Register
Page 121 of 121 FirstFirst ... 2171111119120121
Results 1,201 to 1,204 of 1204

Thread: Bất kể

  1. #1201
    Biệt Thự
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,660
    Bấy lâu xa vắng, vậy mà hôm nọ đi ngang nhà miêu lão bá, lão bá vẫn thờ ơ không thèm mở mắt nhìn mặt tôi dù tôi đã luôn miệng khen dạo này trông lão bá râu ria lông tóc mượt mà, càng ngày càng “bô” giai. Có lẽ lão bá vẫn không quên lần lão bá cào xước tay tôi, bị tôi đưa tay cào lại chân lão bá. Lão bá ỷ y móng của lão bá sắc bén, không ngờ móng của tôi cũng thuộc hàng “vũ khí sát thương”. Tôi vẫn thầm yêu lão bá.


    Có khi trời nắng, có khi trời mưa.

  2. #1202
    Biệt Thự
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,660
    Tôi đã xuống lại khu hàng xóm Brooklyn cũ. Đi ngang building cũ. Do thói quen, tôi liếc sang bên kia đường, cốt để tìm kiếm "bóng dáng người xưa” tức "đại ca đỡ đầu" gốc Puerto Rican của tôi. Trông đại ca “gang thép” đến nỗi tôi nghĩ anh có thể đè bẹp mình bằng cái liếc mắt của anh và anh có thể đá đít Tony Montoya trong Scarface mà không phải đặt lon lia xuống.

    Nói vậy thì có hơi cường điệu. Thật ra nhìn đại ca không hung tợn đến thế. Đại ca hơi béo lùn và tên gọi là Ray. Nhớ hồi ấy, sau khi tôi biếu anh bịch bánh chocolate chips tôi đã làm tối qua, anh có vẽ biết ơn lắm. Trong tâm trí tôi thì, ông nội này sẽ mang bịch bánh của mình về, chọi nó qua lại với bọn "đàn em" nhà ổng và dập nát bịch bánh ấy với cái nắm tay giận dữ của ổng. Bịch bánh sẽ biến thành bịch thóc và ổng sẽ hít hà bịch bánh vụn nát ấy xuyên lỗ mũi trong lúc tu ừng ực từng ngụm tequila anejo. Nhưng không ngờ, đại ca đã qua nhà tôi và nói đại ca và nhóm “hombres”, đàn em, đã ngồi thưởng thức bịch bánh ấy với những cốc sô-cô-la sữa đặc quệt. GRRRRRR! Canxi!

    Thế mà Ray đã đột ngột ra đi trong mùa đại dịch năm trước. Chúng tôi đã cùng gia đình Ray an táng cho Ray. Bà ngoại Ray rớm nước mắt nhìn tôi đầy vẻ biết ơn. Bà ở với Ray và không biết một tiếng Anh nào. Khi xưa tôi qua nhà Ray có việc tìm kiếm Ray thì bà thò đầu qua cánh cửa sổ trên tầng 2 nhìn xuống. Tôi phải vừa múa tay, vừa vận dụng mớ tiếng Tây Ban Nha bồi gồ ghề của mình hỏi vọng lên, “esta Ray aqui?”.

    Tôi biết Ray chẳng qua là Ray đã TRẢ TIỀN cho em Hồng, chiếc Buick Regal cũ kỹ nhưng xí xọn nhất vũ trụ này của tôi. Thật vậy, Ray muốn trả tiền, mua chiếc xe chỉ còn có một dây an tòan còn làm được việc, đã có một cửa sổ kéo xuống và không thể kéo thẳng trở lại lên. Hệ thống phanh bị khóa/rỉ sét đến nỗi, lần cuối cùng mà tôi và một người bạn đã cố di chuyển nó, sau năm lần chết máy, khi máy nổ trở lại thì chiếc xe ấy đi vào nhịp động “ba bánh” và trượt sang bên kia đường. Âm thanh phát ra giống như của những chú mèo bị xử lý tan banh trong máy xay rác.

    Tôi luôn nhớ Ray vì Ray đã chịu trả tiền cho chiếc xe cà tàng mướn người kéo vứt cũng không ai chịu ấy. Nhờ Ray chịu trả tiền cho Hồng mà tôi đã có thể đóng số tiền security deposit thuê căn hộ chật hẹp, bé xíu.

    Khu hàng xóm cũ nay đã đổi mới, bớt bề ngoài tạp nhạp. Tôi nhớ xưa, Ray nói cái dáng ẻo lả của tôi dễ bị mấy thằng du côn quấy nhiễu, có chuyện gì kêu Ray. Ray và chó của Ray sẽ “che chở” cho tôi . Vâng, Ray có nuôi một con chó. Không phải bất kỳ một con chó xinh xắn nào mà là một con pit bull tôi nhìn là sợ khiếp vía, nói gì tôi dám cho nó tới gần để nó có thể che chở, bảo vệ cho tôi. Ray còn tròng cổ con chó bằng xích. Dây xích! Có một hôm nói chuyện với Ray và chó của Ray (tôi đã cố gắng giữ bình tỉnh để không ngất xỉu vì sợ hãi … biết đâu giống pit bull có cấy ghép sẵn một thiết bị có thể cảm nhận nỗi lo sợ của tôi). Tôi hỏi Ray Đại Ca, chó anh tên gì và anh trả lời, “Bé nó tên Cưng – Cục Cưng - Cariño.”

    For my friend Ray
    Có khi trời nắng, có khi trời mưa.

  3. #1203
    Biệt Thự
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,660
    Chợt như năm 18
    Ca sĩ: Lân Nhã

    -----------------------

    Chừng năm tháng sau, có thể nửa năm sau không chừng, tôi gặp lại Q. Hôm đó tôi xuống phố tìm mua quà sinh nhật cho cô bạn và luôn tiện, ngắm nghía qua cửa kính trưng bày những nghệ thuật và thứ hàng mà tôi biết , nếu tôi thích, tôi phải bấm bụng tằn tiện ăn mì gói cả tháng mới có thể mua nổi.

    Bấy giờ là tháng Mười, tôi đang nhìn một tiểu cảnh cối xay gió thời xa xưa và nghĩ thầm, Halloween sắp tới, tôi sẽ hóa trang làm Don Quijote. Làm sư tử, phù thủy, gozilla hoài cũng nhàm, còn gì thích thú bằng làm đại kỵ sĩ tài hoa xứ Mancha, tay cầm giáo cưỡi con chiến mã gầy gò ngao du sơn thủy, trừ gian diệt bạo, giúp người lương thiện và cứu đại mỹ nhân Dulcinea làng Toboso. Bích, bạn tôi, thế nào cũng bằng lòng hóa trang làm Dulcinea. Bích có tài diễn xuất khá cao, có thể diễn từ tiểu thư yểu điệu thục nữ sang chằn tinh độc ác ăn mắm ruốc trong tích tắc.

    Đang suy nghĩ, bỗng tôi nghe có giọng đàn ông chào tôi mà lại bằng tiếng mẹ đẻ, phát âm rõ ràng. Tôi ngơ ngác nhìn qua nhìn lại rồi ngẩng đầu quay nhìn qua vai trái, không thấy bác nông dân cục mịch ham rượu "sidekick" Sancho đâu, chỉ thấy cái con người cao ráo kia. Tôi nhận ra Q ngay. Q lại gần, nhìn lại tôi, rồi nói “đúng là cô Uyên, không ngờ gặp cô Uyên ở đây.”

    Thật sự bất ngờ. Sau bát phở dưới phố và buổi café xã giao ngắn ngủi trong khu vườn xinh đẹp có cánh cửa cuốn khi kéo lên năm, sáu tháng trước, tôi và Q bẵng tin nhau. Tôi hơi thất vọng khi không có lời hỏi thăm từ Q nhưng tôi không lấy thế mà nghĩ ngợi, buồn phiền. “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ. Vô duyên diện kiến bất tương phùng.” Ngờ đâu Q lại xuất hiện.

    Tôi chào lại Q và nói, “Thiệt là bất ngờ! Mấy khi tôm được gặp rồng.”

    Q bật cười. Lòng tôi vui kỳ lạ nhưng tôi không muốn Q nhìn thấy điều đó, tôi quay nhìn các cô cậu bồ câu đang dành đồ ăn, cào mổ nhau trên vỉa hè .

    Q hỏi, "Cô Uyên có khỏe? "

    Nghe giọng Q thân mật thì tôi lấy được sự bình tỉnh, trả lời dạ khỏe như trâu, rồi hỏi Q làm gì ở đây? Năng vận động ư?

    Q cười :

    - Vận động giữa phố đông nghịt người như thế này thì không tiện.

    Tôi nói:

    - Sợ đụng độ hay bắt cóc? Anh Q không sợ bị người ta đụng vào mình thì cũng đừng sợ bắt cóc, có gì đâu mà không tiện.

    Nói xong tôi tự hỏi sao mình ăn nói vô duyên vậy. Trường Vũ chưa ca xong “10 năm tái ngộ” mà tôi đã bi bô bỡn cợt như thế này thì lại hỏng bét. Con người này xem chừng mực, không có xu hướng nói chuyện nhảm. Thế nhưng Q không hề để ý, nói:

    - Tôi đang đi kiếm chỗ ăn trưa mà chưa biết nên đi ăn ở đâu. May “đụng độ” cô Uyên …

    Tôi vội nói:

    - Anh Q gọi thẳng tên Uyên được rồi, khỏi cô, cô, cậu, cậu làm gì.

    Q gật đầu, tiếp:

    - Vâng, Uyên. Uyên biết chỗ nào ăn được , xin Uyên giới thiệu.

    Tôi hỏi Q thích những món ăn nào. Q nói món đặc trưng của thành phố. Tôi chỉ tay qua bên kia đường, nói:

    - Quán đó nổi tiếng sạch sẽ, thức ăn ngon, tầng trên có view đẹp nhìn ai cũng thấy đẹp. À, không phải ngày nào Uyên cũng có duyên gặp anh Q, nếu anh Q có thời giờ Uyên xin mời anh Q buổi trưa này vậy.

    Trên mặt Q hiện lên vẻ ngạc nhiên. Tôi cũng hiểu lời mời của mình đường đột nhưng lúc ấy, lời mời của tôi rất thành thật "không ngoài ý" nào hết nên giải thích:

    - Uyên muốn nhân tiện cảm ơn anh Q ấy mà. Lần trước anh Q đã không những giúp Uyên dọn dẹp mà còn ngồi nghe Uyên kể chuyện tình Lan và Điệp. Vả lại, Uyên may mắn trúng thưởng (tôi bịa chuyện này) rút thăm trong văn phòng được cái thẻ trả trước sắp hết hạn ngày mai. Vô quán, anh Q thích những món ăn nào, Uyên sẽ mua hết tất cả những món ăn đó cho anh Q ăn.

    Q bật cười, "Uyên hào phóng!" Rồi nhẹ nhàng nói:

    - Nhưng cảm ơn Uyên, để hôm nào khác?

    Ai cũng hiểu đó là câu từ chối khéo. Mặt tôi như cán cuốc xụi lơ. Tôi cố mỉm cười mà hai gò má nóng ran, chắc đỏ như con tôm luộc. Nhưng trước khi tôi có thể nói “totally cool, không có sao đâu”, thì nghe Q nói:

    -Hôm nay thì Uyên để tôi mời Uyên. Tôi muốn nghe tiếp chuyện tình Lan và Điệp.

    ... Thế có hay hơn không?
    Có khi trời nắng, có khi trời mưa.

  4. #1204
    Biệt Thự
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    1,660
    Chiều t6 đạp gần hết thành phố với T, quên túi rau củ phải chịu nắng, héo queo tội nghiệp.





    Có khi trời nắng, có khi trời mưa.

 

 

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 09:41 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2021 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh