Ông A gọi ông B.
Giáng sinh có gì mới?
Có đi nhà thờ!
Khá đấy, có tiến bộ, chắc vui hơn, làm gì trong đó?
Tham gia trong hoạt cảnh Chúa Hài Đồng và máng lừa hang đá.
Đừng nói là ông làm...nha!
Không, tôi làm con lừa!
Printable View
Ông A gọi ông B.
Giáng sinh có gì mới?
Có đi nhà thờ!
Khá đấy, có tiến bộ, chắc vui hơn, làm gì trong đó?
Tham gia trong hoạt cảnh Chúa Hài Đồng và máng lừa hang đá.
Đừng nói là ông làm...nha!
Không, tôi làm con lừa!
Thấy bụng lớn hơn nỗi buồn, ông A chạy bộ và tức cảnh sinh "thơ".
Con đường
Con đường cô đơn quá
Ôm bóng tôi đổ dài.
Hàng cây ngơ ngác lạ,
Hình như thương nhớ ai!
Mùa thu rơi chiếc lá,
Đời thêm chút vàng phai.
Con chim bay vụt mất
Buồn về đậu hai vai.
Con đường bất chợt chia hai
Niềm đau cứ thế nối dài bước chân.
Bao dặm trường, bấy bâng khuâng
Từ nay đành vậy, "đường trần ta đi"*
*trích TCS
Lễ lạc, xe cũ hom hem, bụng tuy no nhưng lòng và túi thì lạnh, hai cha con nọ đành mon men bên bờ hồ quen thuộc làm vui. Có một ngây ngô hỏi đáp.
Hỏi và đáp
Hôm nay trời sao lạnh?
Đã qua mùa nắng ấm!
Cớ sao lá vàng rơi?
Vì đã từng xanh thắm.
Sao cánh chim xa thế?
Chắc đã chán ao tù...
Sao huyễn hoặc mùa thu?
Đời vốn nhiều ngang trái.
Sao con thuyền bẻ lái?
Chắc lỗi tại con sông.
Sao nước mắt xuôi dòng?
Để bờ môi biết mặn.
Sao trái kia lại đắng?
Vị ngọt đã đi xa!
Sao lại là khổ qua?
Chắc mai rồi sẽ khá!
Người lớn khó hiểu quá
Xin cứ hoài bé thơ!!!
Cái "thằng tôi" zật zờ!
Mùa đông oải gần cả tuần, đủ thứ thuốc, đi bác sĩ, cô ấy nói về nghỉ ngơi mai mốt tự nó hết! Nóng sốt chịu không thấu, nuốt viên Avil mà khoẻ hẳn ra. Tôi kỵ Advil viên vì lần nào nuốt, hắn cũng làm đau bao tử. Cái gì cũng có giá hè? Miễn hết bịnh là vui rồi. Mai mốt cứ Advil mần tới!
Sao đêm cứ trắng vậy trời?
Làm mình làm mẩy: Tỏ thái độ giận dỗi, bực bội để đòi hỏi, yêu sách.
Dạ chắc hôm trước bụng đói nên mới bị đau! Hôm sau cả ngày chỉ ăn bí đỏ hấp nên cũng tạm.
Oan ông địa!
Trời mưa gió, thấy ACE đến thăm thiệt tình thấy vui. Ngạc nhiên khi thấy Cô Nắng, tính chạy qua Nghe hát bên kia mà rề rề bịnh tật nên chưa kịp. Tiện đây xin thanh Minh thanh Nga tí, đôi lúc ở chỗ làm đánh Việt Ngữ không được như khi trả lời Anh Triển hay Anh Tư Ngựa ở các mục khác. Nói ti cho hiểu nhỡ hiểu nhầm... Tội nghiệt!
Ghét tối thui!
Thích tối mò!
Bịnh mà cũng có nhu cầu ánh sáng. Tối mà ai không mò.
Thui nghe như không được chay lạt mấy!
Dạ, anh Tư Lệnh, hihi...hong biết chữ này ai gọi anh hén. Nắng cũng ngạc nhiên vì vô tình ghé vào đây, mà đọc được những dòng thơ hay như vậy, rồi ngẫm nghĩ là tại sao tới bây giờ mới ....được đọc :).
Xuân tới rồi, ca-đô góc Thử một bài nhạc Xuân nha anh TL4 :z57:
Thân chúc anh luôn vui, khỏe.
Tết Đinh Dậu ngẫm phận gà
Con gà vỗ cánh...hụt hơi
Mới hay xuân đã chết rồi đêm qua*
Thôi đành quanh quẩn hiên nhà
Dăm con giun dế, mặn mà làm vui!
*(Không nhớ ý thơ của ai)
Nghe chim hót
Ra vườn nghe chim hót
Lòng vẫn nhớ yến, oanh
Xanh thắm lá trên cành
Áo em thơm guốc mộc
Nắng lên hồng con dốc
Sầu thắp đượm hai tay
Gió lay hoa cỏ dại
Tàn một đóa bơ vơ
Con én như ngừng thở
Mùa xuân có theo về?
Biết ai tỉnh hay mê
Giữa cuộc đời hư thực
Đêm có còn tỉnh thức
Ngày còn vọng mùa sang?
Xuân ơi đã muộn màng
Từ khi đành dứt áo
Đường xa con chim sáo
Đã mõi rồi dấu chân...
Từ nay cuộc phong trần
Cô đơn là bầu bạn
Xuân
Hoa đào nghiêng bóng ngã
Chắc nhớ bước chân qua
Cỏ nằm xanh xao lá
Buồn tựa khói bay xa
Con đường im ắng quá
Như thể chỉ riêng ta
Hàng cây chừng xa lạ
Vì vắng tiếng chim ca?
Miền xa không đủ nắng
Chạnh nhớ cội mai già
Cánh chim còn biệt xứ
Xuân? Có gì thiết tha!
Mừng xuân...
Năm mới mừng xuân chúc các bà
"Tươi không cần tưới" mướt như hoa
Cẳng cao, giò thấp đều xinh cả
Dẫu béo hay gầy vẫn thướt tha.
Năm mới mừng xuân chúc các anh
Túi căng đô đỏ lẫn đô xanh
Nhà cao mới tậu khoe trên Face
Xế đẹp nhiều em lại bám quanh
Năm mới mừng xuân...
Năm mới mừng Xuân đến chúc anh
Tươi vui khỏe trẻ, vạn điều lành
Vần dệt chữ đan nhiều hơn nữa
Thơ rơi...rơi mãi mộng ngày xanh...
Chúc Mừng Năm Mới anh TL4 :)
Mộng của TL4 là xanh xám luôn cơ! Nói chứ sáng giờ không có ở nhà. Xin lỗi nha! Cám ơn Nắng ghe thăm.
Cám ơn o nắng ghé thăm nhà
Tê bốn ruột gan bỗng nở hoa
Đang ngáp mà nghe như tiếng gáy
Vườn hồng ta lại khúc hoan ca ha hah hah hah
Chúc o tươi vui như nắng xuân ngoài kia nha!
Hai cô Nắng và Chiều mà đi chung đời sẽ nhẹ nhàng ra Nắng Chiều!
Nắng xuân
Sáng nay chắc nắng về bên ấy
Biết cội vàng mai, có thắm hoa
Con én lâu rồi đi biệt xứ
Làm rơi nỗi nhớ mái hiên nhà
Con sông rồi sẽ chia muôn hướng
Những ngã ba đời rẽ xót xa
Bến vắng mồ ai hoa cỏ lạnh
Xuân chiều bãng lãng khói sương pha!
Nhớ nhau
Mặt đất gần, nhớ trời xa
Ngày cay con mắt, mặn mà nhớ đêm
lạnh lùng thu, ngã bên thềm
Nghe lao xao lá, chợt mềm cơn say
Một bàn tay lạc bàn tay
Tóc mai kia có vắn dài nhớ nhau?
Nắng Mưa
Có lẽ chuyện mình rồi cũng thế
Bên đời một thoáng, chút hương xưa
Mùa xuân con én bay nhè nhẹ
Khẽ chạm vào nhau chút nắng mưa!
Mẹ gói bánh
Lạt buộc bánh chưng xanh
Mỗi xuân về bớt chặt.
Mẹ mỗi ngày mỗi già
Con cầm mà lo xa
Nhỡ mai này tội lắm...
Trời ngoài kia xanh thẳm
Tóc mẹ bạc màu mây
Tay mẹ gầy thật gầy
Truân chuyên đường gân nhỏ
Mắt mẹ buồn muôn thưở
Từ lúc tuổi thanh xuân
Quê hương đã mấy lần
Nhuộm hồng màu oan trái...
Đã có thời con gái
Áo mẹ thắt lưng ong
Nhẫn nhục như cánh đồng
Cho con mùa lúa trỗ
Bất chợt trời mưa đổ
Hay mẹ khóc trong lòng
Mẹ nhớ một con sông
Đưa con đò xa vắng?
Ngoài kia bừng sợi nắng
Chợt ấm bánh chưng xanh
Vết thương...rồi sẽ lành
Mẹ tôi ngồi gói bánh!
"Thịt có mùi máu huyết của thịt.
Cá có mùi rong rêu của cá.
Cỏ cây, hoa lá, thực vật cũng có mùi riêng biệt của nó.
Thế người có mùi của người không?"
CÓ! MÙI TỎI Á!
Rồi...rồi...TL4 bị cắn cổ
:z14: Chắc vậy quá anh Hoài!
Tiến thoái lưỡng nan*
mại hơi TCS
"Tiến thoái lưỡng nan
Đi về lận đận"
Tinh ơi lận đận,
"Tiến thoái lưỡng nan"*
Ai đem chiều vàng
Ủ hương lên tóc
Để trăng huyền hoặc
Chợt nhớ đêm nghiêng
Để nghe sân hận
Nằm mơ dáng hiền...
"Tiến thoái lưỡng nan
Đi về lận đận"
Ngoài kia biển mặn
Đủ thấm đời nhau?
Chim bay trời nào
Về đâu nương náu?
Mai sau cánh mỏi
Về đây gối đầu!
"Tiến thoái lưõng nan
Đi về lận đận"
Yêu thương, sầu hận
"Tiến thoái lưỡng nan"
Cây kia nồng nàn
Rụng rơi trái nhớ...hơ
....
Cho nên lận đận
Ngồi mơ dáng người
.
Em đi
Em đi mang cả trời tươi thắm
Nên nắng không về với cỏ cây
Lác đác chồi non, ngơ ngác nụ
Ôm choàng, xuân vẫn vuột qua tay
Em đi mang cả trời xuân mộng
Nên nắng không về bến bến sông
Dâu bể nhớ câu, lòng chợt ngộ
Chiều nâng khói sóng dậy mênh mông
Em đi mang cả trời xuân thắm
Nên nắng không về với cỏ hoa
Chiếc lá ưu tư nằm hoá đá
Nỗi buồn như đã được giao thoa...
Em đi mang cả trời tươi thắm
Lối nhỏ nằm mơ một gót hài
Sỏi đá đường quen còn mộng mị
Chớm xuân hồng, đã vội phôi phai
Em đi mang cả hồn tôi vậy
Lẳng lặng mặt hồ một bóng mây
Dăm chén rượu nồng chưa uống cạn
Sao đời chất ngất một cơn say?
Cho những nơi chốn đã mất tên..(bài "thơ" năm rất cũ)
Gót hài em
Nhè nhẹ dáng tiểu thư
Ngơ ngác hồn tôi,
Một thời trai trẻ
Chưa bao giờ
Em nhìn tôi bằng khoé,
Mi mắt huyền,
Vời vợi ánh trăng sao.
Đã bao lần,
Tôi thầm lặng ước ao,
Dưới gót hài em,
Nguyện làm viên sỏ bé,
Hạnh phúc ven đường,
Những lối em qua.
Ngày ấy rồi cũng xa...
Tôi học làm Kinh Kha
Nhưng gươm đàn gãy gánh,
Lẳng lặng một mình
về bên sông lạnh
Rửa vết thương đời
Bên chất ngất hơi men,
Chợt nhận ra, bóng dáng "thân quen"
Em ngày cũ nhìn tôi cười cợt
Trong ả giang hồ, nhờn nhợt bóng đêm
Dối lòng không phải là em
Buồn trong câu hát và đêm bẽ bàng!
Phục sinh
Hôm qua trong mắt nhau
Thấy có điều gian dối
Đưa bàn tay tội lỗi
Ôm chặt lấy ngực mình
Hôm nay chúa phục sinh
Niềm tin rồi sống lại?
Đinh ghim một hình hài
Niềm đau còn oan trái
Hôm qua rồi ngày mai
Chắc lòng mình vẫn thế
Hình như màu hoang phế
Đã nhuốm cửa yêu thương
Về đâu cuối con đường
Giữa muôn trùng tuyệt vọng
Vòng tay ôm lấy bóng
Có nắm được nhau không
Giọt buồn rơi trên sóng
Vỡ tan rồi bên sông!
hôm nay trong mắt nhau
Hy vọng ươm thương mến
hôm nay trong nắng Xuân
Nến Phục Sinh soi sáng
TL4 ơi sao buồn vậy - Phục Sinh mà .
Chút nỗi niềm Tháng Tư
Quê hương lửa khói sầu quan tái
Mỗi tháng tư về, lại xót thương
Nước mât nhà tan đời loạn lạc
Quê nhà từ độ nhuốm đau thương
Tháng tư theo gió về thăm mộ
Của những anh hùng quyết tử sinh
súng vẫn ghìm tay, người ngã gục
Nẻo về ký thác, một anh linh
Tháng tư hương khói tìm ra mộ
của những người con khoác chiến y
Khói súng còn thơm, ôm đất mẹ
Ngậm ngùi ai oán cuộc phân ly
Tháng tư có những vành tang trắng
Máu nhuộm quê hương một sắc cờ
Man trá lên ngôi, buồn thế hệ
Nụ cười của mẹ hoá ngây ngô
Tháng tư mang những niềm u uẩn
Quê mẹ nằm im phủ bóng cờ
Tan tác đàn chim đành biệt xứ
Con đò sao chở hết bơ vơ!
Tháng tư em có về nơi cũ
Có những con đường nhớ nắng mưa
Sông nước quê mình trong mát lắm
Ngọt ngào như gợi giấc mơ xưa
Tháng tư nghe gió vờn mi mắt
Một chút gì lên như khói cay
Man mác ngày trôi ru nỗi nhớ
Niềm riêng đau đáu, có ta say...
Chào chị Ngô Đồng. TL4 cũng đang gắng nè!