Register
Page 5 of 6 FirstFirst ... 3456 LastLast
Results 41 to 50 of 55

Thread: untitled

  1. #41
    Nhà Lầu
    Join Date
    Mar 2012
    Posts
    393
    .


    lâu lâu ranger ra ngoài, mang về một con chuột nhắt. hắn tha con chuột lên balcon, cào cửa. khi sen không thấy, hắn ngoắc mồm gào lên, đánh rơi con chuột xuống sàn

    khi đó, sen chạy ra, túm đầu hắn xách vô nhà, hối con chuột mau chạy. con chuột khốn khổ chưa tỉnh hồn vội lồm cồm bò chạy

    ranger bị nhốt trong nhà, nhìn sen thả con mồi mình vất vả bắt về tặng, giận ghê gớm. hắn gào lên, đòi ra ngoài bắt lại

    sen nhẫn tâm, chối từ quà của hắn

  2. #42
    Nhà Lầu
    Join Date
    Mar 2012
    Posts
    393
    "Này Pooh," tôi lên tiếng. "Sao cậu không bận rộn nhỉ"?
    "Vì hôm nay là ngày đẹp trời," Pooh trả lời.
    "Vâng, nhưng---"
    "Sao phải làm hỏng đi một ngày như vậy"?
    "Nhưng cậu có thể đang làm điều quan trọng gì đó," tôi nói.
    "Tớ đang làm đấy mà," Pooh trả lời.
    "Thế à? Ðiều gì"?
    "Lắng nghe".
    "Lắng nghe điều gì"?
    "Lũ chim. Và con sóc ở đằng kia".
    "Chúng đang nói gì"? Tôi hỏi.
    "Chúng đang nói hôm nay là ngày đẹp trời," Pooh đáp.
    "Nhưng cậu đã biết điều đó rồi".
    "Vâng, nhưng nghe ai đó cũng nghĩ như vậy thì rất tuyệt".

    (Winnie the Pooh)
    Last edited by gtmt; 03-17-2022 at 10:24 AM.

  3. #43
    Nhà Lầu
    Join Date
    Mar 2012
    Posts
    393
    tối sắp đi ngủ, đột nhiên alex chạy vô ôm má khóc như mưa. má hỏi chuyện gì. alex nấc một hồi mới nói: "con đã xong cấp 1. sau hè là lên cấp 2. con lớn lên có nghĩa ba má già đi. con không muốn ba má già chết bỏ con lại!"

    .
    cái ngày cuối năm cấp 1 của mình thì sao nhỉ? đó là một buổi sớm nắng vàng. mình và lũ bạn ngồi ngay ngắn trên sân trường bằng đất. những khóm hoa mười giờ rộ nở. những cây bạch đàn rì rào cành lá. khi mỗi đứa bạn được đọc tên là tiếng reo hò tràn theo, nhất là bạn quang xóm trước vì những trận roi đợi sẵn ở nhà

    ngày cuối năm các bạn trở nên thân thiết, đáng yêu hơn. ngay cả bạn lớp trưởng và đám con trai hay chọc phá. ngay cả thầy chủ nhiệm từng khẽ đỏ tay mấy đứa trong những giờ luyện toán. ngay cả đứa con gái sau trường từng ném đá vào mình

    con đường từ trường về nhà có chút man mác như vạt gió thoảng qua làn tóc, rồi theo những cánh bướm tung tăng theo hàng hoa dại ven rào. khi ấy, ba má là vĩnh cửu - không sinh, không diệt - tự nhiên có mặt khi mình ra đời và sẽ mãi như thế

    tuổi thơ không có những giọt nước mắt tử biệt sinh ly

    .
    tháng năm nơi này có những ngày mưa dầm. khi tạnh là một vạt nắng hanh mỏng trải trên khu vườn sũng nước. gió lay lay cành táo. những đóa hoa snowball trắng phủ kín lối ven nhà. thi thoảng, đôi ba bóng chim sà xuống, rồi vút lên, theo tầng giao động của tiếng phong linh, khuất dạng

  4. #44
    Nhà Lầu
    Join Date
    Mar 2012
    Posts
    393
    -and how big are our sufferings? - he asks
    -as big as we see, as small as we see, as nothing as we realize


    after all, we are waves of energy that belong to nowhere and everywhere; we are each other and not each other

    .
    rare days of stillness among exhaustion and chaos
    Last edited by gtmt; 07-13-2022 at 10:52 AM.

  5. #45
    .

    if sufferings can be measured, then it is still sufferable ...
    would you call that desperation or hope ?

    .

    .

  6. #46
    Nhà Lầu
    Join Date
    Mar 2012
    Posts
    393
    hope is a form of despair

  7. #47
    .


    then there always be hope !
    and faith is what human clings on
    to differentiate hope from despair
    to live on




    .

  8. #48
    Nhà Lầu
    Join Date
    Mar 2012
    Posts
    393
















    .in that rustling autumn sunlight















  9. #49
    Nhà Lầu
    Join Date
    Mar 2012
    Posts
    393
    thực ra bạn có rất nhiều điều muốn nói. quá nhiều thứ đã xảy ra. quá nhiều thay đổi


    rồi bạn lại chẳng có gì để nói


    nó như một cơn lốc cuốn bạn vào trong ấy. điều duy nhất bạn có thể làm là cố thoát ra ngoài. những điều khác đều xa xỉ


    hoặc lẽ bạn đã nhận ra -
    sự thật của cuộc sống không phải thế này|thế kia mà ngôn từ có thể diễn đạt
    mọi thứ vốn dĩ như là


    .
    hình dung cõi đời này là một ngôi trường, và bạn là đứa học trò cứ học hoài một lớp

  10. #50
    Better New Year ốc's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Ốcland
    Posts
    9,591
    Hồi xưa lớp bốn cô giáo lúc ban đầu rất nghiêm nghị làm đám học trò kiêng sợ, nhưng từ từ cái mặt nạ đó mỗi ngày bớt hiệu nghiệm, cô giáo có lần khóc thút thít vì có đứa đi bán hàng rong ở bến xe vô lớp ngủ gật. Lương sư như từ mẫu. Cuối năm cả lớp đòi ở lại lớp để học tiếp cô giáo cũ. Cô nói các em phải lên lớp còn cô ở lại.

    Nếu bạn cứ ở lại hoài một lớp, có khi bạn là cô giáo chứ không phải học trò. Just maybe.

 

 

Similar Threads

  1. untitled
    By gtmt in forum Thơ
    Replies: 1
    Last Post: 03-08-2012, 02:34 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 08:06 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2024 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh