Register
Page 2 of 3 FirstFirst 123 LastLast
Results 11 to 20 of 28
  1. #11
    Biệt Thự Triển's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    24,328







    Nhật ký phong thành (số 6): Vặt nữa đi em!



    Tuấn Khanh
    14 tháng 7, 2021



    Dân xếp hàng mua đồ tạp hóa, phòng bị lockdown lần 2 (Ảnh: Tuấn Khanh)

    Nửa đêm, tự nhiên nghe một cái tin nhắn từ đứa em, chỉ quen trên Facebook thôi chứ cũng chưa từng gặp mặt bao giờ. “Bên anh có ai cần ăn rau không anh, mai em chạy qua đưa”.

    Trước đây mà có ai hỏi vậy, chắc chỉ là chuyện nói qua lại cho vui rồi thôi. Nhưng giữa bóng tối thăm thẳm và heo hút phố chợ, sao nghe như tiếng chuông dịu dàng mở đầu cho buổi cầu kinh sớm mai.

    “Có được bao nhiêu vậy D.?”.

    “Bao nhiêu cũng có, em ở nhà vườn ngay ngoại ô Sài Gòn mà, anh tính chia ra cho bao nhiêu người thì nhắn, mấy chục ký còn dư”.


    Tôi thoáng nhẩm. Nhà anh T, chị L, chị N,… Trong đầu hiện ra luôn gương mặt của những con người đó, vui với món quà “cần thiết” và hết sức “chính đáng” lúc này. Tôi nhắn cho D. con số 30kg toàn là rau, cải… rồi theo đợi “mật lệnh”. Trưa hôm sau, điện thoại tôi nhá lên tin nhắn “Ra nhận đi, em thả ngay đầu hẻm”. Nhờ thêm một thằng bé nữa, chạy tới nơi thì thấy mấy bịch rau lớn bỏ chỏng trơ ở đó. Không thấy ai khác.

    “Đâu rồi D.?”

    “Em chạy rồi anh, để không bị phạt thì xui. May mà có thủ thêm cái áo chạy xe ôm Grab”


    Rau để trong nhiều bịch nhựa lớn. Tôi và thằng bé thay nhau ra đầu hẻm, xách vào nhà đến 2-3 lượt mới hết. Đến lần thứ ba, nhiều gia đình hé cửa sổ, mở cửa bước ra nhìn với ánh mắt khó tả. Nó giống như kiểu sau năm 1975, bạn đi nhận hàng từ Mỹ gửi về, hàng xóm cứ nhìn theo, không lời, nhưng làm cho bất kỳ ai đang vui cũng có thể chựng lại, áy náy.

    Khổ lắm, thời buổi mà báo Một Thế Giới đăng cả một bài chất vấn “100.000 đồng/kg hành lá, 400.000 đồng/kg ớt ở TP.HCM lúc dịch, Bộ Công thương nói gì?”, có thể thấy cuộc sống Sài Gòn bây giờ là để chạy đua với nhau tìm thực phẩm vừa sức mua và sốt ruột con số tăng liên tục. Nhiều thứ đang tăng giá gấp ba lần, nhưng cũng không dễ tìm.

    Tôi gửi lời cám ơn đến đứa em Facebook chưa từng nói chuyện ngoài đó, gửi theo ít nụ cười và niềm vui của bà con nhận được. D. nói hắn cũng mừng, nói cần gì thêm thì bàn với nhau, hắn sẽ cố mang qua. Người Sài Gòn với nhau như vậy, hàm ơn không thể tả được. Hàm ơn cái cảm giác mình sống, và hàm ơn vì thấy cuộc đời chung quanh mình, ai cũng được sống. D. may mắn chạy về được nhà, không gặp trắc trở gì. Nếu như xui mà bị vịn lại, mất 2-3 triệu tiền phạt vì ra đường không “chính đáng” như chơi. Phạt là alê, khỏi cãi, vì đi làm chuyện bao đồng, chứ có thiết thực gì cho mình đây mà chứng minh được?

    Chỉ thị 16 của chính quyền Tp.HCM đưa ra được đủ loại nhân viên công lực rầm rập chận xét, thẩm vấn tại chỗ và phạt rất ngặt, với tuyên bố đanh thép “không chính đáng”. Nhưng sao biết được thế nào là chính đáng trong thời buổi này? Đôi sinh viên ở nhà trọ không có đồ nấu nướng, chở nhau đi mua bánh mì về ăn, cũng bị phạt vì mua thực phẩm không chính đáng. Một phụ nữ đi rút tiền về mua đồ ăn, bị phạt vì công an khăng khăng “mua online được rồi, rút tiền là chuyện không chính đáng”. Trên mạng xã hội còn có chuyện công an tự cho mình quyền quay video, không xin phép một bé gái mang con mèo của mình đến chốt, khóc nức nở xin cho đưa đến thú y. Tay công an đưa lên mạng giễu cợt nước mắt bé gái này, nói bé không giải thích được tính “chính đáng” của sự việc. Con mèo nhỏ chết sau đó. Nhiều người vào chia buồn với bé gái đó, trong đó có câu: “Đành vậy. Ở một xứ sở mà người ta còn coi chó mèo là thức ăn khoái khẩu thì kêu gọi tình thương là điều không thể”.

    Báo Thanh Niên có bài “Mang rau Đồng Nai lên TP.HCM bị CSGT phạt 2 triệu: Trên đây mắc, sao mua nổi”. Tuy không dám phản ứng với Chỉ thị 16, nhưng hàm ý trong bài cũng khó chịu sự cường quyền và lạm dụng phạt người, với hai chủ đề mơ hồ “cần thiết”“chính đáng” đang được tuyên bố vung vít, thậm chí giảng bài như tuyên giáo ở những chỗ phạt người.


    Bình luận của dân chúng trên báo Thanh Niên, trước khi bị ẩn, cho ít tương tác đi

    Một phụ nữ, có vẻ là chủ một công ty nào đó, đi xe hơi mua rau số lượng lớn từ Đồng Nai lên Sài Gòn để làm thực phẩm cho nhân viên của mình. Dù trình ra được đủ loại giấy theo quy định nhưng vẫn bị phạt, vì công an coi nhu cầu ăn rau không là chuyện “chính đáng”. Báo Thanh Niên trích mấy câu nói của người phụ nữ này “Sao lại không cần thiết, rau đây mắc quá sao mua?… Người nhà tôi rất đông, nhân sự của tôi rất đông… Sao là không cần thiết, anh trả lời tôi đi”.

    Có vô số những trường hợp như vậy, tương tự như với người phụ nữ ấy, đã không có ai trả lời cả. Theo báo chí nhà nước thống kê, trong bốn ngày “ra quân” phạt, chính quyền Tp.HCM đã lập biên bản với 2,052 trường hợp, tiền thu về gần năm tỷ đồng.

    Người dân Sài Gòn làm gì mà cần đi ra đường dữ vậy? Bị phạt tối tăm mặt mũi mà vẫn đi, bất chấp vòng vây mang tên Chỉ thị 16? Nhiều nơi tại Phú Nhuận, Gò Vấp… đã xuất hiện chỗ bán giấy thông hành giả để qua chốt, với giá 80,000 đến 100,000 đồng/giấy. Có giấy ghi là đi làm ở công ty A, B…; có giấy thì ghi là đi bệnh viện, chở hàng… Người dân làm mọi cách để đi qua, vượt thoát… mà không muốn trả lời gì về việc tại sao họ cần thiết đi đến vậy, thậm chí phải bỏ tiền ra để mua giấy giả.

    Tôi cũng tự hỏi, và tin rằng, nếu không là chuyện sống còn, chuyện bữa cơm hàng ngày, cùng cực với lẽ riêng… không ai thích tự mình đứng ra thách thức chính quyền như vậy. Rõ là trong một mệnh lệnh khô khan ban ra kèm tiếng nhạc thúc quân sống sượng, cơ thể Sài Gòn cuộn quặn, đau trong những nỗi niềm của mình mà không có ai tự xưng là chính quyền nhân dân ở đủ gần, có thể cảm nhận được.

    Đã đau yếu, lại còn phải chịu phạt. Sài Gòn tôi ơi. Những tờ biên lai phạt và làm đầy ngân khố quỹ phạt nhanh chóng đầy tính chủ trương ấy, như vặt đi không biết bao mầm sống của người dân, trong cơn khốn khó.

    Bất ngờ, ngày 13 Tháng Bảy, trên mạng chuyền cho nhau một văn bản bị lộ của Ủy ban phường 6, quận Gò Vấp về chuyện ra lệnh kín cho mọi nhân viên mặc áo công lực phải ra sức, mỗi ca phải phạt cho được 20 người. Một ngày ở phường này, có sáu ca trực. Tức một ngày phải phạt cho được 120 người. Ai nấy sửng sốt. Hóa ra, có cả một chủ trương mang tính hệ thống “vặt” người dân cho đầy ngân sách của chính quyền. Dân tình chửi bới không ngớt lời, đến mức cuối ngày 13 Tháng Bảy, quận Gò Vấp phải nói qua loa cải chính, rút lại văn bản này. Mặc dù dân chúng tức giận, nhưng chủ tịch phường 6 chẳng bị khiển trách gì, ngoài chuyện rầy rà chút xíu để lộ vì nội dung cơ mật thôi.



    Hết nói nổi, giữa đại dịch này, việc bòn cho được những đồng tiền xương máu của dân chúng, lại là chủ trương hành chính, nhân danh lệnh phong tỏa. Sao lại có kiểu người cầm quyền điên loạn trục lợi trên nhân dân mình theo kiểu lấy mỡ nó rán nó: Dùng số tiền phạt đó, có thể thay số ngân quỹ cần xuất ra bồi dưỡng cho các ca trực (lại còn thừa nữa chứ). Người dân nào kém may mắn sẽ chi trả tiền canh chốt, và chung tay chống dịch, làm giàu thêm ngân quỹ của cơ quan địa phương.

    Hành động đó, thời Vua Gia Long, gọi là nhũng lạm, có thể bị xử roi, bãi quan, tù hoặc đi đày biệt xứ.

    Chỉ còn biết cầu nguyện cho những người đang băng mình trên đường, với những điều không thể nào sẻ chia được sự “cần thiết” của mình. Nhất là khi họ phải nhốt mình ở nhà, còn các loại hỗ trợ của chính quyền ở rất xa, còn rất lâu. Xin cầu nguyện cho những người như D., đứa em nghĩa hiệp mãi mãi không bao giờ chứng minh được sự “chính đáng” của mình trên đường, sẽ bình an qua tháng ngày nhiễu nhương này.

    /* nguồn: https://saigonnhonews.com/thoi-su/vi...vat-nua-di-em/

    Last edited by Triển; 07-15-2021 at 08:27 PM.
    http://dtphorum.com/pr4/signaturepics/sigpic726_7.gif

  2. #12
    Biệt Thự Triển's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    24,328
    Quote Originally Posted by ốc View Post
    Chắc là đúng. Cột đèn Mỹ mà về Việt nam thì khỏi làm việc, bị cúp điện với bị ăn cắp bóng đèn mười ngày một tuần.

    Rác Mỹ chắc cũng khoái chạy về Việt nam, tự vì Việt nam hông bao giờ thấy hốt rác.
    Cũng nhờ ơn của người bạn chí cốt ...Chai na, không nhận rác Mỹ nữa, nên rác Mỹ có chân, bèn chạy ngay về Việt Nam. Rác là một "món hời" thời covid chứ giỡn sao.

    "...
    In the first half of the year, imports of plastic trash increased by 56 percent in Indonesia, doubled in Vietnam, and rose in Thailand by 1,370 percent, according to an analysis of trade data by the Financial Times.
    ..."



    China's ban on trash imports shifts waste crisis to Southeast Asia

    By Laura Parker
    Published November 16, 2018

    (more)
    http://dtphorum.com/pr4/signaturepics/sigpic726_7.gif

  3. #13
    I can't breathe. ốc's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Ốcland
    Posts
    7,302
    Rác ở Việt nam được tự do hơn rác ở Mỹ, tha hồ lăn lóc ngoài đường rất thoải mái.

    Đất lành rác đọng.

  4. #14
    Biệt Thự Triển's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    24,328
    Quote Originally Posted by ốc View Post
    Rác ở Việt nam được tự do hơn rác ở Mỹ, tha hồ lăn lóc ngoài đường rất thoải mái.

    Đất lành rác đọng.
    Nhiều khu phố văn hóa sẽ biến thành một đô thị văn hóa.
    Nghe đồn có quận huyện...:

    "đêm đêm ngửi mùi hương,
    mùi hôi rác ngập tràn,
    ướp trà thơm đãi khách,
    họ hàng cô bác đều ghê ...!"


    Quote Originally Posted by Côn An
    Ở TRONG NHÀ VẪN PHẢI ĐEO KHẨU TRANG

    Bãi rác trên đường Điện Biên Phủ (đoạn nối với đường Ung Văn Khiêm, thuộc P25, Q.Bình Thạnh) tồn tại hàng chục năm qua, ngày càng phình to, thường xuyên bốc mùi hôi thối. Tại bô rác lộ thiên này, cứ độ 3 - 4 giờ chiều hàng ngày, có rất nhiều xe chở rác ra vào tấp nập

    ...
    Bô rác này còn thường xuyên rơi vào tình trạng quá tải. Từ bô rác lộ thiên chỉ cách khu dân cư khoảng 5 - 7m. Buổi chiều, khi các xe rác tập trung về nhiều, hàng trăm hộ dân sinh sống quanh khu vực phải đóng kín hết cửa ra vào lẫn cửa sổ, nhưng vẫn không cải thiện được bao nhiêu. Mùi hôi theo gió len lỏi vào mọi ngóc ngách trong nhà.

    Nhiều người dân chịu không nổi, phải đeo khẩu trang ngay cả khi ở trong nhà. Chưa kể nước rỉ từ rác chảy thẳng ra môi trường xung quanh, ruồi, chuột xuất hiện khắp nơi, ảnh hưởng đến sinh hoạt và sức khỏe của cộng đồng. Một số người ở đây không chịu nổi mùi rác ô nhiễm, phải bán nhà chuyển đi nơi khác.
    "
    http://dtphorum.com/pr4/signaturepics/sigpic726_7.gif

  5. #15
    Biệt Thự Triển's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    24,328



    Nhật ký phong thành (số 7): Đời biết ai thương mình


    Tuấn Khanh
    15 tháng 7, 2021


    Để có thể nhận được khoản tiền ít ỏi cứu trợ, người nghèo phải vượt qua nhiều hàng rào chứng minh rằng mình… nghèo! (ảnh: báo Thanh Niên)

    Sáng 15 Tháng Bảy, Sài Gòn tối đen từ rất sớm. Những cụm mây lớn trải dài khắp các quận huyện dự báo một ngày không nắng. Thành phố đã vắng người, nay lại trĩu nặng và mệt mỏi hơn. Rồi những cơn mưa đổ xuống, không quá lớn nhưng từng cơn, từng cơn nối nhau, đẫm cả một ngày dài. Vài gương mặt thấp thoáng qua cửa sổ nhìn xuống đường, im lặng. Thi thoảng ai đó vụt qua nhanh, không biết là để tránh cơn mưa, hay để mau đến nơi đã định mà không bị vướng chốt kiểm soát.

    Có vẻ như không có gì đáng để lạc quan, vào một ngày mà tin tức về người nhiễm Covid-19 mỗi lúc càng nhiều. Cuộc sống dân Sài Gòn bây giờ xoay quanh các trang mạng xã hội, tin tức và sự thật cứ dội lên đó, luôn khác biệt trong đời thường.

    “Đọc tin đó chưa?”, “Hay gì chưa?”… những thông điệp như vậy chạy quanh ngày sống của dân Sài Gòn, hiện trên Facebook, Tiktok, YouTube… Cũng may mà có em, đời còn dễ thương, nếu không chỉ xem trên báo chí hay truyền hình nhà nước, đôi khi người dân có thể tự làm thiệt hại tài sản của mình, vì mất kiên nhẫn hay nổi giận.

    Có cái gì đó thật bất thường, khi Bộ Y tế cho biết chỉ mới có 32 ca tử vong vì Covid-19 ở Sài Gòn, nhưng rồi ai đó trong hệ thống lãnh đạo ở Thành Hồ lại sẩy miệng, xác nhận thật ra đã có đến 130 người đã chết. Con số cách biệt lớn quá khiến ai nấy chết lặng. Không thể nói khác được. Chiều 15 Tháng Bảy, Bộ Y tế lập tức lên tiếng nhận lỗi, và nói có “độ trễ trong việc Bộ Y tế công bố số ca tử vong, và cả số ca dương tính, so với địa phương”.

    Trên báo VnExpress, lời giải thích của Bộ Y tế được ghi lại là “Việc thông báo từng ca bệnh Covid-19 cần quá trình hoàn thành mã số bệnh nhân, yếu tố dịch tễ, đối với ca tử vong thì cần đưa chính xác nguyên nhân tử vong”.

    Thật ra người Sài Gòn cũng không ai quan tâm đến cái kiểu giải thích dông dài – mục đích để thuyết minh rằng lãnh đạo chẳng có ai sai lầm cả – để làm gì. Điều mà người ta nhận thấy, là có cái gì đó bất bình thường trong tin tức về Covid-19 đang đưa đến cho người dân. Bạn nghĩ sao? Liệu có chuyện quan chức nào ở Thành Hồ lại dám quên và lỡ miệng nói ra con số thật như vậy? “Có thể giới quan chức ở Sài Gòn không muốn mình phải gánh trách nhiệm theo chỉ thị từ trung ương, nên tự mình xé rào tiết lộ”, một người đọc báo, nhắn bình luận cho tôi.

    Ngày 15 Tháng Bảy, Việt Nam có đến hơn 37,000 người nhiễm Covid-19. Riêng Sài Gòn đến chiều tối đã có đến 1,399 ca nhiễm mới. Thứ trưởng Bộ Y tế Nguyễn Trường Sơn ra tuyên bố khiến ai nấy phải ngẩn người suy nghĩ: “Ca nhiễm Covid-19 tăng nhanh, do chống dịch đi đúng hướng”.

    Là sao? Nhưng rồi cũng không ai còn thời gian để tranh cãi với ông Sơn, vì đáng lo hơn, tối khuya ngày 15, báo chí đưa tin ông Phó Thủ tướng Trương Hòa Bình nói “nếu dịch còn tăng, khó có thể bỏ chỉ thị 16 ở Tp.HCM”. À, vậy là phong tỏa có thể sẽ nối tiếp. Ôi…

    Quả là một ngày u ám theo nghĩa đen, lẫn nghĩa bóng. Bất chấp hôm nay là ngày mà thông tin từ Trang Chính phủ reo lên rằng “Tp.HCM cam kết ngày 15-7 chi trả hỗ trợ cho 260.000 lao động tự do, hoàn thành hỗ trợ theo nghị quyết 68 trong tháng 7”. Thật là ngày vui qua mau, chỉ đến chiều, lại rộ lên những câu chuyện, “tình thương” của chính phủ hình như lọt vào khoảng không, vào những điều chua chát muôn thuở, khiến người nghèo lại thay nhau gào lên tức giận trên các video.

    Dân ở hẻm 197, ấp 4, xã Phước Lộc, Nhà Bè, Thành Hồ gửi đi chứng cứ cả một khu dân cư bị giam hãm hơn 20 ngày vì cách ly chống dịch. Dân ở khu này, phần lớn là lao động tay chân, mỗi ngày chạy hơn chục cây số vào Sài Gòn làm đủ việc kiếm ăn. Từ lượm ve chai, móc cống, phụ hồ… có gì làm nấy, miễn có cơm sống qua ngày. Ai nấy vàng mắt chờ được giúp. Đùng một cái, nghe có hỗ trợ, họ đổ xô đi kiếm trưởng ấp, trưởng xã để hỏi. Đúng ngay lúc đó, họ bắt gặp danh sách “người nghèo” nào đó đã được lập từ trước, và trưởng ấp đang dấm dúi chia cho những người trong danh sách đó. Cả trăm con người khốn khó ở đó, ai cũng bị ra rìa, chỉ có 9-10 người được nhận trong lặng lẽ trơ trẽn. Đó là còn chưa nói, danh sách khó khăn được nhận, trưởng ấp bị bắt gặp đang phát cho chính vợ mình.

    Dân bu vô hỏi thì được giải thích là theo chỉ thị của thành phố, chỉ được phát bao nhiêu đó thôi. Một bác gái ra trước ống kính, nói giọng Bắc như mới vào Nam “tôi đi mua ve chai đây này, hơn 60 tuổi rồi, mà chẳng nhận được gì. Còn vợ ông trưởng ấp thì lại nhận đầu tiên”. Những người quanh video không thấy mặt thì thay nhau gào lên. Giọng một người đàn ông khàn đục vang lên, nghe quen thuộc “Đ.M, vậy mà nói giúp đỡ!”.

    Dân ở đây nói họ tự chạy miếng ăn trong những ngày cách ly, gọi xin, đón người làm từ thiện để nhận quà rồi chia nhau đồng đều. Không ai thấy hỗ trợ nào của nhà nước cả. Nhưng rồi đến khi nghe nói có tiền, chỉ có danh sách nào đó được nhận.

    Chuyện của những người dân Nhà Bè không là một sự kiện hiếm hoi đâu. Từ chối trợ giúp ai đó, gần như là một thủ thuật nhuần nhuyễn của giới hành chính địa phương lên danh sách trợ giúp. Chỉ cần hoàn thành việc trao tiền cho một nhóm người nào đó, mang ý nghĩa biểu trưng, thế là sau đó địa phương có thể làm báo cáo là xác nhận đã hoàn thành kế hoạch trợ giúp dân nghèo. Số 9-10 người được nhận tiền ở Nhà Bè, được coi là tổng số khó khăn ghi nhận, và khi sau khi trao tiền, kể như xóa được mọi khó khăn – đã hoàn toàn xóa đói giảm nghèo. Còn cả trăm người khác là vô nghĩa.

    Có rất nhiều lý do khiến một người nghèo bị từ chối giúp đỡ tại Việt Nam. Đầu tiên, bạn sẽ bị hỏi đến căn cước, rồi hộ khẩu hoặc có đăng ký tạm trú tại địa phương hay không. Bạn phải chứng minh rằng mình rất nghèo, giới thiệu công việc, giới thiệu thu nhập và cần cả người chứng cho lời khai của mình, và chứng minh rằng đang có khoảng thời gian đói khổ – tình trạng ấy, cũng phải có người xác nhận. Cuối cùng, bạn phải có phải có một lá đơn xin, và chờ xét duyệt 3-4 bên: Công an, ủy ban, tổ trưởng, nơi làm việc… Cũng như những người ở Nhà Bè, mọi nỗ lực của bạn sẽ bị im lặng cho qua, hoặc may mắn hơn thì được trả lời vỏn vẹn “không đủ tiêu chuẩn”.

    Bạn tôi ơi, người nghèo Việt Nam muôn hình vạn trạng. Có những người ăn mặc chào hàng rất tươm tất, khi chiều về thì cẩn thận thay ra, treo lên trong căn nhà trọ tồi tàn của mình để mai lại sắm vai. Có những người nghèo Việt Nam lam lũ, có thể nhìn là biết ngay. Nhưng trong đại dịch này, bìa của cuốn sách, không nói hết được nỗi niềm ẩn chứa trong nó. Khó mà lường hết được.

    Ở khu Gò Vấp, sáng hôm qua, một gia đình có cửa hiệu buôn bán nhìn rất khang trang, nay phải đóng cửa. Cô vợ mở cửa vừa bước ra, lập tức công an ập vào kết tội là nơi này âm mưu buôn bán trở lại, đòi phạt tiền. Người chồng chạy ra nhìn sững sờ, rồi quỳ sụp xuống lạy công an như tế sao “trời ơi, vợ tôi mở cửa bước ra, chứ có buôn bán gì, làm ơn thương tui đi, tui khổ quá mà!”. Tiếng gào khóc nức nở của anh ta như xé toang màn sương mù khiến tay công an phải lùi lại, nhưng bắt lỗi khác “sao không đeo khẩu trang”…

    Vậy đó, Sài Gòn hôm nay, Sài Gòn phải trải để biết: Đời còn có ai thương mình?

    /* nguồn: https://saigonnhonews.com/thoi-su/vi...i-thuong-minh/

    http://dtphorum.com/pr4/signaturepics/sigpic726_7.gif

  6. #16
    Biệt Thự Dung's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    A, A
    Posts
    1,159
    Huhuhuhu
    Hic hic hic..,,
    Chỉ khóc thầm lệ chảy ngược vào hồn !!

  7. #17
    Biệt Thự Triển's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    24,328
    Quote Originally Posted by Dung View Post
    Huhuhuhu
    Hic hic hic..,,
    Chỉ khóc thầm lệ chảy ngược vào hồn !!
    Những người này khóc thành tiếng:

    http://dtphorum.com/pr4/signaturepics/sigpic726_7.gif

  8. #18
    Biệt Thự Triển's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    24,328



    Nhật ký phong thành (số 9): Alô, bác sĩ ơi!


    Tuấn Khanh
    17 tháng 7, 2021



    Tháng Bảy này, dù không phải là tháng âm, nhưng chắc cũng sẽ là một tháng khó khăn với bác sĩ Phan Xuân Trung, hiện làm việc tại Trung tâm Medic, Quận 10, hay còn gọi là Trung tâm Hòa Hảo ở Sài Gòn.

    Khó khăn là bởi giữa giòng truyền thông về Covid-19 phát đi của nhà nước với thông điệp rất rõ: phải sợ hãi và biết vâng lời, thì bác sĩ Phan Xuân Trung đang có những ý kiến khác biệt. Ông lên tiếng thường xuyên trên trang facebook của mình khiến ngày càng nhiều người quan tâm, thậm chí các đài quốc tế cũng gọi phỏng vấn. Đơn giản, ông đòi hỏi những phân tích khoa học, và để đối phó với Covid-19 là những giải pháp khoa học, chứ không thiên về mệnh lệnh chính trị.

    Nỗ lực của ông, đang khiến nhiều người nhớ về bác sĩ Lý Văn Lượng (Li Wenliang) trong những ngày đầu bùng phát đại dịch ở Vũ Hán, Trung Quốc. Nhưng hơn thế, có vẻ như ông Trung đang phát động một chiến dịch bất tuân dân sự trong lòng xã hội, nhân danh lời thề Hippocrates, quyết không bỏ rơi bệnh nhân.



    Kiểu nói của ông bác sĩ này không dễ làm mấy nhà lãnh đạo xuôi tai. Viết trên Facebook, ông Trung bày tỏ “Dân Nam tánh tình bộc trực, thấy trái tai gai mắt thì lên tiếng. Nói rồi thì bỏ qua, không ghim gút”. Ông không ghim. Nhưng có người khác ghim – mà ghim dữ nữa. Vì vậy mà kể từ hôm 18 Tháng Bảy, trên mạng bắt đầu xuất hiện những đợt tấn công ồ ạt, nặc danh bởi các “chiến sĩ thông tin”. Nội dung chửi bới, cắt xén, gạch hình ảnh… của ông nhìn vô cùng quen thuộc. Thậm chí nhiều người trùng tên Phan Xuân Trung cũng bị các nhóm tấn công nhảy vào chửi loạn xạ theo lệnh, mà không phân biệt nổi nơi nào là chính chủ.



    Rõ ràng, khó khăn phần nhiều của đợt chống dịch thứ IV này, từ chủ trương của thủ tướng Việt Nam, là “phải bảo đảm ổn định sản xuất, và chống dịch thành công”. Nghe thì cũng có lý, nhưng khi vào thực tế, việc phải đưa người đi lao động thời dịch giã để giữ vững kinh tế chế độ, đã khiến xã hội không thể giãn cách hoàn toàn, con số người nhiễm dịch tăng vùn vụt, khiến người bị lây nhiễm rơi vào tình thế của “giặc dịch phải bị chống”. Các cuộc cách ly gắt gao, các biện pháp truy vết dai dẳng, rồi báo chí kết tội, lên án những người nhiễm bệnh… khiến xã hội trở nên vô cùng căng thẳng, kể từ sau đợt nghỉ dài 30 Tháng Tư và 1 Tháng Năm năm nay.

    Từ đầu Tháng Bảy, những ý kiến của bác sĩ Trung lan dần trên mạng. Dựa vào những con số thống kê người mắc bệnh và người chết ở Việt Nam, ông liên tục nhắc phía nhà nước rằng không thể học bài học đóng cửa, dồn dân như kiểu Vũ Hán, mà nên nhìn vào các số liệu khoa học của tình hình Việt Nam. Nhất là ở Sài Gòn.

    Một trong những lời nhắc nhở của ông với chính quyền Thành Hồ, được các “chiến sĩ thông tin” trích dẫn và rủa sả ghê gớm, là ông phản đối việc đưa trẻ em 3-5 tuổi… đi vào khu cách ly mà không có cha mẹ. Phía báo chí một chiều thì lại còn đưa những hình ảnh và sự kiện như một kiểu cảm động vì các em bé này “ý thức chấp nhận hy sinh, khó khăn vì đại cuộc từ tuổi nhỏ”. Không thể nào hiểu nổi.

    Trước đó ít ngày, bác sĩ Trung bày tỏ rằng nếu cứ nói thẳng như vậy, chắc không ai nghe, mà đời ông lại còn gặp khó khăn về sau nữa, nhưng biết làm sao bây giờ nếu thấy chướng mắt mà im lặng. Kiểu nói đó không chạy đâu được. Dân miền Nam, y chang!

    Và cũng với cái giọng miền Nam thẳng thừng không gạt bà con, lời kêu gọi của ông đã chọc giận các “lực lượng yêu nước bằng mồm và bàn phím” trên mạng. Nguyên văn của ông Trung là “Tôi yêu cầu chính quyền trả các cháu bé F1, F0 về với gia đình ngay lập tức. Không nhân danh bất cứ điều gì để bắt các cháu bé vô trại cách ly. Không giường nằm, không bác sĩ, sốt không có thuốc, đói không có cơm! Một sự vô cảm đáng kinh tởm!”.

    Ngay lập tức, trang Facebook Chính trị Việt Nam bắn phát đạn lớn, kêu gọi công an thu thập chứng cứ và khởi tố bác sĩ Phan Xuân Trung ngay lập tức. Hàng trăm lời bình được điều động vào hưởng ứng, reo hò như đêm giữa ban ngày. Quái. Đất nước gì mà lúc nào cũng có giai cấp đấu tranh ngồi chồm hổm chờ sẵn, reo hò đòi đưa người vào tù. Cái gì cũng réo tên công an vào cuộc!

    Ngoài các phân tích liên tục cập nhật, và đưa ra giải pháp kêu gọi chính quyền Thành Hồ không nên sa lầy vào phương pháp chống dịch tốn kém và ít hiệu quả như hiện nay, bác sĩ Phạm Xuân Trung còn vài lần dấy động tâm can giới y bác sĩ, khi nhắc rằng bối cảnh Sài Gòn hiện nay, nhà cầm quyền đang vận động toàn bộ nguồn lực y tế chỉ để chống dịch, đang bỏ rơi quá nhiều các bệnh nhân khác, vốn cũng trong tình cảnh ngặt nghèo. Hơn nữa, việc giãn cách bất chấp mọi vận hành tự nhiên của xã hội như đi khám bệnh, đưa người đi cấp cứu, điều trị… sẽ khiến xã hội bị bịt mắt trước toàn cảnh thực tế, chỉ biết chạy với tình trạng mệnh lệnh duy ý chí.

    Lời kêu gọi thứ nhất, hôm 10 Tháng Bảy, ông viết: “Hiện nay do lockdown toàn thành phố, nhiều cơ sở y tế đóng cửa khiến cho người bệnh bị bỏ rơi. Tôi kêu gọi quý đồng nghiệp vì danh dự và trách nhiệm của Thầy Thuốc hãy sẵn sàng đến nhà giúp bệnh nhân. Quý đồng nghiệp hãy ghi số phone, chuyên khoa và khu vực mình ở lên Facebook, Zalo để dân chúng gọi khi hữu sự… Đây là lời kêu gọi khẩn thiết đến quý thầy thuốc. Hãy giúp dân bằng cả trái tim”.



    Lời kêu gọi này không chỉ đánh động tình cảm giới y bác sĩ, mà cả còn cả người đọc quan tâm. Trang Fanpage có tên Giúp nhau mùa dịch, với hơn 70,000 người tham gia đã trở thành nơi các bác sĩ, y tá, nhân viên y tế ghi danh tình nguyện để kết nối, liên lạc, nhận đi đến nhà người bệnh.

    Một người đưa lại tin này, nói mẹ của anh phải chạy thận hai lần/tuần trước phong tỏa, gần như tuyệt vọng vì không được đến bệnh viện, khi có các bác sĩ nhận đến nhà giúp, không khác gì như chết đi sống lại. Một người khác nói họ cũng không khác gì, người nhà của họ đang ngoi ngóp lâu nay vì không sao lấy máu để đem đi bệnh viện xét nghiệm INR (chỉ số đông máu), do người nhà bị tai biến liệt nửa người.

    Chuyện cứu người thôi, nhưng cũng đâu dễ qua các kiểu kiểm soát, chặn phạt ở Sài Gòn. Dù nói rõ tính cần thiết và chính đáng. nhưng nhiều y, bác sĩ bị phạt tiền, hoặc bị đuổi về. Lên tiếng, cũng lại là bác sĩ Phan Xuân Trung. Ông viết “Dân thì bị hạn chế ra khỏi nhà! Ai bệnh thì cứ nằm chờ chết thôi! Chính quyền đang làm gì vậy?”.

    Thật ra, khi chép lại câu chuyện này, mục đích chính của tôi là nói về một người dám lên tiếng. Sống trong lòng một nhà nước độc tài, việc lên tiếng thẳng thắn và khác biệt, đồng nghĩa sẽ đánh mất nhiều thứ về sau. Nhưng nếu thiếu những tiếng nói như vậy, Việt Nam hay Sài Gòn sẽ lộng lẫy nhạt nhẽo. Và thiếu những con người như vậy, người Việt cũng sẽ hèn mọn trong bình đẳng ngu muội.

    Nếu không có bác sĩ Phan Xuân Trung lên tiếng, những y, bác sĩ khác có sống với tinh thần lương y của mình không? Tôi đặt hỏi như vậy với bác sĩ Nguyễn Đại, một người bạn của tất cả gia đình tù nhân lương tâm và thương phế binh VNCH, người vẫn rong xe chạy tự nhiên khi có người đau yếu gọi tên. Ông cười hà hà và nói, rằng lương tâm thúc mình lên đường, chứ đợi ai.

    Quả vậy. Không có bác sĩ Trung, chắc chắn hàng ngàn y, bác sĩ khác cũng có chọn lựa đúng của mình. Nhưng nếu có sự lên tiếng ấy, những con người đang sống với lời thể Hippocrates sẽ không thấy cô đơn. Họ được giới thiệu cho thấy rằng lương tâm vẫn là ánh sáng soi đường giữa dòng đời chằng chịt những mệnh lệnh, thời Sài Gòn phong tỏa.

    /* nguồn: https://saigonnhonews.com/thoi-su/vi...alo-bac-si-oi/



    http://dtphorum.com/pr4/signaturepics/sigpic726_7.gif

  9. #19
    I can't breathe. ốc's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Location
    Ốcland
    Posts
    7,302
    Mùa dịch thì chiến sĩ thông tin cũng cần kiếm ăn chứ sao. Người Sài gòn thích tự nhận là hào phóng thì cũng nên hào phóng với các chiến sĩ thông tin để cho người ta làm ăn.

    Người Sài gòn có thể hào phóng hơn bằng cách lên mạng chỉ trích chính quyền để các chiến sĩ thông tin có thêm công việc, càng nhiều người chê bai chính sách nhà nước thì càng cần thêm chiến sĩ thông tin, tức là nhiều người sẽ có đồng lương trong lúc kinh tế khó khăn. Ai nghèo không được trợ cấp thì nên xin làm chiến sĩ thông tin.

    Job khi đói bằng gói khi no.

  10. #20
    Biệt Thự Triển's Avatar
    Join Date
    Sep 2011
    Posts
    24,328
    Quote Originally Posted by ốc View Post
    Mùa dịch thì chiến sĩ thông tin cũng cần kiếm ăn chứ sao. Người Sài gòn thích tự nhận là hào phóng thì cũng nên hào phóng với các chiến sĩ thông tin để cho người ta làm ăn.

    Hào phóng không phải là cái tội mà là cái vạ.
    Cái vạ đầu tiên là vạ miệng. Quạ từ miệng mà
    vào: Chim đểu cành Nam.

    "Chiến sĩ thông tin" thì mùa nào cũng có, Xuân, Hạ,
    Thu, Đông. Bây giờ thêm các mùa "tiêu biểu", mùa
    đại hội đảng, mùa dịch covid-19.
    http://dtphorum.com/pr4/signaturepics/sigpic726_7.gif

 

 

Similar Threads

  1. Bảng phong thần
    By Triển in forum Lượm Lặt Khắp Nơi
    Replies: 0
    Last Post: 07-06-2021, 09:20 AM
  2. Bảng phong phúc
    By Triển in forum Nhân Văn
    Replies: 1
    Last Post: 03-15-2018, 08:53 AM
  3. Bảng phong thần
    By Triển in forum Khoa Huyền Bí Học
    Replies: 1
    Last Post: 11-03-2016, 10:16 PM
  4. Replies: 2
    Last Post: 08-18-2014, 10:47 AM
  5. phong thủy ..... truyện sưu tầm
    By 2013CANA in forum Truyện
    Replies: 0
    Last Post: 03-30-2013, 06:58 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 02:09 PM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2021 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh