Cám ơn anh Khói đã vẽ bảng hiệu cho Không Gian Riêng
http://i603.photobucket.com/albums/t...au-hoa-khe.jpg
M đủ điểm xây nhà ở đây rồi đó anh Ryson :)
http://i603.photobucket.com/albums/t...lbum/mhk-1.jpg
Printable View
Cám ơn anh Khói đã vẽ bảng hiệu cho Không Gian Riêng
http://i603.photobucket.com/albums/t...au-hoa-khe.jpg
M đủ điểm xây nhà ở đây rồi đó anh Ryson :)
http://i603.photobucket.com/albums/t...lbum/mhk-1.jpg
Ý vô được rồi . Cám ơn anh Ryson
http://i603.photobucket.com/albums/t.../khaidinh1.jpg
Tháng năm xưa của tuổi dại khờ
__________________________________________________ ___________________
Mầu Hoa Khế
Hôm kia cô bạn ở Paris cho biết sẽ về Sài Gòn trong tuần này tôi chỉ biết gửi theo một lời thăm hỏi . Bạn bè một nhóm có đứa ra đi , có đứa ở lại . Thân nhau từ hồi trung học tối nào cũng kiếm chuyện đi ra khỏi nhà để tụ ba tụ năm kể chuyện vớ va vớ vẫn không đầu không đuôi vậy mà đứa nào đứa nấy vui vẻ suốt cả lứa tuổi mới lớn . Rồi mấy chục năm lặng lẽ trôi qua ai cũng lập gia đình con cái khôn lớn , cuộc đời chia ra như những nhánh sông . Cả tâm tánh con người cũng đổi thay già theo năm tháng bỗng dưng đứa nào cũng ít nói , chuyện vui thì còn chia sẻ tâm sự còn chuyện buồn thì chỉ biết thở dài giấu kín bên trong . Mà buồn vui chi nữa cũng đã hơn nửa đời người rồi , thỉnh thoảng gọi cho nhau khi bị nay đau mai ốm ,rồi hỏi ngu ngơ như tóc mày bạc nhiều không ? ... bộ là loài rắn hay sao mà lột da đẹp mãi ? . Gặp nhau trên facebook uể oải đánh vài dòng " mày đang làm gì ? "tau mới ngủ dậy buổi sáng " " còn tau chưa ăn cơm tối " . Đứa bên Mỹ đứa bến Tây , mày nhâm nhi lai rai ly cà phê đầu ngày thì tau chuẩn bị lên gường lênh đênh trên sông Hương . Điều đáng tiếc của chúng tôi là vẫn chưa hẹn hội ngộ với nhau một lần nào để gặp hết bạn bè thuở còn đôi mươi tại Sài Gòn .
Ngày xưa con nhỏ Bắc Kỳ rau muống đèo con nhỏ miền Trung lũ lụt đất cày lên sỏi đá trên chiếc xe Yamaha len lén mượn không trống không kèn của ông anh vài tiếng để cùng đèo nhau dưới những cơn mưa đầu mùa nhè nhẹ rơi xuống thành phố Sài Gòn , cô Bắc Kỳ hay hát bài Hương Xưa của Cung Tiến còn cô Trung Kỳ thì chỉ khoái nhạc của Lê Uyên Phương , giọng hát như mèo kêu mà cứ cả gan theo nhưng tiết điệu khó nuốt . Ngồi chung trường chung lớp đứa mê học đứa ham chơi vậy mà cùng kết nhau mới lạ . Cho đến khi đứa nào có người yêu cũng kéo đi chơi chung dính nhau một chùm . Đầu óc thơ ngây , tâm hiền như Bụt quả thật tuổi trẻ ngày xưa quá dễ thương không biết mưu mô quỉ quái .
Mới đây gặp lại người bạn cũ , tay này ngày xưa số đào hoa sáng rực . Con nhà gia thế , đẹp trai học giỏi con gái trong trường lỡ dại bước qua trước đôi mắt to sâu với hàng lông mi đen nhung mềm đó thì coi như bước chân dễ bị trật ra khỏi guốc mộc như chơi . Khi nhìn người bạn cũ quả thật thời gian như đứng lại từ làn da cho đến vóc dáng vẫn ngon lành phong độ còn hơn cả thời còn đi học . Mấy năm trước đây cũng là một người thành công trên nước Mỹ , công việc làm ăn theo nền kinh tế đang tuột dóc cùng bị ảnh hưởng lây , chán nản trở về Việt Nam trong căn nhà ở vùng biển mong gặp được một nàng tiên cá xuất hiện . Mà nàng tiên xuất hiện đẹp thiệt tươi rói vừa vớt từ dưới biển lên bờ .
hỏi : sao không cưới làm vợ ?
đáp : nhìn như công chúa móng tay móng chân không đụng việc nhà , ăn không ngồi rồi nên bộ óc đầy đất sét
hỏi : Ngựa già gặm được cỏ non thì phải trả giá chứ
đáp : thời đại bây giờ làm gì có tình cảm chứ chưa nói tới tình yêu , nếu là tình yêu thực sự giá nào cũng trả
Shi` tôi nghe tới đây thì phá lên cười " xưa quá rồi Diễm " , thôi điiii lãng xẹc thì có chứ lãng mạn nỗi gì ?
hỏi : sao về lại Mỹ ?
đáp : tưởng lên được cổ máy thời gian quay về Sài Gòn của thời đại chúng ta , thiệt là đã như khi chàng Lưu Nguyễn trở về lại với trần gian , nhìn quanh toàn thấy đeo mặt nạ ...buồn .
Bỗng dưng mà nhớ tới bài hát Em Còn Nhớ Mùa Xuân của Ngô Thụy Miên
Em có bao giờ còn nhớ mùa xuân
Nhớ tháng năm xưa của tuổi dại khờ
Nhớ tiếng dương cầm giọng hát trẻ thơ
Có thấy bơ vơ ngày tháng đợi chờ
Nơi ấy bây giờ còn có mùa xuân
Có dáng nghiêng nghiêng nụ cười thật gần
Có mắt nai vàng ngời sáng tình xanh
Em có bao giờ thấu cho lòng anh
Trời Sàigòn chiều hôm nay còn nhiều mây bay
Nhiều niềm đau thương bi hận tràn đầy
Gượng nụ cười giọt lệ trên môi
Nhìn đất nước tơi bời một thời em có hay
Những thành phố em sẽ đi qua
Đây Ba-Lê, đây Luân Đôn, đây Vienne
Nhưng có đâu bằng Sàigòn hôm qua
Nhưng có đâu bằng Sàigòn mai sau
Em có mơ ngày hát câu hồi hương
Em nhé khi nào chợt nhớ mùa xuân
Nhớ lá thư xanh và chuyện tình hồng
Nhớ nắng hanh vàng nhuộm áo Hà Đông
Anh ở nơi này vẫn luôn chờ mong
Nhỏ Bắc Kỳ ơi khi từ Sài Gòn trở lại Paris nhớ mang về cho tau ... tháng năm xưa của tuổi dại khờ ... nghe nhỏ ...
Mầu Hoa Khế Oct-2011
Có một bài viết mỗi khi đọc lại vẫn còn nhiều cảm xúc , bài viết theo tôi như một chiếc bóng ... thì chỉ là một chiếc bóng .
http://i603.photobucket.com/albums/t...um/WD062-1.jpg
CHỈ CHỪNG ĐÓ THÔI
__________________________________________________ __________________________________________
Mầu Hoa Khế
Tôi đang chờ một lời hỏi thăm , chỉ vài dòng rất ngắn ngủi của ông bởi vì giữa tôi và ông chỉ là một sự quen biết thật nhẹ nhàng và thật mơ hồ . Kể từ ở trong một bài viết của tôi ông ghé vào đùa nghịch một câu rất duyên dáng . Tôi bắt đầu chú ý tới ông , nhưng rồi mĩm cười né tránh, bởi từ nơi ông toát ra cái vẻ đào hoa ,mà tôi là một người rất sợ cái thứ ánh sáng đó , thứ ánh sáng dễ làm cho người ta bị cuốn hút , bị chao đảo . Tôi không cần phải xử dụng tới chút năng khiếu đặc biệt trời ban cho để nhận xét về một con người , bởi từ nơi ông cũng đâu có cần phải che đậy gì cả . Tự nơi thơ văn của ông đã toát ra , đã phơi bày ra thật rõ ràng cho bất cứ ai dừng lại thưởng thức . Ông có lối viết thật mới mẽ và rất tây phương . Đôi khi chỉ vài dòng cũng cho người đọc cảm nhận ra nỗi buồn , nỗi trăn trở , hoặc là những sự vui vẻ hạnh phúc thật dịu dàng . Tôi chắc cũng không ngoại lệ , nên cũng bị cuốn theo cái dòng văn chương nửa vời, lơ lửng để cho đọc giả tự đi tìm lấy một kết cuộc theo sự cảm nhận khác nhau của chính họ .
Sáng nay trong căn phòng thật yên lặng , chỉ có tiếng gỏ lách cách trên bàn phím theo từng dòng tư tưởng rơi xuống . Ngừng một chút tôi đưa mắt nhìn vào bức tranh treo trên cao . Con đường đầy sương mù với hai hàng cây khô gầy chạy dài , nhỏ dần rồi mất hút . Bỗng dưng tôi thấy bóng dáng của ông đang quay lưng lầm lũi bước đi cũng nhỏ dần rồi mất hút . Tại sao tôi không hình dung ra ông đang ở trong một căn phòng với người đàn bà mà ông rất yêu thương ? .Họ đang ngủ say và có lẻ sẽ dậy muộn bởi hôm nay là ngày chủ nhật . Bên ngoài , sau cánh cửa sổ bằng kiếng trong veo được che bởi một tấm rèm màu trắng đục , tỉ mỉ chạy viền cầu kỳ bởi một đường dây ren rua cùng màu sắc . Chiếc rèm không trùm kín hết cánh cửa sổ ,để có thể đưa mắt nhìn thấy ra phía ngoài kia của khu vườn . Mùa này cây lá đang bắt đầu cựa mình hé nẩy ra muôn mầm xanh tươi tốt để hứa hẹn cho sự lớn dậy của những cành lá xum xuê , những bông hoa đua nhau thoát thai từ những búp non xanh biếc để phô trương hương thơm và nhan sắc . Tiếng của bầy chim đang ríu rít dưới mái hiên nhà lao xao , rộn ràng như đang báo tin một mùa xuân mơí sắp bước về cùng thế gian .Sao tôi không hình dung như thế nhỉ ? .Tôi lại bật cười với ý nghĩ vừa thoáng chạy qua đầu óc bé nhỏ của tôi . Có lẻ sự cô đơn của chính mình đã dành phần tưởng tượng khi bất cứ tôi đứng ở nơi đâu , kể cả những vật thể khi nhìn thấy và kể luôn cả bóng dáng của ông đều hình thành trong đầu óc của tôi một sự đơn độc ,trơ trọi .
Ông chỉ cần ngồi trước bàn phím bâng quơ gỏ xuống vài dòng với cái tâm trạng ơ thờ , với cái đầu tự động như một bộ máy bởi một thói quen lâu năm để gửi tới cho một người, thì cứ tạm cho là có quen , quen ở một ý nghĩa nào đó ,nhưng tôi tin rằng ông không hề biết gì về họ cả . Một vài con chữ xã giao giữa người và người . Nhưng ông đâu bao giờ nghĩ ra người đón nhận thì không ơ thờ như ông . Chỉ vài con chữ thôi cũng cảm thấy vui và nụ cười đậu trên môi mỗi khi nghĩ tới . Thứ hạnh phúc nhỏ nhoi như bụi bay trong gió cuốn , như sương rơi tan biến khi mặt trời vừa lên . Ừ ... chỉ chừng đó thôi mà tư tưởng của loài người cũng đâu dễ tìm thấy ra sự đồng điệu, để tận hưởng sự rung động đang chạy dài xôn xao trong từng nhịp thở , để nở ra một đóa hoa thật diệu kỳ thơm ngát cả giấc mơ ... http://mientaongo.net/diendan/public...oletflower.gif
Mầu Hoa Khế
Jan.2011
http://i603.photobucket.com/albums/t...lbum/WD017.jpg
Sống - là cuộc hành trình dài với những bước đi .
...
Đợi ? - chỉ là khoảng trống sau những bước đi ...
Khế
http://i603.photobucket.com/albums/t...lbum/WD098.jpg
Xin cám ơn đến một người đã bước vào cánh cửa để thấu hiểu cõi riêng của tôi ...
THÊM CHỪNG ĐÓ THÔI.
_________________________________________
Thường thì tôi thấy có vẻ khó khăn khi tìm được một cái tựa cho bài viết.
Không lẽ túng quá,lại mượn nhầm ,cầm nhầm một tựa truyện của người khác cho dù những cái tựa đó rất đẹp hoặc dịu dàng như Lá - Kỷ Niệm - Như Đã Từng Quen hoặc Chỉ Chừng Đó thôi ( ? ) .
Làm như thế chứng tỏ là mình quá nghèo nàn về sự suy nghĩ và ngại tìm phương cách tìm tòi cho chữ nghĩa.Ở một bài viết,nếu tinh ý,người đọc có thể đoán được đại ý của bài khi bắt đầu đọc cái tựa bắt mắt.( Điều này không hẳn lúc nào cũng đúng và còn tuỳ thuộc vào điều gửi gấm riêng của tác giả ) .
Chiều nay.Trời mờ thu,lúc mưa,lúc nắng.
Tôi tìm được cho mình một khoảng khắc lắng đọng để đọc " Lặng Lẽ Nơi Này ".Lần mở máy ,thấy cái tựa là thấy âm thầm lặng lẽ rồi.Lặng lẽ như một tiếng nói thầm của mình vơí mình . Những con chữ có thể thay cho những lời muốn nói mà có khi không dễ dàng nói được - Không phải vì thiếu ngôn ngữ để diễn đạt - không phải vì không còn điều gì để nói vơí người đối diện...
Khi đọc những trang chữ,người đọc cảm thấy có một tiếng nói rất thầm.Thầm vì thế giới chữ có thứ ngôn ngữ và tiếng động riêng của chúng.Tiếng động ấy đến từ một tâm hồn,từ một suy nghĩ hoặc những phút chốc suy tư về thân phận,về tình người,tình đời...Người viết nói điều mình muốn nói bằng hình thức diễn đạt trên dòng chữ.Chữ kiểu gì cũng là chữ,chữ có màu sắc pha trộn từ những cảm nghĩ rời được ghép lại.
Đọc từ bài viết này sang bài viết khác,người đọc khám phá ra sự âm thầm,nỗi cô đơn đang vỡ ùa hoặc dấu kín trong tận cùng cõi sâu. Hình dáng bề ngoài của một khuôn mặt người viết đã chỉ là một cái vỏ.Khi cái vỏ ấy tỏ thái độ và ý muốn mở cửa thì người đọc sẽ dược mời vào khu rừng của tâm hồn là một thế giới riêng.Rất riêng.
Đọc,và ngừng lại một thoáng chốc để nhận ra rằng : Hình như ở mỗi con người đều có một góc của sự cô đơn lắng đọng.Từ một góc đêm của nỗi cô đơn tịch mịch,ngồi dậy ,thử tỉ mỉ sắp xếp lại những suy tư thành một bố cục cho bài viết là một đoạn đường phải trải qua.Viết gì ? Viết thế nào để diễn đạt,để thử kể về một câu chuyện và qua câu chuyện ấy,ta muốn nhắn gửi một điều gì ?
Độ rung cảm trên từng câu văn ,đoạn chữ nào cũng có một cái đẹp riêng của chúng. Đọc xong,ngồi ngẫm nghĩ,thử nhìn ngắm lại rất chậm những quang cảnh bao quanh đời sống,ta lại có thể khám phá ra một vẻ đẹp rất nhẹ nhàng,giản dị của đời sống có tâm hồn.
Xin cám ơn chữ nghĩa.Cám ơn người viết đã mở cửa tâm hồn mình để chia sẻ những suy tư.
Thêm chừng đó thôi như một cách trải lòng....
đăng sơn.fr
( ... Trích từ Viết Thêm Điều Gì ? )
--------
Gửi lời chào đến người viết.Chúc vui.
Ngày xưa không gặp được người yêu thì ốm tương tư
Ngày nay không gặp cháu ngoại cũng ốm tương tư
...
Nhớ mùi thơm của cháu
Tinh khôi thở vào đời
Nhớ tiếng cười vô ưu
Phát từ tâm rạng ngời
http://i603.photobucket.com/albums/t...DSC_0205-1.jpg
_Bà ơi sao mang cháu bỏ vào thùng ?
_Cháu ngoan, bà ghi lại khoảnh khắc để nhớ hoài mai sau :)
http://i603.photobucket.com/albums/t...DSC_0274-1.jpg
http://i603.photobucket.com/albums/t...by_eliara1.jpg
Hôm qua tôi nghĩ gì ? - trống
Hôm nay tôi nghĩ gì ? - rỗng
Vui ?hay buồn ? - không
...
Thì ra trước khi con người ta chết là như thế - rũ sạch
http://i603.photobucket.com/albums/t...bum/11-3-1.jpg
Búp Bê
Dạo này cứ mỗi lần viết xuống thì computer bị vấn đề thế là tất cả bị rơi vào khoảng không những con chữ không hề lưu lại trong đầu óc một mảy may nào , vậy cũng hay để cho đầu óc toàn là một màn trắng toát . Không vui không buồn giống như những con búp bê không hề thay đổi gương mặt của nó . Một gương mặt chết nhưng rất dễ thương .
...
Tôi mê chơi búp bê từ thuở bé , bắt đầu biết làm búp bê bằng tấm khăn tay cuộn tròn từ hai phía vào nhau rồi gấp lại so le không đều , lấy một sợi dây buộc thắt chiếc khăn cở một lóng tay để làm thành cái đầu của búp bê . Sau khi đã có búp bê thì phải biết cách dỗ cho búp bê ngủ bằng chiếc nôi lấy từ cái bẹ chuối cắt ra và 4 sợi dây cũng là lấy từ lá chuối đã bị khô . Túm lại chiếc nôi bằng 4 sợi dây rồi mắc lên một cành cây để ru em . Trò chơi của tuổi thơ của người mẹ rất trẻ chỉ tuổi vừa lên năm thế mà đã trìu mến nhìn đứa con tưởng tượng hàng ngày không hề biết chán . Một đứa bé đầy sự nữ tính có từ trong máu cứ thế theo thời gian khôn lớn đã bồng ẩm trong tay những con búp bê gần giống như người thật .
Các con lớn lên đứa nào cũng biết mẹ thích chơi với búp bê nên quà tặng mang về từ những chuyến đi du lịch là những con búp bê đại diện cho xứ sở nơi đó . Cách đây một năm , tôi tình cờ đi qua công viên thấy có con búp bê bị lột sạch áo quần quăng nằm lăn lốc trên thảm cỏ thật dơ . Cảm xúc của tôi tự dưng bị nhói nơi tim như khi nhìn một đứa bé bị bỏ rơi . Tôi mang con búp bê về nhà tắm rữa sạch sẽ , mua áo quần cở đứa bé mới chào đời mặc vào thật vừa vặn khít khao và tôi đã đặt tình thương mỗi khi đi đâu đều nhìn và nói " mom về liền nha cưng " . Các con thấy hành động của tôi như thế thì cứ đưa mắt ái ngại nhìn mẹ ,nhưng tôi nghĩ nếu như ai thích chơi búp bê như tôi thì đó là chuyện hết sức bình thường .
Tôi có rất nhiều búp bê , mỗi con đều mang theo nó những kỷ niệm trong cuộc sống . Đôi khi ngồi ôm nó vào lòng trò chuyện cũng thấy vui bởi nó không có bộ óc để chứa những con chữ cay độc và không có tiếng nói để phát ra từ những con chữ cay độc đó . Tôi rất sợ những lời nói cay độc dầu dưới hình thức nào cũng làm cho con người đau , một thương tích vô hình nhưng lại giống như một vết chàm hằn sâu mãi trong trái tim
Mầu Hoa Khế
Oct-2011
http://i603.photobucket.com/albums/t...m/37583851.jpg
Nhẹ như hơi thở
Hôm nay thức giấc sớm hơn mọi khi , qua khung kính vẫn con lờ mờ hơi sương , trên cành cây chiếc phong linh đong đưa theo từng cơn gió chạm vào tạo ra những âm thanh leng keng lúc gần lúc xa , lúc nghe như một thứ âm vang mơ hồ từ đâu văng vẳng ... xa rất xa ...sâu rất sâu .
Màn trời là một màu khói lam , đó là một thứ màu sắc mơ hồ để người ta mang ra diễn đạt cảm xúc khởi đầu về một thứ tình cảm không thể thiếu trong cuộc sống đó là tình yêu .
Tình yêu hai cụm từ này hầu như đã quá xa lạ trong cuộc sống .
Buồn không ? hụt hẫng không ? cô đơn không ? .
Có chứ nhưng chỉ là một cái thoáng nhẹ , nhẹ như một cái chớp mắt .
Vâng chỉ là một cái chớp mắt để sáng nay nghiêng đầu bên chiếc gối nằm nhẩm tính thời gian , thì ra đã hơn 21 năm trôi qua trên xứ người .
...
Người phụ nữ trẻ ôm dắt bốn đứa con thơ đặt chân xuống một đất nước xa ngút nửa trái địa cầu để tầm mắt nhìn về quê hương vời vợi mịt mù .
Ra đi đồng nghĩa với sự đoạn lìa .
Cương quyết đoạn lìa những tháng năm tủi nhục khi quê hương nhuộm một màu tang tóc .
Tuổi trẻ không còn mùa xuân hy vọng .
Tình yêu chôn vùi dưới mộ huyệt .
Hơi thở chưa tắt , hơi thở vẫn còn và mạch đời vẫn tuôn chảy .
Như chiếc lá trôi theo dòng sinh mệnh .
Hoàn cảnh nghiệt ngã là mấu chốt tạo ra biết bao nhiêu vở bi hài kịch trong đời sống mà những người diễn viên bất đắc dĩ đã đóng nhập vai đến tuyệt vời .
...
Hai mươi mốt năm ... nhẹ như hơi thở ...
Mầu Hoa Khế
Những ngày cuối tháng mười năm 2011
Tâm nối liền tâm
Con gái , bây giờ các con đã làm mẹ và con sẽ hiểu một câu nói rất sâu sắc nhưng khi nghe ra thì rất cải lương , đó là câu tâm nối liền tâm .Hãy dành thời gian ngồi xuống để nghe mẹ kể như một câu chuyện cổ tích thôi vì tất cả nó đã nằm trong quá khứ , mà những gì đã qua thì nó đã không tồn tại với những người có lối sống hời hợt dễ mau quên , nhưng đối với mẹ thì tất cả những điều đã xãy ra trong cuộc đời của mình , mẹ sẽ tự biết những gì đáng nhớ và những gì nên tự quên đi . Mẹ chẳng cần tới một lời khuyên của bất cứ ai hay cả những lời dạy của những bậc thánh nhân đầy ra ở trên sách vở . Bởi mẹ nghĩ khi bất cứ ai muốn cho mình một lời khuyên thì người đó phải đứng vào hoàn cảnh và vị trí của người khác thì lời khuyên đó mới thực sự có giá trị , giá trị ở chỗ đã biết cảm nhận từ nơi trái tim mà ra .
Những thời gian trước đây khi con chưa làm một người mẹ , chắc con sẽ không bao giờ hiểu được cảm giác tại sao mẹ cứ đứng ngồi không yên trong những lần em trai của con đi ra khỏi nhà vui chơi với bạn bè mặc dầu em đã đến tuổi trưởng thành , vậy mà mẹ vẫn ngồi chờ suốt cả đêm dài, chỉ để lắng nghe được tiếng xe của em về ngừng trước cửa nhà , thì mắt mẹ sáng lên và đâu ai nghe ra tiếng thở dài nhẹ nhõm cùng nụ cười an lòng khi mẹ quay về phòng ngủ , bởi bất cứ đứa con nào cho dầu đã trưởng thành thì trong mắt của một người làm mẹ nó vẫn còn nhỏ dại như ngày nào .
Bây giờ con đã hiểu khi chị con phải vô cấp cứu ở nhà thương vì sơ ý làm một ngón tay bị gãy , lúc mẹ nghe tin thì rụng rời toàn thân ngồi bệt xuống sàn nhà mặt trắng bệt như tờ giấy trắng tay chân vụng về không làm nỗi một việc gì trước mắt , còn hơi thở thì giống như một người sắp chết với những làn hơi sau cùng .Rồi lúc con bệnh phải đi thử máu , khi nhìn những giọt máu của con tuôn vào trong ống kim chích , mắt mẹ hoa lên mẹ đã phải ôm ngực chạy ra khỏi phòng rồi có cảm giác như ai đang cầm lấy một con dao vô hình đâm suốt qua tim .
Có thể người ta sẽ cười cho những cảm xúc của mẹ bị thái quá , nhưng thôi cứ mặc kệ họ đi , bởi mỗi con người đều có những tao ngộ khác nhau khi có mặt giữa thế gian , con người cũng giống như những mặt hàng ở thị trường sẽ có những mẫu mã khác biệt đó thôi ....
Cũng lạ lùng trong cuộc sống của mẹ không hiểu sao mà ông trời cứ bắt mẹ phải đối diện với những tình huống đầy bi kịch , như một cuộc thử thách quá đổi cam go có thể làm cho mẹ chết đi thật bất ngờ chứ không chết đẹp như mơ đâu . Khi mà người đàn bà làm mẹ rất trẻ đã suýt chút nữa tự tay mình làm mất đi đứa con gái đầu lòng bởi những viên thuốc nghiệt ngã , mẹ ngu ngốc không phân biệt ra đâu là viên thuốc cứu mạng và đâu là viên thuốc cướp đi sinh mạng . Mẹ đã tự nguyền rũa chính bản thân của mình, nên đôi khi các con có thể nhìn thấy nơi mẹ một người nào rất khác biệt , tâm tánh có khi không được bình thường chút chút thôi .
...
Mẹ không đổ thừa hoàn cảnh bởi cả một đất nước đều tang thương mà mẹ chỉ là một sinh vật nhỏ bé bị cuốn trôi cùng trên một con sóng dữ . Mẹ cũng phải ra đi , đi ra khỏi nơi chốn mà cuộc sống đã đến chỗ bế tắt đã tới chỗ lầm than đen tối . Tay ôm đứa con gái vừa tròn hai tuổi để dấn thân vào một cuộc phiêu lưu đầy hung hiểm trên biển cả .Nơi góc chợ Cà Mau chỉ sơ ý rời mắt không canh chừng con ba phút đồng hồ ,thì mẹ đã hốt hoảng không còn nhìn thấy bóng dáng của con mình đi đâu . Cho tới khi bước chân xiêu vẹo và hơi thở gần như sắp đứt trong một khu chợ hoàn toàn xa lạ thì nhìn thấy có một người tốt bụng đang nắm tay đứa con đi tìm mẹ .Chỉ chưa đầy hai mươi phút mất con mà mẹ đã gần như sắp hóa điên
Càng nghĩ thì càng thấy mẹ vụng về làm sao , vậy mà cũng bày đặt làm mẹ ... tới đứa con thứ hai lên cơn sốt cao , mẹ cứ ngơ ngác không biết phải làm sao khi đã cho con uống thuốc nhưng vẫn không giảm đi cơn nóng mà cứ mỗi lúc mỗi tăng dần lên hơn , cơn nóng như mang con bỏ lên chảo để rang , mẹ mất bình tĩnh không có một khái niệm gì về cách chữa trị trong trường hợp như thế này , mẹ quính quáng nghe theo lời của những người hàng xóm bảo quấn thêm mền rồi đóng hết cửa sổ để ngăn gió vào , làm cho cơn sốt lên cao hơn nữa , rồi khi nhìn con trợn trắng mắt thân hình co giựt không ngừng , trong cơn sợ hãi mẹ nghe như tiếng bà ngoại thầm thì với ai đó " coi bộ không xong ! " . Có nghĩa là con sẽ chết !?Thế là mẹ đi chân đất bồng con chạy như bay tới bệnh viện với trái tim dồn dập với giọng nói thều thào và ánh mắt lờ đờ như mắt của một con cá ươn không còn sinh khí .
...Còn chưa hết đâu ...chiều 30 tết mẹ loay hoay lo mâm cơm cúng ông bà cuối năm , đứa con trai út hơn một tuổi lần mò đi ra khỏi nhà hồi nào không ai hay biết, lần mò đi hết một ngõ hẻm mới có người cho biết con đang đứng khóc đòi mẹ . Thế là mẹ buông hết nồi nêu song chảo lại chân thấp chân cao vừa đi vừa chạy vừa khóc như mưa rào . Tìm thấy con , mẹ ngồi ôm con chết sững và trong đầu bị khủng hoảng với ý nghĩ ... nếu như ai đó đã bồng con đi mất ...
Đừng cười chế nhạo mẹ nhé , tại tụi con xui xẻo thôi , tìm cửa của mẹ mà chui ra , có mặt chi ở bên cạnh một người đàn bà khờ khạo và thật đáng thương .
Mọi tai ách đã qua nhưng những nỗi ám ảnh đó đã như một tấm màn đen không hề bị cuốn đi trong trí óc . Cho tới bây giờ mỗi khi nhớ lại thì tim mẹ vẫn còn thấy đau , nước mắt vẫn còn chảy dài và nỗi sợ hãi ngày đó vẫn còn luôn hiện hữu quanh đây ...
Mầu Hoa Khế
Nov-2011
Những cảm nghĩ rời ...
Cả ngày hôm nay màn trời vẫn mang một màu sắc khói lam , màu từ những cây hương thơm được đốt lên mơ màng và huyền ảo . Mặt trời như vẫn còn trốn lạnh sau dảy núi xa xa . Tôi sống trong một cái chảo của thung lũng , đi đâu , ngó đâu cũng thấy núi vây quanh . Rồi tôi ngẩm nghĩ nếu như có nạn hồng thủy thì nơi tôi nước sẽ ùa ngập vào mà lối thoát duy nhất là phải leo lên ngọn núi cao . Sinh mạng của con người dưới đôi mắt của thượng để lúc đó thật sự quá nhỏ bé , tất cả bị loi ngoi ngợp lặn trong cái chảo nước mênh mông ... tôi thật sự không dám nghĩ tiếp về những biến cố sẽ xảy ra theo sự tiên đoán của những nhà khoa học và những chiêm tinh gia .
Chết , ngắn và gọn biết bao , sao trước cái chết lại run sợ đến như thế ? theo thuyết luân hồi của Phật Giáo chết là linh hồn sẽ từ một lớp vỏ này sẽ qua khoác vào một lớp vỏ khác tái hiện một con người khác . Nếu nói như thế thì con người phải có sự giới hạn chừng nào đó rồi cứ thế mà tái sinh giống như những vật dụng được đựng vào một cái thùng phế thải dùng cho việc làm trở lại dưới một hình dạng khác . Cho nên trong tình yêu người ta hay có câu "hẹn lại kiếp sau " . Tôi cũng thường hay tự hỏi kiếp trước tôi là ai ? rồi tôi thấy thật kỳ cục khi nhìn thấy con người sinh ra trước hay sau gì cũng chết thì tại sao trong quá trình sống lại phải đấu tranh thật ghê gớm để mong đạt được những gì mình mong muốn ?. Đời người chỉ một trăm năm . Tôi ngồi xuống làm một bàn tính trừ .
Buồn cười trừ một hồi thì hóa ra cuộc đời thật ngắn ngủi biết bao , nhưng đâu có mấy ai biết ra cuộc đời này rất ngắn ngủi cho nên những" hỉ nộ ái ố " cứ luân phiên xảy ra đến chóng mặt . Bên ngoài đã 5 giờ chiều , mùa này trời tối rất mau , mấy hôm nay bệnh cảm ho tôi nhất định không chịu nằm im trên giường , nghĩ ở nhà vẫn trở dậy làm những việc nhà không tên , chỉ làm chút xíu là thấy mệt , không được tôi không cho phép mình trong tình trạng yếu đuối , nhất định phải khỏe . Nếu tôi có qua đời thì nhất định phải trong một cơ thể khỏe mạnh , tôi sợ nhất là hình ảnh của một ngọn đèn dầu le lói rồi dần dần lịm tắt ...
Mầu Hoa Khế
Dce-2011
Những cảm nghĩ rời ...
Quẩn quanh hơn hai tuần lễ ở trong nhà vì cơn bệnh cảm cúng hàng năm kéo đến . Nghĩ cũng lạ đang khỏe mạnh bỗng dưng bị ngứa cuống họng , khúc khắc vài tiếng chắc không sao , thế mà bỗng dưng cơ thể lại yếu đi rồi chỉ qua một đêm thôi cơn bệnh kéo tới như vũ bão xâm lấn tất cả cơ quan trên cơ thể . Đầu nặng như một tảng đá , mắt chỉ hé vừa đủ để đưa thuốc lên miệng uống . Và thế cơn bệnh tràn qua không dấy lên một tín hiệu nào để phòng bị tránh né , hơn 10 ngày đầu óc trắng trơn , hơn 10 ngày tiếng nói im bặt , tôi nằm như một cái xác chết im lìm nhìn thời gian đi thật nhẹ qua bên ngoài khung cửa sổ . Sáng đén , chiều đi rồi đêm tới . Thật đáng sợ khi cảm xúc đã lạnh băng trơ cứng .Ông bảo tôi " tại sao em phải chọn cuộc sống như thế ? " , có nghĩa là không bạn bè để có những cuộc hẹn hò cho vơi đi những lúc không được vui . Tôi chỉ mỉm cười một mình khi trả lời ông " đã quen" .
Có lẽ quảng đời trước đây của tôi đã có quá nhiều những ngày vui huyên náo , có lẽ tôi đã cho mình quá no nê những cuộc vui đến bội thực và khi gục đầu xuống nhìn lại những ngày tháng đã qua , tất cả đều vụn vỡ biến thành những mũi nhọn những góc cạnh sắc bén cứa nhói vào tim .
Cơn bệnh đã qua , cơ thể đã lấy lại sức sống . Sáng nay ra nhìn chiếc xe mặt kính đóng mờ , chiếc xe cũng im lìm đưa mắt nhìn tôi . Ừ thì đi một vòng , trời vẫn chưa sáng , con đường xe cộ còn thưa vắng , hai bên những hàng cây trơ trụi lá ... như nghe ai đó nói nếu như trong tình yêu phải chia tay nhau trong mùa đông thì đó là điều thảm nhất ... với tôi khi tình yêu phải nói lời chia tay thì ở mùa nào cũng đều đau đớn giống như nhau ...
Dec_19_2011
Kịch
Sáng nay tôi vừa choàng mắt dậy vội vã đi làm vệ sinh xong là ngồi ngay trước bàn phím để viết một kịch bản mà tôi rất cảm thấy thú vị , kịch bản này dựa trên một kiệt tác nổi tiếng đã được đưa vào văn học . Tôi ngồi gõ như bị đồng nhập , đây là một kịch bản tôi có ý viết từ hơn một năm qua , nhưng thực sự tôi cũng hơi lo lắng là khi diễn qua một không gian không có khán giả sự diễn xuất chắc sẽ đòi hỏi người diễn viên phải có thật nhiều kịch tính trong tâm hồn . Chúng tôi chỉ có ba người bạn đồng hành trên bộ môn này , tôi rất tin tưởng nơi hai người bạn của tôi vì trước đây chúng tôi đã từng đóng chung những tiểu đoạn kịch vui lồng theo nhạc chủ đề là chính . Tôi không lo về tài năng diễn xuất của hai người bạn này , nhưng khi họ yêu cần tôi viết về một vở bi kịch , thì điều quan trọng nhất chính là âm thanh . Những âm thanh phải có tính cách dẫn đưa người nghe như đang được nhìn thấy không gian , thời gian xảy ra trên sân khấu .
Đây cũng là một thử nghiệm cho cả ba chúng tôi khi thực hiện một vở bi kịch . Tôi đã đồng ý viết thì bỗng dưng mấy hôm nay kịch bản luôn ẩn hiện trong giấc ngủ của tôi và tôi không thể theo lời hẹn là qua Giáng Sinh mới bắt đầu viết . Thế là tôi ngồi say mê mà gõ , nếu như không gõ xuống thì tôi tin chắc những lời đối thoại đang vang lên trong đầu sẽ trôi tuột đi mất . Phải nói là tôi quá vui , sáng nay kịch bản viết được gần như chỉ còn là đoạn sau cuối cao trào nhất thì đứa cháu ngoại cưng được mẹ bồng qua thăm bà . Tiếc thật khi nguồn cảm hứng đang tràn ùa như thác lũ thì phải bị ngưng lại . Hy vọng tối nay trong đầu của tôi sẽ có những lời đối thoại sâu sắc hơn .
Vở kịch rất cần tới phần kỷ thuật âm thanh , tôi hy vọng bạn tôi sẽ cố gắng hết sức mình để giữa chúng tôi ,những người bạn trên một không gian ảo có thêm một kỷ niệm để nhớ về mai sau .
Khế, Dec-2011
:):z57:
Những Cảm Nghĩ Rời
Hôm qua đúng ngay ngày 1 của tết Tây lại cũng là ngày sinh nhật của mạ tôi . Mấy anh chị em chọn lấy một căn nhà trong mấy đứa con của mạ thay phiên mỗi năm để thay đổi chút không gian và cũng có dịp thăm viếng cơ ngơi riêng của mỗi thành viên trong đại gia đình . Ngày xưa mạ tôi ráng thêm một út ít nữa vị chi là đúng một chục 12 đứa , cũng may là người miền Trung chứ như người miền Nam cò bay thẳng cánh một chục rất hào sảng được tính là 13 .
Đời sống ở bên Mỹ ai nấy đều bận rộn công việc làm cho nên chuyện gặp nhau ít khi xảy ra cùng một lúc , chỉ ngoại trừ những ngày không thể vắng mặt đó là ngày đám tang hay đám cưới trong dòng họ . Hôm qua phải nói là một ngày đầy ắp cả tiếng cười , tiếng trống , tiếng đàn và tiếng hát . Năm nay con cháu tề tựu đông đủ để mừng tuổi thọ mạ bước tới ngưởng cửa 91 . Ui chao ơi là vui sau khi hát mừng sinh nhật cắt bánh xong thì con cái đứng xếp hàng tuần tự từng gia đình để được đứng bên cạnh mạ với ba chụp hình kỷ niệm , ánh sáng lóe sáng liên tục cứ như là tài tử điện ảnh nổi tiếng của Hồ Ly Vọng không bằng . Về đồ ăn để nhẹ nhàng cho con cái mạ đề nghị mỗi đứa bưng tới một khay là ok , con cháu đông quá đồ ăn bày ra còn hơn là tiệm bán hàng . Mắt ai cũng to hơn cái bụng cho nên đồ ăn thức uống thật quá ê hề . Mà ngộ tôi thấy đồ ăn nhiều thì tự dưng no ngang hong , cứ đi tới đi lui lăng xăng . Phần ẩm thực xong nhảy qua phần văn nghệ , chị em tôi từ thuở nhỏ đã thích múa hát , thế là cậu em rễ người Trung Hoa chánh hiệu cất cao một ca khúc của dân tộc Đài Loan . Nếu tôi nhớ không sai đây là một ca khúc khi mùa màng gặt hái được no đầy nên nhịp điệu thật vui tươi . Thế là chị em chúng tôi đâu đứa nào đâu còn thèm nhớ mình năm nay bao nhiêu tuổi . Chúng tôi hồn nhiên như trẻ thơ chia đội hình múa theo tiếng nhạc lời ca nhịp nhàng cứ như là dân múa chuyên nghiệp . Mấy chàng rễ cứ thế lấy máy điện thoại ra quay để giử lại cái khoảnh khắc mà tôi tin rằng không bao giờ có lại lần thứ hai , nó giống như chúng ta không bao giờ tắm lại một lần nữa trên dòng sông đã theo thời gian trôi đi .
Qua phần náo nhiệt xong mọi người tụ lại nơi phòng khách để kể cho nhau nghe biết bao câu chuyện trong đời sống và lần nào chúng tôi cũng cùng nhau hồi tưởng lại những câu chuyện của ngày xa xưa . Phải nói gia đình của chúng tôi thật vô cùng may mắn hơn bao nhiêu gia đình khác trong cuộc chiến đã qua , mạ tôi có 11 đứa con chỉ duy nhất mất đi người chị cả vì bạo bệnh , 10 đứa còn lại đều trải qua với nổi đau tang thương của cảnh nước mất nhà tan . Chúng tôi với những đắng cay của số mệnh cuối cùng cũng kẻ trước người sau đã được đi tới miền đất hứa .
Ba mạ của chúng tôi không bao giờ phải thẹn lòng với bất cứ ai . Cái giàu sang của cải đối với cách nghĩ của ba mạ tôi không bằng những người con của ông bà có một tấm lòng lương thiện . Chúng tôi đưa tay ra với dấu hiệu ám thị cho biết chưa có ai trong chúng tôi với những lối xử sự làm người, chúng tôi đã không hề khiến cho một kẻ nào đó phải rơi nước mắt .
Thiên hạ có thể kiêu hảnh về nhà cao cửa rộng , tiền rừng bạc bể , nhưng ba mạ của chúng tôi lại có cai kiêu hảnh rất riêng về chúng tôi ,những đứa con của ông bà là những đứa con thật hiền lành . Con người cuối cùng khi buông xuôi đôi tay cũng chẳng có ai níu giử lại được gì trên cõi đời này , phải chăng cái còn giử lại và tồn tại mãi đó là một tấm lòng .
Ba tôi cũng là một người biết làm thơ , hôm qua tôi thấy trên vai của ba đeo một cái túi thì ra trong đó mỗi khoanh giấy cuộn tròn là những bài thơ của ba sáng tác . Nhìn những khoanh giấy chia ra tôi muốn ứa nước mắt bởi tôi biết những bài thơ này ba tôi với những đêm thức khuya rồi khi hoàn tất tác phẩm thì mang ra ngoài phô tô ra nhiều bản để cho con cho cháu được thưởng thức . Có cô em gái vô tư bảo là ba đang chia gia tài . Con cái , anh chị em tuy cùng một nguồn cội , cùng một dòng máu nhưng những tao ngộ trong cuộc sống sẽ không ít nhiều bị ảnh hưởng và bị biến chất . Với cá nhân tôi một người yêu thơ văn , tôi rất cảm phục những sự sáng tạo phát xuất từ con tim và khối óc . Nhưng với ba tôi cái nhìn về con cái sẽ giống như nhau , thực ra ba tôi đã quá già để không còn sáng mắt nhìn rõ trong đám con cháu ai là người còn biết quí trọng những sáng tác của ông . Sáng tác của ông sẽ được cất giử một cách trang trọng hay nó sẽ giống như những tờ giấy quảng cáo hàng ngày ném bỏ đi không hề luyến tiếc !? . Tự dưng lòng tôi cảm thấy buồn bã và nghĩ tới một ngày nào đó khi tôi lìa bỏ thế gian này , những bài thơ những đoản văn gói ghém biết bao tâm tư của tôi sẽ chơ vơ lạc lõng nơi đâu !?
Mà thôi thời gian đâu ngừng lại , dòng nước vẫn trôi qua . Con người cũng đổi thay theo sự biến hóa của định luật cuộc đời đâu mấy ai còn có những giây phút lãng mạn như ông TCS để ...
...
Im lặng của đêm tôi đã lắng nghe
Im lặng của ngày tôi đã lắng nghe
Im lặng của đời tôi đã lắng nghe
Tôi đã lắng nghe trái tim lạc loài
bao đêm đã qua im lặng của người
tôi đã lắng nghe im lặng của tôi
Im lặng giòng sông tôi đã lắng nghe
Im lặng ngọn đồi tôi đã lắng nghe
Im lặng thở dài tôi đã lắng nghe
Tôi đã lắng nghe im lặng thở dài
sau cơn bão qua im lặng mặt người
nghe bao nỗi đau trên một bàn tay
Tôi đang lắng nghe im lặng cuộc tình
Sau một cuộc tình tôi đang lắng nghe
Khi hoa héo khô im lặng nụ tàn
Tôi đang lắng nghe tôi đang lắng nghe
Tôi đang lắng nghe im lặng đời mình
http://mp3.zing.vn/b...y/IWZABBEF.html
:z57::z57::z57:
Tự xóa
http://i603.photobucket.com/albums/t...ngthoigian.jpg
DÒNG THỜI GIAN
Sáng hôm nay lòng nghe sao trống vắng
Ngôì thẩn thờ đếm bóng của thời gian
Mới sáng kia trưa đă tới vội vàng
Chiều tím ngả hoàng hôn rình rập tới
Rồi cứ thế sáng trưa chiều lại tối
Đếm bao lần sợi tóc đă điểm phai
Tim bao lần run rẩy nhớ mong ai
Thời gian hỡi sao lạnh lùng trôi măi
Chợt một hôm ta ngồi soi gương lại
Đôi mắt xưa đă mệt mỏi chán chường
Đôi môi nào khô héo đến mà thương
Trong thinh lặng hồn sương ta chìm lắng
Ta sẽ nhủ thầm trong nước mắt
Hăy ngủ đi ngày tháng sẽ phôi pha
Nỗi muộn phiền trong bóng chiều hiu hắt
Bóng người xưa rồi cũng sẽ nhạt nhòa
Dòng thời gian làm sao mà níu lại !?
Bánh xe đời quay măi phút tàn hơi
Đời buồn tênh ôm khoảng trống chơi vơi
Khô nước mắt giọt sầu đau đớn chảy !!!...
Mầu Hoa Khế
2005
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Dieu-Buon.../ZWZ9FBOB.html
Nỗi Nhớ Dịu Dàng
Nơi tôi đang cư ngụ chung quanh phần đông là người khác chủng tộc, mãi cuối con đường lâu lâu tôi thấy, thấp thoáng có một tà áo dài được một bà cụ tóc trắng như tuyết, vẫn còn mặc mỗi khi đi đâu ra khỏi nhà . Bà cụ vẫn còn giử nguyên nếp cái truyền thống của người Việt Nam xưa và chiếc áo dài tượng trưng cho vẻ đẹp tao nhã lịch sự của người phụ nữ . Cho nên mỗi cuối tuần khi tôi ra hộp thư để lấy thư, vẫn thường hay đưa mắt nhìn về hướng nhà bà cụ ở, để mong được thấy bà trong tà áo dài chuẩn bị đi lễ chùa. Tôi nghĩ như thế bởi khi đi ngang qua trước sân nhà của bà, tôi thấy nơi đó đặt hình pho tượng Phật Bà to cao thật trang trọng . Tà áo dài của bà luôn mang về cho tôi những hoài niệm của một quê hương đã chìm khuất bên kia bờ đại dương .
Tôi giống như một người bị một tai nạn mang thương tích ở đầu, trí nhớ của tôi chỉ muốn nhớ lại những thời gian của tuổi thơ trên quê hương Quảng Trị và thời thiếu nữ đầy mộng mơ với Huế và Sài Gòn . Còn lại tất cả những tháng ngày khi quê hương tôi bao phủ lấy một màu đen tối, đất nước nằm trong tay của những kẻ xâm lăng. Tôi xin cuộn chặt lại bên trong trái tim, để cùng tôi mang xuống tuyền đài khi đã trả xong món nợ làm người.
Thời gian gần như xoáy mòn mọi thứ trên cõi đời này, nhưng có một thứ không thể khuất phục dưới một bạo quyền nào để có thể bị bào mòn biến mất đi, đó là tình yêu quê hương .
...
Sau 20 năm xa rời quê hương, tôi trở về thăm quê nhà Quảng Trị . Chiếc xe dừng lại giữa con đường Trần Hưng Đạo, cả toàn thân tôi run rẩy khi nhìn thấy con đường của tuổi thơ, nơi tôi được sinh ra và lớn lên. Tôi níu lấy tay của ba tôi ngơ ngác nhìn quanh, đưa mắt nhìn thật xa để hai cha con cùng định hướng căn nhà ngày xưa của mình đang nằm ở đâu ? . Tôi nhìn một hồi thì nước mắt muốn ứa ra bởi tất cả đã đổi thay, đã quá hết sức lạ lẩm . Buổi trưa con phố ít người qua lại, quê tôi vẫn còn nghèo như những ngày xa xưa ấy. Đi giữa con phố trưa im nắng, tôi nghe cả tiếng gà gáy khan, tiếng gà gáy nghe buồn đến nảo lòng, rồi tôi nghe tiếng heo kêu ụt ịch đòi ăn và tiếng cười trẻ thơ khanh khách trong căn nhà nào đó thật hồn nhiên, và cuối con đường mòn vang vọng tiếng chó sủa vu vơ .Tất cả những âm thanh đó đã làm cho tôi nhớ lại những hình ảnh thanh bình êm ả, êm ả như dòng sông Thạch Hãn vẫn chảy xuôi theo dòng ký ức mà to^ighi khắc mãi hoài trong tâm khảm .
Tôi muốn giử lại một người bộ hành để hỏi han tin tức, nhưng khi nghe tiếng nói của người dân miền Bắc, đặc sệt âm hưởng của những con người xuất hiện từ năm 75 tràn ngập trên mảnh đất miền Nam, đã làm cho tôi buông xuôi ý nghĩ . Quê hương của tôi sau khi trải qua cuộc chiến , người dân Quảng Trị đã bỏ quê làng ra đi lập nghiệp phương xa .Mảnh đất này đã rơi vào tay của những kẻ không sinh ra nơi đây, cho nên làm sao mà có cùng tiếng nói mộc mạc quê mùa giống như tôi . Họa hoằn lắm thì chỉ còn lác đác sót lại những người dân chân chất thủy chung không muốn rời bỏ mồ mã của tổ tiên . Trong đó có cậu tôi, vẫn còn ôm giử mảnh đất khô cằn cày lên sỏi đá , nằm tận cùng trong những thôn làng hẻo lánh . Quảng Trị ngày trở về, tôi đã lạ xa trên chính quê hương của mình .
...
Bánh xe quay trở lại Huế . Huế với cái vẻ trầm tư muôn đời vẫn thế, tôi dạo bước đi cùng với những kỷ niệm một thời, đi tới đâu cũng nghe giọng Huế dịu dàng để hình bóng những kỷ niệm cứ theo dòng ký ức cuồn cuộn quay về . Tôi nhớ hôm vừa đến Huế . Con tàu dừng lại trong cơn mưa ào ạt đổ xuống từ trời cao trắng xóa. Rồi bửa cơm đạm bạc với người O trong căn nhà xưa ở Thành Nội. Đêm nằm nghe tiếng mưa rơi rì rào trên tàng khế . Cây khế già, tôi vẫn còn nhớ, nó đã theo năm tháng cùng tôi trưởng thành . Một chùm khế màu tim tím bên khung cửa sổ là dấu hiệu cho biết ...anh vừa ghé thăm ... Tôi của một thời hoa mộng, với áo lụa trắng ngà, tóc mây buông dài như dòng sông hương, đã làm cho trái tim của anh cứ mãi lênh đênh giữa những cơn mơ khi tuổi vừa chớm biết yêu , những quấn quít hẹn hò tưởng như còn mãi hoài trong giấc mộng. Nhưng rồi giấc mộng cũng tỉnh thức và anh đã gục đầu ôm tiếc nuối mối tình đơn phương chưa một lần dám hé môi ...
...
Tôi luôn là người đắm chìm đi ngược lại thời gian. Khi người tiếp viên cho biết máy bay sắp đáp xuống phi trường Tân Sơn Nhất, lượng máu qua tim tôi chợt như tắt nghẹt một nhịp đập, cảm xúc ùa tới vỡ bờ đã làm cho nước mắt tôi tuôn rơi dầm dề, vừa bước ra khỏi thân tàu bay , tôi ngước mắt nhìn bầu trời quê hương xanh ngắt trong làn mây trắng phau .Nhìn xuống mảnh đất vẫn còn đâu đây những dấu tích của một cuộc chiến còn hằn vết .Sau những thủ tục lề mề tuần tự diễn ra trong phi trường để đẩy ra bên ngoài hai chiếc va li . Tôi đứng khựng lại cảm giác bỗng thấy chơ vơi lạc lõng như đang đi tới một xứ sở lạ xa nào . Sài Gòn của tôi đó ư !? tôi mơ hồ đi trong cơn nắng thiêu da đốt thịt , đi trong biển người náo động không dứt . Chen lấn xô đẩy mãi, cuối cùng mới được ngồi yên trên chiếc taxi chở hành khách , nhưng chưa thở phào nỗi bởi đường xá xe cộ kẹt cứng giống như một khung cởi bị rối ren bởi đường dọc đường ngang, đinh tai cùng với những tiếng còi xe thi nhau bóp lên in ỏi suốt cả chặng đường về nhà. Cuối cùng rồi cũng về tới căn nhà của tổ tiên nằm im trong một con hẻm nhỏ .
Đêm tới trên căn gác lửng đưa mắt nhìn hai bờ tường được xây lên khi ba tôi ăn nên làm ra , với tuổi đời con gái đẹp nhất . Sài Gòn là quê hương thứ hai của tôi ,lúc ba tôi làm ăn thịnh vượng đã cưng yêu xây riêng cho tôi căn gác lửng này . Chiếc tủ treo những chiếc áo dài may bằng thứ lụa Hồng Hoa nổi tiếng ở Tạ Thu Thâu . Màu sắc đang hiện rõ trước mắt, màu tím , màu đen và màu vàng hoàng yến đó là những màu sắc mà tôi rất yêu thích . Đêm đầu tiên sau 20 năm trở về lại quê hương, đêm đó trong giấc ngủ tràn ngập màu sắc của một quá khứ trôi xa ... và trong giấc mơ tôi còn mơ thấy những sắc màu của những bộ chiến y của một thời binh lửa . Những bộ chiến y đó được khoác lên những con người hiên ngang quyết một lòng bảo vệ tổ quốc thương yêu , chiếc mủ đỏ của thằng em họ trong binh chủng nhảy dù,bóng dáng vẫn in trên móc áo, mà mỗi khi nó từ chiến trận được phép về thăm nhà , đỏ như màu máu hào hùng trên chiến trận Hạ Lào năm nào .Và trận chiến đó đã cướp đi một người, để tình yêu của tôi mãi vùi chôn trong mộ huyệt tối đen .
...
Bàn tay gõ trên phím tôi chợt ngừng lại , còn vài ngày nữa sẽ bước qua thêm một năm mới . Tôi mỉm cười thật nhẹ, nơi đây ngày tháng qua đi thật mau, mọi sự rồi người ta cũng sẽ quên đi thật mau . Nhưng với riêng tôi , không hiểu sao mọi thứ trong quá khứ vẫn chưa hề phai nhòa và nỗi nhớ dịu dàng về một quê hương mãi nằm sâu kính, trang trọng giữa trái tim chưa ngừng nhịp thở ...
Mầu Hoa Khế
Jan-2012
Chuyện Cuối Năm
Cứ vào dịp cuối năm , anh chị em nhà chúng tôi thường có một ngày riêng rẽ để cùng nhau chuyện trò nhắc lại với nhau những kỷ niệm xa xưa . Chúng tôi gọi đó là "Ngày Anh Chị Em " . Ý nghĩa cho ngày đặc biệt khi đến họp mặt thì chỉ đi một mình nhớ không dắc thêm bầu đoàn thê tử hay đức lang quân theo bên lưng . Nhìn ra thì anh chị em nhà chúng tôi có vẻ hơi bị ích kỷ đối với những "người dưng khác họ " quá . Nhưng thôi xin nàng dâu hay chú rễ hãy thông cảm dùm cho anh em nhà chúng tôi nhé , bởi có những kỷ niệm chỉ có anh chị em như thủ túc mới hiểu để gìn giử những điều bí mật, ái chà mà những điều đó không nên để cho vợ hay chồng của ai đó biết thêm chi cho gây ra cái chuyện " hờn anh giận em " rồi cơm không lành canh không ngọt hen , bởi chuyện đã qua xưa lắc xưa lơ , mèng ơi chuyện hôm qua cũng đã đi vào quá khứ , mà quá khứ thì coi như đã kết thúc rồi còn gì nữa đây mà rầy mà rà . Nghe ra có vẻ hồi hộp ghê, nhưng thực ra chúng tôi chỉ ngồi bên nhau đùa giởn nhắc lại biết bao chuyện vui buồn trong cuộc sống và nhất là những chuyện trước khi lập gia đình bị ai mà không có những đoạn tình sử để mang theo , ai mà chẳng có mảnh tình vắt vai đó mà .
Hôm đó tôi đặc biệt chú ý tới người em trai út nay đã có vợ và 3 đứa con còn nhỏ vẫn còn học dưới tiểu học . Nhìn thấy thương quá vì từ ngày lập gia đình yêu vợ thương con đến không nghĩ gì tới bản thân , chỉ biết làm thân trâu cày miệt mài , nói thật nhiều khi bất ngờ gặp em đâu đó trong thành phố ,tôi đã phải quay mặt để che giấu sự buồn bã vì thấy cậu em dạo này sao mà ốm quá , nhưng tôi cũng tế nhị không hỏi về hoàn cảnh sống của em vì biết em không muốn ai đi sâu vào gia đình của mình .
Chúng tôi ngồi chung quanh trên một bàn ăn đầy món ăn cho ngày tết , nhìn cậu em cười thật tươi , phải nói nụ cười của em ngày xưa tới bây giờ mới thấy trở lại . Rồi tôi chợt nhớ tới nét mặt thằng em trai ngày nào thơ ngây chạy về nhà mếu máo trong những ngày đoàn quân dép râu nón tai bèo tiến về Sài Gòn với nguồn tin thật khủng khiếp mà em nghe được là những người của miền Nam sẽ bị mang đi "tẩy não " . Mặt em tái xanh và hành động "tẩy não " theo sự suy diễn em thì chẳng khác gì trong những cuốn phim em coi khi người dân Do Thái bị bọn Đức Quốc Xã đưa vô lò hơi ngạt để giết chết hàng loạt .
Tội nghiệp cho tuổi thơ của em tôi lại rơi vào giai đoạn bi thương của đất nước một cảnh đổi đời thật ngoạn mục chưa từng thấy trong lịch sử vì những người đói rét lại đi giải phóng cho những người đang cơm no áo ấm , đang được sống yên vui trên mảnh đất miền Nam trù phú gạo trắng trăng thanh . Lúc bấy giờ cảnh nhà sa sút , đói cơm ăn để mà sống qua ngày , lại còn tinh thần bị giao động không yên . Rồi lúc tới tuổi em bị bắt đi nghĩa vụ theo chế độ mới , vì em là đứa con trai Út trong gia đình được mạ tôi thương nhất , nên chúng tôi phải tìm đủ mọi cách để bảo vệ cho em với bằng mọi giá đưa em đi ra khỏi đất nước .
Trong một chuyến vượt biên bị bể kế hoạch , cũng vô cùng may mắn em thoát khỏi sự theo dõi của công an địa phương bằng cách nhảy xuống đầm lầy trong lúc chiếc ghe chở đám người vượt biên đang sà vào đám lau sậy để tìm đường trốn thoát khi bị bọn công an đã phát hiện . Đám người bị bắt lần đó gần như hết chiếc ghe nhỏ , chỉ có hai tài công và em được trốn thoát vì trong lúc em ra bên ngoài để phụ cho họ tát mấy vũng nước đang bị đọng trên ghe . Em tôi phải trốn chui trốn nhủi chịu đói khát lạnh lẽo núp trong đám lau sậy hết một đêm . Có lẽ nhờ phước đức của ông bà tổ tiên đức độ quá dày nên em đã được một người dân quê nhìn thấy , lén lút đưa em về nhà che chở bảo bộc hơn nửa tháng trời với họ .Em còn quá nhỏ nên sống ở nơi nào em cũng không biết, nghe em kể vị ân nhân bảo là đừng ra ngoài sợ tai vách mạch rừng thì sẽ liên lụy tới ông có thể ông sẽ bị bắt giam về tội chứa người “ phản động “ , rồi khi thấy sóng yên gió lặng vị ân nhân đó mới chèo đò đưa em ra bến đậu, cho em cái bánh tét cầm ăn trên đường chứ họ nghèo quá cũng không có tiền để cho em đón xe mà về nhà , em lang thang cuốc bộ từ sáng sơm tinh mơ , đi tới đâu hỏi người ta chỉ đường tới đó mãi cho tới sập tối mới trở về tới nhà .
Trong nửa tháng trời em mất tích vì quá lo lắng cho em mạ tôi giống như thân cây chuối bị đốn ngang thân gãy gập xuống mang tâm bệnh trầm trọng, không đủ sức húp muổng cháo cứ nằm thoi thóp trên gường ,còn phần anh chị em chúng tôi thì đứng ngồi không yên làm cho không khí trong gia đình thật thảm não. Cũng may em về thật đúng lúc , chỉ mới vừa nhìn thấy em là mạ tôi tươi tỉnh trở lại ngay như được uống phải viên thuốc hồi sinh .
Em đã về được nhà nhưng phải bị dưới sự khám xét gắt gao của công an phường , rồi thêm sự chỉ điểm của cái thứ cuốn theo chiều gió sát bên hong nhà , em tôi lại một lần nữa sống trong sự phập phòng lo sợ vì không muốn đi thi hành nghĩa vụ quân sự mà họ đã điểm đúng tên em trong danh sách . Chỉ là một thanh niên trốn nghĩa vụ thôi mà họ lại biến em tôi giống như một kẻ tội phạm cướp của giết người không bằng , ngày nào họ cũng ghé tới nhà hăm he hù dọa đến nỗi mạ tôi phải nói :_ để tui ký giấy đi thay cho con tui cho rồi .Người công an phường trợn mắt nhìn mạ tui rồi quát to :_ bà đùa với tôi đấy à ? Miệng cười khẩy nói tiếp _ bà làm được cái quái rì ? Mạ tui dõng dạc nói : _ tui sẽ xung phong nấu ăn , mà tui hỏi anh này, ủa sao nói hòa bình rồi lại còn bắt con tui đi nghĩa vụ là sao ? đã nói hết chiến tranh rồi mà ?
Nghe mạ tui cứ cà tửng hỏi hết chuyện này, qua chuyện kia chuyện nọ làm cho người nghe cũng bị đau đầu nên họ bực bội đứng lên bỏ đi sau khi phóng cho gia đình tôi một cái nhìn đầy sự hăm dọa . Họ vừa ra khỏi cửa thì cả nhà đưa mắt nhìn theo bụm miệng cười ha hả về những câu hỏi cắc cớ của mạ làm họ tắt ngòi súng đạn ú ớ khi phải trả lời .Thời gian trôi qua họ tới hoài cũng mỏi chân nên thằng em Út của tôi được thư thả cho tới ngày gia đình có giấy tờ được đoàn tụ với người anh đi du học trước năm 75 tại Mỹ Quốc .
Ôi thôi hết người này kể rồi qua người khác kể , anh chị em ruột thịt nói chuyện với nhau không cần phải che đậy về những sự thất bại trong trường đời , trong chuyện tình cảm bị ruồng rẫy thiệt là vô cùng thoải mái . Cuối cùng trước khi ra về tôi cứ mang theo nụ cười không che giấu nỗi trên gương mặt thật tươi như hoa nở mùa xuân vì cậu em nói về tôi :
_ chị à nếu cho em trở về quá khứ em sẽ chứng minh cho mọi người thấy rằng chị là một người rất đẹp , chị đừng nói cho ba đứa con gái của chị nghe nhé , em nói thật không đứa nào đẹp như chị ngày xưa và chị là một người vô cùng hạnh phúc khi chị có thể ngồi để viết lại những kỷ niệm đã qua . Em không sao làm như chị được .
... Tôi muốn nói với cậu em trái Út là kỷ niệm nó giống như giòng máu trong cơ thể của em nó không bao giờ bị cạn đi cả . Kỷ niệm sẽ không bị ai đánh cắp được bởi khi em đang ngồi kể lại những gì đã trải qua trong đời sống là em đang đặt viết xuống để viết rồi đó hãy tập tành khi có thời gian thôi . Sẽ có một ngày , đến một tuổi nào khi con cái đã có cuộc đời riêng của nó , em sẽ có một không gian riêng và lúc đó những kỷ niệm tràn về chỉ sợ em ghi lại không hết . Kỷ niệm nhẹ nhàng như dòng sông của tuổi thơ , em hãy buông mình đắm chìm theo để cảm nhận nỗi hạnh phúc của một người cầm viết khi viết ra những cảm xúc ở tận đáy lòng ...
Mầu Hoa Khế
Jan-2012
Vu Vơ ...
Tôi có cô em hay bàu nhàu bảo là tôi sống chi mà thiệt thà rứa , khi muốn viết điều chi về cuộc đời của mình nên chỉ thoáng qua thôi như là sương sương , mỏng mỏng , mơ mơ , hồ hồ . Mỗi lần nghe như rứa thì tôi hay ừ ừ à à nhưng tôi thực sự tôi luôn ghi nhớ những điều người khác quan tâm đến cho mình . Và thêm một cô bạn giúp ý là nên đọc sách cho nhiều thì sẽ viết khá hơn , tôi đồng ý một trăm phần trăm .
Nhưng có một điều chỉ có tôi biết rõ mình hơn ai hết , thứ nhất mắt của tôi dạo này hơi kém nên khi nhìn chữ chi chít thì bị hoa mắt , những truyện dài ngày còn trẻ mê bao nhiêu thì bây giờ bị ngán bấy nhiêu . Cách đây khá lâu tôi có đọc một cuốn truyện dài mượn ở thư viện của một nhà văn nổi tiếng . Chuyện lúc đầu đưa ra nhân vật chính với hoài bão lý tưởng sống rất đáng hâm mộ rồi có lẽ vì đây là truyện dài nên những dòng tư tưởng thường phải ngắt đoạn để viết qua nhân vật khác với lại tác giả là người đã có tên tuổi nên không cần phải đọc lại bản thảo bỗng dưng cái lý tưởng được cột vô cho nhân vật chính ban đầu bị tác giả quên mất để biến chuyển truyện qua câu chuyện tình cảm lăng nhăng . Tôi đọc tới đoạn kết thì phải tự thốt ra " ủa là sao !? " rồi ngồi cười khan một mình .
Cho nên bây giờ tôi thích đọc truyện ngắn hơn và thích đọc những cảm nghĩ rời bằng những đoạn văn chương giản dị không dùng những từ ngữ khó hiểu để giữa người đọc dễ dàng đắm hồn theo bằng một thứ gọi là "feeling " qua cảm xúc của người viết . Tôi rất ngán lối viết của những người tự đề cao trình độ bản thân , viết bằng một thứ ngôn ngữ rất riêng lạ , vẽ vời đầy sự huyền ảo của họ , bắt người đọc giống như chơi trò trốn tìm hay "đố vui để học ". Một bài viết đọc qua cho tôi có cảm tưởng giống như một người đàn bà kiêu kỳ khó có thể đến lại gần , bài viết như cần phải có một đẳng cấp tầm cở b-). Thường thì những bài viết như thế thì tôi chưa ra chiến trận đã xin đầu hàng vì đầu óc tôi bây giờ mà phải vận dụng thường hay bị đau nhức thì làm sao thoải mái mà gọi là thưởng thức hay giải trí !? ( hay biết đâu tôi ngu dốt và những điều tôi biết chưa đong đầy trên cái lá mít !? :(
Thôi thì mỗi ngày tôi cứ viết theo cách riêng của tôi mà thực ra đề tài trong cuộc sống chung chung quẩn quanh thường nói về nỗi hạnh phúc và sự khổ đau hai tâm trạng đó thì theo sau là nụ cười và nước mắt .Và hầu như số mệnh của một con người khó thoát ra khỏi cái vòng tròn lẩn quẩn quay đến chóng mặt . Viết ngoài sự giải tỏa nỗi niềm , một sự đam mê và với riêng tôi viết rất đơn giản là để không bị mất trí nhớ ...
Mầu Hoa Khế
Jan-2012
Tuổi 16
Năm đó tôi mới 16 tuổi , tóc dài , mắt to ( kỳ ghê càng già mắt như nhỏ lại ) , có nụ cười "chưa lấm bụi trần" . Sau cái đêm dự tiệc để mừng đón chúa ra đời .Thì sáng hôm sau , có người tới gõ cửa , mang theo hoa hồng và kẹo ngọt . Cô bé vừa ngủ dậy trong bộ đồ mặc ở nhà , mặt mày để tự nhiên không làm điệu như vẽ một đường bút chì mỏng , hay chải phớt mascara trên mi mắt để cho đôi mắt sâu hút thêm thì biết đâu có người bị ngã chúi vào để cảm thấy tự mãn rồi chút xíu son môi màu hồng nhạt theo thời trang , để cho hình ảnh thiếu nữ nhìn chửng chạc hơn thêm trước đôi mắt người đối diện .
. Và anh đến quá bất ngờ nên cô bé hiện thân như một đóa hoa tinh khôi trong sương mai với gương mặt tự nhiên không son phấn với cái miệng cười hồn nhiên còn thơm mùi sữa . Anh cứ đứng sững sờ trố mắt nhìn rồi nói :
_ em là em gái của chị phải không ?
Nhưng anh cũng vừa kịp nhận ra nơi tôi nụ cười mà anh cho là không có nụ cười nào dễ thương hơn thế nữa . Cô bé đâu biết sau đêm đến dự tiệc tại nhà của anh tổ chức thì gia đình của anh đã chọn trúng "vợ" cho anh . Thôi chết tuổi của anh đã trên 30 , tuổi cần lập gia đình mà đi quen con nhóc tì 16 tuổi thì làm sao để có thể hiểu được nhau , không chừng anh còn phải tốn gạo để nuôi , mua cái ống đu đủ để thổi cho cô bé mau lớn nữa .Nhưng anh không ngại chút nào mà lại còn tự nguyện nữa ... vì anh đã rơi vô mắt cô bé và chìm sâu trong đó mất rồi.
Anh là dược sĩ , gia thế của anh rất giàu có ,nên khi quen anh cô bé được nuông chìu đủ thứ , anh sẳn lòng để cô bé " sai bảo " anh sói trán luôn . Thế là anh theo cô bé quên mất cả tháng ngày trôi qua thật êm đềm , nhưng rồi những gì đẹp trên đời thì thường hay mong manh khi mẹ của anh đã đánh thức anh tỉnh dậy giữa cơn mơ đang đẹp đang tràn đầy thơ mộng ,bảo là anh không thể chờ đợi một tình cảm quá lâu khi tuổi đời của anh đã không còn trẻ nữa , mẹ muốn anh lập gia đình để có cháu bồng ẩm cưng yêu . Trong khi cô bé thì vẫn chưa thấy lớn thêm chút nào , vẫn còn tung tăng với áo dài trắng cùng với bạn bè , cùng nhau đi nhặt những chùm hoa phượng bỏ đầy trên những chiếc giỏ xe đạp con con .
Anh chưa một lần tỏ tình với cô bé sợ đánh mất đi cái tuổi ngây thơ đẹp như thần tiên bởi thấy quá sớm để cho cô bé vào vai trò làm vợ . Anh yêu tuổi mười sáu, anh yêu vẻ ngu ngơ , yêu nụ cười tươi và yêu ánh mắt thu hút như ẩn chứa một nỗi niềm nào đó khiến cho anh khi nhìn vào với những ý nghĩ vẫn đục vừa dấy lên thì tự dưng anh cảm thấy mang tội bởi trước mắt anh cô bé giống như một thiên thần ....
Ngày anh cưới vợ ,cô bé vẫn vô tư chúc phúc cho anh vì từ lúc quen anh trong lòng cô bé hoàn toàn không có tình yêu của đôi lứa mà chỉ coi anh như người anh trai để tha hồ nhõng nhẽo . Chỉ có anh âm thầm yêu đơn phương, anh kín đáo tới mức không ai hay biết ngay với những người bạn thân thường đi chơi chung trong cùng một nhóm với nhau .
Một chuyện tình đơn phương được kết thúc không có nước mắt , không có đớn đau , người không biết không có tội . Nghĩ lại cô bé là tôi đó thiệt là khờ khạo quá phải không ? . Thời gian có thể xoáy mòn đi mọi thứ trên đời , nhưng thời gian không thể có một quyền năng nào để có thể hủy hoại đi tình cảm chân thành của một người trao trọn cho một người . Trong cuộc sống tôi đã trải qua biết bao cuộc bể dâu , giữa cả một thế giới biết bao người , tôi vẫn không tìm ra được một người như anh , tôi nhìn thấy trong lồng ngực của anh đang cất giữ một trái tim vô cùng hiếm quí . Anh là một người đàn ông dễ thương thật tốt trên mọi phương diện mà tôi là người hân hạnh đã được anh yêu một thời .
Mầu Hoa Khế
CON SÓNG
Hình như khi tuổi đời càng lớn thì tâm hồn bỗng trở nên dịu dàng hơn và có những nụ cười vui như trẻ con . Cuộc sống khi được tái sinh ra làm kiếp người hầu như ai cũng đều phải lướt đi trên muôn ngàn con sóng gió mà cuộc đời chính là một đại dương mênh mông không thấy bờ bến . Những con sóng vút cao cho những niềm khát vọng trong một thân xác tươi trẻ , con sóng hung hản cấu cào với những tham vọng chất ngất và rồi cũng có những con sóng an phận lặng lờ theo ngày tháng nhẹ trôi . Đại dương xanh thẳm muôn trùng , cuộc đời luân chuyển bằng những sự tiếp nối rạch ròi . Có một lời ca ví von thật vô cùng thú vị khi muốn diển tả sự nhớ nhung đến " con sóng bạc đầu " .Hình ảnh thật đẹp mỗi khi tôi có dịp đi về miền biển để được ngồi lặng yên nhìn ra biển khơi để thả hồn say mê theo dõi từng con sóng chìm nổi dạt xô . Tôi rất yêu biển nhất là vào những buổi sáng tinh mơ . Kỷ niệm khi cùng cô bạn thân chọn một tuần lễ nghĩ ở Mũi Né . Ở Mỹ tôi chọn về vào mùa mưa nên khí hậu rất lạnh , hai đứa đưa nhau đi dạo dọc theo bờ biển dài . Trên bải cát trắng mịn hầu như chỉ in dấu những bước chân của chúng tôi . Tôi nhìn thấy trong mắt bạn một màu xanh của biển với nỗi ước vọng được giấu kín trong đó và ước vọng qua bên kia bờ đại dương của bạn tôi đã thực hiện trong tầm tay .
Tôi cũng yêu mưa khi ngồi trên chuyến xe lửa để ra thăm Huế , tôi về lại căn nhà trong Thành Nội có người O đã già và gầy yếu , có hai cây khế cũng già theo tuổi của tôi . Đêm trong Thành Nội với không gian yên lặng u buồn như những ngày tháng trước khi tôi rời xa . Tôi ra đi để đành đoạn cho người ở lại với mối tình đầu vẫn còn mãi thơm ngát mùi hương hoa ngọc lan giấu kín trong trang vở học trò .
Sáng ra cơn mưa dần nhẹ hạt tôi cùng gia đình đi thăm lại quê hương Quảng Trị . Xe chạy ngang qua ngôi trường Bồ Đề , ngôi trường đã sụp đổ hoàn toàn chỉ còn giử lại một tấm vách loang lổ đầy vết đạn . Nơi mảnh đất đó đã có một thời chị tôi nổi tiếng là hoa khôi của trường . Cái vẻ đẹp mong manh nhưng sương khói chỉ có trong những câu chuyện liêu trai , cho nên chị tôi đã qua đời rất sớm và hai câu thơ chị tôi yêu thích đã họa vào số mệnh cũng nên " Mỹ nhân tự cổ như danh tướng , bất hứa nhân gian kiến bạch đầu " .
Khi về tới quê ngoại đường nhỏ xe không vào được , tôi vén ống quần lội qua mương sình lầy để vào tận nhà của người thân . Khi tôi đứng rửa chân bên chiếc giếng cạn những bông hoa cau trắng rơi xuống trên mặt nước , tôi nhìn thấy tôi- cô bé ngây thơ tội nghiệp với căn bệnh trầm kha ngày nào . Tôi đưa tay cầm sợi dây rung mạnh để cho cái gầu múc đong đầy nước rồi kéo lên , mặt nước bị đọng chao thành từng lượn sóng nhẹ êm ái như đời sống của người dân nơi đây . Xa ngút tầm nhìn của tôi nơi đó có một hàng cây cao được trồng xoay bằng một vòng tròn và trong cái vòng tròn bằng những bóng cây tỏa mát là những ngôi mộ của tổ tiên tôi . Lòng tôi bỗng nhiên nhẹ như mây bởi cuối cùng rồi tôi cũng sẽ nằm xuống dưới mặt đất kia thật hồn nhiên như tuổi thơ .
...
Thỉnh thoảng có những phút giây giống như sáng hôm nay tôi vẫn luôn bâng khuâng nghĩ con sóng nào đã đưa tôi đi rất xa ...rất xa . Con sóng tới lúc cũng phải dạt vô bờ . Đại dương vẫn luôn mang sức hút đầy bí hiểm . Đời sống cũng kỳ lạ với những đổi thay ... con sóng của tôi cũng đã bạc đầu và trước khi vỡ vụn tan vào đại dương tôi thật vô cùng cám ơn những niềm vui từ nơi những người bạn mang đến . Nụ cười đâu phải là cái dễ tìm khi trong lòng chứa đầy sự ganh tị và ích kỷ .
Khế-Mưa Phố Núi
Mấy hôm nay đầu óc của tôi như bị khép lại , tôi nghĩ phải bằng hai cánh cửa nặng nề ghê lắm bởi tôi đã cố gắng hết sức khi ngồi trước bàn phím để muốn gõ ra một điều gì đó như một thói quen hằng ngày . Chẳng hạn như gõ cho bạn vài chữ hỏi thăm , gõ vài câu thơ bất chợt lướt qua hay gõ một vài cảm nghĩ rời trong cuộc sống hằng ngày với những bối cảnh chung quanh trộn lẫn một chút kỷ niệm , một chút vẫn vơ và sẽ không bao giờ thiếu đi một chút lãng mạn . Vậy mà tôi cứ phải ngồi yên lặng lồng những ngón tay vào nhau nghiêng qua nghiêng lại rồi vểnh tai nghe từng tiếng kêu răng rắc của mấy khớp xương ngón tay . Chịu thôi hai cánh cửa nặng nề vẫn không sao mở hé để lọt ra dẫu chỉ một chút không khí cho tôi được thở hắt một cái , tôi nghĩ chắc sẽ dễ chịu lắm . Cứ như thế này , ngồi chết trân ngó vào màn hình trắng và những ngón tay xòe ra dơ cao rồi những ngón tay co lại và cuối cùng thì cũng phải đầu hàng với cái đầu trắng trơn .
Khế-Mưa Phố Núi
Có những bài thơ nằm lạc loài mỗi nơi xin mang về nơi đây để dễ tìm thấy , nhưng những cảm xúc trong bài thơ thì chẳng còn tồn tại . Quả thật đó là điều vô cùng đáng tiếc . Nếu như trái tim vẫn còn có những nhịp đập thổn thức thì đời sống bỗng đẹp biết bao ...:)
BÀI THƠ CHO THÁNG 10
Chân bước vội bàn tay đưa vẫy
mùa thu vàng đầy nỗi nhớ trong em
Dòng sông nhỏ thở mềm ngọn gió
Trăng khuyết tàn nửa mảnh lãng quên
Con phố xưa một lần đưa tiễn
trả cho nhau chiếc bóng chung đôi
em quay về lạc loài trên lối
mùa đã xa vàng chiếc lá rơi
Em mang gom đốt thành sương khói
tản mác bay từng sợi ngu ngơ
kỷ niệm buồn như những cơn mơ
lời thơ cũ phủ mờ trong dĩ vãng
Em vẫn biết yêu anh là đau khổ
là đớn đau từng bước đến dại khờ
điều không thể và không bao giờ có
tình của anh đâu nguyên vẹn cho em !
Trời hôm nay trắng xoá mầu mây
mang giá lạnh tháng mười trở dậy
khu vườn nhỏ đàn chim không thấy
Lá úa vàng vội bỏ hàng cây
Như tình yêu vướng đôi mắt sâu
như tháng mười nụ cười kẻ lạ
thế mà trái tim mãi cất giấu
cảm xúc yêu thương mối tình đầu !!!...
Mầu Hoa Khế
Oct,07/09
CUỐI NGÀY
Chiều nay bỗng có cơn mưa bụi bay ngang trời , con đường nơi tôi cư ngụ thường rất vắng vẻ nên khi màu trời xam xám và những bụi mưa bay đã làm cho con đường như hun hút dài thêm , chiều chưa qua mà hoàng hôn như chùng xuống . Không hiểu sao trong đầu tôi lại nhen nhúm lên một ý tưởng xem ra giống như một nỗi tuyệt vọng .
Tôi chợt nghĩ nếu như mình ngủ ngay trong thời khắc này và đừng bao giờ tỉnh lại nữa , lòng tôi tự dưng lại thấy nhẹ tênh , tôi nhắm mắt giang hai tay làm như đôi cánh và trong đầu vẽ ra một bầu trời không xanh như những ước mơ mà là một màu tím thăm thẳm . Tôi thấy đang bay thật cao , thật xa và rồi tôi đứng nhìn bóng dáng của tôi như một cánh chim đơn độc in đậm trên nền trời u tối chỉ còn là một cái chấm nhỏ , thật nhỏ như đầu mũi của một cây viết chì .
Tôi cứ thế nhắm mắt đi từng bước di chuyển trong căn nhà , tôi nhìn mọi vật bằng đầu óc chứ không phải bằng mắt , thói quen đã giúp tôi từng bước đi không hề bị vấp phải một đồ vật nào . Và thói quen bướng bỉnh đó đã giử tôi lại bên cạnh những tháng ngày thật vô cùng trống trải ,tôi phải tập vui như thế nào đây !? mà sao sau những nụ cười khi tôi ngồi lại một mình trước tấm gương soi trông nó héo hắt tội nghiệp quá .
Tôi còn chờ đợi gì !? một người không còn có những hẹn hò thì làm sao còn có những xôn xao trong trái tim . Tôi làm gì bây giờ !? chẳng lẽ tôi đang rơi vào chứng bệnh trầm uất !? Tôi không bao giờ muốn như thế đâu nhưng sao trước mắt chỉ là những hình ảnh như một tấm phim đen trắng không màu sắc . Không được rồi tôi phải đóng kín cửa phòng mở nhạc thật lớn hét theo một điệu nhạc thật hoang dại và nhún nhảy như một con điên ...
Mầu Hoa Khế
Feb-2012
Những ngày thơ còn mềm như mây nhẹ như sương ...:)
Mầu Hoa Khế Hãy ôm tôi trong đôi tay
bằng cơn mơ về giữa
nỗi quạnh quẻ đêm thâu
tôi nghe thèm hơi thở
thuở chưa hề mất nhau ...
hãy nhìn tôi ánh mắt buồn sâu
đôi môi hé nụ hôn dâng hiến
tôi sẽ tan loãng như sương
vào hồn người điên cuồng
và ngàn sau ngàn sau
dẫu tình người chẳng thật
nỗi đau chỉ riêng tôi
van xin người chỉ thế ...
Đã qua mùa mưa ngâu
đâu còn chim ô thước
bắc cho tôi nhịp cầu
nối qua bờ biển lớn
nên sợi buồn tôi giăng
giữa trần gian vô vọng
bóng hành khất tôi
đổ dài lê từng bước
mộng mị ở bên trời
chiếc lá nào vừa rớt
tôi - chiếc lá chơi vơi ...
MầuHoaKhế,
Oct,18/09
Cho ngày bắt đầu có nắng
Màu nắng đang chói lóa bên ngoài đẩy lùi lại những ngày giá rét qua đi thật mau , góc vườn cây cối đã trổ hoa và những mầm non của lá đang nhú lên xanh mởm . Không có gì thú vị cho bằng khi nhìn thấy sự sống của hoa lá đang mỗi giây phút dâng hiến cho đời những màu sắc tinh khôi . Những lúc như thế tôi thường ôm máy hình ra để giử lại những khoảnh khắc đẹp đẽ này và tôi cũng không bao giờ bỏ quên những lúc lá vàng héo khô trên cây đã trút xuống khu vườn để trơ lại những cành cây trơ xương ốm gầy giữa mùa đông kéo về .
Sự đối nghịch của hai hình ảnh đều được nằm trong ống kính của tôi . Từ lúc nào không biết tôi lại có thêm sự đam mê này và tôi nhận ra dưới ống kính sao cái gì trong vũ trụ này cũng đều đẹp cả . Rồi tôi lại vu vơ mong muốn giá như chụp được vào ống kính tâm hồn của ai đó . Và nếu có một máy hình làm được điều ấy thì trong tự điển của thế giới sẽ mất đi những từ như là , dối trá , lừa gạt . Chao ôi cuộc đời sẽ đẹp như chuyện thần tiên khi mà con người đến với nhau bằng một tấm lòng chân thật .
Sáng này đi một vòng dạo phố phường , màu nắng vàng trải đầy khắp nơi , nắng làm rát khi chiếu xuống gương mặt , tôi nheo mắt đi tản bộ trong khu shopphing cứ để nắng bám lấy trên thân thể hâm nóng lại từ mái tóc làn da bởi đã hơn mấy tháng mùa lạnh qua tôi cứ sống im lìm lạnh lẽo trong cõi riêng của tôi . Tôi không yêu mùa nắng hơn mùa mưa , nhưng những lúc muốn phá tan đi những nỗi buồn thảm thì những tia nắng dội xuống từ trời cao , trải dài trước thềm nhà , mềm mại trên những bông hoa , xuyên qua những cành cây đã khiêu gợi ánh mắt của tôi chăm chú nhìn nhiều khi đến bất động , thảo nào mà những ngày xưa lúc còn dưới tiểu học cô giáo đã ghi trong thành tích biểu là " thường hay mơ mộng ngoài cửa lớp " . Thuở còn bé biết gì đâu mà mơ mộng chỉ là khi nhìn những gì trước mắt thì thường hay chắm chú thế thôi . Lối nhìn này vẫn không hề thay đổi cho tới bây giờ , nhưng trong đôi mắt ngây thơ ngày xưa thì là mơ mộng nhưng trong đôi mắt già dặn hôm nay thì cái nhìn bỗng bị biến thành là xoi mói . Đáng yêu cũng được hoặc đáng ghét cũng xong bởi cái miệng của thế gian đâu có ai có thể cấm cản .
Sống đã mệt rồi mà sống cho vừa lòng người thế gian quả thật quá khó khăn . Cho nên tôi vẫn mãi luôn nhớ câu của một người quen nói " cứ việc sống theo ý thích của mình đừng để ý những điều làm mình mất vui " . Thì cứ thế đi giống như con ngựa bịt hai bên mắt và rồi đường ta ... ta cứ đi ...:-"
Khế-Mưa Phố Núi
Em một ngày rất buồn
Em một ngày rất buồn
Thả tóc dài theo mây
Gửi mùa vàng theo gió
Nhặt bâng quơ tháng ngày
Như sáng nay ,sáng nay
Con chim lạ ngang đây
Hót hộ lời khấn nhỏ
Trên môi em rất thầm
Xa nhau từ phố nọ
Hàng cây gầy lao xao
Ly cà phê hờn dỗi
Trên đôi tay nghẹn ngào
Thế rồi nắng nhẹ rơi
Khói cay mắt một thời
Đâu ai người đứng đợi
Trên biển đời chơi vơi
Anh rồi như kẻ lạ
Bóng lưng khuất bên trời
Xót xa từng cung điệu
Sóng lạc loài xa khơi
Mầu Hoa Khế
Mar-2012
40 năm gặp lại
40 năm gặp lại
thoáng một giấc mơ dài
tuổi 15 con gái
vẫn đậm nét trang đài
dẫu thời gian lận đận
sông nhánh đã chia hai
mối tình đầu vương vấn
nào dễ gì phôi phai
40 năm gặp lại
nụ cười vẫn tròn môi
dáng thanh xuân còn mãi
im nằm giữa tim côi
em giờ thuộc về ai
tôi một đời gối mỏi
tìm em giữa dòng đời
mây trời giăng bão nổi
phút hội ngộ không lời
ta mặc đời cằn cổi
tim nhịp đập đôi mươi
của một thời son trẻ
tình yêu em và tôi
40 năm gặp lại
em vẫn ngày xưa thôi
vẫn ngày xưa yêu dấu
xin em đừng rời tôi !!!...
Mầu Hoa Khế
Mar-2012
Viết cho Tuyền nè :)
Đời còn chút vui
Thời gian này sao lòng tôi cứ rộn rả những niềm vui , nó đến bất chợt từ người bạn thân và từ nơi con cái . Tôi gặp lại con trai lớn sau những tháng dài xa cách , thời gian cho hai mẹ con thật ngắn bởi cháu trở về có quá nhiều sự bận rộn cần phải làm . Nhìn thấy con vẫn khỏe mạnh lòng tôi cảm thấy thật ấm áp , con cái đã khôn lớn nếu cần mẹ chia sẻ điều gì thì tôi rất sẳn sàng để ngồi lắng nghe . Một buổi ăn tối nhẹ nhàng với món gỏi cuốn đơn giản để không ai phải bị mệt nhọc khi có dịp các con hội tụ lại bên nhau . Đời sống sau khi các con trưởng thành đã có những đời riêng rẻ nên chuyện cùng nhau vui đùa trong một bửa ăn tối cũng thật là hiếm hoi để có .
Con về rồi con lại đi , thôi thì nơi nào con tìm thấy niềm vui là nơi đó sẽ có bóng dáng của yêu thương . Nhìn con rồi nhìn lại mình quả thật là " đời đã xanh rêu " mất rồi .Cũng may giữa biển đời mênh mông lại có cho tôi những tao ngộ giữa những con người cùng có một tâm hồn nhẹ như tơ , mềm như liểu và cùng có niềm đam mê giống như mình . Những người bạn xa lạ và thật xa xôi đó đã giúp cho tôi hoàn thành một sáng tác mà từ thuở còn thanh xuân tôi đã rất say mê với niềm ước mơ này . Nếu như đất nước không đi vào khúc quanh của lịch sử thì tôi ngày giờ này đã lăn lộn trong thế giới của những nhà làm điện ảnh với vai trò ghi chú viên của trường quay .
Tôi được sanh ra trong một dòng máu nghệ sĩ . Bà nội tôi là một cô đào hát bộ đã di truyền tới đời của ba tôi , nhưng ông không đi vào nghiệp dĩ này . Ông tự viết kịch bản rồi làm luôn diễn viên nhưng đó chỉ là một niềm đam mê tài tử . Lúc còn ở quê hương ông đã nổi tiếng với những vở kịch ngâm thơ tuyệt vời trên sân khấu lộ thiên vào những dịp lễ lớn được tổ chức . Trong gia đình tôi ai cũng bạo dạn khi đứng trên sân khấu chỉ duy nhất tôi là bị run sợ và nhát gan . Với những tháng năm trước đây tôi có rất nhiều cơ hội để đi vào thế giới của nghệ sĩ nhưng vì chứng bệnh hồi hộp trước khi làm một điều gì làm cho tôi đã bị đánh mất đi rất nhiều cơ hội để thực hiện giấc mơ của mình .
Hôm nay tôi đã được sự cổ vũ của những người trong gia đình và những người bạn quen biết , có người chưa hề biết mặt và tôi đã mạnh dạn viết được một vở kịch đầu tay bắt nguồn từ một truyện ngắn do tôi viết đã lâu . Truyện ngắn này tôi được bạn bè cho biết là đã được đăng trên vài tờ báo . Không có gì vui hơn khi tôi biết được điều này và có một vài đọc giả thầm lặng nói riêng với tôi là truyện ngắn này thật cảm động . Cho tôi xin được cám ơn tới những tờ báo cho dầu đó là những tờ báo "lá cải" và những người đọc giả không quen với lòng biết ơn của tôi . Những điều này nó chẳng mang lại cho tôi lợi lộc gì cả nhưng nó đã giúp cho tôi có thêm niềm tự tin hơn . Trong một thời gian lang thang trên những diễn đàn tôi rất cảm động khi có một người cho tôi cái vinh hạnh được gọi là nhà " văn học mạng " . Và thư viện của vn thư quán nơi đã lưu giử những truyện ngắn của tôi từ những bước đầu tập viết . Việc làm đó đã cho tôi thấy cuộc sống đẹp hơn khi những bài viết của mình được đánh giá đã thay đổi luôn cái nhìn của con cái và những người thân trong gia đình về tôi . Cho tôi cũng xin được chân thành cám ơn tới ban điều hành của thư viện vnthuquan.net và dtphorum .
Tôi biết những gì mình có đó chỉ là một hạt cát giữa đại dương nhưng thời gian với tháng ngày lặng lẽ trôi qua tôi thấy mình mỗi ngày đều có sự học hỏi không ngừng và đã không hề để thời gian trống trải mà ngược lại tôi rất bận rộn để làm được rất nhiều điều mà mình yêu thích . Để cho tôi cảm thấy mình không vô dụng khi tuổi về già , sự bận rộn của tôi đã giúp cho đầu óc linh hoạt cho nên chuyện khi già bị lẩm cẩm hoặc mất trí nhớ sẽ không bao giờ có tôi trong đó . Chữ nghĩa từ trái tim và khối óc đã kéo các con tôi lại gần bên tôi khi các con tôi đọc thấy tâm hồn của mẹ gói nằm trong đó . Tôi nghịch ngợm thêm trò photoshop đã mang tới cho bạn bè những tiếng cười dòn tan khi chiều nay cho mấy "bà ngoại " mặc áo dài trắng đứng dưới cây phượng vĩ để nhớ về một thời áo trắng đã qua . Bạn tôi vui khiến cho lòng tôi vui lây và nếu như thế giới này ai cũng biết mang đến cho nhau niềm vui thì thế giới sẽ hiền hòa như đồng lúa chiều lung lay trong làn gió dịu dàng lướt qua .
Vừa nghĩ tới gió thì bên ngoài bắt đầu có gió lớn , chiếc phong linh treo trên cành cây đang đong đưa tạo ra những âm thanh rì rào như tiếng sóng biển . Đêm đang chìm xuống thật sâu , tôi nhắm mắt hít vào buồng phổi một hơi thật dài rồi thở ra nhè nhẹ , ôi - hơi thở sao mà quá đổi mong manh ...
Mầu Hoa Khế
Mar-2012
Sáng chủ nhật
Giờ này con gái và cháu ngoại đang trên đường bay để qua Cabo Sanlucas Mexico vui chơi . Nơi đây tôi đã đến vào một dịp lễ thành hôn của đứa cháu họ được tổ chức thật vô cùng lãng mạn và chi phí cho hôn lễ đó cũng phải bỏ ra một số tiền khá lớn để trang trải luôn cả những bông hoa tươi đúng màu sắc chọn lựa đặc biệt được đặt mua từ một đất nước khác gửi tới .
Một đám cưới đẹp từ cô dâu chú rể và luôn cả những người được tham dự . Cô dâu là cháu gái tôi biết từ lúc cháu còn nhỏ , một đứa bé luôn tươm tất từ tóc tai cho tới cách ăn mặc bởi tôi chưa bao giờ nhìn thấy ra nơi cháu có một chút bê bối nào cả khi có một sự tình cờ tôi gặp cháu bất cứ ở nơi đâu . Hôm đó tôi cũng được con gái chưng diện cho mình thật đẹp và thú vị là ngày hôm sau lại đúng ngày sinh nhật của tôi .
Theo lịch trình của chuyến đi tôi ở đó 5 ngày , máy bay khách sạn và luôn cả ăn uống với những giá vé luôn có những lúc thật rẻ cho một chuyến vui chơi thoái mái . Đúng lý hôm nay tôi cũng đã lên đường theo con rong chơi , nhưng đây là nơi tôi đã đi qua nên không cảm thấy hứng thú cho mấy , hơn nữa ngày nào mở mắt cũng ăn với uống tôi sợ mình khi về chỉ có lăn chứ đi gì nổi nữa .
Tôi ngồi ngẩm nghĩ với thế kỷ này con người không còn phải nhọc nhằn trên những chuyến hành trình kéo dài lê thê , muốn đi đâu thì cứ như tháp cánh mà bay . Muốn gần thì chỉ chớp nhoáng là gần , muốn xa thì cũng chớp nhoáng là xa ngút ngàn chân mây , nhưng với riêng tôi , tôi vẫn thích những cuộc hành trình ngồi trên tàu xa lửa để được ngắm nhìn những hình ảnh chạy dài trước mắt rồi vùn vụt lướt qua lùi dần chìm khuất .
Mấy năm trước đây tôi còn cô bạn thân sống ở Sài Gòn nên những dịp lấy được ngày nghỉ thì tôi luôn chọn Sài Gòn để về thăm bạn , bây giờ cô bạn đã qua nước Mỹ sinh sống thì tôi chẳng biết về Sài Gòn để cùng ai ngồi bên vỉa hè uống cà phê đá ?, ngồi bên dòng sông Thanh Đa để uống nước dừa tươi ?rồi đâu có ai đèo tôi sau chiếc xe gắn máy cùng đội nón che nắng bịt mặt che bụi để đi lung tung lang tang đây đó . Đi để tìm lại những dấu tích của một thời áo trắng học trò .
Mới đây tôi làm một cái slideshow , mang hết hình mấy cô bạn học ngày xưa phô tô xốp mặc toàn áo dài trắng ôm tập ôm sách để coi cho vui vậy mà đã làm cho mấy cô bạn "già" bỗng nhớ lại cái thời oanh liệt có lắm cây si đứng lì trước cổng trường để được đón đưa mấy nàng từng ngày . Nhạc nền tôi chọn bài Ngày Xưa Hoàng Thị do ca sĩ Đức Tuấn trình bày . Có đứa coi xong thì khóc hu hu , có đứa ngậm ngùi dùng cái từ "bây giờ xuống quá " , trời ạ !... ai mà chả " xuống " bộ lột da trẻ mãi sao ? Thì ra trong đám già nhìn lại trước những trò nghịch ngợm tôi bày ra , bạn tôi bảo tôi là người học dốt mà lại thông minh nhất .:-" Không biết là mình có thật sự là thông minh không nữa vì tôi thấy mình còn khù khờ trước cái thời đại mình đang sống nhiều lắm bởi những điều mình học được chỉ đong đầy trên cái lá tre . Thôi thì có bao nhiêu thì biết bấy nhiêu đi cũng đủ mang lại nụ cười cho bạn bè rồi , nói thiệt tuổi già mà vận nảo nhiều quá bộ không sợ bị cháy hay sao đây ? .
Sáng chủ nhật ngoài trời nắng đã lên cao , thời tiết hôm nay thật tốt đẹp cho con gái và cháu ngoại trên đường bay đến Cabo Sanlucas . Con và cháu chỉ mới rời nhà mấy tiếng mà tôi đã thấy nhớ rồi , chắc có lẽ tôi sanh ra nhầm thế kỷ , tôi vẫn còn quê mùa với những tình cảm luôn muốn con cái của mình quay quần bên cạnh đời sống , tôi vẫn luôn muốn nhìn thấy con cháu trước mắt mỗi ngày qua đi ,nhưng rồi tôi không thể làm gì được hơn khi vòng tay của mình quá bé nhỏ không thể ôm nỗi những mộng ước bay xa vươn cao của các con mình .
Đứa cháu ngoại phòng bên vừa thức dậy đang nhõng nhẽo ê... ê ...a a cố gắng chu miệng bập bẹ gọi ma ma , ui chừng mà cháu gọi được tiếng bà thì mái tóc của tôi lại trắng ra thêm nữa rồi ...:)
Mầu Hoa Khế
Apr . 2012
CƠN MƯA CHIỀU
Tôi xa thị xã Quảng Trị vào tuổi 13 , cái tuổi chỉ biết ngoài thời gian đến trường để học chữ ,thời gian còn lại phần nhiều là long ngong ngoài đường cùng đám bạn chòm xóm bày mưu tính kế đi phá xóm phá làng . Quảng Trị của tôi trong trí nhớ thì hồi đó ngoài cái rạp hát bóng với những xuất chiếu chỉ một lần vào buổi tối , và vào chủ nhật thì có thêm một xuất buổi trưa vì người dân nơi đó phần nhiều sống về nghề đánh cá , trồng trọt hoa màu nên tiền bạc làm chi có mà đi coi chiếu phim để giải trí , còn ngoài ra tuổi trẻ thì thường rũ rê nhau đi từng nhóm về những miền núi đồi thiên nhiên mênh mông cỏ hoa mơ màng hay đưa nhau về miền biển cát trắng với những rặng thùy dương rũ buồn bao quanh những lối mòn bình yên của một đời sống trong một đất nước thanh bình .
Trưa nay trời bỗng dưng đổ mưa , mưa lất phất rứa mà cũng thấm đất , cỏ cây tắm đẩm những bụi mưa bay qua làm cho màu sắc đẹp thêm mặn mà , bụi hoa tím trước hiên nhà hôm cô bạn đến chơi nhìn bảo là giống như bụi tử cúc , tôi ngạc nhiên nói : ủa răng mi gọi là tử cúc ? , bạn tôi cười nói chữ tử không phải chỉ một nghĩa là chết mà còn nghĩa là màu tím . Tôi tròn xoe mắt ồ vậy khi tau mặc áo màu tím thì gọi là tử y cô nương hỉ . Chỉ là bụi hoa màu tím cũng làm cho chúng tôi nhìn ngắm chuyện trò lan man . Cuộc sống của tôi bây giờ là thế đó , vui hồn nhiên với những điều rất giản dị . Hôm qua sinh nhật con gái Út , thực đơn chỉ là một nồi hủ tíu Nam Vang , bạn tôi hay ghẹo tôi bảo " học dốt mà thông minh " tôi nghe cũng vui vì tôi biết bất cứ điều gì khi tôi đặt tâm tư vào thì sẽ đạt được kết quả cao . Như nồi hủ tíu Nam Vang chỉ cần khi đi ăn ở ngoài tiệm tôi chú ý vào cách nấu của họ rồi ghi nhớ trong đầu và hôm nay khi mấy con ngồi thưởng thức đã tấm tắc chấm cho tôi được 5 sao . Tôi có một điều ngộ là khi nấu nướng không dùng cách đo đong mà chỉ nêm nếm bằng sự ước chừng nơi bàn tay cho nên biểu tôi chỉ dạy cho ai thì chịu thua . Nhiều lúc tôi thấy mình giống như con khỉ nhỏ liến thoắn bắt chước rất mau .
Sau khi ăn uống xong qua phần cắt bánh tôi mang máy hình ra bấm vài tấm để kỷ niệm , xong đưa vào computer cắt xén cho bức hình gọn gàng chỉnh lại ánh sáng cho đẹp rồi mới gửi đi cho con . Các con tôi luôn nhìn tôi bằng ánh mắt đầy sự ngưỡng mộ vì tôi đọc trong ý nghĩ của chúng " sao mẹ đã già mà cái gì mẹ cũng học được ? " . Nếu mang tôi ra với đám bạn cùng lứa tuổi thì thực sự tôi được trẻ ra hơn bởi những điều tôi hiểu biết . Nhưng những gì mình làm mình yêu thích thì phải có người cùng đồng cảm với mình mới thú vị . Đó là cô em họ Ngọc Hà của tôi , hai chị em chúng tôi có rất nhiều kỷ niệm với nhau từ thuở ấu thơ tới khi trưởng thành và cho tới bây giờ hai chị em đều có cháu ngoại để cưng yêu .
Trời mưa em gọi cho tôi , hai chị em nói về quê hương Quảng Trị , nhắc về thuở áo trắng học trò , em nói lúc bỏ xứ để ra đi những hình ảnh mặc áo dài trắng bị thất lạc hết và tôi thì chỉ có được vài ba tấm . Em cho biết ước chi mà còn tìm thấy lại ở từ nơi bạn bè thì quí biết mấy , tôi cười bảo là chị sẽ biến hóa cho em và tôi bỏ thời gian một buổi tối ngồi làm photoshop , giúp em mượn vóc dáng của mấy cô người mẫu giống hệt vóc dáng của em ngày xưa để làm cho hai chị em một cái slideshow kỷ niệm . Sau khi gửi cho em , em nói đã ngồi lặng lẽ ứa nước mắt để nhớ để thương một thời tuổi trẻ đã qua ,bài hát Mai Anh Đi đã gợi lại tiếng gọi "bé " thật quá đáng yêu bởi ngày xưa của chúng tôi những người yêu em hay yêu tôi thường gọi như thế . Em vui còn hơn ai cho em một món đồ quí giá đắt tiền , em bảo những thứ đó có tiền là mua được , còn món quà của tôi em đọc thấy trong đó cả một nghĩa cử của sự yêu thương bởi hình ảnh ngày xưa coi như bị hư hao hoàn toàn và qua sự kiên nhẩn tỉ mỉ của tôi đã làm trở lại tấm hình đẹp hơn thêm .
Một ngày mưa rơi hai chị em của chúng tôi lại có được một slideshow để nhìn để nhớ tới một thời yêu dấu trên quê hương Quảng Trị được in nằm giữa trái tim chúng tôi mãi mãi khôn nguôi ...
Mầu Hoa Khế
Apr.2012
Nhà thơ Lưu Trần Nguyễn là ông anh của cô bạn thời trung học . Lúc anh làm thơ Mưa còn đang chơi nhảy dây , đánh banh đủa và chưa bao giờ đọc thơ của anh . Mãi 5 năm sau M gặp lại cô bạn tại Mỹ , cô cho M tập thơ của anh Lưu Trần Nguyễn thì M mới biết anh là nhà thơ .
M xin phép anh họa theo bài thơ Mai Anh Đi của Lưu Trần Nguyễn , M được biết anh làm bài thơ này lúc còn đi học ở Huế và còn rất trẻ , đó là một bài thơ thật dễ thương gợi nhớ lại cả một thời áo trắng với tình yêu học trò .
Mầu Hoa Khế chỉ mới biết làm thơ bắt đầu từ năm 2005 . Bài thơ họa có gửi cho anh LTN , anh cười bảo " khá lắm " mời các người bạn thương mến M đọc cho vui . http://mientaongo.net/diendan/public...t/flower-3.gif
Mai anh đi
__________________________________________________ ___________________________
Lưu Trần Nguyễn
Mai anh đi rồi bé có buồn không
Mai anh đi nhớ bé vô cùng
Nhớ mắt buổi chiều nghiêng bóng xế
Nhớ môi cười áo trắng rung rung
Mai anh đi đường xa xa lắm
Đời con trai như vó ngựa hồng
Tuổi bé bình yên như cơn nắng
Tuổi anh buồn như lá mùa đông
Mai anh đi bé buồn hay vui
Xác lá nào rơi xuống ngậm ngùi
Thành phố sáng mai thành kỷ niệm
Anh đi rồi chắc nhớ không nguôi
Mai anh đi lòng không dám hẹn
Bởi xa rồi kỷ niệm cũng bay
Như giọt nắng phai nhoà trên tóc
Như buổi chiều đổ xuống ngàn cây
Mai anh đi rồi bé có buồn khộng
Mai anh đi nhớ bé vô cùng
Nhớ dáng học trò em đến lớp
Nhớ môi hồng tóc xoã ngang lưng
Sân trường vắng anh
__________________________________________________ _______________________________________
Mầu Hoa Khế
Mai anh đi sân trường bỗng mênh mông
Bé như con ốc lạc loài biển rộng
Nhớ áo thư sinh tóc bay gió lộng
Từng cánh phượng hồng trong nắng lung linh
Mai anh đi rồi bỏ lại kỳ thi
Trang sách vở bám bụi im nằm
Trả lại Bé mối tình thầm lặng
Giữa sân trường vắng bóng anh qua
Mai anh đi áo lụa Bé thướt tha
Gói sầu mây giờ chắc nhạt nhòa
Bởi sợ bước đời mang bôi xóa
Kỷ niệm học trò thoáng phôi pha
Mai anh đi về một nơi rất xa
Cây phượng vỹ khắc tình đầu yêu dấu
Tuổi của anh vút cao trên ngọn sóng
Trên dặm ngàn yên ngựa ruổi dong
Đừng hỏi mai anh đi có buồn không !?
Bé chỉ biết nỗi nhớ đã vô cùng
Nhớ mắt anh nhìn khi tan lớp học
Nhớ dáng anh chờ dưới mái trường xưa
MầuHoaKhế
2005
Sáng đến ...
Có một người nói với tôi : " tôi nghĩ chị là người chung thủy " . Câu nói làm cho tôi không ít nhiều có sự ngạc nhiên bởi tôi không hiểu người nói ra câu đó đã có cái nhìn như thế nào về con người của tôi . Câu nói thật ngắn nhưng lại không ngắn chút nào với những suy nghĩ có chút thú vị và lạ lùng .
Nhiều người nói " văn không phải là người" nhưng tôi lại nghĩ khác ,văn chính là đời sống nội tâm của một con người . Bởi khi ta dùng những con chữ để dẫn dắc một ý tưởng vào trong những đề tài tâm tình , tùy bút , truyện ngắn hay truyện dài dưới những cách xưng hô như tôi , chị , cô , nàng , ông , anh hay chàng , thì ít hoặc nhiều đã vá thêm cái mảnh đời của mình vào trong đó . Có người viết rất thật nhưng cũng có người chỉ đặt để mình thấp thoáng mơ hồ .Theo tôi những bài viết như thế mới có hồn , cái hồn xuất phát từ sự rung động của trái tim và khi người đọc, họ không đọc bằng đôi mắt mà đọc bằng trái tim để cùng có một sự đồng cảm thật gần gủi . Phần hư cấu chỉ là thêm thắt cho câu chuyện được linh động lôi cuốn và cho có nhiều đề tài để khỏi bị trùng lắp .
Câu nói đầy sự khẳng định của một người hoàn toàn xa lạ đã nghĩ về tôi như thế đó , điều này đã làm cho tôi suốt cả một thời gian dài cảm thấy thật an ủi bởi tôi cứ luôn thấy mình thật lẻ loi , lẻ loi như hình ảnh một cô bé một mình đi trên con đường sắt hoen rỉ bị đã bỏ quên theo thời gian cùng với đám lau sậy sậy mọc cao hơn cả đỉnh đầu . Cô bé cố thoát ra bằng đôi chân trần đang bị cỏ khâu bám nghiến đau rát để tìm kiếm bóng dáng của một ai đó .
Con đường sắt vẫn hun hút không nhìn thấy điểm cuối và đám lau sậy trắng tinh như trong một giấc mơ dày đặc sương mù .
Cô bé kêu gào , tiếng kêu dội đập lại bởi núi đồi vây quanh , cô bé gào khản giọng , vô vọng và rồi cuối cùng là sự lặng im ... lặng im của một quá khứ xa xôi ...lặng im của cả một đời người
...Mầu Hoa Khế
Apr-2012
Hôm nay ngồi lật lại những hình ảnh cũ . Tôi dừng rất lâu ở tấm hình lúc tuổi 15 được Phượng cô bạn hàng xóm chụp cho . Tôi không muốn đếm ngược thời gian bởi thực sự mỗi khi nghĩ đến Phượng thì trái tim của tôi như có bàn tay vô hình bóp thắt lại nhói buốt rồi những ký ức lại được quay về chầm chậm cùng với một cảm xúc xót xa tận đáy lòng .Một bài viết về Phượng đã lâu cũng chưa đủ để nói hết tình cảm của tôi dành riêng cho Phượng khi mà giữa chúng tôi có quá nhiều kỷ niệm bên nhau ......
PHƯỢNG
Nhà Phượng cách nhà của tôi một khoảng trống , đó là cái sân sau của căn nhà nằm chính giữa cách ngăn bằng hai bờ tường cao , nhưng khi chúng tôi ở trên lầu thì nhìn thấy nhau qua cửa sổ bởi một không gian trống trải có thể nói vọng qua nếu như không sợ hàng xóm phiền lòng .
Phượng hơn tôi ba tuổi nhưng học cùng trường . Chị tôi là người yêu của anh Phượng nên giữa chúng tôi lại càng thấy thân thiết nhau hơn . Phượng người Bắc góc gác từ cha mẹ là người Hà Nội di cư vô miền Nam , tiếng Bắc hôm nay của tôi thật nhuần nhuyễn do bắt nguồn từ lúc quen biết Phượng . Năm đó tôi mới 15 tuổi đâu đã ra dáng dấp thiếu nữ gì đâu ,vẫn như con trai còn nghịch ngợm hồn nhiên chơi u mọi nhảy dây đánh banh đủa trong xóm , vẫn còn đi hái trộm cây mận cây trứng cá luôn bị người ta phàn nàn tới tận nhà méc với ba mạ , nhưng đâu ai biết tôi là con gái cưng nên ba mạ tôi chỉ la cho có lệ bởi từ lúc chào đời cho tới khi lớn lên tôi chưa hề bị ăn đòn bao giờ . Cho nên tới tuổi đó vẫn như đứa con nít .
Còn Phượng đã 18 tuổi , chữ đẹp hình dung chưa đủ phải nói thêm là vô cùng quyến rũ , vô cùng nồng nàn . Dĩ nhiên là có rất nhiều người theo đuổi , nhưng Phương có ông anh nghiêm lắm nên đâu có ai dám bén mản tới nhà , nếu lở bị đôi mắt của Phượng hút hồn thì cũng chỉ đứng xa xa mà nhìn nàng thôi .Cách sâu vào cuối con hẻm có gia đình của anh chàng trung uý phi công , oái oăm người mẹ lại kết con bé còn thắt bím tóc là tôi , rồi có ý muốn làm xui với ba mạ xin cưới tôi cho anh Hùng . Bề trên toan tính gì tôi cũng chẳng cần biết , họ sắp xếp cho anh Hùng mời tôi đi ăn đêm Giáng Sinh .
Anh Hùng cũng chỉ biết tôi loáng thoáng con nhỏ miệng còn hôi sửa , nhưng thương mẹ nên chìu bà để gặp tôi . Còn tôi biết anh Hùng hơn mình cả 10 tuổi ai mà thèm , nên tối hôm đó tôi rũ Phượng đi chung tới điểm hẹn . Nơi đến là một nhà hàng bán đồ Tây , cao sang lịch sự . Và buổi gặp gỡ đó tôi đã vô tình trở thành bà mai kiêm luôn cánh chim xanh để đưa thư tình cho hai người . Tình yêu của họ thật tội bởi mẹ anh Hùng không thích Phượng và những lần họ hẹn hò ai cũng tưởng đó là cuộc hẹn hò của tôi và anh Hùng . Trải qua hai năm trời lận đận cuối cùng bà mai tôi phải đứng ra làm sứ giả nói thay những lời ngọt ngào trước mặt mẹ của anh Hùng .
Sứ mệnh của tôi được hoàn thành thì vào cuối tháng 11 , lúc Phượng và tôi đang bàn tính đi mua vải vóc về để may áo chuẩn bị cho tháng 12 , cho đêm Giáng Sinh sắp tới . Tôi vẫn còn nhớ cái ngày định mệnh khủng khiếp đó không sao có thể quên được . Buổi sáng Phượng ghé qua nhà hỏi tôi :" mày nghỉ tau mặc áo màu đỏ hay màu vàng ? " . Tôi nhìn gương mặt của Phượng lúc đó đang trong thời kỳ yêu đương lại càng đẹp thêm ra , tôi nói :" áo đỏ đi , mày hợp màu đỏ hơn " . Phượng rất vui và tung tăng quay về nhà để cùng người chị kế đi lên chợ Bến Thành mua vải . Tôi ngày đó cũng rời khỏi nhà để đến thăm nhỏ bạn ở bên Phú Nhuận .
...
Lúc tôi ngồi xích lô trở về nhà trời đã chiều tối ,xe vừa trờ tới đầu đường Công Lý thì thấy trên đường đi xe bị kẹt dồn cục , tôi nghe trên đường lào xào hối hả vì ở khúc đường Trương Tấn Bửu bị phát hoả , tôi hốt hoảng trả tiền cho ông xích lô để chạy bộ về nhà cho kịp . Lúc tôi về được tới nhà thì ngọn lửa đã được dập tắt và thấy nhân viên cứu hoả đang đưa một người ra xe chở đi cứu cấp . Cả xóm hú hồn vì xe cứu lửa tới kịp , ngọn lửa chỉ thiêu đúng nửa căn nhà và đó là căn nhà của Phượng .
Sau khi bình tỉnh lại , tôi được biết người vừa đưa đi cấp cứu mà tôi nhìn thấy là Phượng . Tôi vội vàng theo xe honda của người bạn cùng xóm hối hả chạy lên bệnh viện để coi Phượng như thế nào . Trước cổng bệnh viện lại thêm một người trong xóm ra đưa tay ngăn cản không muốn cho tôi đi vào , nhưng tôi vẫn cương quyết vô thăm Phượng . Khi vào tới nơi tôi mới hiếu ra thiện ý của người hàng xóm tại sao mà muốn ngăn cản tôi lại .
...
Phượng cô bạn gái thân của tôi toàn thân đã bị một thùng nhựa chứa đầy năm lít xăng để trên một thành gổ bắt ngang nơi căn gác đổ ập xuống khi Phượng vừa từ chợ Bến Thành về đang chuẩn bị nấu cho gia đình bửa cơm tối . Vì sơ ý vướng vấp ở sau căn bếp chật hẹp khiến cho thùng xăng rơi từ cao xuống đổ ào vào toàn thân của Phượng , khi mà Phượng của tôi đang đứng gần bên bếp lửa .
...
Lúc tôi vừa tới căn phòng mà bên ngoài có rất nhiều người đứng nơi đó nửa thương tâm , nửa tò mò đứng làm cản lối vào . Tiếng tôi hơi lớn xin mọi người nhường lối đi , vừa vào đến chiếc gường thì tiếng Phượng bị khàn đục cất lên " Loan đó hả " . Tôi vừa bước tới vừa nói "tau đây ...tau đây " thì toàn thân tôi như bị ai cầm một cái dao to chém ngang trái tim khi nhìn thấy Phượng .
Trên tấm ra trắng của bệnh viện một tấm hình hài không còn nhận diện ra được , tôi run rẫy cố ngăn chận tiếng khóc đang bị uất nghẹn trong cuống họng . Còn ông anh Phượng miệng cứ lẩm bẩm , mắt đờ đẩn như một người mất trí . Có lẽ không thể còn có nỗi đau nào hơn thế nữa . Tôi thấy Phượng cố đưa tay cho tôi nắm , tiếng Phượng lại khàn đục hơn , tôi phải nghiêng tai sát vào miệng Phượng để lắng nghe từng tiếng nói bị đứt quảng một cách khó nhọc thốt lên :" mày thấy ... tau ra sao ? có thể ...đi sửa lại ...sắc đẹp không ? " .Tôi trả lời như một kẻ bị lên đồng thiếp :" dĩ nhiên rồi , mày sẽ đẹp lại mà "
...
Chỉ chừng đó thôi thì Phượng kêu la sao nóng quá và anh Phượng cùng tôi đưa Phượng qua một căn phòng có máy lạnh . Cả đêm hôm đó tôi ở trong phòng với Phượng . Mùi cháy khét của da , của tóc hôi nồng như một con gà quay bị cháy đen .Tôi cảm thấy ngột ngạt thở không nỗi nhưng quá thương bạn tôi vẫn ở lại cùng bạn cả đêm hôm đó .
Phượng được chích một mũi thuốc ngủ để tránh đi sự đau đớn đang từ từ hành hạ thân xác . Toàn thân Phượng đã bị ngọn lửa như ngọn đuốc nấu chín tận xương tủy và trái tim đang bỏng rát những nhịp đập cuối cùng . Tôi nắm tay Phượng và nói trong sự câm lặng :" hãy đi cho thanh thản , đừng luyến tiếc gì nữa " ,rồi tôi niệm kinh Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật , xin Đức Phật Từ Bi cứu độ linh hồn của Phượng về nơi cõi an lành .
...
Đám tang của Phượng đi trên một chiếc xe ngựa chất đầy hoa trắng , di ảnh là một bức chân dung nhìn thẳng đẹp não nùng . Trên đường tôi đưa Phượng ra nghĩa trang khi bất cứ ai đi qua nhìn đám tang của Phượng đều thốt lên cửa miệng .Thật là " hồng nhan bạc mệnh "
Mầu Hoa Khế
Oct 17.2010
Ngày chủ nhật
Sáng hôm qua tôi theo cô em gái đi thăm một ngôi chùa do những vị sư nữ từ VN qua Mỹ để tu học . Ngôi chùa nằm trên núi được xây cất lên rất đơn sơ , với đầu óc hay tưởng tượng của tôi thì ngôi chùa này giống như trong vài cuốn truyện mà tôi đã đọc qua . Đó là những ngôi chùa nằm khuất kín ở núi cao hay ở trong những khu rừng cây rậm rạp với một không gian thật yên tịnh . Ngôi chùa tôi đến nghe đâu mảnh đất được thuê đã 4 năm của chủ nhân là người VN . Sau khi lễ Phật xong thì hai chị em tìm một góc ngồi dưới cây liễu già nua đang tua rủ những nhánh lá ẻo lả lung lay theo từng cơn gió . Chùa trên núi cao mênh mông nên cơn nắng rát cũng bị gió tản mác theo mây bay . Chúng tôi ngồi trầm tư bên nhau đưa tầm mắt nhìn xuống thung lũng bên dưới , những dòng xe vẫn xuôi ngược thi nhau nối tiếp không ngừng . Cả mùa lạnh vừa qua tôi hầu như không ra khỏi nhà nên làn da bị trắng xanh thoáng nhìn có vẻ như người nằm bịnh lâu ngày , cô em nói phải đi ra ngoài phơi nắng không thì trông giống như người của Cổ Mộ . Tôi bật cười rồi bảo còn mi thì sao đi làm giờ " nghĩa địa " thì giống như người âm vì mặt trời cũng đâu có thấy , thế là hai chị em cười vui vẻ coi như ăn thua đớp chát 1 đều huề :)
Chúng tôi ngồi bên nhau cho tới khi nghe các vị sư cô tụng kinh thì mới biết đã tới giờ ngọ , tiếng tụng niệm đồng cất lên nhịp nhàng thanh thoát chỉ cách chỗ tôi ngồi một khoảng trống nên văng vẳng ra bên ngoài cùng tiếng mỏ tiếng chuông được đệm theo lời tụng niệm trầm bỗng khiến cho người nghe cảm thấy trong lòng thật bình an . Tôi nhắm mắt giữa bầu trời bao la để cảm nhận tới con người với sự sinh tồn và cái chết thật quá sức mong manh thoắt có thoắt không như hình bóng ảo ảnh phù du .Những vật thể đang di động dưới kia trông giống như một đàn kiến đang đi tìm mồi ăn để bảo tồn sự sống còn . Còn con người đang trong những chiếc xe hơi đủ kiểu đủ màu sắc họ cũng đang đi kiếm sống khi mà nơi đây nền kinh tế đang xuống dốc thảm hại .
Em tôi có vẻ buồn tâm sự những chuyện trong công việc làm đang có , em nói mình không nên " vơ đủa cả nắm " nhưng thực sự trong một môi trường làm việc giữa người VN với nhau thường là nhìn thấy sự đố kị và ích kỷ phần nhiều . Cho nên cái câu " bầu ơi thương lấy bí cùng , tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn " nghe ra có vẻ mỉa mai làm sao . Tôi ngồi bên cô em nghe kể về những sự đối xử bất công giữa những người làm việc chung mà cảm thấy thông cảm cho em và ngao ngán khi hoàn cảnh mình trước đây có gì khác biệt đâu ,nhưng biết làm sao hơn khi đang cần phải tranh đấu đi kiếm tiền để trang trải cho kinh tế của gia đình .
Tôi nói với em cuối tuần nên đi tới chùa nghe kinh kệ cho bớt " tham giận si mê " . Tập thói quen khi ra khỏi chỗ làm thì bỏ lại những bực bội uất ức nơi đó , bởi khi lái xe trên đường về rất nguy hiểm khi mà cõi lòng đang chất chứa những sự giận dữ . Sống , đâu ai dám vổ ngực bảo tôi sẽ sống rất thọ . Chết , đâu ai biết mình sẽ chết như thế nào ? .
Có một câu chuyện đăng trên báo về một cái chết hết sức vô lý đã làm cho tôi ngẩn ngơ bởi cái vô thường trong vũ trụ . Một cái chết thật tức tưởi chỉ vì ham mua bắp với giả hạ thấp . Ở trong một ngôi chợ , thiên hạ vây quanh một thùng đựng những trái bắp tươi thật lớn ,trong lúc bới cào để tìm những trái bắp ngon thì xuất hiện trong những trái bắp cuống lá xanh tươi kia một con rắn nhỏ màu xanh lục , đây là loại rắn kịch độc nếu như ai bị cắn thì khó thoát khỏi cái chết , định mệnh của một con người đã đến giờ rời bỏ thế gian . Người đàn bà lớn tuổi tội nghiệp đã bị con rắn cắn nhưng lại nghĩ đó là một sự va chạm không đáng để ý và chỉ cảm thấy nhói đau chút xíu để rồi vẫn tiếp tục cố tìm những trái bắp ngon vừa ý để mang về cho chồng con được ngon miệng .
Năm trái bắp chỉ một dolla cái giá thật rẻ mạt cho những người mua hôm đó , nhưng lại có một người phải trả bằng sinh mạng của mình chỉ vì 5 trái bắp . Tôi đọc xong bài báo thì ngồi thẩn thờ không hiểu sao mà có những cái chết " bất đắc kỳ tử " như thế !? .Đó chỉ là một câu chuyện trong hàng triệu câu chuyện xảy ra trên cõi đời này .
Cái chết không có hẹn hò nhưng lại đón chờ ta ở một chặng đường nào đó ,cho nên đối với cá nhân tôi khi đang được sống thì hãy sống bằng một cái tâm hiền hòa để khi có bất tử ra đi sẽ không mang theo sự nuối tiếc nào cả . "Bá nhân thì bá tánh" , trong cuộc sống kiếm chén cơm manh áo cũng không phải dễ , sống cho vừa lòng người quả thật càng khó hơn . Cho nên tôi thường hay tìm những điểm dễ thương của bất cứ ai để cảm thấy vui trong đời sống cho dầu đôi khi sao cũng cảm thấy thật lẻ loi ...
Mầu Hoa Khế
Apr-2012
http://www.youtube.com/watch?v=zIKhX...eature=related
Đêm tháng tư ngày 29 gia đình chúng tôi lên nhà bác ở Chợ Lớn để tránh pháo kích đang dội xuống căn cứ Tân Sơn Nhất .
Đêm trong căn nhà bác không ai nói được một điều gì chỉ biết đưa mắt nhìn nhau trong nỗi hoang mang tột độ , không ai có thể chợp mắt được một giây phút nào cả .
Tôi nép người trong vòng tay của ba tôi , mấy chị em như thầm nói với nhau " ngày mai sẽ ra sao ? " khi mà càng về khuya đâu đó vẫn nghe hàng loạt tiếng súng vang lên trong thành phố .
Rồi tất cả lặng im như tờ . Bóng tối . Nỗi sợ hãi . Con đường không có sự sống vắng vẻ như một cõi u minh .
Dưới những ánh sáng của những ngọn nến thắp quanh căn nhà ,chúng tôi ngồi xếp lớp bên nhau .
Không còn nước mắt để rơi , tôi lắng nghe mồn một những nhịp đập run sợ , những ánh mắt thất thần dại đi như mắt con cá ươn mắc cạn .
Tất cả như đang ... chìm xống ... chìm xuống ... Địa Ngục ...
Lại được già thêm một tuổi trong tháng này , tôi chợt mỉm cười khi nhìn vào chiếc gương soi , đưa tay săm soi thêm vài sợi tóc bạc để rồi thả hồn chìm vào một cuốn phim đã được coi từ hồi còn rất trẻ . Một tình yêu câm lặng của một người suốt đời dâng hiến về một người . Tôi nhớ về câu đối thoại trong cuốn phim cho tới mấy mươi năm qua cùng với một chuyện tình mà đoạn kết thật buồn và không hiểu sao lúc đó tôi còn rất trẻ, trong cuộc sống toàn là màu hồng của yêu thương và màu xanh của hy vọng , vậy mà chuyện tình buồn trong phim tôi cứ không sao lãng quên như người ta thường bảo là tuổi trẻ dễ mau quên . Tôi đã già đâu sao lại ước ao sau này có một người nhìn tôi để nói :
_ ngày đó em thật đáng yêu , cho dẫu hôm nay trên mái tóc mây của em gần như bạc trắng tôi thấy em lại càng đáng yêu hơn bao giờ hết ...
Câu nói của một người đàn ông dành cho một người đàn bà trong cuốn phim đã cho tôi ước ao muốn đánh tráo thân phận của chính mình mặc dầu phút cuối cùng bà ta phải bước lên máy chém với cái tội danh thiên cổ để lại cho ngàn sau .
Và cứ thế theo dòng thời gian tôi lại giật mình ... sinh nhật lại đến , tôi nhớ có một năm với một bài thơ ...
Mừng Sinh Nhật Tôi
Mầu Hoa Khế Đã bao nhiêu tuổi rồi nhỉ ... sao như mộng mị
Mặc thời gian cứ lặng lờ trôi đi
Thuở mộng mơ hé chớm nụ xuân thì
Loay hoay lại… vân vi đời rêu phủ
Đêm hôm nay rũ rê thêm một tuổi
Cười trên môi … tuổi chồng chất lên rồi
Chẳng còn ai để tim đập bồi hồi
Màu hương phấn lạc trôi vào quên lãng
Tiếng thở dài buông chùng nghe áo não
Người tình ư … chỉ còn chút nghẹn ngào
Tóc dài thêm chừng những sợi hư hao
Bàn tay nhỏ rối mờ đường vân ảo
Bạn bè đâu ... xôn xao đời cơm áo !?
Lận đận đi về giấc mộng vàng khê
Chờ nhau nhé cuộc hành trình về kể
Bước gian nan ai còn nhớ ... ai quên
Thôi ... bận bịu mà chi con nước lênh đênh
Trôi trăm ngả cũng tuôn về biển cả
Ngày lớn thêm … soi niềm tin xa lạ
Rọi thủng u mê thiên thu bước gần kề
Ta ngồi nhìn … bao lâu mãi lê thê
Vòng lẩn quẩn đi về không đón đợi
Giữa muôn trùng tiếng gọi ngày đầu tới
Còn bao lâu ngồi lại với cơn mê !?
MầuHoaKhế
May.2007
Tháng 5 tản mạn ...
Tháng 5 đối với tôi là một tháng với nhiều niềm vui kể từ lúc tôi được bà mụ đở đẻ lôi từ trong bụng của mạ tôi ra để thế gian được cộng thêm một sinh vật ngu ngơ khờ khạo . Thì không khờ mới lạ bị tự dưng chui đầu vô bụng mạ tôi nằm co quắp chật chội hơn chín tháng rồi nhảy ra ngoài trần trùi trụi còn bị bà mụ đánh vô mông mấy cái như thiên lôi đánh để nghe cho bằng được cái tiếng khóc oanh vàng đầu đời cái gọi là " tui tới rồi đó nha " thì mới khỏi bị đánh mông thêm . Ới khóc xong thì ngủ liên miên bởi ngó quanh cũng đâu có thấy gì vui đâu , xanh đỏ tím vàng đôi mắt cũng chưa phân biệt ra đó mà , chỉ còn xử dụng tới cái mũi để ngửi mùi riêng của mạ mà thôi .Nói nhỏ nha cái mùi thuốc cẩm lệ mạ tôi vấn điếu nào điếu nấy to như cá đầu xe lửa , cũng hên cho tôi là cái lá phổi từ nhỏ cho tới bây giờ vẫn đẹp như hàng mẫu .
Mạ tôi nói con ni lớn như lấy ống của cành cây thu đủ mà thổi , trời đất ăn rồi ngủ có làm cái chi mô mà biểu ốm . Nhà hồi ở quê bà con lối xóm đi vô đi ra nên đất cát sình lầy để đầy dấu chân ra đó cho nên bà vú ẳm em trên tay miếc thôi bị sợ bỏ xuống đất làm dơ chân em . Thế là tới sinh nhật năm thứ nhất tôi chưa biết đi là vì lẻ đó . Còn nói năng với con nít đâu ai rảnh rang công việc để dạy bảo , mụ vú nách em trên tay cũng phải làm phụ công việc nhà không tên làm hoài không hết cho nên khi tôi đến với thế gian đã thấy mình thiệt ngu ngơ giờ lại càng khù khờ hơn .
Ngẩm nghĩ ngu ngơ khù khờ rứa mà cũng sống dai nhách , bây giờ lại lên tới chức bà ngoại . Tháng này cháu Zoe của tôi cũng khéo chọn tháng để ra đời để cùng mừng sinh nhật với bà ngoại yêu của cháu . Cháu Zoe thì mê ngậm núm vú nên không chịu học nói nhưng lại có giọng cười thấy lạnh gáy giống như mấy vị anh hùng Lương Sơn Bạc , cười khà khà , khặc khặc . Trời ạ thế này khi lớn lên chắc bị ế bồ vá , thôi cũng không sao bị cháu biết nhún nhảy từ lúc 3 tháng , nhảy liên tục suốt ngày chỉ trừ lúc cháu ngủ mà nhiều khi đang ngủ cũng lắc mình như một vũ công thứ thiệt á ... chà dấu hiệu sau này biết đâu trở thành nhà vũ sư nổi tiếng thì răng . Rồi trong tháng 5 lại có luôn ngày của hiền mẫu nữa . Ý như rứa tính ra tôi bị lổ vốn mất rồi , thảo nào khi nhìn mấy nụ cười hóm hỉnh bí ẩn của bầy con là thấy không ổn , bị tụi nó bày mưu tính kế túm lại làm tiệc mừng một lần thôi và quà cáp cũng cho ghép chung lại luôn một gói . Tôi có la làng đi kiện tụng với ông trời thì cũng đi về tay không bị ổng phán " phản đối vô hiệu " hu hu ...
Tháng 5 chưa qua mà vậy mà rộn ràng chuẩn bị sinh nhật 1 tuổi cho cháu Ayden vào tháng sau nữa rồi . Mẹ cháu chọn thiệp trên net để in ra cho trịnh trọng với bà con dòng họ , cháu bây giờ đang tập nói với bà ngoại , tuổi này cầm gì trên tay cũng quăng xuống đất cho bà ngoại lượm mệt nghỉ , mỗi lần như thế bà dạy hai chữ " ô..ồ " cháu chu miệng bập bẹ từng chữ một làm bà ngoại cười vui cả ngày quên cả thời gian như lá rơi , cười như ai cho vàng cho bạc không bằng . Mẹ cháu nói bị bà tập hư cháu rồi nên đòi bà bồng trên tay hoài làm cho tay bà giờ gồng lên có luôn con chuột nhắt hihihi .
Buổi sáng của tháng 5 tôi còn phải chuẩn bị nhiều chuyện lắm , như đi mua cho mình một chiếc áo đẹp cho dầu có mập tròn như cái lu cũng phải tươm tất coi cho được . Cùng các em tổ chức cho mạ , trở ngược lại các em lại chọn một ngày chỉ mấy chị em thôi để mừng sinh nhật riêng cho tôi , đàn bà mà nhóm lại thì thành cái "chợ Đông Ba khi mình qua lá me bay bay là đà " .
...
Lại già thêm , tóc lại bạc thêm ... lại lù khù ngu ngơ khờ khạo trở về lại từ nơi chốn không đắn đo hăm hở chen chân để ra đi ... shi````
Mầu Hoa Khế