Register
Page 1 of 3 123 LastLast
Results 1 to 10 of 27
  1. #1

    Cho Trọn Cuộc Tình

    Cho Trọn Cuộc Tình

    Lưu Vĩnh Hạ

    Nằm trên giường hơn nửa tiếng đồng hồ mà Tuấn không làm sao chợp mắt được, hình ảnh của Nga, người vợ còn kẹt lại bên Việt Nam cứ mãi chập chờn trong đầu óc. Mới đó mà đã sáu năm rồi, trong khoảng thời gian xa cách này mỗi con người đều có nhiều thay đổi, sự thay đổi của Tuấn cũng chỉ vì số phận, nhiều khi Tuấn thấy mình mang mặc cảm tội lỗi với vợ, nhưng Tuấn không đủ can đảm nói rõ hoàn cảnh của mình hiện giờ, hầu để bù đắp lại khoảng trống đó, Tuấn luôn gởi tiền và quà cáp về giúp cho vợ và lẫn bên vợ, vì sau khi Tuấn vượt biên tìm đường tự do thì Nga vợ của Tuấn đã dọn về sống chung với cha, mẹ ruột của mình để khỏi cô quạnh
    Thấy chồng cứ trăn trở. Thùy Trang đưa tay mở đèn ngủ trên đầu nằm, ánh sáng bổng bừng lên trong đêm tối đột ngột, Tuấn đưa tay che mắt rồi quay sang âu yếm nhìn vợ. Thùy Trang âu yếm hỏi
    _ Anh ngủ không được hả ? Có phải đang nhớ tới chị bên nhà không ?
    _Không ! Anh chỉ suy nghỉ vớ vẩn thôi . Tuấn chối quanh
    _ Em đâu có trách gì anh đâu, anh đừng sợ là em rào trước đón sau, dẫu sao hai người cũng đã hơn ba năm tình nghĩa chăn gối, em rất cảm thông cho nỗi lòng của anh, bằng ngược lại, em cảm thấy mình là kẻ có tội, đã cướp lấy anh trong sự thương nhớ của chị ấy
    _ Trang! Cám ơn em đã cảm thông giùm cho anh, người có tội trong câu chuyện này không phải là em mà là chính anh, chính anh đã không chung thủy đối tình yêu thương của Nga, hơn thế nữa. Hai năm chung sống với nhau, anh chưa trao trọn ân tình cho em vì trong lòng mãi còn vấn vương tới hình ảnh của Nga. Nói xong những lời chân tình từ đáy lòng, Tuấn quàng tay qua sau lưng của Thuỳ Trang, ôm nhẹ nàng vào lòng
    _Anh đừng nói thế, khi yêu anh…em đã không sợ tiếng đời dị nghị, lúc trước khi biết anh đã lập gia đình ở Việt Nam, nhiều lần em suy nghĩ và thật sự muốn chia tay với anh nhưng em không làm được và rồi cuối cùng em không còn đắn đo gì nữa cả, mặc cho số phận tới đâu thì hay tới đó
    _Anh thừa hiểu việc này thật là làm khó em, giữa Nga và em thì anh đều yêu quý cả hai. Khi còn ở Việt Nam, anh chỉ là người đàn ông nghèo mạc, đi vào đời bằng hai bàn tay trắng, không cha, mẹ không anh, em gì cả. Nga đã đến với anh bằng tấm chân tình, không hề chê bai xuất thân của anh từ viện mồ côi, tình nghĩa mặn nồng của ba năm chăn gối thì anh đây làm sao quên cho đành
    _ Hay là anh làm giấy tờ bảo lảnh chị ấy đi, dẫu sao cũng là người …một nhà mà
    _ Còn em thì sao ? Tuấn lo lắng nhìn Thùy Trang hỏi
    _ Đến đâu thì hay đến đó anh ạ, nhưng nếu làm được như vậy thì lòng em mới được thanh thản đi phần nào, em không muốn bị người đời nguyền rủa rằng đã cướp chồng người ta, là hồ ly tinh, để cho vợ người ta phải sống bên quê nhà với những ngày tháng cực khổ và cô lẻ
    _ Thì đúng rồi chứ còn gì nữa . Tuấn nheo mắt chọc Trang
    _ Anh còn ở đó mà cười, lòng em rối bời cả nè, mà anh nè, em và anh trên thực tế thì chúng ta là vợ chồng nhưng mà chúng ta không có làm giấy hôn thú, như vậy chuyện bảo lảnh chị Nga cũng sẽ được dễ dàng hơn

    2

    _ Nhưng bảo lảnh sang đây rồi thì cuộc sống sinh hoạt sẽ như thế nào đây, anh không thể để Nga một mình hiu quạnh nơi đất khách quê người, nhưng nếu nói ra hết tất cả sự thật thì tàn nhẫn lắm Trang ạ, rồi còn em nữa, anh phải biết làm sao để cho toàn vẹn đôi bên đây Trang
    _ Thì có gì đâu mà anh lo quá vậy, em cũng dễ lắm mà, hơn nữa anh muốn gì thì em cũng chìu theo ý anh đó, hay là những ngày lẽ thì anh ở bên em còn ngày chẳn thì của chị Nga, em nói vậy anh nghĩ như thế nào ? Trang dò dẫm
    _ Vậy còn ngày chủ nhật. Tuấn hóm hỉnh cười hỏi
    _Anh tham lam quá nghen, chủ nhật còn muốn đi rong nữa hả, có hai bà rồi mà còn không vừa lòng nữa sao, em như vậy là đã quá rộng lượng đối với anh rồi đó nghen, chứ gặp người khác thì anh đừng hòng mà được lén phén
    _ Nói thế cho vui thôi chứ anh không biết sẽ xử lý ra sao nữa em ạ, hơn nữa hai đứa mình làm lụng vất vả như thế này cũng không có dư giả gì cả, bao nhiêu năm nay cũng phải chui rút trong căn Apartment ọp ẹp này, nếu như Nga sang được đây thì tốt nhưng mình cũng phải chi tiêu thêm nhiều vì đó là thực tế
    _ Anh đừng lo nhiều như vậy, trời sanh thì trời nuôi, cũng như chúng ta, hồi đi vượt biên rồi bị hải tặc , rồi lênh đênh trên biển cả bao nhiêu ngày, tưởng đã bỏ mình nơi đại dương mênh mông, ai ngờ con tàu định mệnh lại trôi dạt vào bờ biển Thái Lan, rồi sống những ngày tháng nơi đất tạm quê người, mang hành trang là người tỵ nạn cứ lây lất từng ngày gian khổ để mong đến bến bờ tự do, mà nè …..ngày đó nếu em không học cùng lớp Anh-Văn với anh, không ở cạnh trại của anh và có lần anh bị sốt nặng, nếu như lần đó em không vì lòng thương hại anh không có ai chăm sóc thì bây giờ em đâu bị khổ như vậy cũng đâu có sợ bị tiếng người đời nguyền rũa vậy đâu
    _ Ý trời mà, ý ông trời xui cho em gặp anh để chia sẻ ngọt bùi và cũng để cùng anh đi hết quãng đời còn lại
    _ Ai mà thèm chứ. Trang bĩu môi
    _ Hổng thèm phải không? Mai mốt có Nga sang đây thì coi em có dám nói thế nữa không, mà anh hỏi thật nè, em có ghen không vậy ?
    _ Hổng dám ghen đâu, chồng của người ta mà thì phải trả cho người ta chứ
    _ Em rộng lượng như vậy sao ?
    _ Bây giờ anh mới biết à, nhưng mà thế này, lâu lâu chị ấy phải cho em mượn anh dùng đỡ như là những chuyện lặc vặc trong nhà, chứ hổng lẽ kẻ đắp chăn bông kẻ lạnh lùng sao chứ. Thuỳ Trang vùi đầu vào ngực Tuấn tinh nghịch
    _ Không được, anh biết tính em tham lam lắm, mượn dùng rồi không trả lại cho người ta đâu, giống như là Lưu Bị thời tam quốc bên Tàu vậy đó, mượn được Kinh Châu rồi thì đừng hòng mà trả lại cho Đông Ngô, nhất là của quý này nữa . Tuấn bật cười đùa theo Trang hầu phá đi bao phiền muộn trong lòng
    _ Của Quý hả, còn khuya, tại em khờ dại mới cam tâm theo anh đó thôi, làm vợ gì mà chẳng có một mảnh giấy chứng minh, gặp ai đó thì anh đừng có hòng mà ăn hiếp người ta được như vậy. Đừng vậy mà …nhột lắm …nhột em mà …Thuỳ Trang định nói thêm gì đó nhưng Tuấn đã đưa hai tay lên cù lét làm cho Trang không nhịn cười được la hoảng lên.Tuấn lật nàng nằm ngữa, đặt nụ hôn lên môi Trang, Nàng đẩy yêu Tuấn ra khẽ trách


    3

    _ Hồi nãy mặn nồng rồi bây giờ còn đòi hỏi nữa hả, anh tham lam hết chổ nói luôn đó, mau ngủ sớm đi anh, mai anh còn phải thức dậy sớm đi làm, không biết giữ gìn sức khỏe gì hết, chết lúc nào không hay đó nghen
    _ Được chết trên người em và trong vòng tay của em thì anh cũng cam tâm mà . Tuấn cười nham nhở
    _Anh nham nhở quá đi, em..không…chịu…đâu . Những âm thanh lạc lỏng bị đứt khoảng khi Tuấn đã tìm được môi nàng trong nụ hôn nồng cháy, bên Tuấn bất cứ lúc nào Thùy Trang cũng tìm được sự yêu đương cuồng nhiệt. Tuy đã hai năm chung sống với nhau nhưng thời gian không làm phai nhạt đi ân tình của hai người. Nga trân người nằm yên như một con mồi ngoan ngoãn, hơi ấm từ bàn tay của người chồng quỷ quái làm cho Trang thấy lòng mình hạnh phúc lâng lâng. Riêng Tuấn vẫn cảm thấy Trang có nét quyến rũ lạ thường, nhất là những lúc mặn nồng bên nhau
    Tuấn nhẹ nhàng đưa tay thoăn thoắt lên xuống và chưa đây một phút khi Trang mở mắt ra thì trên thân thể không còn lấy một mảnh vải che thân, nàng có phần e thẹn vì đèn ngủ vẫn còn mở sáng, Tuấn nhướng người sang một bên tắt đi công tắt đèn. Bóng đen lại kéo về, họ quấn lấy nhau, lắng nghe tiếng tim thở thổn thức, thể xác càng rạo rực khi Trang oằn người dưới những nụ hôn của Tuấn, nàng chỉ còn ú ớ những âm thanh lạc lỏng trong không gian…………….
    *
    * *
    Mấy tuần sau thì Tuấn nhận được thư bảo đảm từ Việt Nam gởi sang, vẫn là Nga viết thư cho Tuấn nhưng địa chỉ thì đã thay đổi, cầm lá thư trên tay Tuấn bâng khuâng không biết Nga viết gì cho mình lần này nhưng mặc cảm tội lỗi của người chồng không chung thủy với Nga vẫn đè nặng trong tâm chàng từng ngày, thấy Tuấn cứ trân trân nhìn lá thư trên tay mà không mở ra xem Trang liền vội hỏi
    _ Sao anh không mở ra xem chị Nga viết gì hả anh ?
    _ Ummm, thì một lát sau khi ăn cơm xong thì anh đọc cho em nghe luôn nghen, chắc cũng không có gì đâu, chuyện gia đình, công ăn việc làm vậy thôi
    _ Anh không dám mở ra xem à ? Hay là sợ chị Nga trách cứ trong thư ?
    _ Nghe Thùy Trang nói thế Tuấn đứng lên đi xuống nhà bếp, lấy cái kéo và cắt thẳng một góc thư rồi trở lại chiếc ghế sofa đọc những dòng chữ của người vợ bên Việt Nam gởi sang
    Sài Gòn ngày...tháng...năm 1990
    Anh Tuấn Xa Nhớ
    Tuấn ơi ! anh khỏe không? Lúc này việc làm của anh ra sao rồi ? bây giờ bên Mỹ sắp vào mùa đông, thời tiết chắc cũng đã chuyển sang lạnh rồi phải không anh ? Anh ở bên đó có một mình thì gắng giữ gìn sức khỏe, đừng vất vả nhiều khi nào thuận tiện thì về quê hương thăm gia đình anh nhé
    Đã sáu năm rồi kể từ ngày anh ra đi, sáu năm vợ chồng xa cách nhau, thời gian đầu em không sao ngủ được khi anh vắng nhà, lo lắng từng đêm không biết anh có an toàn tới bến bờ tự do hay không, em cứ ngày đêm cầu trời khẩn phật cho anh đi tới nơi về tới chốn, thời gian đó em như người mất hồn, mọi sinh hoạt chung quanh em như ngưng lại, em thấy mình trống vắng vô biên và khóc thật nhiều từng đêm từng đêm một Tuấn ơi, vì em yêu anh và nhớ anh nhiều lắm. Thật sự em có hỏi cha, mẹ và xoay sở đủ điều để có
    4

    thể tìm đường vượt biển sum hợp cùng anh nhưng gia đình không còn có khả năng, không còn cách nào nữa hết cho nên em chỉ biết chờ đợi và chờ đợi mà thôi
    Rồi thư anh về sau mấy tháng bặt tăm, em mừng lắm, nỗi vui mừng không kể xiết bao, em như cánh đồng hạn đang chờ cơn mưa đến, anh có biết là khi lá thư đầu tiên mà anh gởi về báo tin bình an em đã không cầm lòng được mà hét to lên.
    “Anh Tuấn đến Thái Lan rồi cha, mẹ ơi, chồng của con tới nơi bình an rồi, anh Tuấn vẫn còn sống cha, mẹ ơi, tiếng la hét của em trong nỗi vui mừng và nước mắt”. Những ngày tháng anh ở bên trại tỵ nạn Thái Lan là những cùng cực nhất trong đời mà anh kể cho em nghe, em thương anh nhiều lắm, vì một mình bơ vơ nơi đất khách quê người không biết anh sẽ sống ra sao trong một môi trường thiếu thốn đủ thứ, tuy bên quê nhà cũng chật vật nhưng người trong gia đình và bà con còn có thể giúp đỡ lẫn nhau trong cơn hoạn nạn, có những đêm nằm không sao ngủ được và hình ảnh của anh cứ mãi chập chờn trước mắt, em giang hai tay ra định ôm anh nhưng bỗng nhiên bóng hình anh chợt tan biến, lúc đó em buồn và khóc thật nhiều lắm anh ạ, em ước gì lúc đó được nằm trong vòng tay của anh, để em kể cho anh nghe thật nhiều về những tháng ngày vắng anh
    Đêm hôm nay, em bỗng nhớ thật nhiều những ngày chúng ta mới quen biết nhau, con đường chiều mưa đổ có anh đến chổ hẹn hò thật sớm, trong quán nước bên lề đường, anh ngồi đó uống cà phê chờ em đến, khi đến nơi em hỏi
    _ Anh chờ em có lâu không ? Anh mỉm cười và bảo rằng …..
    _ Không có lâu, chỉ có một chút thôi . Tuy anh nói thế nhưng em biết là anh chờ em hơn cả tiếng đồng hồ, một phần xin phép cha,me ra ngoài, một phần trời lại đổ cơn mưa thình lình, em cũng xốn xang trong lòng lắm nhưng biết làm sao hơn ……
    Sài Gòn có những cơn mưa chợt đến chợt đi, những lần đi chơi cùng anh là những lần trời lại đổ mưa, mưa bay lất phất, mưa rơi trên phiến đá buồn, mưa bong bóng, em thích nhất là nhìn mưa bong bóng, những chiếc bóng nước cứ trôi rồi phập phồng tan theo dòng nước, có những lần đứng mái hiên nhà người trú mưa, em thường nghịch đưa tay ra ngoài vọc nước, hứng từng giọt mưa rồi giũ nhẹ vào người anh mà cười, anh nắm chặt hai tay em lại rồi khẽ bảo “ lớn rồi mà cứ như con nít, biết bao nhiêu tuổi rồi chưa, sắp lấy chồng rồi đó cô ơi”
    _ Ai mà thèm lấy chồng chứ . Em bĩu môi nhìn anh nói,
    _ Có thiệt là không muốn lấy chồng không ? Anh vừa cười vừa hỏi gặng lại em, và rồi em đã là vợ của anh vào một ngày đầu xuân
    Kỷ niệm nhiều quá Tuấn ơi. Nếu viết xuống có thể thành một cuốn truyện tình yêu rất đẹp nhưng tất cả đã là quá khứ dĩ vãng, quá khứ đẹp như thế nào nhưng khi đã trôi qua thì có bao giờ trở lại được đâu anh, con tạo cứ xoay vần, anh và em mỗi người lại có một cuộc sống riêng và sự thay đổi chung quanh không ngừng nghỉ cũng như tình yêu của hai chúng ta cũng đã dần dần ….phai nhạt theo năm tháng.
    Tuấn ơi ! xin anh hãy tha lỗi cho em, ngàn lần xin anh tha lỗi cho em Tuấn ơi, năm tháng xa cách nhau chuyện đời dâu bể và em …em không biết phải giải thích với anh như thế nào, anh có biết không nhiều lần em muốn viết thư nói rõ cho anh biết nhưng em không làm sao làm được, cứ mỗi lần đặt bút xuống viết được vài hàng rồi em lại xé đi vì em thấy tàn nhẫn với anh quá, em thấy mình quá phũ phàng với tình yêu của anh cho nên em đành thôi vậy, Tuấn ơi ! em đã ….em đã …có con với người khác rồi anh ạ

    5

    Những ngày tháng cô đơn hiu quạnh đã làm cho em trầm cảm, ít nói và không muốn làm gì cả, gần hai năm về trước một lần em bị sưng phổi cấp tính phải đưa vào nhà thương cấp cứu, chết đi sống lại em đã nằm điều trị trong nhà thương gần 2 tuần lễ nhưng sợ anh lo lắng nhiều nên cha,mẹ không có thư cho anh biết, trong thời gian đó bác sĩ Hưng hết lòng chăm sóc cho em, Hưng cũng là người bạn thời trung học với em, biết được hoàn cảnh của chúng ta anh Hưng đã hết lòng an ủi về mặt tin thần và chăm sóc cho em từng chút một, sau khi ra viện được một thời gian anh Hưng luôn tới nhà thăm viếng, giúp đỡ mọi mặt, em thấy lòng mình bâng khuâng như có chút gì thay đổi, lúc đó em sợ lắm, em sợ trái tim của mình đã bắt đầu biết rung động với một người đàn ông khác, em bắt đầu trốn tránh không gặp mặt và tiếp xúc với anh Hưng nữa, nhưng khi không gặp anh Hưng vài ngày thì lòng em có một cảm giác hụt hẩng, em như người mất hồn đối với những việc trước mặt. Rồi một lần anh Hưng lấy hết can đảm đã tỏ lòng với em, tâm trạng em lúc đó vừa vui vừa sợ lại vừa bang khuâng, em thấy mình mâu thuẩn quá đối với tình yêu của anh Hưng và lòng chung thủy với anh, trong lúc em đang nhắm mắt lại suy nghĩ thì anh Hưng đã ôm chặt em vào lòng và hôn em, phản ứng tự nhiên em đẩy anh Hưng ra nhưng ảnh cứ ôm chặt em lại, thấy lòng mình nao nao, hai tay em buông lửng không còn động lực nào chống lại trước tình yêu vồ vập ấy và trong giây phút yếu mềm ấy em đã hoàn toàn thuộc về anh Hưng, khi bừng tỉnh lại em khóc thật nhiều anh Tuấn ơi, em đã phản bội chồng mình, tại sao em lại làm những chuyện như thế, em cứ tự hỏi mình và khóc mãi trong nhiều ngày, sau lần đó em cương quyết không gặp anh Hưng nữa nhưng định mệnh thật là trớ trêu lại an bài cho em đã mang thai với anh Hưng, em không biết đây là oan nghiệt hay định mệnh, em đã toan phá thai nhiều lần nhưng anh Hưng một lòng ngăn cản, ngay cả có lần em đã nằm trên giường phẩu thuật thì anh Hưng xông vào van nài, nhìn anh Hưng quỳ xuống với dòng nước mắt năn nỉ mong em đừng lấy đi một sự sống, em thấy lòng xốn xang vì dẫu sao đi nữa cũng là một sinh mạng, cũng là con của em rồi chúng em ôm nhau mà khóc. Tám tháng sau thì bé Ngân Huỳnh ra đời trong tình thương yêu của cha mẹ, nhiều lần em muốn nói cho anh biết nhưng em thấy tàn nhẫn với anh quá, em thấy mình bất lực trước ngồi bút anh ạ, hãy tha thứ cho em nhé Tuấn, một người vợ không có lòng bất trung với anh nhưng định mệnh lại bắt hai chúng ta xa nhau để rồi con đường gia đình lại tự rẽ lối trong cuộc sống thường tình, em không dám bào chữa cho mình nhưng lòng em vẫn thương anh và tình yêu kia vẫn ngự trị trong lòng. Nhưng trái tim em hình như đã yêu con và yêu anh Hưng rồi Tuấn ạ, Nhiều lần em suy nghĩ muốn chôn kín chuyện này trong lòng mãi mãi và mãi mãi vì em không muốn hình ảnh một người vợ phai nhạt trong lòng anh, em muốn anh giữ lại những gì đẹp nhất của hai chúng mình, em mâu thuẩn và ích kỷ quá phải không anh, thư trước anh nói sẽ bảo lảnh cho em sang Mỹ, thật lòng mà nói em bâng khuâng lắm anh ạ, Anh Hưng thì không nói gì cả nhưng sau nhiều đêm suy nghĩ anh Hưng bảo em muốn sum hợp cùng anh thì ảnh không phản đối vì mấy năm qua ảnh đã cướp đi tình yêu kia nhưng mong em hãy để bé Ngân Huỳnh lại cho ảnh nuôi nấng, vì bé Ngân Huỳnh là tất cả những gì trong cuộc đời của ảnh, làm sao em có thể xa con của em đây anh, Ngân Huỳnh là giọt máu được hình thành bằng một tình yêu chân thật của tâm hồn, của sự an ủi hy sinh và chăm sóc của những mảnh đời đã được thượng đế an bài cho mỗi số mạng con người, em làm sao xa con và anh Hưng đây anh.

    6
    Tuấn ơi ! Hãy tha lỗi cho em, em không còn biết nói gì hơn ngoài những lời mong anh tha thứ cho em, mong anh hãy hiểu và cảm thông cho nỗi lòng của người làm me, mong anh hãy xem tất cả chuyện của chúng mình đã chôn vùi vào quá khứ, hãy để những kỷ niệm ngày nào vẫn đẹp mãi mãi trong ký ức của chúng ta nhé anh, thời gian sẽ là viên thuốc nhiệm mầu để chữa trị tất cả các vết thương lòng. Em luôn mong anh có một cuộc sống an lành và nhiều thành tựu nơi đất khách quê người, lời cuối cho phép em được hôn anh lần cuối cùng trong lá thư này, em xin cầu chúc cho anh luôn được nhiều sức khỏe và gặp được một người con gái sẽ cùng anh đi hết quãng đời còn lại.
    Thương Anh .Nga
    Vẫn còn bàng hoàng khi đã đọc xong lá thư của người vợ ở Việt Nam gởi sang cho mình, còn Thùy Trang thì bỡ ngỡ không ít, không biết là nên mừng hay nên chia xẻ một tin buồn giùm cho chồng mình vì vợ của chồng mình đã có con với người khác và muốn chia tay với chồng mình, những ý nghĩ ngỗn ngang và lộn xộn đang bủa vây trong đầu óc, nhìn chồng vẫn còn tần ngần khi hai mắt của Tuấn như mông lung giữa không gian trong căn phòng mà lá thư đã rớt xuống từ đôi tay, Trang nắm lấy tay chồng mình an ủi
    _ Tất cả đã là định mệnh rồi anh ạ, đừng buồn nữa anh, dẫu sao chị Nga cũng tìm được một hạnh phúc cho riêng mình rồi, bây giờ chị đã làm mẹ và đã có một gia đình êm ấm, anh và chị ấy không thể trở lại như ngày xưa được nữa, chị Nga đã chọn cho mình một con đường hạnh phúc trước mặt và cũng mong anh sẽ tìm quên trong một tương lai hạnh phúc mới
    _ Anh vẫn biết thế nhưng trong lòng vẫn thấy có chút gì đó không biết nói làm sao, như là cũng chúc phúc cho Nga nhưng mà cũng thấy ấm ức phần nào, rồi như là không biết nói làm sao nữa em ạ. Tuấn nhìn Trang chậm rãi phân trần tất cả những suy nghĩ trong lòng rồi quay sang hôn Trang Tuấn lại tiếp
    _ Anh cũng có người vợ này bên cạnh rồi thì còn ấm ức ghen tuôn gì nữa, lúc trước thì cứ mang mặc cảm tội lỗi vì không giữ đạo vợ chồng với người vợ còn kẹt lại bên quê nhà, không biết ăn làm sao và nói thế nào nếu Nga biết được chuyện chúng mình, những lần khi nghĩ tới bảo lảnh Nga sang được bên đây rồi thì sẽ ra sao với cuộc tình tay ba này, anh không dám nghĩ tới những ngày đó nhưng bây giờ …….
    _ Anh thoát khỏi nạn rồi chứ gì, bây giờ tự do rồi đó. Thuỳ Trang nũng nịu bên chồng
    _ Bây giờ thì anh độc thân trên danh nghĩa đó nghen. Tuấn nhướng mắt nhìn vợ
    _ Đúng rồi, bây giờ muốn mấy bà mà không được, giỏi thì đi kiếm thêm đi, em không thèm đâu. Nói đoạn Thuỳ Trang tính đứng lên ngoe nguẩy bỏ đi nhưng Tuấn đã ôm Thùy Trang vào lòng và nói
    _ Bây giờ thì phải cua cho bằng được cái cô này đây, cô ơi thương ai cũng vậy thương giùm anh, anh cám ơn nhiều mà, nghen cô, cô Trang ơi ……..
    Thuỳ Trang bị Tuấn kéo giật mạnh xuống cho nên ngã vào lòng, thừa lúc đó thì Tuấn đã tìm đến môi Trang mà hôn đắm đuối, Trang chống cự cho có lệ rồi hai tay ôm cổ Tuấn hôn trả lại, hai người chìm vào trong thế giới tình yêu, Tuấn từ từ đưa tay cởi từng cúc áo của Trang, như một con mồi ngoan ngoãn nàng nhắm nghiền đôi mắt lại mặc cho Tuấn như một nhà thám hiểm trên thân thể của mình, khi cảm nhận ra mình không còn ột mảnh vải che thân thì Thuỳ Trang khẽ nói vào tai Tuấn
    _ Tuấn ơi ! tắt đèn đi anh
    _ Không ! anh muốn được nhìn tất cả nơi em duới ánh đèn
    _ Anh hư quá
    _ Anh hư hơn nữa nè ………………
    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 08-02-2013 at 03:57 PM.

  2. #2
    Truyện Cực Ngắn


    Lỡ Hẹn



    Lưu Vĩnh Hạ

    Nhà nghèo, mẹ Tuấn phải buôn tảo bán tần, thức khuya dậy sớm, để có thể xoay sở cho Tuấn lên Sài Gòn tiếp tục con đường học vấn. Biết mẹ vì mình trăm bề cực khổ, Tuấn rất chăm chỉ để không phụ lòng của mẹ . Học giỏi lại hiền lành nên Nga, cô bạn láng giềng cùng lớn lên từ thuở hàn vi để dạ thương yêu, Tuấn cũng một lòng chung thủy nhưng vì gia cảnh nên hẹn một ngày mai khi có một tương lai sau khi tốt nghiệp sẽ xin mẹ đến cưới Nga
    .Bốn năm lặng lẽ trôi qua, cuối cùng Tuấn cũng không phụ lòng của mẹ và Nga, Tuấn tốt nghiệp hạng khá cho nên đã được một công ty nước ngoài nhận vào làm việc, ngày trở về thăm quê hương, mẹ mừng rơi nước mắt rồi nói ....
    Nga lấy chồng Việt Kiều rồi con ạ, cũng nhờ nó giúp đỡ 2 năm qua mà con mới tốt nghiệp, chứ mẹ làm gì mà gồng gánh hết chuyện học hành của con nổi, nhắc đến nó , tội lắm con ạ . Ngày nó đi , nó khóc biết là bao, làm cho ai cũng phải mủi lòng mà khóc theo nó, nó dặn đừng cho con biết , sợ con đau lòng mà bỏ học
    Tuấn nghẹn lời không nói được gì nữa, như có những giọt lệ trong lòng đang chảy ngược, thì ra sự thành tựu của Tuấn bây giờ, một phần đã nhờ vào sự giúp đỡ của một người con gái quê mùa .
    Trên bến sông, Nhà của bác Tư đối diện đang gả con, người ta đang tấp nập vui cười đón dâu, hỏi ra mới biết, bác Tư gả con gái của mình cho một gã Việt Kiều chỉ nhỏ hơn bác đúng ....1 tuổi
    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 05-03-2013 at 12:21 PM.

  3. #3
    Thức Tỉnh

    Lưu Vĩnh Hạ
    _ Má ơi ! Bạn chị hai ở Mỹ gọi về nè. Đứa con trai út gọi lớn xuống bếp, bà Hằng tưởng con gái mình gọi về, vừa cầm điện thoại lên than trách liền

    _ Má nhận được 200 đô con gởi về hai tuần rồi nhưng sao ít hơn phân nửa như mọi lần quá vậy, con cũng biết là ở Việt Nam bây giờ cái gì cũng đắt đỏ, mẹ đi đám cưới cũng cho 100 đô rồi, đám giỗ chú hai hàng xóm mời, mua chai rượu làm quà cũng cả triệu. Má của Việt kiều thì phải thế con ạ, một tuần 1 lần má phải đi mát-xa tốn nửa triệu, mấy đứa em thì năm chục ngàn tiền ăn sáng mỗi đứa, ăn trưa thì một trăm ngàn, rồi chi tiêu lặt vặt trong nhà, con phải gởi về nhiều hơn tháng sau nhé. Bà Hằng tỏ thái độ không hài lòng với con
    _ Dạ ! Cháu là Châu bạn của Nhung bác ạ, số tiền đó là con thay mặt Nhung gởi về lần cuối cho bác, vì con biết Nhung hay gởi tiền giúp gia đình hàng tháng nhưng từ đây bác và gia đình cố tiết kiệm lại vì tháng trước…Nhung…bị tai nạn xe…qua đời rồi bác ạ
    Bà Hằng như bị trời trồng, để rơi chiếc điện thoại xuống nền nhà, khóc oà …đưa mắt lên tường nhìn vào tấm ảnh của đứa con gái
    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 05-03-2013 at 12:23 PM.

  4. #4
    Mùa Mưa Đi Qua


    Lưu Vĩnh Hạ


    Đã hơn hai mươi năm rồi tính từ ngày nàng đi lấy chồng thì đây là lần đầu hắn trở lại thành phố San-Fransico, hắn còn nhớ mãi buổi sáng hôm đó mưa rơi tầm tả, hắn đứng bên kia đường nhìn đàn trai sang rước dâu mà lòng đau như ai xé, mưa bong bóng phập phồng, sao em vội đi lấy chồng. Hắn còn nhớ ngày đầu tiên quen nhau dưới mái hiên, hai người đứng trú mưa, ánh mắt nhìn nhau thay cho lời nói và cũng từ ấy ....
    _ Hôm nay trở về con phố xưa nghe lòng nao nao với bao kỷ niệm đã đi qua, hắn ngước lên nhìn căn Apartment mà nàng đã cư ngụ hai mươi năm về trước. Cũng tại chổ đứng này mà năm xưa hắn đã từng đứng suốt cả một đêm trong màn sương giá lạnh chỉ mong gặp được người mình yêu
    . Rồi hôm nay những hạt mưa lất phất bay bay trong buổi chiều hoàng hôn bỗng hắn nghe tiếng gọi từ đằng sau
    _ Phúc ! Có phải anh không .....anh Phúc
    _ Trúc Mai ! Hắn nghẹn lời

    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 05-03-2013 at 12:27 PM.

  5. #5
    Bất Hiếu


    Lưu Vĩnh Hạ

    Cả một đời vất vả bán ve chai để mua cho đứa con trai chiếc xe gắn máy chạy xe ôm, lòng bà mẹ vui lắm. Một sáng thức dậy người mẹ không thấy con mình đi làm nên hỏi
    _ Con ơi ! trời sáng rồi sao con không đi làm ?
    _ Con còn mệt và nhức đầu quá má à, với lại chiếc xe đâu còn ở nhà
    _ Chiếc xe đâu rồi ?
    _ Ummmmmmm….tối hôm qua đi nhậu với tụi bạn rồi bắt độ bóng đá lỡ thua nên con cầm nó rồi
    Người mẹ lặng lẽ lau dòng nước mắt, quẳng gánh ve chai lên vai với những bước đi khập khễnh

  6. #6
    Hoa Phượng Ngày Xưa

    Hôm nay đã hết mùa hè rồi mà phượng vẫn nở đỏ rực cả một góc sân trường, nhìn những đứa học trò tiểu học của mình chạy tới chạy lui đùa giỡn bỗng Vi nhớ đến Vĩnh,Vi đi tới thân phượng còn in dấu khắc tên của mình và Vĩnh. Đã hơn 10 năm , mười năm vật đổi sao dời, mười năm biết bao nhiêu thay đổi, không biết giờ Vĩnh ra sao ? có còn nhớ cô bạn học cùng lớp thuở nào giờ đã trở thành cô giáo trẻ của trường xưa. Đang còn suy nghĩ mông lung thì có một cô trò nhỏ chạy đến
    _ Thưa cô ! có một chú đến tìm cô đang đợi cô trên văn phòng
    _ Cám ơn em. Nói đoạn Vi rảo bước qua dãy hành lang lớp học đến văn phòng dành riêng cho giáo viên
    _ Vi...Vĩnh đây
    _ Vĩnh....anh...Vĩnh....nhận ra Vi hả?
    _ Dĩ nhiên rồi, hai cái đồng tiền trên má còn chưa rụng xuống thì làm sao mà không nhận ra được chứ , Vi vẫn đẹp như ngày xưa
    _ Xạo hoài, hồi đó còn nhỏ xíu, biết gì mà đẹp, mà nè !Sao biết Vi dạy học ở đây
    _ Có thông tin bạn bè mà.Hôm nay đến đây để nhờ Vi nè
    _Chuyện gì vậy Vĩnh ?
    _ Chào cô đi con! Con trai của Vĩnh đó, nhờ Vi chạy trường giùm, nghe nói bây giờ trường của mình dạy tốt lắm nên mong cháu được có lớp ở đây
    _ Vĩnh lập gia đình rồi à ?
    .Vi buông tiếng thở dài, vuốt đầu cậu bé,giống Vĩnh qua. Hình ảnh ngày xưa bỗng hiện về trước mắt, ngày đó Vĩnh nghịch ngợm lén khắc tên Vi và tên Vĩnh lên thân phượng, Vi nhìn thấy liền hỏi
    _ Sao Vĩnh khắc tên Vi làm gì ?
    _ Lớn lên Vĩnh...muốn cưới Vi làm vợ
    . Nói xong Vĩnh nhìn Vi cười rồi bỏ chạy ............................
    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 07-08-2013 at 03:31 PM.

  7. #7
    VẾT NHƠ


    Lưu Vĩnh Hạ


    Đi làm nails ở tiểu bang khác theo lời của chị họ được mấy tháng, ở chổ làm có người thợ nam tên Sang rất thích Sương, biết tâm ý của Sang, Sương cũng thường tránh né, nhưng ở chổ lạ này rất buồn, nhất là mùa đông khi tuyết rơi xuống .Cảnh vật xung quanh phủ một màu trắng băng giá, lòng Sương cũng bâng khuâng mỗi khi Sang tìm đến và ân cần , rồi chuyện gì đến cũng đến .Một đêm nọ Sương đã nằm gọn trong vòng tay của Sang, Hương đã để một người đàn ông thứ hai trong đời ve vuốt và hiến trọn thân mình . Nụ hôn bất chợt của Sang đã làm lòng Hương nao núng, Hương đẩy Sang ra, Sang càng hăng, kéo Sương vào lòng, tham lam lên môi Sương, Sương rã rời hai tay không còn biết mình là ai,như một con mèo ngoan ngoãn trong vòng tay người chủ, Sương mặc cho Sang đưa tay gỡ từng cúc áo của mình, Sương nhắm mắt thật chặt vừa xấu hổ vừa như tận hưởng niềm đam mê thể xác, khi mở mắt ra thì Sang đã trên người của Sương. Sang đến như vũ bão, như một con thú khát mồi, Sang vồ vập, mạnh bạo, cuồng nhiệt trên thân thể của Sương, hai tay ôm chặt người Sương, môi vẫn không rời môi Sương tận khi Sang như người ngã ngựa trên chiến trường sa mạt
    _ Sương ! anh thích em lắm
    _ Sang ! anh vừa nói gì ? Anh thích Sương chứ không phải yêu Sương sao ? Sương trố mắt nhìn Sang hỏi
    _ Em sao vậy, mình lớn cả rồi, chuyện này em cũng đâu phải lần đầu. Sang vừa nói vừa cười
    _ Em ...em nghĩ là anh ....anh yêu em từ bao tháng nay. Sương nghẹn lời
    _Yêu và thích khác nhau, anh chỉ thích em thôi, mình vị thành niên hết rồi, chuyện này có gì mà quan trọng đâu em. Nói xong Sang đứng dậy mặc quần áo vào
    . .Sương cắn răng uất ức, thì ra những lời đường mật những ân cần kia chỉ để thỏa mãn nhu cầu sinh lý của người đàn ông này,từ Việt Nam sang đây chưa đầy một năm Sương đâu biết những mối tình một đêm như thế này , nước mắt mằn mặn trên đôi môi khi Sang bước ra khỏi phòng ngủ của Sương .Tiếng điện thoại reo, Hương bắt máy
    _Hello ...helllllllllllllooo
    _Vợ ơi ! ông xã đây, em đang làm gì đó, sao giọng em run run, em đang khóc hả,
    _Em ....em ...xin lỗi anh. Sương oà khóc nức nở
    _Thôi đừng khóc nữa, chuyện gì mà xin lỗi anh, bên đó buồn lắm phải không, OK để anh xin phép chổ làm nghỉ một tuần, sang thăm em nghen, đừng buồn nữa vợ ơi , anh nhớ em và yêu em nhiều lắm, thôi em ngủ sớm đi, mai có sức đi làm, nhớ mặc áo ấm kẻo bịnh đó nghen,bye emmmmm
    . .Buông điện thoại xuống lòng Sương se lại, tại sao Sương có thể phản bội chồng mình như thế, một người chồng hết dạ thương yêu mình, một người chồng đã cưu mang Sương từ Việt Nam sang đây, Sương hận mình đã trót lỡ dại nghe lời đường mật của Sang .Đi vào nhà tắm, xả nước Sương đổ xà bông lên người,thật nhiều và thật nhiều như cố rửa sạch một vết nhơ trong đời
    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 08-02-2013 at 03:58 PM.

  8. #8
    Ngày Vượt Biển


    Lưu Vĩnh Hạ

    _Mẹ với mấy em không đi với 2 con sao mẹ ?
    _ Không con, con hãy cùng em con đi bộ ra đầu đường chổ quán cà phê của cô Tám Lành, ngoài đó có cậu 2 chờ sẵn rồi, mẹ không thể đưa con đi được vì bọn công an rình rập dữ lắm, con hãy chăm sóc cho em, đi đến đâu rồi thì thư về cho mẹ biết nghe con, đây là địa chỉ nhà mình .Nói xong người mẹ nhét tấm giấy nhỏ vào túi áo con mình
    _Mẹ ơi ! Con không đi, được không mẹ.
    _Con phải đi con ạ, ra nước ngoài, cố gắng học hành, nơi đó có tự do, có tương lai , còn ở đây mẹ không biết đời của các con sẽ ra sao. Nếu cột đèn đi được thì nó cũng vượt biển con ạ
    .Nhìn bóng dáng sau lưng 2 đứa con, đứa 14 đứa 12 đang từng bước nặng nề ra đường phố khi bóng đêm vừa buông xuống, lòng người mẹ quặn đau, từng cơn thắt chặt lại, nước mắt người mẹ chợt tuôn tràn trên khóe mắt, bà mẹ ôm mặt khóc nức nở, nhưng khóc cũng chỉ đủ để một mình bà nghe, không biết rồi đây 2 đứa con nhỏ dại của bà về đâu, Người mẹ chấp hai tay, nhìn lên bàn thờ của chồng rồi nói
    _ Ông ơi ! đừng ở nhà nữa, hãy theo 2 con mà phù hộ cho chúng nó đi vượt biển đến nơi an toàn nghen ông
    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 08-02-2013 at 03:59 PM.

  9. #9
    Chuyện Tình Yêu

    Lưu Vĩnh Hạ


    Cám ơn em đã cho anh biết trước ai là người Huế ai là người Trung .....hihihi ...Hoàng cố tình chọc ghẹo Trà Mi
    _ Bộ người Huế dữ lắm sao vậy ? đụng ai cũng quýnh hết à ? Trà Mi nheo mắt nhìn người yêu.. _Hình như em cũng người Huế đó mà ...hihihi .hèn chi cứ đòi cho anh quỳ trên vỏ sầu riêng, ác chưa nì , ác chi dzữ rứa O nớ ...? Em nè, anh có viết 1 _2 truyện ngắn nữa đó, đọc xong cho anh biết ý kiến nghe cưng . Hoàng cười nắm tay người yêu nói
    _Truyện cực ngắn của anh viết dỡ quá hà ? Trà Mi lém lỉnh
    _Dở thiệt sao ?
    _Thiệt mà, nhưng em thích đọc. Trà mi hôn vào má người yêu nói tiếp
    _Em thích đọc những câu chuyện tình yêu dang dỡ mà anh dựng lên, thơ mộng và đẹp , có phải chỉ có chia ly thì những hoài niệm kia mới thật sự đẹp và sống mãi trong lòng người ta không anh ?
    _ Nếu như một ngày nào đó hai chúng ta xa nhau, em buồn và nhớ nhiều về kỷ niệm không ? Hoàng khẻ hỏi người yêu
    _Em muốn anh hãy viết chuyện tình của chúng ta bằng một cuốn tiểu thuyết thật dài
    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 03-07-2014 at 10:51 AM.

  10. #10
    Ngày Đó .........


    Lưu Vĩnh Hạ

    _ Anh ! pha bình sữa cho con giùm em đi anh, xong rồi rửa đống chén luôn nghen, chút nữa anh chạy ra chợ Việt Nam mua giùm em con gà chiều nấu cháo, sẵn anh mua giùm em 1 ly chè chuối và chè 3 màu luôn nghen, em thấy thèm chè quá hà, anh ghé sang tiệm giặt đồ, lấy về cho em mấy bộ đồ luôn, hóa đơn em để trên bàn ở dưới bếp đó anh. Sáng ngày mai trước khi đi làm, anh ẵm con sang nhà mẹ chăm sóc giùm em đi, mấy hôm nay nó cứ khóc hoài với lại em không thấy khỏe trong người.Công việc mới em nghỉ rồi lương ít ỏi mà việc thì nhiều quá, nhìn mặt bà chủ cũng phát ghét, hơn nữa lương của anh cũng dư xài cho gia đình rồi, làm nhiều chỉ tội đóng thuế mà thôi
    _Khánh nhìn vợ lắc đầu không nói gì cả, vì Kim chưa bao giờ qua 1 tháng với bất cứ công việc nào ,từ ngày cưới nhau và có đứa con đầu lòng thì Kim đã thay đổi hoàn toàn, không giống như một người vợ đảm đan, thuỳ mị và hy sinh cho gia đình như Kim nói với Khánh trước khi thành hôn, mọi việc từ trong ra ngoài đều do một tay Khánh làm cả, nói đúng hơn là Kim lười chảy thây, chỉ biết ăn rồi đi shopping, đến nổi con cái cũng quăng cho mẹ chồng chăm sóc, tối ngày chỉ biết lên mạng chát với chít. Nếu như ngày đó trong buổi tiệc sinh nhật của Kim, Khánh không vì men say với những lời đưa đẩy mà đã "lỡ dại"ngủ với Kim thì có lẽ cuộc đời đã khác cũng như nếu lần đó Kim không mang thai .......................

    .....................................
    Vài Điều Suy Nghĩ Của Tuổi Trẻ Hải Ngoại

    Lưu Vĩnh Hạ


    Trong khi thủ tướng của Trung Quốc là ông Lý Khắc Cường đến thăm Potsdam Đức Quốc và nhắc lại chuyện các nước đồng minh vào năm 1945 họp hội nghị đưa ra các điều kiện buộc quân đội Nhật Hoàng đầu hàng năm đó, ông Lý Khắc Cường cũng tuyên bố dõng dạc rằng Trung Quốc sẽ không để và cho phép bất cứ ai phá hoại hoặc chối bỏ trật tự hòa bình được thiết lập sau đệ nhị thế chiến , những lời tuyên bố của thủ tướng Trung quốc như nhắm vào 8 điều tuyên bố của Cairo Ai Cập, như muốn Nhật Bản phải trả lại những phần lảnh thổ đã đánh chiếm của Trung Hoa, trong đó có các đảo biển phía Đông Bắc Trung Quốc và Đài Loan
    Những tuyên bố ấy đối với thế hệ trẻ Việt Nam nghĩ gì, không biết ông thủ tướng Trung Hoa có nhắc đến Ải Nam Quan và hai quần đảo Trường Sa, Hoàng sa của Việt Nam không nhỉ, ông đòi Nhật Bản trả lại những lảnh thổ nào thuộc về tổ quốc ông nhưng chưa hẳn là chuyện có thật, nhưng đảng cộng sản Trung Hoa của các ông đã xâm lăng nước Việt Nam năm 1979 và chiếm mất luôn cả Ải Nam Quan, bây giờ thì vẽ cái bản đồ đường lưỡi bò biển Đông nhằm thôn tính luôn cả những quần đảo thuộc về chủ quyền của đất nước Việt Nam. Trận hải chiến năm 1974, biết bao nhiêu người lính Việt Nam Cộng Hoa đã bỏ mình, hy sinh để bảo vệ từng hải đảo, lảnh thổ của đất nước Việt Nam. Ai Phải trả lại cho ai đẩy và ai luôn chính là những người chuyên đi gây hấn, xâm lăng rồi cũng chính mình lên tiếng là người khác xâm chiếm lảnh thổ mình, cả thế giới đều biết là các ông chính là những người vừa ăn cướp vừa la làng, chính khi thế hệ trẻ chúng tôi nghe ông tuyên bố những câu dị lập khi sang nước Đức, cũng phải bật cười, cái cười của tuổi trẻ, cái cười mà chúng tôi cho là chỉ có đảng cộng sản của các ông mới dám nói ra thôi vì không biết thẹn với lòng là gì nữa cả
    Ông Lý Khắc Cường nói rằng vào đệ nhị thế chiến thì Nhật Bản đã chiếm nhiều lảnh thổ của Trung Hoa mà vào lúc đó đại diện cho Trung Quốc là Trung Hoa Dân Quốc, còn bây giờ là Cộng Hoà Nhân dân Trung Quốc kêu gọi Nhật Bản phải trả về cho cố chủ, vậy trước đó miền nam Việt Nam là Cộng Hoà Việt Nam và bây giờ là Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Viêt Nam, thì Trung Quốc có nên trả lại những gì thuộc về quyền sở hữu của đất nước Việt Nam của nhân dân Việt Nam hay không ? Là con dân của một
    đất nước nào đó thì quyền lợi của tổ quốc phải đi đầu , nhưng những thứ quyền lợi mà các ông lảnh đạo Trung Quốc này đưa ra không phải là mục tiêu hoà bình cho nhân loại mà là lòng tham muốn thôn tính tất cả các nước nhỏ lân bang. Người cộng sản của các ông chỉ nói được nhưng làm thì chuyện đó sẽ không bao giờ .....xảy ra

    Những Con
    Đường Của ...Đảng

    Nhân quyền dân chủ đâu ra
    Bàn tay đảng chỉ trong nhà tù kia
    Dân oan nước mắt đầm đìa
    Đất Cha_Ông bị đảng chia từng phần

    Bờ tre thôn xóm mất dần
    Vì đô thị hóa cả làng ăn xin
    Còn đâu mỗi sáng binh minh
    Tiếng con chim hót hữu tình nước non

    Cây đa gốc khế sau vườn
    Đảng là thợ mộc bào mòn xác thân
    Hãy nhìn thật rõ đảng làm
    Đừng nghe đảng nói mà càng xác xơ

    Mẹ dân oan cũng không ngờ
    Ngày xưa nuôi đảng bây giờ ai nuôi
    Những đứa con mẹ ngược xuôi
    Đứa còn tù tội đứa nơi đọa đày

    Đảng không chỉ cướp ban ngày
    Mà đêm đảng cũng ra tay như thường
    Đảng làm nên những con đường
    Mặt trời không tới nắng hồng không soi

    Mẹ dân oan đã hết lời
    Một đời lặn lội một đời vì con
    Giấu trên môi những giọt buồn
    Mây chiều rơi xuống chạnh lòng nước non

    LVH

    Last edited by Lưu Vĩnh Hạ; 01-30-2014 at 01:53 PM.

 

 

Similar Threads

  1. Cuộc sống thật và giả
    By chuongd in forum Chuyện Linh Tinh
    Replies: 1
    Last Post: 04-24-2016, 01:02 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 01:03 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2022 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh