https://www.youtube.com/watch?v=-CusCZ6Yijo
*For the Mars who chooses to sacrifice his liberty for love!
I salute You!:z57:
Printable View
https://www.youtube.com/watch?v=-CusCZ6Yijo
*For the Mars who chooses to sacrifice his liberty for love!
I salute You!:z57:
Within a dream*
Sao Băng đến một mình qua ô cửa kính vỡ trong đêm vì cơn bão giận dữ cuối mùa. Buồn ngơ ngác.
Hỏi tại sao buồn? Cô bạn nhỏ thường bay cùng đâu?
- Dream bị mất ngủ. Đang trăn trở bên dòng thiên hà lạnh.
- Mất ngủ thì không bay được ư?
- Không. Definitely không.
- Pourquoi?
- Tên cô ấy là Dream. Cô ấy cần phải ngủ mới có những giấc mơ để bay.
- Et toi?
- Tôi không cần phải mơ. Sao Băng thì phải băng thôi.
- Rồi làm sao quay về?
- Hồn tôi sẽ bay về. Mang theo một điều ước nào đó cho lần băng hà sau. Cô có ước gì không?
- Để nghĩ xem. Hình như nhiều lắm.
- Oh, thế thì không được. Chỉ có thể carry mỗi một thôi.
- Ai bảo?
- Tôi. Và điều ước ấy không thể nặng quá. Tôi sẽ không mang nổi.
- Như thế nào là nặng?
- Material stuffs. Spiritual ones nhẹ nhàng hơn.
- Love có thuộc về S-stuffs không?
- Còn tùy nó là loại TY gì. Tôi vẫn hay nghe người ta suýt soa:"I love my car so much!". Nguyên một cái xe thì nặng lắm.
- "I love my man", một người đàn ông có nặng lắm không?
- Nặng. Nếu người đàn ông đó mang theo bên mình những hệ lụy.
- Ví dụ như?
- Vợ. Con. Bạn. Nhà. Xe. Công danh.
- Phiền nhỉ. How about "I love the love from my man"?
- Thế thì được. Are you in love?
- Now and then.
- And that man, does he love you?
- Now and here.
- Thế thì không được. "Here" and "Then" don't match.
- But we both have "Now".
- Ngày mai có phải là "Now" không?
- Khi ngày mai tới, we will have "Now" also.
- Đồng ý. Nhưng "Now" của ngày mai chưa chắc đã là "Now" của ngày hôm nay. Cuộc đời là một dòng sông trôi đưa ta đi từ quá khứ qua hiện tại để đến tương lai. Muốn chúng connect được với nhau, ta cần phải có một chếc cầu. "Then" là nhịp cầu nối. "Here" đã là "Bến".
- Thế trong tương lai không có bến à?
- Bến đó vẫn là "Now and here". Không có nhịp cầu nối.
- Vậy phải làm sao?
- Xây cầu.
- Tôi không thể xây nó một mình.
- Vậy đừng ước. Hãy để mọi sự xuôi theo định số của nó.
- Tôi muốn gặp Dream.
- Cô ấy còn đang bận tìm giấc ngủ.
- Những viên Valium có nặng lắm không?
Sao Băng quay mặt đi, cố nén tiếng thở dài.
Hãy giữ những viên Valium xinh xẻo ấy lại cho yourself, pitiful human!
Valium không tạo ra những giấc mơ.
Chúng mang đến những ác mộng.
Và có thể...
Một dấu chấm hết.
Duh!
Pink
https://www.youtube.com/watch?v=8VFQ9qzRbgI
Come in, I've been expecting you
There's a knock on the door and love walks through
And lights a fire and smiles a smile
As if love were going to stay a while
And the fire breathes and weaves its spell
But then love runs out of lies to tell
For love is restless, love's a flirt
Love has places to go and people to hurt
So here's the shovel to smother the flame
Tomorrow you'll barely remember my name
And I'll try to forget you, my dearest one
As a prisoner tries to forget the sun
For life holds no purpose, and love holds no charms
Since I beheld you in another's arms
Gwen Moss
https://www.youtube.com/watch?v=0BvTqOrNt_c
Gesture of love and tenderness
Like two birds in search of drunkenness
Great loves have no address
When one goes and the other one stays
https://www.youtube.com/watch?v=uJrXPoPQdg8&list=RDqsnbzjTs5_I&index=8
Tu me prêtes, tu me donnes
La force et la sagesse de n'en vouloir à personne
Si j'ai le courage de vouloir pardonner
Je n'aurais jamais de remords, tout juste des regrets
Je n'aurais jamais de remords, tout juste des regrets
I love you*
I love you in some inexplicable way
a shameful way
a contradictory way
I love you
my moods are many
and mood changes continually
so you know
time, life, death
I love you
with the world do not understand
with people who do not understand
with the ambivalence of my soul
with the inconsistency of my actions
with the inevitability of fate
the conspiracy of desire
with the ambiguity of the facts
Even when I tell you that I love you, I love you
until deceiving you, not deceiving you
in essence, carried out a plan
to love you better
I love you
without thinking, unconsciously
irresponsibly spontaneously
unintentionally, by instinct
per pulse, irrationally
In fact I have no logical arguments
even improvised
to substantiate this love I feel for you
which emerged mysteriously from nowhere
it has not magically solved nothing
and miraculously, slowly, with little or nothing
has improved the worst of me
I love you
I love you with a body that thinks
with a heart that does not reason
with a head that does not coordinate
I love you
incomprehensibly
without wondering why I love you
no matter why I love you
without questioning why I love you
I love you
simply because I love you
I myself do not know why I love you
Pablo Neruda
https://www.youtube.com/watch?v=ZvbwUU6lA5E
Because of you
I laugh a little harder
Cry a little less
And smile a lot more
Everybody needs a best friend
I'm happy I'm yours!:)
Xèo!
Em về chơi và đòi đổ bánh xèo. Ừ thì đổ. Cũng đã lâu cái chảo "pro" nhà tôi không được đổ (hì, Princess Di không cho phép).
Này bột mây bay/này trứng cội nguồn/này dòng sữa dừa thơm ngọt/rắc thêm chút phấn nghệ vàng điểm trang màu nắng/thả thêm những cánh hoa hành xanh biêng biếc những ước mơ xinh...
Em thích xèo của em nhiều tôm/nhiều thịt. Tôi muốn xèo của tôi không tôm/không thịt/full of mushrooms. Em cười chế diễu:"Vẫn bị cái họ phù ám ảnh?".
Oh, không đâu. Nếu tôi bị obsessed với con ma diet, tôi đã không đồng ý chúng ta cùng xèo. Tôi chỉ không muốn phải ngày ngày nốc thuốc & sáng sáng phải chạy như điên khùng ngang qua cái khoảnh vườn có treo cái bảng:"Cấm tiệt loài mèo!". Chỉ thế.
Em hỏi:"Sao năm nay không chịu mở hồ? Bơi tốt hơn chạy."
Mụ keo thị cú trong tôi càu nhàu:"Tốt thân nhưng chả tốt cho túi. Thời buổi kinh tế ngả nghiêng, 200 bạc điện extra để dành đi collect shoes/sandals còn hơn."
Em lại cười nghiêng ngả như đang bị ai tickle vào lòng bàn chân. May the Gods help me, tôi không dám cười theo em. Chứng hiccups khi cười nhiều đã sắp sửa thành bệnh nan y không thể chữa.
- Thế xèo xong rồi mình làm gì?
- Đi ngủ.
- Huh?
- Có cô hàng xóm phía sau đi rong về thèm ngủ quên cả nhặt trứng gà. Bệnh ngủ cũng hay lây. Bộ em ăn xong không buồn ngủ hử?
- Em chưa dzà mà. Ăn xong buồn ngủ là chứng tật của người dzà.
- Vậy thì tôi nay đã dzà?
- Ừ. dzà khú đế như cây cổ thụ.
- Như vại cà thâm chứ, fav. line mà ngày xưa em hay nói đó. Mà này, cà thâm đem bung với ốc bưu ăn cũng ngộ lắm - cái ông Rotten Tomato xúi thế.
- Đừng nghe ông ấy, vua xúi bậy! Hôm Red Poppy Fest. tháng 4 năm trước, em nhìn thấy ông ta lóc cóc cỡi ngựa xem hoa với một ả cốm xanh. Nom hớn hở lắm.
- Cũng nên hớn hở. Hoa thật tươi hơn hoa giả.
- Chị với ông ta sao rồi?
- Có sao đâu. Thỉnh thoảng vẫn réo trêu nhau. Dăm ba trận cười cho thỏa thuê đôi ba phút lãng quên.
- Chị đừng nhớ thì khỏi cần phải quên.
- Easy to say. How's mom?
- Vẫn thế. Vẫn khư khư cái định kiến "âm/dương". Me không thích chị sống loanh quanh một mình, bảo mai mốt chết không có người khóc đám.
Xời. bà cụ rủa con độc thế thì thôi...
Mà chết ngay đơ rồi thì cần gì phải có người khóc nhỉ? Khóc ngay lúc sống có lẽ sẽ cảm động hơn ấy!
Nhưng nếu chưa ngủm mà đã có người từ tâm đòi đóng góp nước mắt trước thì chắc lại có kẻ cong mỏ tru tréo là bị trù ẻo.
Có kiêng thì có lành.
Lành thì lành nhưng rồi vẫn cứ phải đi chầu ông bà tổ tiên. Hết.
Xèo bánh đã xơi xong.
Xèo nói cũng đã nói xong.
Em lại hỏi:"Mai mình ăn gì?".
Tôi nháy:"Bún ốc".
Em cũng nháy:"Ăn ốc nói mò!".
Phì cười. Vừa nghĩ vừa hiccup loạn xạ...
Có thể nào - một lần - tôi tình cờ mò trúng được cái mạch đập lunatic/ambiguous từ trái tim bất trị của em không, hử em?
Mà dù trúng hay không trúng, có lẽ rồi tất cả cũng sẽ giống như một tiếng "xèo" - xèo cái rồi xong - mất hút...
@nhà
https://www.youtube.com/watch?v=Z0DQxI3KM7o
Oblivion is the rule and fame the exception, of humanity.
*Antoine de Rivarol
T r ă m N ă m
Một trăm năm trước - Em đã gặp Anh.
Một trăm năm sau - Em vẫn gặp Anh.
Một trăm năm sau nữa - Em sẽ còn gặp Anh.
Để làm gì?
Để gió cuốn đi* - có lẽ.
The Canvas:
Chàng họa sĩ với cây cọ xám lấm lem - một ngày - vẽ tặng người con gái một khuôn mặt.
Đôi mắt buồn/hai bờ môi buồn/suối tóc cũng buồn như mây bay.
Người con gái từ trong bức tranh hỏi chàng họa sĩ :
- Tại sao ông lại vẽ em buồn thế?
Chàng họa sĩ trầm ngâm :
- Khi em buồn, em sẽ ở lại với tôi. Nếu tôi vẽ em vui, em rồi sẽ ra đi theo cuộc vui và tôi sẽ mất em.
Người con gái nài nỉ :
- Xin ông hãy cho em một chút nắng vào đôi mắt.
- Nắng sẽ hỏa thiêu tâm hồn em.
- Xin ông hãy cho em một thoáng hoa cười trên đôi môi.
- Hoa cười rồi hoa khóc/hoa sẽ làm cho héo úa trái tim em.
- Thế thì chỉ xin ông cho em vài giọt sương đêm trên tóc vậy.
Chàng họa sĩ ngạc nhiên:
- Tại sao?
Người con gái thở dài:
- Sương ướt tóc em/tóc sẽ thôi bay.
- Nhưng nếu tóc thôi bay/tóc sẽ không còn là tóc của mây mà tôi muốn.
- À, cuối cùng - ông cũng đã cho em một câu trả lời.
Tóc là tơ vương của mây trời...
Và mây trời vẫn ngàn năm trôi...
The Melody:
Chàng nhạc sĩ vùi đầu trên khung nhạc - hí hoáy điểm tô chiếc khóa sol trầm mang dáng hình của người con gái.
Từng nốt nhạc ngân.
Từng âm thanh rền vang rời rã.
Tình sầu/Tình xa/Tình tan/Tình phụ.
Người con gái đẫm trong nỗi buồn, nức nở :
- Tại sao ông lại bắt em cứ phải buồn hoài như thế?
- Tôi đã nói với em từ trăm năm trước - em đã quên rồi ư?
- Em không muốn buồn nữa.
- Không muốn vẫn cứ phải. Tôi và em đã bị cột chặt vào nhau như một định mệnh - chẳng thể chối từ.
- Một ngày nào đó, em sẽ bỏ ra đi.
- Tôi chỉ cho em một khuôn mặt/một âm thanh. Em không có đôi chân. Em không có đôi cánh. Em chẳng thể nào bỏ đi đâu được.
Người con gái khóc.
Chàng nhạc sĩ vẫn tiếp tục tô đậm những nốt nhạc trầm.
Cây đàn guitar nằm chờ bản nhạc hoàn tất - bên cạnh chiếc piano - ung dung và nhẫn nại.
Đừng lo, cô gái.
Rồi tôi sẽ đem những nốt nhạc em phiêu du khắp chốn.
Gửi vào trong gió.
Gửi trên mây ngàn.
Gửi theo sóng biển.
Gửi dòng sông trôi.
Trôi/cùng tôi - Em sẽ ngời ngời tinh khôi.
The Poem:
Chàng thi sĩ cắm cúi với những bài thơ tình - dòng mực đen chảy dài trên trang giấy trắng như những dấu vân tay loang lở.
Bây giờ - người con gái hiện thân là con chữ - thấp thoáng vẫn nét tiền kiếp sầu của hai trăm năm xưa.
Mỗi một bài thơ viết xong - chàng thi sĩ lại nghiêng mái tóc đã điểm hoa râm - thì thầm :
- Em vẫn còn đó chứ - bên tôi?
Người con gái ngước đôi mắt thảm nhìn chàng thi sĩ :
- Người định sẽ giữ em lại với người bao lâu?
- Thêm một trăm năm.
- Và em sẽ vẫn mãi phải buồn như vậy?
- Biết làm sao hơn? Em và Tôi - chúng ta sẽ không thể tồn tại nếu phải tách rời nhau.
- Em chỉ muốn người giải thoát cho em khỏi nỗi buồn.
- Trái đất có thể ngừng xoay. Mặt trời có thể ngừng đỏ lửa. Tôi không thể ngừng yêu em.
Người con gái quay mặt đi - im lặng.
Cây viết mực ngó người con gái từ những ngón tay xương của chàng thi sĩ - bùi ngùi.
Ngày mai...
Ngày mai rồi tôi sẽ tìm cách viết cho em một bài thơ mới - trong đó - em sẽ có cho em một đôi cánh bướm - nhẹ như tơ trời - rực rỡ như bảy sắc cầu vồng của những mùa hoang dã xưa trong vườn cổ đại.
Và cuối cùng - rồi em cũng sẽ được bay - theo những ước mơ khao khát của riêng em - chỉ riêng em.
The Promise:
Gió đã cuốn đi 300 năm.
Cuốn sạch cả nỗi buồn.
Em vẫn/sẽ/vĩnh viễn ở lại - bên cạnh Anh/bên cạnh Đời.
Tự nguyện.
Phù Dung
https://www.youtube.com/watch?v=M57Fi19vcSI
Love and Waltz
They danced in the moonlight
To the beats of their hearts
Lost in each others eyes
As the world tried to rip them apart
Their souls waltzed in a different realm
Dancing in a place faraway, from the mortal world
They swayed to the songs
Played by the bright stars
No sound was made
Everything that was left unsaid
Was spoken through the glances and smiles
Their love united them
Like the constellations in the sky
Mystifying Chaos
Chua!
Anh gọi từ A càu nhàu:"Sao cô hồi ni giọng chua như giấm, nghe chẳng còn chút thơ nào!"
Chị cũng góp tiếng cho vui lòng anh:"Ừ, phải đấy! Đừng có tru tréo/rỉa rói nữa kẻo người ta ghét. Chẳng thà cứ rên mà hơn!"
Họ không hiểu là nếu tôi để tôi rên nhiều quá, tôi sẽ bị chính cái rên của tôi thôi miên và chỉ muốn đi tìm rạch/tìm sông mà nhảy xuống...(hmm, quên là mình biết bơi-bơi!).
A K-night ngoài sword vẫn cần có một tấm shield. Tru tréo/Rỉa rói là tấm khiên hữu dụng của tôi. Không có nó, tôi đã go see my ancestors từ cái thuở tập tành làm ả phù hoa, sớm nở toe toét & tối thì cứ khăng khăng chong mắt vơ vẩn cùng cái gã đêm chứ không chịu tàn!
Anh ạ, anh không phải là Mr. K-night của tôi nên anh chẳng thể nào hiểu. Chị cũng thế chị ạ - cứ thử vài đêm Mr. K-night của chị "nửa đêm gà gáy canh ba" xem sao rồi hãy a dua với hubby mà ăn hiếp cô em hờ của chị. Ò-ó-o/Ò-ó-o - chú gà trống đi đêm về rồi giả tuồng gáy sáng - thím gà mái cứ lo cục ta cục tác mong đẻ được quả trứng vàng nào có hay biết gì đâu cơ...Mặc kệ/mặc kệ, miễn mốt mai ta có bát ngát một trại gà con tha hồ nuôi/tha hồ mà "cực-cực".
- Này, cuối tuần chúng tôi sẽ sang bên ấy shopping đấy. Có muốn mang sang cho mấy tá đùi gà để dành BBQ không?
- Cuối tuần này bận đi làm vú em cho cái Art Fest. ở nhà thờ của Miss Pat rồi. Chị còn nhớ Miss Pat không?
- Bà ấy bây chừ ra sao?
- Vẫn thế, chưa sao. Travel đây đó chụp hình chụp ảnh rồi truy lùng bạn cũ bắt người ta phải oohs-ahhs. Thỉnh thoảng bày trò gây quỹ cho cái đám con nít kindergarten của nhà thờ. Chỉ khổ thân bầy vú em bị bà ấy khều.
- Thì ai bảo ấy cứ để cho bà ấy khều. Just say No - En-èn-ô.
- Không dễ. Tình cũ chẳng rủ cũng lèng-èng. Như tình phang nhau bổ ngửa giữa con rắn canh cây táo đỏ & cặp Adam/Eva thuở ấy!
- Ha ha, Adam bây giờ ai mua thì bán, chả còn ham hố chi!
- Bán thật không? How much? Could the fire still burn?
- Để đun sôi một ấm nước pha trà thì có thể. Đốt cháy nguyên một khu rừng âm u thì no-can-do. Còn muốn mua không?
- Five dollars.
- Twenty.
- Ten.
- Nineteen.
- Ten and a quarter.
- Seventeen. Last price.
- Ten and two quarters. Last offer.
Có tiếng còi ré đinh tai điếc óc từ cái ấm nước pha trà bị đun sôi:
- Vừa phải thôi nghe. Tôi vẫn còn worth đến những 30,000 đô-la đó. Ai muốn khóc lăn khóc lóc thì cứ việc mở yard sale, đang rộ mùa đấy! Ten and 2 quarters, hứ!!
Buổi sáng vang vang tiếng cười làm sánh những giọt cà phê xuống ngực áo lụa trắng.
Ah, sẽ không tìm cách tẩy.
Xin được giữ lại chút hoa đăng lấm tấm màu nâu non của một ngày hạ nồng rực lửa thuở nào...
Này ông,
Sao ông là Mars mà cái khối lửa thiên nhiên trong ông chừng như đã muốn tắt ngúm?
Có phải tại vì cái ả Vénus chua như giấm kia cứ khư khư nhất quyết mang theo trong hành lý nguyên cả một blue ocean?
PhùPhù
Cuckoo!
Một chiếc đinh sắt lung lay rời chỗ nằm rơi xuống sàn gỗ.
Âm ba vẩn đục như một tiếng ho khan.
Cuckoo! Cuckoo!
Chiếc đồng hồ bất chợt bị treo ngược trên chiếc đinh còn lại.
Con chim xanh ló đầu ra khỏi mái nhà đỏ, mắt tròn xoe ngắm nghía đôi bàn chân đang ngo ngoe trong không gian trầm.
Một vòng xoay. Cuckoo!
Hai vòng xoay. Cuckoo! Cuckoo!
Những chiếc kim thời gian ngẩn ngơ quay ngược về quá khứ.
24 tiếng đồng hồ trước - ta ở đâu?
Trái tim còn gõ nhịp yêu nhau?
Buổi sáng uống vội tách cà phê nóng bỏng.
Tựa nụ hôn nồng / ngọt / thơm thơm mùi hạt dẻ nướng.
Buổi trưa trời xanh xao / hiu hắt nắng.
Ngồi thảy những nụ hoa popcorn cho lũ vịt bơi bơi trong hồ.
Vừa nhai chúng vừa ồn ào hỏi:"Cạp-cạp chuông đâu? Cạp-cạp chuông đâu?"
Không chuông. Không phone ring ring khúc sérénade.
Chạnh nhớ tiếng càu nhàu (mà nghe lịm):"Hừ. Lại bỏ ăn!"
Buổi chiều ập đến cùng mảnh post-it màu hồng dán trên cánh cửa tủ lạnh:"I have to go back to school now. Love U!"
Cười.
Cũng là một cách từ giã để trốn những giọt lệ.
How cute!
Cuckoo! Cuckoo! Cuckoo!
Lại thêm một vòng xoay...
Có lẽ cần phải bẻ cổ con chim xanh ngây thơ một cách điên rồ.
(cho nó khỏi tiếp tục diễu cợt hót)
Đêm sẽ không thể nào thở với những tiếng cuckoo khật khùng rối rít.
Có lẽ cũng cần phải treo ngược cả khối tình mục rữa...
Bằng một sợi ruy-băng tím cột vào một chiếc đinh đóng lên bức tường trắng.
Trắng bạc màu mây lang thang bay...
Nadia
https://www.youtube.com/watch?v=Q_Y0tC31VcA
Khi NĐO không được vui, NĐB cũng không được vui.
But, Love would make them strong together & better.
Good luck, dear friends! :3:
Tình nhân ơi,
đã tới cuối đường cùng*
Ta thầm ước kim đồng hồ quay ngược
Cho nụ hôn còn được kéo dài thêm
Sân ga nhỏ, hắt hiu, buồn man dại
Từng chuyến tàu đang chạy tới vô biên
Còn trong nhau sao đã là kỷ niệm?
Môi tìm môi lạnh ngắt lối muôn trùng
Ta vẫn biết xoay lưng là vĩnh biệt
Tình nhân ơi, đã tới cuối đường cùng
Tay ta ngắn, vuốt chưa dài sợi tóc
Vói cả đời không giáp một mùi hương
Em cứ khóc cho đầy thêm quá khứ
Cho tim vỡ tan từ những hoang đường
Mất trong nhau giữa vòng tay hấp hối
Hơi thở còn nồng từ những đam mê
Tàu chở bể dâu, biết đâu bờ bến
Đường trăm năm có còn lối quay về?
Hư Vô
Chuyện của vịt
Có đàn vịt trời vừa mới bay ngang qua vườn nhà, quác quác bảo nhau:
- Nhanh lên kẻo giời tối mất - ngày đã hoàng hôn.
- Thế tối nay bọn mình sẽ ăn gì nhỉ?
- Cháo vịt.
- Có gỏi hoa chuối trộn với rau răm không?
- Sao không. Có cả nước mắm gừng nữa. Ngon lắm.
Con vịt bay lạch bạch ở hàng cuối cùng, làu nhàu:
- Tôi không thích cháo vịt. Tôi muốn ăn phở.
Con vịt đầu đàn quai mỏ:
- Vịt nhà không thiêng. Lại muốn bò cơ!
Con vịt cuối đàn thở dài:
- Tôi sợ tôi ăn vịt mãi thì tôi sẽ hóa vịt mất.
- Lại còn thế. Nghĩ mình không phải là vịt?
- Vịt không ăn vịt. Vịt ăn thóc lúa hay cái tôm cái tép.
- Đừng quên bọn mình là vịt giời. Vịt giời khác với vịt đất.
- Tôi vẫn cứ muốn ăn phở.
- Fine. Tự đi tìm lấy mà xơi. Ở cuối góc phố có một quán phở đấy.
- Tên quán là chi?
- Chả biết tên chi. Chỉ nghe thiên hạ gọi là quán phở.
- Nhỡ tìm không ra thì sao?
- Thì lại quay về mà xơi vịt vậy. Bye!
Đàn vịt trời bay đi mất tăm.
Chú vịt cuối đàn ở lại trong vườn nhà, loanh quanh đi tìm quán phở.
Tôi định ngày mai sẽ dẫn chú đi xơi tạm phở tái ở phở SG.
Nghe nói quán phở mà chú vịt muốn tìm đã đóng cửa.
Chủ nhân hình như đã nhập niết bàn.
Nadia
https://www.youtube.com/watch?v=T0YiSc7Lt4k
Từ biển - Em đi
Trong biển - Em về
Tình Anh - Ngọn sóng
Bọt bèo - Cơn mê
The King2*
Ông thầy dạy lớp AC* ở trại trên đảo tướng tá cao lớn, tóc dài chấm vai gợn sóng và rất ư là handsome y chang EP*.
Ông có giọng ca rất êm, rất ngọt & ông cũng gảy đàn guitar rất điệu nghệ nữa giời ạ!
Bọn học trò tị nạn già/trẻ/nhỡ nhàng trong lớp của ông tên nào tên nấy mê mẩn tả tơi.
"Mr. King2" là nick name của bọn học trò tặng cho ông.
Vì là một lớp được mở ra để giới thiệu & hướng dẫn về Culture của nước Mỹ cho nên ông thầy một tuần 3 buổi cứ việc thoải mái đàn hát & học trò thì cứ việc thoải mái thưởng thức rồi mơ mộng một thiên đàng.
Ông thuyết giảng rất duyên & rất vui.
Thỉnh thoảng, thầy dắt cả bọn 17 dứa đến hội trường của trại xem phim ma cà rồng.
Úi giời, mười mấy năm bây giờ mới được gặp lại chàng công tước Dracula nhé - tha hồ níu nhau mà la ơi ới nhé!
Có cô xuân xanh vẫn còn hơ hớ kia một lần hãi quá níu nhầm vai thầy rồi ôm cứng lấy thầy khiến thầy cũng xanh cả mặt (oh, hay là tại cái lũ đèn xanh mờ mờ gắn trên vách tường chúng lung linh phản chiếu thì không biết!).
Nghe nói cô xuân xanh được vị hôn phu ở Mỹ bảo lãnh theo diện tị nạn.
Có thể vì vui mừng quá cho nên gặp ai cô cũng hug-hug để cùng chia xẻ nỗi mừng vui - thế thôi.
Errr...Wrong!
Cả thế giới biết!
Ông thầy cũng biết!
Biết gì?
Biết cô xuân xanh...í a...cô mê...là mê...ông thầy!
Biết cô xuân xanh...í a... cô mê...là mê...
Giá mà ông thầy còn độc thân, nhỉ?
Nghe nói bà vợ lawyer lai Tàu của ông có văn phòng ở thủ đô - đẹp lắm - và cũng sắc sảo lắm. Họ chưa có con. Có thể là họ sẽ không bao giờ có con vì dường như "kids" là một cái gì rất khó fit-in cái busy lifestyle của cả hai người.
Ông thầy rất thích ăn trái cây trừ cơm - như khỉ. Mỗi đầu giờ học, bàn giấy của ông la liệt những táo, những lê, ổi, khế, chôm chôm....etc...của bọn học trò tình nguyện đem cúng. Extreme emotion/affection luôn luôn là điều sẽ phải xảy ra trong khoảng thời gian cũng vô cùng confused như thế. Tôi là đứa vốn rất lạnh lùng (hay cố giả vờ lạnh lùng) mà đôi lúc trái tim chậm chạp cũng còn muốn đòi lết ra sàn nhảy khúc pasodoble nữa là...May quá, nó chưa kịp xăn ống quần xỏ boot thì thị mẹt tên đã được lên bảng danh sách chuyến bay của "Freedom". Hừ, định mệnh!
Anyway, bọn học trò rất thích thầy nhưng cô xuân xanh thì lại rất crazzzy about thầy. Cô là người lượn cái chợ nhỏ của trại mỗi ngày để khuân đủ loại trái cây đến lớp cúng thầy nhiều nhất. Tôi từ đầu đến cuối chỉ cúng có mỗi một hộp nho khô của cô em gửi (cúng ổng nhiều quá ổng tưởng mình cũng mê ổng!)
Có chú học trò đầu hói trong lớp mới hai nhăm, ưa mặc áo sơ mi hồng & hay quấn quít bên cô xuân xanh hơ hớ. Biết tỏng là chú ưa cô nớ nhưng nếu trêu thì chú lúc nào cũng lắc đầu quầy quậy:"Không! Không! I'm already engaged too!". Ối, chả ai tin. Weekend nào mà chú lại chẳng lúc đi lội suối cùng cô y tá bệnh xá, lúc ngồi ăn phở ở chợ với cô giáo trẻ dạy WO*. Xạo quá!
Ngày "Graduation", bọn học trò rủ nhau chip-in mua tặng thầy một bộ dĩa collection của EP. Order qua trung gian thân nhân mãi tận xứ cờ hoa cơ đấy! Ông thầy cũng phát tặng lại học trò mỗi đứa một lọ Aspirin. Hử? Để làm gì? Thầy cười ha hả, bảo:"Để dự phòng cho những cơn headache đột xuất trong những ngày đầu kéo nhau đi apply WFS". Ông ta đúng là khỉ! The King - nhưng vẫn đúng là khỉ!
Bài hát cuối cùng mà bọn tôi được ngậm ngùi nghe từ Mr. King2 là bài "Are you lonesome tonight?"*
Cô xuân xanh lã chã rơi nước mắt.
Chị B có chồng là SQCT ghé tai tôi suýt soa:" Này, tôi mà chưa có chồng thì nhất định tôi cũng mết Mr. King! Ấy sao?"
Tôi cười:"Ấy chỉ mết tay đàn với cái giọng rất EP của ông ta thôi! Mết người sẽ mệt lắm, hì!"
Rồi cũng đến lúc phải chia tay. Cô x2 đi trước. Đến gđ chị B & chị H. Đến tôi. Sơ mi hồng bị kẹt lại chuyến sau vì bị lộn xộn vụ X-ray chụp hình phổi chi chi đó. Tôi hy vọng sơ mi hồng không bị vướng TB vì cái tật thích lang thang.
Ngày tôi rời trại, trời bỗng dưng mưa tầm tã.
Mr. King2 đứng che chung cây dù đen với sơ mi hồng bên vệ đường.
Những bàn tay vẫy
Mai còn nhớ nhau?
*
Tôi gặp lại cô xuân xanh 7 năm sau ở phi trường JFK.
Cô không nhận ra tôi.
Có lẽ vì mải bận rộn với hai đứa trẻ - twins.
Cũng có lẽ vì cô không muốn nhận ra.
Một thoáng nhìn rồi quay đi.
Cô gầy hơn xưa.
Nét xuân xanh chừng như đã thoáng héo hon.
Tôi cũng héo.
Ừ thôi, đường trần em cứ đi...
YakYak
Waiting*
1.
Muốn không đợi,
Thì phải quên.
Lest we forget! Lest we forget!*
Quên được không? Quên được không?
Nên,
Vẫn đợi.
2.
Ừ thì đừng chờ nhau nữa
Tầm Dương thương nữ bạc đầu
Cheo leo vách sầu mấy thuở
Nghìn xưa hội ngộ ngàn sau?
Đành
Trăng đáy nước!
Đành
Vực sâu!
3.
There's no running away from waiting either.
Mùa đợi mùa.
Người đợi người.
Cuộc sống đợi thời gian.
Khi không còn có thể đợi được nữa...
Hết!
4.
Dĩ nhiên trong khi chờ đợi,
Ta vẫn có quyền đi/đứng/ngồi/nằm
Hoặc nói/hoặc la/hoặc cười/hoặc khóc
Hoặc ra chợ ăn bún ốc
Ừmm
Ngon!
Pink
https://www.youtube.com/watch?v=qeKhf5eaOBk
There's a new beginning in every sad ending.
Happy Easter, dear Friends!
Tìm đâu ra?*
*In memory of a smile
Mỗi thứ bảy, tôi ôm cặp táp theo Mẹ đến căn bệnh xá nhỏ ở ngoại ô thành phố để tập viết luận văn.
Một trò - một lớp.
Thầy giáo là một bệnh nhân "kín cổng cao tường" thường phải uống những viên thuốc màu đất sét từ tay Mẹ phát.
Tôi không gọi thầy bằng "thầy" mà gọi bằng "anh".
Mẹ bảo gọi thế và anh cũng muốn thế - dù anh có thể lớn hơn tôi rất nhiều tuổi.
Anh cao lêu nghêu, da trắng xanh như màu chiếc lá non trên cành cây ngọc lan đổ bóng ngoài khung cửa sổ. Anh có nụ cười rất buồn mà tôi thường hay ví von "như một nụ hoa chưa kịp nở đã héo úa" trong một bài luận văn tả tình tả cảnh ngô nghê của tôi. Tôi nghe trộm anh đã nói với Mẹ:"Dz nó có nhiều ý tưởng già lắm so với tuổi. Em nghĩ con bé có thể sẽ viết được nhiều điều kỳ thú sau này!". Mẹ hãnh diện về nhà khoe với Bố. Thế là Bố hì hục khuân cả rừng sách cho tôi tha hồ đọc và tha hồ vơ vẩn.
Tôi rất thích anh. Ngầm. Tôi thường để dành ô mai cam thảo và tỉ mỉ gói chúng vào mảnh giấy pelure trắng cột chỉ thêu đỏ để mỗi thứ bảy đem đến bệnh xá cho anh. Có lần anh bảo:"Đừng đem ô mai nữa. Mai mốt Dz thôi không đến, biết phải tìm đâu ra?".
Tôi 12 tuổi. Tôi không hiểu lắm những lời anh nói. Tôi chỉ biết ô mai cam thảo là món quà thưởng riêng của Bố dành cho tôi sau mỗi lần tôi được điểm luận văn tối đa trong lớp. Nên tôi muốn chia xẻ chúng với anh. Chỉ đơn giản thế.
Sau 6 tháng biệt phái, Mẹ không còn phải đi làm mỗi sáng thứ bảy.
Hình ảnh căn bệnh xá nhỏ chìm dần trong màn sương ký ức.
Anh cũng chìm dần trong suốt thời gian tôi bận rộn tập tành làm cô thiếu nữ 13.
Tôi tưởng tôi đã không còn nhớ anh.
Cho đến khi tôi nghe Mẹ thì thầm với Bố trong một đêm tôi bị nhức chân sau buổi tập vũ và Bố phải ngồi xoa bóp dầu tràm cho tôi quên đau:"H. đã đi rồi mình ạ. Thân nhân ngoài Trung hôm qua vừa vào nhận xác. Em gửi họ ít tiền để khắc cho H. tấm bia kẻo tội."
Tôi òa khóc.
Bố vỗ về:"Chờ chút dầu tràm nóng thì chân sẽ bớt đau!"
Mẹ vội pha cho tôi một ly sữa nóng, an ủi:"Ngủ một giấc, sáng dậy là tha hồ chạy nhảy. Ngoan!"
*
"...Người đàn ông ngước nhìn những tia nắng ấm đang nhảy múa ngoài song cửa, mỉm cười.
Nụ cười buồn như nụ hoa chưa kịp nở đã héo úa..."
Anh,
Hôm nay là ngày giỗ thứ# sau mấy chục năm bão đời hỗn loạn.
Học trò Dz. nhớ nụ cười buồn của anh...
Con bé "già trước tuổi" thuở nào cũng chưa viết được bất cứ điều gì kỳ thú...
Ở một nơi xa xôi nào đó, anh chắc hẳn đang giả bộ chau mày nhăn nhó:
- Đã bảo đừng đem ô mai cam thảo. Mai mốt nếu không còn gặp - tìm đâu ra?
DzDz
Giếng trong núi*
*Cho X. & M.
Đuôi nhà tựa vào vách đá.
Miệng giếng chỉ là nửa mảnh mặt trời lấp lóa.
Giếng không sâu lắm.
Mạch nước luôn trong veo và mát rượi cho những ngày hạ khát.
Khi đám khách SG đổ về thăm biển, giếng không sản xuất kịp nguồn nước dự trữ để dâng hiến.
Đành phải chờ. Nửa tiếng. Đôi khi một, hai tiếng.
Đám khách hay cười chế diễu, gọi nó là giếng cạn.
Có kẻ bực bội xách túi ba lô bỏ ra hotel lớn.
Bồn tắm. Hoa sen. Rượu. Mỹ nhân. Sàn nhảy.
Họ không nghe được tiếng nước chảy từ đâu đó trong lòng núi tràn vào vũng đá trắng - réo rắt giọt mừng vui.
Căn bếp nhỏ thường hé mắt cửa sổ lim dim ngó xuống.
Tràn đi. Tràn nhanh đi. Tôi chỉ có một mùa hè rộn ràng nấu nướng.
Lũ xoong chảo cũng xôn xao mỏi thân chờ đám sơn hào hải vị làm đầy bữa tiệc ngon.
Họ ăn, cười, nói. Đôi khi gây gổ, đôi khi khóc lóc. Tuổi trẻ hưng phấn. Tuổi trẻ ồn ào. Tóc của nắng. Da của muối đượm mùi rong biển. Hạ hồng ngây ngất. Và giếng róc rách say.
X. không trở lại những mùa hạ kế tiếp. Mãi mãi.
X. là người đã tháo giùm tôi chiếc xuyến bạc khắc tên H. và cái vung tay cương quyết đã liệng nó vào lòng biển nhấp nhô sóng, bảo:"Hãy quên đi."
X. rất đằm thắm với cô em gái của tôi. Nếu X. đừng vội bỏ đi, tôi giờ đã có thêm X. là cậu em rể rất cao/rất đen với một miệng cười rất tươi/rất đẹp/rất dụ dỗ.
Em gái tôi thích nấu nướng. X. luôn là người duy nhất trong bọn ở lại phía sau để múc từng gầu nước trong cho cô đầu bếp nhỏ sửa soạn bữa ăn tối. Cô đầu bếp da trứng gà bóc đến biển mà không dám tắm biển - sợ đen. Cô vẫn hay gượng chống chế mỗi khi bị đám khách trêu:"Ô, đã có anh X. đủ đen rồi!".
Một sự kết hợp hài hòa, đầm ấm.
Ôi, tôi đã từng ao ước họ rồi sẽ là một cặp đồng hành hạnh phúc trong mẩu đời tao loạn, bấp bênh...
X. ạ, hôm qua tôi nhận được thư bạn gửi báo tin giếng trong núi đã bị lấp.
Căn nhà nghỉ mát nhỏ của đám khách chúng ta từ những ngày tháng cũ cũng đã bị san bằng.
X. giờ ở đâu?
Hồn có tìm về nguồn nước mát ngọt ngào ôm khối tình thơ ngây không trọn kiếp?
À, con gái út của cô đầu bếp nhỏ ngày xưa được đặt tên là Spring - after yours.
Con bé cũng rất giỏi nấu ăn như mẹ.
Tôi chưa bao giờ dám một lần nào hỏi mẹ nó:
"Em có còn nhớ nửa mảnh mặt trời cười rạng rỡ của giếng trong núi xưa?"
HTND
Bác Tỳ Bà*
*in memory of...
NĐB là chị cả của bầy em 3 đứa.
Ngày bồng bế nhau lên tàu vượt sóng, gia đình chỉ còn lại một người mẹ-rất-buồn & một bầy-em-rất-dại, không có sự hiện diện của người cha.
Họ sống rất im lặng ở Blao một thời gian khá lâu trước khi bầu đoàn cưu mang nhau về ở cạnh gđ tôi trong cái tp biển đầy nắng/gió/cát & thỉnh thoảng mưa.
Họ là họ hàng in-law bên phía ông ngoại tôi.
Tôi gọi NĐB là bác "Tỳ Bà", gọi mẹ NĐB là bà trẻ "Buồn", gọi người em gái kế của NĐB là cô "Xinh". Why "cô"? Ah, vì cô rất xinh và vì cô muốn được gọi thế thay cho tiếng "bác" già nua mặc cho bà ngoại tôi & bà-trẻ-buồn luôn nhăn nhó không được hài lòng.
Bác Tỳ Bà rất thân với mẹ tôi & ưa khẩy khúc "Tỳ Bà Hành" rất ư là thê thiết. Mẹ tôi thường rên:"Chiều mưa dầm dề mà nghe tiếng đàn nỉ non này của chị là em chỉ muốn đi tự tử!". Khổ nỗi là bác Tỳ Bà chỉ luôn hưng phấn khẩy đàn vào những buổi chiều mưa bay, không biển, không nắng/gió/cát & chúng tôi cùng bị trói chân trong căn phòng khách nhỏ/ẩm/tối/không cửa sổ của nhà bác Tỳ Bà. Bác T-19 rất cao (mà tôi gọi bằng cậu-lênh-khênh) là người duy nhất luôn chăm chú nhẫn nại với khúc đàn não nuột của người chị. Cậu út H-17 với miệng cười rộng rất tươi thì lại hay khều khều con-bé-cháu-tôi chuồn êm lên cái sân thượng có mái che bằng tôn nylon xanh với cây guitar nâu & tấu khúc "Hey Jude"*.
Và cứ thế - giữa những âm ba réo rắt dập dồn của tân & cổ - từng buổi chiều mưa mang mang lờ lững trôi qua tưởng chừng bất tận...
Ngày cậu T. mất trên chuyến xe đò bị trúng mìn từ SG về tp biển sau mùa trọ học, bác Tỳ Bà khẩy khúc TBH lần cuối tiễn người em trai vắn số rồi sau đó lẳng lặng lấy búa đập nát cây đàn cổ, bảo đã không còn tri âm.
Cậu út H. trao tôi cây đàn guitar nhờ giữ hộ rồi nộp đơn tình nguyện vào trường SQTĐ.
Cô Xinh theo chồng là chú Pilot-đẹp lên núi khỏa mây bay.
Ngôi nhà cũ âm u thế là chỉ còn lại một bà trẻ rất buồn & một bác Tỳ Bà rất héo úa thề không bao giờ đàn nữa.
Có một lần, tôi nằm mơ thấy cậu T-lênh khênh về, tay ôm chiếc đàn tỳ bà xưa ngơ ngác hỏi:"Chị của tôi đâu? Chị của tôi đâu?".
Khi tôi kể lại giấc mơ ngắn ngủi này với bác Tỳ Bà, bác đã bỗng dưng nổi cáu, quát:"Lần sau, bảo nó chạy đi tìm Bố mà hỏi!".
Tôi hoang mang đem chuyện hỏi bà ngoại tại sao bác Tỳ Bà lại giận dữ thế thì bà ngoại tôi thở dài sườn sượt với một câu trả lời cũng đầy bí hiểm:" Cây đàn đó là vật duy nhất mà Bố nó quẳng lại trước lúc bỏ vào chiến khu rồi mất tích. Oan nghiệt!".
*
Bác Tỳ Bà passed away ở C. 30 năm sau cuộc di tản lần thứ hai.
Cô Xinh bây giờ là Ms. Grandma góa và đang cố gắng train đứa cháu gái khẩy lại khúc TBH của người chị cả cô đơn.
Cậu út H. hẹn sẽ cùng gđ đứa con trai lớn qua Mỹ thăm tôi một ngày gần đây - (uhm, có lẽ) - để đòi lại cây guitar cũ & khúc melody "Hey Jude".
Bất chợt phì cười khi tưởng tượng cái hình ảnh con-bé-cháu-hỗn sẽ quai mỏ ra quát cậu nó:
"Đi mà hỏi ông giời ấy! Xời, tôi còn chẳng giữ được chút mảy may nào của một cái-tôi-xưa nữa là cây đàn thùng cũ rích..."
DzDz
*Võng Trăng*
Mảnh trăng lưỡi liềm trải lụa võng cho hai vì sao gối đầu bên nhau ngủ...
Gió bay ngang qua - nhìn - mỉm cười.
Trăng bảo:
- Khẽ chứ. Đừng lay giấc mơ.
Gió ngẫm nghĩ rồi hỏi trăng:
- Có cách nào để đọc được giấc mơ của họ không?
Trăng ghé môi cong vào tai gió, thì thầm:
- Có đấy. Hãy im. Và lắng nghe.
ta nắm tay bước vào trần gian
ngôi nhà nhân thế có mái ngói đỏ / lối sỏi / hiên quỳnh
em - cô gái nhỏ tóc đen thắt bím - dải nơ vàng rực nắng
chiếc ghế xích đu đong đưa / trắng
em ngồi ru hạ ấu thơ
người họa sĩ với lọn tóc quăn rơi trên trán
(như một dấu hỏi xám)
cây cọ sơn lấm lem màu của bụi / thời gian
khung vẽ được căng bằng mây
vừa hái xuống từ cây trời xanh ngắt lá
em - bờ môi đừng quen kẻ lạ
mắt đừng vội say
nụ cười nào nằm ẩn giấu trong musée du louvre
một thoáng mơ hồ đăm chiêu quá khứ
em - cánh bướm ba trăm năm trăn trở hồn thế kỷ
về đậu trên vai mùa thu tôi
ta chúc tụng tình yêu không hội ngộ
giữa đường đi ánh sáng thênh thang ngút giải thiên hà
Gió lay võng trăng...
Hai vì sao vẫn còn mải mê đuổi theo những hạt chuỗi mơ lóng lánh...
Sẽ 2000 năm không thức dậy.
co@dye!
Phù Dung
https://www.youtube.com/watch?v=_hyAOYMUVDs
Mưa trên bài thơ dang dở
Những giọt lệ chữ khóc người xa
https://www.youtube.com/watch?v=4c8IvUBJ30c
Though life tore us apart,
Love is always remained.
*ForU
Thư Viện
*để nhớ một đêm mưa...
Con ma ngồi vắt vẻo trên chiếc thuyền giấy trôi giữa dòng sông chữ - le lưỡi nhát tôi.
Hmm, cái lưỡi dài thượt đo đỏ nom cũng hãi ấy nhỉ?
Tôi nhắm một mắt, mở một mắt - giả lơ.
Con ma cáu sườn hất đổ nguyên một vầng trăng thơ xuống vai tôi.
Bị thương.
Vách tường sách cao chông chênh - mịt mờ ngấn bụi.
Bóng thời gian nghiêng mình soi thiên cổ - ngậm ngùi.
- Cô từ đâu đến?
- Giấc mơ.
- Có biết tôi ở đây đã 100 năm nay không?
- Giấc mơ của tôi già hơn 2000 năm tuổi.
- Cô vào đây để làm gì?
- Đi tìm giải lụa đào phiêu bồng ngày xưa đánh mất.
- Tôi không nhìn thấy nó.
- Ơ, tôi cũng không.
- Cô đánh thức giấc ngủ của tôi. Ai cho phép cô làm thế?
- Trái tim. Nó bảo tôi cứ tìm rồi sẽ thấy.
- Nó nói dối cô đấy. Tôi tuy không có trái tim, nhưng tôi biết nó nói dối.
- Trái tim không bao giờ nói dối. Nó chỉ đôi khi sợ hãi và bị "confused". Rồi nó tìm đường chạy trốn.
- Trốn vào đâu?
- Vào đây. Nhưng tại sao lại ghét tôi?
- Tôi không ghét cô.
- Thế tại sao lại làm tôi bị thương?
- Ai bảo cô "ignored" tôi. Khi tôi xuất hiện - tôi muốn loài người biết tôi có mặt.
- Có cần thiết không - sự biết có mặt đó?
- Thiếu nó - tôi sẽ vĩnh viễn chỉ là một bóng ma.
- Thế bây giờ - hiện tại - có còn là ma không?
Con ma cười. Âm thanh dòn dã vang vang trong dãy hành lang sâu hun hút gió.
Tôi nhìn xuống vai mình. Vết thương gây ra từ bìa cuốn sách cũ mang hình ngôi sao David.
Đang rỉ máu.
Tôi yêu con ma trong cái thư viện lặng lẽ của tôi.
Phù Dung
https://www.youtube.com/watch?v=Hc9fDn-Z3PQ
Why do you always have to give yourself up
As a battle is already fought
And in your eyes there is no sign of emotion
What is the way, tell me to take you back
I would like to