-
Trưa nay,tôi ngồi ở cái ghế nhỏ đặt ngay cây mận trước cửa hàng để ăn phần cơm nguội mang theo vì hôm qua nấu cơm lỡ tay hơi bị nhiều nên bi giờ phải ăn cơm nguội.Một người bước tới ngồi cạnh,vừa cười cười vừa hỏi:ăn gì đó "cưng"?...Tôi khó chịu đến muốn bỏ dỡ hộp cơm đang ăn!!!Mèn ơi,từng tuổi nầy rồi,đâu có phải trẻ nít mà không biết cách xưng hô hay nói sao cho phải phép tắt!!!Đùa cợt cho vui thì được...nhưng bỡn cợt thì không! Và có nhiều người nhầm lẫn giữa đùa cợt với bỡn cợt.Họ không biết,đùa cợt có khi làm người ta bớt căng thẳng,nhưng bỡn cợt chính là biểu lộ tính thiếu tôn trọng...gây khó chịu cho người khác!
Đêm qua,mơ thấy lạc vào một nơi rất xa lạ,hoang sơ...vì mơ không lành,nên trời mưa thật lớn cũng không hay...chĩ cảm giác lạnh! Lạnh từ trong cả suy nghĩ!!!
-
Hôm bữa đi ăn trưa với mấy nhỏ,khi lấy dĩa bông cải luộc mang về bàn,vừa đưa đũa gắp thì thấy cái nhánh bông cải xanh một đám sâu li ti nằm chết trong đó...tôi tự nhiên rùng mình. Hôm nay nhỏ chọc quê,bảo bữa đó nhỏ với bạn về cứ cười...bảo tôi làm điệu.Mèn,tôi thường không sợ sâu,không sợ thằn lằn,chuột.Ghét gián,rắn,rít....và sợ nhất là con bọ hung.Nhưng nhìn lũ sâu nằm chết chi chít trong dĩa rau mà tôi định gắp cho vào miệng,tự nhiên tôi thấy rùng mình...Hì hì,tôi dễ gì biết làm điệu làm bộ,nhưng hễ thấy cái gì lích chích,nhiều nhiều thì tôi ghê.Vậy thôi!Nhỏ cười ha ha khi nghe tôi bảo:mấy con vật mà tôi ghét,hễ thấy là giết,thấy là giết...vậy mà rùng mình khi thấy mấy con sâu chết trong dĩa rau...không bảo điệu mới là lạ:-s
-
"Phạt thêm 50 quang về cái tội khóc thấy mà ghét"
...hihi,tự nhiên nhớ tới vỡ"Ngao,Sò,Ốc,Hến"...khi bảo với nhỏ :Chuyến nầy,nhất định phải làm ăn với bác Ngao!
Hehe,tết vừa qua...tiền bonus+tài trợ của kiều bào nên cũng tậu được cái còm pu tơ rồi...làm ăn với bác Ngao thôi :-)
-
Lâu rồi không có tin thư hay email của anh gữi thăm hỏi trong dịp Tết,khi biết tin lần nữa thì anh qua đời.Vào phố,đọc tin nghe buồn lắm.Còn đó,những người quen cũ mới,những mối giao tình thân ái.Mong anh nhẹ nhàng ra đi...cũng như mong bình an đến những người thân quen.
-
Nhà mạng hai hôm nay sao đâu á! Cứ chút xíu thì té mạng,chút xíu té mạng.Chán!
Đi ngủ!!!
-
...Những kỷ niệm đẹp,ta nên cất nó vào trong rương...hay đào một nấm mồ cho nó?Tùy vào cảm nhận,phải không?
Ừ,có lẽ cũng còn tùy!
-
Ở chổ tôi làm,gần đó có em Thi.Em Thi có một hoàn cảnh khá bi đát...vì trong nhà không biết có mấy người...thì đã có tới ba người bịnh.Lần cuối em về quê lên(lúc đó tôi chưa thân với em)...tôi nghe em bảo Diễm cho em một cái ôm...và tôi thấy em khóc.Rồi em ăn chay...em nguyện cho những người thân của mình qua khỏi....Tôi không biết việc em ăn chay có giúp được gì cho bệnh tật của người nhà không...nhưng đó là tấm lòng của em với gia đình,nên tôi trân trọng.Em có một người em bị liệt,không đi lại được..!Hoàn cảnh nhà em ra sao...tôi chưa hỏi,nhưng thấy em luôn tươi cười...và tôi ít khi nghe em cất tiếng than.Em giỏi! Giỏi hơn tôi rất nhiều.Vì ngoài chuyện không vui trong gia đình,bản thân em cũng bị bệnh tim và đã qua hai lần phẩu thuật...nhưng lúc nào em cũng cười và nói chuyện tếu ...em tỏ ra rất yêu đời.
Tôi thấy mình kém xa em nhiều lắm...bỡi tôi khỏe mạnh,lành lặn...mà lúc nào cũng than thân trách phận và yếu đuối...không được mạnh mẽ như em.
.........tôi đáng chán thiệt!
:-)
-
Mùa bóng đá nầy,tôi không xem trận nào...và cũng buồn ngủ rất sớm.Đêm nay cũng vậy...cơn buồn ngủ cũng đến từ sau 9h tối...nhưng rồi lại đi pha ly cà phê...để thức thêm một chút,mặc dù không để làm gì cả...
:-)
-
Sáng nay,chưa kịp ăn sáng đã đi thăm bịnh,rồi gặp em cà phê,bánh canh...
...vòng một vòng chợ BT,người chen chúc ..ghé qua gian hàng của em họ,cũng chật ních! Lên nhà,gặp cậu em họ hỏi chút ý kiến về chuyện cửa hàng...khi ra về đầy lạc quan..vậy mà tối lại,tự nhiên trong lòng ưu phiền vô cớ...thấy không còn tí ti lạc quan nào của buổi trưa! Dường như mình đã đánh mất sự tự tin từ lúc nào đó..mà cả bản thân cũng không hay biết! Thảm hại chưa?!Người ta nói:tự tin là 50% của chiến thắng...mà mình không có chút tự tin nào hết...thì còn mong gì nữa chứ?!!!
-
Nếu một cộng một là hai...thì lý do gì bạn phải giải thích?
:-)