Văn Quang – Viết từ Sài Gòn : Văn Hóa Việt Nam Đáng Sợ Thật
Trong thời gian gần đây có rất nhiều quy định và dự thảo quy định của các Bộ Ngành từ Trung Ương đến địa phương đưa vào để lấy ý kiến nhân hoặc các cơ quan khác, nhưng chỉ được dăm bữa nửa tháng, gặp nhiều phản ưng gay gắt lại phải đưa ra. Cho nên người dân mỗi khi thấy một cái quy định mới lại nghi ngờ: “đưa vào rồi lạ đưa ra mấy hồi”. Không phải là các quan chức VN rảnh việc quá, ngồi “sáng tác” ra những nghị định lạ đời rồi lại “lắng nghe ý kiến nhân dân” ngồi sửa lại hoặc bỏ luôn. Các vị ấy làm thế để có cớ chứng minh rằng chúng tôi làm việc hết mình, tôn trọng ý kiến nhân dân. Như thế các vị quan chức ấy được tiếng là cần mẫn vì dân, không bị liệt vào loại 30% “sáng lái ô tô con đi tối lái về”. Nhưng cũng có những vị ngồi hì hục làm chính sách căn cứ vào mấy cái báo cáo, mấy cái nhận xét “vô tư” nhưng chẳng hiểu gì về tình hình thực tế ngoài xã hội diễn ra như thế nào. Thế nên chính sách của các vị này chỉ là loại “đi mây về gió”. Chữ nghĩa trong văn hóa VN trở nên mung lung, tối nghĩa, làm anh dân ngẩn ngơ, đáng sợ thật.
Phạt hay không phạt?
Một thí dụ gần nhất, cụ thể như quy định cấm người đồng tính kết hôn. Ngay sau đó lại đề nghị bãi bỏ. Trong khi nhiều cơ quan, đơn vị ủng hộ việc hợp pháp hóa kết hôn đồng giới thì UBND TP Hà Nội và Hội LHPN Việt Nam phản đối. Cứ lằng nhằng như thế nên đến cũng chưa biết “em về đâu đêm nay”.
Còn khá nhiều vấn đề quẩn quanh như thế, tôi sẽ bàn đến những chuyện này sau. Ở đây chỉ xin tường thuật về cái nghị định phạt hay không phạt xe không chính chủ. Một vấn đề liên quan trực tiếp tới đời sống hàng ngay của người dân vào giữa tháng 4 này, đã gây ra quá nhiều “bão tố” trong dư luận từ vài tháng nay. Bởi hai bộ Giao Thông Vận Tải và Bộ Công An có những ý kiến khác biệt nhau, bộ này đòi bãi bỏ quy định, bộ kia nói “vẫn áp dụng”.
Trước đó, tại cuộc họp với các bộ, ngành liên quan về quy định xử phạt xe không chính chủ, Bộ trưởng Giao thông Vận tải Đinh La Thăng cho rằng, quy định xử phạt hành vi không chuyển quyền sở hữu phương tiện đã có, song sau một thời gian thực hiện cho thấy tính khả thi không cao nên đề nghị không đưa vào dự thảo. Trong khi đó, đại diện Bộ Công an lại khẳng định, quy định về xử phạt xe không sang tên đổi chủ trong Thông tư 11 đã nêu rất rõ, nên bắt đầu từ ngày 15/4 cảnh sát giao thông sẽ vẫn áp dụng theo quy định. Trên nhiều tờ báo, như Tiền Phong, ngày 15-4 vừa qua nêu bật hàng tít vedette:
“Từ hôm nay, phạt xe không chính chủ”.
Thế nên bạn Dân Tri phát biểu trên Báo Người Lao Động
“Trống đánh xuôi, kèn thổi ngược, hư thực, thực hư, phạt, không phạt, không biết đường đâu mà lần, ôi nhức cái đầu quá!”.
Bạn Robert bực mình, nổi sùng: “Phạt thì phạt luôn đi, nhức cái đầu quá rồi!!!. Cái vụ phạt xe chính chủ này nó giống như Quan nắm con chim trong tay hỏi thằng dân là con chim sống hay chết vậy mà. Quyền quyết định là ở quan chứ dân làm gì có quyền quyết định. Thu phí và phạt nhiều như vậy đủ bù lỗ cho mấy cái VINA chưa nhỉ?”.
Đấy chỉ là hai trong hàng ngàn, hàng vạn ý kiến thể hiện sự bất bình của người dân. Kết cục, như thường lệ, Bộ Công An vẫn thắng cuộc. Có thể nói, cho đến lúc này Bộ Công an đã bảo vệ thành công quan điểm xử phạt hành vi không chuyển quyền sở hữu phương tiện theo quy định. Dẫu rằng vẫn còn nhiều ý kiến trái chiều vẫn còn sức nóng để tranh luận, nhưng việc áp phạt của Bộ này không vì thế mà lùi thời hạn hoặc xem xét lại.
Khi Chính phủ yêu cầu các bộ hợp sức “tháo gỡ”, không làm khó người dân thì Bộ Công an đã ban hành Thông tư 12. Nhiều người dân khấp khởi vì chỉ còn chờ Bộ Tài chính ban hành quy định giảm phí sang tên, đổi biển số nữa là họ sẽ đưa xe đi làm thủ tục đổi chủ.
Tuy nhiên, theo một quan chức C67 (Cục CSGT đường bộ, đường sắt - bộ Công An), người dân hầu như không có “cửa” nào để đi đăng ký chính chủ phương tiện mà không bị xử phạt. Dù tự làm thủ tục đăng ký hay bị giữ phương tiện vì vi phạm giao thông, gặp tai nạn thì từ ngày 15-4 đến 30-6, người sử dụng xe không chính chủ vẫn thường trực nỗi lo bị phạt 6-10 triệu đồng đối với ô tô và 800.000 - 1,2 triệu đồng với xe máy.
Cho nên người dân nháo nhào đi xin đổi tên làm chủ xe và có biển số xe mới.
“Không cò đố mày làm nên”
Theo luật lệ ở nước nào cũng vậy, mua xe thì phải sang tên. Ở VN cũng không khác, nhưng việc thay tên đổi chủ ở VN lại phức tạp hơn rất nhiều. Bị làm khó dễ, bị hành lên hành xuống mất nhiều thì giờ mà chưa đổi được tên, chưa gắn được cái biển số xe mới. Cần phải có “cò” mọi chuyện mới được giải quyết nhanh chóng. Hơn thế, dân lao động kiếm được chút tiền hoặc phài vay nợ mới mua được cái xe cũ đi làm, cứ thế là đi, cầm cái “cạc vẹc” là hoàn toàn yên tâm. Nhưng theo thời gian rồi thay xe cũ này lấy xe cũ khác, chưa sang tên thì ông chủ xe cũ “lặn mất tăm”, ông thì chết, ông ra nước ngoài, ông vào tù… chẳng biết đường nào mà kiếm, thế là tình trạng cái xe trở nên lằng nhằng. Vợ con lấy xe đi cũng chẳng biết tên chủ xe là ai.
Nay bỗng dưng bị “hạch hỏi” ngang xương, anh nào cũng rối tinh rồi mù lên lo ngay ngáy. Ông Cảnh sát giao thông mà thổi “tu húyt” thì chắc chắn móc túi ra nộp phạt, không tội này cũng vi phạm kia, đố anh nào tránh khỏi, trừ phi là con ông cháu cha. Nay lại thêm cái giấy xe “chính chủ” nữa mới là phiền. Đúng dịp này được nhà nước “mở lòng gỡ rối” nhiều thủ tục rườm rà nên anh nào cũng muốn nhanh chân đi sang tên đổi chủ trước ngày quy định được áp dụng là 15-4-2013. Có người mang cả valy giấy tờ đi sang tên đổi chủ vì nhà tuốt ở tỉnh xa, phải sẵn sàng mọi thứ giấy tờ khi bị hỏi đến.
Chỉ tình riêng xe hơi tại Hà Nội, từ đầu tháng 4 tới nay số người đến làm thủ tục sang tên đổi chủ tăng rất nhanh. Phòng Cảnh sát giao thông đường bộ - đường sắt (PC67), Công an TP.Hà Nội cho biết, trong 12 ngày đầu tháng 4, số lượng xe hơi tại Hà Nội đã được sang tên đổi chủ là 3.223 chiếc, tăng gấp 4 lần so với 12 ngày trước đó.
Nhờ vậy trong dịp này các “cò mồi” kiếm ăn rất bộn bạc. Không có “cò” thì kể như chờ dài người vẫn chưa đến lượt, chưa biết chừng còn bị hạch hỏi lôi thôi. Cho nên trước đây câu ngạn ngữ “không thầy đố mày làm nên” được cải biên thành “không cò đố mày làm nên”, câu này đúng trong rất nhiều trường hợp đến bất cứ quan nào có quyền xin cho.
Cò được lệnh của ai ra giá “khủng”
“Trọn gói” 6 triệu đồng/xe, cà số khung số máy 500.000 đồng/xe, lắp biển số 400.000 đồng/xe… Đó là những con số đã được giới “cò” mồi “định giá” ngay tại các điểm “đăng ký phương tiện” tại Hà Nội nhiều ngày nay. Đó là thứ lệnh lạc “bí mật”.
Ghi nhận của một phóng viện cho thấy, các tay cò mồi hoạt động công khai và có tổ chức theo nhóm, bởi thế các mức giá đã được “quy định” chung để tránh những trường hợp “phá giá” làm ăn lẻ.
PV đóng vai người đi đăng ký xe hơi đến điểm 1234 đường Láng, được cánh cò mồi săn đón và mời chào nhiệt tình, khảo qua các mức giá đều ghi nhận những con số rất cao. Một tay cò tên Vĩnh cho biết, giá “trọn gói” lo thủ tục đến khi bấm biển là 6 triệu đồng/xe, cà số khung số máy 500.000 đồng/xe, lắp biển số 400.000 đồng/xe…
Theo Vĩnh, có nhiều lý do để định giá cao như vậy. Thứ nhất là đang thời gian cao điểm vì sắp đến ngày xử phạt, nếu không làm nhanh thì “khổ chủ” khi bị bắt lỗi sẽ bị phạt nặng; thứ hai là số lượng người muốn sang tên đổi chủ cho xe quá đông nên muốn được “ưu tiên” thì phải chấp nhận giá cao; và thứ nữa là họ không thể làm một mình mà phải hoạt động theo nhóm nên sau đó phải chia chác mỗi người một ít. Vĩnh nói:
“Mỗi ngày cũng làm được khoảng đôi chục xe, kiếm tiền chục triệu là đủ ấm rồi.”
Chia chác cho ai?
Anh Mạnh (ở quận Hoàn Kiếm) đến ghi tên ở 86 Lý Thường Kiệt cho biết: “Mình dừng xe là có người đến hỏi luôn xem muốn sang tên đổi chủ hay đăng ký mới. Họ cũng nói rằng thủ tục rất phức tạp nếu không có mối quan hệ thì sẽ mất nhiều thời gian đi lại, còn giao cho họ thì chỉ một lúc là xong và họ có thể lo từ A-Z”.
Cũng theo anh Mạnh, ban đầu anh muốn tự làm, nhưng khi đưa xe đến điểm đăng ký thì do qúa đông, đến phần cà số khung số máy công an chỉ ra làm ở ngoài nên đành phải “nhờ” giới “cò” cà số khung số số máy. Anh Mạnh kể:
“Cà số chỉ mất 2 phút là xong với tiền phí là 500.000 đồng/xe, tôi cũng mặc cả nhiều nhưng họ bảo đó là giá chung rồi, không có ai cà số khung số máy rẻ dưới 500.000 đồng cả, tiền này còn phải chia nữa…”
Chia cho ai, chẳng cần phải trả lời, ai cũng biết. Nhưng ông Đinh Thanh Thảo - Đội trưởng Đội Quản lý phương tiện, Phòng CSGT Hà Nội xác nhận việc có “cò” mồi tại các điểm đăng ký. Song ông Thảo khẳng định không có chuyện công an móc nối với cò mồi. Ông nói: “Về thông tin có chia chác với “cò” chúng tôi sẽ kiểm tra lại, nếu phát hiện hành vi này sẽ xử lý nghiêm”.
Chỉ cần suy luận rất giản dị rằng nếu các quan làm ở bàn giấy không bắt mối với cò thì sao có người làm quá nhanh, có người làm quá chậm? Không bắt mối làm sao có “cò”? Khi đổ bể, các quan chức “cải chính” rất long trọng và “cương quyết” với bài ca cũ “sẽ xử lý nghiêm”, người dân đã thuộc lòng!
Tạm thời xin ngưng chuyện “chính chủ” này, hãy chờ xem những ngày sắp tới, người dân sẽ gặp những phiến toái gì và đối phó như thế nào với các loại xe chưa “chính chủ”.
Xin bàn đến một chuyện “ngoài luật” cũng đang gây ồn ào tại VN. Đó là chuyện đi xin danh hiệu cho một nghệ sĩ già vừa qua đời. Đây là một việc làm “ngoài luật” vì luật không cho phép mấy ông nghệ sĩ VN nằm dưới lòng đất mà vẫn được phong cái danh hiệu “ưu tú” hay “nhân dân”. Bởi các ông này làm sao ngồi bật dậy, cầm bút xin cái danh hiệu “ưu tú” hay cao hơn nữa là “nghệ sĩ nhân dân” được. Phải có “đơn xin” này mới được “ủy ban cứu xét”. Mấy ông còn sống nhăn ký đơn xin là ngoài luật.
Tội nghiệp cho một “nghệ sĩ giun” không danh hiệu
Trước hết xin tường thuật sơ qua về ông nghệ sĩ hài này, có thể nhiều bạn đọc ở nước ngoài chưa biết hết về ông. Đó là nghệ sĩ chuyên diễn những vai hài Văn Hiệp qua đời sáng 9-4 tại nhà riêng, hưởng thọ 71 tuổi. Tên đầy đủ là Nguyễn Văn Hiệp, sinh năm 1942, quê gốc ở Thanh Trì, Hà Nội.
Trong sự nghiệp diễn viên 40 năm của mình, ông diễn tới 1.000 vở kịch, phim truyện truyền hình. Nổi tiếng với việc "mua vui" cho thiên hạ nhưng nghệ sĩ Văn Hiệp có đời sống riêng bất hạnh. Hơn 20 năm qua, ông gần như một mình nuôi con khi vợ ông đi xuất khẩu lao động ở Đức và không về. Hai vợ chồng ông sống ly thân nhưng không ly hôn. Trong những năm cuối đời, nghệ sĩ Văn Hiệp đối mặt với tình trạng ốm đau bệnh tật liên miên trong hoàn cảnh tài chính không mấy dư dả. Ngẫm về cuộc đời mình, ông thường tự trào lộng mình là “nghệ sĩ giun”, không-có-một-tí-danh-hiệu-còm-nào! Vậy là VN có thêm một thứ hạng nữa ở dưới cùng là “nghệ sĩ giun”. Bởi còn khá nhiều nghệ sĩ như Văn Hiệp nữa.
Tại sao nhiều khán giả không xem phim VN
Riêng tôi, một người cũng như nhiều người VN khác, rất “kỵ” phim VN. Nếu cần bình luận, tôi có thể viết như một số lớn bạn đọc đã viết trên các trang báo VN. Tôi chỉ cần kể một thí dụ điển hình:
- Bạn anhtuannkt24 viết thẳng trên báo mạng VN Express: “Phim việt nam có năn nỉ cũng chẳng thèm xem, chứ nói gì đến háo hức chờ đợi, nguyên nhân thì ai cũng biết, chẳng cần phải bàn nhiều, để xem rồi nền điện ảnh nước nhà rồi sẽ ra cái gì, nếu cứ tiếp tục với cái đà như thế này?
Trong một dịp khác tôi sẽ phân tích sâu hơn về điện ảnh và showbiz VN hiện nay. Bây giờ xin trở lại với những chuyện quanh nghệ sĩ Văn Hiệp
Tính cách diễn hài của Văn Hiệp
Tôi không thích xem phim VN và nhất là phim hài VN nên không chú ý đến ông Văn Hiệp đóng phm. Tuy nhiên khoảnh 7-8 năm trước đây, tôi nghe nói kịch ở miền Bắc có vài vở hài kịch xem được lắm. Đó là những hài kịch châm biếm về đời sống “đổi mới kỳ cục” ở nông thôn VN. Tôi đã xem vài lần qua ti vi, tôi “sợ” nhất là những diễn viên hài méo mặt, phùng môi, trợn mắt và những cô diễn viên hài xoe xóe chửi nhau, nói tục, kể xấu hàng xóm láng giềng và vô số chuyện đầu đường xó chợ khác.
Nhưng với diễn viên Văn Hiệp, quả là đã để lại trong tôi nhiều cảm tình. Bởi ông diễn hài rất dung dị, mộc mạc cứ như con người thật ngoài đời. Hình ảnh Văn Hiệp là hình ảnh một ông trưởng thôn, có vở đóng vai nhân vật tốt, có vở đóng vai nhân vật xấu. Ông không phải là thứ hài rẻ tiền chỉ biết ăn nói nhố nhăng, la hét loạn xị, cởi áo vén quần bừa bãi… Ông diễn điềm đạm, ý tứ sâu sắc mà vẫn làm người ta cười những thói hư tật xấu của các quan làng quan xã. Nụ cười mang nhiều ý nghĩa cũng như một đoạn văn, người đọc được những gì sau hàng chữ mới thú. Nhưng ông không “cổ cánh”, không mời các “quan văn nghệ” được một chầu cà phê, không quen biết các “đàn anh lớn” nên chẳng ai thèm để ý đến ông.
Tôi không hề quen biết ông và cũng chẳng tìm hiểu về ông làm gì. Tôi chỉ tìm hiểu khi ông vừa mất lại có người đứng ra vận động bạn bè ông xin cho ông cái danh hiệu “nghệ sĩ ưu tú”. Vậy mà tôi cứ nghĩ rằng một nghệ sĩ đã cống hiến cho nghệ thuật nhiều như thế thì ở một chính thể phân chia ra làm nhiều… “thứ hạng nghệ sĩ” thì ít ra ông cũng đã là nghệ sĩ ưu từ lâu rồi mới đúng, nếu không muốn nói ông xứng đáng là “nghệ sĩ nhân dân”.
Nhưng nhìn lại tiểu sử ông, suốt đời nghèo khó phải đi làm công cho các đàn anh, đàn chị chạy “sô”, suốt đời bị coi như một thứ nghệ sĩ “chuyên đóng vai phụ”, không phe cánh nên không cất đầu lên được. Cho nên ông thường ví cái thân ông như “nghệ sĩ giun”. Cuộc sống không công bằng thì nghệ thuật cũng vậy, nó cũng đầy rẫy bất công và có vô vàn điều phi lý.
Không biết mắc cỡ mới là lạ
Rất nhiều độc giả đánh giá, khi những người được nhân dân yêu mến như Văn Hiệp thì không được danh hiệu nào trong khi nhiều nghệ sĩ nhân dân mà nhân dân không ai biết là ai. Lại có những được phong Nghệ sĩ Ưu Tú nhưng không dám mời bạn bè điếu thuốc vì sợ mọi người cười.
Tại sao lại sợ mọi người cười vì được phong tặng danh hiệu? Bởi cái danh hiệu ấy là một trò khôi hài sao? Đúng vậy, danh hiệu là thứ đi xin thì có để làm gì? Đó là thứ danh hão, không mắc cỡ mới là lạ. Tôi đã có bài phân tích về vấn đến này trong bài Lẩm Cẩm Sài Gòn Thiên Hạ Sự số 124 ngày 19-9-2005 và nêu đích danh 2 nữ nghệ sĩ tại Sài Gòn nhất định không chịu ký tên xin “xét duyệt nghệ sĩ ưu tú”. Xin nhắc lại, hai nữ nghệ sĩ Sài Gón đó là Cẩm Vân và Ánh Tuyết.
Đã ba, bốn lần ca sĩ Cẩm Vân được đề nghị hãy làm ngay thủ tục nhận danh hiệu nghệ sĩ ưu tú (NSƯT), nhưng cũng từng ấy lần Cẩm Vân đều từ chối. Chị cho biết:
- Thứ nhất, chị không thể ép buộc con người nghệ sĩ trong chị phải làm “Bản tóm tắt thành tích - Đề nghị xét tặng danh hiệu Nghệ sĩ nhân dân và Nghệ sĩ ưu tú” mà với chị chẳng khác nào một “lá đơn” "kể công" để "xin" danh hiệu, mặc dù nhiều lần chị đã được mời đến, được trao tận tay mẫu tóm tắt thành tích này, được "động viên" là hãy làm gương cho những ca sĩ trẻ...
- Thứ hai, Cẩm Vân đặt câu hỏi: Tại sao khi người nghệ sĩ sung sức nhất, cống hiến được nhiều nhất thì không thấy phong tặng, đợi đến lúc tuổi đời, tuổi nghề đều đã cao rồi mới xét tặng?
Còn ca sĩ Ánh Tuyết quả quyết rằng: “Không vì bất cứ danh hiệu nào mà buộc mình phải "xin" như vậy”.
Đó là những người có liêm sỉ, coi trọng bản thân nghệ sĩ của mình, không cần ai công nhận. Chỉ độc nhất một người có quyền công nhận hay không. Đó là nhân dân, nói rõ hơn là khán giả hoặc độc giả của mình.
Làm đơn xin danh hiệu cho Văn Hiệp, hoàn toàn vô nghĩa
Thật ra đã qua 3 lần làm hồ sơ, cố nghệ sỹ Văn Hiệp vẫn không được phong danh hiệu nghệ sĩ ưu tú vì… thiếu huy chương! Sinh thời, Văn Hiệp từng nói rằng: "Tôi không khoác cái áo nghệ sĩ nhân dân hay nghệ sĩ ưu tú; tôi chỉ là Văn Hiệp, suốt đời chăm chỉ cần cù và trung thực như một nghệ sĩ giun..."
Thế nhưng, sau khi Văn Hiệp vừa nằm xuống, ông nghệ sĩ nhân dân Khải Hưng vốn là thành viên trong Hội đồng xét tặng danh hiệu NSND, NSƯT của nước VN, đã nhanh tay soạn thảo đơn xin danh hiệu cho Văn Hiệp và được các ông bà nghệ sỹ Hà Nội truyền tay nhau ký trong lễ viếng và truy điệu sáng 11-4 vừa qua. Tổng cộng có khoảng 150 người đã ký vào tờ đơn. Theo ông Khải Hưng, việc Văn Hiệp có được truy tặng hay không còn phải căn cứ vào nhiều yếu tố chứ không đơn giản là trình lên hội đồng cấp cao tờ đơn nguyện vọng của anh em nghệ sĩ. Theo đó, phải có gia đình làm đơn, chứng nhận của đoàn thể và phải có đợt.
Trong khi đó, nhạc sĩ Phú Quang, Quốc Tuấn cho rằng, đây là việc làm vô nghĩa. Nhạc sĩ Phú Quang nói: “Điều giản dị, Văn Hiệp cả đời vất vả, nghèo đói cả về tiền tài và danh vọng. Người bất hạnh quá thì đề nghị cho họ. Việc làm của mọi người chủ yếu để bày tỏ tấm lòng. Thế nên bảo ký thì ký thôi chứ tôi thấy không có giá trị. Chết rồi thì việc phong danh hiệu này kia còn có ý nghĩa gì nữa”. Quốc Tuấn chua chát hơn: “Khi người ta sống không trao thì chết trao có ý nghĩa gì. Tôi ký thì ký nhưng tôi cho rằng thật chua xót. Tôi định bảo anh Hưng đừng làm nữa nhưng chẳng lẽ mọi người đang sôi sục “đấu tranh” mình lại dội gáo nước lạnh”.
Còn Quyền Linh phát biểu: "Không lẽ Hội đồng xét tặng danh hiệu lại có nhiều người vô cảm đến thế. Sao Hội đồng không chủ động làm việc đó khi mà những cống hiến của Văn Hiệp đã quá rõ ràng". Và gia đình Văn Hiệp cũng không màng tới cái sự truy tặng danh nghĩa lôi thôi này.
Văn hóa VN như thế thì đáng sợ thật
Trong khi đó hầu hết các lời chia buồn của hàng trăm, hàng ngàn khán giả, độc giả trên các trang báo mạng VN đều tỏ lòng thương tiếc một nghệ sĩ đã có ảnh hưởng lớn trong lòng dân chúng rồi, không cần thêm bất cứ danh hiệu nào khác nữa.
Cái giá trị của những danh hiệu trở nên danh hiệu hão. Đã đến lúc những người được gọi là “làm văn hóa” ở VN cần nhìn thẳng vào sự thật, nên bãi bỏ quách những cái danh hiệu “hữu danh vô thực” trở thành trò khôi hài kia đi. Cũng như những cái gọi là “gia đình văn hóa” gồm cả những gia đình chửi lộn, đánh lộn quanh năm hoặc buôn lậu, cho vay nặng lãi. Những cái bảng to tướng trước hầu hết lối vào phường xã từ thành đến tỉnh, long trọng mang danh “Thôn, xã, khu phố văn hóa” mà đầy rẫy những rác rưởi, hàng quán bất hợp pháp nhơm nhếch lấn chiếm vô tội vạ. Nếu cứ để những cái bảng như thế này, người nước ngoài sẽ phải… khóc thét lên vì văn hóa VN. Ôi, văn hóa VN như thế thì đáng sợ thật!
Văn Quang 19-4-20213
Hình:
01- Dịch vụ lắp biển số xe mất 2 phút, bị hét giá 400 ngàn đồng
02- Viêc cào khung số cũng chỉ mất vài phút bị “chặt chém” 500 ngàn đồng
04- Hình ảnh xuê xoa dân dã của Văn Hiệp - người nghệ sĩ nghèo, vừa từ trần.
05- Ông Khải Hưng, nhanh tay làm đơn vận động bạn bè xin danh hiệu “nghệ sĩ ưu tú” cho Văn Hiệp.
06- Các bạn trẻ dâng lời cầu nguyện cho nghệ sĩ Văn Hiệp, người “nghệ sĩ giun”, chẳng có tí danh hiệu còm nào, nhưng sống mãi trong lòng khán giả.
Văn Quang viết từ Sài Gòn: Bòn nơi khố rách đãi nơi quần hồng
Bòn nơi khố rách đãi nơi quần hồng
Nổi bật trong tuần này ở VN là từ ngày 18-4 “ông xăng dầu” giảm giá cho nhân dân cả nước mỗi lít xăng hạ xuống 500 đồng. Xem ra người dân phải “cảm động sụt sùi” mới đúng. Nhưng thật sự người dân ai cũng biết đó chỉ là trò mị dân, trò “làm xiếc” trên mồ hôi nước mắt của dân mà thôi. Ngành xăng dầu chẳng phải là “thứ người” dễ dàng chia sẻ với các doanh nghiệp (DN) đang bị khó khăn bủa vây và “thông cảm” với người dân đang thắt lựng buộc bụng đến méo cả dạ dầy trong cuộc sống hàng ngày. Trái lại những DN xăng dầu còn lợi dụng dịp này để kiếm thêm lời.
Có liên bộ Tài Chính Công - Thương đỡ đòn
Trên thực tế giá xăng dầu tại thị trường Singapore đã giảm nhiều gần 10 ngày trước đó, giá dầu thế giới cũng sụt liên tục, đến nay ông xăng mới hạ giá tí đỉnh cho… phải phép. Đó là bổn cũ soạn lại của các DN xăng dầu đầu mối từ trước tới nay. Lơ mơ trong tính giá và báo cáo lỗ - lãi, mập mờ giữa 2 nhiệm vụ bảo đảm an ninh năng lượng và chỉ tiêu hiệu quả kinh doanh, “rình rập” tình hình tranh tối tranh sáng của Nghị định 84 (về quản lý, kinh doanh xăng dầu), ngành này đang vận hành không theo một quy luật nào, luôn tạo cho dư luận cảm giác khó chịu, mất hết niềm tin vào cả cơ quan điều hành và các DN đầu mối xăng dầu.
Các DN xăng dầu đầu mối thừa nhận lãi khá, từ 1.000 - 1.750 đồng/lít, tùy cách tính (!), có thừa điều kiện để giảm giá bán lẻ song phải chờ cơ quan quản lý quyết bởi 2 lần điều chỉnh giá gần nhất phải cách nhau 10 ngày. Càng câu giờ càng thu vén nhiều thêm những khoản lãi, ai kêu gào mặc kệ, đã có liên bộ Tài chính - Công Thương đứng ra đỡ đòn, còn sợ “cọp” nữa à! Dại gì không lửng lơ để giá đó! Mà có giảm cũng không là bao, hôm 28-3 đã tăng 1.430 đồng/lít xăng; nay giảm 410 đồng/lít, gộp cả khoản giảm 500 đồng/lít hôm 9-4 thì vẫn còn thừa 520 đồng/lít.
Tăng giá rất nhanh hạ giá rất chậm
Vin vào cái cơ chế “2 lần điều chỉnh giá gần nhất phải cách nhau 10 ngày”, thế là ta cứ ung dung bán giá cũ, sau 10 ngày hãy tính. Cần phải nói cho minh bạch rằng cơ chế đó do các cơ quan quản lý Nhà nước đặt ra và bị những DN xăng dầu lợi dụng hay có sự “tham mưu” từ trước của những DN buôn bán xăng dầu hoặc có một sự liên minh tay đôi tay ba nào đó “bố ai biết được”.
Thí dụ như việc điều tiết giá, khi muốn tăng thì DN gửi đề nghị rất sớm; còn khi giá thế giới giảm thì có DN nào xin hạ giá bán đâu! Cơ quan quản lý cũng thiếu hẳn chế tài ngoài việc ra quyết định hành chính buộc DN làm theo. Hoặc như quỹ bình ổn, tiền đóng quỹ được trích từ mỗi lít xăng dầu bán cho người tiêu dùng. Khi DN xăng dầu kêu lỗ, Nhà nước xả quỹ để san sẻ, hóa ra là đem tiền dân để cứu DN trong khi đáng lý DN phải tự cứu mình. Như vậy, chỉ có anh tiêu dùng luôn bị thiệt thòi.
Cơ chế điều hành cứu nhà giàu, xiết cổ nhà nghèo
Nếu có cơ chế quản lý minh bạch thì ngành xăng dầu làm gì còn đất để diễn trò. Tình trạng ấy kéo dài đã lâu, người dân phải đăt câu hỏi: cơ chế điều hành đang phục vụ cho ai. Vì người tiêu dùng? Không phải. Vì cộng đồng DN? Càng không đúng. Nhìn thực trạng bi đát của DN trong nước thì rõ: Gần 100.000 DN phá sản trong năm 2012, tỉ lệ DN thua lỗ giai đoạn 2002-2011 rất cao, khoảng 42% (theo VCCI). Đáng chú ý, hầu hết DN Nhà nước, trong đó có xăng dầu, kinh doanh kém nhưng không phải phá sản, giải thể mà đa số các DN "chết" thuộc về khối DN tư vốn được cho là năng động nhất. Đó là hậu quả của chính sách điều hành kiểu cứu nhà giàu - buông nhà nghèo, đúng như các cụ ta ngày xưa đã nói: “bòn nơi khố rách - đãi nơi quần hồng”.
Người dân không thể “cảm động” vì cái sự xuống giá này mà còn thấy rõ trò bóp cổ tinh vi, làm cho anh dân như bịt cái dẻ vào miệng không kêu ca gì được. Phục các “bố” thật. Đúng như kiểu cướp cạn theo “phim thời sự” kề dao vào cổ bà lão cướp tài sản xảy ra như cơm bữa ở hầu hết mọi nơi. Dân cũng đang bị “cướp cạn” đấy. Họ không tử tế gì đâu, đáng lã phải giảm giá xăng từ cả tuần lễ trước mà mãi đến nay mới giảm chút xíu, vậy thử hỏi trong những ngày ấy các DN xăng dầu mua rẻ bán đắt đã kiếm lời được bao nhiêu? Cái túi tham không đáy kia lại được bảo vệ bởi cơ chế đang cần phải có sự sửa đổi hợp lý và sự kiểm soát nhanh nhạy gắt gao hơn, may ra người dân mới thở được.
Cưỡng chế và “giải phóng mặt bằng”như chiến trường
Một chuyện khác tương tự như chuyện “bòn nơi khố rách- đãi nơi quần hồng” cũng đang làm dư luận sôi nổi, hết sức gay gắt. Tuy là chuyện của một địa phương nhưng thật ra nó cũng là tình trạng chung của cả nước. Thứ chuyện cũ như trái đất, xảy ra ở hầu hết mọi nơi nhưng chưa giải quyết dứt khoát, nên những vụ khiếu kiện cứ kéo dài hết năm này qua tháng khác, bà con kéo nhau đi kiện từ làng tới xã, từ huyện tới tỉnh, từ tỉnh tới trung ương. Không nói thì bạn đọc cũng có thể đoán được đó là những vụ khiếu kiện về đất đai, về cái gọi là “giải phóng mặt bằng”. Các vụ khiếu nại đó diễn biến phức tạp, chiếm tỷ lệ 75%. Nói cho rõ hơn là việc thu mua đất của dân cho các đại gia, các doanh nghiệp “làm kinh tế” hoặc phục vụ lợi ích chung. Nhưng “thu” thế nào, “mua” kiểu gì lại là chuyện khác. Thật ra nó chỉ khác ở hình thức, còn nội dung thường giống nhau y chang: mua đất của dân giá rất rẻ so với giá thị trường. Người dân ức lắm, có người nhát gan hoặc quá cần tiền nên đành nhận, nhưng cũng có rất nhiều người không chịu nhận hoặc phải nhận tạm để bên mua phá sạch “vườn không nhà trống” lấy đất làm việc khác.
Sau đó bên mua hay trưng dụng đất, phe lờ luôn, không chịu trả thêm tiền chênh lệch, dân phản đối thì có chính sách gọi là “cưỡng chế”, nói trắng ra là dùng moị cách, kể cả vũ lực đuổi thẳng cánh chủ cũ phải ra đi. Vì thế mới xảy ra vụ gia đình ông Đoàn Văn Vươn uất quá, kiên quyết chống lại. Nó như một chiến trường có đầy đủ máu, nước mắt, tài sản, tính mạng của người dân, hầu hết là dân vùng quê VN.
Nay cũng lại vừa xảy ra một vụ cưỡng chiếm đất đai, lại cũng ở Hải Phòng, lại cũng ở Tiên Lãng. Lần này hình thức hơi khác, khác song cũng cùng một kiểu dùng vũ lực cưỡng bức dân. Nếu hành động lần trước đối với vụ án ông Vươn do lực lượng nhà nước tổ chức “trận đánh đẹp như mơ, có thể viết thành sách” theo lời ông Đỗ Hữu Ca giám đốc CA TP Hải Phòng; lần này “rút kinh nghiệm trên”, hành động bạo lực đó được thực hiện bởi một lũ gọi là “côn đồ” có cả thành phần “đầu gấu” tham gia cuộc tấn công man rợ này. Sở dĩ người ta lại nghĩ ngay đến cái sự “cứu nhà giàu buông nhà nghèo” khi chính quyền chưa có một hành động thiết thực nào bảo vệ người dân. Chỉ là những cuộc “giải tán đám đông” và “hòa giải” chẳng đi đến đâu khi người dân và chủ DN không chịu giải pháp đưa ra. Sự việc còn đang lằng nhằng, chỉ có hơn chục người dân ăn đòn đau đang nằm thở dốc. Còn đám côn đồ hiện nay vẫn bình an vô sự, chờ điều tra.
Gần 100 côn đồ đánh dân không tiếc tay
Khoảng hơn 12g ngày 21-4 vừa quan, tại khu đất của dự án xây dựng công ty giầy đã xảy ra một vụ “đàn áp” của gần trăm côn đồ với những nông dân mất đất. Hậu quả khiến 6 người dân bị đánh trọng thương.
Anh Hoàng Văn Hào, 46 tuổi, ở thôn Trâm Khê, xã Đại Thắng, huyện Tiên Lãng, TP Hải Phòng - nơi có dự án kể trên, thuộc Công ty CP Hoa Thành, kể lại: Khoảng 12 giờ, khi vừa đi làm đồng về, anh có việc đi qua đồng dưa (khu đất dự án) thấy có rất đông người lạ mặt đi trên hàng chục chiếc xe taxi xông vào ruộng của dân, dỡ lều, phá bỏ hoa màu. Anh Hào chạy vào thì bị một nhóm người mặc đồng phục vệ sĩ, mặt bặm trợn, xăm trổ đầy người, dang tay ngăn lại, hỏi đi đâu. Anh Hào nói muốn đi xem ruộng đất sao lại bị phá, liền bị đám người đánh đấm túi bụi. Anh Hảo bỏ chạy về làng đánh kẻng báo động cho mọi người.
Bà Đoàn Thị Bé, 58 tuổi, ở thôn Trâm Khê, chỉ vào vết bầm tím to ở đùi, nói: “Tôi nghe kẻng báo động vội chạy ra thì thấy cả đoàn người mặt mũi hung tợn dàn thành 3 vòng. Vòng trong cùng vây quanh ông Hà Như Nam (giám đốc công ty cổ phần Hoa Thành). Chưa kịp định thần thì nhóm côn đồ này lao tới túm tóc, dùng cuốc xẻng tấn công mọi người. Tôi bị mấy cái cán cuốc vụt tới tấp vào đùi, bụng,… Bà con ở phía ngoài ức quá cũng hốt cát ném trả nhưng không lại vì bọn họ đông quá mà lại to khỏe, đầy sát khí”.
Chúng mày không cút khỏi khu đất này thì bọn tao đập chết
Ông Vũ Bá Phượng (thôn Trâm Khê, xã Đại Thắng) kể: “Họ ném gạch vào đám đông và dùng gậy gộc vụt vào người chúng tôi. Những viên gạch này ngày thường nông dân dùng để chèn ni lông phủ dưa, nay thành vũ khí lợi hại cho bọn côn đồ. Một số người hoảng quá bỏ chạy, đám thanh niên này liền đuổi theo bắt để đánh tiếp”. Ông Phượng bị một số vết bầm tím ở vai, chảy máu mũi, tay và chân cũng bị thương nhẹ.
Một trong những người bị thương nặng nhất là bà Lương Thị Dính (42 tuổi, ở thôn Trâm Khê). Tại trụ sở UBND xã, bà Dính cho biết: “Tôi bị một thanh niên ném nửa viên gạch vào đầu. Tôi choáng quá ngã ra đất, sờ lên đầu thì thấy máu chảy. Lúc tôi bò ra khỏi đám đông, có hai thanh niên mặc áo cộc, xăm trổ đầy tay, vác gậy đuổi theo vụt vào đùi tôi. Mấy người này còn chửi và dọa: “Chúng mày không cút khỏi khu đất này thì bọn tao đập chết”.
Khoảng 13g30, Công an huyện Tiên Lãng đã đến hiện trường giải quyết sự việc. Khi công an tới, những người này đã lên xe rút đi an toàn. Về phía dân, có khoảng mười người bị thương và được đưa đến bệnh viện huyện Tiên Lãng để cứu chữa.
Đối thoại căng thẳng chẳng đi đến đâu
Sau khi vụ việc xảy ra, người dân chia làm 2 nhóm, một ở lại căng cờ giữ đất, giữ hoa màu; một kéo nhau về UBND xã Đại Thắng. Tại đây đã diễn ra cuộc đối chất rất căng thẳng giữa Giám đốc Công ty cổ phần Hoa Thành và 153 gia đình dân bị lấy đất làm dự án. Tuy nhiên cuộc đối chất tan vỡ vì ồn ào, cãi cọ như cái chợ khi ông Hà Như Nam, Giám đốc công ty không trả lời được bà con lý do vì sao ại thuê giang hồ về đánh dân?
Cuối giờ chiều ngày 21-4 vừa qua, ông Vũ Đức Cảnh - Phó Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng - nêu quan điểm: Vụ việc cả trăm người lạ với thái độ du côn về đây phá hoa màu của dân, dùng vũ lực đánh nhiều người dân bị thương sẽ được điều tra làm rõ. Tuy nhiên mấu chốt của vấn đề là ở việc UBND TP Hải Phòng đã có văn bản (4/2004) yêu cầu Sở Tài Nguyên – Môi Trường (TN-MT) và UBND huyện Tiên Lãng thông báo cho Cty Hoa Thành ngừng việc xây dựng trên đất đó. Tuy nhiên đơn vị này vẫn cố tình không chấp hành chỉ đạo của TP Hải Phòng, cố tình dùng sức mạnh cá nhân để thay luật định.
Dân bị đánh, trưởng CA xã đứng quay phim
Được biết năm 2004, UBND TP Hải Phòng đã có quyết định thu hồi hơn 88.000 m2 đất tại thôn Trâm Khê, xã Đại Thắng cho Cty CP Hoa Thành thuê. Tuy nhiên những người dân có đất chưa nhận được quyết định thu đất đến từng người như quy định của luật pháp. Vì thế trong 153 gia đính, có 9 gia đình dân không nhận đền bù và không thuận bàn giao ruộng đất.
Ông Hoàng Văn Khang, người duy nhất trong 153 gia dân đến nay vẫn chưa nhận tiền đền bù đất, phân trần: “Tôi già rồi, bệnh tật sắp chết rồi. Nhưng mai chết, hết đêm này tôi cũng muốn nhìn thấy công lý cho nông dân Trâm Khê. Tôi chưa nói đến chuyện giá cả đền bù bèo bọt (hơn 7 triệu đồng/360 m2 đất nông nghiệp), chưa cần nói đến lộ trình thu hồi đất chưa hợp lý. Tôi chỉ muốn cơ quan chức năng làm rõ, tại sao bà con chúng tôi bị đánh trọng thương mà toàn là phụ nữ, người già và cả người tàn tật? Dân bị đánh, công an xã có mặt ngay lúc vụ việc đang diễn ra. Hỗn chiến hơn 30 phút nhưng lực lượng an ninh xã chỉ đứng từ xa chờ. Trưởng công an xã thay vì vào còng tay kẻ hành hung dân thì lại bình tĩnh dùng điện thoại quay phim sự việc”.
Bà Lương Thị Dích yếu ớt do vết thương ở đầu mất nhiều máu, cho biết, bà bị ném gạch trúng đầu, máu chảy nhiều. Bà cùng nhiều người bị đánh đã “cầm tay” công an chỉ tận mặt những người đánh nông dân nhưng công an không làm gì.
Khiếu kiện lâu năm không được giải quyết
Ông Khang cho biết thêm là đã khiếu kiện gần chục năm nay nhưng vẫn chưa được giải quyết theo đúng luật khiếu nại tố cáo. Đất đã được UBND thành phố giao và sau đó lại được chính thành phố ra quyết định yêu cầu không xây dựng trên đất này vì đang có tranh chấp, nhưng doanh nghiệp vẫn cứ tiếp tục xây dựng.
Cụ thể ngày 26/3/2013, công ty cổ phần Hoa Thành đã ký hợp đồng giao nhận thầu xây dựng với Cty Quỳnh Dương. Ngày 10/4 vừa qua, Cty Quỳnh Dương lại ký hợp đồng với Cty cổ phần dịch vụ bảo vệ Toàn Cầu thuê 120 người bảo vệ an ninh cho việc xây dựng trái phép. Hợp đồng nêu rõ: Trong bất cứ tình huống nào, lực lượng bảo vệ cũng không thể để xảy ra tình trạng lấn chiếm, tái chiếm của nông dân trong khu đất dự án.
Vì lẽ đó mà sau ít phút gây ra đổ máu, lực lượng vệ sĩ của công ty bảo vệ trên lại trở lại khu đất “bám trụ” tại đây. Trong khi đó cách hiện trường khoảng 500 mét, tại Km 40, quốc lộ 10, đoạn dưới chân cầu Cựu, hàng chục tên lạ mặt vẫn ngồi túc trực, cạnh đó là 11 chiếc xe hơi đang trong tư thế chờ sẵn như đội quân “tổng trừ bị”.
Chủ thuê đất không liên quan đến vụ “hỗn chiền”, vậy ai đánh dân?
Trả lời việc doanh nghiệp Hoa Thành có tham gia vào vụ xô xát với người dân xã Đại Thắng vào trưa ngày 21/4 hay không, ông Hà Như Nam Ông Hà Như Nam, Giám đốc Công ty Hoa Thành - chủ thuê đất - trong buổi trả lời báo chí sau vụ “hỗn chiến’ quả quyết: “Công ty Hoa Thành không tham gia và cũng không liên quan trực tiếp đến vụ việc. Chúng tôi đang đề nghị phía công an làm rõ để tránh dư luận “hiểu nhầm” (!) rằng doanh nghiệp thuê đầu gấu đánh dân”.
Theo lời ông Nam, trong việc này cả doanh nghiệp và người dân xã Đại Thắng đều bị thiệt thòi do sự giải quyết quá chậm trễ của cơ quan chức năng TP Hải Phòng.
Như vậy không lẽ nhóm côn đồ đó tự ý đến phá hoa màu và đánh dân chẳng vì lý do nào cả? Hay là chủ Công ty Quỳnh Dương, Công ty Bảo vệ Toàn Cầu và Công ty Cổ phần Dịch vụ Hoa Thành phái nhân viên bảo vệ đến đánh dân chơi… cho đỡ buồn sao?
PV báo chí đặt câu hỏi việc đưa người vào khu đất là đúng hay sai, ông Tùng không đưa ra câu trả lời cũng như bình luận nào, mà cho biết: “Vấn đề này UBND huyện đã báo cáo lên UBND thành phố. Đây là vụ việc phức tạp, kéo dài nhiều năm qua chưa được giải quyết dứt điểm, mọi quyết định thuộc thẩm quyền giải quyết của cơ quan chức năng thành phố Hải Phòng”.
Hiểu lầm hay cố ý thuê xã hôi đen đến truy quét dân?
Câu trả lời của ông Nguyễn Văn Tùng, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng nói vì “hiểu lầm” là hoàn toàn không đúng bản chất sự việc đã diễn ra. Bọn côn đồ đó không đến chỉ để ngồi “bảo vệ khu đất” mà thực tế là đến để đánh dân, đánh bất kỳ anh dân nào còn bám giữ khu đất đó. Cụ thể như anh Hoàng Văn Hào vừa thò mặt vào khu đất đã bị chúng đánh tới tấp. Thái độ rất hung hãn, lời đe dọa trực tiếp “chúng mày không cút, bọn tao đập chết”, không lẽ cũng là “hiểu lầm” như ông chủ tịch đã trả lời trước công luận?
Và câu hỏi khác được đặt ra là tại sao bọn cô đồ đó lại được đàng hoàng ra đi như không có chuyện gì xảy ra? Nói rằng chưa có chứng cứ là không chính xác. Hơn chục người dân bị thương, có người phải đưa đến bệnh viện cấp cứu không phải là bằng chứng phạm tội quả tang sao? Các vị luật sư nghĩ gì trước câu hỏi này? Nếu là người dân đâm chém người khác như thế có bị bắt khẩn cấp không? Sao không có tên côn đồ nào bị bắt vậy?
Hãy nhìn sang vụ đánh ghen ở Bình Dương, hai mẹ con bà Tuyết, sau khi clip quay cảnh mẹ con bà Tuyết đánh đập, lột quần áo chị Huỳnh giữa đường được tung lên mạng, cơ quan điều tra đã bắt khẩn cấp bà này. Những hành động dã man như thế phải xử đúng pháp luật.
Chuyện ghen tuông nhỏ như con thỏ nên tôi không tường thuật chi tiết ở bài này. Nhân đây chỉ xin kể sơ lược qua vụ này cũng đang làm dư luận râm ran đàm tiếu.
Sư tử Hà Đông lột bà hàng xóm lõa thể giữa đường
Thời gian gần đây, bà Tuyết cho rằng người phụ nữ độc thân là hàng xóm đang “tòm tem” với chồng mình nên thường xuyên gây sự. Sáng 16/4, trên đường chạy xe đi làm, bà Huỳnh bất ngờ bị mẹ con Tuyết chặn đường chửi bới là “đồ giật chồng người”. Sau khi lời qua tiếng lại, mẹ con bà Tuyết lao vào đánh. Bà Tuyết ra lệnh cho con trai: “Lột quần áo nó cho mang nhục”.
Trong khi cậu con nắm tóc, đấm vào mặt và ghì chặt đầu chị Huỳnh xuống đất thì bà Tuyết xé toạc áo nạn nhân. Chống trả yếu ớt, chị Huỳnh bảo sẽ báo công an liền bị nam thanh niên đạp liên tục vào mặt. Cả hai mẹ con bà Tuyết lôi xềnh xệch chị Huỳnh dưới đất cho đến khi lột phăng chiếc quần jeans chị mặc trên người. Sau đó, mẹ con Tuyết thay nhau chụp ảnh loã thể của nạn nhân với ý định ‘sẽ mang đến công ty nó cho nó mang nhục”.
Sau khi được buông tha, chị Huỳnh vơ mớ quần áo rách bươm để che thân thể chạy về nhà và chỉ còn biết khóc. Khi lấy lại bình tĩnh, nạn nhân đã tìm đến công an trình báo. Toàn bộ sự việc được quay clip và tung lên mạng chiều 20/4 đã gây phẫn nộ trong dư luận. Những tấm ảnh loã thể của chị Huỳnh còn được bà Tuyết gửi đến toàn bộ người quen và các công nhân làm chung công ty với “tình địch”. Chị H có 3 con, chỉ còn biết khóc và phải bỏ đi làm sau khi bị khủng bố. Chị còn lo con gái lớn của chị đang học đại học biết chuyện này.
Theo nguồn tin khác, hai nghi can quay clip vụ đánh ghen lột quần áo là Hoàng Thị T. (28 tuổi, người quay clip) và Nguyễn T. (41 tuổi, người tung đoạn clip lên mạng), cả hai cùng ở khu phố 9, phường Phú Hòa, TP Thủ Dầu Một. Sau khi clip quay cảnh mẹ con bà Tuyết đánh đập, lột quần áo chị Huỳnh giữa đường được tung lên mạng, cơ quan điều tra đã bắt khẩn cấp bà Tuyết.
Phải công bằng và trừng trị thẳng tay
Chuyện ghen tuông chỉ là chuyện nhỏ vậy mà “hung thủ” còn bị bắt ngay sau đó, vụ Tram Khê- Tiên Lãng này mang tầm vóc lớn hơn, xâm phạm tới quyền lợi và tính mạng của hàng trăm người dân, tại sao bọn côn đồ lại được tự do ra đi? Có phải đây cũng là một kiểu “bòn nơi áo rách, đãi nơi quần hồng”? Cần phải công bằng và trừng trị thẳng tay những kẻ cướp cạn dù kẻ đó bất cứ là ai.
Tuy nhiên vụ này đã được Bộ CA vào cuộc “tích cực điều tra”. Dù sao trước hết cũng phải điều tra cho rõ ai là kẻ đứng đầu vụ này, những tên trực tiếp đánh dân là ai và buộc phải đền bù thiệt hại thương tích cho người dân, sau đó mới là chuyện thương thảo giá đất đền bù bèo bọt.
Đừng để dân quê VN ngày càng khốn đốn với lũ sâu bọ tham lam, tàn ác.
Văn Quang – 26-4-2013
Hình:
01- Bà Lương thị Dính bị côn đồ ném bị thương ở đầu.
02- Nơi xảy ra vụ hỗn chiến giữa bọn côn đồ với người dân xã Đại Thắng chiều ngày 21/4
03- Ông Hà Như Nam, Giám đốc Công ty CP Hoa Thành - chủ thuê đất – trả lời báo chí sau vụ “hỗn chiến” ngày 21/4
04- Ông Khanh kiên quyết không nhận tiền đền bù
05- Hai mẹ con bà Tuyết đang lột sạch quần áo kéo lê chị Huỳnh giữa đường.
06- Bà Lê Thị Tuyết đang kể tội chồng với thiên hạ
-----Original Message-----
From: Nguyen Quang Tuyen
To: tuyen nguyenquang
Sent: Sat, Apr 27, 2013 6:44 pm
Subject: Bai Van Quang
Văn Quang – Viết từ Sài Gòn : Lệnh ông, cồng bà thứ nào đáng sợ hơn?
Lệnh ông, cồng bà thứ nào đáng sợ hơn?
Ngày xưa các cụ nhà ta có quá nhiều kinh nghiệm về quan trường, nhất là về những mối liên hệ giữa quan và dân, giữa quan bà và các doanh nghiệp. – xin nói cho rõ “quan bà” là vợ các quan, được người đời gọi là “phu nhân”– chứ không phải “đàn bà làm quan”, bởi thời đó đàn bà chưa được làm quan như thời nay. Tuy nhiên quan bà vẫn có cái cồng hay cái chiêng (một kiểu ví von là quyền hành) của quan bà vẫn to hơn quyền hành của các quan. Còn thời nay thì sao? Xin bỏ ra ngoài các bà làm quan, ở đây chỉ xin bàn về phu nhân hay bồ bịch của các quan mà thôi.
Chuyện không mới nhưng là một đề tài thảo luận mới
Không phải bỗng dưng tôi mang chuyện này ra bàn với bạn đọc, trong khi còn vô số chuyện ở VN đáng bàn đến hơn. Đây là một đề tài đang “nóng” đã được Ủy ban Kiểm tra Trung ương đảng CSVN tổ chức hẳn một “hội thảo” tại Đà Nẵng, đó là: “Mối quan hệ không bình thường giữa “một bộ phận cán bộ”, đảng viên có chức, quyền với doanh nghiệp để trục lợi". Đối với người dân, chuyện này là thứ chuyện ai cũng biết, ai cũng nói tới nhưng là một đề tài để một ủy ban trung ương nghiên cứu, đánh giá, phân tích chính xác thì hoàn toàn mới lạ. Nó là một hiện tượng như cái tổ sâu đục một lỗ to tướng trên thân cây cổ thụ, ai cũng thấy nhưng chưa có ai chịu mổ xẻ tìm hiểu cặn kẽ thứ bệnh nguy hiểm có thể đục ruỗng, làm héo chết toàn bộ loại “cây đa cây đề” này.
Tại “hội thảo” này, lần đầu tiên, một vấn đề rất tế nhị và khá nhạy cảm đã được hội thảo đưa ra và cảnh báo. Đó là hiện tượng “quan bà”- phu nhân các quan chức cùng làm ăn với các doanh nghiệp (DN), để DN lấy làm bình phong trục lợi. Sự trục lợi này đâu chỉ một phía. Khi mà “anh có tiền, chồng tôi có... quyền”. Nó không hề mới mẻ. Nhưng khi được đưa ra công khai giữa thanh thiên bạch nhật, thì mối quan hệ “đặc biệt” này đã trở nên phổ biến mang tính xã hội khiến người dân chú ý, bàn tán râm ran.
Cũng chả cứ phải là quan bà dính dáng đến DN. Có khi chỉ là... “cận” quan bà, hay “bồ ruột” của quan cũng có thể làm nên “sự nghiệp” khiến xã hội phải thất kinh và bất bình.
Chính vì thế tôi đưa vấn đề này ra bàn cùng bạn đọc, phân tích khách quan để hiểu rõ hơn. Xin điểm sơ qua về những cái lệnh của ông trước rồi đến cồng bà sau.
Tôi sợ các ông lắm rồi
Thưa bạn, câu than phiền trên đây không phải của người viết bài này mà là của chính ông Chủ tịch Quốc Hội (QH) VN. Kết luận lại phiên họp của Ủy ban Thường vụ QH mới đây ông Nguyễn Sinh Hùng Chủ tịch QH đã dẫn chứng trường hợp Nghị định quy định về việc cấp Chứng minh nhân dân (CMND) ghi tên cha mẹ khiến người dân “bức xúc” nên vừa đưa ra đã phải đình lại.
Dưới góc độ người dân, ông Nguyễn Sinh Hùng bất bình khi đã có CMND, nay những người làm luật lại muốn đưa ra Luật Căn cước, rồi Luật Hộ tịch... Ông đã phải thốt lên. “Bao nhiêu loại giấy tờ, tôi là dân tôi cũng sợ mấy ông lắm rồi”.
Việc ông chủ tịch nước cũng phải “sợ” các văn bản luật pháp làm khó, làm khổ dân... thêm một lần nữa cho thấy mức độ báo động về công việc làm luật ở VN.
Có thể nói, khó mà liệt kê kết những văn bản pháp quy hoặc còn dưới dạng dự thảo hay đã thuộc loại “bút sa gà chết”, khiến người dân đau đầu, xã hội ngẩn ngơ. Có thứ nghị định ban hành cho có, cho “đủ mâm đủ bát” nhưng hiệu quả, hiệu lực đến đâu, như thế nào thì “hạ hồi phân giải”. Loại này có thể thấy qua quy định cấm hút thuốc lá nơi công cộng, bán thịt trong 8 giờ, phạt thức ăn đường phố không vệ sinh, cấm vòng hoa và vàng mã trong tang lễ công chức... và mới đây là dự thảo phạt nặng việc xả rác thải nơi công cộng… không thể kể hết.
Trong các bài trước, tôi đã đề cập đến “thứ bệnh đáng sợ” này. Có nhiều nguyên nhân khiến bệnh trở nên nặng như hiện nay song căn nguyên chính là do những cơ quan, tổ chức và cá nhân làm ra các văn bản này vẫn “bình chân như vại” cho dù việc làm, quyết định của họ có làm khổ dân và thiệt hại cho nhà nước đến đâu chăng nữa.
Đấy là chưa nói đến những kiểu hành dân, những kiểu “vòi vĩnh”, những kiểu ăn hối lộ từ cấp thấp đến cấp cao… hầu như ngày nào cũng thấy xuất hiện trên các trang báo VN với những bằng chức xác thực, không thể đổ tội cho “bọn xấu” bịa đặt xuyên tạc được. Người dân đáp lễ ngay: “Bây giờ ông chủ tịch mới sợ, chúng tôi sợ từ lâu lắm rồi!”.
Bạn hãy nhìn hiện tượng … không lạ sau đây tại một xã sẽ thấy “sợ” hơn nữa. Nó là một biểu hiện rõ nhất đang xảy ra ở rất nhiều địa phương khác trong toàn quốc.
Cả họ làm quan!
Ở xã Hòa Tâm, huyện Đông Hòa, tỉnh Phú Yên hiện nay có đến hơn 2/3 cán bộ (quan chức) ở xã là bà con, dòng họ của bí thư đảng ủy. Nhiều người trong số đó không có trình độ, không có chuyên môn trong khi những người có bằng đại học lại không thể xin được việc.
Người dân xã Hòa Tâm, huyện Đông Hòa hiện đang bất bình khi phần lớn cán bộ được tuyển dụng vào các chức danh ở xã đều là họ hàng của ông Đặng Tín, Bí thư Đảng ủy xã Hòa Tâm. (Bạn đã biết ông bí thư đảng ủy là người trên hết, nắm toàn bộ quyền hành trong mọi lãnh vực từ hành chánh, cai trị đến tinh thần, tư tưởng mọi người dân). Trong số 23 cán bộ xã đã có 18 người là bà con họ Đặng hoặc bà con phía vợ của vị bí thư này. Ngay Ban Thường vụ đảng ủy 3 người, có 2 người là chú cháu, gồm Bí thư Đặng Tín và Phó Bí thư Đặng Thị Dung. Ông Huỳnh Thanh Nam, một người dân ở xã Hòa Tâm, cho biết:
- Dân xã tôi gọi đây là thời của họ Đặng trị. Không phải người của dòng họ này thì không có cửa vào làm cán bộ xã Hòa Tâm! Không là con cháu họ hàng của quan ông cũng phải là họ quan bà.
Trong khi 100% cán bộ xã đều không có bằng đại học, một số cán bộ là họ hàng với bí thư xã còn chưa có bằng cấp 3, còn con em người dân ở xã này tốt nghiệp đại học trở về thì không thể xin được việc.
Cụ thể, trường hợp anh Huỳnh Thanh Tú, tốt nghiệp Đại học Quy Nhơn chuyên ngành tài chính kế toán hơn 3 năm nay nhưng hiện phải đi phụ nuôi tôm. Anh Tú ngán ngẩm nói với phóng viên:
“Tôi nghĩ mình về quê với hy vọng làm được một việc gì đó. Vậy mà đã nộp đơn rất nhiều lần vào xã nhưng rồi vẫn không được tuyển dụng. Họ chỉ tuyển bà con có liên quan đến họ Đặng, không quan tâm đến bằng cấp”.
Phải răm rắp làm theo ý kiến của bí thư, không được có ý kiến khác
Ông bí thư Đặng Tín thừa nhận có nhiều cán bộ xã là bà con, dòng họ của ông nhưng “do khách quan”(?). Ông lý giải: “Ở nông thôn mà, đụng đâu cũng là bà con”. Ông còn cho rằng việc nhiều cán bộ xã là bà con, dòng họ không trở ngại gì trong điều hành công việc.
Trong khi đó, Chủ tịch UBND xã Lê Văn Hoàng lại thẳng thắn nhận định: “Một số cán bộ là bà con, dòng họ Đặng được cho vào làm không đúng chuyên môn, lĩnh vực, không đáp ứng được công việc của xã, làm giảm chất lượng công việc”.
Một cán bộ xã Hòa Tâm cho biết để tồn tại, cán bộ xã là người ngoài dòng họ với Bí thư đảng ủy phải răm rắp nghe theo ý kiến của bí thư, không được có ý kiến khác. Nếu không, sẽ bị loại khỏi bộ máy chính quyền của xã.
Cụ thể là trường hợp của ông Lê Văn Thiệu, nguyên cán bộ phụ trách công tác Lao động - Thương binh - Xã hội xã Hòa Tâm. Ông Thiệu là người thường tỏ thái độ phản đối các ý kiến của ông Tín. Trong cuộc bầu cử HĐND xã vừa qua, trước khi họp lần 2, ông Thiệu được ông Tín gọi vào phòng “làm việc tư tưởng”, sau đó bị rút khỏi danh sách ứng cử viên. Thắc mắc về cách hành xử trên, ông Thiệu viết thư xin tư vấn gửi đến Sở Tư pháp tỉnh Phú Yên thì bị ông Tín cho là gửi đơn vượt cấp, buộc ông Thiệu viết kiểm điểm và bị kỷ luật buộc thôi việc. Vị trí ông Thiệu đảm nhận trước đây, hiện nay được giao cho cháu ông Đặng Tín là ông Đặng Văn Hằng.
Bởi vậy người dân mới có câu: “nhất hậu duệ, nhì quan hệ, ba tiền tệ và thứ tư thì... mặc kệ”!
Thật ra, tình trạng này đang xảy ra ở hầu hết mọi nơi, nhiều cơ quan, nhất là những cơ quan “có ăn”, có lương bổng khá, có quyền “xin cho”. Nếu không phải là người nhà của các quan ông quan bà thì đừng hòng xin vào làm dù bạn có học hành đàng hoàng, có tài năng. May ra nếu được làm thì cũng chỉ ngang hàng với dân bưng bê, để cho mấy anh dốt sai đủ thứ việc. Đúng như câu “con vua thì lại làm vua, con anh sãi chùa lại quét lá đa”.
Thái Thượng Hoàng và doanh nghiệp sân sau của các quan
Ông Lê Hồng Liêm, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương (UBKTTƯ) nhận định:
“Đang có những quan chức quyền hành như “thái thượng hoàng”, nói gì cấp dưới phải nghe răm rắp, tự ý bố trí nhân sự, đất nông nghiệp sờ sờ ra đó nhưng vẫn chuyển sang đất chuyên dùng để thu lợi cho DN hàng trăm tỉ đồng, còn DN thì lại quả vài căn nhà tiền tỉ cho quan chức.
Có thực tế là nếu doanh nghiệp (DN) không có mối quan hệ lợi ích với một số cán bộ, đảng viên có chức, có quyền thì khó có thể nhận được các dự án. Từ đó hình thành các nhóm lợi ích không chỉ về kinh tế mà cả về chính trị. Thậm chí có DN còn bỏ tiền mua phiếu cho quan chức leo cao hơn. Hiện có tình trạng một số cán bộ có chức quyền đã lợi dụng kẽ hở của luật pháp, đặc biệt là câu kết làm “sân sau” cho một số DN để trục lợi. mối quan hệ không bình thường giữa quan chức và DN đang diễn ra dưới nhiều hình thức, thủ đoạn”.
Đại diện Ngân hàng Thế giới sáng 29-3 ở TP Sài Gòn, cho biết: 44% trong tổng số 1.058 DN được khảo sát cho hay phải trả chi phí không chính thức, tức là tiền hối lộ “bôi trơn”. Kết quả khảo sát cũng cho thấy quản lý đất đai, hải quan, xây dựng và CSGT là những lĩnh vực tham nhũng nhiều nhất.
Người ta còn chưa quên cái chỉ số nhận thức tham nhũng năm 2012 (CPI) đáng hổ thẹn, xót xa được Tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI) công bố. Ở đó, Việt Nam đứng thứ 123/ 176 quốc gia, vùng lãnh thổ, tụt hẳn 11 bậc so với năm ngoái.
Bây giờ hãy nhìn lại các quan bà có tầm vóc như thế nào trong thời buổi hiện nay.
Quan bà đi kè kè bên doanh nghiệp
Ông Trần Văn Tư, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Tỉnh ủy, Chủ tịch HĐND tỉnh Đồng Nai, cũng cảnh báo: “Đang có hiện tượng “quan bà” – phu nhân của quan chức – cùng làm ăn với DN để DN lấy làm bình phong. Tôi thấy một số bà suốt ngày cứ kè kè bên DN. Các DN khác họ nhìn vào cũng nghi ngại, e dè vì thấy một số DN toàn đi với chị Hai, chị Ba...”.
Ngoài ra còn nhiều quan chức lật tẩy mánh khóe của vợ con quan chức khi “giả vờ làm kinh tế”.
Ông Nguyễn Văn Thạnh, Chủ nhiệm UBKT Thành ủy Cần Thơ, cho rằng cần phải hết sức lưu ý đến những quan chức có vợ con tham gia kinh doanh, lập DN “sân sau”.
Ông Thạnh cho biết: “Nói là vợ con làm nhưng thực ra ông này điều hành là chính. Dạng quan chức có vợ con kinh doanh kiểu này nhiều lắm. Khi DN đứng tên vợ con, người thân thì họ dễ đưa dự án, công trình về nhà”.
Các DN cũng thường săn đón các quan bà, các công tử tiểu thư con quan để gửi gắm, nhờ vả việc nọ việc kia. Mỗi khi có anh chị nào này ốm đau, sổ mũi lại đưa xe cộ đến đưa rước… Có cả trăm ngàn mánh lới giữa các DN và các “chị Hai, chị Ba”. Đôi khi còn là những chuyện tình ái vớ vẩn, “đôi bên cùng có lợi”. Chị Hai dzui dzẻ tình xuân, chú Ba vớ được cái dự án trăm tỉ. Tuy nhiên có những vụ “bể dĩa” lãng xẹt. Nhưng nhờ có vụ “bể dĩa” này, mọi người càng nhìn thấy rõ hơn những mối liên hệ lòng vòng giữa quan ông quan bà và bạn bè, tình nhân như thế nào. Quan bà lộng hành là chuyện thường thấy, còn bạn bè hay tình nhân của quan cũng lộng hành đến nơi đến chốn cũng khá nhiều, nhưng lại rất khó tìm ra chứng cứ để bắt quả tang.
“Bồ” hay “bạn” quan đầu tỉnh lộng hành
Gần đây nhất và cũng bị dư luận đàm tiếu nhiều nhất là việc bà Trần Hồng Ly, nữ phó Phòng Quản lý DN - lao động Ban Quản lý Khu Kinh tế tỉnh Trà Vinh “quậy tưng” cả Văn phòng UBND tỉnh, chửi bới, thóa mạ thô tục những cảnh sát bảo vệ, được báo chí mô tả là “lộng hành khắp tỉnh, dọc ngang nào biết trên đầu có ai”.
Dư luận tỉnh Trà Vinh còn thắc mắc vì sao một phụ nữ đơn thân, không nhà cửa, nghèo mạt rệp, chỉ có bằng trung cấp như bà Trần Hồng Ly lại nhanh chóng trở thành tỉ phú? Nhiều người cho biết ngoài căn nhà trị giá 4-5 tỉ đồng trên, bà Ly còn khoe mình có 16 tỉ đồng. Theo điều tra của Ủy ban Kiểm tra khối doanh nghiệp đã xác định bà Trần Hồng Ly có 1 ngôi nhà 3 tầng ở số 16 Nguyễn Thị Minh Khai, TP Trà Vinh; 1 nhà ở cùng nhiều phòng trọ cho thuê tại đường Bạch Đằng; 1 lô đất ở khu Nguyệt Hóa; 1 lô đất và nhà mới xây trên đường Lê Văn Tám, ấp Sâm Bua (xã Lương Hòa, huyện Châu Thành).
Ngoài ra bà cón đủ thứ bằng khen, đủ thứ danh hiệu.
Theo đơn tố cáo, nữ tỉ phú lắm mánh lới, nhiều chiêu trò này đã tự đề nghị các hình thức khen thưởng cho bản thân và đơn vị mình rồi lập biên bản ghi “tất cả thống nhất 100% theo ý kiến của bà Trần Hồng Ly”. Nhờ cách này, bà Ly nhận được bằng khen của Thủ tướng Chính phủ, bằng khen của Bộ Kế hoạch - Đầu tư và tự xếp cho mình danh hiệu “Chiến sĩ thi đua”. Toàn là “lèo” cả!
Đặc biệt, bà này khẳng định: “Mối quan hệ giữa tôi và anh Ba Khiêu (tức ông Trần Khiêu, chủ tịch tỉnh Trà Vinh) là tình nghĩa anh em quê hương xứ sở”.
Ai cũng hiểu, chính vì “mối quan hệ tình nghĩa” đó mà từ chị thư ký nghèo mạt rệp, bỏ chồng sống tự do, mới leo lên hàng tỉ phú và dám lộng hành như thế. Dân thường làm như thế thì đi tù là cái chắc.
Sau khi sự việc xảy ra, bà Ly đã biện minh, bảo vệ ông Trần Khiêu: “Có những phần tử xấu, ganh ghét, bịa chuyện nào là có thai 3 tháng, sống với nhau 15 năm, có 2 đứa con và hôm đó chở theo 1 đứa con…”. Tuy nhiên khi bị mời lên CA bà ly trưng ra bằng cớ bà đang mang thai lưu nên có muốn giam bà cũng không được. Lúc này mới bị kỷ luật và cho nghỉ việc. Bà có nghỉ việc thì cũng đã có một “núi của” ba đời ăn không hết.
Chủ tịch tỉnh xin về hưu trước tuổi
Trước sự việc nữ phó phòng “quậy” lúc nửa đêm tại UBND tỉnh Trà Vinh, ông Trần Khiêu - Chủ tịch tỉnh này đã xin nghỉ hưu trước tuổi.
Liên quan đến những nghi vấn về mối quan hệ với bà Ly, Chủ tịch tỉnh Trà Vinh phát biểu trên báo: “Về dư luận trong quan hệ tình cảm giữa tôi với Ly, thực sự là anh em rất thân nhau. Anh em với nhau như trong gia đình, rất là thân. Cũng có khi chính cái ngộ nhận như thế này… Mà không phải! Cái này, công việc của tôi có cả tập thể lãnh đạo của tỉnh quản lý, giám sát chứ. Phải chi tôi là một anh lính thì cũng có khi ít ai nhòm ngó tới. Nhưng công việc của mình liên quan tới xã hội cho nên đâu có phải cứ muốn làm gì là làm được đâu?"
Ông chủ tịch muốn nói gì thì nói, người dân đã hiểu ngầm và lại hiểu rất rõ, mối quan hệ giữa ông và bà Ly là thế nào. Mối quan hệ chằng chịt đó chính là đổi tình lấy tiền, đổi quyền hành lấy tình và đổi bất cứ thứ gì của nhà nước lấy cái gì ông muốn, bà thích.
Một chuyên gia kinh tế cao cấp thẳng thắn nói tọac ra, quyền lực đang bị ‘thương mại hóa” mạnh mẽ đến mức, các DN hiện nay phải dành rất nhiều tiền bạc và thời gian để chăm sóc các mối quan hệ với quan chức.
Cánh tay nối dài của xã hội đen
Một sự thật khác nữa là ở nhiều phường xã, ngay tại các thành phố lớn, nhỏ, lâu nay có nhiều người dân sống dưới sự thống trị ngầm của bọn xã hội đen mả bọn này lại hối lộ cho hầu hết các quan chức địa phương nên người dân đành im bặt như sống dưới ách phát xít, mặc cho bọn này lộng hành.
Người nông dân một nắng hai sương hay những doanh nghiệp làm ăn ở Khoái Châu (Hưng Yên), cuộc sống mưu sinh của họ được quyết định không phải bởi sự lao động của họ, mà bởi những kẻ giang hồ, bởi xã hội đen, rất ngang nhiên, công khai và trắng trợn.
Cách làm ăn của băng nhóm xã hội đen này cũng không mới: Đó là thâu tóm địa bàn hoạt động, đòi các doanh nghiệp nộp tiền “bảo kê” hàng trăm triệu đồng cho chúng. Bên cạnh đó là các hoạt động phi pháp như tổ chức cá độ, đánh bạc, cưỡng đoạt tài sản và đòi nợ thuê... Bảo kê cho doanh nghiệp buôn lậu; hay bảo kê đối với các hoạt động mại dâm, buôn bán ma túy, gỗ lậu; hay bảo kê cho các nhóm người sử dụng đất công để trông giữ xe, mở tiệm ăn nhậu, làm đủ thứ dịch vụ. Đụng tới nó là “no đòn”, nguy hiểm tới tính mạng, nhà tan cửa nát ngay. Có khi chính chúng lại cho người dân lại hiểu ngầm rằng “đường dây” đó là của anh Ba chị Tư đầy quyền lực từ tuốt tận “bên trên”.
Điều đáng nói, là sự cầu cứu hay đơn tố cáo của các doanh nghiệp ở địa phương này gửi lên các cơ quan chức năng có thẩm quyền của huyện đã chỉ gặp sự im lặng? Chả lẽ, chính quyền huyện Khoái Châu, các ngành chức năng của huyện này, trở thành “cánh tay nối dài” cho băng đảng xã hội đen ngang nhiên quản lý? Sự yên ổn làm ăn của các doanh nghiệp, của người dân hóa ra không phụ thuộc vào luật pháp mà phụ thuộc rất lớn vào... luật rừng.
Một tệ nạn khác, nhiều khi cảnh sát “ra quân” khám xét, kiểm tra vũ trường, quán bar hoặc triệt hạ bọn xã hội đen cũng đều bị lộ nên chẳng bắt được ai. Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát phòng chống tội phạm (Bộ Công an), thẳng thắn nói: “Đối với bọn xã hội đen, tội phạm hoạt động có tổ chức, công an triệt phá chúng không khó. Nhưng cái khó nhất là trong vụ nào cũng đều dính dáng đến cán bộ cơ sở vì đã bị “mua” nên chưa đánh đã bị lộ”!
Cồng bà vẫn nguy hiểm hơn
Trên đây là những bằng chứng xác thực nhất để chúng ta có thể nhìn rõ hơn những “lệnh ông, cồng bà” thời nay biến chuyển như thế nào. Mỗi ngày nó được “khoa học hóa” nên càng tinh vi, nguy hiểm, tàn nhẫn và công khai. Có điểm hơi giống ngày xưa là “cồng bà” vẫn nguy hiểm hơn thật. Bởi nó kín đáo, được “ngụy trang” dưới nhiều lớp vỏ bọc nào là chỗ quen biết, chỗ thân tình, chỗ làm ăn buôn bán chung, chỗ con cái là bạn bè… và vô số cái chỗ có thể núp bóng được. Khi cần thì giả vờ ly dị cho “nàng” mang theo vài va li đô la, vài cục hột soàn ra nước ngoài hoặc cho con gái lấy… chủ ngân hàng Thụy Sĩ là êm re. Có bề gì, em đi trước, anh theo sau, cả gia đình ta biến hết là thượng sách. Hình như mấy anh đại gia ba Tàu ở Trung Quốc bây giờ cũng đang thực hiện chính sách này đấy, phải không bạn?
Văn Quang – 3-5-2013
Hình:
01- Phần ghi thên cha mẹ trong Chứng minh nhân dân vửa đưa ra đã bị đình lại
02- Ông Lê Văn Thiệu, cán bộ xã Hòa Tâm, bị cho thôi việc vì không phải họ hàng và hay phản đối ý kiến bí thư Đảng ủy xã
03- Bà Trần Hồng Ly, người quen thân thiết của ông Trần Khiêu chủ tịch tỉnh Trà Vinh
04- Căn nhà số 16 Nguyễn Thị Minh Khai, TP Trà Vinh - nơi bà Ly tổ chức tân gia linh đình trong 3 ngày.
05- Ông Trần Khiêu chủ tịch tỉnh Trà Vinh vừa “xin về hưu non” sau vụ bà Ly “quậy tưng bừng” tại trụ sở UBND tỉnh.
06- Kiểm tra vũ trường chưa đánh đã bị lộ vì cán bộ địa phương đã bị “mua”.
Từ hạt giống đỏ đến gia đình trị ?
Khu nhà vườn ở Hải Dương khiến dư luận đặt câu hỏi về nguồn gốc tài sản quan chức
Chính quyền địa phương huyện Ninh Giang, tỉnh Hải Dương, xác nhận với BBC rằng khu nhà vườn quy mô đang gây xôn xao là của con trai Bí thư tỉnh ủy Hải Dương.
Truyền thông trong nước nói dinh cư đồ sộ đang xây ở huyện Ninh Giang có giá rất cao, thậm chí có thể là hàng triệu đô la, do có nhiều cây gỗ quý hàng trăm năm tuổi.
Nói với BBC hôm nay, ông Nguyễn Xuân Thuấn, Chủ tịch Ủy ban Nhân dân huyện Ninh Giang, cho hay quyền sử dụng khu đất diện tích hơn 4.000 m2 thuộc về con trai ông Bùi Thanh Quyến, Bí thư tỉnh Hải Dương.
“Đó là đất của anh Bùi Thanh Tùng, con trai của đồng chí Bùi Thanh Quyến.”
Con trai của ông, Bùi Thanh Tùng, hiện giữ chức Trưởng phòng ở Sở Lao động Thương binh và Xã hội tỉnh Hải Dương. ...
http://wscdn.bbc.co.uk/worldservice/...t_nocredit.jpg
Truyền thông trong nước nói có nhiều cây cảnh và đá phong thủy quý hiếm trên khu nhà vườn tại thôn Đông Tân, xã Ninh Thành.
Khu vườn nói trên khơi mào cho dư luận đặt câu hỏi xung quanh nguồn gốc và quyền sở hữu một cơ ngơi khổng lồ như vậy, nếu tính tới mức thu nhập của công chức Việt Nam hiện nay.
http://www.bbc.co.uk/vietnamese/viet...g_garden.shtml
http://i.imgur.com/ez9Bc.png
Ông Nguyễn Bá Lý, Bí thư đương nhiệm của xã Thanh Hương, trước đó có 13 năm làm chủ tịch xã. Kể từ khi ông Lý nắm giữ vị trí chủ chốt thì người thân trong gia đình và tộc họ của ông cũng lần lượt được tham gia bộ máy cán bộ xã.
Danh sách ấy bao gồm:
- Chánh Văn phòng UBND xã là ông Nguyễn Bá Duẩn - con trai ông Lý. Ông Duẩn còn nhận thêm tiền phụ cấp cho chức danh “Nội vụ, tôn giáo, dân tộc thi đua và khen thưởng”.
- Chức danh “Quản lý văn hóa xã”, thuộc về ông Nguyễn Bá Công, anh họ ông Nguyễn Bá Lý.
- Phụ trách Văn thư lưu trữ của xã là ông Nguyễn Bá Tùng - anh trai ông Lý.
- Một người em họ của ông Lý, cũng có tên là Nguyễn Bá Tùng, giữ chức xã đội phó kiêm trung đội trưởng dân quân tự vệ.
- Phó Chủ tịch Mặt trận Tổ quốc xã Thanh Hương thì do một người em họ khác của ông Lý, ông Nguyễn Bá Toàn đảm nhiệm.
- Cháu ruột ông Nguyễn Bá Lý, anh Nguyễn Bá Sơn vừa là Bí thư chi đoàn xã, và cũng nằm trong Ban chấp hành Đảng bộ xã.
Thậm chí, Trưởng ban Tài chính – Kế toán xã, từ năm 1998 đến năm 2004, do em dâu ông Nguyễn Bá Lý là bà Nguyễn Thị Tuất nắm giữ. Mẹ truyền con nối, sau khi bà Tuất về hưu, thì đến lượt con bà - cô Nguyễn Thị Phượng lên thay....
http://danlambaovn.blogspot.com/2012...t#.UArQL5GVCl5
Văn Quang Viết Từ Sài Gòn: Luật Lệ Gà Mờ
Cái nghị định “phạt vì quấy rối tình dục” ở VN đã ra đời từ mấy tháng nay, nhưng đến đầu tháng 5 năm 2013 này mới có hiệu lực. Đây là lần đầu tiên VN nghiêm cấm các hành vi quấy rối tình dục tại công sở, nơi làm việc kèm theo một dự thảo nghị định khác về ngoại tình.
Vì vậy tuần này tôi mới đưa ra bàn cùng bạn đọc. Các ông nào buộc phải về VN vì một lý do nào đó cũng nên coi chừng. Bởi cái sự minh xác “ thế nào là quấy rối tình dục” và “ai lợi dụng tình dục ai” không hề dễ dàng như người ta tưởng. Nhiều bạn không đề phòng, mấy cô tiếp viên quán nhậu, quán cà phê, mấy cô chân dài thất nghiệp có dụng ý sẵn, đụng chạm linh tinh làm bạn “tưởng bở” cùng hùa theo với vài cử chỉ lả lơi là có thể quy vào tội quấy rối tình dục bị phạt tới 75 triệu đồng (bằng 4.500 Mỹ kim). Và khi bị lập biên bản, bạn sẽ bị nêu tên tuổi trên các phương tiện thông tin đại chúng, sợ mang tiếng, bị mất thể diện, ảnh hưởng nhiều đến gia đình, đến những mối liên hệ xung quanh, bạn sẽ phải “nộp” hơn nhiều lần như thế để mua lấy sự im lặng. Đó cũng là một kiểu “bắt cóc đòi tiền chuộc” đang rất thịnh hành ở VN.
Ngoài ra trong nghị định này còn có những vấn đề liên quan như phạt tội ngoại tình, tội sàm sỡ với ô-sin (người giúp việc), cán bộ, công chức, viên chức được miễn trừ… Đó là những vấn đề có rất nhiều chuyện để người dân bàn tán xôn xao.
Luật lệ làm ra không lẽ để… treo chơi?
Trước hết, xin tóm tắt sơ lược về cái nghị định Quấy Rối Tình Dục (QRTD) mới toanh có vẻ “văn minh” này cùng những vấn đề rất phức tạp trong việc xử phạt. Từ đây xin viết tắt là QRTD cho “gọn nhẹ”.
QRTD đang được thừa nhận là một vấn đề toàn cầu. Ở Australia, cứ 10 y tá thì có 6 người bị QRTD; ở Mỹ, trên 50% lao động nữ bị QRTD; còn ở Canada, 51% phụ nữ bị QRTD ít nhất một lần. Ở Trung Quốc, một cuộc điều tra vào năm 2009 cho thấy có 20% trong tổng số 1.837 người được phỏng vấn cho biết đã từng bị QRTD, trong đó 1/3 là nam giới. Kể từ 1995 trở lại đây, đã có 50 quốc gia xây dựng hệ thống pháp luật chống QRTD.
Ở VN là lần đầu tiên hành vi QRTD được Bộ luật Lao động sửa đổi (có hiệu lực từ ngày 1-5-2013), đưa vào luật để điều chỉnh. Trong đó có nêu QRTD tại nơi làm việc là hành vi bị nghiêm cấm, người lao động có quyền đơn phương chấm dứt hợp đồng lao động nếu bị QRTD. Tuy nhiên, những điều quy định này vẫn còn nửa vời bởi đến nay vẫn chưa có hướng dẫn thế nào là QRTD, kể cả trong dự thảo nghị định nêu trên.
Ông Trần Anh Tuấn, Phó Giám đốc Trung tâm Dự báo nhu cầu nhân lực và Thông tin thị trường lao động TP. Sài Gòn cho biết QRTD bây giờ rất tinh vi bằng nhiều hình thức, để phân biệt một hành vi là QRTD hay chỉ là một cử chỉ thân thiện cần có hướng dẫn cụ thể mới áp dụng xử phạt được. Nếu không, luật chỉ để treo chơi.
Cần quy định mức độ nặng nhẹ của người bị QRTD
Luật sư Nguyễn Minh Luận, Đoàn Luật sư TP. Sài Gòn, cũng cho rằng cần hướng dẫn cụ thể thế nào là QRTD. Cho xem tranh ảnh nude, một cái nhìn khiêu khích, lời tán tỉnh theo kiểu “vòng một của em hôm nay đẹp quá” hay đụng chạm mông, má... có bị cho là QRTD không?
QRTD là khái niệm rất trừu tượng nếu chưa được định nghĩa các cơ quan chức năng không thể áp dụng xử phạt được. Định nghĩa hành vi rõ ràng nhằm xử phạt đúng hành vi, đồng thời tránh tình trạng lạm dụng sự mập mờ của luật để xử những người vô tình bị gài bẫy.
Cũng theo luật sư Nguyễn Minh Luận, không thể gộp chung một câu rằng hành vi “QRTD tại nơi làm việc bị phạt tiền từ 50 triệu đến 75 triệu đồng” như dự thảo đã ghi. Cần phân loại mức độ nhẹ, nặng của hành vi này để quy định những mức phạt khác nhau. Có những trường hợp QRTD diễn ra trong thời gian dài dẫn đến hậu quả nghiêm trọng làm nạn nhân bị stress đến mức nhảy lầu tự tử...
Trung tá chống “dâm tặc” bị bắt vì QRTD
Một thí dụ khác như ở Mỹ, ngày 5-5-2013 vừa qua vừa xảy ra một vụ QRTD tai tiếng. Theo cảnh sát Arlington, bang Virginia (Mỹ), Trung tá Jeffrey Krusinski - người đứng đầu chương trình phòng chống tấn công tình dục của không quân Mỹ, vừa bị bắt sáng 5-5. Ông bị cáo buộc “tiếp cận một phụ nữ tại bãi đậu xe và bóp ngực, mông của người này”
Phát ngôn viên Không quân Mỹ cho biết ông Krusinski hiện đã bị cách chức và vừa được tại ngoại sau khi đóng tiền bảo lãnh 5.000 USD. Trước khi xảy ra vụ bê bối, vị trung tá 41 tuổi này được tin là đã quá chén. Tuy nhiên luật lệ của Mỹ rất nghiêm minh điều luật của họ rất rõ ràng. Có tội là phạt.
Ở VN chưa có vụ QRTD nào bị phạt vì chưa có luật, nhưng thật ra những chuyện quấy rối linh tinh này xảy ra như cơm bữa ở hầu hết các công tư sở. Song các bà các cô sợ mắc cỡ, sợ tai tiếng nên đành né tránh hoặc nín nhịn cho qua. Tại nhiều cơ quan công và tư, người bị QRTD có thể bị đổ lỗi như cô ấy ăn mặc hở hang, thái độ khêu gợi, tư cách không đứng đắn, gạ gẫm, lợi dụng đàn ông nên đàn ông mới có cử chỉ đó… Còn ở nông thôn, người bị QRTD có khi lại “gặp nạn” trước bởi điều tiếng. Do đó, những người bị QRTD cắn răng chịu đựng vì cho rằng mình nói ra cũng không được bảo vệ, chỉ thiệt thân.
Cụ thể như vụ nữ giáo viên vùng núi bị cấp trên cưỡng hiếp
Cô giáo La Tố Nh.., một giáo viên tiểu học tại TP. Cao Bằng vẫn không khỏi bàng hoàng khi nói chuyện với phóng viên bị ông Hoàng Đình Thiên, trưởng phòng Giáo Dục Đào Tạo huyện Bảo Lâm, Cao Bằng “làm bậy” khi còn giảng dạy và ở nội trú tại một trường tiểu học tại huyện Bảo Lâm. Sự việc diễn ra cũng đã khá lâu, tuy nhiên, cú sốc tinh thần lần đó vẫn còn in hằn trong trí nhớ cô giáo Nh…. cho tới nay
Không chỉ với cô giáo La Tố Nh…. Sự việc này diễn ra với nhiều giáo viên khác ở địa phương này. Nhưng nhà chức trách hầu như bất lực, khiến nỗi buồn và sự đắng cay không những không giảm bớt mà còn nặng nề hơn theo thời gian.
Những cảnh đau lòng như thế này xảy ra rất nhiều nơi, không thể nào kể hết.
Tại sao cán bộ, công chức, viên chức lại được miễn trừ?
Có chuyện lạ trong nghị định này là ở Điều 2 dự thảo Nghị định có nêu “Cán bộ, công chức, viên chức trong các cơ quan, đơn vị hành chính, sự nghiệp, tổ chức chính trị, tổ chức chính trị-xã hội không thuộc đối tượng điều chỉnh của nghị định này”. Như vậy, quy định này chỉ điều chỉnh quan hệ lao động trong phạm vi doanh nghiệp. Cán bộ, công chức, viên chức hành chính được miễn trừ hay sẽ được điều chỉnh theo quy định riêng? Một luật sư giấu tên bất bình: “Tôi không hiểu sao lại có sự phân biệt đối xử như vậy khi mà theo nghiên cứu thì hành vi QRTD diễn ra nhiều nhất ở hai ngành là y tế và giáo dục”.
Tại sao lại có sự miễn trừ này? Không thể hiểu nổi quan điểm của những vị làm ra thứ luật lệ này. Trong mọi trường hợp phạm tội lớn hay nhỏ, công chức hay quan quyền cũng là dân, phải được xử như dân. Không lẽ các ông bà cán bộ, công chức mang nhau vào phòng riêng “xữ kín” vụ này sao? Người dân đang đợi câu trả lời của người thi hành luật QRTD.
Còn một sự bất công nữa trong luật này.
Sàm sỡ ô sin chỉ bị phạt từ 5 đến 10 triệu
Dự thảo Nghị định xử phạt hành chính trong lĩnh vực lao động quy định hành vi quấy rối tình dục tại nơi làm việc sẽ bị phạt tiền 50-75 triệu đồng. Thế nhưng quấy rối tình dục với người giúp việc thì chỉ bị phạt 5-10 triệu đồng. (Bây giờ người giúp việc ở VN đều được gọi là ô sin).
Chị H. là nhân viên của Công ty TNHH Nhân Ái được thuê chăm sóc một bệnh nhân nam khoảng 70 tuổi, nhà ở quận 10, TP.Sài Gòn. Ông này hay yêu cầu chị H. kích dục cho ông nhưng chị từ chối. Ông khách vẫn yêu cầu chị kích dục cho ông mỗi ngày và hứa sẽ trả tiền công. Chị H. đành xin nghỉ việc. Giám đốc công ty đến nhà nói chuyện nhưng thân nhân người bệnh không tin ông cụ có hành vi kỳ lạ đó. Giám đốc đành cho nhân viên nghỉ việc.
Giúp việc gia đình dễ bị sàm sỡ
Sau nhiều năm hoạt động, ông Huỳnh Nhân - Giám đốc Công ty Nhân Ái chuyên làm dịch vụ chăm sóc người bệnh, người cao tuổi đã phải rút ra những kinh nghiệm tránh quấy rối tình dục cho nhân viên. Ông Nhân kể: “Trong hợp đồng tôi luôn yêu cầu việc thay đồ phải do bệnh nhân thực hiện nếu bệnh nhân tự làm được, nhân viên chỉ có vai trò quan sát để hỗ trợ bệnh nhân khỏi té... Thế nhưng có bệnh nhân nam ở Phú Mỹ Hưng cứ yêu cầu nhân viên B. phải thay đồ dù ông tự tay làm được. Có lần ông bảo ông đã thay đồ xong và gọi chị B. vào. Vừa mở cửa phòng, chị B. thấy ông nằm trần truồng trên giường. Chị sốc. Chị đóng cửa lại, khóc và gọi cho tôi.”
Theo ông Nhân, tội nghiệp nhất là những người làm việc đơn phương, bị sàm sỡ thì không biết kêu ai vì thường thì gia đình đứng về phía người nhà của họ hơn là bảo vệ người giúp việc”.
Bà Võ Xuân Loan, từng là giám đốc một công ty cung ứng lao động giúp việc gia đình, cho biết bị lạm dụng nhiều nhưng một số chị em nhà nghèo ở quê đi giúp việc thường chọn giải pháp im lặng nghỉ việc, quá lắm thì ông chủ dấm dúi cho tiền rồi cũng thôi. Tôi biết có trường hợp con ông bà chủ thuộc loại cậu ấm, đưa bạn bè về nhà ăn chơi, thường xuyên chọc ghẹo, QRTD người làm. Người thấp cổ bé miệng không dám kiện nên giải pháp tốt nhất là bỏ việc”.
Pháp luật hạ thấp phẩm giá của người giúp việc
Nghị định nêu mức phạt cho hành vi QRTD với người giúp việc gia đình chỉ 5-10 triệu đồng, trong khi hành vi này thực hiện tại công sở thì bị phạt đến 75 triệu đồng. Theo các chuyên gia lao động thì tỉ lệ QRTD với người giúp việc gia đình nhiều hơn là những người làm ở nơi công sở. Một chuyên gia nói: “Tôi không hiểu sao lại có sự chênh lệch như vậy trong khi nếu bị QRTD, người giúp việc ở gia đình thường khó thoát thân hơn là người ở công sở. Trình độ học vấn của họ cũng thấp hơn nên việc đối phó với hành vi này cũng vất vả hơn”.
Hầu hết mọi người dân cho rằng quy định như vậy vô tình pháp luật đã hạ thấp phẩm giá của người giúp việc. Hơn thế, những quy định này được thực thi trên thực tế còn cần phải lập một đường dây nóng riêng cho những người giúp việc, những phụ nữ bị bạo hành nói chung như ở Hàn Quốc, Đài Loan… Nếu không, luật cũng khó được thực thi.
Thực tế, nhiều người giúp việc không những bị QRTD còn bị đối xử tàn nhẫn.
Một vụ hành hạ dã man người giúp việc
Nghi ngờ người giúp việc là Nguyễn Thị Giang có tình ý yêu đương với chồng mình là Phạm Thế Phong, bà Anh đã bắt Giang và chị gái là Nguyễn Thị Lan đưa đến một ngôi nhà hoang để “thẩm vấn” và “tra tấn”.
Chị Giang bị bà chủ nhổ nước bọt vào mặt, rồi tát liên tiếp vào mặt, vào đầu, dùng chân đạp vào người. Cùng lúc đó, vài người phụ nữ khác cũng xông vào để hành hạ chị. Sau đó, bà ta lấy kéo xén tóc và cạo luôn cả đôi lông mày của chị Giang, sau đó cạo trụi tóc trên đầu. Bà chủ còn bắt nhân viên của bà là Nguyễn Thị Trâm ép đưa chị Giang đến tiệm xăm ở đường Hoàng Hoa Thám, TP Vũng Tàu để xăm 3 hình quái vật, 2 con rết và 1 con rồng lớn và đậm. Sau đó chị Giang không biết nhờ cậy vào ai, đành chịu bị đuổi về quê với bộ mặt quái dị.
Ngoại tình bị phạt 1 triệu
Song song với nghị định QRTD còn có dự thảo Nghị định phạt về tội ngoại tình.
Điều 46 Dự thảo Nghị định xử phạt hành vi vi phạm quy định về cấm kết hôn, vi phạm chế độ hôn nhân một vợ, một chồng, nêu rõ: “Phạt cảnh cáo hoặc phạt tiền từ 200.000 đồng đến 1.000.000 đồng đối với 2 hành vi: “Đang có vợ hoặc đang có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác nhưng chưa gây hậu quả nghiêm trọng.
Cùng với nghi định này còn có quy định xử phạt vi phạm hành chính trong lĩnh vực tư pháp khác như: Kết hôn giữa những người có họ trong phạm vi ba đời; Kết hôn giữa cha mẹ nuôi với con nuôi; kết hôn giữa người đã từng là cha mẹ nuôi với con nuôi, bố chồng với con dâu, mẹ vợ với con rể, bố dượng với con riêng của vợ, mẹ kế với con riêng của chồng. Tất cả đều chịu chung một mức phạt như ngoại tình chưa gây hậu quả nghiêm trọng.
Dự thảo cũng nâng mức xử phạt hành vi dùng giấy tờ giả mạo để đăng ký kết hôn, đăng ký lại việc kết hôn lên từ 300.000 đồng đến 1 triệu đồng (mức xử phạt cũ từ 200.000-500.000 đồng). Đồng thời một số hành vi vi phạm khá nghiêm trọng nhưng trước đây chưa có chế tài để xử phạt thì nay đã được dự thảo đưa vào.
Chẳng hạn: làm cam đoan không đúng về tình trạng hôn nhân gia đình để làm thủ tục đăng ký kết hôn hoặc để được cấp giấy xác nhận tình trạng hôn nhân sử dụng vào mục đích khác có thể bị xử phạt từ 5-20 triệu đồng. Hành vi kết hôn giả nhằm mục đích xuất cảnh, môi giới kết hôn bất hợp pháp, lợi dụng việc đăng ký kết hôn nhằm mục đích trục lợi, xâm phạm tình dục, bóc lột sức lao động theo quy định của dự thảo có thể bị xử phạt từ 10-30 triệu đồng.
Nếu được Chính phủ đồng ý ban hành, Nghị định trên sẽ bắt đầu có hiệu lực từ 1-7-2013.
Phạt tiền chẳng có ý nghĩa gì
Tuy nhiên, những quy định này đang gặp phải sự tranh cãi chí chóe.
Theo luật sư Nguyễn Bá Ngọc, đoàn luật sư Bắc Giang, mục đích của dự thảo là ngăn chặn, răn đe ngoại tình thì không có tác dụng. Những người ngoại tình người ta thừa tiền rồi, một vài trăm, vài triệu không có ý nghĩa gì. Nếu ban hành sẽ làm xấu đi tình trạng xã hội. Tình trạng ly hôn chắc chắn gia tăng. Vì tình cảm con người, yêu nhau, đến với nhau mà gia đình vợ con không biết thì hoàn toàn êm ấm. Đưa ra xử phạt đôi khi lại làm tan vỡ hạnh phúc gia đình người khác.
LS Ngọc cho rằng, nếu để phân biệt, định nghĩa hành vi quấy rối tình dục là rất khó, không hề đơn giản. Nhưng thực chất mà nói hành vi này trong xã hội cũng ít xảy ra vì vậy quy định thì thế nhưng trên thực tế đã có trường hợp nào bị cơ quan có thẩm quyền phạt đâu. Ngay cả quy định vi phạm chế độ một vợ một chồng cũng vậy. Có chăng chỉ là hình thức phạt hành chính.
Mọi định nghĩa đều không rõ ràng, quy định lại chung chung, nếu vậy thì khi sự việc xảy ra, cơ quan chức năng muốn quy nó về tội nào cũng được, coi tội nào, lên tội đó.
Ở những cơ quan công quyền, chuyện này xảy ra không hiếm. Ngay trong thời gian này, người dân xã Quảng Phong- Thanh Hóa đang “đồn thổi như bão” về chuyện ngoại tình của sếp lớn.
Chủ tịch xã đưa nữ nhân viên vào nhà nghỉ
Vào ngày lễ tình nhân năm 2013, anh Thìn phát hiện ông Khang Phó bí thư Đảng ủy, Chủ tịch UBND xã Quảng Phong lái xe hơi đến nhà chở vợ mình là chị Nhung (thủ quỹ xã Quảng Phong) đi chơi. Vốn nghi ngờ hai người có “quan hệ bất chính”, anh Thìn bí mật theo dõi. Sau nhiều giờ chạy lòng vòng, xe của ông chủ tịch Khang tấp vào sân nhà nghỉ (hay nhà ngủ cũng đúng) trên đường Dương Đình Nghệ, TP Thanh Hóa.
Anh Thìn đập cửa xông vào phòng ngủ, nhưng ông Khang đã trèo qua cửa sổ tầng 2, nhảy qua ngọn cây xuống đất bỏ chạy, để lại xe hơi biển số xanh của nhà nước. Trong bản tường trình gửi UBND xã Quảng Phong, nữ thủ quỹ xác nhận: “Ông Khang nhiều lần gọi điện hối thúc đòi gặp tôi và rủ tôi vào nhà nghỉ. Ông ấy nói muốn gặp tôi vì nhớ quá”. Nghe mùi hơn sáu câu vọng cổ!
Bắt quả tang vợ cùng người tình ở phòng ngủ nhưng vẫn chối
Ít ai chịu công nhận là mình ngoại tình như chị thủ quỹ Nhung, kể cả khi bị bắt quả tang như trường hợp mới đây tại Bình Định.
Chắc nhiều bạn đọc đã biết, từ ngày 2-5 vừa qua, trên mạng YouTube xuất hiện ba clip với tiêu đề: “Vụ đánh ghen kinh hoàng ở Bình Định”. Clip này nhanh chóng được cư dân mạng nhân bản, lan nhanh với tốc độ chóng mặt. Tôi tóm tắt sự việc khá “ngộ nghĩnh” này:
Hình ảnh trong ba đoạn clip cho thấy sự việc xảy ra tại một phòng khách sạn. Nhân vật chính bị quay clip là một đàn ông trung niên chỉ mặc quần đùi, bị ba người đàn ông khác khống chế. Người đàn ông này vừa giằng co, ngăn cản để không bị còng tay vừa luôn miệng van xin: “Chu cha tội em, anh Quốc ơi!”; “Em lạy anh! Em mất hết, anh Quốc ơi”…
Clip cũng thể hiện rõ mặt một phụ nữ mặc quần ngắn đang ngồi trên ghế trong phòng của khách sạn. Trong khi giằng co, một người đàn ông trong clip đã sử dụng một công cụ hỗ trợ bằng điện để khống chế người đàn ông mặc quần xà lỏn và người phụ nữ.
Liên quan đến clip trên, ngày 3.5, một viên chức Văn phòng Tỉnh ủy Bình Định xác nhận: Người đàn ông bị khống chế trong clip là ông Lê Văn Vương, Phó Chánh Văn phòng Tỉnh ủy Bình Định. Người phụ nữ bị ông Quốc chích điện, ngồi trên ghế là bà Hà, vợ ông Lê Anh Quốc.
Trước đó, ông Quốc (44 tuổi, ngụ TP Quy Nhơn, Bình Định) đã gửi đơn đến nhiều cơ quan chức năng tố cáo ông Vương quan hệ nam nữ bất chính với vợ ông. Ông Quốc cho rằng chiều 23-3, ông cùng một số người khác vào phòng một khách sạn ở TP Quy Nhơn bắt quả tang ông Vương đang ở chung phòng với vợ ông. Với bằng chứng hai người ở cùng phòng trong khách sạn, ông yêu cầu các cơ quan chức năng xử lý nghiêm ông Vương vì vi phạm nghiêm trọng tư cách cán bộ, phá vỡ hạnh phúc gia đình ông, ảnh hưởng nghiêm trọng đến tinh thần của ông và hai con đang đi học…
Cả hai “nghi phạm” ngoại tình vẫn chối dài
Vào ngày 4-5 vừa qua, ông Lê Văn Vương, phó chánh văn phòng Tỉnh ủy Bình Định, khẳng định: “Tôi không quen biết bà Hạ. Khi họ đẩy bà Hạ vào phòng rồi gí dùi cui điện vào người tôi, lấy còng số tám cố còng tay tôi để lột trần truồng nên tôi bối rối, năn nỉ để tìm cách thoát ra ngoài. Tôi đã gửi đơn đến các cơ quan chức năng đề nghị điều tra làm rõ về những nội dung tố cáo mang tính vu khống và việc tôi bị làm nhục”.
Còn bà Hạ (vợ ông Quốc) cũng phản đối, bà nói: “Vợ chồng tôi đã ly thân hai năm nay. Vụ việc xảy ra tại nhà khách Tỉnh đội rất bất ngờ, tôi bị đẩy vào phòng, khi người nhà của chồng tôi quay phim tôi vẫn ăn mặc kín đáo và vẫn đang đội mũ bảo hiểm nên khẳng định tôi quan hệ nam nữ bất chính bậy bạ là áp đặt, làm tổn thương tôi và con cái. Tôi phản đối và đã gửi đơn kiện”.
Ủy ban Kiểm Tra tỉnh cũng chưa thể đưa ra kết luận
Cùng ngày, một quan chức của Ủy ban kiểm tra Tỉnh ủy Bình Định cho biết: “Vụ việc vẫn đang được làm rõ, song khi tiếp cận với một số trường hợp có liên quan thì thông tin hoàn toàn ngược lại. Người trong cuộc là bà Hà Cẩm Hạ cực lực phản đối chuyện chồng bà vu khống bà ngoại tình. Ngay cả hình ảnh trong video clip cũng không thể hiện rằng họ quan hệ nam nữ bất chính”
Như thế chuyện phạt tội ngoại tình khó tìm ra đúng sự thật. Vả lại còn có rất nhiều nguyên nhân thầm kín sâu xa khác mà chỉ người trong cuộc mới hiểu. Những luật lệ mơ hồ này đang khiến nhiều luật sư băn khoăn, chẳng phải chỉ có người dân. Còn hàng trăm bài viết phản bác về những dự thảo luật lệ mơ hồ như thế này, chẳng lẽ luật làm ra chỉ để “treo chơi”?
Văn Quang
Hình:
01- Trung tá Jeffrey Krusinski
02- Cô giáo La Tố Nh.. bị cấp trên cưỡng hiếp
03- Những hình xăm rùng rợn trên ngực và mặt cô gái trẻ Nguyễn Thị Giang
04- Ông Quốc bắt quả tang ông Vương (mặc quần xà lỏn) và vợ ông Quốc trong “nhà nghỉ”
05- “Nhà nghỉ”, nơi ông Quốc và bà Hà bị bắt
Văn Quang viết từ Sài Gòn: Cả ba anh cùng chết dở
“Kinh tế khủng hoảng, lạm phát tăng, thu nhập giảm, nhiều người dân đang phải đối mặt với những bài toán đau đầu của cuộc sống”.
Thưa bạn đọc, đó là diễn đàn của một tờ báo mạng ở VN mở ra cho mọi người dân được góp ý về những suy nghĩ thật nhất của mình trong cuộc sống hiện nay, qua đó cùng tìm ra những giải pháp để vượt qua giai đoạn khó khăn này. Có thể nói đó là một vấn đế gai góc nhất tùy theo hoàn cảnh của mỗi người. Tất nhiên ở đây, không dám kể đến những ông bà tỷ phú, những đại gia và những vị có chức có quyền hét ra lửa, mửa ra… đô la. Chi kể đến 90% số người dân VN từ hạng đủ ăn đủ mặc trở xuống đến đám “thứ dân” rách như tổ đỉa hoặc gần như tổ đỉa.
Khi mà câu ca dao thời đại: Tiền là Tiên, là Phật/ Là sức bật tuổi trẻ, là sức khỏe tuổi già/ Là đà cho danh vọng/ Là lọng của nịnh thần/ Là cán cân công lý/ Tiền là hết ý... trở thành mục đích của đời sống, là một thứ “lý tưởng thật” để tôn thờ thì luân lý đạo đức và liêm sỉ trở thành vô nghĩa, không có trong từ điển VN.
3 năm qua, nghèo đi 2 lần
Một nhà báo kinh tế đang sống ở Hà Nội đã tâm sự cuộc sống khó khăn của cô trên mạng xã hội.: “ 3 năm qua, mình đang bị nghèo 2 lần nghèo. Lương giảm, ai cũng thấy rõ điều này. Nhưng rổ CPI của gia đình mình thì tăng khủng khiếp.
Giá gas 3 năm trước 250.000 đồng/bình, giờ 450.000 đồng/ bình. Tính ra mức tăng bình quân 27%/năm. Thịt cùng khoảng thời gian tăng giá từ 50.000 đồng/kg lên 140.000/kg, tương đương 60%/năm. Rau tăng bình quân 20-30%/năm. Sữa của con từ 400.000/ hộp 900 gr cách đây 2 năm, giờ 500.000/hộp, tức tăng đâu đó 12,5%/ năm. Truyền hình cáp tăng giá từ 66.000/tháng năm 2010 lên 110.000/tháng, tức 30%/năm, internet từ 280k lên 313.000/tháng, có vẻ tăng ít nhất.
Dầu ăn 38.000/ chai, giờ 45.000/ chai; đường, sữa tắm, dầu gội, dầu rửa bát… cho đến thức uống, hoa quả.. tăng ít nhiều cũng trên dưới 10%... Tiền thuê nhà, tiền thuê giúp việc 3 năm tăng 30%..
Đó chỉ là CPI của những nhu cầu tối thiểu, còn chưa kể các chi phí cho việc giải trí, vui chơi, tinh thần… khác. Thu nhập giảm 30%, CPI thì tăng vài chục % thế này, làm sao để sống được đây?”
Phản ứng việc khi NHNN độc quyền vàng miếng SJC
Ông Nguyễn Tiến Lực Phó Tổng cục trưởng Tổng cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm cũng nói thẳng, “do cơ chế nhà nước giao Công ty vàng bạc đá quý Sài Gòn (SJC) được dập và kinh doanh vàng miếng là thương hiệu vàng quốc gia, nên năm 2012 đến nay xuất hiện độ chênh lệch lớn giữa giá vàng trong nước và nước ngoài, xuất hiện vàng giả SJC, vàng kém chất lượng đưa vào các DN kinh doanh bán cho người dân. Từ tháng 7-2012 đến nay, SJC phát hiện 300 lượng vàng nhái thương hiệu của họ. Bộ Công an cho rằng quy định SJC là thương hiệu vàng miếng quốc gia chỉ đem lại lợi ích cho DN SJC và làm phương hại đến lợi ích của các thương hiệu vàng miếng khác”. Người dân xô vào mua vàng SJC vì đó là thương hiệu “chính thức”.
Còn rất nhiều những bài bình luận, những ý kiến của người dân hoàn toàn không tin tưởng vào sự bình ổn này. Cũng như gần đây nhất là việc cắt giảm tiền lãi suất huy động của người dân gửi tiến vào ngân hàng với mục đích là để cứu các doanh nghiệp đang chết đứng như Từ Hải giữa đống hàng hóa làm ra không tiêu thụ được hoặc cứu các ông “bất động sản” có hàng ngàn căn nhà từ nhỏ tới lớn nằm trơ gan cùng tuế nguyệt. Nhưng thực ra có cứu được không lại là chuyện khác hẳn.
Ba anh cùng chết dở
Rất nhiều nhà “lý luận theo kiểu chính quyền” cho rằng lạm phát xuống, kéo lãi suất đầu vào của ngàn hàng xuống là đúng là “thực dương” hay nói rõ là người gửi tiền vào ngân hàng vẫn có lời. Có ông nói người dân cần thông cảm với doanh nghiệp (DN), phải cứu DN thì kinh tế mới phục hồi, người lao động mới có việc làm. Có ông khuyên người dân nếu rút tiền ngân hàng ra, hãy đầu tư vào việc kinh doanh cho đồng tiền lưu thông chứ đừng mua vàng cất kỹ trong đáy tủ, đừng mua đô la về để dành, còn không đầu tư được thi cứ gửi dài hạn ở ngân hàng cho chắc ăn.
Xin thưa rằng tất cả những lời khuyên vàng ngọc đó người dân không cần vì họ biết từ lâu rồi. Và cả những lý luận kiểu “nhà nước” kia, người dân cũng hiểu giá trị của nó đến đâu bởi các ông cứ nói lạm phát giảm trong khi giá cứ tăng, điện nước, xăng dầu cũng tăng vù vù, vậy giảm lạm phát như thế thì người dân được cái gì? Giảm bao nhiêu phần trăm? Giá thực phẩm và đủ các món về đời sống hàng ngày có giảm tí nào đâu! Thế nên người dân “xin không dám tin” những kiểu nghiên cứu và lý luận như thế. Họ chỉ còn biết tin vào mình.
Cho đến bây giờ, tình hình người dân và các ngân hàng cùng các DN thực ra cùng bi đát như nhau, chẳng anh nào khá hơn cả. Xin tuần tự điểm qua những cái chết dở ấy
1- Dân “đi” trước
Tính từ tháng 8-2011, Ngân Hàng Nhà Nước (NHNN) đã sáu lần giảm trần lãi suất huy động tiền gửi tiết kiệm dưới 12 tháng, từ 14%/năm còn 7,5%/năm (điều này cũng đồng nghĩa với nguồn thu của người gửi tiết kiệm, phần lớn là người cao tuổi, về hưu bị hao hụt đi nhiều). Và trước mỗi lần điều chỉnh, NHNN đều công bố để người dân cả nước biết. Thế nhưng lãi suất cho vay hiện bao nhiêu lại là câu hỏi khó trả lời. Bởi các NH từ lớn tới nhỏ đều giấu biệt thông tin này, chỉ tiết lộ riêng sau khi người đi vay vượt qua nhiều “vòng”.
Tuy nhiên, trên thực tế, lãi suất cho vay của các NH không giảm mức tương ứng mà chỉ giảm nhỏ giọt, thậm chí là giậm chân tại chỗ.
Mặt khác, người dân có thể đồng tình với việc phải “hy sinh” để cứu DN. Nhưng có người nhìn lại quá khứ, mới vài năm trước, họ tính toán rất chi ly. Trước đây nhiều DN chỉ buôn nước bọt, họ thế chấp vài miếng đất nhà cửa vớ vẩn để vay ngân hàng làm vốn. Hãy thí dụ họ vay 100 tỳ đồng đi mua đất rẻ mạt, làm nhà từ đầu năm giá chưa đến 1 tỷ một căn, đến cuối năm, bán rẻ cũng được 2 tỉ (chưa nói đến các dự án ngàn tỉ). Như vậy họ lời 100% 1 năm. Vậy DN đó có trả lời ngân hàng nhiều lắm là 30% chăng nữa, họ vẫn lời 70%. Cho nên hầu hết các DN này giàu lên cực nhanh. Đến nay hàng hóa nhà cửa không bán được thì hà cớ gì dân phải lăn lưng ra cứu họ? Số lời 70% một năm đến nay đi đâu? Vào nhà lầu xe hơi, chân dài, chân ngắn, ăn tiêu như ông bà hoàng hết rồi lại đeo theo cái nợ ngân hàng. Những DN đó có nên cứu không, hãy bán hết tài sản chìm, tài sản nổi đi rồi hãy tính chuyện đợi người khác cứu. Hơn thế những DN xưa nay chỉ dựa vào thần dựa thế, cũng nên để “chết bớt” dành chỗ cho những DN có thực lực, có tài kinh doanh.
2- Doanh nghiệp theo sau
Các quan chức ngành NH cho rằng việc giảm lãi suất “đầu vào” sẽ gián tiếp hạ nhiệt lãi suất “đầu ra”, tạo điều kiện cho doanh nghiệp tiếp cận vốn vay dễ dàng hơn, từng bước khôi phục thị trường sản xuất, kinh doanh, giúp nền kinh tế kiềm chế lạm phát, tăng cường ổn định.
Nhưng thực ra “nói dzậy mà không phải dzậy”.
Theo phản ánh của các DN trên báo chí thì lãi suất trung bình mà họ đang gánh là 13%-15%/năm. Không nhiều DN vay được mức này. Với các khoản vay cũ, DN phải trả lãi đến 17%-18%/năm, các khoản cho vay tiêu dùng hay bất động sản còn lên đến 20%/năm. Một số ngân hàng (NH) đã bắt đầu tung ra các gói tín dụng lãi suất 10%-12%/năm nhưng lại kèm nhiều điều kiện khắt khe nên rất ít DN có khả năng vay được.
Hệ quả tất yếu là các DN nản chí, không muốn đi vay để mở rộng sản xuất, kinh doanh hay tái đầu tư vì sợ “làm không đủ tiền trả lãi”. Nhiều DN chấp nhận phá sản hoặc sản xuất cầm chừng. Trong khi đó, các NH “ăn cả hai đầu”: Vay vốn (huy động) giá rẻ và cho vay lại với giá “cắt cổ” vì không bị ràng buộc bởi quy định về trần lãi suất cho vay.
Có thể thấy việc trói lãi suất huy động nhưng thả lãi suất cho vay của NHNN đang bị lợi dụng để làm giàu cho một nhóm nhỏ “đại gia” NH. Và như vậy, đã đến lúc các nhà quản lý cần trả lời câu hỏi: “Liệu lãi suất có cần trần?”. Cách đúng nhất là NHNN nên bỏ lãi suất đầu vào, vấn đề then chốt là khống chế và kiểm soát chặt chẽ lãi suất cho vay của các ngân hàng. Như vậy NH sẽ phải tự điều tiết tình hình tài chính của mình. NH nào mạnh có thể sống được với thi trường tiền tệ, họ có quyền huy động lãi suất nhiều hay ít. NH yếu kém sẽ lộ ra ngay và cũng cần sát nhập với NH hàng lớn hoặc tự “rút lui trong vòng trật tự”. Nhiều NH quá cũng chẳng để làm gì trong nền kinh tế khó khăn này. Bớt được lãng phí, bớt gánh nặng cho xã hội. Và như thế NHNN cũng không bị “mang tiếng” là góp sức làm giàu cho các đại gia NH.
3- Ngân hàng cũng có thể chết vì nhiều tiền quá
Nhưng xét cho cùng các NH lớn ở VN hiện nay cũng đang lâm vào cảnh nhiều tiền quá, muốn cho vay mà không tìm được “đối tác”. Không thể cho anh “khố rách áo ôm” vay tiền và cả những anh “giàu sổi” có tiếng mà không có miếng. Cái thời cho nhân viên đến đánh giá các DN vay tiền qua rồi. Cơ ngơi đáng giá một tỉ, nhân viên đánh giá 10 tỉ. Thế nên nợ xấu bây giờ tràn lan như nước vỡ bờ. DN chẳng còn gì để NH xiết nợ, thậm chí có NH còn phải cử nhân viên đến mai phục ở nhà giám đốc DN để xiết nợ một cái xe hơi thôi. Thật thê thảm. Có ông bà Giám đốc lặn mất tăm không sủi bọt, NH đành thua. Có ông bà giám đốc mù chữ như vợ chồng Đặng Thị Loan và Lê Thanh Hải ở Đồng Tháp cũng lừa được hơn 60 tỉ đồng, trong đó có 2 ngân hàng là Vietinbank và Eximbank (chi nhánh Cần Thơ).
Một đống nợ xấu không đòi được, một đống tiền của người gửi hàng tháng phải trả lãi, không tìm đủ DN có năng lực để cho vay cũng là một bài toán khó giải. Thế nên có NH đã phải hạ lãi suất đầu vào xuống dưới mức khống chế của NHNN tức dưới 7,5%. Thậm chí như Agribank đã đưa lãi suất huy động về 5% - thấp nhất thị trường và chỉ bằng hai phần ba mức trần cho phép của Ngân hàng Nhà nước. Điều này khiến không ít người gửi tiền xót xa và cảm thấy thiệt thòi.
Lúc này họ không cần thêm tiền gửi của dân nữa. Hạ lãi suất như thế không khác nào khuyến khích người dân rút tiền ra. Các ông lớn NH này nghĩ rằng khi cần thêm tiền họ lại tăng lãi suất. Chiến thuật kinh doanh này chưa chắc đã mang lại hiệu quả lâu dài vì người dân mất tín nhiệm với NH rồi, khó mà quay trở lại, thà họ gửi ở nơi khác, không bị “ép ngang xương” kiểu này.
Một suy nghĩ khác là bây giờ người dân không cần chọn NH lớn nhỏ, tốt xấu nữa mà là chọn NH nào có lãi suất cao nhất. Bởi họ hiểu rằng NHNN và các NH khác không bao giờ dám để một NH “chết”, dân đến rút tiền không đủ trả. Họ phải cứu nhau. Nếu không chỉ trong vòng 1 ngày là cả nước đua nhau đi rút tiền. Lúc đó “chết cả làng”!
Bởi tất cả những nguyên nhân trên, hiện hay cả 3 anh gửi tiền, anh giữ tiền, anh DN đều đứng ngó nhau lâm vào cảnh “thằng nào cũng ốm dở, chết dở”. Chẳng có anh nào “mạnh khỏe” cả. Anh nào sống sót sau trong nền kinh tế èo uột này? Chúng ta hãy chờ xem.
Hội chứng “sợ” đang thịnh hành
Cũng trong chuyện NHNN dồn dập bán vàng ra hàng chục tấn vàng, quả thật người dân thường chỉ biết ớ mặt ra nhìn, chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra sao. Tại sao phải bán? Bán làm gì? Dân có lợi gì? Người dân hoàn toàn mù tịt.
Trong khi đó trên báo Thanh Niên số 114 ra ngày 24.4, có bài báo của tác giả Nguyên Hằng cho rằng chủ trương tạm xuất, tái nhập này nhằm hợp pháp hóa vàng nhập lậu. Lập tức NHNN ra thông cáo giải thích trên tất cả các phương tiện thông tin đại chúng đồng thời Ngân hàng Nhà nước đã có công văn đề nghị Tổng cục An ninh II - Bộ Công an phối hợp xử lý theo pháp luật.
Ngân hàng Nhà nước cho biết thêm, quy trình tạm xuất, tái nhập được Ngân hàng Nhà nước tổ chức thực hiện, giám sát chặt chẽ có kiểm tra tồn quỹ trước khi xuất khẩu. Việc tạm xuất, tái nhập đã hoàn thành vào ngày 31/3/2013. Thế nên, thông tin cho rằng, chủ trương tạm xuất, tái nhập này nhằm hợp pháp hóa vàng nhập lậu là hoàn toàn không có căn cứ, cố ý bóp méo chính sách của Nhà nước.
Báo Thanh Niên cũng đã cáo lỗi với Ngân hàng Nhà nước Việt Nam cùng bạn đọc. Chưa biết Tổng Cục An ninh II sẽ “xử lý” vụ này ra sao, nhưng chắc chắn là có khối anh sợ xanh mặt. Cái “hội chứng sợ” cũng đang rất thịnh hành ở VN. Từ nay chắc chẳng anh nào dám “bóp méo” chính sách của NHNN nữa, cứ “bóp cho tròn” thôi. Như thế hy vọng VN sẽ có giải Nobel, các ông chuẩn bị ăn mừng đi là vừa.
Nhân nói đến ăn mừng, lại nhớ đến những vụ ăn nhậu của các vị công chức thời nay.
Những công chức bụng phệ vì nhậu
Ăn nhậu nhiều, có ngày nhậu liên miên vài bữa liền, không ít công chức bụng cứ ngày một phệ ra, người dân gọi là các quan “đeo ba lô ngược”. Do là bệnh viện chuyên khám chữa bệnh cho các viên chức nên các bác sỹ ở bệnh viện Hữu Nghị gặp khá nhiều các trường hợp khôi hài. Khi được BS hỏi một bệnh nhân là công chức tại sao không ngừng uống bia, người bệnh cho biết: “Không nhậu thì không được, làm nghề này không đi ăn uống tiếp khách thì không thể làm việc được” (!?)
Bệnh nhân này hầu như ngày nào cũng đi uống bia sau giờ làm việc, trước đây thì buổi trưa cũng không ngoại lệ. Kể từ khi có quy định cấm uống rượu, bia buổi trưa, các cuộc nhậu hầu như toàn diễn ra vào cuối ngày, có lúc ông còn phải “chạy sô” vì có nhiều cuộc diễn ra cùng lúc, cuộc nào cũng “khó từ chối” vì “từ chối thì mất hết quan hệ”!
Công chức Hà Nội và TP. Sài Gòn thừa cân nhiều nhất
Tại cuộc “hội thảo” về bổ sung chất xơ trong sản phẩm dinh dưỡng cho người thừa cân, béo phì tại Hà Nội, Phó viện trưởng Viện Dinh dưỡng Nguyễn Thị Lâm cho biết tổng điều tra dinh dưỡng toàn quốc cho thấy tỉ lệ thừa cân, béo phì ở nhóm 45-49 tuổi khu vực thành thị là 9,9%.
Theo điều tra này thì Hà Nội và TP.Sài Gòn là những địa phương có tỉ lệ người thừa cân, béo phì cao nhất, đặc biệt ở nhóm cán bộ công chức có tới 15% thừa cân, béo phì.
Không chỉ ở các TP lớn các quan thích nhậu mà ở những tỉnh lẻ, nhậu còn mang đến nhiều điều thú vị hơn nữa.
Từ nữ phó chủ tịch say xỉn đến quan chức nhậu bất kể gió bão
Theo thông tin trên báo chí, chiều 1/5, Huyện ủy Kỳ Sơn (Nghệ An) đã phê bình, kiểm điểm đối với bà Cụt Thị Nguyệt, Phó chủ tịch UBND huyện này vì nhiều lần uống rượu say quá đà trong các cuộc “liên hoan”, hội nghị và tiếp khách. Vào tháng 6-2011, khi cơn lũ quét tràn qua làm nhiều nhà dân bị cuốn trôi thì nữ phó chủ tịch này vẫn vô tư ngồi tiếp khách, uống rượu và hát karaoke... rồi say xỉn.
Cũng là hình ảnh quan huyện ngồi nhậu trong mùa bão lũ, nhưng lại “sôi động” hơn trên mặt báo là ở một tỉnh khác thuộc Bắc trung bộ. Vào năm 2011, trong lúc cả tỉnh này đang tập trung chỉ đạo sát sao đối phó với cơn bão sắp đến, người dân đang còng lưng cố vớt vát ít lúa hè thu trước khi bị bão tàn phá, thì mấy ông 'quan' này cùng với lãnh đạo một doanh nghiệp chén tạc chén thù món đặc sản gà đồi, tại một quán ăn đặc sản, khá hẻo lánh.
Đứng đầu cuộc nhậu cũng là một vị Phó Chủ tịch UBND huyện, rồi Trưởng phòng Tài nguyên- Môi trường, Trưởng ban Quản lý dự án...
Câu chuyện trên được báo chí tường thuật lại ngay sau khi cuộc nhậu vừa kết thúc: “Cảnh tượng chúc tụng, đùa cợt giữa các cán bộ huyện với Giám đốc doanh nghiệp xây dựng nọ liên tục rôm rả. Thậm chí, trong lúc cao hứng những cán bộ huyện này còn yêu cầu một số nhân viên nữ đi vòng quanh bàn lần lượt chúc mỗi cán bộ một chén để làm vui".
Tửu lượng cũng là “tiêu chuẩn” thăng chức?
Từ thực tế, nhiều độc giả cho rằng, bên cạnh chuyên môn giỏi, tửu lượng khá cũng ngầm được xem là tiêu chuẩn để cất nhắc viên chức ở nhiều nơi. Từng đi công tại nhiều nơi, bạn đọc tên Nam cho biết tình trạng uống rượu cà kê càng ở cấp thấp càng nhiều.
Nhất là ở các vùng nông thôn, miền núi. Chuyện các cán bộ cấp xã đi ăn sáng từ 7h - 10h là chuyện thường như cơm bữa. Ban đầu cụng vài chén cho vui, lai rai uống thêm vài chén nữa, đến khi về phòng làm việc, nhiều người đắp áo ngủ hết trưa chờ tỉnh rượu.
Ngoài lãng phí thời gian, tiền bạc, nhậu nhẹt còn khiến một số quan ông quan bà tha hóa. Ông cán bộ này “loạng quạng” với bà cán kia cũng vì rượu, vì chung bàn chung chiếu, chung niềm vui cùng đi... nhà nghỉ, quên đường về nhà.
Nhậu còn dễ dàng được thăng quan tiến chức. Bạn đọc Minh Quân nêu quan điểm từ kinh nghiệm thực tế:
Trong thời gian hướng dẫn nghiệp vụ công tác, thanh niên này được các sếp thẳng thắn dạy bảo: “Em có năng lực, nhưng có tới 50% năng lực được xét trên bàn nhậu. Tửu lượng yếu, anh chỉ là “gà mái”, không hòa đồng với anh em, chơi không nhiệt tình, con đường công danh chả đi đến đâu...” Tóm lại lời khuyên đưa ra là muốn lên chức nhanh phải biết nhậu.
Bạn đọc ở địa chỉ minhtai@... thừa nhận chuyện nhiều quan chức nhậu nhẹt triền miên đã có từ vài chục năm qua, nhưng bây giờ mới được đề cập rôm rả.
“Tôi có người quen làm ở một tỉnh cao nguyên. Chẳng biết nó “bảo vệ” rừng thế nào mà cứ ngày càng giàu có lên và trở thành đại gia vào cái tuổi còn khá trẻ. Tôi hỏi nó: công việc chính yếu của mày bây giờ là gì, nó trả lời: Nhậu! Nhậu từ sáng tới tối! Trước kia là để quan hệ, còn giờ là “được” người ta quan hệ vì lên chức...”,
Được nhậu lại được thêm tiền
Nhiều độc giả chia sẻ, có một thực tế, các cuộc nhậu của nhiều cán bộ, công chức thường tổ chức ở những nơi sang trọng. Nhậu xong, thuộc cấp có trách nhiệm lấy hóa đơn đỏ về cơ quan thanh toán. Ăn 1 lại tính thành 10. Đây cũng là lý do nhiều cán bộ tích cực nhậu vì ngoài việc thỏa mãn cơn thèm... còn được thêm tiền đút túi.
Độc giả Thanh Hương cho biết, một cuộc nhậu của sếp chị không bao giờ dưới 3 triệu đồng. Cả năm nhân lên, đủ biết nhiều chừng nào. Trong khi đó, bạn đọc Ngô Lê Tuấn cũng khẳng định, tiền trả cho các bữa nhậu rất hiếm khi từ túi cán bộ, công chức. Bởi, lương vài ba triệu, tiền đâu chi trả cho những cuộc nhậu kín mít cả 7 ngày 1 tuần?
Xét ra như thế dù trong tình hình kinh tế khủng hoảng, chỉ có mấy anh quan “tích cực đi nhậu” là sướng hơn cả.
Văn Quang – 17-5-2013
Hình:
01- Người dân ngẩn ngơ khi tiền gửi ngân hàng cứ thi nhau giảm
02 - Ngươi dân kéo đến xiết nợ Công Ty của vợ chồng Thanh Hải
03- Công văn của NHNN gửi Bộ Công An điều tra về việc “bóp méo chính sách nhà nước”.
04 - Công chức Hà Nội và Sài Gòn bụng phệ nhiều nhất nước
05 - Nhiều công chức nhậu 7 ngày một tuần - (Ảnh minh họa).
Văn Quang – Viết từ Sài Gòn : Không thể lạm dụng “văn hóa”
Không thể lạm dụng “văn hóa”
Vào những ngày cuối tháng 5 này, dư luận VN đang nóng lên với kỳ họp Quốc hội VN kéo dài 1 tháng từ 20-5 đến 21-6. Kỳ họp sẽ bàn đến rất nhiều vấn đề quan trọng ảnh hưởng lâu dài tới đời sống người dân. Trong hơn một tháng diễn ra, Quốc hội (QH) VN sẽ xem xét, thông qua 10 dự án luật, một Nghị quyết, cho ý kiến về dự thảo sửa đổi Hiến pháp năm 1992 và 7 dự án luật khác. Ngoài ra QH cũng chú ý giải quyết các vấn đề về tham nhũng, về điều hành thị trường vàng.
Ở đây, tôi tóm tắt những điểm chính để bạn đọc tiện theo dõi, nhất là trong khi những ngày họp còn chưa hoàn tất, chưa thể nói gì nhiều.
Gần cuối kỳ họp, các đại biểu sẽ bỏ phiếu tín nhiệm với các chức danh do Quốc hội, Hội đồng nhân dân bầu hoặc phê chuẩn. Sau hai ngày thảo luận, kết quả kiểm phiếu dự trù được công bố ngay chiều 11-6 sắp tới. 49 vị thuộc diện bỏ phiếu tín nhiệm tại kỳ họp này, nhưng do ông Vương Đình Huệ và Đinh Tiến Dũng đã xem xét miễn nhiệm và điều chuyển công tác từ 23/5 nên danh sách rút xuống còn 47 người.
Các chức danh thuộc diện bỏ phiếu tín nhiệm:
Chức danh lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm gồm Chủ tịch nước, Phó Chủ tịch nước; Chủ tịch Quốc hội, Phó chủ tịch Quốc hội, Chủ tịch Hội đồng Dân tộc, Chủ nhiệm ủy ban của Quốc hội, các thành viên khác của Ủy ban Thường vụ Quốc hội; Thủ tướng, Phó thủ tướng, bộ trưởng, các thành viên khác của Chính phủ; Chánh án Tòa án nhân dân (TAND) Tối cao, Viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân (KSND) Tối cao, Tổng Kiểm toán Nhà nước.
Trong Nghị quyết của Quốc hội cũng ghi: “Cơ quan, tổ chức, cá nhân không được lợi dụng việc lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm để vận động hoặc có hành vi trái pháp luật tác động đến đại biểu Quốc hội, đại biểu HĐND, người được lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm”.
Đây là “cái đinh” trong kỳ họp này, tầm mức được người dân chú ý cũng ngang hàng với việc sửa đổi hiến pháp và cải cách kinh tế. Nhưng thật ra vấn đề bỏ phiếu tín nhiệm còn tế nhị, “gai góc” hơn rất nhiều. Nó thực tế và người dân có thể xác định được cuộc họp thành công đến đâu. Có người cho rằng “Cứ thử xem có bao nhiêu ông bị bất tín nhiệm và là những ông nào là biết ngay thôi mà”. Nhận định này rất giản dị nhưng khá chính xác đối với người dân bình thường, không biết và không cần nhiều “lý luận”.
Bởi vậy ngay trước kỳ họp, có rất nhiều ưu tư, trăn trở, hoài nghi, lo ngại về những vị được quyền bỏ phiếu, gồm 500 đại biều quốc hội và những vị “được” người khác bỏ phiếu.
Các Hội Đồng tỉnh, thành phố, xã phường cũng “được” lấy phiếu tín nhiệm
Cũng cần phải nói thêm, ngoài những chức danh được lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm ở Quốc hội, Hội đồng nhân dân (HĐND) cấp tỉnh, thành phố trực thuộc Trung ương mà Nghị quyết số 35 của Quốc hội quy định, Nghị quyết hướng dẫn này còn quy định các chức danh lấy phiếu tín nhiệm, bỏ phiếu tín nhiệm ở HĐND cấp xã, phường, thị trấn, gồm các chức danh: Chủ tịch HĐND, Phó Chủ tịch HĐND xã, phường, thị trấn; Chủ tịch UBND, Phó Chủ tịch UBND, các Ủy viên của UBND xã, phường, thị trấn.
Cho nên việc làm của các ông bà “nghị” ở Quốc hội lần này sẽ lại là “kiểu mẫu” cho toàn thể các vị “chức sắc” ở tất cả các địa phương noi theo. Đây thực sự là một vấn đề được người dân chú ý nhiều nhất.
Lo ngại những gì?
Phải thẳng thắn nhìn nhận rằng nhận xét về một con người rất khó, ngay cả những người bạn gần chúng ta, chưa chắc nhận xét của bạn đã được người khác công nhận. Chưa nói đến những tình cảm riêng, những bất đồng nhỏ, những ấn tượng xấu tốt khác. Có người được xưng tụng là anh hùng dưới mắt một số người nhưng với một số người khác lại cho rằng anh ta chẳng ra gì. Điều đó xảy ra không hiếm.
Cho nên việc nhận xét, trong đó bao gồm cả ý nghĩa phê phán, đánh giá một lúc vài chục người không dễ dàng gì. Tuy nhiên, đã là “đại biểu Quốc Hội” tất là phải công tâm, khách quan hơn người khác. Hơn thế, ngoài anh ra, còn có hàng trăm “đại biểu” khác cùng nhận định. Vậy thì cái đa số phải hơn cái thiểu số của anh. Điều đó làm nên sự chính xác.
Nhưng cái tính nể nang, sự quen biết và những mối dây liên hệ chằng chịt qua nhiều năm tháng cùng ngồi chung một chiếu, nhất là với những người có quyền hành lại là những rào cản cho sự công tâm của người bỏ phiếu.
“Tôi biết bác ấy có… sai phạm nhưng dù sao bác ấy cũng đã giúp đỡ gia đình tôi rất nhiều, làm sao tôi muối mặt bất tín nhiệm bác ấy được”.
Rồi các cuộc chạy vạy, mua chuộc người bỏ phiếu, những cuộc gọi là “vận động hành lang” có thể diễn ra, những cuộc hẹn hò riêng tư, những cuộc trao đổi quyền lợi lớn nhỏ, những trung gian từ đời ông đời cha đến đời con… chỉ để “chạy phiếu tín nhiệm”. Hàng trăm mối liên hệ lòng vòng chính là mối lo của người dân đối với những ông bà “nghị” sắp sửa có dịp “nắm vận mạng” các quan chức lớn.
Chính vì thế các cuộc “trao đổi ý kiến” diễn ra nóng bỏng trước ngày bỏ phiếu tín nhiệm. Từ người dân gặp được một vị quan chức cao cấp về “kinh lý”, họ cũng đã thẳng thắn nói lên sự suy nghĩ này.
Bình thường người lao động làm ăn vất vả không có thì giờ bàn bạc. Họ biết, họ nghe qua đài phát thanh truyền hình rồi lặng lẽ chờ cái kết quả cuối cùng. Căn cứ vào đó họ hiểu được những gì đã xảy ra. Ông nào lên, ông nào xuống, ông nào hay, ông nào dở người dân đều biết. Bây giờ họ không còn ngây thơ nghe tuốt luốt những gì ở ngoài đường, không tin vào những khẩu hiệu đỏ chói kiểu “phường xã văn hóa” nữa, bởi những gì bày ra trước mắt họ. Người dân có sự hiểu biết của riêng mình và đó là sự hiểu biết vững chắc tự trong trái tim mình, khó lòng thay đổi được.
Một số lãnh vực sẽ được đánh giá thấp
Ông Đại biểu (ĐB) Đỗ Văn Đương, thường trực Ủy ban Tư pháp một tuần trước kỳ họp QH, bỏ phiếu tín nhiệm nhân sự cấp cao đã trả lời câu hỏi của phóng viên. Ông cảm nhận thế nào về trọng trách của mình khi thay mặt cử tri bỏ phiếu tín nhiệm?Ông Dương nói:
“Trọng trách của đại biểu rất nặng nề. Nhất là trong bối cảnh người dân vừa trải qua đợt sinh hoạt dân chủ góp ý kiến cho dự thảo Hiến pháp sửa đổi. Đợt tiếp xúc cử tri vừa qua, khi dân hỏi về đánh giá tín nhiệm, tôi cũng tâm sự thật là dân đang rất kỳ vọng. Nếu căn cứ hiện trạng quản lý, điều hành chính sách trên một số lĩnh vực như hiện nay thì có lẽ có một số trường hợp sẽ nhận được đánh giá tín nhiệm thấp”.
Ông Dương chưa nói thẳng ra sự yếu kém của việc thực hiện những chính sách đã được ban hành, cả về nhân sự và chính sách đã bị người dân chỉ trích, kêu ca rất nhiều. Do đó cần phải thay đổi. Nhưng tất nhiên là giờ này chúng ta chưa thể biết chắc đó là lãnh vực nào, thuộc quyền chỉ huy của vị “tư lệnh” nào. Ông nói “một số lãnh vực” cho người ta hiểu không phải chi có một vài người mà có thể còn nhiều hơn thế.
Dùng “văn hóa từ chức” là khiên cưỡng
Vậy câu hỏi được đặt thẳng ra là những ai sẽ bị bất tín nhiệm và bất tín nhiệm đồng nghĩa với “văn hóa từ chức”, nếu không từ chức, theo quy định của Quốc hội thì bị bãi chức. Nhưng chẳng ai tin có chuyện này xảy ra, người ta đã dành cho anh một cuộc rút lui trong danh dự, dù danh dự chẳng còn mấy tí. Có người nói dùng chữ “văn hóa từ chức” ở đây là khiên cưỡng hay nói rõ hơn là lạm dụng chữ nghĩa. Bởi nếu thực sự là có văn hóa thì không cần đợi ai nắm tóc bảo anh “biến đi” anh mới chịu từ chức. Nếu có văn hóa, người từ chức phải tự mình biết không đủ khả năng, tự mình làm đơn xin nghỉ. Dù có được chèo kéo cũng xin rút lui. Đó chính là lương tâm, là liêm sỉ, là “văn hóa” của một con người.
Ông ĐB Dương cũng nhận định: “ Theo tâm lý thông thường thì để phấn đấu có chức quyền đã khó mà dũng cảm từ bỏ chức quyền đó lại còn khó hơn.
Trong sử sách, những người từ chức vì cái lợi của dân, của nước đều là những người được dân kính trọng. Khi không muốn màng chuyện chính sự thì họ sẵn sàng treo ấn từ quan.Còn những người tham quyền cố vị thì hình ảnh chỉ tồn tại một cách cưỡng bức trước nhân dân, ngay sau khi hết chức quyền thì không ai nhắc tên họ nữa.
Tôi cho rằng những người qua thăm dò nếu thấy tín nhiệm quá thấp dẫn đến khả năng bỏ phiếu tín nhiệm thì nên viết đơn xin từ chức, đó là một điều đáng trân trọng. Nếu làm được việc này sẽ tạo ra bước chuyển biến lớn, mở đường cho văn hóa từ chức.
Nhưng, cũng xin nhắc lại là để làm được việc đó không dễ, sức ép sẽ rất lớn. Vậy liệu có ai đương chức đương quyền khi tín nhiệm quá thấp mà dám làm không?”.
Câu hỏi này là một thách thức rất lớn cho những người đương chức đương quyền. Hình như ở VN chưa ai bỗng dưng từ chức như thế này cả. Chi khi nào bị bắt tận tay, day tận trán nhúng chàm mới chịu từ chức mà thôi. Thế thì làm sao gọi là có văn hóa được. Vậy “văn hóa” nên để cho những người xứng đáng hơn, không nên phí phạm chữ nghĩa như thế. Thực chất đó là bãi chức chứ không phải văn hóa từ chức.
Cho đến hôm nay kỳ họp chưa kết thúc, chưa thể có một kết luận nào về kỳ họp quan trọng này. Chúng ta hãy chờ xem người dân được thừa hưởng những gì sau đó. Vậy xim tạm gác chuyện này ở đây. Chuyển sang một thứ văn hóa khác với một hiện tượng vừa xảy ra tại VN làm dư luận vừa kinh ngạc vừa chán chường.
Văn hóa “tởm”
Trước khi tường thuật với bạn đọc về cái thứ văn hóa này tôi chỉ xin trích 1 câu trong hàng trăm bài nhận định của độc giả trên các trang báo ở VN.
Bạn Nguyễn Thị Bích Nga chỉ có một lời bình rất ngắn gọn nhưng rất chính xác về một CD nhạc vừa được bán tại thủ đô Hà Nội:
“Mới đọc đã thấy tởm lợm rồi. Nghe hát xong chắc bị nôn oẹ ra quá. Trơ trẽn và bẩn thỉu quá.
Chỉ có 1 từ: TỞM!”
Lời bình này dành cho một CD nhạc của Ngọc Đại vừa được “ra mắt” bằng cách bán chui cũng giống như các thứ hàng lậu, ma túy khác, cứ giấu kỹ trong hóc kẹt nào đó, khi có khách mua mới móc ra bán chứ không được bày lên kệ hàng.
Vì thế tôi tạm gọi cái thứ “hàng” này là “văn hóa tởm”. Thật ra dùng từ văn hóa ở đây, tôi cũng thấy như đã lạm dụng văn hóa Việt rồi. Bởi có những thứ không đáng được gọi là văn hóa, nó chỉ là một thứ sản phẩm được làm ra vì một mục đích khác hoặc của những anh “khật khùng”, những anh mê danh tiếng đến quên cả nhân phẩm. Nó cũng giống như các loại hàng hóa bị tẩm chất độc như hàng trăm thứ thực phẩm khác của Trung Quốc tuồn vào VN hàng ngày. Bây giờ người ta gọi những sản phẩm đó là “hàng đểu”. Và có nhiều thứ “hàng đểu”, như phim “đểu” là loại phim cấp 3 phô trương toàn cảnh nóng, sách “đểu” là loại sách chỉ lợi dụng chữ nghĩa để moi móc, bôi bẩn đời tư người khác, hát “đểu” là hát nhép, xin “đểu” là vừa xin vừa đe dọa, mượn “đểu” là mượn rồi biến luôn…. Ở VN, những từ ngữ này đã thành quen thuộc.
Ông Ngọc Đại là ai?
Thú thật với bạn đọc, tôi chưa từng nghe nhạc hoặc nghe tên ông nhạc sĩ Ngọc Đại này bao giờ. Một phần lỗi tại tôi, bởi đã từ lâu, nghe loại nhạc Việt mới “sáng tác” gần đây, tôi chẳng hiểu gì. Thỉnh thoảng coi Ti Vi, lạc vào show ca nhạc hoặc thi cử linh tinh… chỉ thấy mấy cô cậu ca sĩ gào thét nhảy múa loạn xạ và mấy ông bà ngồi trên ghế giám khảo khen chê vung vít. Nghe được vài lời ca, toàn thấy từ ngữ tình ái cũ rích “cho anh ngàn nụ hôn”, “sao anh không đến làm em chờ mỏi mắt”, “nỗi đau này anh có biết không”… Thế nên “mù” về nhạc Việt hiện đại và phim Việt “hại điện” cũng chẳng có gì là lạ.
Gần đây dư luận báo chí nổi lên ầm ầm về cái CD của ông Ngọc Đại, tôi mới biết ông là nhạc sĩ đã từng sáng tác một vài bài khá nổi tiếng như “Dệt tầm gai”, “Hoa gạo’, “Tiếc nuối”. Nhưng dường như tiếng tăm còn thua xa nhiều nhạc sĩ cùng thời khác nên ông muốn “nổi” hơn, ông bèn ra một CD không giống ai, ông chọn chủ đề tục tĩu, sống sượng và đặt tên là “Thằng Mõ 1”. Bởi theo dự tính, ông còn ra năm ba cái CD cùng tên nữa nên mới có số 1.
Nội dung CD ca nhạc Thằng Mõ 1 tục tĩu như thế nào?
CD Thằng Mõ 1 của “nhạc sĩ” Ngọc Đại đang gây phản ứng gắt gao trong dư luận vì có những ngôn từ dung tục, dị hợm. Một số bài hát trong này có những cụm từ như “thiên sứ cởi truồng”, “giao hợp ơi”, “tinh trùng phóng đạn đi”... Ông Ngọc Đại cho rằng, đây là những ngôn từ của cuộc sống, nói về những điều hết sức tự nhiên của con người.
Những điều “tự nhiên” ấy đúng là của con người, nhưng không phải điều tự nhiên lúc nào cũng có thể bày ra trước công chúng, những điều riêng tư chi có thể làm trong phòng the, chỉ có loài vật mới công khai giữa phố phường. Chắc hẳn ông nhạc sĩ thừa biết điều đó vì chắc chính ông cũng không bao giờ làm “điều tự nhiên” ấy trước công chúng. Ngay cả những lời lẽ riêng tư cũng chẳng ai mang ra sử dụng trước người khác, hoặc ngay trong những nơi chốn như vũ trường, tiệm massage. Vậy sao ông lai mang ra khoe những ngôn từ “tự nhiên” ấy trong ca khúc của ông để mọi người cùng nghe?
Điên khùng hay ẩn ức?
Khi đọc những hàng tin về cái CD này, tôi đã hỏi những người bạn để mượn nghe. Nhưng ngay ở Hà Nội cũng còn khó mua chứ Saigon chưa có cái nào lọt vào. Tôi phải leo lên net tìm. May quá, tìm được cái facebook http://vuthanhhoa.net/nhac-si-ngoc-d...uu-hinh-su.xml/. Facebook này có xuất xứ từ Vũng Tàu tải lên mạng, ông nhạc sĩ này hát 6 bài của chính ông. Chẳng biết khi bạn đọc bài này, nó còn hay đã bị xóa.
Tôi chăm chú lắm mới nghe được cái chất giọng mạnh mẽ, hùng hổ, gào thét của ông. Đôi khi lại rên rỉ, nghẹn ngào với tiếng đàn piano và viola. Chẳng thấy nó hấp dẫn ở chỗ nào. Nghe nhạc để cho lòng thanh tịnh chơi vơi bay cao, ít nhất cùng tìm được chút thư thái cho tâm hồn. Nếu là nhạc hùng thì phải cảm thấy phấn khích, có chút gì đó như dũng khí bừng lên. Nhưng ở đây cứ thấy rờn rợn, đôi khi lại có cảm tưởng như mình bị dìm xuống đống bùn. Ngay bài đầu tiên “khuyến mãi tình dục”, tôi gai người khi nghe ông rống lên:
“một ngày, hai ngày, ba ngày, bốn ngày, năm ngày, sáu ngày, một tuần, hai tuần, ba tuần, bốn tuần, năm tuần, sáu tuần, một năm hai ba bốn năm sáu năm, triệu triệu năm… bỏ lại như đàn kiến lửa… thiên sứ cởi truồng, thiên sứ cởi truồng…”.
Quả thật tôi không thể hiều nổi ông “nhạc sĩ” này muốn diễn tả cái gì, một thứ triết lý điên khùng hay những ẩn ức lâu ngày của một ông già 60 tuổi độc thân, hay một trò nhố nhăng cố tình để người ta không hiểu gì cả, để được cho là cao siêu, là đặc biệt? Cao siêu gì khi trong bài Cái nường 8x có câu dị hợm, quá dung tục như: “Bẹn ơi, mông ơi, háng ơi, nõn nường ơi”. Đúng là một thảm họa cho không chỉ nhạc Việt mà cho cả văn hóa Việt Nam trong thời đại này. Tôi xin lỗi độc giả vì đã buộc phải ghi rõ những câu chữ “bẩn” này trong bài viết, những câu chữ khiến cho người nghe, người viết và người đọc cũng phải ngượng ngùng.
Tôi chỉ có thể nghe đến đây và cũng chi dám tường thuật những cái được gọi là “ca từ” của ông này với bạn đọc bằng ấy câu chữ thôi, không đủ can đảm thuật lại nhiều hơn.
Sự ra đời của Thằng Mõ đến “cháy” hàng
Ngọc Đại đã thực hiện album từ năm ngoái, ông kể: “Trong lúc tôi làm đã có rất nhiều lời đe dọa, ngăn cản, nhưng tôi vẫn làm”. “Đầu tiên tôi mời Lâm - Linh (trong nhóm Đại - Lâm - Linh) hát nhưng hai cô từ chối, nên tự tôi hát”. Tất nhiên, bất kỳ ca sĩ tự trọng không thể giúp ông phổ biến thứ hàng tục tĩu này đến khán giả, ông phải tự gào thét.
Nhiều khán giả còn nhớ, vào tháng 6/2010 những khán giả đến nghe nhạc của Ngọc Đại, gần nửa khán phòng nhà hát Hòa Bình đã bỏ về giữa chừng khi Đại Lâm Linh xuất hiện trên sân khấu Bài Hát Việt và “làm mới” các bài hát theo một phong cách rất “khác”, khó có thể chấp nhận.
Ngọc Đại cho biết khoảng tháng nay, ông mang đĩa đi bán, gặp ai thì bán cho người đó. Có nhiều người mua, nhiều người ở bên nước ngoài cũng gọi về đặt đĩa. Nhưng cũng có người từ chối không mua đĩa khi ông mời. Ông nói, bán CD không phải là để kinh doanh mà muốn có nhiều người được nghe, và bù cho kinh phí làm CD.
Như bạn đã biết, cái gì càng cấm càng khêu gợi sự tò mò của công chúng. Người ta săn lùng mua CD này chẳng có gì lạ.
Nhiều người tìm ra các cửa hàng nhưng đều không thấy “Thằng Mõ 1”. CD không được cấp phép nên các chủ cửa hàng không dám bán. Thành ra muốn mua phải đến gặp nhạc sĩ.
Nếu cách đây một tháng, Ngọc Đại phải làm “thằng mõ” đem rao bán sản phẩm của mình ở khắp các phố phường Hà Nội thì nay, ông ngồi nhà chờ người ta lũ lượt kéo đến. Theo lời ông kể thì xe đạp, xe máy, xe hơi có cả. Người nghèo trả đúng giá 100 ngàn đồng cho một CD, người giàu trả 500 ngàn đồng, thậm chí là 5 triệu đồng. Điện thoại liên tiếp đặt hàng mua đĩa. Có người đặt Ngọc Đại 50 CD gửi đi tặng bạn bè nước ngoài.
Ngọc Đại khoe ông đã bán 200 đĩa cho khán giả Pháp. Australia cũng đã có vài chục sản phẩm của ông. Riêng ở Mỹ, album được đặt số lượng lớn nhưng Ngọc Đại chưa kịp chuyển hàng vì “báo chí đến làm phiền nhiều quá”.
Ban đầu, Ngọc Đại chỉ dám in 1.000 CD. Bây giờ lượng cầu lớn mà cung gần hết, chỉ còn vài chục CD để bán lẻ, thành ra chiều 8/5, ông lại gọi điện thoại in thêm 1.000 CD nữa. Ngọc Đại khẳng định “Tôi tiếp tục sản xuất, tiếp tục bán, ai xử thế nào thì xử”. Đó là những lời khoe khoang có cánh như diều giấy của Ngọc Đại.
Sự khác biêt giữa “Tục ca” và “Thằng Mõ”
Cũng có dư luận so sánh Thằng Mõ của Ngọc Đại với “Tục Ca” của nhạc sĩ Phạm Duy sáng tác từ giữa thập niên 80. Ông Phạm Duy cũng viết lời Việt cho nhiều bài hát nhục tình nổi tiếng của Pháp và Mỹ. Kết quả là những “Tình tự ca”, “Đêm hôm đó”, “Emmanulle”, “Nô lệ ái tình”, “Người tình bên gối”… Nhưng điều khác biệt căn bản là Phạm Duy không phổ biến ra công chúng những bản nhạc đó, ông đã nói: “Đề tài này tế nhị quá, cho nên tôi đã không phổ biến, các con tôi cũng bảo đừng nên đưa ra quần chúng”. Từ tục ca tới nhục tình ca, ông chỉ thu âm để cho ông nghe, dành tặng một số bạn bè chứ không phát hành hay mua bán.
Tôi chẳng có lý do gì để bênh vực ông Phạm Duy, chỉ xin phân tích một sự thật.
CD sẽ bị tịnh thu khi đã hết nhẵn, phạt tiền thì đã tiêu hết
Việc tự đi bán đĩa tràn lan là hình thức kinh doanh băng đĩa nhưng ông Ngọc Đại không xin giấy phép cho CD Thằng Mõ 1. Việc làm này đã diễn ra cả tháng, nhưng cơ quan quản lý không hề hay biết. Mãi đến nay mới “giật mình tỉnh giấc”.
Theo ông Nguyễn Thành Nhân, Trưởng phòng Quản lý nghệ thuật biểu diễn (Cục Nghệ thuật biểu diễn), nếu thông tin báo chí đã nêu là đúng thì nhạc sĩ Ngọc Đại đã vi phạm pháp luật. Ông Nguyễn Đăng Chương, Cục trưởng Cục Nghệ thuật biểu diễn cho biết hiện ông đang đi công tác chưa nắm được sự việc, ông sẽ giải quyết khi quay về. Ông cho rằng, nếu nội dung CD vi phạm quy định của pháp luật, Thanh tra Bộ VH-TT-DL sẽ phối hợp với Cục để thu hồi.
Về phía nhạc sĩ Ngọc Đại, ông không e ngại nếu CD bị thu hồi, ông phây phây trả lời báo chí: “Tôi không quan tâm, tôi không sợ. Quan trọng là tôi được làm nghệ thuật”. Và “Tôi không lo bị phạt, vì tôi hiện chẳng thuộc cơ quan nào. Hơn nữa, tiền bán đĩa, tôi đã tiêu hết rồi…!” Kể ra thì anh này cũng khá “can đảm” đấy, nhưng là thứ can đảm của một anh “liều”.
Điều đáng nói ở đây là thời đại văn hóa xuống cấp trầm trọng, từ học đường đến cuộc sống thác loạn của tuổi trẻ đã sản sinh ra những thứ “văn hóa tởm” đến như thế này. Đừng để người ta gọi “thời đại đồ đểu” thành hiện thực.
Cơ quan quản lý văn hóa sẽ đối phó với tình trạng này như thế nào. Tưởng đó cũng là một đề tài lớn về văn hoá cho các ông bà Đại biểu Quốc hội mang ra thảo luận, xây dựng tương lai cho lớp trẻ VN.
Văn Quang 24-5-2013
Hình:
01- Ông Vương Đình Huệ, Bộ trưởng tài chánh đã miễn nhiệm
02- Ông Đinh Tiến Dũng Tổng kiểm toán nhà nước đã điều chuyển công tác
03- Bìa CD Thằng mõ 1
04- Chân dung ông nhạc sĩ Ngọc Đại
05- Thói quen không bỏ được của Ngọc Đại