Register
Page 9 of 9 FirstFirst ... 789
Results 81 to 82 of 82
  1. #81
    Man’s devotion to his mom spoils wife’s travel plans
    Abigail Van Buren

    DEAR ABBY: I have been married to my husband for 38 years. We both had long professional careers and saved diligently for our retirement. Our children are on their own and doing well with their careers. My husband retired six years ago. His daily routine is visiting his mother (every day) in an assisted living facility. It is an expensive place, and they take great care of her. I have just retired. I waited to do it until I was 67, thinking we could start to travel (not move).

    My husband has now informed me he doesn’t want to go on any two- to three-week vacations because of his mother. He says he needs to see her every day. Abby, the woman is 98 and going strong! There’s nothing wrong with her except for some forgetfulness. I don’t understand why he feels he “needs” to see her every day. When I try to question him, he gets angry and upset. He makes me feel like I’m the mean one. This is ruining our marriage. I’m not sure what I can do (if anything) to fix it. Help!

    — RANKED SECOND IN THE MIDWEST

    DEAR RANKED SECOND: When a man marries, his wife is supposed to take precedence over his mother. However, because your husband “needs” to do this, you cannot be perceived as standing in his way, which will cause further resentment. His motive may be devotion. It could also be a feeling he could have been a better son in years past. I find it hard to believe no one else could check in on your mother-in-law for the two weeks your husband would be away. (It could be one of your children, a sibling, another relative or a trusted friend.)

    Rather than allow this to affect your marriage, why not consider creating a Plan B? Schedule some trips for yourself. While you’re away, send him lovely postcards with upbeat messages from the places you visit. When you get back, if he mentions he missed you, assure him you missed him too, but you understand right now his mother is his first priority. Then tell him that while no one has a contract with God, “with luck” the two of you will have some nice trips together after “Mom” is gone. Provided, of course, that he still wants to travel after her death.

  2. #82
    Nếu được đổi đôi chân cho ba…
    Ngọc Vân

    “Anh ơi, chở dùm em ra chợ mua ít đồ ăn nghe anh!”, “Ba ơi, chiều nay Ba rước thằng Ru một giờ rưỡi nghe Ba!”, “Ông Nội ơi, con thay vỏ xe không được, ông Nội chạy ra làm dùm con nghe ông Nội!”. Người ‘Anh’, người ‘Ba’, người ‘Ông Nội’ đó chính là Ba của tui. Mặc dù đã về hưu, nhưng lịch trình làm việc mỗi ngày của Ba tui không khác nào một người đi làm fulltime.

    Một lần qua thăm Ba Má tui vào cuối Tháng Mười, trời Cali buổi sáng còn rất lạnh, mới hơn năm giờ đã nghe tiếng rục rịch trong phòng, tui bước vô nhìn thấy Ba đã trong bộ quần áo tươm tất, đang uống ly nước nóng. “Sao Ba dậy sớm vậy Ba?” “Giờ này Ba thức rồi con, chuẩn bị chạy qua chở hai thằng con anh Q. đi học” “Trời! Về hưu kiểu gì mà năm giờ sáng đã phải tò mò thức dậy để chở cháu đi học!”, ‘Có gì đâu, Ba còn phụ được chút nào hay chút nấy!”

    Ba tui là vậy, lúc nào cũng vui vẻ sẵn sàng phụ giúp con cháu, chưa khi nào Ba tui khước từ một sự nhờ vả nào khi con cháu cần. Cuộc sống của Ba đầy ý nghĩa. Ít khi nào tui thấy Ba ở không. Ba cứ tìm việc này việc kia, tự mày mò tìm cách để làm, nhất là những việc liên quan đến máy móc, nhà cửa, xe cộ. “Mướn thợ tốn tiền lắm con” Ba tui hay nói vậy. Cách làm việc của Ba là tấm gương để cho con cháu học hỏi theo. Lúc đã gần sáu mươi tuổi, Ba tui vẫn còn đăng ký học sửa xe hơi trong trường college, Ba tui nói học để cho cái đầu nó làm việc. Khi mới qua Mỹ, cà nhà làm nghề may đồ để kiếm sống, mỗi ngày Ba tui luôn luôn là người đầu tiên bắt tay vào việc và là người cuối cùng tắt máy maý đi nghỉ. Sống sao để đừng làm phiền con, đừng trở thành gánh nặng cho con là phương cách sống của Ba. Mà sự thật là như vậy, nuôi lớn đàn con bảy đứa, cho đến giờ này, con cái vẫn còn phải nhờ cậy đến Ba phụ việc nhà để có thể yên tâm đi làm đi học.

    Chân Ba bây giờ không còn sức như trước, đầu gối đau thốn mỗi lần đứng dậy để đi, Ba nói “Có rất nhiều việc Ba muốn làm nhưng không làm nổi nữa, xi cà que rồi con ơi”, Ba vừa nói vừa cười nhưng tui lại nghe xót xa trong bụng. Nếu như có thể đồi chân tui cho Ba, tui sẽ sẵn sàng chấp nhận mà không cần đắn đo suy nghĩ gì cả.

 

 

Similar Threads

  1. Những buổi chiều còn mưa
    By ndangson in forum Thơ
    Replies: 419
    Last Post: 12-28-2016, 02:04 PM
  2. Lai rai chiều nay
    By thuynh in forum Gia Chánh
    Replies: 438
    Last Post: 07-30-2013, 09:18 PM
  3. 95 tuổi vẫn chăm chỉ chuyện phòng the
    By ngocdam66 in forum Lượm Lặt Khắp Nơi
    Replies: 5
    Last Post: 11-22-2011, 09:49 PM
  4. Bé 3 tuổi chăm mẹ chết mòn trên giường bệnh
    By tử đằng in forum Quê Hương Tôi
    Replies: 0
    Last Post: 10-12-2011, 07:59 AM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 03:47 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2021 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh