https://i.pinimg.com/564x/fb/c5/a4/f...18faf6a416.jpg
Tình Yêu Giáng Sinh
Sáng tác: Bắc Phương
Hoà âm: Lê Tú
Trình Bày: Nenita
Printable View
https://i.pinimg.com/564x/fb/c5/a4/f...18faf6a416.jpg
Tình Yêu Giáng Sinh
Sáng tác: Bắc Phương
Hoà âm: Lê Tú
Trình Bày: Nenita
Ngày xửa ngày xưa, có một ông khổng lồ. Ông có một tòa nhà lớn bao quanh là một khu vườn rộng với cỏ hoa bốn mùa tươi tốt. Đặc biệt là những cây đào mùa xuân hoa nở trắng, mùa thu trái chín hồng. Từng đàn chim nhỏ tíu tít bay về líu lo những khúc hát thanh bình. Cứ mỗi chiều tan học, các em nhỏ lại rủ nhau đến khu vườn để vui đùa, tung tăng chạy nhảy.
Thế rồi một hôm, ông khổng lồ có việc phải đi vắng lâu, khi về, ông bắt gặp lũ trẻ nghịch ngợm đu mình trên cành đào ở giữa vườn làm gãy mất một cành có nhiều nụ nhất. Tiếc quá, ông nổi giận hét lên một tiếng kinh khủng, làm các em hoảng sợ bỏ chạy. Ông lại tự tay xây một bức tường cao vây cả khu vườn lại, bên ngoài ông viết thêm mấy chữ thật to: CẤM VÀO ! Từ đó, các em nhỏ không còn dám bén mảng đến chơi ở khu vườn xinh đẹp ấy nữa...
Mùa thu, mùa đông, rồi mùa xuân nối gót, khắp nơi trăm hoa đua nở, chim hót líu lo, chỉ trừ có cảnh vườn ở đây là mùa đông vẫn ngự trị, dứt khoát không chịu ra đi. Thiếu những bóng dáng dễ thương, thiếu tiếng nói cười, thiếu cả những bước chân tung tăng của các trẻ thơ, hoa đào đã không chịu nở, đàn chim đã không chịu bay về.
Bên khuôn cửa sổ, ông khổng lồ ngồi co ro nhìn ra khu vườn giá lạnh hoang vắng, ông chép miệng: “Sao mùa xuân lại không thấy đến đây nhỉ ?” Quả thật, mùa xuân đã không đến, mùa hè cũng đi vắng, và mùa thu thì chỉ chịu đến thăm các vùng quanh đây. Ở đó, trái cây đã chín mọng đỏ, còn nơi đây thì cành đào vẫn tuyết trắng trơ trụi !
Một buổi sáng, bỗng ông khổng lồ giật mình thức giấc vì có tiếng chim hót vui tươi bên cửa sổ khiến ông lặng cả người. Lâu lắm rồi, ông đã không còn được nghe những khúc hát của loài chim. Ồ, mà hình như đâu đây lại còn có một mùi hương xuân thơm ngát. Ông bất giác nhìn ra vườn. Ô kìa, từ một lõ nhỏ vỡ ra ở chân tường, từng em nhỏ đang chui vào khu vườn, mắt lấm lét đề phòng. Thế rồi, yên tâm rằng ông khổng lồ không có mặt, chúng bắt đầu trèo lên ngồi vắt vẻo trên các cành đào, làm cho tuyết rơi xuống từng mảng lớn...
Thật không ngờ, những chồi non liền nhú ra, nụ liền nở hoa, hoa liền kết trái, tất cả đều nhanh như một phép lạ thần kỳ. Ở một góc vườn, lại có một em bé tí hon đang cố nhón chân trèo lên một cành đào thấp nhất mãi mà không được, cậu đành đứng khóc thút thít một mình. Lòng ông khổng lồ bấy lâu nay đã khép kín giá lạnh như băng tuyết, giờ đây, trước cảnh vật rộn ràng, và nhất là trước hình dáng bé nhỏ dễ thương ấy, tâm hồn ông như ấm lại và mở toang bao dung. Ông đã hiểu vì sao mùa xuân chẳng chịu đến thăm khu vườn của ông.
Vừa ân hận vừa sung sướng, ông khổng lồ mở bung cửa nhà, chạy ào ra vườn làm cho lũ trẻ kinh hoàng ù té chạy nấp vào các gốc cây, hồi hộp chờ đợi một cơn thịnh nộ. Tức thì, mùa đông quay trở lại ngay, tuyết gió lại vi vu, các bông hoa và chồi non co mình lại. Chỉ riêng có em bé tí hon ở giữa vườn là vẫn đứng đó, mắt nhòa lệ vì tủi thân.
Ông khổng lồ nhẹ bước tới, bế xốc em bé rồi nhẹ nhàng nâng cho em ngồi vắt vẻo lên một cành đào. Tức thì hoa lại nở rộ, chim lại hót vang. Em bé sung sướng vòng đôi tay nhỏ bé ôm lấy khuôn mặt ông khổng lồ ngang tầm mặt của em mà hôn nhẹ lên đôi má già nua đang ràn rụa nước mắt vì xúc động. Các em bé chung quanh thấy vậy thì lại rủ nhau ùa đến, mang theo của mùa xuân vui tươi rộn rã...
Ông khổng lồ giang rộng tay, dịu dàng tuyên bố: “Các cháu ơi, từ nay khu vườn này sẽ là của các cháu mãi mãi !” Bức tường cao bị chính tay ông phá đổ trong phút chốc. Mọi người qua lại đều ngạc nhiên khi thấy một ông khổng lồ đang đùa vui hồn nhiên với một bầy trẻ tí hon ngay giữa khu vườn có hoa đào nở ra trắng xóa...
Từ đó, chiều nào các em học xong ở trường, cũng vội chạy a đến vây quanh ông khổng lồ vui tính. Chợt một hôm, ông chú ý hỏi thăm lũ trẻ về em bé mà ông đã bồng lên dạo nọ, các em đều trả lời không biết, mà cũng chẳng thấy em đến chơi một lần nào nữa...
Năm tháng dần trôi qua, em bé tí hon dễ thương ấy vẫn bặt tăm, còn ông khổng lồ thì già hẳn đi, râu tóc bạc phơ. Khi ngồi kể truyện cổ tích cho lũ trẻ, ông vẫn không quên nhắc tới cậu bé lạ lùng nọ...
Thế rồi, vào một buổi sáng cuối đông, ông khổng lồ lại ngồi nhìn xem cảnh khu vườn qua khung cửa sổ. Bỗng, ông mở to đôi mắt ngạc nhiên, vì ở chính giữa vườn, riêng mình cây đào đã sớm nở hoa xanh lá một cách kỳ diệu. Và ông đã trông thấy em bé tí hon mà ông hằng thương nhớ đang đứng dưới gốc cây, cố vói lên cành đào thấp nhất y như năm nào.
Ông khổng lồ mừng rỡ đến bật khóc, quên cả tuổi già, chạy vội ra, bế xốc em lên. Bỗng, ông cũng chợt nhìn thấy nơi lòng đôi bàn tay nhỏ nhắn của em có hai vết thương tròn còn rươi rướm máu, lại còn hai vết thương ở hai bàn chân tí hon của em nữa ! Bàn tay ông đang đỡ lấy bên hông em cũng thấy máu thắm đang nhỏ ra từng giọt, từng giọt. Ông vừa giận dữ vừa xót xa kêu lên: “Sao lại thế này ? Ai đã làm cho cháu bé của ta bị thương như thế này ? Ai ? Ai vậy cháu ? Nói mau cho ông biết đi !”
Em bé nhìn vào đôi mắt trợn to của ông khổng lồ một lúc rồi dịu dàng nói: “Ông ơi, đó chính là những VẾT THƯƠNG DO TÌNH YÊU đã gây nên ông ạ !” Ông khổng lồ vụng về quỳ gối xuống tròn xoe mắt hỏi em: “Cháu bé ơi, thế cháu là Ai vậy ?” Em bé không đáp, chỉ mỉm cười hiền hòa.
Mãi một lúc sau, em mới thỏ thẻ: “Ông ơi, ông cho phép cháu được chơi trong khu vườn của ông một lần này nữa thôi nhé. Ngày mai, cháu đã phải về Nhà của Cha cháu. Ở Nhà cháu cũng có một khu vườn đẹp lắm. Có dịp, cháu sẽ mời ông lên chơi Nhà cháu để đáp lễ. Cháu tin rằng ông sẽ thấy hạnh phúc, và ông sẽ ở lại mãi mãi trong khu vườn Nhà cháu. Ông nhận lời mời của cháu, ông nhé !”
Và buổi chiều hôm sau, khi mùa đông vừa kịp nhường bước cho xuân đến, khi tan học về, các em nhỏ lại ghé chơi khu vườn như thường lệ thì thấy ông khổng lồ đã ngủ yên nghỉ vĩnh viễn ngay dưới gốc cây đào. Đôi môi ông tươi thắm một nụ cười như đang say ngủ trong một giấc mơ tuyệt vời. Hoa đào nở sớm đã rụng xuống phủ lên trên thân mình ông và cả một vùng chung quanh trắng xóa...
Truyện Mùa Giáng Sinh
http://i.pinimg.com/564x/9f/c6/8b/9f...09de1469a9.jpg
MẶC KHẢI
Là sương biếc. Ân cần tôi chút lá
Phiến môi xanh là tặng phẩm bên trời
Ngàn cây cỏ lướt tuôn về bến lạ
Chép nồng nàn lên chiếc lá vàng rơi
Là ngọ thắm. Từ tâm tôi chút nắng
Thắp hồn nhiên lau mắt lệ cho người
Ngàn cánh mỏng đi về trong băng lạnh
Dấu chim hồng xanh suốt tận mù khơi
Là bóng xế. Chở chiều về muôn dặm
Nắng buông rèm nghe lớp lớp trầm hương
Thì em hỡi! đỉnh cao là vực thẳm
Bến trăm năm là khoảnh khắc trên đường
Là đêm trắng. Đã châm đầy bóng tối
Cho môi khuya tình tự với vô cùng
Trên thập giá tiếng bình minh vẫy gọi
Cõi phiêu bồng là vạn nẻo vô chung
Chào biệt nhé! Chén tình nhân dốc cạn
Chút trần gian xin trả lại cho đời
Khi giai điệu lịm dần trong khúc hát
Phía chân trời cong vút một làn môi…
Sơn Nguyễn
http://farm3.static.flickr.com/2202/...1d209c9d23.jpg
GIỌT MƯA TRÊN PHỐ
Mưa chiều buốt lạnh hồn tôi
Xa em kỷ niệm cũng rồi tàn phai
Em về phương đó thương ai
Tôi đi trên phố mưa dài cơn đau
Buồn trôi ngút tận đời sau
Sắc mưa chiều tím thẩm màu đổi thay
Nhìn mưa chợt bỗng hồn say
Quanh tôi giọng hát em ngày tháng xưa
Chiều nay trên phố buồn mưa
Trả em tình cũ mới vừa chợt qua
Tình nào rồi cũng xót xa
Cũng như mưa đã nhạt nhòa dấu yêu
Khiếu Long
http://farm1.static.flickr.com/150/3...89f60fa950.jpg
Mưa sầu Paris
Paris đêm xuống mình tôi
Đường xưa lặng lẽ rơi rồi giọt phai
Anh về nơi ấy nhớ ai
Để tôi gối mộng hoen dài niềm đau
Paris rực rỡ ngàn sao
Riêng tôi cô quạnh nghẹn ngào xót thay
Nhẹ rơi bông tuyết tình say
Lòng nghe thoáng nhớ những ngày đông xưa
Paris nhòa nhạt lệ mưa,
Tôi về gom chút hương thừa tình qua
Gánh sầu nặng hạt sương sa
Nợ tình sao trả khi mà trót yêu
Tiểu Vũ Vi
25/12/06
http://c2.staticflickr.com/8/7585/27...59473f7d_z.jpg
Quỳnh Giao…
Ngẩn ngơ ai đó
riêng mình
Niềm riêng khép kín
lặng thinh,
kẻo mà…
Trăng khuya
hờ hững bóng tà
Ai chờ ai đó cõi xa,
như là …
Dạ Quỳnh ướt thoảng
sương sa
Mơ Giao nâng cánh
la đà
giữa khuya.
Hồn nghe thoáng chút
chia lìa…
Nhớ người …
giọt lệ đầm đìa,
ai hay!
Hoài Nguyễn
https://i.pinimg.com/564x/83/49/e0/8...0875d6446a.jpg
CHỈ CÒN LẠI TÌNH YÊU
Sáng tác: Minh Tiến
Trình bày: Bằng Kiều
Hỡi, đêm xin đừng hờn dỗi
Để con tim lại đầy bóng tối muộn phiền
Và cô đơn sẽ theo về cùng bao nỗi nhớ
Lạnh đôi vai đêm đẫm sương mắt ai
Người yêu ơi, dẫu cho muôn trùng cách xa
Dù yêu thương sẽ là giây phút cuối cùng
Dù mai đây, trên con đường của anh chỉ là những đắng cay
Dù đêm có hóa ngày,
Dù đời đổi thay
Thì vẫn yêu em thôi
Ánh mặt trời quay đất cuồng
Mãi yêu em người ơi
Vì trái tim anh biết rằng
Chỉ còn lại đây dù bóng tối vây quanh
Em vẫn luôn bên anh suốt đời
Người hỡi, anh yêu em
Yêu dù ngày mai chẳng đến
Yêu dù bao cách xa
Yêu hết nỗi đau để chỉ còn lại tình yêu
Hỡi, đêm xin đừng hờn dỗi
Để con tim lại đầy bóng tối muộn phiền
Và cô đơn sẽ theo về cùng bao nỗi nhớ
Lạnh đôi vai đêm đẫm sương mắt ai
Người yêu ơi, dẫu cho muôn trùng cách xa
Dù yêu thương sẽ là giây phút cuối cùng
Dù mai đây, trên con đường của anh chỉ là những đắng cay
Dù đêm có hóa ngày,
Dù đời đổi thay
Thì vẫn yêu em thôi
Ánh mặt trời quay đất cuồng
Mãi yêu em người ơi
Vì trái tim anh biết rằng
Chỉ còn lại đây dù bóng tối vây quanh
Em vẫn luôn bên anh suốt đời
Người hỡi, anh yêu em
Yêu dù ngày mai chẳng đến
Yêu dù bao cách xa
Yêu hết nỗi đau để chỉ còn lại tình yêu
Thì vẫn yêu em thôi
Ánh mặt trời quay đất cuồng
Mãi yêu em người ơi
Vì trái tim anh biết rằng
Chỉ còn lại đây dù bóng tối vây quanh
Em vẫn luôn bên anh suốt đời
Người hỡi, anh yêu em
Yêu dù ngày mai chẳng đến
Yêu dù bao cách xa
Yêu hết nỗi đau để chỉ còn lại tình yêu
http://hk.c0.f24.img.vnecdn.net/2012...1191_500x0.jpg
https://i.pinimg.com/564x/02/79/39/0...bfb1c42ffb.jpg
Bài Tình Ca Mùa Đông
Em hãy thắp ngọn lửa đêm
cho hồng tháng Chạp
trắng cả một trời
tuyết trắng mênh mông
mùa đông của em
là những tàng cây trơ nhánh
tiếc mãi một thời xanh lá trên cao
cánh rừng xưa
đã già nua cằn cỗi
trăng cuối mùa
cũng chết giữa hư hao
Không còn gì
ngoài bóng đêm và lời tình phụ
như giá băng
phủ kín trái tim người
đôi tay gầy chẳng níu được tương lai
khi trong tim còn đoái hoài quá khứ
Em hãy hát vang gọi mùa xuân cỏ biếc
nuôi nỗi buồn còn sống mãi trăm năm
em hãy cười trên niềm đau tiễn biệt
giọt lệ nào lặng lẽ hoá thành băng
giữa hoang vắng lời yêu thương thề nguyện
giữa muôn trùng quay quắt những đợi mong
chào mừng tuổi đất trời không ước hẹn
mang nỗi buồn em hát một mùa đông...
Phạm Ngọc
31/12/2003
http://farm4.static.flickr.com/3107/...5e644c714a.jpg
Giữa đời muà hư ảo
Giữa đời mùa hư ảo
Hai đứa mình xanh xao
Em như loài rong tảo
Giữa triều dâng ngọt ngào
Tháng ngày buồn đơn độc
Tìm em từ trăm năm
Ta ngây ngô thảo mộc
Mình lạc nhau âm thầm
Ngậm ngùi mùa biển động
Cơn sóng nào mênh mông
Phố biển mùa gío lộng
Kỷ niệm xưa bềnh bồng
Muà yêu thương tàn phai
Tháng năm cơn mê dài
Trong hư không vời vợi
Giữa đời.... ai tìm ai
Khiếu Long
https://i.pinimg.com/564x/c5/83/16/c...76e1df304e.jpg
Tình hoa mộng ảo
Tình đến trong hư ảo
Giữa dòng đời lao xao
Em kỳ hoa dạ thảo
Nở chiều thu ngọt ngào
Vườn anh buồn cô độc
Hoang sơ đã bao năm
Chỉ mình thân tùng mộc
Quạnh sương sống âm thầm
Bỗng đất trời rung động
Hương tình ái mênh mông
Thấm đời anh bão lộng
Cơn mưa nhỏ mát lòng
Em về giữa mùa phai
Sầu thôi vết lăn dài
Đoá vô thường diệu vợi
Hé nụ tình tim ai
PTMChttp://forums.vinagames.org/images/smilies/58.gif
Tiểu Vũ Vi
25/12/06
http://farm8.staticflickr.com/7325/1...e49b1c38fb.jpg
Nhịp Dương Cầm Tháng Chạp
Nhịp dương cầm vì ai em buông chậm
Hay ngọn tóc dài vướng ngón tay em
Nốt nhạc lăn tròn long lanh giọt lệ
Cho nỗi buồn còn ở lại qua đêm.
Để nghe thoáng mưa tan vào dấu lặng
Ngập ngừng theo dạ tấu khúc xanh xao
Bước qua chỗ hồn tôi đang tháng chạp
Có em về mà đã thất lạc nhau!
Như ngọn sóng lao đao ngoài đáy vực
Khúc thăng trầm chợt lạ lẫm cung tơ
Gõ xuống hư vô tiếng đêm lỡ nhịp
Ngón tay nào níu kịp một giấc mơ!
Tháng chạp lụn theo hàng cây bạch lạp
Tôi thắp buồn chưa giáp dấu trăm năm
Trời đất âm thầm nổi cơn thịnh nộ
Xô bóng tôi đổ ngược phím dương cầm…
Hư Vô