(Link hình không còn hiển thị)
Chị ấy gọi điện thoại bảo tôi bình tĩnh ngồi xuống ghế trước khi nói cho tôi nghe. Linh cảm chuyện chẳng lành, hoang mang, tôi hỏi: Phải sở cho tôi nghỉ việc? Xưa nay, những thay đổi trong sở chị tin tưởng cho biết trước, tôi luôn giữ kín cho tới khi Department official thông báo.
Chị bảo tuần lễ đầu tháng 6 sẽ là tuần làm việc cuối cùng của chị, nghe nói, tôi khựng lại một lúc. Nhiều năm làm việc chung Dept, cách hai con đường nhỏ hình chữ L bên kia. Tôi vào làm trước nên trained chị ấy những ngày đầu.
Dept cũ vài lần thay đổi Supervisor vì được lên chức, chuyển nhiệm sở, hoặc gia đình chuyển đi nơi khác. Vài năm sau chị thành Supervisor của Dept, khó chịu nhất trong số những Supervisors trước.
Tâm tình tôi viết những ngày đầu trong MTĐ cũng có hình ảnh của chị. Ai thân với tôi đều biết đây là một trong những nhân vật "nặng ký" đáng "gườm" bởi những bất đồng ý kiến. Tánh tôi nhẹ nhàng, không chấp nhất, nhưng cương quyết, chị cứng cỏi "búa tạ" , mạnh mẽ như phái nam, thể hình cũng "vạm vỡ" không kém. Nửa đùa nửa thật, tôi đặt cho chị biệt danh "Chủ Tịch Mao Trạch Đông", cùng cười to vì thấy cũng... giống.
Gọi nhau bằng bí danh "Chairman Mao" như thế thì tôi đã "ực" hết bao nhiêu ly cà phê đen không đường. Chúng tôi đã có những cảm thông, hiểu ý nhau hơn, nếu không nói là thân thiết, sự tin tưởng ở nhau đã có, không có điều gì chị dấu tôi, vì luôn muốn tôi chuẩn bị tâm lý.
Xưa nay việc training nhân viên là việc của tôi từ Dept cũ qua tới bên đây, lần này thì khác, tôi sẽ là người được huấn luyện cho công việc. Nhận việc mới mà trong lòng chẳng vui, bất ngờ nên tâm trạng khó tả, nhiều lúc tôi "đóng băng" tư tưởng mình để không nghĩ ngợi lung tung.
Nằm trong ngân sách và kế hoạch của sở, Dept bên ấy đã dọn chuyển qua bên đây nhập chung với chúng tôi từ năm trước. Ba Depts dưới sự điều hành của một Boss, three in one, nhưng phòng làm việc và phần hành vẫn riêng biệt.
Chúng tôi đã thành bạn thân sau bao lần "choảng" nhau, mà không, là chị ấy "choảng" tôi trước chứ. Tánh của chị độc đoán, nóng nảy, thấy không có lợi cho Dept, tôi không làm theo ý của chị, dù sao tôi cũng là lính cũ, quen biết công việc hơn chị, nhưng theo phương diện hành chánh, tôi phải thuận phục chị. Những lúc như thế tôi im lặng, chú tâm vào công việc của mình.
Khi thấy tôi im im, không nói chuyện là chị ấy biết đã làm điều không đúng, thế rồi như bị cáo trách trong lòng, lần nào chị cũng làm hoà trước, xin lỗi, hứa sửa đổi rồi lại vẫn thế, vẫn Chairman Mao. Sau này tôi hiểu không thể thay đổi bản tánh chị ấy nên tôi học cách chấp nhận đối phương, cách này thật tuyệt mà từ lâu tôi không thực hiện.
Thay vì vào sở cho chị ấy chỉ lại phần hành công việc mới, Boss nói tôi ở nhà, training qua hệ thống Zoom. Mãi tới thứ 5 vừa qua tôi vào sở, chị ấy làm việc ở nhà, khi chị ấy vô sở, tôi làm việc ở nhà, lại training qua Zoom. Không hiểu rõ lý do Boss cho training online, nếu không phải là social distancing, nhưng tôi không thắc mắc. Training giữa chị và tôi có Boss hỗ trợ, record qua hệ thống của Zoom.
Đây là một thay đổi lớn, bất ngờ cho tôi nên phải có feedback. Không chỉ một vài lần training online mà có thể tiếp thu hết kinh nghiệm công việc và kiến thức lâu năm của chị. Có lẽ Boss không muốn tôi bị chao đảo cảm xúc khi chia tay chị, hay vì lý do tế nhị cho chị và tôi.
https://mail.google.com/mail/u/0?ui=...=ii_kauh1dzg14............https://mail.google.com/mail/u/0?ui=...=ii_kauh1e0c15
Trước khi có lệnh Lockdown, khung chat của tôi và chị gõ cho nhau rộn rã lắm. Hôm qua vô bàn làm việc của chị, điện thoại nằm chơ vơ, cuốn sổ tay mới tinh còn chưa ghi chép, tôi gõ từng chữ rời rạc trên khung nhắn, rón rén hỏi mật mã mới, những files mà nhóm ITS chưa kịp chuyển từ chị qua tên tôi. Hàng chữ trên bàn phím thật xa lạ, tôi kiếm tìm từng chữ trên phím gõ, ráp với nhau như một khúc âm buồn rời rạc.
Hôm qua Boss xếp đặt buổi họp (gặp nhau) online cho tôi và những "đối tác" của chị, thú thật tôi đã "stressed out" mấy ngày nay. Trước giờ họp, Boss gọi điện thoại bảo tôi nhấn nút "mute", Boss sẽ "do all the talk", khi nào thuộc phần hành tôi mới lên tiếng.Thế rồi buổi "gặp gỡ online" với những nhân vật liên quan tới công việc mới của tôi cũng ổn, nhưng sao tôi vẫn nặng lòng, vẫn bị chia trí, vẫn tressed out. Tôi muốn an ủi chị, chia sẻ cùng chị sự mất mát này, nhưng tôi cứ ngây ra như tượng đá.
Công việc mới không được huấn luyện đầy đủ, tôi bất ngờ với thay đổi, ảnh hưởng tâm lý và tinh thần ắt phải có, tâm trí tôi vẫn trọn vẹn ở lại Dept trước, nơi tôi được thuyên chuyển từ Dept này qua bên đó. Bốn năm phấn đấu, trả giá, chịu trận với vài chống đối để thay đổi những thói quen negative trong công việc của đồng nghiệp, mang lại sự tươi mới cho cả nhóm, mang lại nhiều khách hàng hơn như trong lời phê chuẩn của Boss lớn trước đây.
Môi trường làm việc, mọi người tới với nhau một cách chân tình, thân thiện. Ai ghé qua Dept của tôi cũng thốt lời khen, khao khát một môi trường làm việc thoải mái tư tưởng như thế. Ấy mà một trận cúm Vũ Hán từ bên Tàu tràn lan thế giới đã lấy đi của chúng tôi những đẹp đẽ ấy. Cơ hội mướn thêm người không còn mà ngược lại, phải cắt giảm một người nòng cốt. Sigh... Thở dài...
Cuối tháng 5 mà tiết trời như chỉ mới vào Xuân. Vô tới nơi, thật mủi lòng. Khung cảnh làm việc đã khác lạ, bụi bám khắp nơi, chén Sen Đá và cây kiểng héo queo vì thiếu nước, các thiết bị phòng chống Covid như kiếng ngăn, khẩu trang, bao tay, Sannitizer, Lysol spray, bảng hiệu khoảng cách khắp nơi.
May 29,2020
(Link hình không còn hiển thị)
@ Nhắn O Láng Giềng: O đừng sợ sang trang mới, post này của LV là post cuối rồi, nếu O vô thì khiệng giùm O áo dài tím hồng đang nhặt lá Vàng mà tiếc Thu qua trang mới nha.
@Anh Hải Việt, HK và anh post bài cách nhau 1 phút, quành lại chào anh ở đây. Cám ơn hình hoa Sen anh HV mang vào. Vui thấy anh HV và anh Hân đề thơ cùng HK. Mấy anh tự nhiên như nhà mình nhé.