Register
Page 4 of 5 FirstFirst ... 2345 LastLast
Results 31 to 40 of 48
  1. #31
    Biệt Thự linhphy's Avatar
    Join Date
    Sep 2013
    Posts
    616
    Cuộc đời thường ẩn chứa nhiều sự bất ngờ đẩy con người rơi vào định mệnh cay nghiệt.
    Hai năm, ba năm đi qua, Hân lên năm thứ hai Đại hoc Những lá thư phương xa thưa dần theo thời gian,
    Phúc viết “Hân ơi, anh vẫn yêu em, nhưng anh không thể trở về.
    Nếu em muốn ra đi thì báo anh biết, anh sẽ làm giấy bảo lãnh và cho em biết rõ điều kiện hơn, em nghĩ sao...’’

    Làm sao Hân cắt đứt tất cả để đi tìm một tình yêu mộng tưởng, trong khi mạng sống của ba Hân lúc đó đang tính từng ngày,
    ông mất vì cơn bệnh ung thư gan trong khi gia đình sa sút vì thời thế, thiếu cả tiền ăn lẫn tiền mua thuốc.
    Ông can đảm ra đi không tiếng than van đau đớn tránh nỗi đau khổ cho vợ con.
    Đám tang cha, Hân phải thay mẹ chạy vạy khắp nơi mượn tiền không có thì giờ để khóc, nhưng về đêm mỗi khi nghĩ đến cha, gương mặt Hân dàn dụa nước mắt.
    Những nỗi tang thương của gia đình Hân lại không thể kể hết cho Phúc biết được.

    Lá thư cuối cùng của Phúc không một dòng chữ, chỉ có cuộn băng cassette, anh hát: “Nhớ em nhiều, nhưng chẳng nói, nói ra nhiều cũng vậy thôi...’’
    Cô hiểu ý nghĩa của Bài không tên cuối cùng, gửi lại Phúc một bài thơ ngắn, như một lời chia tay nhau, mãi mãi:

    Biết ngưòi xưa ấy
    đã khói sương che
    biết tình xưa ấy
    đã cách bến bờ
    biết lòng không đậu
    trông chi thuyền về
    người như thiên cổ
    trăm năm lỗi thề…

    Không phải chỉ đánh mất mối tình đầu lãng mạn, Hân mất dấu cả Kim Sa, cô bạn yêu dấu thuở nhỏ khi Sa không kịp chia tay với Hân,
    lặng lẽ xuống tàu cùng mấy chị em vượt biên.
    Trời mùa hè, đêm tối đến muộn, Hân ngồi nán lại ở văn phòng du lịch, dán mắt vào màn hình computer đầy ký hiệu và con số.
    Một cặp vợ chồng ghé đến, gõ vào cửa kính:
    - Xin lỗi chúng tôi đến hơi muộn, muốn hỏi thăm vé máy bay về Việt Nam.
    Hân nở nụ cười nghề nghiệp tiếp khách. Chỉ năm phút sau Hân đoán hiểu khách quí thuộc loại nào.
    Trái với bộ cánh sang trọng đắt tiền, điệu bộ kiểu cách, người đàn ông đặt nhiều câu hỏi chi li, vặt vãnh:
    - Tháng nào có giá vé rẻ nhất?
    Có giá vé cho học sinh không, tôi có đứa con trai 14 tuổi.
    Đây là lần đầu tiên gia đình tôi về Việt Nam, cũng là lần đầu tôi đến văn phòng cô, có giá đặc biệt làm quen không?
    Hân ngán ngẫm, có những ông với vẻ hào hoa bên ngoài, nhưng khi mua bán còn kỳ kèo giá cả hơn cả đàn bà.
    Kinh nghiệm vài năm trong nghề giúp cô mài dũa tính nhẫn nhục với khách hàng, nhất là với các Thượng đế đồng hương.
    - Ở đây chúng tôi có Ethnic Fare là giá vặc biệt cho người Việt và người châu Á, luôn luôn rẻ hơn vé bán cho người Đức, ông bà yên tâm.
    Hân kín đáo ngắm ông khách, tóc đã nhiều sợi bạc, vầng trán và đuôi mắt nhiều nếp nhăn,
    đôi chân mày dấu â, dường như quen quen, đã gặp đâu đó, lần nào đó trong đời.
    Vừa tiếp chuyện, Hân vừa lục lọi trí nhớ với khuôn mặt người đàn ông, nhưng đành chịu thua.
    Cô gắng hỏi dò:
    - Hồi xưa ở Việt Nam hình như ông học ở Văn khoa, ban Anh văn ?
    Ông khách cười, nói vô tư:
    - Tôi học ở Lasan Taberd, xong trung học thì đi du học liền, có biết Đại học Văn khoa ở đâu?
    - Hay ông có đến văn phòng tôi hỏi vé một lần rồi thì phải

    ?- Đến đây thì chưa, có lẽ cô gặp tôi trên chùa, khi cô đến đó phân phát quảng cáo Tour du lịch Việt Nam.
    Tôi xem quảng cáo, thấy giá vé máy bay với các Tour của cô được lắm.
    Bà vợ, người thấp béo, bấy giờ mới lên tiếng:
    - Chúng tôi có hỏi qua mấy nơi rồi mới đến văn phòng của cô đấy chứ.
    Chúng tôi còn tính đi Tour từ Hànôi vô tới Saigon nữa, cô tính giá tình cảm cho tụi tôi đi.
    Hai bàn tay người đàn bà đặt trên cạnh bàn, sáng chói 4 cái nhẫn kim cương, cả trên cổ và hai tai cũng lóng lánh như ánh đèn, vậy mà vẫn cò kè thêm bớt năm, mười đồng bạc.học,
    Thật là xứng đôi, Hân nghĩ thầm, vợ chồng cùng nết bủn xỉn như nhau, thế mới mau giàu.
    Trong khi có những người Việt đồng hương, sang đây vất vả làm thuê, công nhân hay bồi bàn, đến văn phòng chỉ một lần,
    trao đủ tiền, lấy vé ngay, không một lời trả giá, thật dễ chịu.
    Sau gần một tiếng tìm hiểu đủ các hãng Airlines, hai người lấy mấy bộ quảng cáo để “về nhà suy nghĩ cân nhắc thêm’’, hứa sẽ trở lại.
    Hân không mong ngày trở lại của họ, cô thở ra:

    “Thoát nạn thứ này mà bán được mấy cái vé máy bay cho họ chắc khô cả cổ’’.
    - Giá mà họ đi mất tăm cho rồi, tao thà mất khách hàng còn hơn rơi xuống vực thẳm.
    Hân than thở. Kim Sa giở giọng triết lý:
    - Đó là tấn trò đời đấy, có những kẻ mình tha thiết, ao ước được gặp, đến khi gặp rồi, biết mặt thật nhau rồi, mới vỡ mộng, hối tiếc.
    Thà không gặp còn hơn, mình ít bị đau khổ hơn.
    Hai người bạn thuở mái tóc còn xanh, nay gặp lại nhau “hai mái đầu chớm bạc’’ nhưng vẫn còn nhìn ra nhau thật bất ngờ ở buổi họp mặt cựu học sinh của trường ở San Jose.
    Kim Sa lấy vacation một tháng, bay qua Đức thăm Hân cùng nhau giang hồ vặt qua mấy thành phố ở Đức.
    Từ Berlin, Hamburg, đến Köln thăm nhà thờ lớn nổi tiếng, đi tàu dọc theo sông Rhein thăm các lâu đài cổ xây trên núi từ thế kỷ 14, xuống Darmstadt thăm khu nhà do kiến trúc sư Hundert-wasser xây dựng,
    nên thơ như lâu đài cổ tích, đến tận biên giới phía nam Đức, đi thuyền trên hồ Bodensee thơ mộng.
    - Sao hồi đó mày âm thầm ra đi, không nói với tao một tiếng vậy Sa?
    - Tao đâu có biết trước, bất ngờ chú tao báo có chuyến tàu sắp đi, mẹ tao vội vàng đẩy tụi tao đi ngay, đi bán chính thức.
    Đúng là chuyến đi kinh hoàng, họ nhét người như cá hộp đến hơn 200 người, tàu lại bị chết máy, ai nấy gần như điên loạn vì
    tranh giành chút nước cặn từ mấy can nước, tưởng chết trên biển rồi, còn sống là phép lạ đấy.

    Tụi tao phải ở trên đảo đến 4 năm, qua mấy lần thanh lọc, mới đến được nước Mỹ.
    Ban đầu vừa lo học, vừa đi làm, nếm đủ mùi khổ nhục, khi có việc làm đàng hoàng, rủng rỉnh tí tiền, nghĩ tới mày,
    viết thư về tìm mày thì mày biến đâu mất.Tàu ra biển có 5 ngày thì được tàu Cap Anamur cứu vớt nên phải đến nước Đức.
    - Thế từ khi đến đây, mày có chủ ý tìm lại Romeo ngày xưa không?
    Giấc mộng đêm hè của mày đấy?
    Không trả lời bạn, Hân nhìn ra sóng nước trên hồ Bodensee, sóng dâng lên rồi tan ngay, không để lại vết tích.
    Tiền bạc, tình yêu, danh tiếng trong đời này cũng thế thôi, như bọt nước. Có gì khiến con người phải bôn ba khắp nơi, phí phạm cả cuộc đời đề giành giật, bám víu, chiếm giữ.
    họp mặt đồng hương ở thành phố nào ở Đức, cô hay đưa ra dò hỏi để tìm người xưa ấy.
    Những lá thư của Phúc thường thay đổi địa chỉ, khi hỏi đến đều chỉ có câu trả lời: “ Đã dời chỗ từ lâu, không biết đi đâu.’’
    Thật lạ lùng, chả ai hay biết con người đó, khuôn mặt đó. “Hay anh ta không có thật trên đời này, mấy tấm ảnh chỉ là giả mạo thôi.
    Hay anh ấy đã di tản qua nước khác sinh sống?’
    ’ Hơn 60 lá thư trong phong bì xanh với số thứ tự cô còn giữ nguyên vẹn.

    Hân thấy tuyệt vọng theo thời gian, không ra sức tìm kiếm nữa.

    Nhưng vẫn có đêm thao thức, thầm khấn nguyện: “Hãy cho tôi gặp người đó một lần, chỉ một lần, rồi ra sao cũng cam lòng, để tôi biết tình yêu đó không phải là mộng ảo’’.
    - Nhưng thật ra mày có yêu hắn không hay mày chỉ yêu cái mối tình đẹp như giấc mộng đó thôi. Mày thử hỏi lại lòng mình xem.
    Tiếng Kim Sa vang lên âm u giữa biển trời mây nước. Có phải sự thật là thế không?
    Hân nuốt nước mắt vào lòng. Cô thấy cay đắng cho mối tình lãng mạn thời xuân trẻ.
    Hai người im lặng, ngã lưng trên con thuyền trôi bồng bềnh. Xa xa là rặng núi ở biên giới với rừng thông xanh ngút ngàn, nơi đây cô tịch thanh thoát quá.
    Giá có tiếng chuông chùa ấm áp cho lòng vơi đi bao nỗi ưu tư trong đời.

    Hân muốn khóc nhưng nước mắt đã khô cạn từ lâu.18 năm sống trên xứ người, trong túi nhỏ của cô luôn có mấy tấm hình của Phúc, mỗi khi đến
    - Thì tao cũng biến như mày. Sau khi ly dị, tao nhất quyết đưa con ra đi, đâu có định đến đây. Chẳng biết là may hay rủi,
    Hai tuần sau khách quí trở lại đặt mua vé, chỉ một mình ông ta. Hân cười thầm, chắc đi dọ giá cả chục nơi mới trở lại đây.

    Cô giữ lịch thiệp tiếp khách, giữ nguyên giá ban đầu vì không bao giờ cô nói thách giá, nhưng ông khách vẫn cố kéo nài, giở mánh nói khéo:
    - Tôi sống ở nước Đức hơn 30 năm, quen biết rộng lắm, họ hàng tôi cũng đông, nếu cô tính bớt nữa, thì tôi sẽ giới thiệu cho cô nhiều khách hơn đấy.
    Hân im lặng, kiên quyết, yêu cầu khách nếu đồng ý thì cho biết tên họ cả gia đình để cô xuất vé.
    Người khách đưa ra thẻ chứng minh cá nhân.
    Trời đang nắng chợt đổ cơn sấm sét.
    Một tia chớp nháng lửa, Hân choáng váng. Đó là cái tên Lê Hạnh Phúc!
    Giấc mộng đêm hè của chúng mình!
    Cô thu hết can đảm ngước lên, chăm chú nhìn vào khuôn mặt người khách, tìm kiếm.
    Phải, đúng là khuôn mặt đó. Hình như có vẻ xị ra vì béo quá, da mặt xạm đen, cái mũi to ra nên thô hơn, đôi mắt dài dưới hàng lông mày dấu â, nhưng ánh mắt tinh ranh, láu lỉnh.
    Biến mất rồi ánh mắt dịu buồn trong những tấm hình năm xưa. Hân cười buồn, nói khẽ:
    - Tên ông hay quá, chắc ông luôn được nhiều may mắn, hạnh phúc trong đời.
    Vị khách lém lỉnh, đối đáp rất nhanh:
    - Có lẽ vậy, như gặp cô ở đây cũng là một hạnh phúc cho tôi.
    “Nhưng cho tôi thì không, ai đã giết hạnh phúc của tôi, giấc mơ của tôi, ông có biết không?’’

    Có ai đang gào lên trong lòng Hân câu thê thiết đó.

    Cô tiễn người khách ra về. Ông khách đứng lên, khó khăn chống đôi nạng lịch kịch ra cửa.
    Bỗng dưng Hân tỉnh người, tim cô sắt lại, phải tìm cho ra sự thật, dù có phải giáng xuống nhát chém cuối cùng, cắt đứt tuyệt tận “giấc mộng đêm hè’’ xa xưa.
    - Xin lỗi, tôi có câu hỏi xin ông đừng phiền, ông mang tật vì tai nạn xe hơi phải không?
    Người khách trả lời, giọng nói tràn đầy tự mãn:
    - Không, tôi bị bệnh bại liệt nên mang tật từ nhỏ đấy chứ, nhưng không sao, vẫn có hạnh phúc mà.
    Cô thấy đó, nhờ có tiền, cha mẹ tôi chạy cho tôi qua Đức du học, vì hồi xưa du học ở Đức dễ hơn so với nước khác.
    Đến nay tôi có đủ thứ mà ngay người lành lặn cũng còn lâu mới với tới, tiền bạc, nhà rộng, xe sang, địa vị, gia đình, vợ con...
    Bà vợ tôi qua đây theo diện du lịch thăm thân nhân, tôi bảo lãnh, đồng ý lấy tôi mới được ở lại nước Đức đó chứ, có dễ đâu !
    Hân nhớ đến những tấm ảnh thuở xưa, người trong ảnh luôn luôn ngồi trên ghế hay chỉ là ảnh chụp nửa người.

    Một bí mật được cố ý che dấu, tận đến hôm nay !
    Ông khách chủ động bắt tay Hân từ biệt. Bàn tay dầy, ẩm mồ hôi
    Bàn tay của một người tự mãn no nê hạnh phúc.
    Không biết bàn tay đó đã tạo ra đến mấy giấc mộng đêm hè?

    Hân muốn chảy nước mắt. Phải chi Juliette đừng sống lại.

    Nàng nên chết đi từ giấc ngủ ban đầu.
    Đừng bao giờ tỉnh lại, để đau khổ hơn.
    Đừng bao giờ biết đến một Romeo trong đời....!

    Minh Thuỳ



  2. #32
    Biệt Thự linhphy's Avatar
    Join Date
    Sep 2013
    Posts
    616
    Anh em


    Ông che mắt trái lại”
    Tôi cầm chiếc “muỗng” nhựa che bên mắt trái.
    “ Ông nhìn lên bảng trước mặt đọc dùm tôi!”
    Một hàng chữ được chiếu lên tường. Đầu tiên là chữ lớn rồi chữ cứ nhỏ dần.
    Cô y tá này chơi ác!
    Chữ như con kiến thế kia thì đọc làm sao.
    “ Ông đổi bên, che mắt phải dùm tôi!”
    Chiếc muỗng nhựa nhảy từ trái qua phải. Hàng chữ trước mặt bỗng rõ hẳn lên. Nhỏ cũng đọc được tuốt.
    Cô y tá chịu thua. Tôi mãn nguyện tự phê.
    “ Mắt trái tốt hơn mắt phải nhiều cô nhỉ?”

    Cô y tá cười, gật đầu.
    Chiếc gương nằm ngay bên cạnh chỗ tôi ngồi đo mắt. Tôi ghé mặt vào gương.
    Con mắt phải đỏ lên. Hình như nó vừa cố gắng quá.
    Tôi chăm chăm ngắm con mắt thua thiệt. Hai con mắt được sinh ra cùng một lúc.
    Như hai anh em sinh đôi.
    Tại sao mắt phải lại sớm sụm hơn mắt trái?
    Tôi thuận tay phải.

    Chắc thuận tay phải thì dùng mắt phải nhiều hơn chăng?
    Dám lắm! Thằng anh lăn lội nhìn đời nhiều hơn thằng em nên nội lực chóng suy sụp hơn. Làm anh bao giờ cũng phải chịu thiệt thòi.
    Đó là nói về anh em. Không phải anh em thì cá lớn nuốt cá bé, càng lớn càng chiếm phần hơn.
    Hai con mắt đúng là hai anh em.
    Cùng thức, cùng ngủ. Nhưng khi thức thì thằng anh bên phải căng ra lớn hơn để gánh đỡ cho thằng em.
    Tôi lại ghé mặt vào gương nhìn thằng anh.
    Nó nhìn lại tôi.
    Tôi chẳng thấy một chút tị hiềm nào trong tròng trắng cũng như tròng đen của đôi mắt thằng anh.
    Như làm anh thì phải trần thân ra che chở cho em. Chuyện hết sức tự nhiên.
    Con người lớn hơn con mắt nhưng hình như không được bằng con mắt.
    Cứ nói là anh em mà khi có chút lợi lộc thì mạnh anh anh dành, mạnh em em giật.
    Trong nhà, ngoài ngõ, trong xóm, ngoài nước hình như đều như vậy cả.
    Tôi đang nhìn xung quanh tôi bằng con mắt nào đây?
    Mắt phải hay mắt trái?
    Mắt phải hay trái đều là mắt cả.
    Hừ! Có lẽ tôi đang nhìn mọi người chung quanh bằng đôi mắt trần gian còn đượm rất nhiều sân si của tôi.
    Miệng tôi cố nhẩm đi nhẩm lại, như học bài thuộc lòng hồi nhỏ: anh em như thể tay chân!

    Song Thao

  3. #33
    Biệt Thự linhphy's Avatar
    Join Date
    Sep 2013
    Posts
    616
    Chỉ Biết Ngậm Ngùi

    Trong chuyến viếng thăm tiểu bang Utah, tôi đi thăm hầu hết các thắng cảnh nơi đây.
    Thủ phủ của tiểu bang là Salt Lake City.
    Hồ nước mặn Great Salt Lake rộng mênh mông nằm trong vùng đồi núi Rocky Mountains cao hàng ngàn bộ cách mặt biển.
    Ðộ muối trong nước cao gấp năm lần nước biển đại dương.
    Một kỳ công của Thượng Ðế đã ưu đãi cho vùng đất cao nguyên này.

    Utah còn là Thánh địa của đạo Mormon, đang phát triển rất mạnh.
    Ðến Utah không thể không đến viếng Mormon Temple.

    Một thắng cảnh, một kỳ quan có chiều dài lịch sử gắn liền với sự khai khẩn, xây dựng và phồn thịnh của Utah.
    Ðạo Mormon (Mạc Môn) còn tên gọi khác là Ðạo LDS viết tắt của chữ Latter Day Saints,
    có nghĩa là Giáo Hội Các Thánh Hữu Ngày Sau của Chúa Jesus Christ (The Church of Jesus Christ of Latter Day Saints).
    Ðền thờ trung tâm có sáu ngọn tháp cao chót vót xây dựng suốt bốn mươi năm mới hoàn thành.

    Trung tâm giáo hội (Temple Square) trải rộng 35 mẫu Anh là một quần thể kiến trúc vĩ đại, tân kỳ, lộng lẫy và trang nghiêm.
    Trên đỉnh tháp đền thờ (Temple Of The Lord) cao vút là tượng một người đàn ông bằng vàng đứng thổi kèn.

    Ðây là tượng của vị thiên sứ ánh sáng Moroni hiện ra vào ngày 21 tháng 9 năm 1823. Ngài soi dẫn cho tiên tri Joseph Smith đương thời biết nơi chôn giấu biên sử cổ xưa.
    Sách ấy chứa đựng trọn vẹn Phúc Âm vĩnh cửu do chính Ðấng Cứu Rỗi đã ban cho cách dân tộc.
    Từ đó, kinh sách Mormon được dịch và viết ra dựa vào bảng khắc bằng vàng (Gold Plates) chôn cất trên đồi Cumorah gần làng Manchester thuộc tỉnh hạt Ontario,
    tiểu bang New York từ năm 421 sau Thiên Chúa.
    Toàn bộ sách Mormon là lời rao giảng của Chúa Jesus Christ giữa người Nephites không lâu sau khi Chúa phục sinh.
    Ngài tiên tri Joseph Smith còn được Chúa khải thị viết nên tập Giáo Lý và Giao Ước.
    Luật tiểu bang Utah không cho mở sòng bài và các hình thức đánh bạc công cộng. Các chợ chỉ bán bia với nồng độ 3 phần trăm.


    Kết hợp với "Lời Thông Sáng" của đạo Mormon, đạo hữu không cờ bạc, không hút thuốc,
    không uống các loại nước có ga và có màu khiến cho đời sống nơi đây yên bình hơn,
    ít tội phạm hơn so với tình trạng chung trên đất nước này
    Tôi đi theo đoàn người vào thăm khu Temple Square.
    Dọc theo lối đi là những luống hoa khoe màu rực rỡ.

    Mặt nước hồ nhân tạo được xây cao trên mặt đất nằm im phăng phắc như tấm gương vĩ đại phản chiếu lấp lánh ánh mặt trời.
    Các hình tượng điêu khắc đầy nghệ thuật và phong phú được trưng bày trên những bực thềm và dựng rải rác trong khuôn viên rộng lớn.
    Các chức sắc, những người truyền giáo và tín hữu làm công tác thiện nguyện trang phục vét-tông cà-vạt chỉnh tề.
    Họ có nhiệm vụ giữ trật tự, hướng dẫn và giải thích những điều mà khách thăm viếng và tín đồ hành hương cần tìm hiểu.

    Tôi vừa bước lên khỏi bậc thềm khu nhà thờ Church Office Building, tòa cao ốc 26 tầng dùng làm trung tâm điều hành của giáo hội,
    chợt một thanh niên trong bộ vét-tông đen trông chững chạc và đạo mạo đến trước mặt tôi :

    - Thưa, bác là người Việt ?
    Tôi nhận ra là một thanh niên Việt Nam. Có lẽ đây là thầy Tư tế, một chức phẩm trong dòng đạo này làm công tác thiện nguyện vào ngày Chúa Nhật.
    Tôi đứng lặng nhìn người thanh niên đang đứng
    trước mặt tôi có khuôn mặt giống người bạn của tôi năm xưa khi ở chung trong trại tù sau năm 1975.
    Sự bàng hoàng trải qua mấy phút đồng hồ, tôi mới thốt nên lời:

    - Vâng, tôi là người Việt.
    Xin lỗi cậu về sự thất thố đã đường đột nhìn cậu trong khung cảnh này.
    Có điều tôi cũng xin thú thật là cậu có khuôn mặt giống người bạn tôi hồi còn ở quê nhà.

    Người thanh niên hướng dẫn tôi đi thăm khu Bảo tàng viện và Nghệ thuật gồm tranh ảnh và những bức tượng điêu khắc các vị Lãnh đạo (Presidents)
    và 12 Sứ Ðồ từ thời khai sáng đạo Mormon đến bây giờ.

    - Này, cậu qua Mỹ năm nào?
    Tôi gợi chuyện, khi người thanh niên đứng lại đợi đoàn khách thăm viếng còn trụt lại sau.

    - Thưa bác, cháu qua đây vào giữa năm 1992 theo diện HO cùng với mẹ cháu và một người chị được định cư ở tiểu bang Utah này ngay từ ngày đầu.
    - Thế ba cậu đâu ?
    - Ba cháu chết trong trại tù An Ðiềm .
    - Ba cậu tên gì?
    Tôn Long Mỹ .

    Tôi sửng sốt đến lặng người, rồi nhắc lại:
    - Tôn Long Mỹ là cha ruột của cậu sao?
    - Vâng ạ. Me cháu bảo ba chết lúc cháu mới ba tuổi.
    - Cháu ơi, Tôn Long Mỹ là bạn của bác sống gần nhau suốt ba năm trong tù.
    Người thanh niên đứng khựng lại nhìn tôi rồi thảng thốt kêu lên:
    - Ba cháu là bạn cùng tù với bác?
    Ôi, quý hóa quá. Ðiều ước nguyện của me cháu là mong gặp được người nào đã chứng kiến cái chết của ba cháu trong tù.
    Thượng Ðế ơi ! ngài đã chuẩn nhận lời cầu xin của con và ngày hôm nay Cha trên trời đã mang đến cho gia đình con ân sủng của ngài.
    Con xin tạ ơn Chúa , Amen.

    Người thanh niên ngẩng đầu lên:
    - Thưa bác, tên cháu là Tôn Thất Trương Thuật.

    Cháu nghĩ bác không phải là người ngụ cư ở tiểu bang này vì vậy xin phép bác cho Me cháu được gặp mặt trong ngày mai.
    Có được không, thưa bác?

    Tôi móc bóp lấy tấm danh thiếp của con trai tôi đưa cho Thuật:
    - Ðây là số phôn và địa chỉ nhà con tôi.
    Qua đây chỉ để thăm con cháu và viếng cảnh, tôi chẳng có gì phải bận bịu.
    Me cậu muốn gặp tôi giờ nào cũng được, còn cả tuần nữa tôi mới quay về Cali

    Cuộc thăm viếng vẫn tiếp tục nhưng hình ảnh của Tôn Long Mỹ qua những năm tháng trong tù như một đoạn phim hiện ra trong trí nhớ của tôi:
    Mỹ nhỏ hơn tôi 5 tuổi, vóc người tầm thước, khỏe mạnh và xốc vác.

    Tính tình thuần hậu, phóng khoáng. Anh rất sùng đạo Phật. Tuy nội quy cấm mọi hình thức có tính cách tôn giáo,
    nhưng Mỹ vẫn cố lén ăn chay vào ngày mồng Một và ngày Rằm âm lịch..

    Ban giám thị trại chỉ định đội 3 phụ trách xây dựng chiếc cầu treo bắc qua dòng sông Côn để dân chúng làng Thượng và tù nhân có thể qua lại trong mùa nước lũ.
    Bên kia sông là cánh đồng rộng chạy dài đến tận chân đèo.
    Mỗi năm, tù phải sản xuất đủ ba mùa lúa. Mùa mưa thì tháo bớt nước ra, mùa nắng thì thay nhau đêm ngày tát nước lên đồng.


  4. #34
    Biệt Thự linhphy's Avatar
    Join Date
    Sep 2013
    Posts
    616
    Hai bên bờ sông toàn là đất núi bị nước xoi mòn lâu ngày thành sông. Người ta chọn nơi có hai mô đất nhô ra là nơi hẹp nhất của dòng sông để bắc cây cầu đi qua.
    Những ngày đầu khởi công, đội làm cầu phải đào đất, đóng kè xây dựng hai môi cầu cho vững chãi,
    để giữ chân bốn thanh đường ray xe lửa làm trụ chịu đựng sức trì kéo của cây cầu treo dài 80 mét.

    Mùa lũ, nước chảy xiết đã khoét lõm sâu vào chân dọc hai bên bờ.
    Ðể nâng giữ khối đất phía trên khỏi bị sụp lở, tù phải xây những lớp đá vào chỗ lõm bên dưới.
    Ðang trong mùa nắng hạn mực nước sông xuống thấp tận cùng nên hai môi cầu là hai khối đất khổng lồ đứng chênh vênh bên bờ vực.
    Ðám tù hì hục đưa đá tảng lấp đầy khoảng trống dưới chân môi cầu.

    Mỹ là tay thợ xây trong toán cất nhà cửa từ ngày vào tù.
    Cách làm việc của anh là tận lực, yêu nghề và tinh thần trách nhiệm cao mặc dầu anh chỉ là tù nhân. Mỹ có quan niệm :
    Bất cứ lãnh vực nào người sỹ quan Miền Nam phải thể hiện tài năng trước bọn cai tù. Ðừng để họ lấy cớ sự sai sót mà mạt sát lăng nhục mình.
    Chính vì thế mà anh nhận công việc nặng nề nhất là xây bệ đỡ cho khối đất bên dưới môi cầu.

    Hàng trăm viên đá chẻ được một đội tù khác cung cấp chất đống trên mô đất dự định xây móng chân cầu.
    Sức nặng của đống đá cùng với sự hỏng chân của doi đất, khối đất trên đầu Mỹ bất ngờ đổ sụp.

    Mỹ bị chôn sống dưới khối đất khổng lồ. Bạn tù đã nổ lực đào bới để cứu anh.
    Nhưng, con người chỉ là sinh vật bằng xương bằng thịt làm sao chịu đựng nổi sức nặng hàng chục tấn của đất đá đè lên.
    Xác anh cuốn tròn mềm nhũn như con sùng. Nước mắt chúng tôi chảy ràn rụa.
    Mỹ ra đi để lại nỗi đau đớn tận cùng cho người vợ trẻ và hai đứa con thơ.
    - Thưa bác, đây là vị Tiên tri Joseph Smith được Chúa mặc khải viết ra Giáo Lý và Giao Ước.

    Cũng là vị Chủ tịch đầu tiên của Giáo Hội bầu ra tại một buổi họp của Hội Ðồng Thượng Phẩm trong ngày 24 tháng Chín năm 1834 tại Kirtland, Ohio.

    Lời giới thiệu của Thuật làm tôi bừng tỉnh.

    Trước mặt tôi là bức tượng bán thân bằng đồng đỏ mà mắt tôi chỉ nhìn thấy thân thể của Mỹ đầy máu.
    Tất cả xương trong người anh từ đầu đến chân hầu như nát vụn. Thi hài anh khi được khiêng lên nó oằn xuống thoạt trông như một chiếc bao tời đựng thịt.
    Ðầu và mặt anh hoàn toàn bị biến dạng . Ðến đây, tôi không còn tinh thần và hứng thú để đi xem hết các công trình nghệ thuật trong viện bảo tàng nữa nên cáo từ Thuật ra về.

    Sáng ngày hôm sau, tôi nhận được cú phôn của Thuật thật sớm mời tôi đến nhà hàng Mỹ Tiên vào lúc 12 giờ trưa, nhân tiện me của cậu xin phép được gặp mặt.
    Tôi vừa đến cửa nhà hàng, Thuật đã vội vàng ra đón.
    Một phụ nữ mặc áo dài màu khói hương đứng dậy cúi đầu:

    - Kính chào ông anh.
    Tôi thật sự xúc động, khi Thuật giới thiệu đây là me của cậu. Khuôn mặt người đàn bà thanh tú, phúc hậu nhưng trong ánh mắt vương vất nỗi buồn.
    Tôi cúi đầu chào đáp lễ, rồi ngồi vào chiếc ghế đối diện mà Thuật vừa mới kéo ra mời.

    - Thưa ông anh, giọng Huế nhè nhẹ, trầm buồn, người đàn bà tự giới thiệu:
    - Em tên là Trương Thị Ngọc nghe cháu Thuật nói gặp được ông anh, người ở cùng chung trại tù An Ðiềm với ba nó.
    Em mừng lắm.
    Mặc dầu anh Mỹ mất đã gần 25 năm mà lòng em cứ phân vân, thắc mắc mãi khi nhận được giấy báo của trại tù rằng chồng em chết vì bệnh nhiễm trùng gan cấp tính.
    Trong khi đó đã hai lần em được anh ấy về báo mộng với khuôn mặt đầy máu me nhìn em trong đau đớn. Hình ảnh đó chưa phai mờ trong trí nhớ của em.
    Trước khi đi Hoa Kỳ, chúng em có đến trại An Ðiềm để xin dời mộ nhưng Ban Giám Thị trại không xác định được vị trí nơi chôn anh Mỹ, còn tù nhân toàn là lớp hình sự sau này.


    Cái nghĩa địa tù bị nước trên đỉnh núi cao đổ xuống xói mòn gần hết. Em vô cùng đau khổ, đến lúc ra đi mà chưa lo cho chồng được mồ yên mả đẹp.
    Hai đứa con em biết rõ niềm trăn trở đó, chúng nó luôn luôn cầu nguyện mong được gặp người biết rõ về cái chết của ba chúng.

    Cách đây hai đêm, em nằm mộng thấy nhà em về chùa. Trong cơn mơ em mừng quá chạy đến ôm anh ấy nhưng hình hài đó tan biến ngay.
    Không biết có phải đây là điềm báo của anh Mỹ rằng em sắp gặp được ân nhân. Em hy vọng ông anh biết rõ cái chết của chồng em và còn nhớ địa điểm mộ phần của anh ấy.
    Người phụ nữ nói một mạch như trút cả nỗi lòng u ẩn bấy lâu nay. Tôi trân trọng trước lòng trung trinh tiết nghĩa của người vợ sống trọn đời thờ chồng nuôi con.
    Trước khung cảnh này đây, tôi không muốn khơi lại hình ảnh cái chết khủng khiếp của Mỹ.
    Tôi không muốn tạo thêm sự khủng hoảng trong lòng mỗi người.

    Vì thế, buộc lòng tôi phải lặng thinh xem như đồng lõa với sự dối trá của một chế độ luôn luôn che đậy sự thật và chối bỏ trách nhiệm của mình.

    - Thưa chị, tôi lên tiếng. Cái chết của anh Mỹ, anh em tù chúng tôi đau lòng lắm. Ðời người chỉ một lần chết, tiếc rằng anh ra đi quá sớm.
    Phải chăng định mệnh đã an bài.
    Mong chị và các cháu thôi băn khoăn về nó nữa.
    Tôi vẫn còn nhớ chỗ chôn anh ấy trong
    nghĩa địa tù.
    Hứa với chị khi về lại Cali, tôi sẽ vẽ sơ đồ địa điểm ngôi mộ của anh Mỹ.
    Khi tôi ngưng nói, bà lấy khăn thấm giọt lệ còn đọng lại trong khóe mắt, rồi tiếp lời:
    - Thưa ông anh, nếu được, xin gởi cho em bản vẽ địa điểm mộ của anh Mỹ càng sớm càng tốt.

    Cuối năm này, cháu Thuật đi Việt Nam với phái đoàn thuộc "Hội Bạn Người Cùi Việt Nam" trụ sở ở Mỹ kết hợp với nhóm "Vòng Tay Bạn Bè" ở Hà Nội,
    làm công tác thiện nguyện ủy lạo, giúp đỡ và chăm sóc cho những người mắc bệnh cùi. Nhân dịp này em sẽ theo cháu về dời mộ cho ba chúng nó .

    Thuật đang ngồi yên trong góc bàn chăm chú nghe, tôi liền quay sang hỏi:
    - Cậu về Việt Nam công tác bao lâu ?
    - Cháu tình nguyện một năm.

    Sao lâu đến thế ! Cháu nó theo ngành Y, còn một năm cuối cùng thực tập trong bệnh viện ở tiểu bang này trước khi ra trường.
    Người yêu của nó là nữ sinh viên Việt Nam qua Mỹ du học.
    Chúng nó yêu nhau và dự tính sau chuyến đi này trở về sẽ tổ chức đám cưới tại đây. Thằng con em, nó sống cho tha nhân.
    Sẵn lòng dấn thân giúp đỡ cho người nghèo khổ, hoạn nạn dù bất cứ dân tộc nào.
    Hai chị em nó có cùng một quan điểm: “Thương người như thể thương thân.”
    Tôi ngắt lời :
    - Vậy hiện giờ cháu gái ở đâu?
    - Cháu có chồng là một Mục Sư Tin Lành người Mỹ hiện ở Colorado. Trận thiên tai, bão lụt nào ở Việt Nam bị thiệt hại nặng nề là vợ chồng nó đều gởi về cả tấn áo quần,
    chăn mền do Thánh đường quyên góp.

    Sau bữa cơm trưa tại nhà hàng, tôi từ biệt mẹ con Thuật ra về.

    Một tuần lễ sau tôi lên máy bay trở lại tiểu bang Cali. Ðể thực hiện điều mình đã hứa, tôi ôn lại vị trí của nghĩa địa tù An Ðiềm ,
    để vẽ cách nào đơn giản nhất mà gia đình của Mỹ có thể tìm được mộ anh dễ dàng.

    Tôi không tưởng tượng được hiện giờ nghĩa địa ấy bị hoang phế ra sao, nhưng chắc chắn là nước mưa từ trên núi đổ xuống đã san bằng tất cả.
    Những tấm bia bằng gỗ tạp trải qua trên hai chục năm không thể tồn tại với thời gian.

    Rất may là ngôi mộ của Mỹ nằm sau gốc một cây đại thụ che chắn. Nước có thể xoi mòn phần trên mặt nhưng xương cốt Mỹ nằm sâu dưới đất không thể trôi theo dòng nước.
    Trong sơ đồ, tôi ghi rõ trên thân cây đó có bốn nhát búa hình chữ M do anh em tù trong đội thay nhau khắc vào.

    Ðó là dấu tích mà tôi hy vọng gia đình của Mỹ sẽ tìm ra. Nhận được bản phác họa chỉ dẫn,Thuật điện thoại sang cảm ơn và tin cho tôi hay tháng tới sẽ lên đường về Việt Nam.

  5. #35
    Biệt Thự linhphy's Avatar
    Join Date
    Sep 2013
    Posts
    616
    Ba năm sau, tôi trở lại Utah trong mùa Giáng Sinh. Ðồi núi vây quanh thung lũng rộng lớn trở thành những dãy núi tuyết sáng trắng.
    Tuyết phủ đầy trên mái nhà và tràn ngập hai bên lề đường.

    Trong ngày Giáng Sinh, tôi theo đoàn người tiến vào khu Temple Square.

    Vừa bước chân vào đây là tôi cố ý tìm gặp cậu Tôn Long Trương Thuật để hỏi thăm tin tức về mẹ cậu
    và việc dời mộ của bố cậu như thế nào. Tôi dạo trong khu Tabernacle nổi tiếng với cây đàn Orchestra khổng lồ gồm 11,000 ống tupe kim loại ghép lại.
    Có thể nói đây là cây đàn lớn nhất thế giới. Rồi đến khu Conference Center, chứa 21,000 chỗ ngồi và 900 ghế cho ca đoàn.
    Hội trường được thiết kế với kỹ thuật hiện đại mà âm thanh của hai mảnh giấy cọ vào nhau trên khán đài, người ở cuối phòng cũng nghe được.

    Sau cùng, tôi tìm tới khu Joseph Smith Memorial Building, nơi đây chung quanh tường có những phù điêu chạm khắc mỹ thuật và tinh xảo nhưng vẫn không thấy Thuật đâu.
    Tôi ra về mà nghe lòng mình trống trải vô cùng.

    Ngày mồng một âm lịch, tôi đến viếng cảnh chùa Tam Bảo.
    Những bông tuyết rơi đầy trời, phủ trắng cả sân chùa như trải thảm bằng bông.

    Hàng cây kiểng chạy dài trước sân lung lay những mảnh tuyết vỡ trên cành lá. Tôi đang dạo bước trên lối đi vào chánh điện, chợt một ni cô đến trước mặt tôi vái chào.
    Tôi sững sờ khi nhận ra người phụ nữ ba năm về trước,Trương Thị Ngọc.
    Bà cho biết đã quy y mang pháp danh Diệu Ngọc.
    Chỉ ba năm thôi mà trông bà cằn cỗi, già đi rất nhiều.
    Ðôi mắt tràn ngập nỗi ưu tư, sầu não. Bà mời tôi vào nhà khách dùng trà.

    Ni cô lên tiếng:
    - A Di Ðà Phật, trước tiên bần ni xin đại diện gia đình bày tỏ lòng tri ân đến ông anh.
    Nhờ bản vẽ địa điểm ngôi mộ rõ ràng từng chi tiết nên chúng tôi đã tìm được mộ phần của anh Mỹ khá dễ dàng. Hài cốt của anh ấy đã được đem qua đây thờ trong chùa.
    Những tưởng linh hồn anh Mỹ được thanh thoát... Nói đến đây, chợt những giọt lệ long lanh trong mắt của ni cô trào ra.

    Tôi ngạc nhiên, vội hỏi:
    - Ðã có chuyện gì xảy ra?
    Ni cô cúi đầu để dấu đi những giọt lệ mà một sa di cần phải đè nén. Hồi lâu bà mới ngẩng mặt lên:
    - Sau một năm chăm sóc những nạn nhân bệnh cùi ở Việt Nam, cháu Thuật trở lại Hoa Kỳ.

    Ban đầu, Thuật trốn tránh người yêu của nó và cuối cùng quyết định dứt khoát không còn liên lạc với nhau.
    Một thời gian sau, trên mặt cháu xuất hiện những mụn sưng đỏ. Tôi hỏi, nó lảng tránh, không trả lời. Dần dần cháu nó ít về nhà hơn.
    Cách đây một năm, cháu về Việt Nam ở lâu dài. Vừa rồi tôi nhận được thơ của nó.

    Bà ngưng kể, lấy trong túi áo trao cho tôi một lá thư đã nhàu, nội dung khá ngắn gọn:
    -“Có lẽ ý muốn của Chúa dành cho con một đời phải hy sinh phục vụ cho nhân sinh đang gánh chịu nỗi thống khổ của căn bệnh hiểm nghèo.
    Con rất thỏa lòng khi chính bàn tay mình thoa dịu được nỗi cô đơn của bao người bất hạnh.

    Tuần này ở trại cùi Quy Hòa thuộc tỉnh Bình Ðịnh.
    Tuần sau có thể ở làng phong cùi Ðồng Lệnh tận tỉnh Tuyên Quang để chăm sóc cho các bệnh nhân.
    Mong me xem con như được Chúa đón đi từ lúc mới lọt lòng.”

    Chờ tôi đọc xong bức thư, bà tiếp :
    - Khi hiểu ra thằng con đã mắc bệnh phong cùi, tôi đã khóc suốt đêm trường. Mỗi lần nghĩ đến nó là lòng tôi quặn thắt như đứt từng đoạn ruột, tê dại cả tâm hồn.
    - Thưa bà, tôi lên tiếng an ủi : Có phải chăng đây là sự sắp đặt củaThượng Ðế?
    Theo tôi được biết bệnh phong cùi không dễ truyền nhiễm cho người chăm sóc khi đã ngăn ngừa đầy đủ, vả lại đã có thuốc điều trị tổng hợp từ thập niên 70 – 80.

    Thuốc tiêu diệt được vi khuẩn, giảm thiểu lây lan.
    - Nhưng, thưa ông anh, bà mẹ của Thuật nhìn tôi không còn là ánh mắt một ni cô mà trở về với ánh mắt chuyên môn của một y tá viên điều dưỡng, nghề nghiệp của bà ngày xưa:
    Thuốc có thể chữa lành bệnh với đa hóa trị liệu nầy, nhưng không phục hồi được tổn thương của dây thần kinh làm biến dạng mặt, biến dạng bàn tay bàn chân.
    Ðó là những dấu tích mà con tôi phải chịu đau lòng, mang mặc cảm tủi nhục suốt đời của người mắc bệnh phong cùi !

    Nói đến đây, bất chợt ni cô Diệu Ngọc ôm ngực chạy về hướng tịnh thất.

    Tôi thật sự xót xa trước nỗi đau của người mẹ như đã nhận lãnh cơn đau của con trai mình. Riêng về Thuật, tôi cảm nhận được đức tin cao cả của chàng.
    Ðức tin đã vượt lên trên những ước vọng tầm thường mà người phàm đeo đuổi. Tôi tin rằng Chúa sẽ dẫn dắt cậu ấy đi trọn vẹn cuộc đời hạnh phúc sống vì tha nhân.

    Chỉ biết ngậm ngùi, tôi đẩy cửa bước ra ngoài. Gió mỗi lúc mỗi mạnh thổi nghiêng ngả hàng cây trụi lá đứng chơ vơ hai bên đường.
    Cái băng giá ngoài trời làm tăng thêm nỗi u hoài trong tôi.


    Lê đôi chân nặng trĩu, tôi bước đi dưới bầu trời đang cơn bão tuyết. Từng mảnh tuyết hắt vào mặt tôi như những mảnh vỡ thủy tinh thay nhau cứa vào da thịt tôi rát buốt.
    Tôi vuốt mặt, tuyết tan ra nhơn nhớt trên đôi tay.
    Bất giác, tôi có cảm tưởng như máu và đất trộn lẫn nhầy nhụa trên tay tôi ngày nào đã vuốt mắt cho Mỹ khi xác anh nằm bất động trên bờ sông Côn.
    Tôi lau nhanh những giọt lệ đọng bờ mi trước khi bước lên chiếc xe bus cửa mở sẵn đợi chờ.


    Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích

  6. #36
    Biệt Thự linhphy's Avatar
    Join Date
    Sep 2013
    Posts
    616
    Bến sông ..quê

    Bến sông luôn là nỗi nhớ của những kẻ xa quê. Nó đi vào thơ ca bàng bạc, khoắc khoải, nhớ nhung
    . Hầu như trong bài thơ, hay trong những câu ca gợi nhớ ấy luôn thấy thấp thoáng bóng dáng ai đó, rất gần gũi, thân thương
    . Đó chính là người ta thương yêu và đã chia sẻ cùng ta những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống:

    Mẹ đã bao giờ đi khỏi
    Bến quê bờ bãi dưa cà
    Cuộc đời vui trong tro trấu
    Lắng như một khúc dân ca


    (Lê Đăng Khánh - Bến sông của Mẹ)

    Bến sông quê tôi không có chiếc cầu nho nhỏ như quê của Trần Tiến, cũng không có người thương nào đứng đợi tôi về như Trọng Nguyễn.
    Tôi chỉ có một người mẹ và một người bạn thuở ấu thơ mà suốt đời tôi vẫn không sao quên được…

    Chúng tôi cùng lớn lên trong một xóm nghèo cạnh bờ sông Sài Gòn. Tôi và Khánh bằng tuổi nhau nên gọi nhau bằng tên.
    Nhưng lạ một điều sao tôi không mày, tao như đối với những đứa trẻ khác.
    Tôi và Khánh hợp tính nhau lắm, đi đâu Khánh cũng rủ tôi đi theo. Lúc thì vào rừng hái sim, hái trái giấy, lúc thì hai đứa đi bắt chim dòng dọc về nuôi, rồi lại cất công đi bắt châu chấu về mớm cho nó.

    Tội nghiệp mấy con chim non, không có mẹ ấp, chúng chết dần chết mòn, sau thấy tội nghiệp quá nên tôi nói với Khánh là đừng bắt nữa, mẹ nó mất con sẽ buồn như mẹ mình mất mình vậy.
    Khánh nghe lời tôi không leo cây bắt chim nhưng lại rủ ra sông leo cây hái trâm, kiến vàng cắn gần chết mà có được bao nhiêu đâu, còn về bị mẹ mắng là để trâm dính vào quần áo rồi giặt không ra.

    Những lúc chơi năm mười hay tạt lon Khánh đều dành chăn phụ tôi, không có Khánh tôi bị chăn đừ hoài. Hầu như những trò nào có Khánh là có tôi.
    Bởi vậy, dù là con gái nhưng tôi quậy cũng thuộc hàng “sao” với tài phá ngầm không ai chịu nổi. Gia đình Khánh là dân sông nước, nên thỉnh thỏang lại theo ba đi đăng, vài ba ngày mới về nhà một lần,
    mỗi lần về là để dành cho tôi những con cá ngon nhất “ tui cho T. đó, ráng ăn cho mau lớn”.

    Mà lớn để làm gì? Tôi vẫn thích bé xíu như vầy để còn được đi tắm sông, đi bắt cua , bắt còng khi nước triều xuống, đi câu cá bống khi nước nhảy qua bờ.

    Những nhà mới cất sau này đều quay mặt ra đường. Cái quay ra, cái quay vô, lọan xà ngầu. ( mà chắc sau này phát triển , mọi người sẽ cất nhà quay ra đường hết thôi, tấc đất tấc vàng mà, ai để phí !).
    Buổi trưa đi học về là tôi lại mang phao ra sông, cái phao là ruột của bánh xe tải, còn mang thêm 1 cái thau nhôm bỏ vừa lọt vô bánh xe, chỉ vậy mà bọn con nít nhìn tôi với con mắt ước ao.
    Ruột bánh xe đó còn tốt hơn gấp trăm lần cây chuối hoặc cái can nhựa nữa.

    Tôi và mấy đứa nữa chạy ào ra sông. Từ trong nhà thấy tôi , Khánh cùng mấy đứa em cũng chạy ào ra.
    Cả đám nhóc chơi đủ thứ trò, chán rồi thách nhau bơi đua qua sông.
    Tôi biết bơi từ lúc 5 tuổi, cũng uống nước no nê, cũng bầm dập bao phen vì bị nhận nước.

    Tôi tin ở mình là sẽ thắng, nhưng tôi quên Khánh hàng ngày vẫy vùng trên sông, tay Khanh dài, sải vài lần là tới, còn tôi đuối hơi quá, ra tới nửa sông là mệt lử,
    đành phải bơi ngửa cho đỡ mệt , chờ Khánh lấy phao ra kéo về
    . Ngồi trên phao mới vui chứ, lọt thỏm trong cái thau để trong bánh xe, cả đám nhóc hè nhau ra kéo, tôi tưởng tượng mình như 1 nàng công chúa được ngồi trên kiệu vậy, lòng cũng cảm thấy lâng lâng.

    Nhà tôi ở gần sông nhưng tôi lại không biết chèo ghe. Lúc rảnh Khánh dạy tôi chèo, nhưng tôi ngu quá, tay chân lại lóng ngóng nên để chiếc ghe quay vòng vòng hoài.
    Tôi bực tức bỏ ngang không tập nữa " Có Khánh đưa tôi đi rồi thì tôi học làm gì ? ” “ Học để tự mình chèo đi ” “
    Nếu hôm nào không có Khánh đưa đi thì tôi tự bơi qua ”, tôi nói vậy cho Khánh hoảng lên, chứ Khánh biết "tài" bơi của tôi rồi mà.

    Tôi rất thích đứng bên kia sông vào lúc trời chiều để nhìn về phía nhà tôi lắm. Trong ánh hòang hôn bãng lãng- lúc đêm chưa đến và ngày chưa qua- trời ngả sang màu tím sậm.
    Những giọt nắng cuối chiều còn sót lại trên cây, chiếu xuống sông những tia sáng lấp lánh.

    Ngôi nhà của tôi thấp thóang dưới rặng dừa xanh trong ánh sáng nhập nhòa ấy, bất giác chợt cảm thấy yên bình và nên thơ gì đâu.
    Tối đến hàng ngàn con đom đóm lập lòe như sao sa. Khánh bắt cho tôi thật nhiều rồi bỏ vào bóng đèn tròn đã gỡ chuôi, Khánh nói ngày xưa người ta bắt đom đóm làm đèn để học.
    Hời ơi, cà chớp, cà chớp vậy mà học được gì?

    Khánh gạt tôi. Giờ Sài Gòn cũng lập lòe đèn xanh đỏ, lung linh và màu sắc hơn nhưng sao tôi vẫn nhớ những chú đom đóm bé nhỏ ngày xưa.
    Rồi chúng tôi lớn lên. Đứa bận học, đứa lo việc mưu sinh nên không còn thời gian rong chơi nhiều như trước.
    Càng lớn Khánh càng cao lớn giống như người lai, da đen nhẽm với mái tóc vàng hoe vì cháy nắng, cả lông mi cũng một màu như tóc nhưng cong vút như con gái,
    cười thì có đồng tiền rất có duyên nhưng không đẹp trai.
    Khánh hiền nên mẹ tôi cũng mong “Nếu hai đứa lấy nhau thì mẹ mừng lắm”.


    Ba má Khánh cũng rất thương tôi. Có lần ba Khánh đi đám giỗ, rượu vào, lời ra Ông tuyên bố với cả xóm là Ông đã chấm tôi làm con dâu ông rồi.
    Ở quê, khi người lớn đã nói ra câu ấy là đã tự quyết định số phận của con mình. Khánh im lặng.
    Tôi hiểu tình cảm Khánh dành cho tôi không đơn thuần là tình bạn nữa.
    Đôi lúc chợt bắt gặp cái nhìn là lạ nơi Khánh tôi vội quay đi. Với Khánh là thế, còn tôi, tình cảm vẫn cứ mãi phiêu du chốn nào…

    Ngày tôi lên Sài Gòn đi học, tối đó chúng tôi lại đi ra bến sông. Khánh chèo ghe chở tôi đi bắt đom đóm bỏ vào chiếc lọ bằng thủy tinh.
    Dường như linh cảm điều gì đó sắp xảy ra, nên hôm đó Khánh nói thật nhiều làm như vĩnh viễn sợ rằng chẳng còn dịp nào có thể nói tôi nghe được nữa.
    Khánh cầm theo cây đàn, và tối đó tôi đã hát. Hát thì chỉ hát vậy thôi chứ tôi không gửi gắm điều gì qua bài hát ấy.

    Sau này, có dịp gặp lại Khánh nói: “Những đêm trăng ngồi trên sông tôi nhớ hết những kỷ niệm của hai đứa, mà nhớ nhất là gì T. biết không ?
    Tôi nhớ nhất là lúc T. hát bài “Đôi bờ”. Tôi sững sờ nhìn Khánh, bối rối, nao lòng. Khánh khe khẽ hát: “... lòng em riêng thắm thiết yêu anh, như tình đôi lứa ta
    . Một dòng sông sóng nước long lanh, đôi bờ đâu cách xa ..." .

    Giờ thì con thuyền bồng bềnh xa đôi bờ vời vợi. Khánh cưới một cô giáo cũng ở cùng xóm. Ngày xưa hai người không chơi chung với nhau, lớn lên cũng ít thấy hai người nói chuyện.
    Đùng một cái, họ cưới nhau. Cả xóm ngạc nhiên, còn tôi thì không. Đám cưới không rình rang và Khánh cũng không mời tôi.
    Tôi không trách Khánh. Có người nào đó đã nói với tôi rằng: “ Trong đời người ta chỉ thương được “người lạ” chứ ít khi nào thương được “người quen”.
    Tôi nghĩ cũng đúng, ít ra cũng trong trường hợp này.

    Tình cờ gặp lại Khánh trên đường đi làm. Cũng giày tây, cũng áo sơ-mi trắng muốt. Sao tôi thấy khác nhiều với Khánh của ngày xưa.
    Có lẽ tôi quen nhìn Khánh với cái áo sờn vai, với mái tóc khét nắng và làn da đen nhẽm ngày nào. Khánh vẫn nhìn tôi với cái nhìn ấm áp và buồn.
    Hai đứa im lặng thật lâu.
    Tôi khẽ nói: “Khánh nè, tôi có tham gia viết bài trên mạng và tôi có nhắc đến Khánh hai lần” rồi tôi vội vã chạy đi. Không biết điều này có làm cho Khánh vui ?

    Chiều nay tôi lại ra bến sông, bến vắng lặng không một bóng người. Bây giờ thì nhà ai cũng quay mặt ra đường, có ai thấy tôi một mình đứng đó để chạy ra đâu ?
    Nước sông đang lớn, gió thổi càng lúc càng mạnh báo hiệu một cơn mưa lớn.
    Từng đám lục bình nhấp nhô trên sóng, tôi chợt nghĩ : “ Phải chi có ai hái dùm mình cành hoa tim tím ấy ”

    Sóng vỗ dập dồn xô mãi đơn côi…

    TLCD

  7. #37
    Biệt Thự linhphy's Avatar
    Join Date
    Sep 2013
    Posts
    616
    Truyện rất ngắn
    ~~~~~~~~~~
    Tình vợ chồng


    Chị thắc mắc:
    - Anh có còn thương em không?
    - Tại sao phải hỏi?
    - Từ ngày lấy nhau, mình hết thơ mộng, anh hết lãng mạn với em rồi.
    - Bận thấy mồ, còn lo cho con, nhưng anh chẳng thấy gì khác.
    - Em thấy khác!

    - Anh đi sửa cửa sổ đây.
    - Em ghét anh, anh giả bộ bận rộn.
    Trời bỗng đổ mưa, nước tạt vào nhà, may quá chồng chị vừa sửa xong cánh cửa.

    Trịnh Tây Ninh

    Mày tao

    Có lần giận con quá vì nó nói dối, tôi đã quát to:
    - Mày là đứa nói láo, không ai thương mày nữa!
    Thằng nhỏ mếu máo trả lời:
    - Mẹ có thể đánh con, nhưng đừng gọi con là mày!
    Tôi giật mình, nó sanh ra và lớn lên ở Mỹ
    , tiếng Việt không giỏi nhưng sao hiểu được chữ «mày» là rất nặng, rất xấu.

    Tôi xấu hổ lắm và từ đó về sau không gọi con là mày nữa, dù giận tới đâu.
    Có những người chồng hay quát nạt, gọi vợ là mày, mắng chửi nặng lời.
    Nếu có quyền, tôi sẽ gạch bỏ chữ «mày, tao» trong tự điển tiếng Việt.

    Trịnh Tây Ninh

  8. #38
    Biệt Thự linhphy's Avatar
    Join Date
    Sep 2013
    Posts
    616
    Chuyện tình 40 năm của thi sĩ Bùi Giáng- Kim Cương


    Cõi đời một kiếp yêu em
    Dẫu là bỏ cuộc, mộng tìm dáng xưa

    Kim Cương :chiếm một vị trí đặc biệt trong cuộc đời, trong tâm hồn và trong sáng tác của Bùi Giáng.
    Trong tâm hồn ông, Kim Cương là “đệ nhất mỹ nhân” trong thiên hạ.
    Ông yêu Kim Cương bằng một tình yêu lạ lùng nhất thế gian. Chỉ có thể nói đó là một tình yêu bất tử.
    Đã có rất nhiều giai thoại xung quanh mối tình kỳ bí này.

    Đối với Kim Cương, tuy là mối tình đơn phương từ phía Bùi Giáng, nhưng nữ nghệ sĩ này đã rất trân trọng tình yêu của ông,
    một sự trân trọng vô cùng cảm động và hiếm thấy.

    Có lẽ trong cuộc đời của thi sĩ Bùi Giáng, ngoài chuyện văn chương ra thì chuyện tình đơn phương của ông với Nữ NS Kim Cương là nổi bật nhất,kỳ lạ nhất.
    Kim Cương biết Bùi Giáng lúc bà khoảng 19 tuổi, còn theo đoàn cải lương của má Bảy Nam,
    nhưng Kim Cương đã được mệnh danh là “kỳ nữ”.
    Thật ra, ông chú ý đến bà trong một đám cưới của đôi bạn Hạnh – Thùy.


    Sau đám cưới, một hôm Thùy bảo Kim Cương :
    “Có một ông giáo sư Đại học Văn khoa, đi học ở Đức về, ái mộ chị lắm, muốn đến nhà thăm chị”.
    Kim Cương trả lời : “Ừ, thì mời ổng tới”.

    Hóa ra là Bùi Giáng, lúc ấy đang dạy học, cũng áo quần tươm tất chứ chưa có “điên điên” như sau này
    . Bùi Giáng lui tới, mời Kim Cương lên xe đạp ông chở đi chơi, rồi cả cầu hôn, nhưng bà đều né tránh.
    Bởi sau vài lần tiếp xúc, bà thấy ở ông toát lên cái gì đó “kỳ kỳ”, bất bình thường, nên bà sợ.

    Đeo đuổi mãi không được, Bùi Giáng thở dài nói : “Thôi, chắc cô không ưng tôi vì tôi lớn tuổi hơn cô
    (Bùi Giáng lớn hơn Kim Cương mười mấy tuổi), vậy cô hứa với tôi là sẽ ưng thằng cháu của tôi nhé.
    Nó trẻ, lại đẹp trai, học giỏi”.
    Kim Cương ngần ngừ : “Thưa anh, chuyện tình cảm đâu có nói trước được.
    Tôi không dám hứa hẹn gì đâu, để chừng nào gặp nhau hẵng tính…”. Ý bà muốn hoãn binh. Nhưng Bùi Giáng đã đùng đùng dắt cháu tới.

    Trời ơi, hóa ra đó là thằng nhỏ mới… 8 tuổi. Kim Cương hết hồn. Thôi rồi ! Ổng đúng là không bình thường !
    Từ đó, mỗi năm Bùi Giáng mỗi bệnh nặng hơn. Ông không có vợ con, suốt ngày đi lang thang ngoài đường, hò hét,
    rồi cứ địa chỉ nhà Kim Cương mà tới.

    Thằng bé Toro con của Kim Cương lúc ấy khoảng 5 tuổi, thường trố mắt ra nhìn ông, và hỏi :
    “Mẹ ơi, sao bác này giống cái xe hoa quá ?”. Tư duy trẻ con thật ngộ nghĩnh, nhưng lại rất chính xác.

    Thì trên người Bùi Giáng có đủ thứ : nào hộp lon treo lủng lẳng, nào lá cờ giắt sau lưng, nào nhánh cây, vòng hoa trên đầu… cả một nải chuối đeo thường xuyên trên cổ.

    Không mở cửa cho ông vào là ông la hét, đập cửa, chửi um sùm, ném đá nữa, khiến hàng xóm náo động.
    Nhưng riết rồi quen, mỗi lần ông tới nhà Kim Cương ai nấy đều cười.
    Má Bảy Nam ở trên lầu chỉ cần nghe la rùm beng, đập cửa ầm ầm, là hỏi : “Bùi Giáng phải không ?”.

    Nhiều lần ông say khướt, nằm ịch xuống gốc cây trước nhà Kim Cương, mọi người phải khiêng vào.
    Bà lắc đầu : “Sợ ổng chết. Tướng tá vầy có thể chết bất cứ lúc nào. Nhưng khiêng vô rồi cũng sợ rủi ổng chết trong nhà mình.
    Mà điều, không nỡ bỏ ổng lăn lóc ngoài đường, thấy tội quá”.

    Nhưng điều hay nhất là mỗi khi vô nhà Kim Cương ông lại sáng tác thơ để tặng bà. Tiện tay xé bất cứ tờ giấy, tờ lịch nào là ông viết ào vô đó.
    Nguồn thơ yêu cứ tuôn trào như suối, không vơi cạn theo năm tháng.

    Về sau, khi ông “quậy” quá thì Kim Cương nghĩ ra cách, không mở cửa, mà lòn một cuốn sổ ra khe cửa cho ông viết thơ.
    Ông hí hoáy một hồi, rồi vui vẻ bước đi.

    Suốt 40 năm, cả chục cuốn sổ tay đã đầy ắp chữ của ông, chỉ riêng tặng “nương tử Kim Cương”.
    Bà trân trọng gìn giữ trong ngăn tủ. Những vần thơ yêu với nét chữ ngả nghiêng chệnh choạng nhưng hồn nhiên

    Cuộc tình Bùi Giáng với Kim Cương dằng dai suốt nửa cuối cuộc đời Bùi Giáng:
    Kính thưa công chúa Kim Cương
    Trẫm từ vô tận ven đường ngồi đây
    Tờ thư rất mực mỏng dày
    Làm sao định nghĩa đêm ngày yêu nhau?

    Lý do dẫn đến mối tình si, ông đã tự bộc bạch:
    Kể từ tao ngộ đầu tiên
    Kim Cương vô tận, thuyền quyên vô cùng
    Bốn mươi năm đã lẫy lừng
    Âm thầm tưởng niệm lạ lùng giai nhân
    Trái tim thiết thạch vô ngần
    Từ tam thu tới tử phần hôm nay.

    Phải nói là Kim Cương có “quyền lực” rất lớn đối với Bùi Giáng. Cứ nghe tên bà là ông trở lại ngoan ngoãn như một đứa trẻ con.
    Một lần, ông làm “chim bay cò bay” giữa phố, gây ách tắc giao thông, công an tới lôi ông vào cũng không được.

    Tình cờ có ông bạn Đoàn Thạch Hãn trông thấy, thế là anh ta rỉ tai ông : “Kim Cương nhắn ông tới nhà kìa !”.
    Lập tức ông riu ríu đi theo Đoàn Thạch Hãn.

  9. #39
    Biệt Thự linhphy's Avatar
    Join Date
    Sep 2013
    Posts
    616
    Ông còn “ái mộ” bà theo kiểu “kinh khủng” của ông. Người ta ái mộ thì xin chữ ký, xin hình, còn ông thì xin… quần.
    Ông tới nhà nằng nặc đòi bà cho ông cái quần.
    Bà lấy quần của cậu Toro nay đã lớn cỡ ông mặc vừa. Ông giãy nảy không chịu, đòi cái quần của Kim Cương mới được.
    Bà bực quá, đưa thiệt. Lập tức ông mặc vô và rồi không chịu thay ra. Tắm xong, mặc lại. Tỉnh bơ.

    Và sau này khi ông ở nhờ nhà anh Hoài cháu gọi ông bằng bác họ tại Gò Vấp, thì cũng chỉ Kim Cương là người phụ nữ duy nhất được ông cho phép bước vào nhà.
    Nhiều lần, các bạn thơ nữ có ghé thăm ông, nhưng vừa mới nghe cháu vô báo tin là ông đã la hét om sòm, đuổi họ như đuổi tà :
    “Chỉ có tiên nữ Kim Cương mới được bước tới đây.
    Đi ra ! Đi ra hết !”.

    Nghệ sĩ Kim Cương nói : “Tôi rất trân trọng tài năng của ông, nhưng phải nói thật là ông điên nặng, nhưng là cái điên trí tuệ, nói ra nhiều câu cực kỳ sâu sắc”.
    Thỉnh thoảng, khi ông hơi tỉnh thì Kim Cương cũng ngồi bàn chuyện thơ văn với ông cho ông vui.
    Những lúc ấy, ông gọi bà bằng “cô” đàng hoàng chứ không “nương tử”, không “Hằng Nga” gì hết.
    Nhưng có một lần, ông làm bà hết hồn.

    Hai người bàn luận đến Kiều, bà đọc mấy câu lỡ có sai một chút, ông liền đập bàn, la hét, nhảy dựng lên : “Tại sao Kiều mà cô nói sai như vậy ?
    Câu vậy mà cô nói là của Kiều hả ?”.

    Thấy ông trợn mắt giận dữ, bà cứ ngỡ ông sắp bóp cổ mình tới nơi. Bà quên mất rằng ông cũng yêu Kiều say đắm như yêu bà
    Có một chuyện nhỏ, nhưng cảm động. Kim Cương nói rằng Bùi Giáng có đóng phim gì nữa đó, chắc đóng vai phụ nho nhỏ thôi.
    Kim Cương nhớ khi ông lãnh tiền thù lao, liền mua hai trái xoài đem tới cho bà. Rất dễ thương.


    Kim Cương bùi ngùi nhớ lại : “Suốt 40 năm, ông đối với tôi như một người yêu đơn phương, thì ngược lại, tôi đối với ông như chỗ dựa tinh thần
    , bất cứ lúc nào nghe ông đau ốm hay bị công an bắt, bị người ta đánh là tôi có mặt”.

    Bởi đơn giản, trong đầu Bùi Giáng chỉ có một số điện thoại duy nhất, một địa chỉ duy nhất, đó là địa chỉ và số điện thoại của Kim Cương.
    Nhiều lần ông đứng giữa đường dang tay la hét, làm kẹt xe, công an tới bắt, hỏi cách gì ông cũng chỉ nói một câu :
    “Người thân cuả tôi là Kim Cương, ở số… Hoàng Diệu, điện thoại 844…”. Thế là công an réo gọi Kim Cương.

    Bà đi lãnh ông ra. Chuyện đó xảy ra không biết bao nhiêu lần. Có khi ông bị té, bị thương, người ta chở vô bệnh viện, ông cũng chỉ “khai báo” y như vậy.
    Bệnh viện lại réo bà.
    Bà lại đến. Hoặc những lúc ông lên cơn, có khi vô quậy cả đám cưới nhà người ta, bị người ta đánh, bà lại đến đưa ông về.

    Có lần, ông xuất hiện trước nhà bà với tóc tai mặt mũi đầy máu vì mới bị ai đó đánh, bà hoảng hốt gọi xích lô cho ông đi cấp cứu.
    Ông không chịu : “Chừng nào cô đi với tôi thì tôi mới đi”.

    Ừ, thì đi. Kim Cương gọi chiếc xích lô chở ông, vừa ngồi xe ông vừa nói vung vít, mặc cho Kim Cương chịu trận.

    Và như thường lệ, trong cơn điên điên tỉnh tỉnh, ông lại tiếp tục làm thơ yêu qua cuốn sổ nhỏ nhét vào khe cửa nhà bà :

    Bùi Giáng về ở nhà của anh Hoài vào khoảng năm 1978, thì đến khoảng 1992 đã hơi tỉnh tỉnh.
    Nhà thơ Trụ Vũ thường ghé chơi với ông.
    Một lần Trụ Vũ bảo : “Kim Cương hẹn ngày mai lên thăm anh”. Thế là suốt đêm ông không ngủ.

    Sáng dậy, ông đi tới đi lui, đứng ngồi không yên, và càu nhàu : “Cái thằng Trụ Vũ, chừng nào lên thì lên, nhắn nhe làm chi cho người ta sốt ruột”.
    Anh Hoài còn tiết lộ ông phải giả vờ uống một tí rượu để đóng vai “say”,
    như thế khi Kim Cương lên thăm ông mới có cớ đi ngả nghiêng cho Kim Cương dìu đỡ.

    Nhưng có lần uống mãi, uống mãi, rồi say thật lúc nào chả biết, khi Kim Cương đến nơi thì ông đã… ngủ khò.

    Một bữa, Kim Cương đến nhà, tặng ông đóa hoa hồng.
    Ông sung sướng quá. Kim Cương về rồi, ông hỏi anh Hoài : “Làm sao giữ được hoa tươi mãi hè ?”.
    “Ba ngày là nó héo thôi bác ơi!”. “Trời ơi, của Kim Cương tặng tao, phải giữ hoài chớ bây !”.
    “Con có cách. Đem hoa trút ngược xuống thì sẽ giữ giùm bác được vài tháng”.

    Đúng là giữ được vài tháng, đến khi hoa đã khô nát ông mới đành lòng chia tay.

    Lúc Kim Cương 19 tuổi đang rực rỡ trên sân khấu cải lương và Bùi Giáng là một nhà giáo, nhà thơ, dịch giả lịch thiệp chứ chưa trở thành "dị hợm" như sau này.
    Ngoài những vần thơ mượt mà, Bùi thi sĩ còn dùng cách biểu đạt dị kỳ để thể hiện nỗi "ám ảnh dị thường" của hình bóng Kim Cương đang ngự trị trong tâm trí ông.

    Trong tập "Sa mạc phát tiết", bài "Cô Kim Cương ôi", Bùi Giáng đã viết thế này: "Nếu ngày sau tôi chết đi mà cô không thể nhỏ cho một giọt nước mắt,
    thì cô có thể nhỏ cho một giọt nước tiểu cũng được (Nhớ nhỏ ngay trên nấm mồ).
    Ở dưới suối vàng tôi sẽ ngậm cười mà đón nhận (Ngậm cười chín suối hãy còn thơm lây)".
    Rồi trong "Con đường ngã ba", Bùi Giáng lại nhắc "Cô Kim Cương hãy đi tiểu trên nấm mồ tại hạ. Thiên tài buổi Hoàng Hôn thốt lên một lời như thế…".
    Quả là "lời đề nghị khiếm nhã" và lạ lùng ít thấy.


    Gần 60 tuổi, ông tới nhà bà với đôi mắt nheo nheo không nhìn thấy rõ. Bà dắt ông đi mua cặp kính lão.
    Nhưng chỉ một tháng sau, ông xuất hiện với một bên tròng kính bị bể vì người ta đánh. Bà dỗ ngọt : “Tôi mua cho anh kính mới nghen”.
    Ông lắc đầu : “Thôi cô, nhìn đời bằng một con mắt đủ rồi.

    Kể ra, đâu chỉ có Bùi Giáng kiên nhẫn và thủy chung với kỳ nữ Kim Cương,
    mà chính Kim Cương cũng đã đáp lại mối tình đơn phương của Bùi Giáng một cách chân thành và kiên nhẫn,
    thủy chung suốt 40 năm, gần giống một người chị, một người mẹ.

    Cho nên, có người nói với bà : “Chắc kiếp trước Bùi Giáng mắc nợ bà !”.
    Bà đáp vui trở lại: “Hổng biết ổng mắc nợ tui hay tui mắc nợ ổng!”.
    Những lúc tỉnh táo, ông nói: “Cô nhơn hậu lắm cô mới chịu nói chuyện với tôi tới giờ này !”.

    Nhân đó bạn bè hỏi : “Kim Cương có cái gì mà anh thương dữ vậy ?”.
    Ông đáp : “Lúc tôi gặp cô trong đám cưới của Hạnh – Thùy, cô mặc cái áo dài lụa trắng, tôi thấy hào quang tỏa tỏa ra, tới bây giờ vẫn còn tỏa”.

    15 ngày trước khi chết, Bùi Giáng đến nhà Kim Cương để lại mấy câu thơ như báo trước điềm chia ly :

    - Thương yêu có lẽ như là
    Nghi ngờ nhau mãi vẫn là Kim Cương
    - Ông đi đau xiết vui buồn
    Một mình ở lại muôn trùng em yêu

    Rồi ông té, chấn thương sọ não, chở vào Bệnh viện Chợ Rẫy. Người đầu tiên gia đình gọi đến là Kim Cương.
    Kim Cương nói : “Lần đầu tiên tôi thấy Bùi Giáng sạch sẽ.
    Đầu cạo sạch, không còn mớ tóc bù xù nữa. Và quần áo bệnh viện thì trắng bong. Cho nên tôi nhìn ổng không ra, cứ chạy đôn chạy đáo khắp các phòng tìm ổng”.
    Những đứa cháu xin bà cho ý kiến. Bà đồng ý để bác sĩ phẫu thuật cho ông dù chỉ còn 1% hy vọng.
    Nhưng rồi Bùi Giáng đã ra đi.

    Trước mộ ông trước giờ hạ huyệt, Kim Cương nhẹ nhàng thủ thỉ : “Thưa Bùi Giáng !
    Đời ông là một đời giang hồ, nhưng mọi người vẫn mến thương ông, chắc ông cũng mãn nguyện rồi.

    Riêng tôi có 3 điều cảm ơn ông. Thứ nhất, ông đã để lại một sự nghiệp thơ cho đời.
    Thứ hai, cảm ơn mối tình 40 năm ông dành tặng tôi, tới giờ tôi có thể nói đó là mối tình lớn, ông là người yêu tôi chung thủy nhất, lâu dài nhất.
    Thứ ba, cảm ơn vì ông đã cho tôi một bài học, rằng dù điên hay tỉnh, giàu hay nghèo, già hay trẻ, trong lòng mỗi người cũng phải có một mối tình để sống”
    .

    Nhưng chắc gì Bùi Giáng đã chịu xa lìa Kim Cương. Ông còn một lời nhắn nhủ viết trong cuốn sổ tay tại nhà Kim Cương :
    “Kiếp sau gặp lại nhau, anh Bùi Giáng chỉ mong được Kim Cương chấp thuận cho phép anh Bùi được làm đầy tớ trung thành tuyệt đối của Kim Cương”

    H.V Yên


  10. #40
    Biệt Thự linhphy's Avatar
    Join Date
    Sep 2013
    Posts
    616
    Chuyện tình cờ thú vị

    Khoảng 2006 gia đình tôi chuyển nhà về thành phố gần biển , tâm lý chung ai cũng giống nhau có "An cư mới lạc nghiệp" .
    Vì mới dọn về khu này ,
    tôi chưa quen thuộc đường xá và thời gian này chưa có GPS , cell phone thì phone chỉ nói chuyện , hay nhắn tin -msg .
    Tôi đi học ban ngày xong tôi làm 15hr/wk trong thư viện trường gọi là work-study , tình cờ tôi đi shopping mall thấy cần họ nhân viên làm bán thời gian ,
    tôi vô phỏng vấn ngay và làm 3 buổi : 2-4-6 từ 4pm-9pm .
    Vì vậy 3 ngày ấy tôi về nhà cũng gần 10pm , mùa hè ,mùa thu thì ngày dài đêm ngắn , qua mùa đông thì ngược lại thêm sương mù hạn chế tầm nhìn khi lái xe .
    Nhưng tôi vẫn còn đi học kiếm job này không dễ dàng ,thôi thì tôi đành chịu vậy

    Có lần nọ , vì 3 đêm liên tục tôi thức khuya gạo bài thi final nên tôi thiếu ngủ , tôi lái xe mà đấu óc mông lung ,tôi lái đi quá 2 exit lạc vào đường ra sân bay tư nhân .
    Giật mình hoảng hốt ,tôi ghé vào gas station gần nhất để hỏi đường luôn tiện đổ xăng ,vì bình xăng còn 1/2 .

    Và tôi xuống xe đi vào cửa chính , tai tôi giọng ca ngọt ngào của Thanh Nga & Thanh Sang tuồng :" Bên cầu dệt lụa , tôi nghĩ thầm à gặp đồng hương đây rồi
    Thường thì mọi trạm xăng & 7-11 bán đồ ăn khuya có chủ là Ấn độ và người Việt mình làm chủ .
    Bất chợt tôi nghe tiếng gọi :" May I help you " bằng accent của người Á châu , tôi đoán chắc 100 % chú ấy là người miền tây ,tôi nói :
    -Chú ơi cháu lạc freeway ghé đổ xăng sẵn chú chỉ cháu về 405 S- nha
    ,chú P cười:- chà sao cháu giỏi dzậy biết chú người Việt mình ?

    Tôi cười làm quen dạ, tại cháu nghe CD cải lương đó chú .
    Chú P:- Ủa vậy à ,cháu thính tai thiệt ,chú đem CD vô nghe cho đỡ buồn ,nói nhỏ nghe nếu như ông chủ biết là chú bị la đó cháu !
    Và tôi với chú từ 2 người xa lạ có chung đề tài cải lương và nỗi nhớ nhà mà trở thành thân quen .

    Chú P tâm sự ngày chú đi làm 8hr , tối chú làm thêm 6hr / 5 ngày là 30hr ở trạm xăng hầu kiếm thêm .
    Chú có 3 đứa con 16t-14t và út 10t , vợ chú ở nhà nhận giữ thêm em bé babysister ,nên kinh tế gia đình chú P chỉ gọi là tạm đủ .
    Bởi chú còn phải gởi về giúp ba má 2 bên ,nếu chú không nhận job tối thì gia đình chú là thiếu trước hụt sau
    Hy vọng con gái lớn chú P. 2 năm nữa 18t , cháu vào đại học có học bỗng thì chú nhẹ đi 1 gánh .

    Nghe tâm sự của chú P. cũng là nỗi lo chung của mọi gia đình người Việt bên này , họ vừa lo kinh tế cho gia đình nhỏ của mình.
    Lại không quên bổn phận giúp cha mẹ ,anh chị em bên VN
    Nhưng mà sự thật đau lòng , bên nhà khi nhận giúp đỡ còn chê ít chê nhiều ,nói rằng Việt kiều kẹo , trùm sò này nọ .
    Nơi xứ người ai cũng bận rộn tối tăm mặt mũi , nào trả thuế , trả bill này kia ,dư giã chút chút lo gom góp giúp người thân bên nhà ...
    Và không giống như ở VN, ai ai có thể tà tà đi trể về sớm .Nếu như bên đây mỗi chúng ta có đau ốm cũng ráng lướt qua .
    Bởi lý do khi kinh tế khủng hoảng , ai cũng lo sợ thất nghiệp .
    Thấy có ông khách bước vô, tôi vội ngừng câu chuyện và chào từ giã chú P., tôi lái xe về mà lòng vui vui
    qua CD cải lương mà tôi quen với ông chú P miền tây hiền và vui tánh.

    Ngẫm lại tôi thấy tôi và chú P. cũng đúng lắm , tình cờ quen biết người chú đồng hương cũng là chuyện thú vị !

    linhphy



 

 

Similar Threads

  1. Truyện ngắn Nhật Bản
    By Thùy Linh in forum Truyện
    Replies: 1
    Last Post: 06-03-2023, 08:22 AM
  2. Điệu Nam Ai- Truyện ngắn - Ngô Ái Loan
    By MưaPhốNúi_ in forum Truyện
    Replies: 2
    Last Post: 08-18-2020, 08:41 PM
  3. Truyện ngắn Mặc Bích
    By Frank in forum Truyện
    Replies: 10
    Last Post: 05-31-2014, 12:08 PM
  4. Replies: 0
    Last Post: 08-10-2013, 01:44 PM
  5. Truyện ngắn của Mưa PN
    By Mưa PN in forum Truyện
    Replies: 16
    Last Post: 11-02-2012, 09:30 PM

Posting Permissions

  • You may not post new threads
  • You may not post replies
  • You may not post attachments
  • You may not edit your posts
  •  
All times are GMT -7. The time now is 07:30 AM.
Powered by vBulletin® Version 4.2.5
Copyright © 2024 vBulletin Solutions Inc. All rights reserved.
Forum Modifications By Marco Mamdouh