn mắt ngắm nghía. Và tên con trai biết tỏng thế mỗi khi bị đứa con gái tấn công. Dĩ nhiên là đứa con gái lần nào cũng bị sập bẫy để tia mắt nhìn rơi tõm ngay vào cái xoáy ngộ nghĩnh và quên mất tiêu những lời chỉ trích cái đầu tóc bờm xờm như chẳng bao giờ chải.
- Tại sao lại gọi đó là cái lúm đồng tiền? Đứa con gái nghẹo cổ wonders.
- Thì tại nó nhìn giống cái đồng tiền xu xưa xửa xừa xưa ấy. Có nhìn thấy nó bao giờ chưa?
- Có thấy hình chụp trong mấy cuốn sách cũ của bố, loại xu bằng đồng có đục lỗ ở chính giữa để xỏ dây cột cho khỏi bị rớt lung tung ấy, phải không?
Tên con trai lại tủm tỉm cười:
- Ai bảo thế, người ta xỏ dây cột là tại người ta sợ mất chứ không vì sợ rớt.
Đứa con gái nhìn như bị thôi miên vào cái lúm xoáy rồi vụt hỏi:
- Cho sờ thử tí, được không?
Cái bờm sư tử của tên con trai gật gật:
- Được, nhưng với một điều kiện.
Đứa con gái vốn ghét những thứ đòi hỏi điều kiện, sì sì như rắn hổ:
- Chịu vô điều kiện thì sờ, không chịu thì khỏi. Làm như báu lắm ấy!
- Giận rồi à?
- Chẳng có rỗi hơi. Không cho thì bác đi kiếm cái đồng xu khác bác sờ!
Thế là tên con trai hoảng. Ngộ nhỡ bác kiếm được cái đồng xu khác ngộ nghĩnh hơn rồi bác quên béng ngay cái đồng xu hắn thì sao?
Tên con trai nghiêng nghiêng cái đầu tóc bờm xờm cho đứa con gái thọc ngón tay trỏ bé xíu vào cái lúm xoáy ở khóe môi mình - không điều kiện. Hắn la oai oái:
- Úi, nhẹ thôi. Bộ tưởng là đồng xu thật hay sao thế!
Đứa con gái cười. Khi nó cười, cái răng khểnh của nó nhìn rờn rợn như chiếc răng nanh nhọn hoắc của những con ma cà rồng bay bay trong đêm đen. Tên con trai nghĩ: Nếu bị chiếc răng đó ngoạm, có lẽ cái xoáy đồng tiền dzuyên dzáng của hắn sẽ lập tức biến mất ngay. Đau thì chẳng thể nào cười, có phải?
*
Mảnh trời đầy sương mù đục bên ngoài khung cửa sổ chừng như đang còn ráng đốc xúi bức rèm đêm kháng cự bàn tay vén.
Giấc mơ vu vơ ấm ớ khiến tôi chợt nhớ tới vết sẹo mờ mờ một thuở trên gò má trái của người đàn ông ưa cười dòn dã ấy.
Phải chi nó đừng bao giờ là vết sẹo, nhỉ?
Phải chi nó chỉ đơn giản là một cái xoáy đồng tiền.
Và một ngón tay trỏ có móng hồng hồng nào đó sẽ là sợi dây cột cho nó mãi mãi đừng bị rớt...(vào cái thế kỷ cường điệu ngạo mạn của plastic surgery & botox)
Ah, the masks of icy cold heartless unrecognized strangers on those broken hills.
Oh, dear sweet blue eyed alien from mars...
You are forever not you anymore without your once true yester-sweety you.
Ừmm, thật đấy!:z58:
-
...yêu một vạn người...như một người thôi...*
https://i.imgur.com/8bwlTcT.jpg
*one cannot survive without imagination!
Em bảo em không thích đàn ông. Họ luôn tạo cho em cái cảm giác bất an với những cuộc "fighting" dai dẳng liên tu bất tận.
Em bảo em không thích đàn bà. Vì em đã lớn lên trong một thế giới toàn đàn bà ngập ngụa những ràng buộc đầy định kiến và "rumors / gossips".
Em sống với một con chó lông xù, một con mèo cận thị và một con rùa nước cổ lùn tối ngày chỉ biết bơi bơi, câm như hến.
- Như vậy có buồn lắm không? Vài người bạn băn khoăn hỏi khi ghé qua nhà.
Buồn ư? Làm sao tránh khỏi. Cuộc đời vốn dĩ buồn nhiều hơn vui. Nhưng có lẽ cái buồn trong thế giới của loài vật - dù lênh loang thăm thẳm - ít ra - nó cũng không làm cho cái đầu em bị nhức hoặc trái tim em bị đau.
Những người đàn ông dành cho những người đàn bà.
Những người đàn bà dành cho những người đàn ông.
Em chỉ muốn là một "being" ngây ngô, bỡn cợt nô đùa trong cái thế giới lặng lẽ của riêng em.
Gọi em là Eva.
Gọi em là Adam.
Gọi em là banana or saru-chachacha.
Tùy hỉ.
Em biết em chỉ đơn giản là em.
Yuppy biết (70%).
Mirrow biết (80%).
Lavender biết (97%).
Thế là đủ.
Mà đủ thật không?
Ah, ông ta không biết (even@0.01%).
Nên mãi mãi...mãi mãi...
Vẫn là không đủ.:z51:
-
...because his warmth can change you and make you his own...*
https://i.imgur.com/0uRvh2Y.png
:z58:
Delicate flower, you have been growing alone for too long
The soil 'round your feet was frozen by winter
Your petals were brittle, their colour near gone
But just like the ocean that carves through rock or softens a stone
The hardness, a coldness, is starting to fade
When the sun comes
Because his warmth can change you, and make you his own
Annie Jane
(A Frozen Flower Thaws)
-
*Dream it...Do it...Love it...Live it...Anyway!*
https://i.imgur.com/jtMrVAI.png
:z58:
You can spend your whole life building
Something from nothin'
One storm can come and blow it all away
Build it anyway
You can chase a dream
That seems so out of reach
And you know it might not never come your way
Dream it anyway
God is great
But sometimes life ain't good
And when I pray
It doesn't always turn out like I think it should
But I do it anyway
I do it anyway
This world's gone crazy
It's hard to believe
That tomorrow will be better than today
Believe it anyway
You can love someone with all your heart
For all the right reasons
In a moment they can choose to walk away
Love 'em anyway
God is great
But sometimes life ain't good
And when I pray
It doesn't always turn out like I think it should
But I do it anyway
I do it anyway
You can pour your soul out singing
A song you believe in
That tomorrow they'll forget you ever sang
Sing it anyway
Yeah, sing it anyway
I sing
I dream
I love
Anyway
-
...sometimes the smallest things...
https://i.imgur.com/fkGSXN9.png
*for every little sweet meomeo of you all...
...take up the most room in your heart...:z57:
-
...so I hung my head and I cried...*
https://i.imgur.com/oYWXNzM.png
Buổi sáng nồng hương cỏ.
Bầy chim ríu rít gọi nhau về dự hội tháng 5.
Mừng cô ra trường.
Mừng cậu tốt nghiệp.
Mừng mùa hạ lá xanh um hoa đỏ ối đón đám cưới nở rộ hoa đời.
Em phang nỗi mừng vô tư của tôi bằng một câu dọa dẫm:
"Ra trường mà không có job offers thì nhất định sẽ đi lấy chồng đẻ con."
Úi trời. Van em. Khoan đã.
Hãy mặc tôi mừng vu vơ cho người trước.
Với em - tôi chưa muốn mừng.
Trẻ thơ thì dễ thương thật đấy nhưng dài lắm cũng chỉ được vài năm ngọt ngào nâng niu.
Rồi thì tha hồ mà nốc Advil / Tylenol.
Rồi thì lá vàng lá úa...
Rồi thì hoa tàn hoa héo hoa rơi hoa rụng em ơi...
Nói thế chứ cuộc đời em vẫn là của riêng em.
Thở nó - sống nó ra sao vẫn là quyền em quyết định.
Tôi chỉ rất là không thích cái nỗi bất lực phải nhìn em sa lầy vào những dấu chân tôi đã bước.
Chẳng có gì vui.
Hì, em lại đang ngúng nguẩy lẩm bẩm:"Đời bà là đời bà, đời tôi là đời tôi - nothing related." - phải không?
Ừ, có thể em sẽ may mắn hơn tôi.
Vậy thì chúc em "Big Luck".
Tôi sẽ bắt đầu đọc kinh sám hối kể từ hôm nay thay cho lời cầu nguyện:
"Mea culpa! Mea culpa! Mea culpa!".
...and keep waiting...:z58:
-
...and the mystery becomes you...
https://i.imgur.com/Gu7f01V.png
Story of hands*:z58:
Mister Cardinal đã lâu không thấy, sáng nay bỗng dưng ghé về thăm, chirp-chirp hỏi:"Something new? Something new?". Tôi cười:"Ah, yes. Want to hear it?".
Tôi kể cho Mr. Cardinal nghe về một sweet wedding on Mother's Day trong thị trấn. Hình ảnh Người Cha walking down the aisle with the charming bride khiến Mr. Cardinal cảm động. He sighs:"A hand gave away a hand to an other hand. Sad but lovely! Did that remind you about something?".
- Ừmm, circle of hands?
Mr. Cardinal nghếch mỏ:
- Háh, tôi muốn hỏi về những bàn tay xưa của you ấy! Where are they now?
- My hand is still mine. I don't know about the others'. They might keep searching or holding some different hands somewhere on Earth.
- Is it cold & empty?
- Huh??
- Your hand ấy!
- Oh, my hand! Is it supposed to be cold & empty?
Gắt:
- Of course, when there's nobody around to hold it.
Nháy:
- No hand to hold mine but mine is busy holding my ink pen now, how's that?
Lẩm bẩm:
- Pen is not hand. They're totally different things.
Ah, cái vương miện đỏ trên đầu đang bắt đầu chuyển sang màu huyết dụ. Có lẽ cần phải trêu thêm một chút nữa thì mới đủ dose thẫm cho một giọt mực màu red wine.
- When I write with my pen, there's always a very warm hand holding mine. Imagine/Imagine, hello!
Cáu:
- Whose hand is that? Does it really make you feel?
- Intensively & wonderfully! You'd never understand that kind of feeling if you're so lacked of imagination. Well, I don't blame you since you're just a bird.
Thế là giận.
Thế là chirp-chirp mấy tiếng sắc lẻm rồi bay vù lên tuốt ngọn cây JRM bên hồ nước.
Tôi nghĩ he needs a hand (or an index finger) to pet (or to tickle) his trouble soul.
Mine is occupied with the vu-vơ-words mà you đang đọc.
So sozzy, my very dear mister ưa giận lẫy!
Tôi biết mister hiện đang rất nhớ nhung một "người" mà không bao giờ chịu nói ra hay admit that's what you're feeling...
Is her name Phoenix?*
-
...như một tiếng "xèo", xèo cái rồi xong - mất hút...
Xèo!:z58:
Em về chơi và đòi đổ bánh xèo. Ừ thì đổ. Cũng đã lâu cái chảo "pro" nhà tôi không được đổ (hì, Princess D không cho phép).
Này bột mây bay/này trứng cội nguồn/này dòng sữa dừa thơm ngọt/rắc thêm chút phấn nghệ vàng điểm trang màu nắng/thả thêm những cánh hoa hành xanh biêng biếc những ước mơ xinh...
Em thích xèo của em nhiều tôm/nhiều thịt. Tôi muốn xèo của tôi không tôm/không thịt/full of mushrooms. Em cười chế diễu:"Vẫn bị cái họ phù ám ảnh?".
Oh, không đâu. Nếu tôi bị obsessed với con ma diet, tôi đã không đồng ý chúng ta cùng xèo.
Tôi chỉ không muốn phải ngày ngày nốc thuốc & sáng sáng phải chạy như điên khùng ngang qua cái khoảnh vườn có treo cái bảng "Cấm tiệt loài mèo!". Chỉ thế!
Em hỏi:"Sao năm nay không chịu mở hồ? Bơi tốt hơn chạy."
Mụ keo thị cú trong tôi càu nhàu:"Tốt thân nhưng chả tốt cho túi. Thời buổi ktkk, 200 bạc điện extra để dành đi collect shoes/sandals còn hơn."
Em lại cười nghiêng ngả như đang bị ai tickle vào lòng bàn chân. May the G. help me - tôi không dám cười theo em. Chứng hiccups khi cười nhiều đã sắp sửa thành bệnh nan y không thể chữa.
- Thế xèo xong rồi mình làm gì?
- Đi ngủ.
- Huh?
- Có cô hàng xóm phía sau đi rong về thèm ngủ quên cả nhặt trứng gà. Bệnh ngủ cũng hay lây. Bộ em ăn xong không buồn ngủ hử?
- Em chưa dzà mà. Ăn xong buồn ngủ là chứng tật của người dzà.
- Vậy thì tôi nay đã dzà?
- Ừ. dzà khú đế như cây cổ thụ.
- Như vại cà thâm chứ, fav. line mà ngày xưa em hay nói đó. Mà này, cà thâm đem bung với ốc bưu ăn cũng ngộ lắm - cái ông Rotten Tomato xúi thế.
- Đừng nghe ông ấy, vua xúi bậy! Hôm Red Poppy Fest. tháng 4 năm trước, em nhìn thấy ông ta lóc cóc cỡi ngựa xem hoa với một ả cốm xanh. Nom hớn hở lắm.
- Cũng nên hớn hở. Hoa thật tươi hơn hoa giả.
- Chị với ông ta sao rồi?
- Có sao đâu. Thỉnh thoảng vẫn réo trêu nhau. Dăm ba trận cười cho thỏa thuê đôi ba phút lãng quên.
- Chị đừng nhớ thì khỏi cần phải quên.
- Easy to say. How's mom?
- Vẫn thế. Vẫn khư khư cái định kiến "âm/dương". Me không thích chị sống loanh quanh một mình, bảo mai mốt chết không có người khóc đám.
Xời. bà cụ rủa con độc thế thì thôi...
Mà chết ngay đơ rồi thì cần gì phải có người khóc nhỉ? Khóc ngay lúc sống có lẽ cảm động hơn ấy.
Nhưng nếu chưa ngủm mà đã có người từ tâm đòi đóng góp nước mắt trước thì lại cong mỏ tru tréo là bị trù ẻo.
Có kiêng thì có lành.
Lành thì lành nhưng rồi vẫn cứ phải chết. Hết.
Xèo bánh đã xơi xong.
Xèo nói cũng đã nói xong.
Em lại hỏi:"Mai mình ăn gi?
Tôi nháy:"Bún ốc".
Em cũng nháy:"Ăn ốc nói mò!"
Phì cười. Vừa nghĩ này kia lung tung vừa hiccup...
Có thể nào - một lần - tôi tình cờ mò trúng được cái mạch đập lunatic/ambiguous của trái tim em không?
Có lẽ rồi cũng sẽ giống như một tiếng "xèo", xèo cái rồi xong - mất hút...
-
...only if...
https://i.imgur.com/RUkDz1k.png
Mr. Ông Người*:z58:
Thời tiết luôn là một vị thần rất khó tính & ông ta là một "ông người" rất khó chịu.
Vị thần không bao giờ thèm chiều ý trần gian - trút mưa lúc nóng & rải nắng lúc lạnh.
Ông người cũng y như thế, chẳng bao giờ thèm chiều ý tôi - chỉ ân cần ngọt ngào lúc tôi vui, lúc tôi buồn nẫu ruột nẫu gan thì đôi chân đó chỉ chực mọc cánh bay đi mất biến.
Tôi hấm hứ:"Ông không phải là good tri kỷ!"
Ông người cười khành khạch:"Khi em không được vui, em hay nổi cơn làm bão. Không chạy, bộ khùng sao?".
Thì ra ông ấy sợ bị khùng. Mà cũng phải, khùng ai mà chẳng sợ - nhất là khi cái nỗi khùng ấy lại mò đến ngay trong cái lúc mình cần tỉnh táo hơn bao giờ để có thể "deal with it".
Khùng thì không thể đổ đầy xăng chiếc Jeep phóng đi thám hiểm the world...
Khùng thì không thể mỗi mùa thu vô rừng lui cui lượm lá vàng/lá đỏ cho đầy một giỏ chữ đem về ghép thành thơ...
Khùng sẽ quên ăn/quên ngủ/quên thải/quên đủ thứ - quên cả mình đôi khi đãng trí chạy nhong nhong naked trên phố đông người mà lại cứ ngỡ mình đang khoác chiếc áo diệu kỳ diễm lệ...
Khùng cũng có khi khiến mình chợt hóa thân thành con muỗi bay vù vù trong đêm tối mong tìm được vài mảng thịt da hớ hênh mà chích một phát cho bõ ghét...
Nhưng khùng cũng có khi bỗng dưng vung cây đũa thần biến mình thành một kẻ đầy lòng từ tâm/bác ái cái gì cũng muốn cho đi/cho hết/cho tất những thứ mình đang có/tưởng có mà thực ra không có hoặc chưa bao giờ có...
Nói một cách tóm tắt, Mr. Ông Người rất sợ bị khùng như vậy.
Nên ông người luôn phải cố gắng tỉnh.
Nên ông người luôn phải tìm đủ mọi cách để tránh né những cơn bão khật khùng.
Nên ông người thế là tịt - ông người nhất quyết không thèm làm thơ nữa.
Rừng thu từ nay ngập lá khô sẽ không còn ai nhặt. Vì ông người bận.
Ông người bận đóng sơ-mi trắng cổ cồn/cà-la-hoách đỏ/giày Bertuli lấp lóa như mảnh gương soi - soi chân ta bước//soi đường ta đi/soi con kiến vàng lăng quăng ta đạp/soi bông hoa dại ta dẵm nát bét cho khỏi phải cứ tí toét mỉm cười với gã mặt trời say.
Ông người bận ra ngồi cao lâu xực sơn hào hải vị.
Ông người bận giăng trướng gấm màn nhung cho giấc ngủ quân vương thỏa sức vẫy vùng.
Muỗi mòng muốn vo ve lân la ư? Đừng hòng, ta đã có sẵn một tá Mosquito Spray thượng hạng. Con dế mèn xin đừng gáy/con ve sầu thôi đừng rên. Mây rảnh cứ việc trôi/gió huỡn cứ việc thổi/trăng hờn cứ việc chìm sâu đáy nước. Ta nay rất tỉnh & ta chẳng còn ngại ta phải trần truồng dưới những con mắt nhìn vây bủa của trần gian ưa lép nhép. Ta vẫn sẽ tiếp tục làm kẻ từ tâm nhưng lần này sẽ chỉ với ta/cho ta/riêng ta vì rốt ráo, human being nào mà lại chẳng vì mình trước & above all - có phải?
But I don't fall in love with Mr. Ông Người.
I only just adore & cherish the mesmerized lunatic who was once suddenly jumping out from the locked cell of passion/desire/spontaneity...
Where is he now?
-
...We have a story and it survived...*
https://i.imgur.com/R0IGXA6.png
...In the memories we share...*:z58:
-
...for nobody could paint a dream...*
https://i.imgur.com/oAMnYyx.png
Khi ông ấy đề nghị một ngày nghỉ để vẽ vời một bức chân dzung, tôi chun mũi hếch:
- Chân em chẳng có gì lạ. Đi mà vẽ đôi chân bạc triệu của Angie D. ấy, mai mốt nổi tiếng như Picasso biết đâu em sẽ được thơm lây!
Mr. Oh-dear hậm hực:
- I'm already famous. I don't need AD's insured legs in order to be Mr. Fame. Everybody knows me, soon or later...(he means he is Mr. Somebody, doesn't he?)
- Vậy sao còn đòi vẽ "chân em"?
- Muốn vẽ cái chất lăng quăng trong đôi chân đó. Thử xem có trói được nó vào tấm canvas hay không.
- Đừng quên đôi giày màu rượu đỏ.
- Tôi không thích những cái gót nhọn của đôi giày ấy. Làm ngón chân tôi bị thương.
- Thế cứ mặc cho "chân em" bị naked hả?
- The truest "chân dung" doesn't need any décor or clothing.
- Muốn mấy cái móng sơn màu gì?
- None. Let the toe nails shine through by themselves.
- Naturally?
- Ừ. Bác mẹ sinh ta vốn áo sồi.
- There's a defected pink mole ở một ngón giao chỉ. Want me to cover it with a string of silk ribbon?
- Don't you dare to do that. That pink dot is the essence of the portrait.
- Nói gì không hiểu!
- That the proof of your constantly lost.
- In what? Life?
- A black mole for Life. Pink for Love.
- I always love you. I'd never/ever get lost.
- Liar!
- Do you love me?
- We are talking about the pink dot.
- See, you are a broken GPS. That explains why "chân em" phải luôn bận rộn lăng quăng. Cho đỡ tức!
- Nếu tôi đem cái GPS tôi ra tiệm sửa, liệu em có hết nhảy nhót lăng quăng không?
- Không biết.
- Thế thì mất toi công sửa chữa à?
- Never know if you never try.
- Stubborn legs!
- Broken GPS!
- Mặc kệ. Tôi nhất định phải vẽ cho bằng được bức chân dung mà tôi muốn.
- Và em cũng nhất định phải confuse cho bằng được cái broken GPS ông.
- Okie. Cứ thử xem ai sẽ là the last one standing nhé. Nhớ lấy ngày nghỉ this TGIF đấy!
- Pourquoi? We still have Saturn&Sun days ahead.
- Not long enough for a completed portrait painting.
- Sure. If you insist on wasting your precious time.
- Thank you!
Nói thì oai thế chứ tôi biết ông ấy sẽ chẳng bao giờ hoàn thành được bức chân dzung mà ông ấy muốn.
Bộ quên cái broken GPS của ông ấy lúc nào cũng đầy ắp cái essence của những chòm mây vơ vẩn lang thang ư?
Háh!
-
...one part climbs toward heaven, one sinks to earth...*
https://i.imgur.com/5Ltm0wJ.png
Sunset*
Slowly the west reaches for clothes of new colors
Which it passes to a row of ancient trees
You look, and soon these two worlds both leave you
One part climbs toward heaven, one sinks to earth
Leaving you, not really belonging to either
Not so hopelessly dark as that house that is silent
Not so unswervingly given to the eternal as that thing
That turns to a star each night and climbs beyond
Leaving you (it is impossible to untangle the threads)
Your own life, timid and standing high and growing
So that, sometimes blocked in, sometimes reaching out
One moment your life is a stone in you, and the next
A star
Rainer Maria Rilke
(1875-1926)
-
...Upon the supreme theme of Art and Song...*
-
...We all talk a different language...*
https://i.imgur.com/JmaGKgx.png
Songwriters: B.A. Robertson / Mike Rutherford
...It's the bitterness that lasts...*