https://www.youtube.com/watch?v=iv3IyfMvZIc
Once a story's told
It can't help but grow old
Roses do, lovers too
So cast your seasons to the wind
Printable View
https://www.youtube.com/watch?v=iv3IyfMvZIc
Once a story's told
It can't help but grow old
Roses do, lovers too
So cast your seasons to the wind
*A kiss is just a kiss*
Mars khóc như mưa & Venus cười tươi như trăng rằm.
Quán Health chen chúc bầy hoa đi trẩy hội tháng 7 rồi bị ốm, rên như gió hú.
- Em ốm làm sao?
- Em đau như thế nào?
- Có bị sốt không?
- Có bị ho không?
- Có bị ói mửa không?
Mars vừa húng hắng ho vừa bận rộn khám bệnh.
Venus vừa hớn hở cười vừa bận rộn thu tiền.
Bệnh là sự tinh nghịch tai quái của trời & tiền là nỗi reo vui thỏa mãn của luxury/comfort.
Nhưng bầy hoa vạn sắc khoe khoang ấy làm gì có B. Franklins. No Visa/Master cards either. Currency của thế giới hoa là lá, những chiếc lá xanh/vàng/đỏ/nâu chưa được xay nhuyễn & processed thành giấy để in tiền.
Vì thế, Mars khóc như mưa.
Mà Venus vẫn cười tươi như trăng rằm.
Mars cáu quá, gắt:
- Toàn lá cả đấy, không phải tiền đâu!
Venus lạc quan:
- Lá gom đem bán cho Greenway Co. cũng được khối tiền. Biết sao hơn, ai bảo ngày xưa không học chữa bệnh cho người, cứ muốn chữa bệnh cho hoa cơ!
Có một đóa wildflower trắng ngồi u sầu lặng lẽ trong góc quán. Venus đon đả hỏi:
- Này em, sao em không lại lấy số thứ tự chờ tới phiên khám?
- Em không có lá. Đóa hoa dại thở dài.
- Thế em có gì?
- Em chỉ có cỏ. Cỏ có được xem như là lá không?
- Hmm, cũng là lá. Nhưng hơi nhỏ. Thôi em không cần phải lấy số, cứ chờ đấy rồi sẽ tới phiên.
Ah, Venus không thích lá nhỏ. Xời, phải lom khom gom tới biết bao nhiêu thúng lá nhỏ rí đó mới đánh đổi được một Franklin?!
- Em trả fee bằng một nụ hôn có được không? Đóa hoa dại bỗng buột miệng dại.
Venus sừng sộ:
- Hử, em nói gì?
- Ông ấy khóc nhiều quá, em sợ quán sẽ bị lụt. A kiss might stop the tears keep falling down.
Tôi không biết rồi đóa hoa dại ơi là dại ấy có stop được cơn đại hồng thủy từ Mars ưa sụt sịt đó hay không...
Giấc mơ lung tung đến đó bị đứt.
Nhiều phần ả hoa dại sẽ bị ăn vài cái tát & sẽ bị đuổi cổ ra khỏi cái quán "Khỏe vì Lá". Rồi cuối cùng sẽ nằm chết gục bên riềm cỏ hạ ở lề đường cùng với chú dế mèn nâu có khuynh hướng tự tử* đang gân cổ gáy...
Vì cơn ốm thời tiết ư?
Hay vì những cái tát sân si đã làm dập nát từng cánh hoa trắng mong manh?
Do you have a logic answer for that, dear Mike?
Pink
The Apple Tree
Ngày quen gã, ả khệ nệ khiêng về vườn nhà một cây táo đỏ từ E. Garden.
Trong cái đầu rắc rối hỗn độn của ả - ả nghĩ:"Nếu cây táo sống/lớn lên và ra trái, ả sẽ ngừng cuộc kiếm tìm quắt quay/vô vọng @gã.love/life".
Hằng ngày, ả hì hục nhổ cỏ/tưới nước/bón phân cho cây táo E. trong tận cùng nỗi thất thần hoảng loạn như bị quỷ ám. Ả vốn chưa bao giờ thử trồng cây ăn trái. Ả chỉ trồng hoa - đủ loại. Hoa nở rồi hoa tàn theo mùa - điều đó đã là một quy luật ắt có của Mother Nature. Vậy thì cây táo đỏ nhất định phải cho những trái táo đỏ thơm tho/ngọt lịm nếu ả chịu khó vun xới - có phải?
Sống nhé - cây sống nhé!
Lớn nhé/lớn mau lên nhé - my beloved apple tree!
Ả dự định sẽ thu hoạch những trái táo đỏ mùa đầu rồi khăn gói lên đường đến gặp gã. "Cọc tìm trâu" ư? Mặc kệ. Con trâu lười là con trâu ở - cọc sẽ chẳng phải lo con trâu ngứa ngáy xổng chuồng.
Well, con trâu ăn cỏ - không ăn táo.
Cây táo phải chờ những 3 năm mới cho trái.
Con trâu dẫu lười cũng vẫn phải nhai cỏ để sinh tồn.
Mà đồng cỏ thì bát ngát/ thênh thang.
Ả sau đó mỗi mùa còng lưng đi nhặt táo rụng rồi í ới réo lũ trẻ xóm trong thanh toán hộ. Có lần, một đứa trẻ tham lam "thanh toán" nhiều quá nên bị đau bụng phải gọi ambulance. Cha mẹ đứa trẻ đang là hàng xóm tốt bỗng dưng biến thành người xa lạ.
Từ đó, ả tịt không còn dám chơi trò hảo tâm.
Từ đó, có tin đồn từ lũ trẻ ả là một mụ phù thủy độc ác với những trái táo đỏ đã bị "poisoned".
Bậy bạ - ai lại muốn poison lũ trẻ con cơ chứ - để làm gì?
Kẻ mà ả muốn/dự định đầu độc là gã/chỉ gã.
Vả chăng, chất độc trong những trái táo ả trồng - nếu có - chẳng bao giờ có thể là một chất độc giết người (hmm, giết người thì đào đâu ra người mà xây mộng nhỉ?). Nó có lẽ chỉ có tác dụng khiến con ngựa hồng chồn chân mỏi vó ngừng hí vang khúc vagabond và mãi mãi ở lại - ừm, dưới gốc cây táo?
Ả lại quên béng rằng con ngựa hồng cũng không ăn táo.
(dementia or alzheimer?)
Sau một thời gian dài bận rộn học chế biến deserts/drinks với lũ táo đỏ ế, ả cuối cùng quyết định gọi người đến đốn cây. Không thể nào chịu đựng thêm cái giàn hòa tấu hỗn loạn của bầy quạ đen mỗi mùa táo chín.
Voilà - no apple tree, no poisoned apples.
Mà sao cái mụ phù thủy yêu ma kia trong ả vẫn mãi chưa chịu nhong nhong cưỡi chổi bay đi?
Ah, có lẽ lần này phải ráng tìm trồng cho bằng được một cái đuôi sao chổi.
But - how?
Cái gã comet lanh-chanh-hỏi-chảnh ấy không có đuôi.
(hay có mà vì mọc nhầm chỗ nên ả đã không nhìn thấy?):z58:
Háh!
Pinchie
*In Answer To A Request*
You ask me for a sonnet. Ah, my dear!
Can clocks tick back to yesterday at noon?
Can cracked and fallen leaves recall last June
And leap up on the boughs, now stiff and sere?
For your sake, I would go and seek the year
Faded beyond the purple ranks of dune
Blown sands of drifted hours, which the moon
Streaks with a ghostly finger, and her sneer
Pulls at my lengthening shadow. Yes, 'tis that!
My shadow stretches forward, and the ground
Is dark in front because the light's behind
It is grotesque, with such a funny hat
In watching it and walking I have found
*More than enough to occupy my mind*
I cannot turn, the light would make me blind
Amy Lowell
(1874-1925)
Pulitzer Prize for Poetry 1926
What is *more than enough to occupy my mind*?
A drunken boat sailing up to the waving sky?
In search of what?
A Boston cream pie?
Ah...
Pink
*Blues*
G. hẹn tôi @Blues 3 o'clock sharp. Nói có vài điều muốn hỏi.
Quán café vắng người. Một đôi tình nhân ngồi im lặng nhìn nhau ở trong góc. Và tôi, người thứ ba.
Tiếng nhạc rời rã bủa quanh khoảnh không gian nhỏ - buồn như tiếng lá khóc từ buổi chiều đang rơi trên hè phố.
Tôi có chừng 20 phút để chờ. Nếu G. quên xuất hiện - hắn liệu mà đội mũ ni che hai cái lỗ tai vểnh cho lần gặp mặt tới.
Tôi mở tập giấy note viết về biển của một cô bạn trẻ vừa quen trong "Book Club". Cô nhỏ hơn tôi cả thúng tuổi nhưng lại cao hơn tôi những một ngọn núi đầu đầy tóc màu lá úa. Hmm, có lẽ tại đôi giày cao gót của cô & đôi sandals đế thấp của tôi. Cô nuôi giấc mộng lớn sẽ trở thành một writer nổi tiếng để một ngày rực rỡ trong ba vạn sáu ngàn ngày, cô sẽ đoạt được giải P - rồi giải N - rồi đi lấy chồng/đẻ con/hết.
Đây là tác phẩm thứ hai của cô. Tác phẩm thứ nhất đã bị trash không thương xót trong bàn tay thô nhám của một ông Editor già nua và skeptical nào đó. Dù sao, câu truyện kể về biển của cô không đến nỗi tệ. Nhưng hơi chán. Cô thật chưa có "chất biển" trong ngôn ngữ "làm dáng" của cô. Để viết được về biển, người muốn viết có lẽ cần phải possess một tình yêu tận cùng & tuyệt đối, sống chết với biển - (tôi nghĩ thế). Cô bạn trẻ vốn sinh ra và trưởng thành trong một thành phố tráng lệ. Vài chuyến vacation ngao du hời hợt đã không thể nào gom đủ chất mặn của biển cả để nó có thể thẩm thấu vào trái tim tràn trề ước vọng của cô.
"When he come back, from the sea?"
Ah, họ đang nói chuyện với nhau về biển - đôi tình nhân ngồi lặng lẽ nhìn nhau buồn tênh ấy...
Giọng người đàn ông khàn đục - có lẽ tại hút quá nhiều thuốc lá.
Người đàn bà ngồi xoay mặt về phía tôi, trả lời với giọng thì thầm nhẹ như hơi thở:
- Tomorrow night. I might not see you for a while.
Dưới ánh sáng lung linh của ngọn bạch lạp, khuôn mặt người đàn bà đẹp và lạnh - nhìn từa tựa khuôn mặt của một pho tượng cổ Hy Lạp bằng đá xám. Mái tóc dầy dặn được bới cao, đen nhánh.
G. không đến. Cũng không phone or text.
Tôi uống ngụm café cuối cùng trong đáy tách rồi sửa soạn về.
Lạ. Ngụm café cuối cùng của tôi cũng lênh loang màu đen sóng sánh của bóng đêm đang ập xuống ngoài hiên quán.
Từa tựa màu tóc của người đàn bà đẹp, không quen.
Bất chợt nhớ đến ông ấy...
Và biển.
Pink
*Inspiration*
Ông ấy rên đã lâu không viết nổi một bài thơ cho ra hồn.
Tôi hỏi:"Lâu là bao lâu?"
Ông ấy thở dài đánh sượt:"Từ thiên cổ!"
Tôi bắt đầu cái tật chẻ tư/chẻ tám của nature:"Thiên là một ngàn. Cổ là cái cần cổ. Vậy là đã có đến những 1,000 cái cổ bị dài ra thêm một ngấn vì ngóng thơ ông."
- Thế cổ em bây giờ mấy ngấn?
- Trước ba nay vẫn ba.
- Có nghĩa là em đã không thèm ngóng đấy, phải không?
- Em không ngóng bằng cổ.
- Thế bằng gì?
- Bằng những lời tru tréo/rỉa rói mỗi ngày mà ông đang đọc. Lời luôn vô tận. Cổ chỉ có một để nuốt/để gào/để thở. Kéo nó dài ra e sẽ bị xáo trộn luật tuần hoàn. Em không muốn làm con cò trắng vừa bay vừa lá-là-la.
- Cổ em có mùi oải hương.
- Từ bath gel đấy. Không phải mùi nguyên thủy.
- Thế nguyên thủy nó mùi gì?
- Mùi của nó. Thế cổ ông có mùi gì?
- Tôi làm sao ngửi được mùi của cổ tôi hở em?
- Hì, vậy là ông chưa bao giờ được ai nói cho ông biết cổ ông có mùi gì.
- Tại ai đó sợ không dám ngửi.
- Không phải sợ. Mà ngại sẽ bị ngất xỉu.
- Tôi chờ em xỉu. At least once.
- Mấy ngày thì ông mới tắm một lần?
- Sao hỏi? Đang định biến tôi thành poet ở dơ đấy à?
- Không. Tại ông là lửa. Lửa bao giờ cũng kỵ nước.
- Kỵ không có nghĩa là không dám xử dụng. Hôm nào gặp, just give your little nose a try.
- Ông sẽ làm gì khi em xỉu?
- Chẳng làm gì. Chỉ muốn nhìn xem em xỉu có giống cô Nữ Hoàng Xỉu kia không.
- Vậy ông phải chờ lâu lắm.
- Pourquoi?
- Em chưa gom đủ tiền để đi thăm bà HP.
- Đừng, natural mask vẫn hơn. Tôi không muốn phải nhầm lẫn em với những người khác.
- Ah, thế là đã tự thú rồi đấy nhé. How many người khác ông đang ngắm nghía?
- A bunch.
- Mà vẫn chưa có ai chịu nói cho ông biết your own neck's aroma?
- Họ cũng chỉ đứng xa xa/nhìn nhìn/rồi cười cười như em.
- Có lẽ tại cổ ông có đeo cái silver necklace.
- I know.
- Hỏi thử cô baby xem.
- Cô ấy còn đang bận shopping. Mà sao lúc nào em cũng cố lôi baby ra để gỡ rối cho em thế?
- She is my bùa hộ mệnh. A protective one.
- From what?
- The detour. I don't like detours on my road.
- Mai mốt cái cổ sẽ mọc thêm 10 ngấn.
- Không sao. Vốn dĩ đã có một thuở làm con rắn đỏ.
- Cái thuở đó có vui không?
- Mỗi ngày là một buổi hội mở. Cây táo đã không kịp ra hoa.
- I want one.
- Huh?
- Trái táo đỏ ấy.
- Bộ không sợ bị poisoned hả?
- I can manage that.
- Oh, em quên rằng ông cũng là một poisoner - bằng thơ, of course!
- Này em, hôm nay là ngày chủ nhật.
- So?
- Em đang phạm điều răn thứ 5 đó, biết không?
- It takes two to tango.
- Vậy thì mình cùng kill nhau nhé, when?
- Infinity.
- You are no fun in action.
- Have it with your sweet baby then. It's her job.
- And yours?
- Mine is just to inspire & excite your poisoned poems. Good luck!
Actually, ông ấy mới chính là ngọn lửa inspires & excites me to breathe/to live & continue with my silly writings.
Nhưng tôi sẽ không bao giờ nói cho ông ấy biết điều đó...
Ngộ nhỡ ông ấy tưởng mình là Mr. King of Words thì sao?
I'm not that stupid,you know!:3:
Lavender
*To the Moon*
Art thou pale for weariness
Of climbing heaven and gazing on the earth
Wandering companionless
Among the stars that have a different birth
And ever-changing like a joyless eye
That finds no object worth its constancy
Percy Bysshe Shelley
(1792-1822)
Trăng
Em một mình xanh xao cùng với nỗi mệt mỏi
Từ cuộc trèo lên thiên đường và ghé nhìn xuống trái đất
Lang thang không bạn đồng hành
Giữa những vì sao được khai sinh hoàn toàn khác biệt
Và luôn thay đổi như một ánh mắt tuyệt tận
Khi không tìm thấy điều gì đáng giữ lại chút thủy chung Em
Pink
Unsalted story
Blue đang kể chuyện chuyến du hành mùa hạ cháy cho Red nghe.
Tôi chỉ là kẻ ngồi nghe trộm dưới tàn cây JRM còn sũng những giọt mồ hôi đêm.
"Khi tôi bay tới CC, biển xanh ngăn ngắt với bãi cát trắng phau phau.
Có đôi tình nhân kia đang bận bịu thở than bên ghềnh đá.
Họ nom buồn lắm.
Vểnh tai. Ignore tiếng sóng. Cố lắng nghe.
Oh, thì ra chàng chim áo nâu non đã bị đeo gông từ lâu lắm trước lúc duyên số đẩy đưa hạnh ngộ cùng nàng chim áo phấn hồng. Chàng già hơn nàng 30 chục tuổi chim. Chàng có vẻ là gã ưa chuộng tìm kiếm gông để đeo cho nặng cổ. Sao tôi biết ư? Thì thấy cái cổ của gã hơi bị lùn và cái lưng của gã lại hơi bị cong cong như cái cầu vồng đó. Hmm, cầu vồng của ông giời có 7 màu đẹp đẽ - cầu vồng của chàng chim đa đoan này chỉ có độc mỗi một màu nâu. Tôi đoán có lẽ kiếp trước chàng ta là TS chi chi đó. Anyway, nàng chim áo phấn hồng khóc, mascara lấm lem từng vệt quệt dài trên bầu má phính.
- Nâu anh, sao anh không chịu ly dị để marry em? Em chờ anh đã 3 thu, phấn hồng sắp ngả sang màu bụi xám!
Chàng Nâu giọng thiểu não:
- Phấn cưng cưng, anh cũng muốn thế cho trái tim đỡ phải tan nát khi nó bị giằng xé giữa tình & nghĩa.
- Ai tình? Ai nghĩa?
- Ma đàm Nâu nghĩa. Phấn cưng cưng tình. Và còn cả bầy chim non chưa ra ràng lẫn lộn lùng tùng xòe chẳng biết gọi là tình hay nghĩa.
Phấn hồng sụt sịt:
- Thế mình cứ phải vacation lén lút như vầy forever hả? Hu hu, em khổ quá!
Nâu non nổi cáu:
- Hay là thôi vậy nhé? Cho em đỡ khổ mà tôi cũng đỡ phải lau nước mắt nước mũi tèm lem.
- Brown, you don't have a heart!
- Thế hãy tự hỏi tôi đang làm gì với em đây, hử hử?
Phấn hồng tịt. Hừ, chả nhẽ lại xổ toẹt ra rằng thì là:"Sở dĩ anh đến với tôi cũng chỉ vì tôi trẻ, tôi xinh , tôi thon thả mới toanh hơn cái mụ Nâu béo phịch nhà anh. Mà bộ anh tưởng anh oai lắm đấy. Thử không có cái bóp da cá sấu kia xem!
Chuyện đến đây bắt đầu chán.
Chắc chắn sau cuộc gây gổ họ sẽ muah muah làm hòa.
Rồi lại cãi nhau tiếp tục.
Một ngọn sóng cao bất chợt ập đến.
Tôi cắp vội một nhánh rong biển ướt và bay đi.
Hết. The end."
Oh, có thật là hết? Có thật là the end?
Red đang quắc mắt chiêm chiếp kêu "điên tiết".
Tôi cũng tiếc.
Tiếc cho một buổi sáng êm êm & một tách cà phê lìm lịm qua nhanh như một cái chớp mi cùng với một câu chuyện kể tầm phào, nhạt thếch.
Mà này, Blue...
Có thật Nâu non & Phấn hồng đang du hí ở CC không?
Ma đàm Nâu béo phục phịch ấy rất có thể là dear auntie của ả bạn tôi.
The Earth is round, isn't it?
Pinchie
https://www.youtube.com/watch?v=0bbJDuLo860&list=PL62qdqRwElJzPirdw-SOiEChE7GI_b91p
...để gọi một mùa thu...
(hạ ơi, em nóng quá - em chỉ chực đốt cháy rụi hồn tôi!):z58:
Đợi chờ
Trên sườn núi cao gió lộng
Bạt ngàn đá sỏi vương chân
Chênh vênh một trời biển động
Não nùng tiếng gọi tình nhân
Từ kiếp nào xưa đá vàng
Băng ngang vực thẳm tìm nhau
Hồn quấn/hồn bay ngỡ ngàng
Tình úa/tình tan/tình đau
Phiến đá xanh rêu rã rời
Giữa trời sừng sững nhìn mây
Mây cao mấy tầng mây hỡi
Lớp sầu lớp nhớ còn đây
Theo dấu chân xưa ái ngại
Chờ nhau một cõi buồn tênh
Tóc rối đan tình nhẫn nại
Võng đời ngả giấc lênh đênh
Một đời đi tìm bão nổi
Một đời ngậm ngùi tình quên
Bao giờ chân kia biết mỏi?
Bao giờ hồn được bình yên?
PhuDung
2005
Cô tượng đá của tôi
*...and you said she has no soul?
Khi tôi mới dọn vào căn nhà cũ kỹ này, cô tượng đá đứng âm thầm bên hồ nước có cây liễu rũ và đang bắt đầu cuộc đóng rêu.
Cô giận lão điêu khắc gia đãng trí nào đó đã quên không cho cô mặc áo - bốn mùa xuân hạ thu đông cô phải khốn khổ phơi tấm thân trần thách đố với thời gian.
Mưa xuân xâm phạm tiết trinh cô.
Nắng hạ thiêu đốt phẩm hạnh cô.
Gió thu lả lơi rù quến bờ vai/vòm ngực khiến cô vùng vẫy giữa vũng lầy ước mơ phạm tội.
Và mùa đông - ôi những mùa đông hoa tuyết trắng rơi rơi khêu gợi nỗi khát khao những gối chăn êm ấm.
Cô tượng đá vật vã giữa nỗi cô đơn và cuộc sống còn.
Mr. Moss đến - cùng với tháng năm qua.
Mr. Moss đến - thể theo lời khẩn thiết van cầu não nuột của cô tượng đá.
Oh dear mister/sweet mister, xin hãy choàng áo rêu xanh cho tôi nhé!
Mặc bụi mưa xuân lấm tấm...
Mặc nắng hạ phun môi lửa nồng say...
Mặc ả thu thả lá vàng khêu gợi những gót chân trần...
Mặc gã đông lùa ngọn gió sắt se đòi vòng tay ôm khăng khít...
I've had my beloved moss. Now.
I feel warm & safe.
I think I should forgive that absent minded sculptor.
(dẫu sao thì ông ta cũng đã sáng tạo ra tôi)
Life is a gift.
A big one.
Definitely.
Isn't it?
Pink
https://www.youtube.com/watch?v=UHVULcqYs44
The tragedy of life is not death
But what we let die inside of us
While we live
Norman Cousins
The Circle
*cho một người
Xưa xửa xừa xưa, ông chú họ thỉnh thoảng đến cõng con bé tóc thắt bím với dải ruy-băng hồng đi xem "xiếc". Thôi thì đủ thứ trò lạ lẫm. Ngựa phi, voi quỳ, chó ca, mèo múa, khỉ đu dây...
Con bé ngồi ngẩn tò te trố mắt ra ngó - trái tim non vỗ thùm thụp theo từng nhịp trống điệu kèn cùng tiếng phèng la đinh tai điếc óc.
Đêm về thế là con bé tha hồ giãy giụa - lúc thì tưởng mình là con ngựa trắng bờm bay phất phới - lúc lại thấy mình hóa thân thành con beo đen uyển chuyển phóng qua vòng lửa cháy bập bùng...
Con ngựa trắng chạy hoài mà vẫn không ra khỏi được cái vòng tròn sân khấu.
Con beo đen phóng mãi mà vòng lửa vẫn miệt mài đuổi theo phía sau lưng.
Sáng ra, mẹ hỏi:"Con làm gì mà cả đêm nhảy đùng đùng thế?". Ngượng ngịu cười. Im lặng. Nếu kể lại cho mẹ nghe cơn "ác mộng" đó thì nhất định lần sau ông chú họ sẽ bị cấm cửa. Gánh xiếc tuổi thơ rồi sẽ không còn. Ai lại ngu thế, nhỉ?
Hình ảnh con ngựa trắng hí vang giữa vòng sân khấu và con beo đen lầm lì giữa vòng lửa đỏ vẫn còn đeo chặt trong tâm khảm con bé thắt bím ngày xưa cho mãi tới ngày nay.
Đẹp?
Yes.
Trường cửu?
Yes.
Trường cửu và tráng lệ.
Anh là con ngựa trắng mải miết chạy quanh cái vòng tròn vô tận của sân khấu cuộc đời.
Em tình cờ là con beo đen lì lợm bị cái vòng lửa rực rỡ phù sinh ám ảnh.
Xin chúng ta hãy cứ cười vui và bình an (?) trong những cái vòng tròn định mệnh của riêng nhau.
Cho đến một ngày hay một kiếp nào đó - thượng đế ngao ngán chán...
Mở cho anh một con đường thẳng - về phía chân trời.
Và dập tắt ngọn lửa thiêu thân còn nghi ngút khói - trong em.
We're all stuck...
Until then.
Pink
Âm/Dương
Trăng của đêm và mặt trời của ngày
Đôi tình nhân không bao giờ hội ngộ
Đêm cho trăng hơi thở
Soi bóng mình trong tấm gương phản chiếu ánh mặt trời
Ở phía bên kia vực thẳm thời gian - anh/sự sống
Phía bên này - em/nỗi chết đã triều dâng
Anh bốn mùa rực lửa
Em một kiếp nguyệt trầm
Những chuyến đi không bao giờ đến
Hạnh ngộ đành chỉ là ảo vọng
Giữa đôi ta
Psr.
https://www.youtube.com/watch?v=BpvqcRKcgbM
http://dactrung.net/Bai-tr-18817-Con_Meo_Trong_Mua.aspx
Cat in the rain
Song: Alice
Lyrics: Tanimura Shinji
The sky and the sea are raining down on the pavement.
The woman has grey eyes that looked out the window I kept watching.
Cat in the rain. Cat in the rain.
Hold me and hold me close.
Ah...
None
*not 4 u:z13:
1.
Em không cần phải tìm một lý do để yêu anh.
Cũng không cần phân tích tại sao TY - đôi lúc - nó lại buồn cười đến thế.
Buổi sáng - nó cọ cọ chiếc mũi ướt vào cổ em.
Buổi trưa - nó thè chiếc lưỡi nhám liếm vào lòng bàn tay em.
Buổi tối - nó cào cào vào gót chân em đong đưa trên sàn gỗ.
Nó kêu "meow".
Oh, thì ra nó là con mèo anh ạ...
Không phải anh!
2.
Đến như cơn gió.
Đi như tia chớp lạnh lùng.
Đôi khi là ngọn lửa.
Có lúc lại là tảng băng trôi.
Gọi đó là TY - về phía tôi.
Gọi đó là sự lơ đãng - về phía ông ấy.
Không phải chúng ta.
3.
Text message:"Tôi đang bận ghét em!"
Hỏi:"Tại sao?"
Không trả lời.
Tách cà phê buổi sáng chợt đắng.
(dù bỏ đủ 3 viên đường)
Ổ bánh mì khét.
(quên set timer lò nướng)
Bụi mưa nhòa nhạt bức rèm hoa thêu.
Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày...
Chừng như chỉ có một ngày duy nhất ta không ghét nhau.
Có phải?
4.
Yêu nhau đã là ân sủng.
Xa nhau cũng là một ân sủng khác thăng hoa cùng với nỗi đau.
Bàn tay chạm rồi bàn tay xa.
Trái tim riêng còn ngân nga mãi những nốt nhạc sầu thổn thức.
Này cánh chim - hãy bay...
Hoàn tất cuộc chinh phục đại ngàn phiêu bạt.
Này tượng đá hoa - hãy đợi...
Gọi thiên thu ru ngủ giấc mơ phai.
Pink
Truth of Heart*
1.
Sự thật nằm trong cuốn diary mỗi ngày em hí hoáy viết.
Tôi muốn biết khi em ngọt ngào nói với tôi:"ILY" - thật ra - em đã nghĩ gì?
"He is a dictator. He is a manipulator. He is an arrogant and selfish ruler. He is whom I think I'm madly falling in love with but not-not-not. I don't like him...well...sometimes..."
Em,
Em hãy ở tại chỗ của em.
Và tôi - tôi sẽ ở tại chỗ của tôi.
Đừng bao giờ cho tôi cái cơ hội đến gần cuốn nhật ký bìa đen mà em thường hớ hênh quăng bừa trên bàn viết.
Tôi chỉ muốn nghe em tiếp tục thì thầm:"ILY".
Tôi không cần biết sự thật.
Vì sự thật giống như tia sét đầy phẫn nộ sẽ làm tôi ngừng yêu em.
Khi tôi ngừng yêu em...
Tôi hiểu trái tim tôi sẽ ngừng đập.
Và tôi sẽ thật sự trở thành một nhà độc tài vĩ đại.
Reign over em - thần dân - nước mắt đoanh tròng.
2.
Khi ông ấy hỏi:"Do you trust me?", tôi thật sự không muốn trả lời.
Trái tim hớn hở reo "Yes! Yes!" mà cái đầu thì cứ khăng khăng hét "No! No!".
Ông ạ, "trust" không phải là một trò chơi bóng bẩy của ngôn ngữ.
Ask your boom-boom-devil-may-care heart & you would know.
Pink
Call it by the name of...
1.
Ngày của nắng/gió/tiếng sóng/cát.
Tấm khăn ẩm.
Mảnh áo khoác màu vàng chanh loáng thoáng những bóng lá bay.
Sunglasses. Sandals. Book.
Giấc ngủ quên giữa bầy rong khô mắc cạn.
"Em làm gì ở đây để tôi đi tìm mãi..."*
2.
Đêm đẫm màu rượu hổ phách và lũ đèn màu nhấp nháy.
"Eternally" não nùng với tiếng thở dài YV.
Simonne đầy quyến dụ bên cạnh Tony M. lãng tử hào hoa.
Họ nhìn đẹp đôi đấy chứ.
Nhưng ở giữa họ là một mối thù rực rỡ.
Trận đòn ghen tung tóe.
Cô nữ sinh thi rớt TT quay quắt trong BV với cái bao tử nhỏ óc ách whisky-co & Fénergan.
Người cha giấu nỗi xúc phạm vào lưỡi dao găm cắm trên bức vách gỗ.
Gã ma cô khóc, thút thít:"I'm so sorry!"
But, the harm was already done.
3.
Pistol đen. Nặng. Lạnh tanh.
"Trả lại đây. Đừng điên thế. AYE."
Môi hôn đánh rơi khối hận.
Tưởng họ rồi sẽ lấy nhau ư?
Không.
Gã ĐO là cánh bướm đêm.
Những trang tình sử hãi hùng không bao giờ chấm dứt.
"AYE" means:"Please don't kill me!"
4.
"Hãy lui đi những tia nhìn man rợ..."*
Tia nhìn lui.
Bài thơ không lui.
Bài thơ bỏ ngang ĐH tình nguyện vào TĐ.
Bộ lễ phục mang màu "choux à la crème" ngon như nắng SG.
Đám cưới vẫn không thành.
Hai gđ mãi mãi giận nhau.
5.
Người mẹ hậm hực lải nhải:"Tao mà biết con đ. nào xúi con gái tao lấy chồng đi Mỹ thì nó chết với tao."
Tòa ĐS đông nghẹt những đôi tình nhân khác giống.
Đám cha mẹ/thân nhân/người chứng - kẻ khóc/người cười - buồn/vui lẫn lộn.
Cô gái mới 19.
Cô gái phải làm đủ mọi thứ chuyện bán buôn/giao dịch giúp mẹ nuôi dàn con buồn thiu của ông cha dượng vũ phu ghiền rượu.
Mối tình đầu quất ngựa truy phong sau vài lần đắm đuối.
Còn lối thoát nào không?
Ngày cả gđ đoàn tụ, người mẹ nay đã là widow bất chợt hỏi cô con gái:
"Con đ. bây giờ ra sao?"
Well, con đ. có lẽ sẽ không cần lời cám ơn thừa thải.
Gửi nó lại cho đời sau.
6.
Cuộc mặc cả điên khùng mang bộ mặt vô cùng xấu xí.
Một trăm ngàn? Hai trăm ngàn?
Cứ ngồi đó cãi nhau rồi đánh nhau đi cho vui nhà vui cửa.
D, have a safe trip home.
I wish you luck.
And happiness - if there's any in life for you.
Just forget about us.
7.
"Talk is so big but action is so small. You are so full of fear, dear!"
Yes, you are the one who draws the biggest fear into my soul.
You don't even remember who I am/where I'm at/why I'm calling.
Oh, how forgetful & arrogant you!
8.
Trong giấc ngủ muộn của đêm dịu dàng âm ba hơi thở gió thì thầm:
"Em ơi hãy ngủ..."*
Và em đã ngủ - rất êm/rất yên - trên bờ vai chiều chuộng của tiếng cười 2000 năm thân thiết...
9.
Hãy gọi đó là TY - nếu không thể tìm ra được một cái tên nào khác để gọi.
Without it, we cannot go through Life in search for...
Infinity?
10.
https://www.youtube.com/watch?v=fBN1xr8367A
Pink
*Soleil*
*when the moon kissing the sun today...
Red hót líu lo trong buổi sáng chợt nhiên hồng...
Blue hiếng mắt ngó ra từ trên cành magnolia cong cong, càu nhàu:
- Làm gì mà mới bảnh mắt đã ồn ào thế?
Red rướn ngấn cổ thon, ríu rít:
- Có một mặt trời đêm chói lòa chở những giấc mơ về chơi.
- When?
- Last night. Didn't you see it?
- I was busy to snore.
- Thế mà có kẻ cứ bảo ông mặt trời phải đi ngủ.
- Ông mặt trời đêm nào cũng phải đi ngủ.
- He did not, last night.
Blue nhúng chiếc mỏ vàng anh vào giọt sương trong nằm chông chênh trên phiến lá xanh, lẩm bẩm:
- Hmm, lại cái hội chứng hoang tưởng. Nhìn trăng 16 rồi khư khư bảo là ông mặt trời!
Red đang vui...
Hoang tưởng hay không hoang tưởng, những giấc mơ xưa cũng đã lần lượt quay về.
Một trong những giấc mơ ngọt ngào ấy tràn đầy tiếng cười delicious của một being...
Mucho thanks, Mr. Mặt Trời Đêm lộng lẫy của tôi!
Chirpie