Dạ hân hạnh được làm quen chị. Đọc kỹ những phiếm văn chị viết thì mới biết chị là thế hệ liền chị.
Chị có thêm 1 fan mới rồi đó.
Chúc chị vui khỏe.
Printable View
Mến chào tái ngộ cô Ngô, cô Lan Huệ, cùng thân chủ của mục STLH!
Hôm nay có dịp lang thang dạo phố, Nghi ghé vô đọc được bài viết về cá kho tộ rất hấp dẫn của cô Ngô, Nghi lại có 1 cái 'mánh' kho cá hong bị tanh nên liền đem ra "khoe." Tuy có vẻ không được healthy cho lắm, nhưng bao nhiêu năm nay, Nghi kho và ăn cá liền tù tì mà...chưa sao, nên chắc mẹo này cũng không đáng lo.
Thường, khi kho cá, Nghi không dùng hành, tỏi hay hương vị nào khác ngoài dầu ăn, đường, ít muối, nước mắm, ớt (cho thơm), và ít tiêu rắc lên sau khi kho.
Cá ướp chung với nhiều đường, ít muối, nước mắm khoảng 15' thì Nghi bắc lên bếp kho, lửa lớn cho đến khi hỗn hợp nước trong nồi cá đặc xuống, rồi chờ cho đến khi hỗn hợp này....cháy (thành màu nâu) sậm lại thì mới thêm nước nóng vào nồi cho ngập mặt cá. Lửa lúc này vặn cho vừa lại, kho cho đến khi nước rút sâm sấp mặt cá thì thêm đường vào. Khi nước gần cạn thì tự nhiên nước sẽ sánh lại (vì đường) và quyện với cá mà không phải thêm bột mì.
Lý do phải chờ hỗn hợp nước (đầu) khô đến hơi cháy, là vì đường khi bị cháy sẽ có mùi thơm thơm, cộng thêm mùi thơm của nước mắm, sẽ khử luôn mùi tanh của cá, hơn nữa đường cháy xém vậy thì cá sẽ có màu nâu (đậm hay lạt tùy mình) mà không phải dùng tới nước màu. (Nhưng có lần Nghi bị tổ trác, chờ....quá tay nên lớp đường dưới nồi cá bị đen khét lẹt, ăn không được.) Cá kho, nếu để dành qua đêm, hôm sau ăn thì nghe mùi tanh lắm, nhưng theo kiểu kho này thì vẫn không nghe tanh.
Lúc trước, có 1 lần, Nghi cũng có thử cái mẹo bỏ ít trà khi kho cá để khử mùi tanh. Nghi bỏ mấy cũng nghe tanh; kho xong ăn vẫn thấy tanh, còn chưa kể sau đó cả đêm nằm trằn trọc...vì trà. Thêm nữa, nếu là cá bông lau kho, thì lúc nào Nghi cũng nhờ người bán cạo bằng hết chất nhờn của cá cho đến khi da thành màu trắng thì kho mới không bị nhờn nhờn, khó hết mùi tanh.
Món cá kho tộ ni, đi liền với tô canh chua như cô Lan Huệ nhắc tới, thì ăn mấy cơm cũng hết. :)
Chào chị Ngô , Vịnh Nghi và quý bạn ,
Tôi có đọc trong một tờ báo nào đó , ông đầu bếp chỉ cách trị mùi hôi cỏ của cá bông lau bằng cách pha một muỗng dấm hay chanh , thêm tí muối vô nước để rửa kỷ lại cá trước khi nấu . Dù cá ở chợ bán đã nhúng vô nước nóng rồi cạo sạch nhớt , người làm cá còn chùi bằng cước rửa nồi trông trắng sạch vậy mà nhằm con hôi cỏ thì vẫn bị hôi như thường . Chị Ngô Đồng mách nước trong một truyện ngắn là nên lấy cục máu cá ở cái mang ra để tránh mùi tanh .
Tôi vẫn áp dụng và thấy có kết quả tốt .
Thú thật tôi thích ăn cá kho mà không thích mùi hôi nên kho xong xuôi mới cho chút nước nước mắm vô . Nếu cho mước mắm vô trước , đun sôi sẽ bay mất hết mùi thì cũng giống như kho bằng muối pha đường vậy thôi . Bởi vậy má tôi chê tôi hà tiện vì không dùng nước mắm để kho :((
Tôi có người bạn không mua nước mắm chợ mà nấu nước muối pha đường nhỏ vô giọt maggi để lấy màu . Vậy mà ngon , cứ tưởng là nước mắm đắc tiền .
Ông lang vườn nhà em mà ăn cá là ông ra lệnh lột hết da cá với cái phần thịt nâu dưới da cá bông lau để hết tanh. Sau khi cá đã kho hoặc chiên, chứ không phải trước khi kho. Hình như ăn vậy cũng đỡ hôi với tanh.
Phở đây...
(tiếp theo)
Ở đầu trên, sát bên nhà thờ là tiệm phở "Tàu Bay" của vợ chồng chủ quán bắc kỳ, hồi 54 đã mần màn nam tiến với rờ-xết phở chăm phần dầu lạc.
........
Y hình (bị hổng chắc, lâu quá dzồi) phở tàu bay thoạt tiên là xe phở, kéo tới bên nhà thờ bán giúp dzui đám công giáo di cư, ăn rau muống miết tới độ cọng rau trồi ra ngay củ tỉ...
- Vụ ni hư thực hổng tường, nhưng câu ví von ni thì có thiệt "đít bắc kỳ có cọng rau muống", quí nữ nghe hãi hùng, đầu nó tưởng tượng lung tung, rằng dám bà ngoại cũng có một cọng giữa hai ống quần hổng chừng. Phiền cái ngoại toàn bận quần đen, thành có lỏ mắt ngó cũng hổng thấy !
Lễ xong, đám rau muống nọ mới bu quanh xe phở, lớp đứng lớp ngồi, thong thả hành đạo phở, dám còn nghiêm trang thành kính hơn cả đạo "nước giời". Ít lâu sau, vợ chồng chủ xe phở sang liền cái quán khuếch trương upgrade kinh tế nghiệp vụ.
Quán phở tàu bay thời tui tới ăn là một quán vừa hẹp vừa nông, nửa tôn nửa lá. Phần đất nọ do chủ trước cắm dùi chiếm đại để ở, rồi bán lại cho tàu bay với giá hời. Xe phở biến thành quán phở.
Quán hổng có cửa nẻo, mặt tiền là một tấm phên bự, sáng sáng được dựng lên trên một đòn gỗ bự, trở thành mái che, làm diện tích tiệm gia tăng và không khí bên trong bớt ngột ngạt. Sau thì cái cột chống chính giữa nọ được thay bằng hai cột hai bên cho an toàn, vì mỗi lẩn mưa to gió lớn, thực khách ngồi bên ngoài sanh phập phồng chuyện tô phở có thể biến thành... tàu bay.
Trong tiệm là những bàn nhôm vuông, mỗi bàn có 4 ghế đẩu nhôm. Trên bàn là ống đũa và muỗng. Đũa dĩ nhiên bằng tre, còn muỗng y hình bằng nhôm thì phải - vì thời nớ nhựa plastic mới phôi thai, chưa kịp nhổ giò trổ mã - và khăn giấy lau chén dĩa thì hổng có.
Quí nữ theo tía má đi lễ nhà thờ, hổng phải vì đạo hạnh mà chỉ vì miếng ăn (miếng ăn xưa rày vốn là miếng tồi tàn, sách vở vẫn biểu vậy). Tan lễ xong nó theo tía mà sang thẳng tiệm phở. Đi lễ chúa nhựt đồng nghĩa với đi ăn phở, sao mà hổng hớn hở chớ chời !
Nghỉ nói đi nấu cơn cái đã.
Chào Đậu (thiệt tình... đọc Đậu cười hoài hổng dứt, chữ nghĩa có dây có nhợ heng)
Chào Nghi, lâu quá xá.
Chào Angie. Cá có phẩn thịt nâu mùi hơi nồng y hình là cá ngừ heng. Mà cá ngừ là cá chi thì tui hổng biết, thấy nó giống giống nửa cá thu nửa cá maquerel. Chị HH và Angie móc thôi là móc, tui vào quán kim sợi hoa mắt luôn. Thúy kiều Đông Lai lỡ dại nghe lời rủ rê của Mã giám Sanh PPVy, sắm quá xá vừa kim vừa sợi chờ học đan, nay dòm đống kim sợi ngổn ngang mà lòng dạ chĩu một mối sầu, hổng biết chừng mô MGS mới quay trở lợi, huhu... huhu... !!!
Mme, hình như ở vn kêu cá ngừ là tuna. Hồi đó ở hợp tác xã bán cá thu, sau đó hết cá thu bán cá ngừ, ăn như cá bị ươn vậy. Đâu có màn ăn sống hoặc tái như tuna đâu mà biết. Tuna hộp cũng tanh, chắc đúng là cá ngừ ở VN rồi.
Vụ kim sợi thì Mme đan nhuyễn nhừ rồi chắc chuyển qua mấy cái làm lỗ cho nó đẹp. Coi mấy cái clip lace sợi nhỏ thấy ham ghê.
http://www.youtube.com/watch?v=_Cy9PVTBAuk
http://www.youtube.com/watch?v=-es8DGnje6w cái này dễ hơn.
Cách đan của bà này giống cách móc chỉ của tui, hình như có làm thử một khúc nhỏ xíu hồi mấy tháng trước.
... http://www.gifmix.net/3d-smileys/nau...ilies/0029.gif .. tưởng tượng cái mặt quí nữ lúc đó chắc nghịch ngợm phải biết .. @};- ...
.. :D :encouragement: (*) ..
~o)
Tào lao cái trước khi nói tiếp chuyện phở heng.
Bác HVn.
Lần ni tui lầm nữa nha, tui "đả tự" lộn HDz với HVn. Hổng biết sao tui ngày càng lộn bộn vậy nha chời !
Dà bác Dz nhớ sai đường, được ông Triển nhắc. Só-dzi với bác Vn.
Thôi mơi mốt bỏ bớt chữ H ha, lóng rày mắt tui kém hẳn đi, thành hai chữ H nọ mới tèm lem ! Só-dzi bác thêm cái nữa.
Angie.
Y hình - dà, bị hổng chắc - tiếng dziệc mình kêu cá thu là Tuna Angie à. Cá ngừ là một loại khác.
Tui nhớ hổi nẳm má kho cá thu, bà biểu cá ngừ độc, ăn nhức mình nhức mẩy. Hồi nghèo quá xá hết còn "xảnh xẹ" chuyện kén cá chọn canh, má kho toàn cá ngừ.
Tui thiệt sự hổng biết hình dạng hai con cá nớ khác nhau ra sao. Chỉ biết cá ngừ thịt khô và cứng.
Trong cá ngừ, có những khúc "marble", thịt cá đậm màu hơn, và mùi hăng hơn (dĩ nhiên phần này qui nữ chừa lợi cho má ăn dùm).
Thịt cá thu đều hổng marble, mềm nên tasty hơn do đó mắc hơn.
Sau này ra ngoại quốc, vào chợ cá, thấy con mackerel cứ tưởng cố nhơn, dè ra hổng phải.
Markerel giống cá thu nhiều hơn cá ngừ, thoạt tiên rẻ rề nên được đám lưu vong chiếu cố kỷ, nay thì giá cả đã tăng một muời một tám dzồi.
Tui thiệt sự hổng biết rõ khác biệt giữa thu, ngừ và mackerel, tra sách dziệc (... cộng) thì chúng được xếp chung cùng họ, họ thu ngừ, và là cá nước mặn. Hổng rõ cá ngừ có được bán tại đây hông nữa, nhưng thu và mackerel thì hà rằm, lớp tươi lớp đóng hộp.
Cá thu mình ăn chín heng, chừng chín dzồi thịt cứng lợi. Thành cá thu kho thường có nước và kho lâu cho mềm, cũng có thể kho khô dã chiến.
Tuna ăn chín như mình, đám mũi lõ chúng chê, ăn vậy hổng đúng điệu. Mũi lõ ăn tuna y chang ăn steak, nghỉa là hoậc sống hoậc áp chảo sơ sơ. Lát tuna nằm trên dĩa ngoài nhà hàng, cắt ra bên trong thấy hổng hồng dẻo dẻo, hỏi vì sao thì nó biểu tại... chưa chín ! Thực khách kém hiểu biết chuyện cá mú bèn đưa đĩa nhờ đầu bếp làm chín dùm, chừng mang ra, đĩa cá đổi màu, giảm hẳn volume vì teo lợi, thịt vửa cứng vừa khô, lại hổng mùi hổng vị (trừ mùi tiêu và lát chanh vắt vào), nhai y chang... nhai giấy !
Tây ăn cá dzậy mà hổng thắm tháp chi với cách ăn cá của đám hải đảo, điển hình là Haiti.
Chời ơi chời... bữa trưa trong phòng ăn ở sở, xui ra ngày nào đám đồng sự haitian có đưa mang cá theo ăn là coi như... bỏ mạng sa trường. Mùi cá nồng nặc, chứng hâm nóng lên cái nữa là xây xẩm mặt mày, khứu giác vị giác ruột gan bao tử quận thắt rồi nhắng lên ! Vậy chớ chúng chê VN mình đó nha, vì dzằng... cá hết tanh thì còn chi là cá !
Bị dzậy, dzì thế, cho nên... ăn uống mới kêu bằng... dzăng hóa ẩm thực là dzậy !
Mme, nghe nói cá thu có đốm màu vàng, mới search ra là spanish mackerel. Mỗi lần mua đúng cá đó thì ăn ngon lắm.
http://www.gulfshores.com/!userfiles...h_Mackerel.jpg