-
Anh & Em*
Anh gió chướng
Em mây say
Tình chợt vướng
Rồi chợt bay
Anh sao băng
Em trăng lạnh
Tình đắp chăn
Tình hiu quạnh
Anh biển động
Em thuyền nan
Tình theo sóng
Bọt bèo tan
Anh núi đá
Em thác tuôn
Tình kẻ lạ
Tình đành buông
Bao mùa lá
Bao mùa hoa
Tình trăm ngã
Tình nhạt nhòa
phù dung
-
Noises on
1.
Bầy ong ruồi nhà cô hàng xóm nuôi lấy mật bị vỡ tổ hay sao ấy. Chúng bay vù vù trong vườn nhà tôi. Đành bưng tách café chui vào cái phòng lưới bên hồ.
Ahhh, cô tượng đá đang bị ong bu đầy ngực - mặt xám buồn ướt đẫm sương - bàn tay xanh thẫm ngấn rêu cùng nỗi đợi chờ vô vọng.
Blue đâu không thấy.
Red ngồi trầm ngâm nhìn nắng buổi sáng xuyên qua chiếc lồng gỗ không có cửa.
Hỏi:
- Chiếp chiếp, bạn cô mình đâu?
Đáp:
- Khiếp khiếp, hắn tối qua mò đi Jazz concert chưa về. Chắc đã chết chìm trong hũ Vod!
Phì cười. Red luôn luôn độc mỏ như mụ phù thủy. Ấy vậy mà trái tim lại mềm nhũn tựa ngọn gió lay dịu dàng trên ngọn cỏ.
- Sao không cùng đi concert với Blue? Red cũng mê Jazz mà, phải không?
- Xời, ai mà mê cái loại nhạc rã rời xây xẩm ấy. Nghe chỉ muốn tự tử.
Hmm, cô nàng đang bực nên nói ngược.
Chẳng phải suốt mùa đông khi Blue đi vắng - có cô nàng red bird ôm khúc zazz-zazz ru giấc ngủ nồng?
- Red ạ, trần ai họ như vậy đấy. Phiêu lưu/mạo hiểm, ham vui rồi quên đường về.
- Điếc! Điếc! Ai đang kể xấu tôi đó?
Ah, Blue. Rón rén cánh bay êm thế...
Red hét:
- Điên! Điên! Chết dấm chết dúi ở cõi tiên bồng nào, hử hử?
Thôi, lại phải bưng tách café chạy...
Một buổi sáng chờ mặt trời lên không yên tĩnh.
Ong tấn công. Cô tượng đá khóc. Blue khiếp khiếp. Red điên tiết hót líu lo.
Tôi vào nhà mở Rock.
Grumpy vừa Roll trên sàn gỗ vừa tru tréo hú.
Mirrow hiếng mắt ngái ngủ:
- méow mèow meow!
(that means "w.t.heck")
2.
https://www.youtube.com/watch?v=UUxk...3C52962D34DD03
-
Blues train
1.
Bà khóc khi nhận được bức điện tín đầy chữ đánh máy đến từ SG.
Bố lặng lẽ quay nhìn mẹ, thì thầm điều gì đó khiến mẹ cũng sụt sùi khóc.
Rồi sau đó là cuộc vội vã packing. Bà & cháu.
Ngày lên đường, bà quàng khăn nhung tím trên vai, buồn như pho tượng cổ. Cháu hớn hở tung tăng với hai cái bím tóc thắt ruy-băng vàng, lòng rộn rã reo vui cùng với chuyến đi xa.
- Mình vào SG hở Bà? SG là nơi nào thế? Có biển không?
Bà bận khóc nên không trả lời.
Mẹ suỵt-suỵt ra dấu bảo im lặng.
Pourquoi?
Đứa trẻ ngơ ngác nhìn bà rồi ngó Mẹ. Ah, lỗi chẳng phải tự nó không muốn hiểu mà tại ít khi, những người lớn bận bịu chịu "take time" để giải thích điều gì đã xảy ra. Đứa trẻ chỉ biết nó sẽ được cùng bà đi du lịch. Trên một chuyến xe lửa ngoằn ngoèo xình xịch phun khói. Để đến một kinh thành tráng lệ. Nơi mà nó chưa bao giờ trong đời visit. Chỉ được suýt soa ngắm nghía qua những tấm postcard đủ màu của người dì sống một mình ở nơi đó thỉnh thoảng gửi đến.
Vậy là lên đường...
Đứa trẻ thích lắm khi được đứng dí mũi vào ô cửa kính toa tàu, nhìn ra những rừng cây xanh rì đua nhau chạy thụt lùi, những ghềnh đá rong rêu nằm thách đố trên những đọt sóng eo biển trắng xóa - đẹp như tranh.
Tranh? Oh, đứa trẻ có đem theo trong hành lý bé nhỏ một bức tranh biển mà Bố đã hướng dẫn cho nó vẽ để tặng người dì đang bị ốm. Nó luôn nghĩ & nghĩ rất chắc nịch, rằng: Biển là một Mr. Doc rất tốt & rất giỏi, có thể chữa khỏi đủ thứ bệnh tật cho nhân loại thường hay buồn & hay bị ốm đau.
Người dì không bị ốm.
Người dì bị "locked-up" trong một căn phòng bệnh viện màu trắng có hai chú lính gác. Một chú lính gác rất thích hai cái bím tóc của nó & đã mua cho nó một ly kem 3 màu xanh/hồng/trắng to tướng từ cafeteria của bệnh viện. Bà gửi nó ngồi chờ ở bên ngoài căn phòng để vào bên trong căn phòng, khóc. Sao nó biết bà khóc hả? Thì khi bà quay trở ra, nó thấy mắt bà đỏ hoe như ráng chiều trên biển cả, hai bàn tay gầy run run nắm chặt chiếc khăn mùi-soa lau tới lau lui cặp mắt kính gọng đồi mồi. Bà thích đọc báo, nghiên cứu sách Tử-vi nên bà phải đeo mắt kính sớm. Bà bảo mai mốt rồi nó cũng sẽ phải đeo mắt kính sớm như bà. Chắc có lẽ tại bà thấy Bố đã khênh về cho nó nguyên một kệ sách truyện nhi đồng mà nó nghiện đọc như nghiện món bánh đúc đậu phộng ăn với nộm hoa chuối mà bà thường hay nấu ấy. Nếu nó phải đeo mắt kính sớm để che bớt đôi mắt to như cái đèn ô-tô, có thể rồi Bố sẽ bị Mẹ làu nhàu mắng cho một trận nên thân. Ôi Bố, tội nghiệp Bố - vừa mất công chọn, vừa tốn tiền mua, lại còn bị mắng. Mà rồi Bố sẽ chỉ cười thôi - rất tươi & rất ấm áp với hàm răng đều đặn. Và rồi Mẹ sẽ cười theo mà quên cả mắng tiếp ngay!
Ngày người dì út của đứa trẻ từ căn phòng bệnh viện trắng quay trở ra với cuộc đời, mùa hạ hồng cháy bỏng trên bầu trời kinh thành hoa lệ đã sắp sửa đi qua...
2.
Khi người bà đẩy đứa cháu ra khỏi vạt áo dài gấm màu gỗ gụ của mình để "giới thiệu" nó với người đàn ông trung niên mặc veston trắng, đứa trẻ có vẻ ngại ngần. Gớm, sao ông ấy trông nghiêm nghị thế - đôi lông mày rậm cau cau trên cặp mắt sâu như giếng nhìn nó lom lom khiến nó sợ hãi - chỉ muốn rụt cổ giấu mặt mãi vào vạt áo thơm mùi trầm của Bà.
Nhưng rồi ông ấy cười - ah, miệng cười sao mà thân quen giống hệt miệng cười của Bố.
Và thế là chú & cháu quen nhau.
Chú gọi cháu là "Petite Chatine". Cháu gọi chú là "Monsieur Mousquetaire", đôi khi: Oncle Râu.
Chú để râu xanh rì chứ không cạo sạch láng o như Bố. Râu vs. No Râu, which one would be the best? Đứa trẻ chọn cái "không râu" của Bố vì bộ râu mép rậm của Chú luôn khiến cho cái má phính của nó bị ticklish. Mà hễ bị nhột là đứa trẻ phải cười - cười khúc khích hay cười ha hả thì điều đó còn tùy thuộc vào mức độ tickling của bộ râu. Đứa trẻ ít khi dám cười ha hả vì Bà hay nói:"Con gái con đứa mà cứ tít mắt lại rồi ngoác mồm ra há há là trước sau gì cũng có lúc bị thong manh, sẽ không còn nhìn thấy đường mà bước." Úi, không thấy đường mà bước thì sẽ bị ngã. Mà hễ bị ngã là sẽ bị đau lắm đấy - double đau nếu như đứa trẻ lại chỉ thích chạy hơn là bước từng bước nhỏ rón rén khoan thai như con mèo. Mẹ thì vẫn thi thoảng chép miệng thở dài:"Giá mà tôi chịu khó nhẫn nại nhịn đến năm con ngựa rồi mới sinh nó nhỉ!". Bố nghe rồi lăn ra cười ha hả khiến Mẹ phải lẩm bẩm:"Cười cứ như là ngựa hí ấy, bộ tưởng miệng rộng thì sang chắc!". Há há hí hí hố hố - đến ông Địa nghe Mẹ đay Bố cũng phải phì cười. Cũng phải chịu thôi, Bố tuổi con ngựa mà. Con ngựa mà ở chung chuồng với con mèo thì thế nào cũng bị mèo cào - all the time!
Anyway, đứa trẻ bị nhiễm "tư tưởng" Tử Vi của Bà từ cái thuở mới học chắp vần bằng tên của những vì sao. Gặp ai, quen ai nó cũng băn khoăn hỏi:"Hey you, you tuổi con gì? Từ sao nào tới?". Sau này nhớn, nó còn học được thêm cái nết xtreme-curious của mèo, chưa quen đã muốn gõ trán thiên hạ tra vấn:"So who you are? So what you do? So where you live? So why you care?"...etc...etc...
Và thế là đứa trẻ đã chu môi hỏi:
- Chú tuổi con gì?
- Le coq.
- Ò ó o hả? Bà bảo ò ó o có nhiều vợ lắm!
Khuôn mặt chữ điền của chú turned red. Bà bịt miệng cháu không kịp. Dì nhếch môi tím mỉm cười vu vơ. Bà trẻ vội quát:
- Chỉ giỏi nói bậy. Con nít con nôi biết gì. Hỗn!
Và thế là hai cái má bầu bĩnh bị lũ nước mắt toong toong nhỏ xuống làm cho ướt nhẹp.
Buổi tiệc mừng Dì quay trở lại với cuộc đời đáng nhẽ vui mà lại thành chẳng vui chi.
Chỉ vì cái mỏ bi bô của nó. Mà nó có nói gì không đúng đâu cơ? Một đàn gà mái chỉ cần có một Monsieur Le Coq là tha hồ thênh thang đẻ trứng. Trứng tha hồ ấp nở ra lớp lớp gà con - mặc sức nuôi/mặc sức đem ra chợ bán. Bà thường kể chuyện về dời sống ở farm như thế. Truyện tranh nhi đồng Bố khuân về cũng vẽ & viết như thế - chẳng nhẽ sai ư?
12 năm sau, khi đứa trẻ lớn lên nghiêm chỉnh tập tành làm cô thiếu nữ, khi Bố & Mẹ bắt đầu cãi nhau ầm ĩ bất kể đêm ngày trước buổi phân ly - bộ óc đứa trẻ lúc đó mới được vỡ cơn "chậm hiểu" để biết ra là Chú Râu của nó thực sự có những 3 món nợ đời phải trả - một tây, một ta & một vừa tây/vừa ta/vừa cái giống gì không biết. Miss tây ở Tây xa quá nên không có chuyện. Miss vừa tây/vừa ta/vừa cái giống gì dẫu đến sau nhưng lại ở gần & hung dữ còn hơn con cọp nên chuyện mới phải xảy ra. Và đó cũng là lý do giải thích tại sao Dì phải vô nằm trong căn phòng bệnh viện trắng có hai chú lính gác, tại sao sau đó Bà giận đòi ra tòa từ Dì khi Dì cứ khăng khăng từ chối thu xếp dọn về xứ biển để sống với đại gia đình của đứa trẻ.
"Yêu gì yêu mù /yêu ngu như con quạ!". Bà tuyên bố.
"Love is fight! Love is conquer!". Bố & Mẹ nháy nhó nhìn nhau.
Và đứa trẻ chỉ biết ngơ ngác mỉm cười.
Đứa trẻ chưa biết Love là ai? Bao nhiêu tuổi? Từ hành tinh nào rơi xuống?
Và tại sao người ta lại cứ phải rơi/ngã vào nó?
Để làm gì?
Liệu có bị đau đến nỗi phải vào bệnh viện như auntie không?
Pink
-
-
The child in you*
Tôi yêu đứa trẻ hồn nhiên tinh nghịch trong người đàn ông khổng lồ
Đứa trẻ thích cười với nắng/đùa với mưa
chạy lăng quăng đuổi theo những giấc mơ pha lê nằm trong trái banh đỏ
Đứa trẻ không thích ăn raw fish
Đứa trẻ không dám uống saké
Đứa trẻ chỉ ưa choux-choux/baba-au-rhum
And an innocent kiss on the cheek
Đã có những buổi trưa rất nắng đứa trẻ tập tành làm Dzũng ĐK
bông nhông trên chiếc cầu nhảy CL mơ thành người QT lẫy lừng trang sử
Đã có những chiều mưa tháng 6 dạt dào cơn thác đổ
Đứa trẻ khỏa thân ôm trên tay giấc mộng vượt biển Thái Bình
Và những giấc mơ bằng pha lê dễ vỡ
chạm vào nhau kêu leng keng trên đôi chân lùa quả bóng lăn nhanh
Đứa trẻ bây giờ đã trở thành một người đàn ông khổng lồ
Với gánh hành trang nặng oằn vai trên những chặng đường phù sinh rong ruổi
Đôi khi quên cười với nắng
Đôi khi quên đùa với mưa
Đôi khi ác - cột cả chùm giấc mơ xưa thành một quả cầu pha lê lấp lánh
Để trang điểm cho sự tráng lệ của một private ballroom
Đứa trẻ chợt nhiên biến mất
Tôi không yêu anh như yêu một người đàn ông khổng lồ ngạo nghễ
Tôi yêu anh vì anh đã từng một lần là đứa trẻ
Ngộ nhận trái tim tôi là trái banh đỏ lăn nhanh thuở ấu thơ
Hãy trả đứa trẻ ngây ngô mà ranh mãnh ấy
lại cho tôi!
Pink
-
Summer night
Đêm rất sóng sánh & hỗn độn những ngọn lửa rừng rực còn sót lại của ngày.
- Ngủ được không?
- Trắng.
- Mắt hay mùa hạ?
- Cả hai.
- Shower đi. Rồi uống một ly sữa ấm.
- Đã. Không work. Đang định đi tìm chai syrup.
- Đừng. Syrup sẽ khiến cho buổi sáng u uẩn. Ngày sẽ dài thêm.
- Thế phải làm gì?
- Muốn nghe kể chuyện không?
- Ngày xưa có bà bán dưa ấy hả?
- Ha ha, không. Chuyện cô bé với chiếc khăn quàng đỏ, bay bay ở cuối đường hầm.
- Hic, chuyện đó không có đoạn kết.
- Thế có muốn biết đoạn kết không?
- Nói thử xem.
Và thế là cái đoạn kết bỏ dở dang được thành hình.
(qua óc tưởng tượng đầy chủ ý của V, of course!)
Liệu họ rồi có sống "happily ever after" không?
Ah, điều đó chắc còn tùy thuộc vào nhiều thứ phiền toái.
Thứ p/t đầu tiên: A "steak-man" cannot get along well with a "fish-woman".
Bò luôn chăm chỉ gặm cỏ trong thung lũng xanh xanh.
Cá luôn hớn hở quẫy đuôi vùng vẫy dưới lòng sông bàng bạc.
Chúng chỉ có duy nhất một cơ hội để gặp gỡ nhau: trên bàn tiệc - plain dead - với steak, rare or medium rare & fish, grilled or deep fried.
Nào, cheers!
Dù sao (may quá) - cũng còn những ly vang đỏ.
Đỏ và thơm thơm mùi của da khi trời&đất cũng bày đặt iêu...
Như nhân loại.:z13:
Pink
-
Gà gáy trưa
“Gà lại dồn thêm tiếng gáy trưa...”*CLV
Ngày xưa...xưa lắm...người ta thường hay xì xầm: gà mà gáy vào buổi trưa là một điềm xấu. Xóm nào có tiếng gà gáy trưa, xóm đó ắt có một xuân xanh thiếu nữ đã/đang/sắp sửa phải lội biển một mình. Superstitious? Có thể. Cũng có thể là chú gà trống kia đã bất chợt đánh hơi được mùi bụi hồng quen thuộc của nhịp vó truy phong.
Tôi có cô hàng xóm mắc chứng collect gà. Đủ loại. Trống có/mái có. Gà nhà/gà trại/gà rừng - loại nào cô cũng rải bắp xay nuôi tuốt. Có con nhìn rất oai phong, rất đẹp. Có con rất xấc, rất vênh váo nhìn chỉ muốn cho ngay vào nồi bún thang. Thường thì chúng chỉ gáy rộ vào buổi sáng rồi đủng đỉnh đi dạo vườn cỏ xanh làm nhà hiền triết. Rồi bỗng có một lần chúng bỏ thói quen, đua nhau vươn cổ rống vào một buổi trưa hè đẫy lửa. Vài ngày sau tôi nghe tin đồn con bé học trò 17 ở xóm trong elope. Có lẽ con bé xuống Flr. lội biển. Hạ nóng. Biển có lẽ mát. Bà mẹ single parent chừng cũng muốn mát lây, vài tháng sau dựng bảng bán nhà. Họ biến mất. Ông nhà quàn dọn tới cùng với con chim mặc áo vét đuôi tôm đưa tin khách. Khách khách/khách khách/khách khách. Bầy gà thế là ngẩn ngơ quên cả gáy. Hiện chúng ưa bới đất mổ lung tung như thể đang bận bịu tìm kiếm. Tìm gì? Kiếm gì? Không biết. Có thể chỉ đơn giản là nguồn protein từ con sâu, cái kiến. Cũng có thể là xác ướp những con chữ băng hà từ thiên cổ rụng rớt xuống nghìn sau - ôi cái thuở mà tình chỉ là nỗi e ấp ngại ngần với những đuôi mắt liếc & những ngón tay chưa kịp nắm đã vội dzun dzun. Hết rồi. Xưa lắm rồi. Outdated rồi. Mắt tình bây giờ không nhắm tịt mà mở trao tráo. Những ngón tay tình bây giờ vươn ra như những cái claws sắt bấu chặt đủ mọi thứ mà gào "It's mine! It's mine!", chết thì chít chứ nhất định không chịu buông. Mà rồi cũng chẳng giữ được tình - dù tươi hay héo - có phải?
Ông nhà quàn chiều nay mở tiệc tân gia. Hàng xóm nào có triển vọng trở thành khách hàng tương lai đều được mời. Tôi cũng được mời. Khi tiệc tàn, có lẽ sẽ có vài câu chuyện buồn ngủ để kể về cái đám khách ăn xong là ngáp ngáp mà không cần phải nghe một mister kia say sưa kể chuyện. Bầy gà mang chủng tộc quốc tế dù có cố gáy vạn tiếng trưa cho đám khách gật gù này nghe cũng thành vô dụng. Họa may vớt vát được cuộc eloping cuối cùng với chàng tuổi trẻ bất tử Don D. Ông nhà quàn sẽ tha hồ mà đếm nickels.
Gáy xong. Hết.
Oh, quên - chưa hết.
V. ring ring bảo:"Đừng quên em cũng tuổi rooster!"
Hỏi:"Thì sao?"
"Có muốn trưa mai em ghé nhà gáy cho nghe không?"
"What melody?"
"Tôi đưa em sang sông."
Ah, lần này thì xuân xanh quẩn quanh đâu đó có lẽ sẽ không cần phải do eloping.
Cứ níu cho thật chặt cái gã lanh chanh đòi đưa em sang sông ấy là xong.
Chết V. nhé!:z13:
@kitchensnook
https://www.youtube.com/watch?v=utw55mbjxgU
-
Dear stone!
- Are you mad, dear?
- Of what? At whom?
- Something you call "Ignorance". And me.
- What if a "Yes"?
- I'm sorry.
- What if a "No"?
- I'm happy.
- What a relief to know a stone can feel.
- I'm not a stone. I'm just busy.
- And still have a life to live?
- What if a "Yes"?
- I'm glad.
- What if a "No"?
- I'm sad.
- So, which is which you want to pick?
- You.
- To be a stone?
- Yes. So I don't have to wonder every time you'd disappear.
- As you wish. Where do you plan to place this me-stone?
- @thecornerofmyheart.
- It is heavy. Can your heart carry it?
- If it can't, it better stop beating.
- OK, then be it. Here I come. Don't cry!
Crying is always my specialty.
Drop by drop of tears might give the stone a reason to be revived.
Don't you know that or you just want to ignore it as usual, dear stone?
Pink
-
June
"Em khăn voan trắng
Lướt thướt theo chồng..."
Tháng 6 - tháng của mùa cưới & cũng là mùa của những cơn giông.
Hỏi V. có buồn không khi J. từ giã theo chồng - V. cười héo hắt:
- Mỗi một phận người đều có riêng một phận đời để sống. Chẳng ai có thể sống hộ ai.* Buồn cũng vậy thôi.
Tôi trêu:
- Ai bảo V. để người ta chờ V. lâu quá. Xuân xanh chỉ có một thời hương sắc.
- Thì nào có ai trách ai đâu. Chỉ tiếc J. sao vội vã. Gã đàn ông ấy không thực sự yêu J.
- Sao V. biết? Chẳng phải ái tình thiên hình vạn trạng như V. đã từng biện luận đó ư?
- Backfire, phải không? Ừ thì cứ cho là gã đàn ông ấy đã yêu J. theo cái hình/trạng èo uột của lão ta đi. But J. deserves better than that.
- What should be better - V's amore?
- Well, at least. Mà thôi. Chị đừng phũ phàng hạ độc V. nữa. V. biết chị vẫn ngấm ngầm bênh J.
- Ah, đừng bảo tại J. cũng là female đấy!
- Không dám. Female cũng có nhiều loại female. Nhưng tại sao chị lại ghét V. nhiều thế?
- Tại V. cũng giống một người tôi quen - vô cùng đáng ghét.
- Đáng ghét ở cái chỗ nào?
- Lack of compromise & commitment. Full of arrogance & selfishness.
- Úi trời!
V. đưa hai bàn tay lên ôm trán, lắc lắc cái đầu tóc gờn gợn sóng.
V. nhìn rất "cute" mỗi khi làm thế. Cứ như phản ứng của một đứa trẻ nhỏ đầu hàng trước những lời hoạnh họe của một bà mẹ khó tính. Why not - V. đôi khi cũng có buột miệng gọi tôi là "mama" đấy thôi. Tôi ngờ ngợ V. thích con bé N. nhà tôi. Nhưng con bé N. lại hay trề môi trề mỏ chê chú V. già. Nó vẫn thường gọi V. bằng "dear uncle". Hmm, lại chú. Mà V. cũng có nhiều đặc điểm na ná giống chú H. của một SG xưa - ung dung, lịch lãm, rực cháy trong nỗi quạnh hiu. Tôi nghĩ V. sẽ không bao giờ lập gia đình. Cái cớ "nhìn mấy ông anh đi thưa về trình" - thực ra, nó cũng chỉ là một cái cớ để nói cho vui nhà vui cửa. Tôi biết V. vẫn chưa quên được P. - người con gái bất hạnh đã qua đời khi tuổi còn rất trẻ. Tương tự K. Tôi không hiểu sao họ lại đua nhau lìa bỏ cuộc đời sớm thế. Để những kẻ liên quan với họ phải vĩnh viễn ở lại một mình - "stuck" trong sự phẫn nộ & nỗi tưởng tiếc khôn nguôi.
Thế...
Cứ gọi tôi là "mama" nếu V. vẫn ưa con bé N. ngọt ngào gọi V. là chú.
Và thế...
Mỗi năm / mỗi mùa cưới, ta lại đến & ngồi bên hồ nước với chai rượu đỏ để cùng lảm nhảm rồi cùng rơi nước mắt.
Nước mắt rơi tiễn những thiếu nữ xuân xanh đội khăn voan trắng lướt thướt theo chồng.
Nào - chúc cô một đời vui.
Nào - chúc cô một đời không bao giờ phải rơi nước mắt.
Như "pathetic" chúng tôi, nhá nhá!
Pink
-
-
Dawn&Coffee
Tách café 5 giờ sáng thơm ngát.
Mùi hương chừng như đánh thức hai cái mũi tí hon choàng tỉnh từ cơn ngái ngủ.
Mũi nâu tư lự gác cằm lên một bàn chân - chờ.
Mũi hồng nằm cuộn tròn trên chiếc ghế xoay - mắt lim dim như đang tưởng nhớ đến một điều gì êm ái lắm.
3 teaspoons đầy cho mũi nâu - woof!
2 teaspoons vơi cho mũi hồng - meow!
Phần còn lại dành cho môi / lưỡi - và "the impossibility of something called love".
Mưa từ đêm vẫn lướt thướt từng sợi bay nghiêng ngoài khung cửa.
Mưa làm trăng mắc cở trốn vào ngày...
Vạt áo lụa sương vuớng chân mây...
Làm sao để đừng nhớ nhau?
Ah, mà nếu muốn nhớ thì cứ nhớ...
Có trái tim ai bị giật mình đâu!
:z13:
Pink
-
Người Cha
*riêng cho một người
Tôi luôn cảm động mỗi khi chợt nhìn thấy thấp thoáng đâu đó trong công viên - hình ảnh một Người Cha nhẫn nại chăm sóc, vỗ về đứa con của mình - một mình.
Người Mẹ có thể không còn nữa hoặc đã bỏ đi.
Người Cha có buồn không?
Đứa trẻ có nhớ Mẹ nó không?
Mà sao đôi lần tình cờ nhìn họ líu ríu bên nhau, tôi bao giờ cũng phải vội quay mặt đi cố che giấu nỗi ngậm ngùi.
Điều gì đã xảy ra cho họ có lẽ cũng là điều đau lòng tương tự đã xảy ra cho tôi, cho tuổi thơ vật vã của tôi, và nỗi đau vẫn còn quay quắt mãi cho tới ngày hôm nay. Tôi chỉ khác họ ở chỗ: Mẹ tôi là người ở lại, Cha tôi là người ra đi (dù không tự nguyện - tôi thích nghĩ thế). Tôi không oán hờn Cha tôi, nhưng tôi luôn khóc mỗi khi chợt nhìn thấy - thấp thoáng đâu đó - hình ảnh một Người Cha nhẫn nại chăm sóc, vỗ về đứa con của mình - một mình.
Mr. Stranger ạ, tôi biết ông buồn nhiều lắm khi chỉ còn có một mình - bên con.
Mẹ tôi cũng đã từng buồn như thế gần suốt cả cuộc đời.
Bé thơ-thơ ạ, tôi cũng biết bé nhớ mẹ bé tràn trề - ngày và đêm/không ngừng nghỉ - như tôi vẫn hoài nhớ mãi đến Cha của tôi.
Bé nay còn nhỏ - chưa biết gì - ngoài nỗi nhớ.
Nhưng Mẹ - dù sao - cũng đã đi rồi.
Bé hãy ngoan nhé - để Cha của bé không phải buồn thêm.
Mỗi đêm, trước khi đi ngủ, bé nhớ ôm chặt lấy cổ Cha, hôn thật kêu lên má Cha và nói: "Bố ơi, con yêu Bố nhất trên đời!".
Tôi đã từng nói như thế với Mẹ của tôi.
Như hôm nay - tôi cũng muốn nói như thế - với Cha của tôi.
Như hôm nay - tôi cũng muốn được tha thiết nói như thế - với ông ấy:
- Anh ạ, em yêu Người Cha hiện diện trong anh - vĩnh cửu!
Pink
-
Buổi sáng/Nước/Tôi & hoàng tử Cóc
Bầy ve sầu đang the thé tấu bản giao hưởng hạ nồng...
Buổi sáng toát mồ hôi đang dợm nhảy tòm xuống hồ nước...
Một vòng bơi sẽ giải thoát được 1,000 chú calories bị cầm tù (Miss Analizzzer phán thế!).
Cần phải hì hụp đủ 10 vòng như thế họa may mới mời được cơn ác mộng của đêm đi chỗ khác mà ám ảnh.
Mr. Cóc Xù nhẩy ra từ bụi azelea đỏ, ngước cặp kính cận nhìn trời rồi chép miệng:
- Hôm nay tôi bận nên không nghiến được răng. Trời sẽ chẳng thể nào mưa.
Hỏi:
- Bận thứ quỷ gì mà chỉ one-second-nghiến cũng no-can-do?
Hãnh diện trả lời:
- Đớp muỗi. Mùa này gớm sao nhiều muỗi béo!
- Thế có xơi cả gan ruồi tươi không?
- Oh, món đó đã bị 100 con dơi góa tha đi mất rồi. Cái hồ đang bơi bơi ấy có phải chứa đầy rượu tăm?
- Sao hỏi?
- Tại thấy nó đang sủi bọt.
- Bọt biển đấy. Tôi đang là con cá bị mắc cạn.
- Ai bảo cứ thách cho lắm vào.
- Chẳng thách cũng ế. Thôi thì cứ quai mỏ thách cho nó đượm màu xanh xao...
- Vậy thì đừng có rên rỉ. Lắm lúc nghe tiếng ai rên khiến tôi chỉ muốn suốt đời cam phận cóc, chẳng thiết biến thành hoàng tử.
- Thế nếu tôi ngừng rên thì mister sẽ hóa thân thành my beloved prince, phải không?
- Chắc vậy!
- Đợi tôi tru tréo / rỉa rói cái ông kia cho đầy một deep blue ocean đã nhé! Rồi mình sẽ cắp nhau đi du ngoạn Disney World.
- Hử? Để làm gì?
- Thì để xem show chàng Hoàng tử Cóc & nàng công chúa Mermaid ấy. Không thích hả?
- Ộp ộp! Mấy cái fairy tale show ấy để cho con nít nó ooh-ahh. Tôi đã hơn 2,000 tuổi.
- Thì vậy. Xem cho được trẻ lại thành người trăm năm!
- "Người từ trăm năm/Về như dao nhọn"*. Chả muốn làm con dzao nhọn khiến cho ai đó lại tiếp tục rên!
- Tôi sẽ nhất định không rên.
- Chỉ tru tréo & rỉa rói?
- Ừ. That's my only way for self-defense.
- I'd be a deaf then a mute in order to be your lover.
- Sợ thì thôi. "Thôi thì thôi nhé/chỉ ngần ấy thôi"*. Thôi tôi phải leo lên bờ pha café uống. Want to follow me to the kitchen?
- Để bị nuốt ực vào cái bao tử tham lam ấy à? Thôi tôi chả ham. Ộp-ộp, so long!
Hừ, đến Cóc xù xì xấu xí sân si thế kia mà cũng còn dài mỏ ra chê...
Ế là phải!
Apples ế đây!
Ai apples ế không?
Cái thúng đựng táo bảo đảm không có bị poisoned.
Hì!
@nookofwords4breakfast
-
-
https://www.youtube.com/watch?v=5ofWZCmSBdM
Summertime
Composed: George Gershwin
Lyrics: DuBose Heyward
Chris Botti (trumpet) & David Foster (piano)
Summertime
And the livin' is easy
Fish are jumpin'
And the cotton is high
Oh, your daddy's rich
And your mamma's good lookin'
So hush little baby
Don't you cry
One of these mornings
You're going to rise up singing
Then you'll spread your wings
And you'll take to the sky
But until that morning
There's a'nothing can harm you
With your daddy and mammy standing by
Summertime
And the livin' is easy
Fish are jumpin'
And the cotton is high
Your daddy's rich
And your mamma's good lookin'
So hush little baby
Don't you cry
-
-
T-storm*
1.
Heavy T-storm đi qua thị trấn.
Gió cuồng nộ. Mưa đầm đìa. Sấm/chớp rền vang lấp lóa.
Thế là tan nát...
Xác hoa rơi sũng ướt ngập thềm.
Ôi những hồn hoa mong manh ấy...
Nơi em đến có mang mang những chiều ráng đỏ?
2.
Yuppy đã 13 năm tuổi người.
Hắn ghét thunderstorm.
Mỗi lần nghe sấm nổ là hắn lại tru tréo hú.
Ngày xưa, hắn đâu có thế!
Từ nay nhất định sẽ gọi hắn là Grumpy.
Cụ Grumpy 91 tối nay bỏ ăn.
Cụ giận không cho cụ nhẩy lên giường trùm chăn trốn bão.
Gầu gầu, cứ đợi đấy, mốt mai rồi sẽ qua cầu, háh!
3.
Mirrow vẫn ngồi ngoan bên khung cửa sổ tư lự ngắm mưa tuôn.
Con đường ngập nước tràn bờ thành một dòng sông xanh xanh/xanh xanh - xanh như màu áo một người.
méow, mà sao dòng sông trôi trôi lại không có cá...
meow, ngày mai nắng có lên?
4.
N gọi - hỏi:"Nhà có bị cúp điện không?"
Ngáp:"Điện thì không cúp nhưng phone thì có thể."
N hứ:"Pourquoi?"
Cười:"Cũng chả biết tại sao. Có lẽ tại trời còn mưa/còn mưa mà người thì chẳng thèm ưa/ thèm ưa..."
N hừ, biết tôi trêu để có chuyện cãi nhau cho có cớ giận nhau chơi.
Tôi không định sẽ cúp phôn cho dù lần này N có nói lung tung gì gì đi chăng nữa.
Những đêm mưa bão bao giờ cũng dài thườn thượt...
Và không vui.
Pink
-
RainTalk*
- Go travel with me, dear! There're a lot of interesting places around the world that could change your view of life.
- It'd cost money.
- Use my Visa then, how's that?
- Don't want to be indebted for repaying next life.
- I will forfeit that debt for you.
- How?
- I'll cook meself a giant bowl of "cháo lú", eat and forget.
- Then you would forget me too!
- Àh háh, should think 'bout that. But how to recognize each other in that next life if there would be one?
- Don't return as a mute.
- Huh??
- A mute can't talk, can't laugh, can't sing. As long as you won't be a mute, I should recognize you by voices.
- Even if I'd wear a different mask?
- Yup. Even if.
- What if I'd come back as a Venus?
- Then I'd be a Mars.
- What if I'd be a stubborn red ball that keeps rolling into your feet?
- Then I will kick you again to the goal, dear sir!
- Há há há...
Đấy, cứ há há há mãi như thế mà lại luôn lo lắng người ta rồi sẽ chẳng thể nhận ra mình.
Ôi cái giọng cười sóng xô biển động...
Dư âm vang vang trong buổi sáng thứ 7 dầm dề mưa tuôn lụt đường lụt xá...
(and some sunkatz cannot go shoppin'):z13:
Pink
-
-
https://www.youtube.com/watch?v=Ys5xfdn5rlo
*For a very sweet hippo, once!
We are the stars which sing
We sing with our light
We are the birds of fire
We fly over the sky
Our light is a voice
We make a road for the spirit to pass over
(Algonquian Indian)
Outò, ba mwen son ou'e
Outò, ba mwen son ou'e
Tanbouyè, o ba mwen son ou
Solèy lève
Outò, give me your sound
Outò, give me your sound
Drummer, give me your sound
The sun rises
NöE
-
Recycle Bin
*For U
Anh có thể quẳng vào em bài thơ tình 5 chữ
Chữ thứ nhất run như tay trẻ tập viết lần đầu
Chữ thứ hai vụng về vần/điệu
Chữ thứ ba lấm lem đôi ba giọt lệ
Chữ thứ năm ngời dâu bể lúc ngoảnh mặt/xoay lưng
Anh có thể chất vào em những giấc mơ không trọn vẹn
Của ngày lẻ loi/đêm hiu quạnh mịt mù sương
Chiếc áo phong trần đã nhạt mùi hương
Đôi giày cũ thôi cuộc vui bước đường đi/đến
Anh có thể nhét cho đầy em tất cả những điều tai biến
Dị nghị/thị phi/thành kiến/cuộc xử án nặng lòng anh
Nỗi giận/niềm đau/cay đắng/hờn ganh
Em nhận hết gánh phù trầm xênh xang dâng hiến
Thân em một đời hoang phế
Rêu rong nguyện cuộc tái sinh
Mai anh đội vòng nguyệt quế
Đền xưa cũng đã hiển linh
*
- Thế còn chữ thứ 4 đâu?
- Ổng không liệng. Ổng giữ lại cho riêng ổng.
- Có biết là chữ gì không?
- Không.
- What is your name?
- Oh, Recycle Bin!
Pink
-
-
https://www.youtube.com/watch?v=qIYVUqYSCoU
Performers:
Taylor Eigsti - Piano
Caroline Campbell - Violin
Richie Goods - Bass
Sy Smith - Vocal
George Komsky - Vocal
Lee Pearson - Drums
Song List:
00:00 Concierto de Aranjuez
05:58 When I Fall In Love
14:56 Emmanuelle
21:32 Venice
27:20 The Look Of Love
34:50 The Very Thought of You
43:30 Italia
48:50 Time To Say Goodbye
52:50 Indian Summer
1:04:43 Let's Stay Together
Hallelujah
-
Mr. ON*
Thời tiết luôn là một vị thần rất khó tính & ông ấy là một "ông người" rất khó chịu.
Vị thần không bao giờ thèm chiều ý trần gian - trút mưa lúc nóng & rải nắng lúc lạnh.
Ông người cũng y như thế, chẳng bao giờ thèm chiều ý tôi - chỉ ân cần ngọt ngào lúc tôi vui, lúc tôi buồn nẫu ruột nẫu gan thì đôi chân đó chỉ chực mọc cánh bay đi mất biến.
Tôi hấm hứ:"Ông không phải là good tri kỷ!"
Ông người cười khành khạch:"Khi em không được vui, em hay nổi cơn làm bão. Không chạy, bộ khùng sao?".
Thì ra ông ấy sợ bị khùng. Mà cũng phải, khùng ai mà chẳng sợ - nhất là khi cái nỗi khùng ấy lại mò đến ngay trong cái lúc mình cần tỉnh táo hơn bao giờ để có thể "deal with it".
Khùng thì không thể đổ đầy xăng chiếc Jeep phóng đi thám hiểm the world...
Khùng thì không thể mỗi mùa thu vô rừng lui cui lượm lá vàng/lá đỏ cho đầy một giỏ chữ đem về ghép thành thơ...
Khùng sẽ quên ăn/quên ngủ/quên thải/quên đủ thứ - quên cả mình đôi khi đãng trí chạy nhong nhong naked trên phố đông người mà lại cứ ngỡ mình đang khoác chiếc áo diệu kỳ diễm lệ...
Khùng cũng có khi khiến mình chợt hóa thân thành con muỗi bay vù vù trong đêm tối mong tìm được vài mảng thịt da hớ hênh mà chích một phát cho bõ ghét...
Nhưng khùng cũng có khi bỗng dưng vung cây đũa thần biến mình thành một kẻ đầy lòng từ tâm/bác ái cái gì cũng muốn cho đi/cho hết/cho tất những thứ mình đang có/tưởng có mà thực ra không có hoặc chưa bao giờ có...
Nói một cách tóm tắt, Mr. Ông Người rất sợ bị khùng như vậy.
Nên ông người luôn phải cố gắng tỉnh.
Nên ông người luôn phải tìm đủ mọi cách để tránh né những cơn bão khật khùng.
Nên ông người thế là tịt - ông người nhất quyết không thèm làm thơ nữa.
Rừng thu từ nay ngập lá khô rơi sẽ không còn ai nhặt. Vì ông người bận.
Ông người bận đóng sơ-mi trắng cổ cồn/cà-la-hoách đỏ/giày Bertuli lấp lóa như mảnh gương soi - soi chân ta bước//soi đường ta đi/soi con kiến vàng lăng quăng ta đạp/soi bông hoa dại ta dẵm nát bét cho khỏi phải cứ tí toét mỉm cười với gã mặt trời say.
Ông người bận ra ngồi cao lâu xực sơn hào hải vị.
Ông người bận giăng trướng gấm màn nhung cho giấc ngủ quân vương thỏa sức vẫy vùng.
Muỗi mòng muốn vo ve lân la ư? Đừng hòng, ta đã có sẵn một tá Mosquito Spray thượng hạng. Con dế mèn xin đừng gáy/con ve sầu thôi đừng rên. Mây rảnh cứ việc trôi/gió huỡn cứ việc thổi/trăng hờn cứ việc chìm sâu đáy nước. Ta nay rất tỉnh & ta chẳng còn ngại ta phải trần truồng dưới những con mắt nhìn vây bủa của trần gian ưa lép nhép. Ta vẫn sẽ tiếp tục làm kẻ từ tâm nhưng lần này sẽ chỉ với ta/cho ta/riêng ta vì rốt ráo, human being nào mà lại chẳng vì mình trước & above all - có phải?
But I don't fall in love with Mr. ON.
I only just adore & cherish the mesmerized lunatic who was once suddenly jumping out from the locked cell of passion/desire/spontaneity...
Where is he now?
Pink
-
-
Vu vơ tháng 7
Mặt trời vùng vằng đi ngủ lúc 8 giờ tối & thức dậy ngáp tới ngáp lui lúc 5 giờ sáng.
Hạ & July.
Ngày sẽ rất dài. Rất nóng.
Hạ & 92oF.
Đêm sẽ rất ngắn. Rất bộn bề.
Mùa của cuộc chạy marathon rượt đuổi theo đôi cánh vẫy ỡm ờ trêu ghẹo của thời gian.
Mồ hôi rịn chân tóc.
Thịt da nồng mùi diêm sinh từ những đuôi pháo bông.
Ai đã rên chúng không thể cháy?*
Hãy nằm yên đấy, messy pandora!
Không còn nhịp thở nào dư để hoảng hốt đào bới nhau.
Một phút mặc niệm thì có thể.
Trong cái chớp mi rất nhanh đầy ngụ ý.
Lời ẩn dụ quanh co.
Oh, cây mascara màu của đêm đã bị khô quéo quắt.
Từ bao giờ?
Ôi. Mái ngói. Hiên quỳnh. Lối sỏi.
Rêu phong nào phủ kín hồn du tử.
Ơ thờ giọt sương rơi.
Psr
-
-
-
-
-
https://www.youtube.com/watch?v=di9h62MTwyE
So We Meet Again
Melody Gardot
So we meet again my heartache
So we meet again my friend
I should've known that you'd return
The moment I summoned
So we meet again my heartache
Like two lovers torn apart
Bound together by the breaking
Of a tired and torrid heart
So we meet again my heartache
Just as leaves begin to change
How you've made my life a story
Filled with whirls you've rearranged
So we meet again my heartache
Come and join me in my pain
You're the reason I remember
Every sweet and sad charade
So we meet again my heartache
Come and sit with me a while
Rest your head upon my shoulder
Hide your face beneath my smile
So we meet again my heartache
Hold the glasses stilled with wine
I hope you join me in my toast, my ghoulish host
And maybe stay a while this time
-
-
*The contract*
Ông nhà quàn buổi chiều ghé ngang nhà thảy cho tấm "blueprint" của "Le Cercueil de Blanche-Neige". Chưng hửng:
- Tôi đã order đâu, còn đang suy nghĩ mà.
Mr. Don D. nháy nhó:
- Nghĩ chi cho nhức đầu. Trước sau gì cũng phải đến lúc. Chuẩn bị trước vẫn hơn.
- Cây cần nước, coffin cần cemetary. Tôi chưa tìm ra mảnh đất nào muốn nằm.
- Khỏi tìm. Quan tài nào cũng có hợp đồng tương quan với nghĩa địa. 99 year lease có thể cover đủ cho 3 generations. Chỉ e đến đời thứ hai là đã chả còn con ma sống nào mò đến trồng cho dăm ba bụi hoa dại.
- Nói thế thì có lẽ không cần đến coffin. Cứ đem đốt quách cho xong, nhỉ?
- Đốt sẽ thành tro bụi.
- Thì bụi tro trở về tro bụi, có gì lạ đâu.
- Lửa thiêu sẽ nóng lắm đó, những ngàn ngàn thiên thiên độ đó!
- Tốt. Vốn dĩ đang là tảng băng lạnh. Mà này, sao lúc nào mister cũng hân hoan cổ động cho cái chết thế?
- My profession. Death is happy, don't worry!
- Your slogan stinks! Nếu cái chết vui, tại sao chẳng ai muốn chết, hử hử?
- Cả đống muốn đấy, nhưng không self-recognized thôi. Nhìn quanh thế giới xem - súng ống/bom đạn tơi bời - hỏi không muốn chết thì là gì, hở hở?
- Họ chỉ playing video games đó thôi. Hễ game này over, ta start ngay game khác - no sweat!
- Vậy sao không nghĩ playing death cũng là một trò chơi ta có thể start over? Coffin is a bed, just take a deep long sleep in it then wake up & playing life again.
- How to?
- We have Halloween yearly, haven't we? It's best to own a skeleton harp than an urn of ashes.
Àh háh, nghe cũng đầy vẻ thuyết phục ấy nhỉ...
Vậy thì ký nhé - cái hợp đồng kỳ dị mà lại vô cùng seductive ấy!
Mà khoan đã...
- Để tôi còn phải xỏ guốc chạy quanh tìm người ấy đã.
- Why? What for?
- Thì để rủ rê thêm khách hàng cho "Death's Happy" chứ để làm gì. Good for your business! Enchanting for my futured returns too!
- Ngộ nhỡ người ấy không muốn return với you mà với someone else thì sao?
- It's a must which he cannot deny what he has promised.
- A lunatic son of the moon's promises? Háh, I'd rather believe in "the earth is a plate" theory!
- Do not say that. He is the man of his words.
- Yeah yeah, keep dreaming!
Dream ư?
Why not?
As long as the departuree dù đi rồi cũng vẫn còn để lại một mùi hương vấn vít đâu đó trên những tháng ngày phai...
Có phải?:z13:
Pinchie
-
*Between Going and Staying*
Between going and staying the day wavers
in love with its own transparency
The circular afternoon is now a bay
where the world in stillness rocks
All is visible and all elusive
All is near and can’t be touched
Paper, book, pencil, glass
rest in the shade of their names
Time throbbing in my temples repeats
the same unchanging syllable of blood
The light turns the indifferent wall
into a ghostly theater of reflections
I find myself in the middle of an eye
watching myself in its blank stare
The moment scatters, motionless
I stay and go, I am a pause
Octavio Paz
-
*ILY*
Mưa ập xuống khi em tôi đã tuyệt vọng bỏ đi.
Lùm lá xanh um che giấu bầy nụ non hôm nay rộng lượng mở cuộc phóng sinh.
Một. Hai. Ba. Bốn. Năm...
Ah, đếm không xuể.
- Chúng em chào cô ạ.
- Ơ, ngoan. Các em từ đâu ra thế?
- Từ mưa đấy. Phóng xạ mưa đẩy chúng em ra khỏi bóng tối của trái đất đấy.
- Ô, nhớ là phải hay ăn chóng lớn để nở nhé. Đừng như em tôi hôm qua chết yểu.
- Tại trái tim chị ấy không được khỏe thôi. Chúng em khác, cô ạ!
- Khác như thế nào?
- Chúng em có những trái tim bằng atom. Dẫu mưa/dẫu nắng. Dẫu ngày/dẫu đêm. Bốn mùa trái tim atom vẫn trơ trơ.
- Vậy sẽ bất tử hả?
- Vâng, sẽ không bao giờ chết ạ!
Hmm...
Stop.
Imagine.
Bốn mùa hoa nở?
Không bao giờ tàn?
Với những trái tim bằng atom?
Còn đâu khúc hát?
Còn đâu bài thơ?
Còn đâu ký ức đẩy đưa xô tình lui/tới?
Thôi, em.
Xin hãy cứ ngủ yên.
Trái tim dẫu không bất tử cũng vẫn se sắt tìm nhau.
...
Huh?
...
Oh, ILY2.
Pink
-
-
https://www.youtube.com/watch?v=uc6QfFVDomc
*thinking of you...
The Question
Françoise Hardy
I don't know who you might be
I don't know who you wish to be
I'm still trying to get to know you and your silence bothers mine
I don't know where the lies come from
Is it from your voice that shuts?
The world into which I dive against my will is like a terrifying tunnel
From your distance to mine
We get lost on the way too often
And striving to understand you is like chasing the wind
I don't know why I stay in a sea that makes me drown
I don't know why I stay in the air that will get me choked
You're the blood of my wound
You're the fire of my burns
You're my question without an answer
My mute cry and my silence
-
-
-