Printable View
https://www.youtube.com/watch?v=rD42TQ2oG0M
...In spite of ourselves I can see
You've painted a portrait of love for me...
*Souvenirs*
Tôi bỏ cái antique pocket watch bằng silver và cặp bút Parker màu Navy vào một cái hộp nhung đen có cột sợi ribbon đỏ, dự định mùa thu tới sẽ đem chôn nó ở đằng sau vườn, dưới gốc cây magnolia đầy hoa trắng. Người đã không còn. Kỷ vật chỉ là những ám ảnh day dứt mãi khôn nguôi.
Những món quà mà tôi đã mua cho ông ấy nhiều lắm - on occasions. Đã mua và không bao giờ gửi đi. Ông ấy cũng đã từng một thời thôi miên tôi đến khốn khổ. Lãng đãng như kẻ mộng du. Đi đâu cũng nhìn thấy ông ấy. Làm gì cũng không thể quên ông ấy. Tôi đội ông ấy trên đầu. Tôi cắp ông ấy vào nách. Tôi mở trái tim tôi tan hoang để cố nhét sao cho vừa cái hình tượng kiêu hãnh ngạo mạn của một kẻ luôn playing game với chính cuộc đời mình. Tóc trên đầu tôi bây giờ mỗi ngày rụng 17 sợi. Nách đổ mồ hôi khê nồng những giọt lệ chua. Riêng trái tim tội nghiệp thì hết thuốc chữa - wide open since - be bét.
Quên?
Không quên?
Hay chưa muốn quên?
Có lẽ tôi chưa muốn quên vì hồ như trong tôi vẫn còn ngập lòng tiếc nuối.
Nhưng ông ấy đã quên tôi, phải không? Ông ấy đã quay trở về quá khứ để tìm kiếm lại cô "baby" với một cuộc chinh phục ngược.
Tôi sẽ đem chôn tất cả kỷ niệm - hiện hữu hay không hiện hữu - deep down dưới lòng huyệt lạnh cùng bao ngao ngán nỗi đam mê.
Kỷ vật duy nhất mà tôi vẫn còn muốn giữ lại là bức tranh vẽ một người đàn bà "without face" - không mắt/không mũi/không miệng - chỉ có suối tóc đen tuyền vắt ngang khuôn ngực trần - một mình trước biển chiều & một mặt trời cam rực lửa.
Mỗi đêm, tôi thắp cho người đàn bà trong tranh một ngọn nến trắng thơm mùi Jasmine.
Dưới ánh nến chập chờn lung linh, người đàn bà chừng như thấp thoáng có một khuôn mặt - thay đổi và biến hóa.
Khuôn mặt nào sẽ là khuôn mặt thật của người đàn bà - mà người họa sĩ vẽ nó đã quên hay đã cố tình không vẽ?
Cũng có lẽ người đàn bà ấy đã từng chuyên chở một nỗi buồn quá đỗi mênh mông trên khuôn mặt thật.
Và người họa sĩ đã chẳng thể nào tìm ra đường cọ màu phác họa.
Tôi cũng không thể tìm ra được tôi.
Ở giữa nỗi buồn lênh loang...
Và ông ấy.
Nadia
Just a little hope...
Sau bao ngày mưa, mặt trời hồng lấp lánh trên những phiến lá xanh non mượt mà áo mới.
Nước hồ lành lạnh, những ngón chân khuấy sóng chợt nghe tê buốt làn môi ẩm tình nhân ngày chia biệt.
Yêu nhau đã là ân sủng.
Xa nhau cũng là một ân sủng khác thăng hoa cùng với nỗi đau.
Bàn tay chạm rồi bàn tay xa.
Trái tim riêng còn ngân nga mãi những nốt nhạc sầu thổn thức.
Này cánh chim - hãy bay...
Hoàn tất cuộc chinh phục đại ngàn phiêu bạt.
Này tượng đá hoa - hãy đợi...
Tìm thiên thu ru ngủ giấc mơ phai.
Sau bao ngày mưa, ngày bắt đầu như thế.
Nắng chuyên chở niềm hy vọng...
Dù mong manh.
Psr.
https://www.youtube.com/watch?v=2iv4CjKcw-k
Being deeply loved by someone give you strength
While loving someone deeply gives you courage
*Esp. for my OBT!
A Love Letter
1.
Đêm rất mưa & ngày thì rất nắng...
Thời tiết điên khùng đã confused bầy đom đóm những đêm mưa mê mải. Chúng rủ nhau di cư vào căn phòng lưới bên hồ rồi cùng khiêu vũ quanh ngọn đèn vàng rực rỡ mà chúng ngỡ đó là nguồn larva cần thiết cho những cuộc courtship.
Những đôi cánh nâu mỏng manh trổi khúc nhạc gió vù vù đã khiến cho người tình chữ đắm đuối của tôi hoảng hốt tìm đường chạy trốn. Trốn vào đâu? Ah, vào vạt áo lụa của cô nàng giấy trắng đang "ươn ưởi" tuyệt vọng chờ chú chàng black-ink-pen cuồng nộ xâm phạm mảnh tiết trinh buồn. Và tôi - tôi sẽ làm kẻ hân hoan nhặt nhạnh những tàn dư để viết cho nhau một lá tình thư chỉ có đoạn khởi đầu/không đoạn kết.
Mặc tiếng thời gian trôi tí tách...
Khoảng không gian này là của riêng tôi/another-tôi/và một vũng sầu biêng biếc.
Tôi sẽ không viết chữ "nhớ" - (mà another-tôi already knew).
Tôi sẽ không viết chữ "thương" - (mà another-tôi đã một lần lạnh lẽo denied).
Tôi cũng sẽ không viết chữ dream/desire/waiting/regret - (mà another-tôi đã không còn surprised khi nghe/đọc).
What the heck, thế thì còn quái gì để viết cho một lá thư tình không bị ế?
Bế tắc.
(hay nói một cách nôm na là "tịt"*)
Này chú đom đóm ngạo mạn cứ vù vù bay khiến trái tim tôi giật mình.
Where is the green lantern which I need for writing a sweet love letter?
Cho một "being" chỉ luôn khao khát "giết người đi/giết người đi"*
Oh well, just be glad & happy to get killed by you.
TY là cả một sự hy sinh vĩ đại.
Không dễ & không đơn giản để có thể trở thành một "Martyr of Love".
Mà cũng chưa chắc là ta yêu nhau...
Có phải?
2.
https://www.youtube.com/watch?v=-hGyrNChk5c
Pink
https://www.youtube.com/watch?v=DxF6nD4hwKM
mưa yêu em - đóa hoa khờ
xin em cứ mãi
si / khờ
cùng nhau
The Voice
NĐB có giọng nói rất khẽ, gần như thì thầm.
Tôi ưa cái âm thanh dịu dàng ấy. Much. Nhưng vẫn thắc mắc:
- Is that your natural voice?
Rất khẽ:
- Yes.
- Since your were born?
Thì thầm:
- Since I was born.
- Never change?
- Never.
- You must be a very sweet lady.
- That's what he always says.
- He must adore & cherish you with all his heart.
Thở dài:
- Not really. He got mad at it sometimes.
- How come?
- Emotionless. Lifeless. Dull. Như một lặng lẽ cam chịu rất annoying. To him.
- Thế bà có đang endure không?
- The life together with him?
- Uh huh.
- We are not much of that difference.
- Do you love him?
- Of course.
- Then why don't you try some changes to please him?
- Nature cannot be changed. It's always in you. You might twist it into any shape/form along the way but it would surely return at any turn of undergoing. I know that and he also know that.
- From the very beginning?
- Yes.
- Then why came together when both of you already knew that?
- Maybe he did liked it at first and then he doesn't like it anymore.
- That means he has changed. You should change too if you still love him.
- Can't. We're growing apart by time.
- You're gonna lose each other soon.
- We are losing.
- And still do nothing to stop that?
- It's too late for us. It's done. There's no more energy for trying.
- Rồi sẽ ra sao, both of you?
- Ah, that's what I do want to know.
Chỉ muốn biết thôi ư?
Nhưng biết để làm gì khi cả hai đều đã running out of hope và khăng khăng không chịu nhúc nhích những cái self lười biếng của chính mình.
Mà họ vẫn còn yêu nhau?!
There was a very strong wind passing by my foggy garden trong buổi sáng hôm nay. It said:
"The Self speaks it all. One needs to learn about abandoning it sometimes in order to observe the liquid and new goods in life."*
Tôi đã wink-wink & hỏi the wind:
"What is the liquid to be observed?"
The wind không thèm trả lời & flied away.
He might think that is a very silly question for his mind to be bothered.
Perhaps!
Pink
https://www.youtube.com/watch?v=noj3wBk77t8
*A G-night for a G-friend who's still crying...
Mi Mou Thymoneis
Don't be angry
Giorgos Dalaras
Do not be angry with me, my dearest
Now that I am leaving for foreign lands
I will turn into a bird and I will come back again
To you
Open your window
My golden basil, my princess
And with a sweet smile, wish me a good night
Do not be angry with me, my dearest
Now that I am going away from you
And come here awhile, let me see you
Let me say goodbye
Open your window
My golden basil, my princess
And with a sweet smile, wish me a good night
A walk with the fog
Giả dụ em là mây
Tôi là chiếc thuyền hoa bềnh bồng trôi trên triền sóng
Biển ký ức của những bóng mờ không thể nhận diện
Mà vẫn huyên náo/xôn xao
Con dốc dài có nhiều ngả rẽ
Lối vào rừng vạt áo trắng bay
Này em, gã nhân tình quên có còn lui cui đi nhặt chữ
Thả mình rơi từ những trang giấy lá ố vàng?
Bầy vịt đeo kiềng xanh hôm nay vắng mặt
Có lẽ đã rủ nhau vào downtown dự hội tháng 5
Em đừng trêu ghẹo chi cô nàng willow mau nước mắt
E hồ xuân sẽ đắm mành thuyền trôi
Ngang qua khoảnh vườn nhà ai say ngủ
Đóa phù hoa lỡ mùa môi run rẩy khúc thanh xuân
Chợt nghe nhịp tim trầm/hụt hẫng
Oh, em không cần phải hóa chiếc khăn thêu
Thôi mình đi về nhà nghe em
Nơi có con mèo ngoan ngồi chờ bên khung cửa sổ
Nơi có chiếc lò sưởi vui đang bập bùng ngọn lửa
Tôi sẽ mời em tách cà phê hương hạt dẻ đầu ngày
Uống cùng tôi
cho trọn ngụm tình say
Psr.
Chân dzung*
Khi ông ấy đề nghị một ngày nghỉ để vẽ vời một bức chân dung, tôi chun mũi hếch:
- Chân em chẳng có gì lạ. Đi mà vẽ đôi chân bạc triệu của Angie D. ấy, mai mốt nổi tiếng như Picasso biết đâu em sẽ được thơm lây!
Mr. Oa-Oa hậm hực:
- I'm already famous. I don't need AD's insured legs in order to be Mr. Fame. Everybody knows me, soon or later...(he means he is Mr. GeeGee, doesn't he?)
- Vậy sao còn đòi vẽ "chân em"?
- Muốn vẽ cái chất lăng quăng trong đôi chân đó. Thử xem có trói được nó vào tấm canvas hay không.
- Đừng quên đôi giày màu rượu đỏ.
- Tôi không thích những cái gót nhọn của đôi giày ấy. Làm ngón chân tôi bị thương.
- Thế cứ mặc cho "chân em" bị naked hả?
- The truest "chân dung" doesn't need any décor or clothing.
- Muốn mấy cái móng sơn màu gì?
- None. Let the toe nails shine through by themselves.
- Naturally?
- Ừ. Bác mẹ sinh ta vốn áo sồi.
- There's a defected pink mole ở một ngón giao chỉ. Want me to cover it with a string of silk ribbon?
- Don't you dare to do that. That pink dot is the essence of the portrait.
- Nói gì không hiểu!
- That the proof of your constantly lost.
- In what? Life?
- A black mole for Life. Pink for Love.
- I always love you. I'd never/ever get lost.
- Liar!
- Do you love me?
- We are talking about the pink dot.
- See, you are a broken GPS. That explains why "chân em" phải luôn bận rộn lăng quăng. Cho đỡ tức!
- Nếu tôi đem cái GPS tôi ra tiệm sửa, liệu em có hết nhảy nhót lăng quăng không?
- Không biết.
- Thế thì mất toi công sửa chữa à?
- Never know if you never try.
- Stubborn legs!
- Broken GPS!
- Mặc kệ. Tôi nhất định phải vẽ cho bằng được bức chân dung mà tôi muốn.
- Và em cũng nhất định phải confuse cho bằng được cái broken GPS ông.
- Okie. Cứ thử xem ai sẽ là the last one standing nhé. Nhớ lấy ngày nghỉ this TGIF đấy!
- Pourquoi? We still have Saturn&Sun days ahead.
- Not long enough for a completed portrait painting.
- Sure. If you insist on wasting your precious time.
- Thank you!
Nói thì oai thế chứ tôi biết ông ấy sẽ chẳng bao giờ hoàn thành được bức chân dzung mà ông ấy muốn.
Bộ quên chân ông ấy lúc nào cũng đầy ắp cái essence của những chòm mây vơ vẩn lang thang đó ư?
Háh!
Nadia
The Storm
1.
Mùa hạ ở P. không nóng lắm. Đêm vẫn lạnh & ẩm - buổi sáng vẫn đầy sương đọng trên những nhánh lá thông xanh.
Đó là mùa hè đầu tiên cái con bé đó bị gửi lên núi thay vì được ở lại với biển. Lý do? Ả tiểu thư nhõng nhẽo con bà dì lẻ loi không có bạn/dốt toán/luận văn dở/cần có kẻ rỗi hơi ân cần phục vụ. Lý do khác:"Phải chận trận gió lớn trước khi cơn bão đến!". Người lớn thường có lối suy nghĩ & cái cung cách thu xếp nhanh/gọn mỗi khi họ bị nhức đầu. Tưởng một chuyến đi xa sẽ chữa dứt được chứng nhức đầu của họ ư? Nhầm - khi cái mầm gây hội chứng vẫn còn tiềm ẩn đâu đó trong những cái đầu co quắp định kiến, đầy ăm ắp vạn mối tân toan.
Ả tiểu thư không lẻ loi. Ả có nguyên một cái bồ tình tứ giấu giấu giếm giếm ở phía sau vạt áo ngây thơ. Trường học vào mùa đóng cửa. Cánh cửa cổng nhà tiểu thư cũng bị khóa chặt bằng hai vòng xích sắt. Cần phải có một cái cớ để thoát ra.
Mẹ ơi, con đưa cái dz. đi thăm phố nhé. Mẹ ơi, cái dz. muốn đi chơi BH. Mẹ ơi, cái dz. muốn lên bản thượng mua mấy gùi bắp về nướng thoa hành mỡ. Mẹ ơi...Mẹ ơi...Mẹ ơi...
Mẹ nghe con nheo nhéo mẹ vui mẹ gật. Ô, con tôi đã có bạn. Dắt cái dz. đi chơi loanh quanh cho biết mùi phố núi. Có cần tiền không?
Tiền mà ai chả cần, có phải?
Không tiền, đố người làm nên cơn bão.
Ừ thì cứ cho cái dz. làm tấm shield che chắn, may ra cơn bão nó sợ mà né đi chăng?
Lại nhầm. Cơn bão không sợ. Cơn bão thổi rung rinh mẩu phố, hất tung từng vạt áo hoa trên những con dốc bụi đỏ quanh co.
"Mày mà mách bố mách mẹ thì tao sẽ đổ hết cho mày. Họ chỉ tin mỗi tao thôi."
Well, mách lẻo không phải là một trong những cố tật của cái dz. Chẳng "quân tử" gì - chỉ đơn giản nghĩ:"Cái hoa làm việc của cái hoa. Con ong/cái bướm làm việc của con ong/ cái bướm. Cái dz. giời sinh cũng có việc của cái dz. Hơi đâu, nhỉ?".
Mùa hạ kết thúc bằng một cái đám hỏi rình rang chừng như để ngạo mạn vỗ mặt những cái trề môi/nhướng mày/trố mắt. Cũng phải. Học không vô nữa thì gả chồng quách cho xong. Mai mốt có một đàn cháu lổm ngổm đầy nhà không lo về già cô quạnh.
Ả tiểu thư hỉ hả.
Bố mẹ ả tiểu thư hỉ hả.
Gã chim xanh sa lưới thóc cũng hỉ hả.
Duy chỉ có cái dz. không hỉ hả.
Cái con bé đó bị họ hàng thân nhân ngấm nguýt cấm cửa.
Họ xì xèo léo nhéo vào những cái tai vểnh:"Nó sẽ đem bão đến đấy!"
Hah, ước gì tôi thực sự được là một cơn bão hung mãnh...
Turn my pathetic world up-side-down.
2.
https://www.youtube.com/watch?v=7Ez-E8sPbU4
https://www.youtube.com/watch?v=hXULRJWGViw
*For U
Doubt thou the stars are fire.
Doubt that the sun doth move.
Doubt truth to be a liar.
But never doubt I love.
William Shakespeare
https://www.youtube.com/watch?v=Zg_uJxwFBx8
*For the Ghost in my old library - before it'd disappear...
Beez-beez
Mùa về chậm.
Bầy ong chờ mãi mới có được ngày nắng đẹp mời các nàng hoa khoe áo mới.
buzz...buzz...
vroom...vroom...
Con bé lăn ra dẫy đành đạch, vừa khóc vừa la.
Bộ con ong tưởng con bé là cái bông chắc?
Hay con ong bị cận thị như bố?
Con bé sụt sịt kể lể:"I just mind my buzziness collecting me wildflowers, why the bee stingzzz me?"
Abeeco cream/ice pack plus 2 chocolate cookies.
Buổi sáng òn ỉ nhưng ấm áp & ngọt.
Con bé vừa nhấm nháp ly sữa vừa vểnh tai nghe...
http://youtu.be/vtAu7xkwNjQ
Mẹ nó bảo ngày mai ra vườn sau chơi nhớ đừng mặc váy vải hoa.
Con bé tròn mắt hỏi:"What do I wear then?"
- Blue jean. Và con ong dzữ kia sẽ bị gãy vòi!
Há há, con bé tưởng thật.
Pink
Hành lang
*cho em & cho tôi
1.
Con bé nom ngộ như cái hột nút áo bằng ngọc trai, hai tay ôm hộp bánh Lu ngồi nghiêm chỉnh trên chiếc ghế xếp vải bố đỏ. Cánh cửa sơn trắng phía sau lưng khép kín.
Đôi mắt rất to - buồn.
Đôi môi rất hồng - mím chặt.
Dải nơ tím vương vương trên vạt tóc nâu nâu.
Hỏi:
- Bé bị phạt hả?
Lắc đầu. Im.
Lại hỏi:
- Sao bé ngồi đây một mình?
Thở dài. Vẫn im.
Ôi tiếng thở dài nghe chừng rất thân quen...
(như âm vang một thuở của những lần nào bị bỏ rơi/bị từ chối/ bị xoay lưng ngoảnh mặt...)
Người đàn bà đang định bỏ đi xuống phố nhưng rồi bị tiếng-thở-dài-không-nên-là-tiếng-thở-dài của đứa trẻ níu lại.
- Bé tên gì nhỉ?
- Ni.
A, đã chịu nói rồi cơ đấy...
- Ni mấy tuổi rồi?
- Năm.
- Ni đi học chưa?
- Mẫu giáo.
- Thế đã biết đọc chưa?
- Cô bé Lọ Lem. Công chúa Bạch Tuyết.
- Tôi có cuốn Công chúa Da Lừa, Ni có muốn xem không?
- Ni cũng có CCDL. Ni không có Nàng Tiên Cá.
- Thế Ni có muốn NTC không?
- Muốn.
- Vậy chờ tôi chạy xuống phố mua nhé. Ni vẫn còn ngồi ở đây khi tôi trở lại chứ?
- Còn. Ông chú chưa chịu về đâu.
Ông chú? Ô, thì ra thế...
Khi người dàn bà quay trở lại từ tiệm sách đầu ngã tư, đứa trẻ không còn ở dãy hành lang vắng. Nàng Tiên Cá nhỏ xinh xinh chừng như đã vụt tan thành bọt sóng.
Bé thơ,
Xin ngày hạ xanh ngưng tiếng thở dài...
Bọt sóng nước sẽ mãi mãi không là những giọt lệ long lanh...
2.
https://www.youtube.com/watch?v=jhOSSQoP1rw
https://www.youtube.com/watch?v=mZbW3RT4GJI
*For a long lost summer that could never be found...
Estate (Summer)
Shirley Horn
Estate
You bath me in the glow of your caresses
You've turned my eager no to tender yeses
You sweep away my sorrow with your sigh
Estate
Oh how the golden sunlight bends the willow
Your blossoms send the perfume to my pillow
Oh who could know you half as well as I
I always feel you near me
In every song the morning breeze composes
In all the tender wonder of the roses
Each time the setting sun smiles on the sea
Estate
And when you sleep beneath a snowy cover
I'll keep you in my heart just like a lover
And wait until you come again to me
Estate
Khách
*cho một "đốm nâu" rất dzữ!
Nhà đang có 2 khách.
Một khách-người cho cô chủ.
Một khách-thỏ cho tôi.
Khách người tên "Ông" - (nghe cô chủ gọi thế).
Tôi gọi khách thỏ của tôi là "Đốm Nâu" vì chú chàng mặc chiếc áo trắng điểm những đốm hoa li ti màu nâu sậm - nom đẹp dáng thỏ lắm cơ.
Đốm Nâu có vẻ hài lòng với cái tên của tôi đặt.
Sao tôi biết ư?
Thì cứ thử nhìn đôi mắt to ơi là to của chú chàng đang chớp chớp kia...
(tôi chả biết chúng có chớp chớp thật không - nhưng hãy nghĩ thế)
- Kiếp trước tôi không là thỏ!
Hử, chú chàng muốn nói gì vậy? Lại có chuyện kiếp trước với kiếp sau gì ở đây?
- Xời, kiếp trước tôi cũng chả phải là mèo! Tôi chun mũi đáp.
Đốm Nâu bập hai chếc răng thỏ vào củ cà rốt đỏ - vừa nhai vừa làu nhàu:
- Nói thế để cho mèo ấy biết tại sao tôi có những đốm nâu.
- Tại sao?
- Áo tôi mặc trong kiếp người vốn màu nâu. Tôi đã từng là một chú tiểu nhỏ theo chân sư cụ tụng kinh gõ mõ. Tôi không có cha mẹ. Sư cụ nhặt tôi về nuôi từ dưới gốc cây si phía sau chùa. Sư cụ gọi tôi là Tiểu si.
- Tiểu si từ gốc cây si? Ừm, ngộ nhỉ. Rồi sao nữa?
- Tôi vốn không thích ăn chay. Tôi thường lẻn ra bờ sông sau chùa ngồi dưới gốc cây si câu cá, rồi nướng lên ăn. Cá nướng rắc tí muối tiêu ăn ngon hơn rau cải xanh luộc với đậu hủ kho tương của sư cụ.
- Hmm, dĩ nhiên là phải ngon hơn rồi. Tôi cũng thích ăn cá nướng.
- Kiếp sau mèo ấy sẽ phải làm con bò nhai cỏ.
- Hử, ai bảo?
- Khi tôi bị sư cụ bắt gặp đang nướng cá dưới gốc si, sư cụ bảo thế.
- Vậy sao giờ không là bò - mà lại là thỏ?
- Tôi cũng chả biết nữa. Tôi chỉ nhớ được bao nhiêu đó thôi. Chắc có lẽ sau lần bị sư cụ bắt tại trận, tôi ngừng ăn cá và chỉ ăn rau ăn cỏ!*
- Thế bây giờ có thèm ăn cá không?
- Không. Ăn vào là sẽ bị ói ra ngay đấy.
- Khổ thân chưa. Tôi mà không có cá thì tôi chết. Chắc kiếp trước tôi là con lăng quăng.
- Hử?
- Lăng quăng thường bị cá xơi tái. Giờ được làm mèo xơi lại cá.
- It doesn't work that way.
- Yes, it does.
- Who said?
- My lady - cái cô đang nhăn nhăn nhó nhó với ông chủ của Đốm Nâu đó.
- Tại sao họ lại nhăn nhó thế?
- Tại họ là người. Tại họ là ĐB & ĐO. Tại họ vừa thích nhau lại vừa ghét nhau. Mà thôi - chuyện của họ rắc rối lắm. Đừng hỏi.
- Tôi muốn nghe. Kể đi.
- Thế Đốm Nâu chả biết tí teo gì về chuyện của họ à?
- Ông chủ mới mua tôi từ một cái farm trên đường đi sang đây - gọi tôi là "chút quà lăng xăng cho một người cô độc".
- Oh, vậy là Đốm Nâu sẽ ở lại đây hả? Vậy thì Đốm Nâu sẽ không còn là "thỏ khách" nữa.
- Vậy là gì?
- Chưa biết. Chờ tôi nghĩ xem.
Đốm Nâu tiếp tục gặm cà rốt.
Tôi bận nghĩ.
Tôi mà nghĩ nhiều quá thì Đốm Nâu sẽ khổ với tôi trong tương lai chứ chẳng đùa.
Còn cô chủ tôi thì đang gầm gừ ông "người khách" dưới nhà bếp. Tiếng cô sắc lẻm như lưỡi dao Gillette:
- Này ông, ông có thích món thỏ hầm rượu vang không?
Tôi đoán kiếp sau có lẽ cô sẽ bị làm chùm nho đỏ.
Ơ, hay là củ cà rốt?
Và ông khách người thì sẽ được làm thỏi caramel chocolate.
Pourquoi?
Cô chủ tôi iêu đắm đuối c-choc, nhất là vào những ngày cuối năm lạnh lẽo gió thổi vù vù & chỉ có một mình.
Well, she still has me with her, of course.
Nhưng dẫu sao thì tôi cũng vẫn chỉ là một con mèo.
méow!
@BKCS
https://www.youtube.com/watch?v=SO7jq8o4uVA
In the voice of silence
There - You
The illusion of Love
Missing...*
Buổi sáng/cà phê đắng
Bầy môi lá rưng rưng
Giọt sương trắng
Một/Hai/Ba/Bốn/Năm
Những nụ tình hồng băn khoăn chờ khai nhụy
Con ốc sên già ngóc cổ ngó
Buồn đăm đăm
Này em
Con chim nhỏ lẻ loi đến một mình
Ríu rít điều gì vu vơ trong mưa nghiêng
Rồi bay đi
Này tôi/ừ tôi
Trái tim nhịp trầm vỗ về từng hơi thở
Tìm giữa ố vàng trang thơ
Mảnh trăng xưa
Vụn vỡ
Psr.
Dị mộng*
1.
Chàng ở S. Nàng ở B.
- Cưng cưng, anh cook dinner. Steak/Red wine/Candles. Mình ăn chung nhé?
Nàng ngáp:
- Thôi đi ông. Cưng cưng went to bed rồi. Nite nite!
Chàng cụt hứng.
Gâu gâu Yup nhe răng nanh hớn hở:
- I love steak! Steak, please!:z45:
2.
Nàng ở Miami, USA. Chàng ở Sydney, Úc.
- Honey-honey, em đang làm gì đó?
- Em đang thử bộ bikini Op-A mới mua, tí ra biển tắm. Còn anh?
- Trùm mền.
- Hử? Why?
- Cảm cúm mùa đông. Hừ...hừ...ước gì được ôm em cho đỡ lạnh.
- Thôi đi ông. Đang nóng chảy mỡ đây này. Ôm đỡ con mèo của ông đi. Love you. Bye!
Chàng rùng mình vì cơn rét.
Meo meo Mirr giơ móng cào vô cái bàn tay đang quờ quạng, hét:
- Méow mèow meow, I want milk!:z56:
3.
Đang bềnh bồng trôi trên sóng biển xanh xanh, nàng bỗng lăn ra cười. Chàng quạu:
- Em cười gì?
- Oh, tickle tickle là sợi râu anh/tự dưng thèm chanh!
- Just focus on what you're doing. Rồi sẽ được uống đá chanh sau.
- "Uống ly chanh đường/uống môi em ngọt". Muốn bây giờ/muốn bây giờ!
Chàng đành phải nuốt ực con sóng giận mặn chát.
Vì nếu không thế, trăng rồi sẽ lì lợm quên cuốn thủy triều dâng.
Và cái gã mặt trời phải gió kia lại được thắng!:z13:
4.
Khi chàng ngọt ngào nói:"Em là một đóa hoa say" - nàng biết chàng không yêu nàng.
Khi nàng giả bộ ngây thơ chớp mắt:"Anh có cái miệng cười sa đọa của A.D." - chàng biết nàng chỉ ái mộ chàng.
Điều gì sẽ xảy ra nếu như nàng đã không là một đóa hoa & chàng đã không là người của sự ồn ào nổi tiếng?
Ừmm, có lẽ họ sẽ chẳng bao giờ nhìn thấy nhau!:)
5.
Trong cơn ác mộng của cuộc đời, once - chàng chán chường đòi tự tử.
Nàng bảo:"Sống vẫn hơn, tình ạ!".
Chàng sống. Với một đóa cẩm chướng rực rỡ luôn khiến chàng say túy lúy.
Tới phiên nàng chán không muốn sống.
Chàng ngậm ngùi:"I'll always remember you!":z6:
6.
Man must become the devil if he wants to be worshiped by his woman.*unknown
You are a very sweet devil when you whisper to the moon:"Just treat me normally the same as you've treated the wind."
Ah, that kind of "normality" of the moon & the wind huh...
Oh devil you!:z57:
Pink
Chuyện về sao
Há há, chị tôi lẹ quá - vừa qua tới M. chưa kịp đập được con blue crab nào thì chị đã ring-ring ầm ĩ phản đối:"Này cô, tôi uống Red Ginseng cả mấy năm nay mà có thấy bị sao đâu. Ăn được, ngủ được mà lại còn dư energy để phục vụ nguyên một bầy gà những mấy trăm con cơ đấy!".
Tôi cười hích hích:"Chị có sao thì đã có ngay anh bên cạnh giải kíu nên mới không sao. Mee một mình nhỡ có sao sao thì chỉ có nước nhảy tòm xuống hồ nước rồi nằm luôn đó cho xong chuyện thôi, dear chị!".
Chị tôi được dịp trêu:
- Tại cô lười biếng không chịu sao sao đấy chứ. Chú Q. thỉnh thoảng ghé chơi đều nài nỉ tôi ráng khều cô qua A. ngắm sao cho đỡ buồn.
- Biểu ông í ngắm một mình đi. Sao sao thì vẫn là sao/Sao hôm tắt ngúm sao mai lại rầu. Sao chị không làm mối ổng với mấy cô em nuôi ở nhà thờ của chị?
- Cũng thử ti toe đấy nhưng chú ấy trốn nhà thờ đã nhiều năm nên không dám rớ. Ngại rớ rồi sẽ phải quay lại nhà thờ xưng tội.
- Thì càng tốt chứ sao. Cũng là một cơ hội để make peace với thượng đế.
- Không dễ khi người ta đã mất lòng tin. Tương tự như cô ấy. Thế cô đã tìm ra cách để make peace với thượng đế của cô chưa?
- Thượng đế của mee chê mee not worth his saving. Mà thôi, nói chuyện sao đi. Bộ chị nốc Red-G thấy khỏe ra thật hả?
- Ừ, khỏe như trâu ấy, tha hồ mà kéo cày tiếp tục.
- Anh có cùng nốc không?
- Anh ấy chỉ thích nốc beer. Cũng may trời thương nên sao vẫn sao, sao vẫn chửa sao!
- Mee nốc thử vài gói rồi phải stop. The effect kinh hoàng không thể nào endure.
- Bộ thấy sao vi vút đầy trời hả?
- Ừa, mà không thể nào vói hái dem cất vào tráp bạc để dành cho những đêm mưa bão mới chán! Chị có muốn sao sao thì mai mốt rảnh chạy qua ôm về mà xài. Để lâu e nó hả hơi cũng mất hiệu nghiệm.
- Thế sao không chịu rước đại một sao nào đó về nhà xài chung. Con bé con có lòng hiếu thảo thế, đừng phủi tình nó mà mang tội đó!
- Xời, nó chỉ muốn mee sao sao để có sức service thời trang cho nó thôi. Nó đâu có biết là Red-G còn có đến những mấy cái side effects lôi thôi khác. Chẳng nhẽ mình lại xổ toẹt với nó là nốc vô mình bị hóa rồ.
- Làm gì không biết. Có lẽ nó cũng muốn cô mình entangle trở lại với cuộc đời cho đỡ lẻ loi. She feels guity 'bout leaving you alone.
- I'm fine with that. Being alone is a hidden blessing sometimes.
- Sometimes it's not. Nhỡ khi trái nắng trở trời ốm đau thì sao?
- Sao thì sao. Mỗi người mỗi số phận. Mee không được may mắn lắm với ĐO như chị. Ngộ nhỡ rước sao về sao chưa kịp sao mà sao đã sao thì sao? Có phải là quơ hệ lụy vào thân không? Đằng nào thì tàu cũng đã sắp rời sân ga, bày trò thêm chi cho khổ cả hai đàng, đâu có thể nào cùng đi chung với nhau một chuyến tàu cuối được đâu cơ!
- Ừ, nói cũng phải. Vậy để tôi bảo chú Q. đừng chờ nữa nhé?
- Có ai bắt phải chờ đâu. Là do chị cả. Chị cứ nhử nhử cái bánh vẽ chi cho người ta hiểu nhầm. Thôi mee phải đi đập cua đây, cái tay đang ngứa ngáy lắm rồi đây!
- Đang đi đập cua với ai thế?
- Một người gọi mee bằng chị.
- Do I know him?
- Not yet, but you will if you want to. Just friend & friend. Chỉ thưởng thức thú lang thang đây đó thôi.
- How about the other one?
- Who?
- The man who came from Mars. Cái người mà cô ưa lôi người ta ra để rỉa rói ấy!
- Ah, Mr. Oa-Oa hả? Nghỉ chơi ông ấy dzồi. He didn't even consider me as a friend.
- Define "friend as friend".
- Thì như mee với anh&chị đó. Friend can talk with friend about anything/anywhen/anyhow, có phải?
- Vậy là ông ta đã bị ràng buộc hở?
- Ừa, with his beloved baby. Thôi bye nhé. Cho mee gửi lời thăm anh & đàn gà ấp trứng vàng. Bảo anh sao thì sao cũng phải ráng giữ sức khỏe để còn được tiếp tục sao sao!
Cười há há. Có vẻ hạnh phúc tràn trề...
Bỗng dưng vụt nhớ đến *Bài ca sao* & một người quen cũ.
Chẳng biết người ấy bây giờ ra sao...
Có vẫn còn sao?
Nadzia
tệ!
*cho một người rất tệ, rướm lệ mùa tôi...
con bướm bay đi không nói
con chim bay đi không chào
em bỏ tôi đi không hỏi
đôi mình còn nợ gì nhau
yếm thắm hôm qua em cởi
chiếu loan hôm qua em nằm
gối phượng tóc trầm sợi rối
sáp hồng dệt chuỗi trăm năm
thế mà mưa giăng hôm nay
thế mà gió bão đầy tay
chén say đầy vơi sóng khổ
nhớ thuyền khuất nẻo sông mây
tệ ơi / người ơi / quá tệ
phấn hương xao xác mùa xưa
lệ ơi / tình ơi / ướt lệ
bên thềm rụng đóa xuân mưa
phù dung
Ám ảnh
*4mydearQRX!
Từ ngày đứa con gái bỏ đi, gã bỗng dưng nẩy sinh ra cái tật chuốt bút chì. Gã mua hàng tá. Đủ loại. Đủ màu. Đủ nhãn hiệu. Gã cắm lũ bút ngay ngắn vào chiếc ống tre xanh thẫm đặt trên bàn viết - a fake one - nhưng nhìn đẹp, giống thật, tinh xảo.
Mỗi ngày, gã lôi đầu vài cây bút chì ra hì hục chuốt - bằng lưỡi dao cạo râu bén ngót mà đứa con gái đã mua tặng gã trong ngày sinh nhật trước khi bỏ đi. A shaving razor knife for a B-day man? Was that not a sign?
Gã nhớ con. Mỗi lần nhớ là lũ bút chì tội nghiệp lại bị gã miệt mài chuốt nhọn.
- Để làm gì? Tôi hỏi gã.
Gã cau đôi lông mày rậm, lẩm bẩm:
- Cũng chẳng biết để làm gì. Những cây bút chì cần được chuốt. Lưỡi dao cạo cần được xử dụng trước khi hoen rỉ.
- Thế có biết, đúng ra, nó phải được dùng để cạo râu không?
- Biết. Nhưng râu đã không cần phải cạo. Dùng kéo tỉa cũng xong.
Gã có râu quai nón. Thuở mới quen, tôi hay tò mò sờ vào những chân râu xanh rì, nham nhám bao quanh khuôn mặt gã. Mỗi lần như vậy, gã lại càu nhàu:
- Sao cứ thích sờ râu người khác thế? Tự mọc lấy mà sờ.
- Mọc được đã chẳng cần phải sờ, QRX ạ!
Gã bật cười. Gã luôn bật cười khi tôi gọi gã là "QRX". Câu truyện cổ tích xưa về một căn phòng có ổ khóa. Chừng như gã cũng có một căn phòng bí mật như thế - ở đâu đó - trong cái thế giới mơ hồ của gã.
Tóc gã bây giờ dài thậm thượt, râu cũng dài như râu người tiền sử.
Người tiền sử thích ngày lại ngày ngồi tư lự chuốt bút chì trước khung cửa sổ bám đầy bụi.
Có lần ghé thăm, tôi nổi cáu hoạnh người tiền sử:
- Chuốt gì chuốt mãi...Sao không thử chuốt rồi thử viết xuống vài chữ trên giấy xem sao.
Gã ậm ừ không nói.
Tôi hy vọng sẽ không có một đêm giông bão điên rồ nào đó, gã sẽ lẳng lặng tự chuốt gã.
Who knows...
Ngộ nhỡ gã tưởng gã đã/đang hóa thân thành cái bút chì thì sao?
Pinchie
"Thôi tôi phải đi ra biển!"
*4aVSP
Khi ông ta kết thúc câu chuyện bằng câu nói này, tôi đã nghĩ:
Có lẽ nhà ông ta ở gần biển.
Có lẽ biển đã là một nơi chốn thân quen đầy bao dung để ông ta tìm đến trong những cơn khốn đốn/giận dữ/hoang mang.
Tôi thật không định làm cho ông ta giận. Cũng không muốn lảm nhảm lôi thôi khiến ông ta phải bận lòng. Chỉ tại ngày đó là một ngày nơi tôi ở trời không có nắng. Và tôi đã khát khao ganh tị chút mặt trời rực rỡ trên vai áo chemise trắng của ông ta biết bao nhiêu!
Khi ông ta nói ông ta "phải đi ra biển", trái tim tôi chừng như bị hụt hẫng mất một nhịp đập. Tôi sinh ra từ một thành phố biển này rồi lớn lên cùng với biển ở một thành phố biển khác - một khác nữa rất ồn ào của thời "growing pains" - rồi biệt ly. Qua những tháng năm dài của sự cố tình lãng quên - âm ba dập dồn của tiếng sóng vỗ bờ trong những ngày biển động đôi khi vẫn còn vang vọng đâu đó trong tôi - huyễn hoặc & tràn đầy cám dỗ - khôn nguôi.
Con phố ngày xưa đó không có biển.
Tôi đã vô vọng ngồi chờ mãi một biển xanh xanh mà tôi nghĩ là ông ta sẽ "mang về" sau cuộc "phải đi".
Không, ông ta không mang biển cùng về.
Ông ta đã giữ biển lại cho sự giải thoát của riêng mình.
Có thể biển của ông ta đã không phải là biển của tôi.
Cũng có thể ở giữa chúng tôi - những sinh linh vô cùng bé nhỏ trong trời đất - đã vĩnh viễn là sự hiện diện của một biển cả mênh mông đầy bất trắc.
Tay chèo đã buông / con thuyền viễn xứ đã thất lạc trong cuộc phù sinh.
Cuộc hội ngộ xin đành gửi trên phiến gió đuổi theo những mơ ước vu vơ đang chấp cánh bay...
Về hướng mặt trời mọc.
Pink