"sống một mình sướng hơn", sinh mệnh không bị đe dọa?!
Kịch xẩy ra trong một phòng ngủ. Hai vợ chồng đang ngủ thì có tiếng điện thoại reo lúc 2 giờ 30 sáng. Người chồng (C) nhấc điện thoại, người vợ (V) nằm im.
C: Hello…Hello?
(Cúp điện thoại, định ngủ tiếp)
V: Ai thế?
C: Không biết. Chẳng thấy nói gì cả. Cúp máy.
V: Sao lại cúp máy?
C: Chắc gọi lộn số.
V: Tại sao lại có người gọi lộn số vào giờ này nhỉ?
C: Người ta gọi lộn số giờ nào mà chẳng được..
V: Thế sao lại chọn số của mình mà gọi lộn chứ?
C: Tôi không nghĩ là người ta chọn số của mình mà gọi lộn. Người ta chỉ gọi lộn.
V: Chắc đây là ám hiệu quá.
C: Ám hiệu gì? Ai đưa ám hiệu?
V: Thì “bạn” của ông chứ ai vào đây nữa.
C: Thằng cha đó đâu có phải là bạn tôi đâu mà bà nói vậy.
V: “Thằng cha” đó không phải là bạn ông?
C: Đúng thế.
V: Thế mà ông nói là không nói gì cả.
C: Đúng. Có nói gì đâu.
V: Thế tại sao ông lại biết là “thằng cha”?
C: Tôi có biết gì đâu.
V: Ông vừa mới nói, “Thằng cha đó đâu có phải là bạn tôi”.
C: Thì…nói vậy cho nó tiện thôi chứ đâu có phải là…đáng lẽ tôi phải nói là…”người ta…”…”Người ta không nói gì hết”.
V: Thế tại sao ông không nói như vậy?
C: Tôi đâu có biết…Nếu nói thế thì đã không có chuyện với bà.
V: Có phải đây nẳm trong âm mưu của ông không?
C: Âm mưu gì?
V: Âm mưu làm cho tôi rối trí.
C: Làm sao tôi làm bà rối trí được chứ?
V: Dễ quá mà…Ông dùng chữ “thằng cha” trong khi thật ra đó là “con mẹ ”…Rồi ông lại đổi sang dùng chữ “người ta” để làm cho tôi rối trí…
C: Tôi bây giờ mới là người bị rối trí. Bà nói “Con mẹ” nào?
V: Làm sao tôi biết được. “Con mẹ” đó là bồ của ông mà.
C: Không có “con mẹ” nào hết. Chỉ có người ta gọi lộn số mà thôi.
V: Thế con mẹ đó có đẹp đẽ gì không?
C: Con mẹ nào?
V: Con mẹ bồ của ông chứ còn ai.
C: Bà ăn nói hàm hồ....làm gì có con mẹ nào....Người ta gọi điện thoại...lộn số...chỉ có thế thôi mà bà làm gì dữ vậy?
(Chồng đứng lên ra đóng cửa sổ một cái rầm.)
V: Lại ám hiệu gì nữa đó?
C: Bà nói gì? Ám hiệu gì?
V: Ám hiệu bằng cách đóng cửa sổ.
C: Tôi đóng cửa sổ lại vì thấy lạnh.
V: Thế tại sao ông không thấy lạnh và đóng cửa sổ lại trước khi ông nhận được ám hiệu bằng cú điện thoại?
C: Tôi không thấy lạnh trước khi nhận được ám hiệu.
V: Thấy chưa. Tôi nói có sai đâu!
C: Để tôi nói cho bà nghe: Không có ám hiệu...mà cũng chẳng có con mẹ nào hết...chỉ có người nào đó gọi lộn số...và tôi đóng của sổ lại vì tôi thấy lạnh...Chỉ có thế thôi. Bà làm ơn đi ngủ đi cho tôi nhờ. (Tắt đèn) Trời đất quỷ thần!!!
V: Ông có chắc là con mẹ ấy thấy cái ám hiệu của ông không?
C : Thấy cái gì?
V: Cái đèn, bật lên bật xuống đó.
C: Ai thấy?
V: Tại sao ông lại hỏi tôi? Con mẹ bồ của ông chứ ai.
C: (Thở dài) Thôi bà ơi, đi ngủ đi. Hai rưỡi sáng rồi.
V: Sao ông biết là hai rưỡi sáng rồi?
C: Coi đồng hồ thì biết chứ sao nữa?
V: Chứ không phải là con mẹ ấy nói trước với ông là nó sẽ gọi ông lúc hai rưỡi sáng hay sao?
C: Con mẹ nào?
V: Con mẹ đứng ngoài kia chờ ám hiệu đóng cửa sổ và tắt đèn, mở đèn của ông chứ còn ai vào đây.
C: Thôi bà ơi...không có con mẹ nào hết...không có ai chờ ai hết...chỉ có người nào đó gọi lộn số thôi...bà nghe rõ chưa? Mà tại sao bà lại có cái ý tưởng là tôi léng phéng với con nào cơ chứ? Bà biết là tôi yêu bà đến thế nào mà...Có ai hiểu cho tôi không, khổ quá...Thôi đi ngủ đi, bà ơi!
V: Thôi...tôi xin lỗi ông...có lẽ là tại tôi ghen quá...
C: Có chuyện gì đâu mà bà phải ghen với tương...thôi đi ngủ đi...mai tôi phải dậy sớm đi làm...
V: Tôi...tôi xin lỗi ông...
C: Thôi được rồi... đừng nghĩ đến những chuyện ấy nữa.
(Chồng giả vờ ngủ. Vợ bắt đầu ngáy. Chồng nhẹ nhàng lật chăn sang một bên, đứng dậy, cởi bộ pi gia ma trên người, để lộ bộ quần áo đã mặc sẵn, lấy mũ đội rồi rón rén ra cửa.
Có tiếng súng lên cò. Chồng hết hồn quay lại)
V: Ông mà mở cửa đi thì tôi bắn một phát nát thây ông cho mà coi!
Chuyện khóc . . . ra nước mắt!
Chuyện này xin đừng . . . khóc tội người đăng nghen!
Đám cưới cử hành trong nhà thờ.
Sau khi xong mọi nghi lễ cần thiết, chỉ còn phần cuối cùng tuyên bố tân lang và tân giai nhân là vợ chồng, để họ trao nhẫn rồi hôn nhau, cha chủ lễ hỏi:
• Trong cả thánh đường ở đây, có ai muốn nêu ý kiến gì khác không? Có ai muốn phản đối cuộc hôn nhân này không? Nếu không, một khi tôi tuyên bố là sẽ không thể thay đổi đấy! Sự gì Thiên Chúa kết hợp loài người không thể phân chia!
• Khoan, thưa cha! - Từ cuối thánh đường, một giọng phụ nữ trẻ bỗng cất lên.
Tất cả quan khách cùng quay đầu lại. Họ nín thở khi thấy từ hàng ghế cuối, bước ra một cô gái trẻ đang mang bầu.
Bất chấp mình đang đi đứng nặng nề như thế, cô ấy vẫn làm tất cả những người có mặt phải lặng đi vì nhan sắc của mình. Một người mẹ trẻ, đẹp quyến rũ một cách kỳ lạ. Ngạt thở hơn nữa, cô còn dắt theo cũng từ hàng ghế ấy, một đứa bé gái đẹp như thiên thần bước ra.
Bất giác, tất cả sau khi nhìn cô gái ấy liền quay nhìn chú rể đang đứng cùng người vợ sắp trao nhẫn của mình, cùng cha chủ lễ, nơi bàn thờ Chúa.
Người phụ nữ trẻ có bầu kia khó nhọc bước lên từng bước. Đứa bé gái chậm rãi bước theo cô ta.
Chú rể đứng chết lặng, mặt xanh như tàu lá và run lẩy bẩy.
Cô dâu nhìn thấy vẻ mặt khác lạ đó của người chồng sắp được cha tác thành cho mình, liền kêu to lên một tiếng, và ngất xỉu.
Cha chủ lễ bất giác đặt tay lên vai chú rể, ngơ ngác.
Người phụ nữ trẻ có bầu kia khó nhọc lê chân qua từng hàng ghế một. Đứa bé gái âm thầm vẫn bước theo cô như chiếc bóng.
Bố của cô dâu há hốc mồm nhìn cô, và bỗng đứng bật dậy, sấn tới, túm lấy cổ áo người sắp về làm rể nhà mình. Mặt ông ấy tím lại vì uất.
Người phụ nữ trẻ có bầu kia đã bước tới hàng ghế đầu. Cô ấy cúi chào một bà đang ngồi ở đó, đưa tay ra dấu xin phép cho mình ngồi xuống cạnh bà.
Bà này vội vã dịch người vào trong, nhường chỗ cho cô và đứa bé gái.
An tọa rồi, người phụ nữ trẻ ấy chậm rãi chặn tay lên tim mình, ngước nhìn cha chủ lễ, thở hổn hển:
• Thưa cha, con có điều muốn thưa cha!
Cả thánh đường im phăng phắc. Một bầu không khí nặng như cái chết bỗng trùm lấy tất cả.
Người phụ nữ đó từ tốn:
• Thưa cha...
Cha chủ lễ nuốt nước bọt:
• Con cần gì, cứ nói. Chúa sẽ tha thứ cho con!
Người phụ nữ ấy tươi hẳn nét mặt:
• ... Thưa cha, con ngồi hàng cuối xa quá nên không nghe cha nói gì cả. Xin cha lập lại ạ. Con cảm ơn cha!